Quỷ Môn Quan, một khối kiến trúc đá sẫm màu sừng sững giữa không gian u ám, giờ đây chẳng khác nào một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, hé lộ những bí mật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Cánh cổng đá khổng lồ, được xây dựng từ đá đen hoặc xám, bề mặt vẫn còn hằn sâu những chạm khắc ma quái, linh hồn u uẩn hay quỷ vật dữ tợn, giờ đây như đang mở toang, nuốt trọn mọi ánh sáng le lói còn sót lại. Dù trời đã chuyển sang ngày, nhưng không gian nơi đây vẫn u tối, lạnh lẽo, một làn sương mù dày đặc bao phủ, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, tựa như một bức màn che chắn giữa hiện tại và quá khứ. Tiếng gió rít qua khe cửa đá, mang theo những âm thanh vọng lại từ sâu thẳm bên trong, những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, tất cả hòa quyện thành một khúc nhạc ai oán, não nề, như lời than vãn của những linh hồn bị giam cầm. Mùi âm khí nồng đậm, mùi đá lạnh lẽo, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ, len lỏi vào từng hơi thở, gieo rắc cảm giác rùng rợn và nguy hiểm khó tả.
Dòng chảy chân tướng từ Kinh Thư Vô Tự vẫn đang hiện hữu, như một thế giới song song được kéo về từ cõi hư vô, bao trùm lên toàn bộ Quỷ Môn Quan. Những ‘quần hùng’ của 3000 năm trước, những con người từng tin tưởng sắt đá vào ‘tiên đạo’ và sự chính nghĩa của Thiên Đạo Môn, giờ đây hiện lên rõ nét, như những bóng ma được triệu hồi từ ký ức. Khuôn mặt họ, ban đầu còn mang vẻ ngơ ngác, bàng hoàng, dần chuyển sang kinh hãi tột độ khi những mảnh ghép lịch sử ghép nối lại, phơi bày sự thật trần trụi về Đại Tiên Chiến – không phải là cuộc chiến chính tà, mà là một âm mưu thâm độc. Từ sự kinh hãi ấy, ánh mắt họ bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, đỏ rực như máu, khi nhận ra rằng niềm tin, lẽ sống của cả một thời đại đã bị lợi dụng, bị chà đạp. Rồi, ngọn lửa ấy lụi tàn, nhường chỗ cho sự tuyệt vọng sâu thẳm, trắng bệch như tờ giấy, khi họ nhận ra rằng sự sụp đổ của các giá trị, sự biến chất của ‘tiên đạo’ đã khởi đầu cho một kỷ nguyên bị thao túng, mà họ chính là nạn nhân.
Những tiếng than khóc xé lòng vang lên từ trong dòng chảy lịch sử, hòa vào tiếng gió rít qua khe đá, tạo nên một bản bi ca thê lương: “Không thể nào! Chân Đạo không thể sụp đổ như vậy!” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt từng ánh lên sự uyên bác, giờ đây tràn ngập sự ngờ vực và tuyệt vọng, quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, như muốn xua đi những hình ảnh tàn khốc đang giày vò tâm trí. Một nữ tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong sáng từng tin vào lý tưởng cao đẹp của ‘tiên đạo’, giờ đây đổ gục, nước mắt lưng tròng, miệng không ngừng lặp lại: “Tất cả đều là giả dối sao? Tất cả đều là giả dối…” Tiếng xì xào, bàn tán của quần hùng trong vision ngày càng lớn dần, như một dòng thác đổ vỡ: “Chúng ta đã bị lừa dối sao? Tất cả những gì chúng ta tin tưởng… đều là giả dối?” Sự hoang mang, nỗi đau đớn khi nhận ra rằng cả đời mình đã bị lừa dối, đã dâng trào trong lòng họ, biến thành một cơn sóng thần cảm xúc nhấn chìm mọi lý trí.
Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, vẫn đứng vững giữa tâm bão của dòng chảy lịch sử, tựa như một ngọn hải đăng của lý trí. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn phát ra ánh sáng chói lòa, không ngừng định hình những mảnh ghép ký ức hỗn loạn, biến chúng thành một cuốn sử thi bi tráng, rõ ràng, hiện hữu trước mắt mọi người. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, nhìn vào đám đông quần hùng đang quằn quại trong tuyệt vọng, hắn thầm nhủ: *“Chân lý luôn đi kèm với nỗi đau.”* Hắn không kêu gọi báo thù, không kích động sự tức giận mù quáng, mà kêu gọi mọi người tìm lại chân lý, tìm lại con đường tu thân dưỡng tính, hòa hợp với tự nhiên, không bị dục vọng và quyền lực làm mờ mắt. Lời của hắn không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một triết lý sống, một lời chỉ dẫn cho những tâm hồn lạc lối đang chìm trong tuyệt vọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, tình người, chân tâm, mới là điều quan trọng nhất.
Bên cạnh Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, thân hình gầy guộc, bắt đầu run rẩy một cách dữ dội. Ánh mắt y cố định vào những hình ảnh đang diễn ra trong dòng chảy lịch sử, đặc biệt là những cảnh tàn khốc liên quan đến sự sụp đổ của các thế lực ‘Chân Đạo’ và sự tàn sát những người vô tội. Y đã tìm thấy con đường của chính mình, đã thấu hiểu sâu sắc hơn về nguồn gốc của sự tàn ác và lòng thù hận, nhưng việc đối diện với sự thật tàn khốc này vẫn là một gánh nặng quá lớn. Thanh đoản đao đeo bên hông y khẽ rung lên, như muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của y, nhưng Mạc Vô Tình vẫn đứng vững, dù cơ thể y đang phải chịu đựng một cơn bão nội tâm kinh hoàng.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, Tô Mạt Nhi với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, cả hai đều theo dõi với vẻ mặt nghiêm trọng. Họ lo lắng cho Lâm Nhất, cho Mạc Vô Tình, và cho cả thế giới tu tiên đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ niềm tin. Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, luôn mang theo một cuốn sách cổ và bút lông, đôi mắt hiền lành, thông minh, giờ đây cũng tràn ngập sự suy tư, cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa của những gì đang diễn ra. Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm, đôi mắt sắc bén của y quan sát mọi thứ với một sự lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, người ta vẫn có thể nhận ra một chút bất ngờ và phẫn nộ trước sự thật tàn khốc này. Tất cả đều là những người quan sát, những người chứng kiến bi kịch lặp lại của lịch sử, và cũng là những người sẽ phải đối mặt với hậu quả của nó.
Sự tĩnh lặng đáng sợ sau cơn bão lịch sử, tiếng thở dốc nặng nề của đám đông đã tan biến, thay vào đó là những tiếng than khóc, tiếng gào thét của các nhân vật lịch sử trong vision. Khuôn mặt họ biến sắc, từ tái nhợt vì kinh hãi đến đỏ bừng vì phẫn nộ, hoặc trắng bệch vì tuyệt vọng. Niềm tin hàng ngàn năm đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác lạnh lẽo của Quỷ Môn Quan càng thấm sâu vào xương tủy, như muốn nhắc nhở rằng nỗi đau này không chỉ là của quá khứ, mà còn là một phần không thể tách rời của hiện tại.
Dòng chảy chân tướng, như một con sông cuồn cuộn chảy xiết, bỗng thu hẹp lại, tập trung toàn bộ vào Mạc Vô Tình và bi kịch gia tộc hắn, như thể Kinh Thư Vô Tự muốn y phải tận mắt chứng kiến, phải cảm nhận nỗi đau của tổ tiên mình. Cảnh tượng chuyển đến một Ma Đô Phế Tích tan hoang, nhuốm một màu hoàng hôn đỏ máu, tựa như máu của hàng vạn sinh linh vô tội đổ xuống. Kiến trúc đổ nát, những bức tường đá sụp đổ, những cột trụ gãy vụn, tất cả đều mang đậm dấu ấn của sự hủy diệt. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát, mang theo tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn, của những oan hồn không thể siêu thoát. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, hòa lẫn với mùi âm khí nồng đậm, tạo nên một bầu không khí u ám, hoang tàn, chết chóc, gợi cảm giác rùng rợn và nguy hiểm đến tột cùng.
Đây là nơi mà tổ tiên của Mạc Vô Tình, những người từng mang trọng trách gánh vác một dòng họ lớn, những người từng là trụ cột của 'Chân Đạo', giờ đây đối mặt với sự hủy diệt. Mạc Vô Tình chứng kiến cảnh họ bị đẩy vào bước đường cùng, bị gài bẫy một cách tàn độc, bị chính những người mà họ tin tưởng phản bội. Một vị tổ tiên của y, một người đàn ông uy nghi, khí chất ngời ngời, giờ đây đang quỳ gối giữa đống đổ nát, ánh mắt nhìn lên trời cao đầy bất lực và tuyệt vọng. Hắn chứng kiến cảnh kẻ thù, những kẻ mang danh nghĩa "chính nghĩa" của "tiên đạo" giả tạo, tàn sát gia tộc hắn một cách dã man, không chút lưu tình. Những tiếng la hét, tiếng gào thét vì đau đớn, tiếng vũ khí va chạm, tất cả đều vang vọng trong dòng chảy lịch sử, xuyên thẳng vào tâm trí Mạc Vô Tình. Nỗi đau thể xác, nỗi đau tinh thần của tổ tiên, sự mất mát không gì bù đắp được, và hạt mầm hận thù đầu tiên được gieo rắc vào dòng máu gia tộc, tất cả đều được tái hiện chân thực, khiến Mạc Vô Tình cảm nhận rõ ràng như chính mình đang trải qua.
Mạc Vô Tình quỵ xuống, ôm chặt lấy đầu, cơ thể y run lên bần bật, như một cành cây khô héo bị cơn bão táp quật tới tấp. Đôi mắt đỏ ngầu của y trừng trừng nhìn vào cảnh tượng bi thảm, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi, lăn dài trên khuôn mặt hốc hác. Y cố gắng chống cự lại dòng cảm xúc và ký ức đang nhấn chìm mình, cố gắng hét lên, nhưng cổ họng y dường như bị nghẹn lại, chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ đau đớn, tựa như tiếng kêu của một con thú bị thương nặng: *“Không! Không thể nào… Ta không tin!”* Mọi thứ y từng tin tưởng, mọi lý do cho lòng hận thù của y, giờ đây đều bị bóc trần, phơi bày ra một sự thật còn tàn khốc hơn vạn lần. Hận thù của y không phải là vô cớ, nhưng nó lại bắt nguồn từ một âm mưu, một sự dối trá. *“Tại sao? Tại sao lại là như vậy? Hận thù… hận thù của ta…”* Y vật vã, giằng xé giữa một bên là lòng hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy, được truyền thừa qua hàng ngàn năm, và một bên là lý trí đang cố gắng thấu hiểu sự thật phức tạp, đau đớn này.
Lâm Nhất, với dáng điềm đạm, không khoa trương, tiến lại gần hơn. Hắn không nói nhiều, lời lẽ của hắn vốn ít, chậm rãi, thường suy nghĩ kỹ trước khi nói. Giọng nói ôn hòa, chân thành của hắn, đôi khi mang chút u buồn, giờ đây cất lên những lời thì thầm, hướng về Mạc Vô Tình, như một lời khuyên, một lời an ủi: *“Hận thù dễ dàng nuốt chửng lý trí. Chân lý nằm ở sự thấu hiểu, không phải mù quáng.”* Kinh Thư Vô Tự trong tay Lâm Nhất vẫn phát ra một luồng sáng dịu nhẹ, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố, không chỉ dẫn lối cho dòng chảy lịch sử, mà còn như muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò Mạc Vô Tình, muốn kéo y thoát khỏi vực sâu của tuyệt vọng và hận thù. Hắn hiểu được gánh nặng của việc phơi bày sự thật, biết rằng nó sẽ gây ra nỗi đau lớn, nhưng hắn tin tưởng rằng đó là con đường duy nhất dẫn đến 'Chân Đạo'. Áp lực phải làm 'ngọn hải đăng' cho những tâm hồn lạc lối, như Mạc Vô Tình, chưa bao giờ ngừng đè nặng lên vai hắn.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng từ xa, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và xót xa. Họ cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Mạc Vô Tình, nỗi đau của một người phải chứng kiến bi kịch của cả một dòng họ, của cả một quá khứ. Chu Thanh Huyền vẫn trầm tư, đôi mắt hiền lành nhưng thông minh của y nhìn chằm chằm vào Mạc Vô Tình, như muốn đọc thấu tâm can y, muốn tìm hiểu xem y sẽ đưa ra lựa chọn gì sau khi đối mặt với sự thật tàn khốc này. Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm, đôi mắt sắc bén của y quan sát mọi thứ, y hiểu rằng đây là một khoảnh khắc bản lề, một bước ngoặt định mệnh cho Mạc Vô Tình. Sự lựa chọn của Mạc Vô Tình ở cuối chương này sẽ định hình vai trò của hắn trong cuộc chiến chống Hắc Ám Cung và con đường của 'Chân Đạo'.
Hoàng hôn đỏ máu vẫn bao trùm lấy Ma Đô Phế Tích trong vision, khiến mọi thứ càng thêm thê lương, bi tráng. Những tiếng than khóc, tiếng gào thét của tổ tiên Mạc Vô Tình vang vọng, không ngừng thúc đẩy nỗi hận thù trong huyết quản y. Mùi tanh nồng của xác thối, mùi âm khí nồng đậm, tất cả đều vây lấy y, như muốn nuốt chửng y vào vực sâu của bóng tối. Mạc Vô Tình, đang ở giữa ranh giới mong manh giữa hận thù và lý trí, giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự sống và cái chết của tâm hồn. Y không thể thoát khỏi những hình ảnh tàn khốc, không thể thoát khỏi tiếng than khóc của tổ tiên, không thể thoát khỏi sự thật trần trụi về nguồn gốc của lòng hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy y.
Dòng chảy lịch sử, như một con sông đã cạn kiệt nguồn nước, cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn, trả lại Quỷ Môn Quan trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng gió rít qua khe cửa đá vẫn còn đó, nhưng tiếng vọng từ bên trong, tiếng xương cốt va chạm, tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn, tất cả đều biến mất, để lại một khoảng trống rỗng đến lạnh người. Mùi âm khí nồng đậm, mùi đá lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cảm giác rùng rợn và nguy hiểm đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho một nỗi buồn thăm thẳm.
Mạc Vô Tình vẫn còn gục ngã, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể y run lên từng đợt, như một con thú bị thương nặng đang cố tìm lại hơi thở. Ánh mắt y trống rỗng nhìn về phía trước, như thể linh hồn hắn vẫn còn đang mắc kẹt trong bi kịch của 3000 năm trước, chưa thể thoát ra khỏi vòng xoáy của hận thù và tuyệt vọng. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của y giờ đây càng thêm thê lương, tái nhợt. Hắn không nói một lời, chỉ thở dốc, từng hơi thở nặng nề, khó nhọc, như đang gánh vác cả ngàn năm oan khiên của dòng tộc.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, bước lại gần hơn, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng và xót xa. Nàng không thể không cảm thấy thương cảm cho Mạc Vô Tình, một con người đã phải gánh chịu quá nhiều bi kịch, quá nhiều hận thù. *“Mạc Vô Tình… huynh ấy không sao chứ?”* Nàng thì thầm, giọng nói mang chút run rẩy, hướng về phía Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một lời trấn an. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng thường ngày, giờ đây cũng tràn ngập sự bối rối và sợ hãi trước sự thật tàn khốc. *“Thật tàn khốc… làm sao họ có thể chịu đựng được?”* Nàng thì thầm, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây lại trầm xuống, chứa đựng một sự xót xa sâu sắc.
Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện. Y vẫn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn, quan sát mọi thứ với một vẻ lạnh lùng thường thấy. *“Sự thật luôn đau đớn hơn lời nói dối.”* Y cất tiếng, giọng nói trầm khàn, mang chút suy tư, như một triết lý đã được đúc kết từ bao thăng trầm của cuộc đời. Y biết, bản chất thực sự của Hắc Ám Cung, có thể còn những thế lực hoặc âm mưu sâu xa hơn chưa được phơi bày hoàn toàn, vượt ra ngoài những gì Lâm Nhất vừa tiết lộ. Nhưng giờ đây, vai trò của 'Chân Đạo' và 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất sẽ trở thành trọng tâm mới, thu hút những người tìm kiếm chân lý thực sự, hình thành một phe phái mới. Y lùi sâu hơn vào bóng tối, chờ đợi thời điểm thích hợp để hành động, bởi công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối.
Lâm Nhất, với khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, dù trên khuôn mặt hắn hiện rõ sự mệt mỏi. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mạc Vô Tình, truyền một chút linh khí ấm áp, như một tia sáng nhỏ bé trong màn đêm tăm tối, muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò y. Hắn hiểu rằng, sự chấn động trong giới tu tiên cổ xưa (trong vision) là một phép ẩn dụ cho sự khủng hoảng niềm tin sẽ xảy ra trong 'hiện tại' của Lâm Nhất, báo hiệu một kỷ nguyên biến động. Mạc Vô Tình khẽ giật mình, ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt vẫn còn hỗn loạn, giằng xé giữa hận thù và lý trí, giữa những gì y đã từng tin và những gì y vừa chứng kiến. Hắn không nói gì, chỉ thở dốc, như một con thú bị thương đang cố tìm lại hơi thở, ánh mắt tìm kiếm một điểm tựa giữa biển khơi hỗn loạn.
*“Lý trí… sẽ dẫn lối cho ngươi, Mạc Vô Tình.”* Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng, như một lời hiệu triệu, một tia sáng le lói trong màn đêm tăm tối. Kinh Thư Vô Tự trong tay Lâm Nhất vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố, là chìa khóa để giải mã những bí mật còn lại và dẫn lối cho Lâm Nhất trên con đường gian nan phía trước. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lâm Nhất, của những người tin tưởng hắn, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường tìm lại Chân Đạo đã mất, trên cái nền đổ nát của một "tiên đạo" giả tạo.
Mạc Vô Tình vẫn gục gã, cơ thể y run lên, nhưng ánh mắt y không còn trống rỗng nữa. Trong sâu thẳm đôi mắt đỏ ngầu ấy, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói, như ngọn lửa tàn đang cố gắng bùng cháy trở lại. Đó là tia sáng của lý trí, của sự thấu hiểu, đang đấu tranh với bóng tối của hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy y. Hắn vẫn chưa nói gì, nhưng sự im lặng của hắn nặng trĩu, chứa đựng một sự giằng xé nội tâm tột cùng. Liệu hắn sẽ tiếp tục chìm đắm trong hận thù mù quáng, hay sẽ tìm thấy sự giải thoát trong thấu hiểu, để rồi lựa chọn một con đường mới, một con đường Chân Đạo, cùng với Lâm Nhất? Sự lựa chọn của Mạc Vô Tình ở khoảnh khắc này sẽ định hình không chỉ cuộc đời y, mà còn cả vận mệnh của cả giới tu tiên, nơi đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên biến động chưa từng có.