Quỷ Môn Quan, nơi vừa chứng kiến những tiết lộ kinh hoàng, giờ đây nặng trĩu một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một thứ tĩnh lặng còn ghê rợn hơn cả tiếng gào thét của quỷ dữ. Cánh cổng đá khổng lồ, được xây dựng từ những tảng đá đen hoặc xám xịt, sừng sững như một pho tượng đài của bi kịch. Bề mặt cổng chạm khắc những hình ảnh ma quái, linh hồn vật vờ và quỷ vật nhe nanh, giờ đây như đang sống dậy, phản chiếu nỗi kinh hoàng tột độ đang bao trùm. Những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo thời gian, giờ đây lại tựa hồ phát ra một thứ ánh sáng u ám, như những lời nguyền rủa từ ngàn xưa.
Gió rít qua khe cửa, mang theo tiếng vọng từ sâu thẳm bên trong, những âm thanh không rõ nguồn gốc, lúc như tiếng khóc than, lúc như lời thì thầm của một linh hồn lạc lối, gieo rắc sự bất an vào không gian vốn đã đầy rẫy bất trắc. Mùi âm khí nồng đậm, mùi đá lạnh lẽo và ẩm mốc quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Cả Quỷ Môn Quan chìm trong sự u ám, rùng rợn và lạnh lẽo, một cảm giác nguy hiểm rình rập, không rõ những gì đang ẩn chứa sau cánh cổng này, hay những gì sắp sửa ập đến.
Mạc Vô Tình, kẻ vừa trải qua cơn bão tố cảm xúc mãnh liệt nhất cuộc đời, vẫn gục gã. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của y giờ đây càng thêm thê lương, tái nhợt, nhưng không còn là sự trống rỗng vô định. Trong sâu thẳm đôi mắt ấy, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói, như ngọn lửa tàn đang cố gắng bùng cháy trở lại, đấu tranh với bóng tối của hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy y. Hắn không nói một lời, chỉ thở dốc, từng hơi thở nặng nề, khó nhọc, như đang gánh vác cả ngàn năm oan khiên của dòng tộc. Nhưng rồi, như một sự thức tỉnh từ cõi mộng, Mạc Vô Tình từ từ đứng dậy. Thân hình gầy guộc của y, vốn dĩ đã mang nặng vẻ tà ác, giờ đây lại toát lên một thứ khí chất khác lạ, pha trộn giữa sự kiệt quệ và một quyết tâm sắt đá. Y không quay đầu nhìn về quá khứ bi thảm, mà hướng thẳng về phía Lâm Nhất, ánh mắt kiên định đến lạ thường. Đoản đao đen tuyền bên hông y khẽ rung lên, như một lời thề nguyện không lời.
Lâm Nhất, với khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, dù trên khuôn mặt hắn hiện rõ sự mệt mỏi. Hắn đứng vững vàng, Kinh Thư Vô Tự trong tay vẫn còn chút dư quang, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn. Hắn hiểu rằng, sự chấn động trong giới tu tiên cổ xưa, được tái hiện qua những mảnh ký ức, chỉ là phép ẩn dụ cho cơn bão khủng hoảng niềm tin sắp sửa ập đến trong hiện tại. Một kỷ nguyên biến động đang mở ra, đòi hỏi sự kiên định và một con đường chân chính để dẫn lối.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng và xót xa. Nàng không thể không cảm thấy thương cảm cho Mạc Vô Tình, một con người đã phải gánh chịu quá nhiều bi kịch, quá nhiều hận thù. Nàng khẽ siết chặt túi thuốc bên hông, sẵn sàng cho những gì sắp xảy ra. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi thường ngày, giờ đây cũng tràn ngập sự bối rối và sợ hãi. Nàng đứng nép sát vào Lâm Nhất, bàn tay khẽ nắm lấy vạt áo hắn, như tìm kiếm một sự trấn an vô hình. Chu Thanh Huyền, với dáng vẻ thư sinh, trầm tĩnh, vẫn giữ nguyên cuốn sách cổ trong tay, nhưng đôi mắt hiền lành của y giờ đây cũng ánh lên sự bàng hoàng và suy tư sâu sắc. Y thấu hiểu rằng, sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống, và pho sử này đang nhuốm màu bi thương.
Quần hùng các phái, những người vừa chứng kiến chân tướng tàn khốc, vẫn còn bàng hoàng, nhiều người quỳ rạp, không dám tin vào những gì đã thấy. Niềm tin vào 'tiên đạo' và các tông môn chính thống đã bị lung lay dữ dội, tan vỡ như những mảnh gương vỡ. Họ giống như những con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương bão tố, không còn phương hướng, chỉ biết hoảng sợ và tuyệt vọng.
Đúng lúc đó, không gian xung quanh Quỷ Môn Quan đột ngột vặn vẹo. Những khe nứt đen kịt, lạnh lẽo bất ngờ mở ra, xé toạc màn sương mù u ám. Từ trong những khe nứt ấy, vô số bóng đen như những u linh từ địa ngục ồ ạt tràn ra. Đó là Hắc Y Nhân, những tay sai trung thành của Hắc Ám Cung, với y phục đen tuyền che kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo, vô cảm. Chúng xuất hiện như một làn sóng thủy triều đen, tràn ngập không gian Quỷ Môn Quan, mang theo mùi âm khí nồng nặc và sát ý lạnh lẽo đến thấu xương.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây là đòn phản công tất yếu. Hắc Ám Cung không thể để chân tướng bị phơi bày, không thể để những hạt mầm nghi ngờ nảy nở. Chúng muốn bịt miệng tất cả, xóa bỏ mọi bằng chứng, chôn vùi sự thật vĩnh viễn.
"Chân lý không thể bị chôn vùi bởi bạo lực," Lâm Nhất trầm giọng, tiếng nói của hắn vang vọng giữa sự tĩnh lặng chết chóc trước cơn bão, "Hãy cùng ta chống lại!"
Lời nói của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu, một ngọn lửa thắp lên giữa màn đêm. Mạc Vô Tình, như một bóng ma, thân hình gầy guộc nhưng ẩn chứa sức mạnh tà ác, đã lao thẳng vào giữa đám Hắc Y Nhân. Ánh mắt y giờ đây không còn sự giằng xé, chỉ còn lại sự tàn độc và quyết liệt. Thanh đoản đao đen tuyền của y vung lên, vẽ nên những đường kiếm quang lạnh lẽo, mỗi nhát chém đều mang theo sự căm phẫn ngàn năm, nhưng lại chính xác nhắm vào điểm yếu của kẻ địch, không chút lưu tình. Hắn không nói lời nào, chỉ hành động, và hành động đó đã thay cho vạn lời thề. Hắn đã chọn con đường của lý trí, con đường của chân lý, không còn là nô lệ của hận thù mù quáng.
Quần hùng các phái, dù vẫn còn bàng hoàng, nhưng khi chứng kiến Mạc Vô Tình, kẻ vừa chìm trong bi kịch tột cùng, nay lại kiên quyết chiến đấu, cùng với lời hiệu triệu của Lâm Nhất, trong lòng họ dấy lên một tia hy vọng mỏng manh. Có lẽ, đây chưa phải là kết thúc. Có lẽ, chân lý vẫn còn cơ hội được bảo vệ. Tiếng la hét, tiếng kiếm khí vút qua, tiếng pháp bảo va chạm bắt đầu vang lên, xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ của Quỷ Môn Quan. Cuộc chiến, đã chính thức bắt đầu.
Trận chiến nổ ra dữ dội, Quỷ Môn Quan giờ đây đã trở thành một chiến trường đẫm máu. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng kiếm khí xé gió, tiếng pháp bảo va chạm inh tai nhức óc, cùng với tiếng gió rít gào thét qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và kinh hoàng. Mùi âm khí nồng đậm của Hắc Y Nhân quyện với mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh từ tà thuật, mùi đất ẩm mốc và cả mùi dược thảo dịu nhẹ từ túi của Mộ Dung Uyển Nhi, tạo nên một hỗn hợp kinh tởm, ngột ngạt đến khó thở.
Quần hùng các phái, vốn đã tan tác vì cú sốc của chân tướng, giờ đây lại bị tấn công bất ngờ, càng thêm hoảng loạn. Nhiều người gục ngã trong sự kinh hoàng, không kịp phản ứng trước những đòn đánh lạnh lẽo, tàn độc của Hắc Y Nhân. Chúng xuất hiện quá đông, quá nhanh, và quá tàn nhẫn. Y phục đen tuyền của chúng gần như hòa vào màn sương mù dày đặc và không khí u ám của Quỷ Môn Quan, khiến chúng thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, mỗi lần xuất hiện là một đòn đoạt mạng.
Lâm Nhất, với Kinh Thư Vô Tự vẫn sáng rực trong tay, lập tức vận dụng đạo pháp. Ánh sáng thanh tịnh, vàng nhạt từ Kinh Thư tỏa ra, tạo thành một màn chắn kiên cố, bao bọc lấy những người còn đang bàng hoàng, những người yếu thế không kịp chống đỡ. Hắn đứng giữa vòng vây, thân hình gầy gò nhưng lại vững vàng như một ngọn núi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua chiến trường, tìm kiếm những khe hở, những điểm yếu. Hắn biết, sức mạnh của hắn có hạn, không thể một mình đối chọi với cả một đội quân Hắc Y Nhân đông đảo, lạnh lùng và vô cảm.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo nhưng giờ đây ẩn chứa sự kiên cường tột độ, vừa chữa trị cho những người bị thương nhẹ, vừa dùng kim châm và dược liệu của mình để hỗ trợ Lâm Nhất. Nàng di chuyển nhanh nhẹn giữa vòng vây, y phục đơn giản nhưng tinh tế giờ đây đã lấm lem bụi bẩn và máu.
"Chúng quá đông, không thể cố thủ lâu được, Lâm Nhất!" Nàng nói, giọng nói vẫn mang chút run rẩy nhưng đầy quyết đoán, nàng vừa nói vừa vung tay rắc một nắm bột dược liệu tỏa ra mùi hương cay nồng, khiến vài tên Hắc Y Nhân đang lao tới phải chùn lại.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, giờ đây không còn vẻ líu lo, hoạt bát thường ngày. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng tràn ngập sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm bảo vệ Lâm Nhất. Nàng nắm chặt lấy một thanh kiếm ngắn, dù kiếm pháp không phải là sở trường, nhưng nàng vẫn liều mình lao vào đỡ lấy một đòn tấn công chí mạng nhắm vào một tu sĩ già yếu. "Lâm Nhất, cẩn thận!" Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo giờ đây pha lẫn sự khẩn cấp và sợ hãi. Nàng biết, nếu Lâm Nhất ngã xuống, tất cả sẽ không còn hy vọng.
Chu Thanh Huyền, với dáng vẻ thư sinh, cố gắng giữ vững sự trầm tĩnh. Y không có sức mạnh chiến đấu vượt trội, nhưng trí tuệ của y lại là một vũ khí sắc bén. Y quan sát từng động thái của Hắc Y Nhân, cố gắng tìm ra quy luật, tìm ra điểm yếu trong đội hình của chúng. "Chúng muốn bịt miệng tất cả!" Y trầm giọng nói, "Đây là đòn phủ đầu tàn độc nhất, nhằm xóa bỏ mọi nhân chứng!" Ánh mắt y đầy bàng hoàng trước sự thật tàn khốc, một sự thật mà ngay cả những pho sách cổ cũng không thể ghi lại hết được.
Giữa sự hỗn loạn đó, Mạc Vô Tình như một bóng ma thực thụ. Hắn mặc đồ đen, thân hình gầy guộc lướt đi thoăn thoắt giữa đám đông Hắc Y Nhân. Thanh đoản đao của hắn như một lưỡi hái tử thần, mỗi nhát chém đều mang theo sự tàn độc nhưng lại chính xác đến kinh người. Không chút do dự, không chút khoan nhượng. Hắn không còn là Mạc Vô Tình của ngày xưa, chìm đắm trong hận thù mù quáng. Hắn chiến đấu như một cỗ máy, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của hắn lại ánh lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo của lý trí, của sự thấu hiểu. Hắn không vì hận thù cá nhân, mà vì một mục tiêu lớn hơn, một con đường Chân Đạo mà Lâm Nhất đã chỉ ra. Kiếm quang lạnh lẽo lướt đi, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự tàn độc nhưng lại chính xác nhắm vào Hắc Y Nhân, không chút lưu tình.
Ban đầu, quần hùng các phái hoảng loạn, tan tác. Nhưng khi chứng kiến sự kiên định của Lâm Nhất, sự dũng cảm của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng với sự quyết liệt đến tàn độc của Mạc Vô Tình, một số người bắt đầu lấy lại tinh thần. Họ không thể mãi chìm trong sự sợ hãi. Niềm tin có thể đã sụp đổ, nhưng bản năng sinh tồn và khát khao chân lý vẫn còn đó. Tiếng hô xung trận bắt đầu vang lên yếu ớt, rồi dần dần mạnh mẽ hơn. Một số tu sĩ bắt đầu hợp sức chống trả, dù yếu ớt nhưng cũng đã tạo ra một làn sóng phản kháng nhỏ nhoi giữa biển người đen kịt của Hắc Y Nhân. Họ biết, nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng giờ đây, họ phải cùng nhau đối mặt với thực tại nghiệt ngã này.
Lâm Nhất nhìn thấy sự thay đổi nhỏ nhoi đó. Một tia hy vọng le lói giữa màn đêm. Hắn khẽ thở dài, cảm nhận gánh nặng trên vai mình. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn phải giữ vững đạo tâm của mình, không chỉ để bảo vệ những người xung quanh, mà còn để thắp sáng con đường cho những kẻ đang lạc lối. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn càng lúc càng tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, như một lời khẳng định về Chân Đạo, về một con đường không cần sức mạnh phù phiếm, mà cần sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Trận chiến vẫn tiếp diễn, dữ dội và khốc liệt, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một kế hoạch đã dần hình thành.
Trong lúc Lâm Nhất đang dùng Kinh Thư Vô Tự để giữ vững phòng tuyến, tạo ra một vùng an toàn nhỏ bé giữa biển lửa chiến tranh, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, lướt qua hàng ngũ Hắc Y Nhân dày đặc một cách thần tốc. Bóng đen đó di chuyển như một làn khói, gần như vô hình trong màn sương mù dày đặc và không khí u ám của Quỷ Môn Quan. Không một tên Hắc Y Nhân nào có thể phát hiện ra sự tồn tại của y, hoặc nếu có, chúng cũng không kịp phản ứng. Y lướt đi nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào, chỉ để lại một vệt mờ ảo trong tầm mắt những kẻ tinh tường nhất. Đó là Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, với thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện, lạnh lùng và bí ẩn như chính cái tên của mình.
Y tiếp cận Lâm Nhất từ một góc khuất, nơi ánh sáng yếu ớt của Kinh Thư Vô Tự tạo ra một vùng an toàn nhỏ, tách biệt khỏi sự hỗn loạn của chiến trường. Dù không gian vẫn ngột ngạt bởi mùi âm khí và máu, nhưng trong vùng ánh sáng vàng nhạt đó, có một sự thanh tịnh lạ thường. Tiếng giao tranh vẫn vọng đến, nhưng nhỏ hơn, xa xăm hơn, như một lời nhắc nhở liên tục về nguy hiểm đang rình rập.
Mạc Linh xuất hiện ngay bên cạnh Lâm Nhất, nhanh đến mức ngay cả Tô Mạt Nhi, người vẫn đang đứng sát bên hắn, cũng chỉ cảm thấy một làn gió lạnh lẽo lướt qua. Ánh mắt của Mạc Linh, sắc bén và bí ẩn ẩn sau lớp khăn che mặt, giờ đây ánh lên một sự cấp bách hiếm thấy. Nàng không nói nhiều, không có những lời xã giao vô nghĩa, bởi công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, và thời gian là vàng bạc.
"Chúng không chỉ muốn diệt khẩu," giọng nói của Mạc Linh trầm khàn, nhanh gọn và đầy ẩn ý, như một tiếng thì thầm trong gió, "Mục tiêu thật sự của chúng là... phá hủy Cổ Thần Di Tích. Chúng muốn xóa sổ mọi dấu vết của Chân Đạo còn sót lại, cả trong ký ức và trong hiện thực. Ngươi phải nhanh chóng hành động."
Mạc Linh không đợi Lâm Nhất kịp phản ứng. Nàng đặt một vật nhỏ, một khối ngọc bội cổ xưa đã sứt mẻ, vào tay Lâm Nhất. Khối ngọc tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, mang theo một thứ năng lượng kỳ lạ. "Đây là chìa khóa. Nó sẽ dẫn ngươi đến một nơi mà Hắc Ám Cung không ngờ tới. Nơi đó có thể chứa đựng thứ mà các ngươi đang tìm kiếm, hoặc ít nhất, một lối thoát."
Nói rồi, nàng nhanh chóng biến mất vào bóng tối, lại một lần nữa trở thành một cái bóng vô hình, không để lại dấu vết. Sự xuất hiện và biến mất của nàng nhanh như một giấc mộng, chỉ để lại trong tay Lâm Nhất khối ngọc bội lạnh lẽo và một thông điệp đầy sức nặng. Y phục màu đen tuyền của nàng gần như tan biến vào màn đêm, chỉ còn lại đôi mắt sắc bén và bí ẩn ấy, như đang dõi theo Lâm Nhất từ một nơi nào đó xa xăm.
Lâm Nhất khẽ siết chặt khối ngọc bội trong tay. Khuôn mặt hắn, vốn dĩ đã trầm tư, giờ đây càng lộ vẻ suy nghĩ sâu sắc. Hắn nhìn vật phẩm, rồi ngẫm nghĩ về thông tin mà Mạc Linh vừa cung cấp. Phá hủy Cổ Thần Di Tích? Xóa sổ mọi dấu vết của Chân Đạo? Điều đó có nghĩa là âm mưu của Hắc Ám Cung còn lớn hơn hắn tưởng rất nhiều. Chúng không chỉ muốn che giấu sự thật, mà còn muốn hủy diệt tận gốc rễ nguồn cội của chân lý.
Thông tin này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Nhất, soi rọi những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh toàn cảnh về âm mưu của Hắc Ám Cung. Hắn ngước nhìn lên bầu trời u ám, rồi nhìn xuống chiến trường hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng kiếm khí, tiếng pháp bảo vẫn không ngừng vang lên, nhắc nhở hắn về sự cấp bách của tình hình. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
Mạc Linh đã cung cấp một thông tin then chốt, một chìa khóa để giải mã âm mưu sâu xa hơn của Hắc Ám Cung, hé lộ một điểm yếu hoặc một kế hoạch lớn hơn mà Lâm Nhất cần phải nắm bắt. Chân lý không nằm ở sức mạnh phù phiếm, mà ở trí tuệ và sự thấu hiểu. Và giờ đây, hắn đã có được một phần của sự thấu hiểu đó. Gánh nặng trên vai hắn càng thêm trĩu nặng, nhưng cũng đi kèm với một quyết tâm sắt đá.
Không khí chiến tranh vẫn còn vương vấn, nhưng đã có sự kiểm soát hơn. Tiếng giao tranh xa dần, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của người bị thương, tiếng gió rít nhẹ nhàng qua những vết nứt trên đá. Mùi máu, mùi âm khí vẫn còn đó, nhưng đã được pha loãng bởi mùi dược thảo dịu nhẹ từ Mộ Dung Uyển Nhi, người đang tất bật chữa trị cho những người sống sót. Bầu không khí vẫn căng thẳng, nhưng đã có một tia hy vọng mới, một sự quyết tâm mới hình thành.
Lâm Nhất nhanh chóng đưa ra quyết định. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không một chút do dự. Hắn vận dụng Kinh Thư Vô Tự, không còn chỉ để phòng thủ, mà là để tạo ra một lối thoát. Ánh sáng vàng nhạt từ Kinh Thư bùng lên mạnh mẽ hơn, không phải là ánh sáng chói chang, mà là một luồng năng lượng ấm áp, thanh tịnh, như một dòng suối chảy qua những tảng đá cằn cỗi. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí, điều khiển luồng linh khí hội tụ, tạo thành một khe hở chiến lược, một cánh cửa mỏng manh xuyên qua vòng vây dày đặc của Hắc Y Nhân.
"Chúng ta đã hiểu rõ ý đồ của chúng," Lâm Nhất trầm giọng nói, tiếng nói của hắn đầy sức mạnh và sự rõ ràng, vang vọng giữa những người còn lại, "Giờ là lúc chúng ta phải hành động, không phải trốn chạy. Chúng ta sẽ không để chúng xóa sổ Chân Đạo."
Mạc Vô Tình, với ánh mắt kiên định, tiến lại gần Lâm Nhất. Khuôn mặt hốc hác của y giờ đây không còn sự giằng xé nội tâm, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc. Y đã tìm thấy con đường của mình, không còn là nô lệ của hận thù. "Ngươi nói đúng," y đáp, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ bất ngờ, "Hận thù chỉ là một phần. Chân lý mới là con đường." Y siết chặt thanh đoản đao, sẵn sàng yểm trợ cho Lâm Nhất và những người khác. Sự hợp tác giữa Lâm Nhất và Mạc Vô Tình, dù chỉ là tạm thời, báo hiệu một liên minh mạnh mẽ hơn trong tương lai, nơi Mạc Vô Tình có thể tìm thấy sự chuộc lỗi và mục đích mới trong cuộc đời.
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền cũng tập trung lại bên cạnh Lâm Nhất. "Đi đâu, Lâm Nhất?" Mộ Dung Uyển Nhi hỏi, ánh mắt nàng vừa lo lắng vừa đầy tin tưởng. Nàng biết, dù đi đến đâu, Lâm Nhất cũng sẽ tìm thấy con đường chân chính.
Lâm Nhất nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt mệt mỏi, từng đôi mắt còn chất chứa sự sợ hãi nhưng cũng đã le lói tia hy vọng. Quần hùng các phái, những người sống sót, giờ đây đã phân hóa rõ rệt. Một số vẫn còn chìm trong hoảng loạn, không biết đi đâu về đâu. Nhưng một số khác, những người đã chứng kiến chân tướng và tin vào lời của Lâm Nhất, đã tập trung lại, sẵn sàng theo hắn. Sự tan rã và phân hóa này sẽ dẫn đến sự hình thành các phe phái mới, một số sẽ đi theo 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, một số sẽ chìm vào tăm tối hoặc bị Hắc Ám Cung lợi dụng.
"Chúng ta sẽ đi đến Cổ Thần Di Tích," Lâm Nhất đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán, "Nơi mà Hắc Ám Cung muốn hủy diệt. Nơi đó, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời, và tìm thấy con đường chân chính của Chân Đạo."
Hắn dẫn đầu một nhóm nhỏ những người còn sống sót, bao gồm Mạc Vô Tình và các đồng minh, lao qua khe hở mà Kinh Thư Vô Tự đã tạo ra. Mạc Vô Tình và các tu sĩ còn lại yểm trợ phía sau, chặn đứng những tên Hắc Y Nhân đang cố gắng truy đuổi. Dù tổn thất là không nhỏ, nhưng họ đã thoát hiểm, mang theo thông tin quý giá và một mục tiêu mới.
Trước khi hoàn toàn khuất dạng vào màn sương mù, Lâm Nhất quay đầu nhìn lại Quỷ Môn Quan. Nơi đây, sự thật đã được phơi bày, nỗi đau đã được thấu hiểu, và một cuộc chiến mới đã nổ ra. Ánh mắt hắn đầy sự kiên định, nhưng cũng ẩn chứa một tia trách nhiệm nặng nề. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Kinh Thư Vô Tự vẫn sáng trong tay hắn, là chìa khóa để giải mã những bí mật còn lại và dẫn lối cho hắn trên con đường phía trước. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lâm Nhất, của những người tin tưởng hắn, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường tìm lại Chân Đạo đã mất, trên cái nền đổ nát của một "tiên đạo" giả tạo. Con đường phía trước vẫn còn gian nan và đầy chông gai, nhưng hắn biết, hắn không đơn độc.