Đêm đã về khuya, phủ lên U Cốc một tấm màn đen đặc quánh, chỉ thỉnh thoảng mới bị xé toạc bởi ánh trăng non yếu ớt xuyên qua kẽ lá. Sương mù dày đặc như những dải lụa trắng, quấn quýt lấy thân cây cổ thụ, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa huyền ảo, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Tiếng gió rít nhẹ luồn qua khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, hòa cùng tiếng côn trùng kêu đều đều và tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá, tạo thành một bản giao hưởng tự nhiên, êm đềm nhưng cũng ẩn chứa sự hoang tàn, cô tịch. Mùi ẩm mốc của đất, mùi rêu phong bám trên đá, và mùi lá mục rữa quyện vào nhau, thấm đẫm không khí, gợi lên cảm giác về sự cổ xưa, về những bí mật bị chôn vùi.
Giữa khoảng đất trống trong trại tạm, Lâm Nhất vẫn ngồi bất động, dáng vẻ gầy gò của hắn như hòa vào bóng đêm. Kinh Thư Vô Tự đặt trên đầu gối, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng lại mang một vẻ tinh khiết lạ thường, như ánh sáng của một ngọn đèn dầu cổ xưa thắp lên giữa vạn dặm cô liêu. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, hàng mi run rẩy nhẹ, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi liên tục, lúc nhíu mày như đang chịu đựng nỗi đau khôn tả, lúc lại giãn ra, bừng lên sự thấu hiểu. Hơi thở hắn đều đặn, chậm rãi, dường như không còn thuộc về thế giới vật chất này, mà đã chìm sâu vào một cõi vô định, nơi tâm thức giao hòa cùng những tiếng vọng từ ngàn xưa.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát. Nàng Uyển Nhi dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, giờ đây lại càng thêm lo lắng, bàn tay siết chặt vạt áo. Tô Mạt Nhi với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ban đầu còn có chút tò mò, lanh lợi, nhưng giờ đây đã hoàn toàn bị sự trang trọng, bí ẩn toát ra từ Lâm Nhất và Kinh Thư làm cho hoang mang, chỉ còn sự im lặng và kinh ngạc. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn vẫn khoác chiếc áo choàng đen, tựa lưng vào một thân cây, đôi mắt lạnh lùng như vô hồn, nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng sâu thẳm, dõi theo Lâm Nhất, như một pho tượng đá trầm mặc canh giữ lấy một khoảnh khắc thiêng liêng. Không ai dám cất lời, sợ rằng một âm thanh nhỏ cũng sẽ phá vỡ cái trạng thái nhập định huyền diệu ấy, kéo Lâm Nhất trở về từ nơi vô định.
Trong tâm trí Lâm Nhất, không còn là những câu chữ rời rạc hay những mảnh ghép thông tin vụn vặt. "Đây không phải là chữ... đây là ký ức... là chân lý bị lãng quên!", một tiếng vọng nội tâm vang lên, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những cảm nhận trực tiếp, những hình ảnh sống động và những dòng cảm xúc chân thật, như thể hắn đang tự mình trải qua từng khoảnh khắc của lịch sử. Hắn cảm thấy mình không chỉ là người đọc, mà là người chứng kiến, thậm chí là một phần của những gì đang diễn ra. Kinh Thư Vô Tự, như một cánh cửa nối liền quá khứ và hiện tại, đang mở toang, để hắn bước vào một thế giới đã bị lãng quên.
Hắn cảm nhận được sự thuần khiết của linh khí thời cổ đại, không bị vẩn đục bởi dục vọng, không bị cưỡng ép vào những phép tắc khô khan. Linh khí không phải là thứ để chiếm đoạt, để tích lũy, mà là một phần hơi thở của vạn vật, một dòng chảy tự nhiên mà con người có thể giao hòa, cảm ứng. Chân Đạo không phải là những công pháp thần thông diệu pháp, mà là một triết lý sống, một cách thức tồn tại hòa hợp với trời đất, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con người không truy cầu trường sinh bằng cách nghịch thiên cải mệnh, mà bằng cách thuận theo tự nhiên, tìm thấy chân ngã trong sự vô thường của hồng trần gian nan.
Mỗi cảm ngộ tuôn trào như một dòng nước mát lành rửa sạch tâm hồn hắn, nhưng đồng thời cũng mang theo một gánh nặng. Hắn dần thấu hiểu, cái gọi là "tiên đạo" mà thế gian hiện tại đang truy cầu, với những công pháp cưỡng đoạt, những cuộc tranh giành quyền lực và tài nguyên, đều là một sự sai lầm tai hại, một con đường đi ngược lại bản chất của "Chân Đạo". Đó là một "tiên đạo giả tạo", được xây dựng trên sự tham lam và ích kỷ, chứ không phải trên sự hòa hợp và thấu hiểu. Nó giống như một tấm gương vỡ, phản chiếu hình ảnh méo mó của một chân lý đã bị bóp méo. Gánh nặng của sự thật này đè nặng lên vai hắn, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong sâu thẳm, ngọn lửa của "tiên đạo tại tâm" càng bùng cháy dữ dội.
Hắn chợt nghĩ về Huyền Nguyên Quan hoang tàn, về những tháng ngày thơ ấu vật lộn với cuộc sống, về những cảnh đời mà hắn đã chứng kiến. Phải chăng, những gian nan, thử thách của hồng trần, chính là con đường để con người tìm về chân ngã, để thấu hiểu lẽ nhân sinh, chứ không phải là những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và có lẽ, chân tâm ấy, chính là thứ mà Kinh Thư Vô Tự đang cố gắng truyền đạt.
Thời gian trong U Cốc trôi qua như một giấc mộng dài, không còn khái niệm về ngày đêm. Lâm Nhất cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng chảy lịch sử cuồn cuộn, một cơn lũ của ký ức và cảm xúc.
Hắn không còn ngồi trong U Cốc lạnh lẽo, mà đang đứng giữa một chiến trường cổ xưa, rộng lớn đến vô tận. Bầu trời không còn là đêm đen hay sương mù, mà là một màu xám xịt đến nao lòng, thỉnh thoảng lại có những giọt mưa máu đỏ tươi rơi xuống, thấm đẫm đất đai, nhuộm đỏ cả những linh khí còn sót lại. Không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng, mùi khói lửa cháy khét, mùi linh khí biến chất và cả mùi thi thể mục rữa, trộn lẫn vào nhau tạo nên một mùi hương tử vong ngột ngạt, khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt.
Cảnh tượng tan hoang, hoang tàn đến mức không thể tưởng tượng nổi. Đất đai nứt toác, núi non đổ sụp, sông ngòi cạn khô, chỉ còn lại những khe nứt sâu hoắm như miệng quỷ. Hàng vạn sinh linh, từ những Chân Nhân cổ xưa với linh khí thuần khiết đến những dã thú hung tàn, đều gục ngã, xác chất chồng lên nhau, tạo thành những ngọn đồi xương cốt khổng lồ. Linh khí hỗn loạn, cuồng bạo như những cơn bão tố vô hình, xé nát không gian, biến một vùng đất phồn thịnh thành địa ngục trần gian.
Tai hắn ù đi bởi tiếng gào thét của vô số sinh linh, tiếng pháp bảo va chạm chan chát, tiếng kêu bi thương tuyệt vọng của những người đang cố gắng bảo vệ thứ gì đó thiêng liêng, và cả tiếng đất đá nứt vỡ, đổ sập liên hồi. Hắn không nhìn thấy rõ từng khuôn mặt, nhưng nỗi đau, sự tuyệt vọng và lòng hận thù của họ lại truyền thẳng vào tâm trí hắn, như những dòng điện giật, khiến trái tim hắn thắt lại.
Thị kiến dần hiện rõ hơn, như một thước phim quay chậm của lịch sử. Hắn thấy những Chân Nhân cổ xưa, họ không truy cầu sức mạnh bằng những phương pháp cưỡng ép, mà sống hòa hợp với thiên địa, cảm ứng linh khí tự nhiên. Cảnh vật khi ấy thật đẹp, tráng lệ, với những ngọn núi hùng vĩ vươn tới mây xanh, những dòng sông uốn lượn mang theo sinh khí, và con người sống trong sự an lạc, cùng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Nhưng rồi, một bóng tối khổng lồ bắt đầu bao phủ. Đó là sự xuất hiện của Hắc Ám Cung. Chúng không mang đến chiến tranh trực diện ngay lập tức, mà gieo rắc những hạt giống dục vọng và lòng tham vào lòng người. Chúng thì thầm về "trường sinh bất tử", về "sức mạnh tuyệt đối" bằng những con đường tắt, những công pháp tà đạo. Chúng bóp méo khái niệm về Chân Đạo, biến sự "giao hòa" thành "chiếm đoạt", sự "thuận theo tự nhiên" thành "nghịch thiên cải mệnh" một cách mù quáng.
Lâm Nhất nhìn thấy cách các nền văn minh Chân Đạo từng bước bị hủy diệt, không phải chỉ bởi gươm đao, mà còn bởi sự tha hóa từ bên trong. Lòng người dần trở nên ích kỷ, ganh ghét, tranh đoạt. Những mối liên kết thiêng liêng giữa con người và thiên địa bị cắt đứt. Hắn chứng kiến những bi kịch cá nhân, những gia đình tan nát, những lời nguyền rủa kéo dài qua nhiều thế hệ, tạo nên những vết sẹo hằn sâu vào dòng chảy lịch sử, gieo rắc những hạt giống thù hận vào lòng người, tạo nên một bi kịch kéo dài ngàn năm, mà Mạc Vô Tình chính là một trong những nạn nhân tiêu biểu.
"Hắc Ám Cung... chúng đã làm điều này từ bao giờ? Chân Đạo... không phải là công pháp, mà là...", trong tâm trí Lâm Nhất, một câu hỏi lớn vang lên, đau đáu đến tận xương tủy. Hắn nhận ra, Đại Tiên Chiến không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc hủy diệt tri thức và chân lý cổ xưa, để thay thế bằng một hệ thống "tiên đạo" mới, giả tạo và dễ thao túng hơn. Chúng đã thành công trong việc biến "tiên đạo tại tâm" thành "tiên đạo tại quyền", "tiên đạo tại sức mạnh".
Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng của những Chân Nhân cuối cùng đã hy sinh để cố gắng gìn giữ chân lý. Hắn thấy họ gục ngã trên chiến trường hoang tàn, nhưng trước khi nhắm mắt, họ đã kịp truyền lại tất cả những gì tinh túy nhất, những triết lý sâu sắc nhất về Chân Đạo, về sự hòa hợp, về lẽ nhân sinh vào một thứ gì đó vô hình, mà giờ đây Lâm Nhất đã biết, chính là Kinh Thư Vô Tự. Nó không phải là một cuốn sách chứa đựng công pháp tu luyện, mà là một lời di chúc, một bản chỉ dẫn về một con đường đã bị đánh mất, một lời cảnh báo gửi đến hậu thế.
"Thiên Địa Bất Nhân, Dĩ Vạn Vật Vi Sô Cẩu... Nhân Tâm Vô Độ, Mưu Cầu Trường Sinh... Chân Đạo Ẩn Mình, Đợi Kẻ Hữu Duyên...", những lời thì thầm cổ xưa, mang theo sự bi tráng và triết lý sâu xa, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Đó là tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa, từ những linh hồn đã ngã xuống, gửi gắm niềm hy vọng cuối cùng vào những kẻ hữu duyên, những người có thể tìm thấy lại con đường Chân Đạo. Hắn hiểu rằng, sự "bất nhân" của trời đất không phải là sự tàn nhẫn, mà là sự vô tư, không thiên vị, đối xử công bằng với vạn vật. Chính là lòng người vô độ, mưu cầu trường sinh bằng mọi giá, đã phá vỡ sự cân bằng ấy.
Lâm Nhất bị cuốn vào dòng chảy của lịch sử, từng cảnh tượng hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn, mang theo cảm xúc chân thật của những người trong cuộc. Hắn nhìn thấy những Chân Nhân cuối cùng gục ngã, nhưng trước đó đã kịp truyền lại những triết lý vào Kinh Thư, như những hạt giống cuối cùng được gieo xuống một mảnh đất khô cằn, chờ ngày nảy mầm. Thị kiến cuối cùng mờ dần, để lại trong tâm hồn hắn một khoảng trống mênh mông, đầy bi ai, nhưng cũng nhen nhóm một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Hắn cảm thấy kiệt sức, như thể vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ, nhưng tâm trí lại sáng rõ hơn bao giờ hết.
Khi những tia nắng đầu tiên của rạng đông le lói xuyên qua tầng sương mù còn vương vấn, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ, Lâm Nhất chợt bừng tỉnh. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, hơi thở hổn hển như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Mồ hôi lạnh đầm đìa, ướt đẫm cả vạt áo đạo bào cũ kỹ, dính bết vào da thịt gầy gò của hắn. Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm trên đầu gối, nhưng giờ đây, nó dường như nặng hơn, không phải bởi trọng lượng vật lý, mà bởi sự nặng trĩu của cả một biển tri thức cổ xưa, của những bi ai và lời cảnh báo mà nó ẩn chứa.
Hắn từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm, giờ đây ánh lên một vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu và kiên định, như thể vừa nhìn thấu được cõi hồng trần muôn kiếp và những bí mật ngàn năm. Cái nhìn đó không còn sự ngây thơ của một tiểu đạo sĩ, mà là sự trầm mặc của một người đã chứng kiến những bi kịch vượt ngoài tưởng tượng.
U Cốc vào buổi sớm mai trở nên mát mẻ, ẩm ướt hơn. Sương mù đã tan dần, nhường chỗ cho không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm mục và rêu phong thanh mát. Tiếng gió rít nhẹ giờ đã chuyển thành tiếng vi vu, tiếng côn trùng kêu đều đều vẫn vang vọng, nhưng không còn mang vẻ u tịch như đêm khuya, mà trở nên sống động hơn, như tiếng gọi của một ngày mới.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng với Huyết Kiếm Khách, vẫn đang ngồi im lặng. Khi thấy Lâm Nhất mở mắt, cả ba đều hướng ánh nhìn về phía hắn, ánh mắt chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc: lo lắng, hoang mang, tò mò.
Lâm Nhất khẽ cử động, cơ thể đau nhức, rã rời. Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi những dư âm nặng nề của thị kiến. Giọng nói của hắn khàn đặc, yếu ớt, nhưng từng lời thốt ra lại mang một trọng lượng khó tả, như thể mỗi âm tiết đều được đúc kết từ hàng ngàn năm lịch sử.
"Ta đã thấy... chân tướng của Đại Tiên Chiến... của sự suy tàn Chân Đạo...", hắn chậm rãi nói, đôi mắt vẫn còn đọng lại hình ảnh chiến trường máu tanh, "Hắc Ám Cung... chúng không chỉ là thế lực tà ác... chúng là kẻ bóp méo lịch sử, thao túng niềm tin... chúng đã hủy diệt không chỉ thân xác, mà cả linh hồn của một thời đại."
Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng tiến đến, quỳ xuống bên cạnh Lâm Nhất, đôi bàn tay thanh tú nhẹ nhàng đặt lên vai hắn. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể hắn, sự lạnh giá toát ra từ mồ hôi. "Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh trông rất mệt mỏi... những gì huynh nói... thật khó tin, quá sức chịu đựng của phàm nhân...", giọng nàng đầy lo lắng, ánh mắt tràn ngập xót xa.
Tô Mạt Nhi cũng không kìm được nữa, nàng nhích lại gần, đôi mắt to tròn mở to, vẻ hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt. "Chân Đạo... tiên đạo giả tạo... chuyện này rốt cuộc là sao? Hắc Ám Cung... chúng mạnh đến vậy sao, có thể thay đổi cả lịch sử?", nàng líu lo hỏi, nhưng giọng điệu không còn lanh lợi như thường ngày, mà thay vào đó là sự sợ hãi và kinh ngạc.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, yếu ớt mỉm cười, một nụ cười đầy cay đắng. Hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận sự thô ráp của giấy, nhưng bên trong lại là sự mềm mại của những triết lý đã bị chôn vùi. "Kinh Thư Vô Tự... nó không phải là công pháp đơn thuần... nó là lời cảnh báo, là di chúc của những Chân Nhân cuối cùng... về một con đường đã bị đánh mất. Họ đã gieo những hạt giống Chân Đạo vào đây, hy vọng một ngày nào đó sẽ có người hữu duyên tìm thấy và phục hồi."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mạc Vô Tình đang nằm bất tỉnh bên cạnh, một tia bi ai xẹt qua. "Và Mạc Vô Tình... hắn là nạn nhân của sự thao túng đó, một vết sẹo của lịch sử... Lòng thù hận của hắn, không phải do bản thân hắn sinh ra, mà là do Hắc Ám Cung gieo rắc, nuôi dưỡng qua ngàn năm."
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, giờ đây khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt lạnh lùng của hắn vẫn không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng ánh nhìn sâu thẳm hơn, như thể hắn đang suy tư về những lời Lâm Nhất vừa nói, về sự thật tàn khốc mà hắn cũng từng cảm nhận được qua những vết sẹo trên linh hồn mình. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó... phải chăng là chân lý, là sự thật?
Lâm Nhất từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn có vẻ lung lay, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Hắn nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp còn ẩn hiện trong sương sớm, nơi mà hắn biết, những âm mưu của Hắc Ám Cung vẫn đang âm thầm thao túng thế gian. Trong tim hắn, ngọn lửa của Chân Đạo đã được nhen nhóm, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, để khai thác hoàn toàn bí mật của Kinh Thư Vô Tự, để tìm ra chân tướng cổ xưa và cứu lấy những linh hồn đang lạc lối, con đường phía trước vẫn còn dài, đầy gian nan. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn đã có một con đường để đi, một chân lý để bảo vệ, và một mục tiêu để đạt tới.
Bản chất của "Chân Đạo" được tiết lộ từ Kinh Thư Vô Tự, sẽ là nền tảng cho sự phát triển "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất, và sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn trong cuộc đối đầu sắp tới. Hắn biết, Thiên Đạo Môn, thế lực đang thống trị tiên giới hiện tại, có lẽ cũng không thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Hắc Ám Cung. Cuộc chiến không chỉ là giành giật sức mạnh, mà là cuộc chiến giành giật chân lý, giành giật trái tim con người.
Một làn gió lạnh thổi qua U Cốc, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn rồi rơi rụng. Lâm Nhất nắm chặt Kinh Thư Vô Tự, như nắm giữ một ngọn đuốc soi sáng trong đêm tối mênh mông. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và giờ đây, hắn sẽ hành động. Con đường hồng trần gian nan vẫn còn phía trước, nhưng trong tâm hắn, tiên đạo đã bừng sáng.