Vô tiên chi đạo
Chương 34

Lam Nguyệt Hồ: Lời Dạy Trong Tuyệt Vọng

3649 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống nguy hiểm cận kề của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi từ cuối Chương 33.,Đưa Lâm Nhất vào trạng thái tuyệt vọng tột cùng, buộc hắn phải hồi tưởng và áp dụng những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ về sự kiên định vào đạo lý, không chỉ là sức mạnh chống trả.,Giới thiệu nhân vật Thợ Rèn Lão Làng (Hắc Thúc) và địa điểm Lam Nguyệt Hồ một cách ấn tượng, đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi qua thử thách sinh tử.,Củng cố thế giới quan và lòng trắc ẩn của Lâm Nhất, tái khẳng định 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn.,Tạo tiền đề cho Chương 35, nơi Lão Đạo Quán Chủ truyền dạy một bài học sâu sắc hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trần Gia Minh, Lão Đạo Quán Chủ, Thợ Rèn Lão Làng (Hắc Thúc)
Mood: Tense, desperate, reflective, resilient, hopeful, philosophical
Kết chương: [object Object]

Trong màn sương mù dày đặc của Mê Vụ Sa Mạc, không gian như bị nuốt chửng bởi một bức màn trắng xóa, chỉ còn lại những âm thanh hỗn độn của tiếng gió rít, tiếng bước chân dồn dập và những lời hô hoán lạnh lẽo của kẻ truy đuổi. Lâm Nhất, với vết thương đang bỏng rát trên vai, cảm nhận rõ từng thớ thịt đang co rút vì đau đớn, nhưng trong tâm trí hắn, mọi giác quan đều tập trung vào Tô Mạt Nhi đang bất tỉnh trong vòng tay. Nàng nhỏ bé, yếu ớt, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn trước gió, khiến trái tim hắn thắt lại. Mùi máu tanh từ vết thương của hắn hòa lẫn với mùi cát khô hanh và cái lạnh buốt của sương đêm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, ám ảnh.

Trần Gia Minh, với dáng vẻ uy nghi và đôi mắt sắc lạnh như diều hâu, vẫn đứng vững vàng giữa vòng vây hỗn loạn. Hắn không hề vội vã, từng bước chân chậm rãi, chắc nịch, như một vị thần cai quản số phận trên sa mạc cằn cỗi này. Giọng nói của hắn, trầm ấm nhưng đầy uy quyền, xuyên thấu màn sương, vang vọng đến tận tai Lâm Nhất. “Ngươi nghĩ trốn được ta sao, tiểu đạo sĩ ghẻ lạnh? Sa mạc này sẽ là mồ chôn của ngươi!” Lời lẽ ấy không chỉ là một lời đe dọa, mà là một sự khẳng định tàn nhẫn về quyền lực tuyệt đối, một nhát dao đâm thẳng vào hy vọng mong manh của Lâm Nhất.

Trong khoảnh khắc đối mặt với sự tuyệt vọng, Lâm Nhất không hề hoảng loạn. Hắn nén lại tiếng rên đau, đôi mắt đen láy lướt nhanh qua địa hình xung quanh, cố gắng tìm kiếm một con đường thoát hiểm trong mê trận cát và sương. Hắn nhớ về những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ, những lời lẽ tưởng chừng giản dị mà ẩn chứa đạo lý sâu xa. "Sư phụ... Đạo không phải là phép tắc thần thông, mà là..." Tiếng nói thầm thì trong tâm trí hắn bị nhấn chìm bởi tiếng bước chân ngày càng gần. Hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Bây giờ, sự sống còn của Mạt Nhi là trên hết.

Hắn vận dụng toàn bộ sự nhanh nhẹn và kiến thức về địa hình mà hắn đã học được từ những năm tháng lăn lộn trong hồng trần. Hắn không chọn đối đầu trực diện, bởi hắn biết rõ thực lực của mình không thể chống lại số lượng áp đảo của đối phương, nhất là khi hắn còn phải bảo vệ một người yếu ớt. Cái đạo của hắn, Vô Tiên chi Đạo, không phải là sự nhu nhược, mà là sự mềm dẻo, uyển chuyển, biết tiến biết thoái, biết dùng trí mà không dùng lực. Hắn lao vào giữa những khối đá lớn, lợi dụng những khe nứt tự nhiên, những cồn cát nhấp nhô để ẩn mình, để tạo ra ảo ảnh về vị trí của mình trong màn sương mù dày đặc.

Những mũi tên như mưa trút xuống, xé toạc không khí, ghim vào cát sỏi xung quanh hắn. Những lưỡi kiếm loang loáng ánh sáng lạnh lẽo, vung lên vun vút, lướt qua sợi tóc hắn. Lâm Nhất di chuyển như một bóng ma, thân hình gầy gò của hắn trở nên linh hoạt lạ thường, né tránh từng đòn tấn công, từng cái bẫy giăng ra. Mỗi lần né tránh, vết thương trên vai hắn lại nhói lên một cơn đau xé ruột, nhưng hắn cắn chặt răng, không phát ra một tiếng động nào. Hắn biết, chỉ cần một chút sơ sẩy, một tiếng rên yếu ớt cũng có thể khiến mọi nỗ lực của hắn tan thành mây khói.

Trong những khoảnh khắc ngắn ngủi tạm thoát khỏi tầm mắt kẻ thù, hắn lại siết chặt Tô Mạt Nhi vào lòng, ghé tai thì thầm những lời động viên vô nghĩa, dù biết nàng chẳng thể nghe thấy. "Mạt Nhi, cố lên... ta sẽ bảo vệ nàng." Hắn cảm nhận được hơi thở yếu ớt của nàng phả vào cổ, nóng ran. Nàng đang sốt. Nỗi sợ hãi mất đi nàng, nỗi sợ hãi về cái chết cận kề, bỗng trở thành động lực mạnh mẽ nhất, vượt lên trên mọi nguyên tắc, mọi triết lý mà hắn từng chiêm nghiệm. Hắn phải sống, nàng cũng phải sống.

Trần Gia Minh không ngừng thúc giục thủ hạ, ánh mắt hắn không hề rời khỏi Lâm Nhất dù chỉ một giây. Hắn hiểu rõ sự nguy hiểm của một kẻ tuy yếu nhưng lại vô cùng xảo quyệt. Hắn thấy Lâm Nhất đang cố gắng tận dụng từng chút lợi thế nhỏ nhất từ địa hình, từ màn sương, để thoát khỏi gọng kìm. "Đừng để chúng thoát! Phải tìm ra chúng! Hắn bị thương rồi, không chạy xa được đâu!" Giọng hắn vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự sốt ruột hiếm thấy.

Lâm Nhất lợi dụng một khe núi nhỏ, hẹp đến nỗi chỉ một người mới có thể lách qua, để ẩn nấp trong chốc lát. Hắn đặt Mạt Nhi xuống đất cát lạnh, vội vàng xé một vạt áo đạo bào của mình, băng tạm vết thương đang rỉ máu. Hắn nghe thấy tiếng vó ngựa và tiếng binh khí ngày càng gần, tiếng bước chân nặng nề của những kẻ truy đuổi như đang giẫm đạp lên từng nhịp đập của trái tim hắn. Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí: Lão Đạo Quán Chủ đang ngồi dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, đôi mắt hiền từ nhìn xa xăm, nói: “Nhất nhi, cái Đạo chân chính không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở cái tâm kiên định, ở sự thấu hiểu và thuận theo vạn vật. Kẻ mạnh chưa chắc đã thắng, kẻ kiên cường mới là kẻ giữ được Đạo của mình.”

Lời dạy ấy như một tia sáng le lói trong màn đêm tuyệt vọng, soi rọi vào tâm hồn hắn. Hắn không thể đối đầu bằng sức mạnh, nhưng hắn có thể kiên cường như nước, mềm dẻo mà bền bỉ, tìm kiếm con đường sống trong cái chết. Hắn cảm nhận được một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương lạ lẫm, không phải mùi cát bụi hay sương mù, mà là một mùi hương dịu mát, phảng phất chút linh khí mộc thuộc tính mỏng manh, tựa hồ là dấu hiệu của sự sống, của nước. Mặc dù rất yếu ớt, nhưng trong sa mạc chết chóc này, đó là một hy vọng mong manh, một tín hiệu mà hắn không thể bỏ qua.

Với ý chí sắt đá, Lâm Nhất ôm Tô Mạt Nhi vào lòng một lần nữa, dùng toàn bộ sức lực còn lại để tiếp tục lẩn tránh, để đi theo làn gió mỏng manh ấy, đi theo tiếng gọi của sự sống. Hắn không biết phía trước là gì, nhưng hắn tin vào trực giác của mình, tin vào con đường mà Lão Đạo đã chỉ dạy – con đường hòa mình vào vạn vật, tìm kiếm chân lý trong chính những gian nan của hồng trần. Hắn phải sống, vì Mạt Nhi, vì lời hứa với Lão Đạo, và vì cái Đạo mà hắn đang truy cầu.

Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mù dày đặc, nhưng lại mang đến cái nắng gay gắt của sa mạc. Ánh mặt trời chói chang như thiêu đốt, đổ xuống đầu Lâm Nhất, làm khô khan cổ họng và nung nóng vết thương trên vai hắn. Hắn đã chạy suốt đêm, không ngừng nghỉ, tận dụng mọi ngóc ngách của Mê Vụ Sa Mạc để cắt đuôi kẻ truy đuổi. Nhưng giờ đây, sức lực hắn đã cạn kiệt, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo chì. Đôi chân rã rời, thân hình gầy gò của hắn loạng choạng như sắp đổ gục bất cứ lúc nào.

Tô Mạt Nhi trong vòng tay hắn vẫn bất tỉnh, khuôn mặt nàng xanh xao, đôi môi khô nứt, hơi thở càng ngày càng yếu ớt. Nàng sốt cao, toàn thân nóng ran như lửa đốt, từng cơn co giật nhẹ thi thoảng lại xảy ra, khiến Lâm Nhất đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào tim. “Mạt Nhi… đừng bỏ ta…” Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, vừa là lời cầu xin, vừa là lời tự nhủ với chính mình. Hắn ôm nàng chặt hơn, cố gắng truyền hơi ấm cuối cùng của mình cho nàng, nhưng tất cả đều vô vọng. Sự bất lực dâng trào, nhấn chìm hắn vào một vực thẳm tuyệt vọng. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng dường như, sức lực của một phàm nhân như hắn quá nhỏ bé trước sự tàn khốc của hồng trần, trước sự truy đuổi không ngừng của cường quyền.

Trong khoảnh khắc gục ngã ấy, khi ý chí gần như tan vỡ, những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn đang cháy bỏng. Hắn nhớ về một buổi chiều tà tại Huyền Nguyên Quan hoang tàn, khi hắn còn là một tiểu đạo sĩ ngây thơ, Lão Đạo đã ngồi bên cạnh hắn, đôi mắt hiền từ nhìn xa xăm về phía chân trời. “Nhất nhi, con hãy nhớ, cái Đạo chân chính không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở cái tâm kiên định, ở sự thấu hiểu và thuận theo vạn vật. Kẻ mạnh chưa chắc đã thắng, kẻ kiên cường mới là kẻ giữ được Đạo của mình. Đạo lý nằm trong từng hạt cát, từng hơi thở, từng dòng nước chảy đá mòn.”

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng lời của sư phụ. Hắn nhìn xuống Tô Mạt Nhi, khuôn mặt nàng dù xanh xao nhưng vẫn giữ nét thanh tú, trong sáng. Hình ảnh nàng hiện lên trong tâm trí hắn, không phải là một gánh nặng, mà là một ngọn lửa, một lý do để hắn kiên cường. “Kiên cường như nước chảy đá mòn.” Hắn lặp lại lời sư phụ. Phải rồi, sức mạnh không chỉ nằm ở việc chống trả, mà còn ở sự mềm dẻo, ở khả năng thích nghi, ở ý chí không bao giờ buông xuôi.

Hắn mở mắt ra. Cái nắng sa mạc vẫn gay gắt, nhưng hắn cảm thấy có một sự thay đổi tinh tế trong không khí. Làn gió nhẹ lúc trước, tưởng chừng đã biến mất, giờ đây lại rõ rệt hơn, mang theo một mùi hương dịu mát, phảng phất hơi ẩm và chút linh khí mộc thuộc tính. Nó không mạnh mẽ, không hùng vĩ, nhưng lại bền bỉ, liên tục, như một lời dẫn lối vô hình. Hắn ngước nhìn lên, không thấy gì ngoài những cồn cát vàng óng và bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Nhưng trực giác của hắn mách bảo, đó là một tín hiệu. Một tín hiệu của sự sống, của hy vọng.

Với ý chí cuối cùng, Lâm Nhất nén đau, dùng đôi tay run rẩy ôm Tô Mạt Nhi dậy. Hắn không biết mình đã đi bao xa, không biết đã lách qua bao nhiêu khe đá, bao nhiêu cồn cát, nhưng hắn vẫn đi, từng bước chân chậm chạp, khập khiễng, theo hướng làn gió ấy. Hắn cảm thấy mình đang đi vào một khe núi hẹp, những vách đá cao sừng sững chắn bớt ánh nắng gay gắt. Không khí nơi đây trở nên mát mẻ hơn, mùi hương dịu mát cũng rõ ràng hơn.

Rồi, đột nhiên, trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng kỳ vĩ, gần như siêu thực. Một hồ nước rộng lớn, nằm ẩn mình giữa lòng sa mạc cằn cỗi, nước hồ trong vắt, màu xanh lam huyền ảo, phản chiếu bầu trời và những vách đá xung quanh. Linh khí mộc thuộc tính từ hồ nước tỏa ra mạnh mẽ, bao trùm cả không gian, khiến mọi mệt mỏi, đau đớn của Lâm Nhất dường như tan biến đi phần nào. Lam Nguyệt Hồ. Hắn không biết tên nó, nhưng hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt nơi đây. Hắn đã tìm thấy nó, nhờ vào sự kiên định, nhờ vào lời dạy của sư phụ và nhờ vào làn gió dẫn lối. Hắn gục xuống bên bờ hồ, đặt Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng xuống bãi cát mềm mại, lòng tràn ngập một sự nhẹ nhõm đến tột cùng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi về tình trạng của nàng.

Lam Nguyệt Hồ, một ốc đảo diệu kỳ giữa lòng Mê Vụ Sa Mạc, giờ đây hiện ra trước mắt Lâm Nhất như một giấc mộng. Nước hồ xanh lam thẳm, trong vắt như ngọc bích, phản chiếu ánh nắng trưa chang chang, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tách biệt hoàn toàn khỏi sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài. Linh khí mộc thuộc tính dồi dào từ hồ nước tỏa ra, len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào của Lâm Nhất, xoa dịu vết thương rách toác trên vai hắn, và làm dịu đi cơn sốt đang hành hạ Tô Mạt Nhi. Mùi hương của cây cỏ dại ven hồ hòa lẫn với hơi nước mát lành, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ.

Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt Tô Mạt Nhi xuống bãi cát mịn màng ven hồ, đôi mắt hắn không rời khỏi khuôn mặt xanh xao của nàng. Hắn dùng đôi bàn tay run rẩy múc nước hồ mát lạnh, cẩn thận lau sạch vết máu khô trên vết thương của mình, rồi nhẹ nhàng vỗ lên trán nàng, lên đôi môi nứt nẻ của nàng. Nước hồ không chỉ làm sạch, mà còn mang theo một năng lượng chữa lành dịu nhẹ. Hắn cảm nhận được sức sống đang dần lan tỏa trong cơ thể mình, và hơi thở của Tô Mạt Nhi dường như cũng đều đặn hơn một chút.

Khi Lâm Nhất đang chăm sóc cho Mạt Nhi, một âm thanh đều đặn, trầm đục, như tiếng trái tim của đất mẹ, vọng đến tai hắn. Đó là tiếng búa đập chan chát, hòa cùng tiếng lửa reo và tiếng kim loại va chạm, phát ra từ đâu đó không xa. Trong một nơi hoang vắng như thế này mà lại có tiếng người, tiếng búa đập, điều đó khiến Lâm Nhất vừa ngạc nhiên vừa cảnh giác. Hắn lưỡng lự một chút, nhưng nhìn Tô Mạt Nhi đang cần sự giúp đỡ khẩn cấp, hắn quyết định đi tìm nguồn gốc của âm thanh ấy.

Men theo bờ hồ, qua một cụm cây dại xanh tốt, hắn phát hiện ra một túp lều nhỏ bằng đá và gỗ, bên cạnh là một lò rèn đang rực lửa. Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, với khuôn mặt đầy vết bụi than và đôi mắt nheo lại vì nhiệt, đang đứng trước lò lửa, tay cầm chiếc búa lớn, không ngừng đập vào một khối sắt đỏ rực. Hắn mặc một chiếc áo da thô cũ kỹ, để lộ cánh tay rắn chắc, đầy cơ bắp. Đó chính là Hắc Thúc, người thợ rèn lão làng của Lam Nguyệt Hồ.

Hắc Thúc dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Nhất. Ông không quay lại, vẫn tiếp tục công việc của mình, tiếng búa đập đều đặn, nhịp nhàng. Lâm Nhất đứng đó một lúc, quan sát người thợ rèn, cảm nhận được sự bình yên và tập trung toát ra từ ông. Hắn chợt nhận ra rằng, trong hồng trần gian nan này, vẫn luôn có những con người bình dị nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường.

Cuối cùng, Hắc Thúc đặt khối sắt đã thành hình xuống, quay người lại nhìn Lâm Nhất. Đôi mắt nheo lại vì nhiệt của ông lấp lánh một tia sáng thông tuệ, như thể ông đã nhìn thấu mọi chuyện. Ông không nói một lời, chỉ gật đầu nhẹ, rồi ánh mắt dừng lại ở Tô Mạt Nhi đang nằm bất tỉnh bên bờ hồ. Lâm Nhất hiểu ý, vội vàng kể vắn tắt về tình cảnh của hai người.

Hắc Thúc lại không nói lời nào, chỉ đi đến bên Tô Mạt Nhi, cúi xuống kiểm tra mạch đập và vết thương của nàng. Bàn tay thô ráp của ông khẽ chạm vào trán nàng, rồi ông quay sang Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị. “Nàng bị trúng độc và sốt cao. May mà còn có linh khí của hồ này xoa dịu. Nhưng cần phải có thuốc.” Ông nói, giọng trầm ấm, khàn khàn, nhưng đầy sức nặng.

Hắc Thúc dẫn Lâm Nhất vào bên trong túp lều. Bên trong, mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp. Ông lấy ra một vài loại thảo dược khô từ những chiếc lọ đất nung, rồi pha chế chúng với một ít nước hồ, tạo thành một thứ chất lỏng màu xanh lá cây. Ông quay sang Lâm Nhất, đưa cho hắn một chiếc bình nhỏ. “Cho nàng uống cái này. Ta đã thêm vào một chút tinh hoa của hồ, sẽ giúp nàng giải độc và hạ sốt.”

Lâm Nhất đón lấy chiếc bình, lòng tràn ngập sự biết ơn. Hắn vội vàng chạy lại chỗ Tô Mạt Nhi, cẩn thận đổ từng giọt thuốc vào miệng nàng. Hắc Thúc đi theo sau, ngồi xuống cạnh lò rèn, lại tiếp tục công việc của mình. Tiếng búa đập lại vang lên, đều đặn, nhịp nhàng, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn.

Lâm Nhất ngồi bên cạnh Mạt Nhi, dõi theo từng hơi thở của nàng, lắng nghe tiếng búa của Hắc Thúc. Trong không gian tĩnh lặng ấy, Hắc Thúc chợt lên tiếng, giọng ông trầm ấm, vang vọng như tiếng búa của chính ông. “Sắt có cứng đến mấy, cũng phải mềm lòng dưới lửa. Người cũng vậy, trải qua lửa thử thách mới biết mình kiên cường đến đâu.”

Lời nói của Hắc Thúc như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Hắc Thúc, đôi mắt đen láy lộ rõ vẻ kinh ngạc. “Lão tiên sinh… lời ngài nói… giống lời sư phụ ta dạy…” Hắn thì thầm, không ngờ rằng ở nơi hoang vắng này, hắn lại gặp được một người có cùng triết lý sống với Lão Đạo Quán Chủ.

Hắc Thúc ngừng tay, đặt chiếc búa xuống, quay lại nhìn Lâm Nhất. Khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười hiền từ, ẩn chứa sự từng trải của năm tháng. “Đạo lý thì có nhiều đường, nhưng bản chất thì vẫn là một. Quan trọng là con có giữ được cái tâm ban đầu không. Như khối sắt này vậy, nó cứng rắn, nhưng dưới sức nóng của lửa và sự rèn giũa của búa, nó sẽ biến đổi, trở thành một vật dụng hữu ích. Nếu không chịu được lửa, nó sẽ vỡ tan. Nếu không chịu được búa, nó sẽ mãi mãi chỉ là một cục sắt vô dụng. Con người cũng thế, phải chịu đựng gian nan, phải trải qua thử thách, thì cái tâm mới được tôi luyện, mới trở nên kiên cường, mới tìm thấy được con đường của chính mình.”

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Hắc Thúc, cảm thấy như có một luồng sáng ấm áp lan tỏa trong tim. Những lời dạy của ông không chỉ là về nghề rèn, mà còn là về lẽ nhân sinh, về con đường tu thân mà hắn đang truy cầu. Hắn chợt hiểu ra rằng, cái tuyệt vọng, cái đau đớn mà hắn vừa trải qua, không phải là kết thúc, mà là một ngọn lửa, một cây búa đang rèn giũa tâm hồn hắn. Hắn phải chịu đựng, phải kiên cường, để vượt qua, để biến đổi, để cuối cùng tìm thấy chân lý của Vô Tiên chi Đạo.

Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, khuôn mặt nàng đã bớt xanh xao hơn, hơi thở cũng đều đặn hơn rất nhiều. Thuốc của Hắc Thúc đã phát huy tác dụng. Trong lòng hắn, ngọn lửa của ý chí kiên cường lại bùng cháy mạnh mẽ. Hắn đã tìm thấy một nơi trú ẩn an toàn, tìm thấy sự giúp đỡ bất ngờ từ một người xa lạ, và quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy lại niềm tin vào con đường của mình, vào bản chất tốt đẹp của hồng trần.

Đêm đó, Lâm Nhất ngồi canh bên Tô Mạt Nhi, lắng nghe tiếng búa đập đều đặn của Hắc Thúc và tiếng gió rì rào từ Lam Nguyệt Hồ. Hắn biết rằng hành trình phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng trong lòng hắn, nỗi sợ hãi đã vơi đi rất nhiều, thay vào đó là một sự bình tâm và quyết tâm sắt đá. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng cái Đạo chân chính, cái chân tâm kiên định, sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối hắn qua mọi bão giông của hồng trần. Hắn đã trải qua lửa thử thách, và hắn tin rằng, mình sẽ trở nên kiên cường hơn, vững vàng hơn trên con đường truy cầu Vô Tiên chi Đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ