Vô tiên chi đạo
Chương 349

Tiếng Vọng Chân Lý: Giải Mã Kinh Thư và Đối Thoại Cùng Mạc Vô Tình

4289 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất tận dụng khoảng lặng sau biến cố để tập trung giải mã sâu hơn Kinh Thư Vô Tự, tìm kiếm những chân lý cổ xưa liên quan đến Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo.,Lâm Nhất bắt đầu quá trình đối thoại và cảm hóa Mạc Vô Tình, chỉ ra con đường thoát khỏi vòng xoáy báo thù mù quáng bằng sự thấu hiểu và công lý chân chính, thay vì hận thù.,Khắc họa sự giằng xé nội tâm của Mạc Vô Tình, cho thấy những hạt mầm thay đổi đã được gieo sau khi hắn đối mặt với chân tướng gia tộc.,Củng cố vai trò của Kinh Thư Vô Tự như chìa khóa để giải mã lịch sử và định hướng tương lai.,Thể hiện sự căng thẳng và bất ổn sau cuộc phản công của Hắc Ám Cung, nhưng cũng hé lộ hướng đi mới dựa trên thông tin Mạc Linh cung cấp.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, căng thẳng, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Tiếng giao tranh xa dần, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của người bị thương, tiếng gió rít nhẹ nhàng qua những vết nứt trên đá. Mùi máu, mùi âm khí vẫn còn đó, nhưng đã được pha loãng bởi mùi dược thảo dịu nhẹ từ Mộ Dung Uyển Nhi, người đang tất bật chữa trị cho những người sống sót. Bầu không khí vẫn căng thẳng, nhưng đã có một tia hy vọng mới, một sự quyết tâm mới hình thành. Lâm Nhất nhanh chóng đưa ra quyết định. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không một chút do dự. Hắn vận dụng Kinh Thư Vô Tự, không còn chỉ để phòng thủ, mà là để tạo ra một lối thoát. Ánh sáng vàng nhạt từ Kinh Thư bùng lên mạnh mẽ hơn, không phải là ánh sáng chói chang, mà là một luồng năng lượng ấm áp, thanh tịnh, như một dòng suối chảy qua những tảng đá cằn cỗi. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí, điều khiển luồng linh khí hội tụ, tạo thành một khe hở chiến lược, một cánh cửa mỏng manh xuyên qua vòng vây dày đặc của Hắc Y Nhân.

"Chúng ta đã hiểu rõ ý đồ của chúng," Lâm Nhất trầm giọng nói, tiếng nói của hắn đầy sức mạnh và sự rõ ràng, vang vọng giữa những người còn lại, "Giờ là lúc chúng ta phải hành động, không phải trốn chạy. Chúng ta sẽ không để chúng xóa sổ Chân Đạo."

Mạc Vô Tình, với ánh mắt kiên định, tiến lại gần Lâm Nhất. Khuôn mặt hốc hác của y giờ đây không còn sự giằng xé nội tâm, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc. Y đã tìm thấy con đường của mình, không còn là nô lệ của hận thù. "Ngươi nói đúng," y đáp, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ bất ngờ, "Hận thù chỉ là một phần. Chân lý mới là con đường." Y siết chặt thanh đoản đao, sẵn sàng yểm trợ cho Lâm Nhất và những người khác. Sự hợp tác giữa Lâm Nhất và Mạc Vô Tình, dù chỉ là tạm thời, báo hiệu một liên minh mạnh mẽ hơn trong tương lai, nơi Mạc Vô Tình có thể tìm thấy sự chuộc lỗi và mục đích mới trong cuộc đời.

Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền cũng tập trung lại bên cạnh Lâm Nhất. "Đi đâu, Lâm Nhất?" Mộ Dung Uyển Nhi hỏi, ánh mắt nàng vừa lo lắng vừa đầy tin tưởng. Nàng biết, dù đi đến đâu, Lâm Nhất cũng sẽ tìm thấy con đường chân chính.

Lâm Nhất nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt mệt mỏi, từng đôi mắt còn chất chứa sự sợ hãi nhưng cũng đã le lói tia hy vọng. Quần hùng các phái, những người sống sót, giờ đây đã phân hóa rõ rệt. Một số vẫn còn chìm trong hoảng loạn, không biết đi đâu về đâu. Nhưng một số khác, những người đã chứng kiến chân tướng và tin vào lời của Lâm Nhất, đã tập trung lại, sẵn sàng theo hắn. Sự tan rã và phân hóa này sẽ dẫn đến sự hình thành các phe phái mới, một số sẽ đi theo 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, một số sẽ chìm vào tăm tối hoặc bị Hắc Ám Cung lợi dụng.

"Chúng ta sẽ đi đến Cổ Thần Di Tích," Lâm Nhất đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán, "Nơi mà Hắc Ám Cung muốn hủy diệt. Nơi đó, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời, và tìm thấy con đường chân chính của Chân Đạo."

Hắn dẫn đầu một nhóm nhỏ những người còn sống sót, bao gồm Mạc Vô Tình và các đồng minh, lao qua khe hở mà Kinh Thư Vô Tự đã tạo ra. Mạc Vô Tình và các tu sĩ còn lại yểm trợ phía sau, chặn đứng những tên Hắc Y Nhân đang cố gắng truy đuổi. Dù tổn thất là không nhỏ, nhưng họ đã thoát hiểm, mang theo thông tin quý giá và một mục tiêu mới.

Trước khi hoàn toàn khuất dạng vào màn sương mù, Lâm Nhất quay đầu nhìn lại Quỷ Môn Quan. Nơi đây, sự thật đã được phơi bày, nỗi đau đã được thấu hiểu, và một cuộc chiến mới đã nổ ra. Ánh mắt hắn đầy sự kiên định, nhưng cũng ẩn chứa một tia trách nhiệm nặng nề. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Kinh Thư Vô Tự vẫn sáng trong tay hắn, là chìa khóa để giải mã những bí mật còn lại và dẫn lối cho hắn trên con đường phía trước. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lâm Nhất, của những người tin tưởng hắn, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường tìm lại Chân Đạo đã mất, trên cái nền đổ nát của một "tiên đạo" giả tạo. Con đường phía trước vẫn còn gian nan và đầy chông gai, nhưng hắn biết, hắn không đơn độc.

***

Đêm dần buông xuống, không gian quanh Quỷ Môn Quan như nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe đá, thỉnh thoảng mang theo những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc từ sâu bên trong cánh cổng. Không khí nơi đây vẫn nồng đậm mùi âm khí, mùi đá lạnh và ẩm mốc, tạo nên một bầu không khí u ám, rùng rợn đến thấu xương. Nguy hiểm vẫn rình rập, một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí mỗi người.

Lâm Nhất và nhóm của hắn, cùng với những tu sĩ kiên cường còn lại, đã tạm dừng chân ở một vách đá khuất gió, cách Quỷ Môn Quan không quá xa nhưng đủ để tránh khỏi tầm mắt truy đuổi của Hắc Y Nhân. Sương mù dày đặc bao phủ lấy cảnh vật, biến mọi thứ trở nên mờ ảo và huyền hoặc, như một bức màn che giấu đi sự hỗn loạn vừa xảy ra. Những khuôn mặt mệt mỏi, hằn lên sự bàng hoàng và kinh sợ, hiện rõ dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tầng mây. Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay thoăn thoắt và vẻ mặt đầy lo lắng, đang dùng những viên thuốc và kim châm của mình để cầm máu, băng bó cho những người bị thương nặng nhất. Mùi dược thảo dịu nhẹ của nàng lan tỏa, phần nào xoa dịu đi mùi tanh nồng của máu và âm khí.

"Lâm Nhất, chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn. Âm khí ở đây quá nặng," Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, đầy sự quan tâm. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhưng cũng ánh lên sự kiên nhẫn và thấu hiểu. "E rằng sẽ không tốt cho thương thế của mọi người, và cả tâm mạch nữa."

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh vẫn còn vương vẻ sợ hãi, khẽ rùng mình. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không mịt mờ phía Quỷ Môn Quan, nơi những bí mật khủng khiếp vừa được phơi bày. "Hắc Ám Cung... chúng tàn độc đến vậy sao? Cả những gì chúng ta đã thấy..." Giọng nàng líu lo, nhưng lần này không còn sự hoạt bát thường ngày, mà thay vào đó là sự kinh hoàng và một chút hoài nghi. "Liệu còn có điều gì chúng ta chưa biết nữa không?" Nàng siết chặt vạt áo, cảm thấy một nỗi lạnh lẽo không chỉ từ sương đêm mà còn từ tận sâu trong tâm can.

Lâm Nhất chậm rãi kiểm tra tình trạng của từng người. Hắn đặt tay lên trán một tu sĩ bị thương, truyền một luồng linh khí nhỏ để ổn định tâm mạch, sau đó khẽ gật đầu với Mộ Dung Uyển Nhi, ý bảo nàng hãy tiếp tục. Ánh mắt hắn lướt qua Chu Thanh Huyền, người đang ngồi tựa vào vách đá, tay vẫn ôm cuốn sách cổ, vẻ mặt trầm tư suy ngẫm. Rồi ánh mắt hắn dừng lại nơi Mạc Vô Tình.

Mạc Vô Tình đứng cách biệt với những người khác, thân hình gầy guộc nhưng căng cứng như một sợi dây đàn, tựa như một bức tượng tạc từ bóng tối. Khuôn mặt hốc hác của y giờ đây không còn sự giằng xé nội tâm đến cực độ như lúc nãy, mà thay vào đó là một vẻ phức tạp khó tả: sự mệt mỏi, chấp nhận, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi u uẩn sâu sắc. Đôi mắt đỏ ngầu của y, vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh bi thảm của tổ tiên, nhìn về phía Quỷ Môn Quan chìm trong sương mù, nơi Hắc Ám Cung vừa tung ra đòn phản công tàn độc. Y khẽ siết chặt thanh đoản đao trong tay, lưỡi đao sắc lạnh phản chiếu ánh trăng yếu ớt, như một phần kéo dài của ý chí kiên định vừa tìm thấy. Hắn vẫn là Mạc Vô Tình, kẻ từng nuôi dưỡng hận thù ngàn năm, nhưng nay, dường như đã có một hạt mầm khác được gieo vào tâm hồn y.

Giữa lúc đó, một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, mang theo một bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện. Đó là Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh. Nàng xuất hiện như một bóng ma, thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn, che mặt kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn. Nàng liếc nhìn Lâm Nhất một cái, ánh mắt đó mang theo một sự tin tưởng ngầm, một cái gật đầu vô hình, rồi nhanh chóng tan biến vào bóng tối mịt mờ, như một lời nhắc nhở về những thông tin mật nàng đã trao, và cũng như một lời hứa sẽ dõi theo. Sự xuất hiện và biến mất nhanh như chớp của Mạc Linh càng làm không khí thêm phần căng thẳng, nhắc nhở Lâm Nhất rằng nguy hiểm vẫn chưa thực sự qua đi, và rằng những bí mật của Hắc Ám Cung vẫn còn đang chờ hắn giải mã. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng con đường này còn ẩn chứa quá nhiều cạm bẫy và những bóng tối chưa được vén màn.

***

Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ U Cốc, tạo nên một khung cảnh hoang dã, bí ẩn và có chút hoang tàn. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, xen lẫn mùi đất mục và rêu phong. Tiếng gió rít nhẹ qua các vách đá dốc, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của thiên nhiên. Nhóm của Lâm Nhất, sau một đêm di chuyển trong sương mù, đã tìm đến một hang động kín đáo, nằm ẩn mình giữa những cây cối rậm rạp. Hang động tuy nhỏ nhưng đủ rộng để mọi người có thể tạm thời nghỉ ngơi, và quan trọng hơn, nơi đây âm khí không quá nặng nề, phù hợp để chữa trị và hồi phục.

Sau khi xử lý vết thương cho những người còn lại và ăn uống tạm bợ, một không khí trầm mặc bao trùm lên hang động. Ai nấy đều mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt của họ vẫn còn sự suy tư, thậm chí là hoài nghi về những gì đã chứng kiến. Lâm Nhất, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, tìm một chỗ bằng phẳng, ngồi xuống. Hắn đặt Kinh Thư Vô Tự lên đùi, cuốn sách cổ xưa không chữ ấy giờ đây không còn là vật phòng thân đơn thuần, mà đã trở thành một cây cầu nối hắn với quá khứ, với những chân lý bị che giấu.

Hắn nhắm mắt lại, đôi tay gầy gò nhưng thanh thoát chạm nhẹ lên bề mặt Kinh Thư. Một luồng ánh sáng nhạt nhòa, ấm áp, bắt đầu lan tỏa từ cuốn sách, bao phủ lấy hắn trong một vầng hào quang mỏng manh. Đó không phải là ánh sáng chói chang, mà là một sự bùng nổ của năng lượng tri thức, của những chân lý cổ xưa đang dần được giải mã. Trong tâm trí Lâm Nhất, những hình ảnh, cảm xúc rời rạc từ Mạc Linh, những mảnh ký ức về âm mưu của Hắc Ám Cung, về sự suy tàn của Chân Đạo, bắt đầu kết nối với những dòng chảy linh khí, những phù văn vô hình ẩn chứa trong Kinh Thư Vô Tự. Hắn như lặn sâu vào một dòng sông lịch sử, chứng kiến sự bóp méo của chân lý, sự tha hóa của những kẻ từng tự xưng là chính đạo, và cả những lựa chọn tuyệt vọng đã dẫn đến bi kịch ngàn năm.

Chu Thanh Huyền, với dáng vẻ thư sinh thanh tú, ngồi đối diện Lâm Nhất, tay vẫn ôm cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt hiền lành của y lại hướng về phía Lâm Nhất và Kinh Thư Vô Tự. "Những gì chúng ta chứng kiến... Liệu chúng ta có đang đối mặt với một lịch sử hoàn toàn bị bóp méo?" Chu Thanh Huyền khẽ hỏi, giọng y trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự suy tư sâu sắc. "Tất cả những gì chúng ta từng tin, từng học, liệu có phải đều là giả dối?" Y thở dài, trong lòng chất chứa nỗi băn khoăn về những giá trị đã sụp đổ. Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống, và pho sử sống này đã bị viết lại bằng máu và dối trá.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát Lâm Nhất. Nàng hiểu rằng, lúc này, Lâm Nhất không chỉ đang tu luyện, mà còn đang tìm kiếm những lời giải đáp cho một bí ẩn lớn hơn. Đôi mắt nàng đượm buồn nhưng vẫn đầy tin tưởng, nàng biết Lâm Nhất sẽ tìm ra con đường. Tô Mạt Nhi, với vẻ mặt lo lắng, rúc người vào một góc, cố gắng giữ tinh thần. Nàng vẫn còn bàng hoàng trước sự tàn độc của Hắc Ám Cung, nhưng nhìn thấy sự trầm tĩnh của Lâm Nhất, nàng cũng cảm thấy một chút an tâm.

Lâm Nhất không đáp lời Chu Thanh Huyền, bởi hắn đang chìm sâu vào cõi vô thức, nơi Kinh Thư Vô Tự dẫn lối. Hắn tự nói với lòng mình, như một lời thề nguyện, một lời tự trấn an: "Chân lý không nằm ở lời nói, mà ở sự cảm ngộ. Kinh Thư Vô Tự, hãy chỉ lối cho ta." Hắn cảm nhận được một dòng chảy kiến thức cổ xưa, những chân tướng về Đại Tiên Chiến, về âm mưu của Thiên Đạo Môn, về cách Hắc Ám Cung đã thao túng lịch sử và gieo rắc hận thù. Thông tin mật từ Mạc Linh, về kế hoạch hủy diệt Cổ Thần Di Tích, giờ đây được đặt vào một bối cảnh rộng lớn hơn, trở thành một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh toàn cảnh về sự suy tàn của Chân Đạo và sự trỗi dậy của tiên đạo giả tạo. Hắn bắt đầu nhận ra, Cổ Thần Di Tích không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một chìa khóa, một nơi chôn giấu những bí mật có thể lật đổ toàn bộ trật tự hiện tại.

Ở một góc tối của hang động, Mạc Vô Tình ngồi im lặng như một cái bóng. Khuôn mặt y hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh đã chứng kiến. Y không nói một lời, nhưng thỉnh thoảng, đôi mắt y lại liếc nhìn về phía Lâm Nhất và cuốn Kinh Thư Vô Tự đang tỏa sáng. Trong lòng y, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra. Hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy, đã trở thành một phần không thể tách rời của y trong suốt ngàn năm. Nhưng những chân tướng tàn khốc vừa được phơi bày, về sự tha hóa của tổ tiên, về sự thao túng của Hắc Ám Cung, đã gieo vào lòng y một hạt mầm của sự nghi ngờ, của một con đường khác. Y nhìn Lâm Nhất, kẻ mà y từng muốn giết chết, kẻ đang ngồi đó, trầm tĩnh và kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố của sự thật. Hắn là người duy nhất đã dám vén màn bí mật, dám đối mặt với những điều mà không ai muốn tin. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Mạc Vô Tình đang bị thử thách, giằng xé giữa bóng tối của quá khứ và tia sáng của một tương lai mơ hồ.

***

Chiều tối, sương mù càng lúc càng dày đặc, lan tỏa khắp U Cốc, biến mọi thứ thành một thế giới mờ ảo, hư ảo. Không khí trở nên se lạnh, thấm vào da thịt, nhưng trong hang động, một bầu không khí khác đang hình thành, một sự căng thẳng trầm lặng. Lâm Nhất cuối cùng cũng rời khỏi trạng thái nhập định. Hắn thở ra một hơi dài, ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự dịu đi, nhưng trong đôi mắt hắn, một tia sáng rõ ràng, kiên định đã xuất hiện. Hắn đã tìm thấy một phần câu trả lời, một hướng đi. Những thông tin từ Mạc Linh và sự cảm ngộ từ Kinh Thư Vô Tự đã vẽ nên một bức tranh rõ ràng hơn về âm mưu của Hắc Ám Cung và vai trò của Cổ Thần Di Tích.

Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn tiến đến chỗ Mạc Vô Tình, người vẫn ngồi bất động trong góc tối, như một pho tượng đá cô độc. Khuôn mặt hốc hác của y vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt đã giảm bớt, thay vào đó là sự mệt mỏi và một khoảng trống rỗng. Y không còn nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt căm phẫn, mà bằng một sự dò xét, một sự chờ đợi vô hình.

"Hận thù, dù có lý do chính đáng đến đâu, cũng chỉ là một ngọn lửa thiêu đốt chính mình," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng hắn ôn hòa, chân thành, nhưng mỗi lời đều như chạm vào tận sâu thẳm tâm can Mạc Vô Tình. "Ngươi đã thấy, tổ tiên ngươi cũng vì nó mà lạc lối. Họ bị lợi dụng, bị đẩy vào con đường tuyệt vọng, không phải bởi một kẻ thù duy nhất, mà bởi sự ích kỷ, tham lam và những lời dối trá đã che mờ chân lý."

Mạc Vô Tình khẽ giật mình, đôi mắt đỏ ngầu ngước lên nhìn Lâm Nhất. Giọng y khàn đặc, mang theo sự cay đắng và một chút bất lực. "Ngươi biết gì về nỗi đau mất mát, về sự phản bội? Ngươi biết gì về việc phải sống trong bóng tối của một mối thù truyền kiếp? Chân lý ư? Chân lý chỉ là lời ngụy biện của kẻ mạnh! Kẻ mạnh định đoạt chân lý, kẻ yếu chỉ có thể chấp nhận và ôm hận mà thôi!" Y siết chặt thanh đoản đao, những khớp ngón tay trắng bệch, tựa hồ muốn nghiền nát cả mối hận thù trong lòng.

Lâm Nhất không phản bác ngay. Hắn lặng lẽ nhìn Mạc Vô Tình, đôi mắt sâu thẳm thấu hiểu. "Không phải. Chân lý là sự thấu hiểu. Thấu hiểu nguồn gốc của nỗi đau, để rồi tìm cách chữa lành, không phải để tiếp tục gieo rắc. Ngươi đã thấy tổ tiên ngươi gieo mầm hận thù, và chính ngươi là người phải gánh chịu hậu quả đó. Ngươi đã thấy họ bị lợi dụng, bị biến thành công cụ cho một âm mưu lớn hơn." Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói càng trở nên trầm tĩnh và mạnh mẽ hơn. "Mạc Linh đã cho ta thấy, Hắc Ám Cung đang lợi dụng chính hận thù của ngươi, của gia tộc ngươi, để tạo ra sự hỗn loạn, để che giấu đi những chân tướng kinh khủng hơn. Họ không quan tâm đến sự công bằng hay báo thù cho tổ tiên ngươi. Họ chỉ muốn ngươi trở thành một quân cờ trong ván cờ đen tối của họ mà thôi."

Lời nói của Lâm Nhất như một dòng nước lạnh tạt vào ngọn lửa căm phẫn đang cháy âm ỉ trong lòng Mạc Vô Tình. Y giật mình. Cái tên Mạc Linh, tên của người con gái đã trao cho Lâm Nhất thông tin mật, người dường như đã hy sinh chính mình để bảo vệ sự thật, đã chạm vào một góc khuất trong trái tim chai sạn của y.

Lâm Nhất tiến thêm một bước, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mạc Vô Tình. Bàn tay gầy gò của hắn mang theo một luồng linh khí dịu nhẹ, ấm áp, thanh tịnh từ Kinh Thư Vô Tự, như một dòng suối chảy qua những tảng đá cằn cỗi. Mạc Vô Tình giật mình một lần nữa, thân hình y khẽ run lên, nhưng lần này y không hất tay Lâm Nhất ra. Luồng linh khí ấy không phải là sức mạnh để trấn áp, mà là sự thấu hiểu, sự an ủi, và một lời mời gọi đến sự bình yên.

Y nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, không chỉ lời nói của Lâm Nhất, mà cả những rung động từ tâm hồn hắn, từ linh khí của Kinh Thư Vô Tự, dường như đã mở ra cánh cửa ký ức trong tâm trí Mạc Vô Tình. Hắn lại thấy những hình ảnh đau thương của tổ tiên, không chỉ là nỗi hận thù, mà là sự tuyệt vọng, sự bị lợi dụng, sự tha hóa dưới bàn tay của Hắc Ám Cung. Hắn thấy những gương mặt thân thuộc biến dạng vì oán hận, những lời thề nguyền báo thù đã trở thành xiềng xích trói buộc họ vào một vòng lặp không lối thoát. Và rồi, hắn thấy Mạc Linh, bóng hình nhỏ nhắn, bí ẩn nhưng đầy kiên cường, ánh mắt kiên định khi nàng trao tin tức cho Lâm Nhất, như một sự hy sinh thầm lặng, một sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường Chân Đạo mà Lâm Nhất đang theo đuổi. Mạc Linh, một thành viên của Hắc Ám Cung, nhưng lại lựa chọn đứng về phía sự thật, thậm chí phải đối mặt với cái chết để làm điều đó.

"Chữa lành, không phải gieo rắc," Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn như tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn. "Vô Tiên Chi Đạo không phải là sự yếu đuối, mà là sự dũng cảm để đối mặt với chân lý, để buông bỏ gánh nặng của quá khứ, và để kiến tạo một tương lai khác. Ngươi có thể tiếp tục ôm giữ hận thù, trở thành một công cụ của Hắc Ám Cung, hoặc ngươi có thể chọn một con đường khác, một con đường chuộc lỗi, một con đường chân chính cho gia tộc ngươi."

Mạc Vô Tình không đáp. Y vẫn nhắm mắt, khuôn mặt hốc hác giờ đây không còn vẻ lạnh lùng hay căm phẫn, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Tiếng gió rít qua khe đá, mùi âm khí nồng đậm và ẩm mốc trong hang động, ánh sáng nhàn nhạt từ Kinh Thư Vô Tự, sự tĩnh lặng sâu thẳm của U Cốc, tất cả như hòa quyện vào khoảnh khắc này, làm nổi bật lên cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra trong lòng y. Hắn đang đứng trước một ngã rẽ lớn, giữa con đường báo thù mù quáng đã được định sẵn và một con đường công lý khác, một con đường đòi hỏi sự dũng cảm để buông bỏ, để thấu hiểu. Những mảnh ghép thông tin về âm mưu của Hắc Ám Cung, về sự suy tàn của Chân Đạo, về vai trò của Cổ Thần Di Tích, tất cả đang dần hình thành trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan, nhưng hắn cũng biết, mình đã có thêm một đồng minh, một người đã từng ở phía bên kia chiến tuyến, giờ đây đang dần tìm thấy ánh sáng của chân tâm.

Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Mạc Vô Tình đang được đánh thức, từ trong tro tàn của hận thù. Con đường dẫn đến Cổ Thần Di Tích không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc hành trình khám phá lại chính mình, một cuộc tìm kiếm sự chuộc lỗi và một mục đích sống mới cho những kẻ đã từng lạc lối.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ