Vô tiên chi đạo
Chương 346

Chân Tướng Bi Tráng: Nỗi Oan 3000 Năm

3961 từ
Mục tiêu: Hoàn toàn phơi bày diễn biến và bản chất thực sự của Đại Tiên Chiến, cho thấy nó không phải là cuộc chiến chính nghĩa mà là âm mưu hủy diệt Chân Đạo.,Làm rõ sự suy tàn của Chân Đạo và cách Thiên Đạo Môn được thành lập trên sự giả dối, thao túng lịch sử và lòng người.,Gây chấn động tột độ, phá vỡ niềm tin đã tồn tại hàng thiên niên kỷ trong giới tu tiên, dẫn đến sự khủng hoảng niềm tin sâu sắc.,Khắc họa Lâm Nhất như người dẫn dắt chân lý, người làm sáng tỏ lịch sử, củng cố vị thế của Vô Tiên Chi Đạo.,Thúc đẩy sự khủng hoảng niềm tin và mở đường cho các phe phái mới hình thành, chuẩn bị cho những biến động lớn trong tương lai.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Quần hùng các phái
Mood: Tense, somber, reflective, revelatory, shocking, bi tráng (heroic tragedy), despair, hope.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng chân lý từ Kinh Thư Vô Tự, dù Lâm Nhất đã khép lại, vẫn không tắt lịm, mà như một ngọn lửa bùng cháy, xua đi màn đêm u ám đang bao trùm lấy Quỷ Môn Quan. Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, kẻ đã chìm sâu vào dòng chảy của lịch sử, tan biến như một ảo ảnh, để lại phía sau một khoảng trống vô định, một sự im lặng rợn người trước cơn bão sắp sửa ập đến. Không gian xung quanh Quỷ Môn Quan, vốn đã mang một vẻ âm u, rùng rợn với cánh cổng đá khổng lồ chạm khắc hình thù quỷ dị, giờ đây lại càng thêm phần kỳ lạ. Những phù văn cổ xưa đã phai mờ trên bề mặt cổng dường như đang run rẩy, như thể chúng cũng đang cảm nhận được sự chấn động của một sự thật sắp được phơi bày.

Không khí đặc quánh mùi âm khí nồng đậm, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và cái lạnh lẽo của đá cổ, tạo nên một cảm giác bí ẩn, nặng nề, như thể nơi đây là giao điểm của hai thế giới, một thế giới của hiện tại đầy hoang mang và một thế giới của quá khứ đầy bi thương. Bầu trời vẫn u ám, nhưng những luồng ánh sáng kỳ lạ từ Kinh Thư Vô Tự đã biến không gian này thành một màn hình khổng lồ, nơi những mảnh vỡ của ký ức, những thước phim bi tráng từ 3000 năm trước bắt đầu tuôn trào. Ban đầu, chúng chỉ là những đốm sáng hỗn loạn, những hình ảnh chập chờn không rõ hình dạng, những âm thanh vỡ vụn như tiếng gió rít qua khe cửa địa ngục, tiếng vọng từ hư không và những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc. Nhưng rồi, dưới sự dẫn dắt của Kinh Thư Vô Tự và ý chí kiên định của Lâm Nhất, dòng chảy hỗn độn ấy dần dần kết nối, sắp xếp lại thành một cuốn sử thi mạch lạc, bi tráng, hiện hữu rõ ràng trước mắt quần hùng.

Lâm Nhất đứng ở trung tâm của vòng xoáy ký ức ấy, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, vững chãi như một ngọn cổ thụ giữa phong ba. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như một hồ nước không đáy, phản chiếu muôn vàn hình ảnh của quá khứ, thấu suốt mọi bi kịch đã chôn vùi. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn "cảm nhận" được từng nỗi đau, từng sự hy sinh, từng lời thề nguyện đã bị lãng quên. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ, không chói chang mà dịu dàng, như ánh trăng xuyên qua màn sương, kết nối hắn với quá khứ xa xăm, biến hắn thành cầu nối giữa hai dòng thời gian.

Quần hùng các phái, những con người đã từng kiêu ngạo, đầy tự tin vào con đường "tiên đạo" mà họ đã theo đuổi, giờ đây đứng lặng như tượng. Khuôn mặt họ từ hoài nghi chuyển sang bàng hoàng, kinh hãi. Tiếng xì xào ban đầu, "Không thể nào... đây là ảo ảnh sao?", "Thiên Đạo Môn đã tồn tại hàng ngàn năm, sao có thể là giả dối?", dần dần tắt hẳn, nhường chỗ cho sự im lặng chết chóc khi những hình ảnh trước mắt quá đỗi chân thực và sống động, khiến họ không thể không tin.

Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu vào tận đáy lòng mỗi người: "Đây không phải là truyền thuyết... Đây là sự thật bị che giấu, nỗi oan 3000 năm của Chân Đạo!" Lời nói ấy như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức những linh hồn đang chìm trong giấc mộng dài.

Mạc Vô Tình, với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu, nắm chặt thanh đoản đao trong tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Y từng là hiện thân của thù hận, nhưng giờ đây, thù hận ấy đã được thanh tẩy, chuyển hóa thành một ngọn lửa phẫn nộ chính nghĩa. Ánh mắt y nảy lửa, nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang hiện hữu. "Tất cả đều là giả dối... những gì chúng ta tin tưởng bấy lâu!" Y nghiến răng, giọng nói khản đặc, vừa là sự kinh hoàng, vừa là sự tức giận tột cùng khi nhận ra mình đã bị lừa dối, đã sống trong một thế giới của những lời nói dối. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của y, giờ đây, đang phải đối mặt với một sự thật tàn khốc hơn mọi ác mộng.

Tiếng xì xào lại nổi lên trong đám đông quần hùng, nhưng lần này không phải là nghi ngờ, mà là sự hoảng loạn. "Không thể nào! Tiên đạo... là giả sao? Chúng ta đã tu luyện cái gì?!" Một tông chủ già cả, râu tóc bạc phơ, lảo đảo lùi lại, đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự tuyệt vọng. Niềm tin hàng ngàn năm, con đường tu luyện mà cả đời ông đã theo đuổi, giờ đây đang sụp đổ trước mắt.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, giờ đây run rẩy đưa tay che miệng, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Nàng luôn tin vào thiện lương, vào những điều tốt đẹp, nhưng cảnh tượng trước mắt lại quá đỗi tàn khốc, quá đỗi bất công. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và giờ đây, bệnh tật của lịch sử, của sự dối trá, đang dần bộc lộ.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn lộ rõ vẻ sốc và sợ hãi, nhưng ánh mắt to tròn của nàng lại tràn đầy sự kiên cường và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Nàng nấp sát sau lưng hắn, như một đứa trẻ tìm kiếm sự an toàn từ người thân. Nàng biết, hắn sẽ phơi bày tất cả và mang lại công lý. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy cánh tay Lâm Nhất, như thể muốn truyền cho hắn sức mạnh.

Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, đứng trầm ngâm, đôi mắt hiền lành nhưng thông minh của y lấp lánh sự thấu hiểu và tiếc nuối sâu sắc. Y vội vàng rút ra cuốn sách cổ và bút lông, tay run rẩy ghi chép từng chi tiết, từng lời nói của Lâm Nhất, từng hình ảnh đang hiện ra. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống," y lẩm bẩm, không phải để cho ai nghe, mà để cho chính y chiêm nghiệm. Y hiểu rằng, những gì Lâm Nhất đang làm không chỉ là phơi bày một sự thật, mà là tái định nghĩa lại ý nghĩa của tiên đạo, của chân lý.

Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối, không một ai nhận ra sự hiện diện của y. Thân hình nhỏ nhắn của y dường như hòa vào không khí, chỉ có đôi mắt sắc bén và bí ẩn là ánh lên một tia sáng lạnh lẽo. Y lặng lẽ quan sát, đôi tay thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng đêm, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, nhưng ánh sáng của chân lý mới là thứ có thể thanh tẩy tất cả. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Không gian xung quanh Quỷ Môn Quan đột ngột thay đổi. Những hình ảnh hỗn loạn ban đầu giờ đây đã được sắp xếp thành một dòng chảy liên tục, đưa tất cả mọi người ngược về 3000 năm trước. Cảnh tượng trước mắt không còn là Quỷ Môn Quan u ám mà là chiến trường rực lửa, nơi Cổ Thần Di Tích và Băng Cung Di Tích hùng vĩ một thời đang chìm trong biển lửa và máu. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khét của linh khí bị đốt cháy, mùi đất đá bị phá hủy xộc thẳng vào mũi, khiến nhiều người phải nôn mửa. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm thét của những kẻ chiến thắng, tiếng kêu la thảm thiết của những người bại trận, tiếng đổ nát của kiến trúc cổ xưa hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng, tuyệt vọng.

Đây không phải là cuộc chiến giữa chính-tà như những gì Thiên Đạo Môn đã tuyên truyền suốt hàng thiên niên kỷ. Đây là một cuộc tàn sát tàn khốc, một cuộc diệt chủng nhắm vào những người tu theo Chân Đạo. Họ là những con người sống hòa hợp với tự nhiên, không truy cầu sức mạnh bá đạo, không tham lam quyền lực, chỉ mong muốn tu thân dưỡng tính, tìm kiếm sự hài hòa giữa trời đất và con người. Nhưng giờ đây, họ đang bị tàn sát một cách dã man bởi những "tiên nhân" của Hắc Ám Cung, tiền thân của Thiên Đạo Môn.

Lâm Nhất nhìn những cảnh tượng ấy, đôi mắt hắn tràn ngập nỗi đau xót. Hắn thấy rõ những "tiên nhân" Hắc Ám Cung sử dụng những thủ đoạn tàn độc, không từ bất kỳ ác niệm nào. Chúng cướp đoạt linh mạch, hủy diệt những di tích Chân Đạo linh thiêng như Cổ Thần Di Tích, biến chúng thành phế tích hoang tàn. Những tòa kiến trúc cổ xưa, từng là nơi tu luyện của các Chân Đạo Sĩ, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, gạch đá vỡ vụn, bị nhuộm đỏ bởi máu và lửa.

Đặc biệt, một cảnh tượng bi tráng đã khắc sâu vào tâm trí của tất cả mọi người. Tại một Cổ Thần Di Tích, một phái Chân Đạo nhỏ bé đã bị bao vây. Các đệ tử Chân Đạo, từ những người già cả đến những đứa trẻ thơ, đều lựa chọn sự hy sinh cao cả. Thay vì để linh mạch và chân pháp của họ rơi vào tay kẻ ác, họ đã thà tự hủy thân thể, biến thành những đốm sáng nhỏ bé bay lên trời, tan vào hư vô. Tiếng pháp khí va chạm cuối cùng dứt, thay vào đó là tiếng than khóc yếu ớt của những người còn sống sót, tiếng gầm gừ đắc thắng của những kẻ đã gây ra tội ác. Mùi sợ hãi và phẫn nộ tỏa ra từ đám đông quần hùng, hòa lẫn với mùi máu và tro tàn của quá khứ. Bầu không khí hỗn loạn, bi tráng, tuyệt vọng, tàn khốc, đau thương đến tột cùng.

Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn đầy đau xót và căm phẫn: "Họ không phải tà ma... Họ là những người bảo vệ chân lý, bị vu oan, bị tàn sát!" Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim của mỗi người.

Một tông chủ cũ, từng là người hết mực tôn kính Thiên Đạo Môn, giờ đây gào lên trong tuyệt vọng, đôi mắt lão trợn trừng, không thể tin vào những gì mình đang thấy: "Không thể nào! Chân Đạo... đã bị hủy diệt như thế sao?!" Lão ôm đầu, thân thể run rẩy bần bật, như thể toàn bộ thế giới quan của lão đang sụp đổ.

Mộ Dung Uyển Nhi không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Nàng khóc nấc lên: "Quá tàn nhẫn... quá bất công!" Nàng cảm thấy một nỗi đau thấu tâm can, như thể chính nàng cũng đang chứng kiến người thân mình bị tàn sát.

Mạc Vô Tình nắm chặt thanh đoản đao, thân thể y run rẩy vì phẫn nộ. Hắn từng căm ghét cái gọi là "chính đạo", nhưng giờ đây hắn nhận ra rằng, cái ác tột cùng lại ẩn chứa trong chính cái "chính đạo" giả tạo ấy. Lời nói của hắn, "Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người," từng là chân lý của hắn, nhưng giờ đây, hắn thấy những Chân Đạo Sĩ đã hy sinh vì tình người, vì chân lý. Điều đó càng khiến hắn phẫn nộ hơn với những kẻ đã bóp méo tất cả.

Tô Mạt Nhi nấp chặt sau lưng Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ngấn lệ. Nàng sợ hãi, nhưng không thể rời mắt khỏi những hình ảnh tàn khốc ấy. Nàng cảm thấy một nỗi bất lực bao trùm, một sự kinh hoàng khi nhận ra rằng lịch sử lại có thể bị bóp méo đến vậy.

Quần hùng các phái bắt đầu có những phản ứng kịch liệt. Có người không chịu nổi cảnh tượng ghê rợn, ôm miệng nôn mửa. Có người thì la ó, chửi rủa những kẻ gây ra tội ác. Sự phẫn nộ dâng trào như một cơn sóng dữ, cuốn trôi đi niềm tin đã được xây dựng suốt hàng ngàn năm. Một vài đệ tử trẻ tuổi, vừa mới bước chân vào con đường tu tiên, giờ đây lại nhìn thấy một bộ mặt tàn khốc đến vậy của "tiên đạo" mà họ hằng khao khát. Tâm trí họ chấn động, hoang mang tột độ.

Dòng chảy ký ức lại thay đổi, nhưng không khí vẫn không hề bớt nặng nề, mà còn trở nên giả tạo đến rợn người. Cảnh tượng chiến tranh tàn khốc dần lùi xa, thay vào đó là một sự kiện trang nghiêm, long trọng, diễn ra ngay sau cuộc Đại Tiên Chiến. Đó là sự kiện Thiên Đạo Môn Kiến Lập. Mùi trầm hương, mùi hoa thơm ngào ngạt lan tỏa, cùng với tiếng nhạc lễ long trọng, tiếng tung hô vang dội. Mọi thứ dường như là biểu tượng của sự phồn thịnh, của một kỷ nguyên mới. Nhưng dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy, là một sự thật kinh hoàng.

Lâm Nhất, với Kinh Thư Vô Tự trong tay, dẫn dắt quần hùng đi sâu vào sự thật. Hắn chỉ cho họ thấy rằng, Thiên Đạo Môn không phải là một môn phái được thành lập vì chính nghĩa, mà là một công cụ của Hắc Ám Cung (tiền thân) để củng cố quyền lực sau khi đã hủy diệt Chân Đạo. Họ đã biến mình thành "chính đạo", viết lại lịch sử theo ý muốn của mình. Tầm nhìn hiện rõ những hình ảnh về việc Hắc Ám Cung chiêu mộ đệ tử bằng những lời hứa hẹn trường sinh bất lão, sức mạnh vô biên, danh vọng tột đỉnh. Họ xây dựng môn phái trên nền tảng lừa dối, thao túng linh khí, chiếm đoạt và bóp méo các di tích cổ xưa của Chân Đạo.

Họ đã biến những lời dạy cao quý của Chân Đạo, vốn chú trọng vào sự hòa hợp, tu thân dưỡng tính, thành những công pháp truy cầu sức mạnh cá nhân, khiến giới tu tiên lầm đường lạc lối, chìm đắm trong ảo vọng "tiên đạo" giả tạo. Tiếng tung hô của đám đông trong tầm nhìn, tiếng nhạc lễ hào hùng, tất cả đều mang một vẻ giả tạo đến rợn người, như ẩn chứa tiếng than khóc yếu ớt từ những linh hồn bị thao túng, tiếng gầm gừ đắc thắng của những kẻ đã gây ra tội ác. Bầu không khí trang nghiêm, uy quyền, nhưng lại đầy dối trá và thao túng, một vẻ giả dối đến tột cùng.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Hắn nói, giọng hắn vang vọng như tiếng sấm rền: "Họ đã xây dựng đế chế của mình trên xương máu của Chân Đạo, trên sự dối trá! Đây là khởi đầu của 'tiên đạo giả tạo'!" Lời nói của hắn như một quả bom, nổ tung trong tâm trí của mỗi người.

Chu Thanh Huyền, tay run rẩy đến nỗi gần như không thể cầm nổi bút lông, nhưng y vẫn cố gắng ghi chép liên tục. "Đây... đây là sự thật lịch sử mà không ai dám nói ra!" Y cảm thấy một sự choáng váng tột độ, niềm tin vào sách vở, vào tri thức của y đang bị lung lay dữ dội. Y từng nghĩ rằng mọi chân lý đều nằm trong sách cổ, nhưng giờ đây y nhận ra, lòng người và những âm mưu mới là pho sử sống, tàn khốc hơn vạn lần.

Một đệ tử trẻ tuổi của một tông môn lớn, khuôn mặt non nớt tái mét, thốt lên trong tuyệt vọng: "Vậy... vậy chúng ta đã tu luyện cái gì suốt bao năm qua?!" Tiếng nói của y lạc đi trong sự hoang mang, vỡ mộng của hàng trăm người khác.

Quần hùng các phái chấn động tột độ. Nhiều tông chủ cũ, những người đã cống hiến cả đời cho Thiên Đạo Môn hoặc các tông phái liên quan, mặt cắt không còn một giọt máu. Họ khuỵu xuống đất, như thể mọi sức lực đã bị rút cạn. Niềm tin, danh dự, và cả ý nghĩa cuộc đời của họ, tất cả đều sụp đổ. Các đệ tử trẻ tuổi thì hoang mang tột độ, vỡ mộng, không biết con đường phía trước sẽ đi về đâu. Sự giằng xé dữ dội giữa niềm tin đã được hun đúc hàng ngàn năm và sự thật phũ phàng vừa được phơi bày đã khiến họ mất phương hướng. Một số người khác thì tức giận tột cùng, cảm thấy bị phản bội, bị lừa dối suốt cả cuộc đời. Tiếng gào thét, tiếng khóc nức nở, tiếng chửi rủa vang lên khắp Quỷ Môn Quan, hòa lẫn với tiếng gió rít và mùi âm khí lạnh lẽo.

Dòng ký ức tắt dần, trả lại không gian hiện tại của Quỷ Môn Quan, nhưng không khí vẫn nặng nề như thể một tảng đá ngàn cân đang đè nặng lên tâm trí mọi người. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm sau cơn bão lịch sử, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của đám đông. Quần hùng các phái chìm trong hỗn loạn sâu sắc, niềm tin hàng ngàn năm đã sụp đổ hoàn toàn. Khuôn mặt họ biến sắc, từ tái nhợt vì kinh hãi đến đỏ bừng vì phẫn nộ, hoặc trắng bệch vì tuyệt vọng.

Lâm Nhất, vẫn cầm Kinh Thư Vô Tự, nhìn vào đám đông, giọng nói hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp không gian, như một lời hiệu triệu, một tia sáng le lói trong màn đêm tăm tối. Hắn không kêu gọi báo thù, không kích động sự tức giận mù quáng, mà kêu gọi mọi người tìm lại chân lý, tìm lại con đường tu thân dưỡng tính, hòa hợp với tự nhiên, không bị dục vọng và quyền lực làm mờ mắt.

"Chân Đạo không cần sức mạnh, chỉ cần lòng người. Vô Tiên Chi Đạo... là con đường trở về với bản nguyên, với chính mình!" Lâm Nhất tuyên bố, giọng hắn chứa đựng một sự thấu cảm sâu sắc với bi kịch 3000 năm trước và gánh nặng của chân lý, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Lời của hắn không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một triết lý sống, một lời chỉ dẫn cho những tâm hồn lạc lối đang chìm trong tuyệt vọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, tình người, chân tâm, mới là điều quan trọng nhất.

Một số người trong đám đông, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng, hét lên: "Vậy chúng ta đã tu luyện cái gì suốt bao năm qua?! Tất cả đều vô nghĩa sao?!" Sự hoang mang, nỗi đau đớn khi nhận ra rằng cả đời mình đã bị lừa dối, đã dâng trào trong lòng họ.

Mạc Vô Tình đứng vững bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt y kiên định, không còn chút mờ mịt hay đau khổ nào. Y đã tìm thấy con đường của chính mình, đã thấu hiểu sâu sắc hơn về nguồn gốc của sự tàn ác và lòng thù hận. "Ta sẽ theo ngươi, tìm lại chân lý đã mất!" Y nói, không chút do dự, lời nói ấy như một lời thề nguyện, thể hiện sự ủng hộ không lay chuyển của y đối với Lâm Nhất và con đường Chân Đạo. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chí hướng của y thì đã định.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, mặc dù vẫn còn lo lắng và kinh hoàng, nhưng ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Họ biết, hắn là người dẫn dắt chân lý, người có thể đưa họ thoát khỏi màn đêm tăm tối này.

Quần hùng các phái có những phản ứng khác nhau. Có người quỳ sụp xuống đất, khóc nức nở, như thể muốn trút bỏ gánh nặng của hàng ngàn năm dối trá. Có người bỏ đi trong điên loạn, không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng. Lại có những người khác nhìn Lâm Nhất với ánh mắt dò xét, xen lẫn hy vọng, như thể hắn là vị cứu tinh duy nhất có thể chỉ lối cho họ. Nhưng cũng có những ánh mắt căm ghét, phẫn nộ, bởi Lâm Nhất đã phá hủy niềm tin, phá hủy thế giới mà họ đã sống trong đó. Sự sụp đổ niềm tin vào Thiên Đạo Môn và 'tiên đạo' giả tạo này chắc chắn sẽ dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn trong giới tu tiên, mở đường cho những biến đổi sâu rộng trong cơ cấu quyền lực và tư tưởng tu luyện.

Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm, đôi mắt sắc bén của y quan sát mọi thứ. Y biết, bản chất thực sự của Hắc Ám Cung, có thể còn những thế lực hoặc âm mưu sâu xa hơn chưa được phơi bày hoàn toàn, vượt ra ngoài những gì Lâm Nhất vừa tiết lộ. Nhưng giờ đây, vai trò của 'Chân Đạo' và 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất sẽ trở thành trọng tâm mới, thu hút những người tìm kiếm chân lý thực sự, hình thành một phe phái mới. Y lùi sâu hơn vào bóng tối, chờ đợi thời điểm thích hợp để hành động. Kinh Thư Vô Tự trong tay Lâm Nhất vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố, là chìa khóa để giải mã những bí mật còn lại và dẫn lối cho Lâm Nhất trên con đường gian nan phía trước.

Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lâm Nhất, của những người tin tưởng hắn, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường tìm lại Chân Đạo đã mất, trên cái nền đổ nát của một "tiên đạo" giả tạo. Cuộc chiến thực sự vì chân lý, cuộc chiến vì Vô Tiên Chi Đạo, giờ đây mới chính thức bắt đầu, với những thách thức và biến động còn lớn hơn vạn lần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ