Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương se lạnh của sa mạc về đậu trên mái Huyền Nguyên Quan cũ kỹ. Sau khi rời Lam Nguyệt Hồ, Lâm Nhất vội vã đưa Tô Mạt Nhi trở về, lòng hắn vẫn còn nguyên vẹn nỗi bàng hoàng về những gì đã trải qua. Dưới sự chăm sóc tận tình của Hắc Thúc và tác dụng kỳ diệu của linh dược pha từ tinh hoa hồ nước, hơi thở của nàng đã dần đều đặn, sắc mặt cũng bớt tái nhợt hơn nhiều. Khi hắn đặt nàng nằm yên trên chiếc giường tre quen thuộc, trong ánh nến leo lét, hắn thấy được một nét bình yên hiếm hoi trên gương mặt thanh tú. Nàng vẫn còn yếu, vẫn chìm sâu trong giấc ngủ mê man, nhưng ít ra, sinh mệnh kia đã không còn bị đe dọa.
Lâm Nhất ngồi bên cạnh, dõi theo từng nhịp thở của Tô Mạt Nhi, bàn tay khẽ nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng. Sự ấm áp của bàn tay nhỏ bé kia, dù còn yếu ớt, lại là một sợi dây vô hình níu giữ tâm hồn hắn khỏi vực thẳm của tuyệt vọng. Hắn nhớ lại khoảnh khắc Mạt Nhi gục ngã trong vòng tay mình, nhớ lại ánh mắt tàn nhẫn của Trần Gia Minh, nhớ lại cái cảm giác bất lực đến tột cùng khi hắn không thể bảo vệ được người mình yêu quý. Những hình ảnh ấy như những mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào trái tim hắn, khiến tâm can hắn quặn thắt.
Ngay cả khi Hắc Thúc đã truyền dạy những lời lẽ sâu sắc về sự kiên cường và tôi luyện, ngay cả khi hắn đã tìm thấy một tia hy vọng mới, thì nỗi hoài nghi vẫn luẩn quẩn như một làn sương mờ ảo, bao phủ lấy tâm hồn hắn. “Vô Tiên chi Đạo” mà sư phụ đã dạy, cái đạo lý về lòng lương thiện, về sự thấu hiểu hồng trần, liệu có thực sự đủ sức chống lại sự tàn bạo, độc ác của thế gian? Lòng lương thiện có thể giữ được bao lâu trước những tham vọng vô đáy, những dã tâm cuồng loạn của con người? Phải chăng, cái gọi là ‘tiên đạo’ chỉ là một giấc mộng hão huyền, một lời an ủi yếu ớt cho những kẻ không đủ sức mạnh để tranh đấu?
Hắn buông tay Mạt Nhi, khẽ đứng dậy, bước chân nhẹ tênh như sợ làm lay động giấc ngủ của nàng. Ngoài kia, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua những kẽ hở của mái lá mục nát, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đất. Tiếng gió đêm lùa qua kẽ lá, mang theo chút hơi lạnh và mùi gỗ mục, mùi rêu phong đặc trưng của Huyền Nguyên Quan. Hắn bước về phía điện thờ, nơi ngọn đèn dầu vẫn leo lét cháy, nơi Lão Đạo Quán Chủ thường ngồi tĩnh tọa mỗi đêm.
Lão Đạo Quán Chủ ngồi trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ buông dài xuống ngực, hòa mình vào bóng tối nhập nhoạng của điện thờ. Nghe thấy tiếng bước chân của Lâm Nhất, ông khẽ mở đôi mắt thâm trầm, ánh lên vẻ hiền từ và sự từng trải của năm tháng. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như đã biết trước đồ đệ sẽ tìm đến.
Lâm Nhất quỳ xuống trước mặt sư phụ, lòng nặng trĩu những ưu tư. Giọng hắn trầm buồn, mang theo sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi chất chứa. “Sư phụ… con đường ‘Vô Tiên’ này… liệu có đúng?” Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ tuyệt vọng hiếm thấy. “Lòng lương thiện… có thể chống lại được sự tàn bạo của hồng trần sao? Con đã thấy… đã trải qua… sự tàn độc của nhân tâm. Nó như một vực thẳm không đáy, nuốt chửng tất cả. Con đã cố gắng bảo vệ Mạt Nhi, đã cố gắng giữ vững đạo lý, nhưng… nó dường như không đủ. Phải chăng, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể đứng vững? Phải chăng, những lời dạy của người… chỉ là ảo mộng?”
Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như tiếng gió thoảng qua. Ông nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt thấu hiểu, không có chút trách móc nào, chỉ có sự bao dung vô bờ. “Lương thiện không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh… Con đã từng thấy một cây cổ thụ vĩ đại bị bão táp quật ngã chưa? Nó đổ xuống không phải vì nó yếu, mà vì nó quá cứng cỏi, không chịu khuất phục trước sức gió. Nhưng cỏ dại thì sao? Nó mềm mại, uyển chuyển, nương theo gió, rồi lại vươn lên xanh tốt. Cái gọi là ‘sức mạnh’ đôi khi lại chính là sự cứng nhắc, là điểm yếu. Còn cái ‘lương thiện’ mà con hoài nghi, lại chính là sự mềm mại, là khả năng thích nghi, là cội rễ sâu xa, là bản chất của sự sống… Con hãy nhắm mắt lại, lắng nghe ta kể một câu chuyện từ thời Thượng Cổ… một câu chuyện về bản chất của ‘tiên đạo’ và lòng người.”
Lời nói của Lão Đạo Quán Chủ như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Lâm Nhất. Hắn khẽ nhắm mắt lại, làm theo lời sư phụ. Trong tĩnh lặng, hắn cảm nhận được một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết từ bàn tay Lão Đạo khẽ đặt lên đỉnh đầu hắn. Toàn thân hắn như chìm vào một trạng thái hư vô, ý thức trôi dạt vào một không gian khác, một thời gian khác. Mùi hương trầm thoang thoảng trong điện thờ, tiếng gió lùa qua vách lá, tất cả dần tan biến.
Khi Lâm Nhất mở mắt ra lần nữa, hắn thấy mình đang đứng giữa một vùng đất cằn cỗi, đá núi lởm chởm, nhuộm một màu đỏ rực như máu. Không khí nóng bức, ngột ngạt đến khó thở, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và khói bụi núi lửa. Từ phía xa, hắn nghe thấy tiếng dung nham sôi sùng sục, tiếng núi lửa phun trào vang vọng như tiếng trống trận, đầy uy lực và hoang dã. Bầu trời bị che phủ bởi một màn khói đen đặc quánh, chỉ có những tia sáng yếu ớt của mặt trời buổi sớm cố gắng xuyên qua, tạo nên một khung cảnh nguyên thủy và đầy nguy hiểm. Đây chính là Hỏa Diễm Sơn, một nơi mà Lão Đạo Quán Chủ từng nhắc đến trong những câu chuyện cổ xưa.
Trước mắt hắn là một cảnh tượng đầy bi thương. Một Tiểu Yêu Hồ nhỏ bé, thân hình trắng muốt nay đã lấm lem bùn đất và máu, đang thoi thóp trên nền đá nóng bỏng. Đôi tai cáo ẩn dưới mái tóc đen nhánh run rẩy, đôi mắt lanh lợi thường ngày giờ chỉ còn ánh lên vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Nàng bị thương nặng, dường như vừa trải qua một cuộc truy sát khốc liệt. Tiếng rên rỉ yếu ớt của nàng hòa lẫn vào tiếng gió rít mang theo hơi nóng, nghe thật xót xa.
Không lâu sau, một nhóm người xuất hiện, dáng vẻ không giống phàm nhân. Họ mặc những bộ y phục đơn sơ nhưng toát lên vẻ thần bí, ánh mắt tham lam và lạnh lùng. Đây chính là những tu sĩ sơ khai, những kẻ đã bắt đầu chạm đến cánh cửa của tiên đạo, nhưng lại bị dục vọng che mờ.
“Con yêu hồ này linh khí dồi dào, nội đan của nó chắc chắn sẽ giúp chúng ta tăng tiến tu vi!” Một tu sĩ cao lớn, mặt mày hung tợn, lên tiếng, giọng nói đầy vẻ thèm khát.
“Đừng để nó thoát! Nội đan của yêu vật thượng cổ này quý giá vô ngần!” Một kẻ khác tiếp lời, rút ra một thanh kiếm đá thô sơ, chỉ thẳng vào Tiểu Yêu Hồ đang run rẩy.
Chúng xông vào, không chút thương xót, không chút do dự. Lâm Nhất đứng đó, bất lực như một bóng ma, chỉ có thể chứng kiến. Hắn cảm thấy một cơn phẫn nộ dâng trào trong lòng. Những kẻ tự xưng là ‘tu sĩ’, là ‘người tu đạo’, lại hành xử tàn bạo hơn cả cầm thú. Đây chính là cái gọi là ‘tiên đạo giả tạo’ mà sư phụ đã ám chỉ ư?
Đúng lúc đó, một bóng người già nua xuất hiện. Đó là một người phàm nhân, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, quần áo rách rưới, lấm lem bùn đất. Ông lão có vẻ đã trải qua biết bao phong ba của cuộc đời, nhưng đôi mắt ông lại ánh lên một vẻ kiên nghị lạ thường, như hai đốm lửa bùng cháy giữa màn đêm. Ông không có bất kỳ pháp lực nào, không có vũ khí, chỉ có một cây gậy tre thô sơ trong tay.
Ông lão bước đến, dang rộng vòng tay che chắn cho Tiểu Yêu Hồ, mặc kệ những lời đe dọa của đám tu sĩ. “Dừng tay!” Giọng ông khàn khàn nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa không gian đầy khói bụi. “Nó chỉ là một tiểu linh vật vô hại! Các ngươi tự xưng là người tu đạo, lại nỡ lòng ra tay với một sinh linh yếu ớt sao? Đạo ở đâu?”
Đám tu sĩ ngớ người ra, không ngờ lại có một phàm nhân dám cản đường chúng. Kẻ đứng đầu cười khẩy: “Lão già ngươi muốn chết sao? Một con yêu hồ thì có đáng gì? Ngươi là phàm nhân ti tiện, hiểu gì về tiên đạo? Cút ra!”
“Đạo không phải là sức mạnh để chà đạp kẻ yếu, không phải là công cụ để thỏa mãn dục vọng!” Ông lão trả lời, giọng nói không hề run rẩy, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào đám tu sĩ. “Đạo là lòng trắc ẩn, là sự công bằng, là biết yêu thương vạn vật. Các ngươi, mang danh tu sĩ, nhưng lòng dạ còn thua cả phàm nhân!”
Một tu sĩ tức giận, vung kiếm đá chém xuống. Ông lão không hề né tránh, chỉ ôm chặt Tiểu Yêu Hồ vào lòng, dùng thân mình che chắn. Lâm Nhất nín thở, nghĩ rằng ông lão sẽ chết dưới lưỡi kiếm kia. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn từ ngọn núi lửa phía xa, một dòng dung nham cuồn cuộn chảy xuống, chặn đứng con đường của đám tu sĩ. Chúng hoảng sợ, vội vàng bỏ chạy. Ông lão và Tiểu Yêu Hồ thoát nạn trong gang tấc. Ông lão khẽ vuốt ve mái đầu của Tiểu Yêu Hồ, ánh mắt đầy trìu mến. Lâm Nhất cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Cái gọi là ‘tiên đạo’ không nằm ở phép tắc thần thông, mà nằm ở chính cái tâm chân chính, ở hành động bảo vệ kẻ yếu, ở lòng trắc ẩn không màng hiểm nguy của người phàm nhân kia.
Cảnh tượng Hỏa Diễm Sơn dần tan biến, thay vào đó là một khung cảnh hoàn toàn khác. Lâm Nhất thấy mình đứng giữa một Phàm Nhân Thị Trường cổ kính, sầm uất. Âm thanh huyên náo của tiếng người mua bán, tiếng xe thô sơ lạch cạch, tiếng rao hàng, tiếng cười nói hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi đồ ăn thức uống đơn giản, mùi đất, mùi hương liệu thảo mộc từ các quầy hàng bay thoang thoảng trong không khí. Bầu không khí nơi đây náo nhiệt, nhưng lại toát lên vẻ bình yên, quy củ của một xã hội cổ xưa có đạo lý. Ánh nắng ấm áp của buổi trưa trải đều trên những mái nhà tranh, những sạp hàng đơn sơ.
Giữa đám đông, Lâm Nhất thấy một người đàn ông thân hình vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo. Ông mặc áo vải thô, tay cầm cây gậy, đứng giữa chợ, chính là Người Giữ Chợ, Ông Quản mà Lão Đạo Quán Chủ từng kể. Ông đang giải quyết một vụ tranh chấp nhỏ giữa hai người bán hàng. Một bên là một người đàn ông tham lam, cố gắng chiếm đoạt gian hàng của người khác, một bên là một phụ nữ yếu thế đang bị chèn ép.
“Chợ có chợ, luật có luật!” Ông Quản lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, khiến đám đông xung quanh im lặng. “Lẽ phải nằm ở lòng người, không phải ở lời nói lớn tiếng hay sức mạnh cơ bắp! Ngươi, Trương Tam, gian hàng này là của Lý Tứ, ngươi đã có giấy tờ xác nhận rồi sao còn muốn chiếm đoạt? Lẽ nào ngươi nghĩ chỉ cần to tiếng là có thể biến trắng thành đen?”
Người đàn ông tham lam, Trương Tam, lấm lét cúi đầu, không dám cãi lại. “Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ là nhất thời hồ đồ…”
Ông Quản không vội vã trừng phạt, mà dùng lời lẽ phân tích cặn kẽ, chỉ ra cái sai của Trương Tam, và cái khó của Lý Tứ. Ông không dùng quyền lực đàn áp, mà dùng cái lý, cái tình để giảng giải, khiến cả hai bên đều phải tâm phục khẩu phục. Trương Tam cuối cùng cũng nhận ra lỗi lầm, cúi đầu xin lỗi Lý Tứ, và hứa sẽ không tái phạm. Lý Tứ cũng không oán trách, chỉ cảm tạ Ông Quản.
Trong lúc đó, Lâm Nhất chợt nghe thấy một tiếng cười trong trẻo. Hắn quay đầu nhìn, và thấy Tiểu Yêu Hồ, nay đã hoàn toàn bình phục, đang lẩn khuất giữa đám đông. Nàng không còn vẻ sợ hãi, mà thay vào đó là sự tinh nghịch, đáng yêu. Nàng lén lút tiếp cận Ông Quản từ phía sau, khẽ kéo chòm râu của ông. Ông Quản giật mình, quay lại, thấy Tiểu Yêu Hồ đang cười khúc khích, ông chỉ lắc đầu mỉm cười hiền từ, không hề tức giận. Có vẻ như họ đã quen biết nhau, và Tiểu Yêu Hồ hoàn toàn tin tưởng người phàm nhân này.
Bỗng nhiên, một tiếng nói trong trẻo, líu lo vang lên trong tâm trí Lâm Nhất, như thể Tiểu Yêu Hồ đang nói trực tiếp với hắn, xuyên qua không gian và thời gian của linh cảnh này: “Lâm ca ca, huynh có muốn nghe chuyện yêu quái không?” Tiếng nói ấy mang theo sự hồn nhiên, trong sáng, khiến lòng Lâm Nhất chợt ấm áp lạ thường. Hắn nhận ra, ngay cả yêu quái, nếu được đối xử bằng lòng lương thiện, cũng có thể sống hòa thuận, tin tưởng con người. Cái ‘đạo’ của Ông Quản, cái ‘đạo’ của người phàm nhân ở Hỏa Diễm Sơn, không phải là sức mạnh thần thông, mà là sự công bằng, lòng trắc ẩn, và khả năng thấu hiểu, yêu thương vạn vật.
Linh cảnh dần mờ đi, những âm thanh, hình ảnh của Phàm Nhân Thị Trường cổ kính tan biến vào hư không. Lâm Nhất chìm vào một khoảng không vô định, rồi từ từ mở mắt. Hắn thấy mình vẫn đang quỳ trước mặt Lão Đạo Quán Chủ, trong điện thờ Huyền Nguyên Quan tĩnh mịch. Ánh nến vẫn leo lét cháy, tiếng gió vẫn lùa qua vách lá mục nát, nhưng tâm hồn hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Nỗi tuyệt vọng, sự hoài nghi đã tan biến, thay vào đó là một sự bình yên lạ thường và một niềm tin vững chắc. Hắn hiểu rằng ‘tiên đạo’ chân chính không phải là sức mạnh thần thông để áp chế kẻ khác, không phải là những phép tắc huyền ảo để đạt được địa vị cao sang, mà là sự kiên định vào bản chất lương thiện, lòng trắc ẩn, và khả năng giữ vững đạo lý ngay cả trong nghịch cảnh gian nan nhất. Nó không phải là thứ để truy cầu bên ngoài, mà là thứ phải tìm thấy, phải tôi luyện ngay trong chính tâm hồn mình.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ mỉm cười, đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào Lâm Nhất. “Con thấy rồi chứ? Đạo không ở đâu xa, mà ở ngay trong lòng người. Thiên địa vạn vật đều có đạo lý riêng, chỉ là lòng người đã bị che mờ bởi dục vọng, bởi tham lam, bởi những thứ hào nhoáng bên ngoài. Những kẻ tu sĩ mà con thấy ở Hỏa Diễm Sơn kia, chúng truy cầu ‘tiên đạo’ qua nội đan yêu vật, qua sức mạnh tuyệt đối, nhưng chúng đã lạc lối. Cái ‘đạo’ của chúng là ‘tiên đạo giả tạo’, chỉ mang lại sự hủy diệt và khổ đau. Ngược lại, người phàm nhân không có pháp lực, không có thần thông, nhưng họ lại hành động theo chân lý, theo lòng trắc ẩn, theo lẽ công bằng, đó mới là ‘tiên đạo chân chính’.”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Con đã hiểu, sư phụ. Cái đau đớn, cái bất lực mà con đã trải qua, không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là ngọn lửa để tôi luyện tâm hồn con. ‘Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán’, nhưng cái Đạo chân chính, cái chân tâm kiên định, sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối con qua mọi bão giông của hồng trần.”
Hắn đứng dậy, cúi mình thật sâu trước Lão Đạo Quán Chủ. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn mình. Hắn không còn tuyệt vọng, không còn hoài nghi. Thay vào đó là một sự bình an nội tại, một quyết tâm sắt đá để tiếp tục con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ mà hắn đã chọn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã trải qua lửa thử thách, và hắn tin rằng, mình sẽ trở nên kiên cường hơn, vững vàng hơn, để cuối cùng có thể trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng hắn biết, hắn sẽ không bao giờ đơn độc, bởi vì trong lòng hắn, ánh sáng của đạo lý đã bừng lên, rực rỡ và vĩnh cửu.