Lời nói của Lâm Nhất như một dòng nước lạnh tạt vào ngọn lửa căm phẫn đang cháy âm ỉ trong lòng Mạc Vô Tình. Y giật mình. Cái tên Mạc Linh, tên của người con gái đã trao cho Lâm Nhất thông tin mật, người dường như đã hy sinh chính mình để bảo vệ sự thật, đã chạm vào một góc khuất trong trái tim chai sạn của y.
Lâm Nhất tiến thêm một bước, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mạc Vô Tình. Bàn tay gầy gò của hắn mang theo một luồng linh khí dịu nhẹ, ấm áp, thanh tịnh từ Kinh Thư Vô Tự, như một dòng suối chảy qua những tảng đá cằn cỗi. Mạc Vô Tình giật mình một lần nữa, thân hình y khẽ run lên, nhưng lần này y không hất tay Lâm Nhất ra. Luồng linh khí ấy không phải là sức mạnh để trấn áp, mà là sự thấu hiểu, sự an ủi, và một lời mời gọi đến sự bình yên. Y nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, không chỉ lời nói của Lâm Nhất, mà cả những rung động từ tâm hồn hắn, từ linh khí của Kinh Thư Vô Tự, dường như đã mở ra cánh cửa ký ức trong tâm trí Mạc Vô Tình. Hắn lại thấy những hình ảnh đau thương của tổ tiên, không chỉ là nỗi hận thù, mà là sự tuyệt vọng, sự bị lợi dụng, sự tha hóa dưới bàn tay của Hắc Ám Cung. Hắn thấy những gương mặt thân thuộc biến dạng vì oán hận, những lời thề nguyền báo thù đã trở thành xiềng xích trói buộc họ vào một vòng lặp không lối thoát. Và rồi, hắn thấy Mạc Linh, bóng hình nhỏ nhắn, bí ẩn nhưng đầy kiên cường, ánh mắt kiên định khi nàng trao tin tức cho Lâm Nhất, như một sự hy sinh thầm lặng, một sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường Chân Đạo mà Lâm Nhất đang theo đuổi. Mạc Linh, một thành viên của Hắc Ám Cung, nhưng lại lựa chọn đứng về phía sự thật, thậm chí phải đối mặt với cái chết để làm điều đó.
"Chữa lành, không phải gieo rắc," Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn như tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn. "Vô Tiên Chi Đạo không phải là sự yếu đuối, mà là sự dũng cảm để đối mặt với chân lý, để buông bỏ gánh nặng của quá khứ, và để kiến tạo một tương lai khác. Ngươi có thể tiếp tục ôm giữ hận thù, trở thành một công cụ của Hắc Ám Cung, hoặc ngươi có thể chọn một con đường khác, một con đường chuộc lỗi, một con đường chân chính cho gia tộc ngươi."
Mạc Vô Tình không đáp. Y vẫn nhắm mắt, khuôn mặt hốc hác giờ đây không còn vẻ lạnh lùng hay căm phẫn, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Tiếng gió rít qua khe đá, mùi âm khí nồng đậm và ẩm mốc trong hang động, ánh sáng nhàn nhạt từ Kinh Thư Vô Tự, sự tĩnh lặng sâu thẳm của U Cốc, tất cả như hòa quyện vào khoảnh khắc này, làm nổi bật lên cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra trong lòng y. Hắn đang đứng trước một ngã rẽ lớn, giữa con đường báo thù mù quáng đã được định sẵn và một con đường công lý khác, một con đường đòi hỏi sự dũng cảm để buông bỏ, để thấu hiểu. Những mảnh ghép thông tin về âm mưu của Hắc Ám Cung, về sự suy tàn của Chân Đạo, về vai trò của Cổ Thần Di Tích, tất cả đang dần hình thành trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan, nhưng hắn cũng biết, mình đã có thêm một đồng minh, một người đã từng ở phía bên kia chiến tuyến, giờ đây đang dần tìm thấy ánh sáng của chân tâm.
Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Mạc Vô Tình đang được đánh thức, từ trong tro tàn của hận thù. Con đường dẫn đến Cổ Thần Di Tích không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc hành trình khám phá lại chính mình, một cuộc tìm kiếm sự chuộc lỗi và một mục đích sống mới cho những kẻ đã từng lạc lối.
***
Trong một hang động ẩn sâu trong U Cốc, nơi bóng đêm vẫn còn vương vấn những sợi sương giá cuối cùng trước khi bình minh ló dạng, Lâm Nhất ngồi bất động như một pho tượng cổ. Thân hình gầy gò của hắn, thường ngày đã toát lên vẻ thanh thoát, giờ đây lại càng thêm phần mong manh, như một cành cây khô chịu đựng cơn bão tố vô hình. Kinh Thư Vô Tự, pho sách không chữ mà ẩn chứa vạn lời, đang đặt hờ trên đầu gối hắn, tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, khi mờ khi tỏ, tựa như hơi thở của một sinh linh cổ xưa. Ánh sáng ấy không chói chang, mà dịu dàng ôm lấy Lâm Nhất, khiến gương mặt thư sinh của hắn càng thêm phần u tịch và sâu thẳm. Đôi mắt đen láy, vốn đã trầm tư, giờ đây lại càng nhắm nghiền, lông mi khẽ run rẩy, cho thấy một cuộc chiến nội tâm hay một sự chiêm nghiệm nào đó đang diễn ra dữ dội bên trong. Từng giọt mồ hôi lạnh lẽo lấm tấm trên trán hắn, rồi lăn dài xuống thái dương, hòa vào không khí ẩm ướt, mang theo một chút mùi đất mục và rêu phong đặc trưng của chốn U Cốc này.
Xung quanh Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền vây thành một vòng tròn tĩnh lặng. Bầu không khí trong hang động đặc quánh sự lo lắng, pha lẫn một niềm kinh ngạc không thể diễn tả bằng lời. Tiếng gió rít nhẹ qua khe đá bên ngoài, tiếng côn trùng kêu vo ve đâu đó trong bóng tối, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, tất cả như được phóng đại lên, trở thành một bản hòa tấu trầm buồn, dồn dập trong không gian nhỏ hẹp. Mùi ẩm mốc và rêu phong càng lúc càng nồng, như cố gắng nhấn chìm tâm trạng nặng nề của những người đang chờ đợi.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng đặt tay lên trán Lâm Nhất. Luồng linh khí dịu mát, trong trẻo từ nàng, hòa cùng mùi hương thoang thoảng của thảo dược, truyền vào cơ thể hắn, cố gắng trấn an những cơn run rẩy không ngừng. Nàng tựa như một đóa hoa quỳnh nở trong đêm, tinh khiết và đầy lòng trắc ẩn.
"Lâm Nhất huynh... huynh không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói tựa như tiếng gió thoảng qua lá, chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. Sự lo lắng trong đáy mắt nàng không thể nào che giấu được. Chứng kiến Lâm Nhất chìm sâu vào nhập định, cơ thể hắn run nhẹ, mồ hôi vã ra, nàng cảm nhận được một nỗi đau vô hình mà hắn đang gánh chịu. Kinh Thư Vô Tự trên đầu gối hắn ánh lên những tia sáng mạnh hơn, dữ dội hơn, như đang phản chiếu những hình ảnh kinh hoàng, những bí mật bị chôn vùi hàng thiên niên kỷ mà chỉ một mình hắn đang chứng kiến. Nàng biết, hắn không chỉ đang tu luyện, mà đang gánh vác một thứ gì đó vượt xa sức tưởng tượng.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi thường ngày giờ đây đầy vẻ bối rối và sợ hãi. Nàng ngồi sát lại Mộ Dung Uyển Nhi, tay nắm chặt vạt áo của nàng ấy, môi mím chặt. Nàng vốn hoạt bát, líu lo, nhưng trước cảnh tượng này, nàng lại trở nên im lặng đến lạ thường, chỉ dám thì thầm, giọng nói trong trẻo giờ đây run rẩy như tiếng ve sầu mùa đông. "Hắn... hắn đang nhìn thấy gì vậy? Sao lại... đáng sợ đến thế?"
Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh hơn cả. Hắn vuốt nhẹ cuốn sách cổ trong tay, đôi mắt hiền lành, thông minh chăm chú quan sát Lâm Nhất, rồi lại nhìn Kinh Thư Vô Tự đang không ngừng biến hóa ánh sáng. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang nặng suy tư. "Đây là sự hòa hợp với Chân Đạo, nhưng cũng là một gánh nặng... Một gánh nặng của chân lý bị lãng quên." Hắn hiểu rằng, Kinh Thư Vô Tự không chỉ là một bảo vật, mà còn là một cánh cửa dẫn đến quá khứ, nơi những chân tướng đã bị che giấu hàng vạn năm đang chờ được phơi bày. Và Lâm Nhất, với Vô Tiên Chi Đạo của mình, lại là người được chọn để gánh vác trọng trách ấy. Sự đồng cảm sâu sắc hiện rõ trong ánh mắt hắn, bởi hắn cũng là người trân trọng tri thức, trân trọng những giá trị chân thực bị thời gian vùi lấp.
Bầu không khí trong hang động càng lúc càng tĩnh mịch, nhưng bên trong Lâm Nhất, một cơn bão táp đang gầm thét. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào dòng xoáy của thời gian, quay ngược về một thời đại đã bị lịch sử lãng quên. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng để đạt được sự thanh tịnh trong tâm hồn, đôi khi phải đối mặt với những bi kịch tột cùng của hồng trần. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, vì Vô Tiên Chi Đạo của hắn, vì chân lý mà hắn đang truy cầu.
***
Trong tâm trí Lâm Nhất, không còn là hang động ẩm ướt của U Cốc, mà là một vùng đất hoang tàn, u ám đến tận cùng, được gọi là U Minh Cấm Địa. Bầu trời nơi đây vĩnh viễn bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, không một tia nắng nào có thể xuyên qua, khiến cảnh vật chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo. Gió lạnh buốt rít gào từng cơn, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hương tanh tưởi của máu, đôi khi còn có những hạt mưa axit nhẹ rơi lất phất, ăn mòn cả đá núi. Đây là thời khắc Đại Tiên Chiến, một cuộc chiến đã định đoạt số phận của cả một kỷ nguyên tu tiên.
Lâm Nhất không chỉ "nhìn thấy" cuộc chiến bằng đôi mắt phàm trần, mà hắn "cảm nhận" nó bằng toàn bộ linh hồn mình. Hắn thấy những cường giả hô phong hoán vũ, pháp thuật kinh thiên động địa, những trận chiến long trời lở đất, xé toạc cả không gian và thời gian. Máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng trời, xương cốt chồng chất như núi, tiếng kêu gào thảm thiết của hàng triệu sinh linh vang vọng khắp chốn, tạo nên một bản bi ca thê lương, vọng mãi trong tâm thức hắn. Mùi âm khí nồng đậm, đặc quánh đến ngạt thở, không ngừng bủa vây, khiến hắn cảm thấy toàn thân như bị bao phủ bởi một lớp băng giá vĩnh cửu.
Nhưng cái kinh hoàng nhất không phải là sự tàn khốc của chiến trường. Qua những khe hở của thời gian và không gian được Kinh Thư Vô Tự mở ra, Lâm Nhất thấy những bóng đen, những kẻ ẩn mình trong màn sương mù của Hắc Ám Cung, len lỏi khắp nơi. Chúng không trực tiếp tham chiến, nhưng lại là những kẻ đứng sau giật dây, gieo rắc sự ngờ vực, kích động lòng tham và sự sợ hãi trong lòng các cường giả, đẩy các phe phái vào một cuộc chiến không hồi kết. Hắn thấy chúng thì thầm những lời độc địa vào tai các tông chủ, các trưởng lão, những lời hứa hẹn về quyền lực, về sự trường sinh, về một trật tự mới mà chỉ kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
"Kẻ mạnh mới có quyền sống... Kẻ yếu chỉ là phù du, đáng bị đào thải..."
"Chân Đạo đã lỗi thời, cần một trật tự mới... Một trật tự nơi quyền lực là tối thượng, nơi mọi thứ đều phải quy phục..."
Những lời thì thầm ấy, vọng mãi trong tâm trí Lâm Nhất, không phải là âm thanh, mà là những luồng ý niệm đen tối, độc hại, ăn sâu vào tận xương tủy của thế giới tu tiên. Hắn thấy cách Hắc Ám Cung biến những di tích của Chân Đạo, những nơi từng là thánh địa của sự thanh tịnh và trí tuệ, thành các bãi chiến trường đẫm máu. Chúng lợi dụng sự hỗn loạn tột cùng để xóa bỏ bằng chứng, đốt cháy những kinh thư cổ xưa, phá hủy những bia đá ghi chép lịch sử, nhằm thay đổi hoàn toàn chân tướng của quá khứ. Mục đích của chúng là để không ai còn nhớ đến Chân Đạo nguyên bản, để chúng có thể dễ dàng thiết lập một 'tiên đạo' giả tạo, một trật tự mới dựa trên sự sợ hãi và quyền lực.
Lâm Nhất 'nhìn thấy' các nghi thức tà ác của Hắc Ám Cung, những nghi lễ ghê rợn diễn ra trong bóng tối. Chúng hấp thụ oán khí từ hàng triệu linh hồn vô tội, từ sự căm phẫn, hận thù của những kẻ chết trận, biến chúng thành năng lượng hắc ám để tăng cường sức mạnh cho bản thân. Hắn thấy chúng tạo ra những 'kỳ tích' giả dối, những hiện tượng thần bí nhưng không tuân theo lẽ trời, nhằm thao túng niềm tin của các tu sĩ, khiến họ tin rằng con đường mà Hắc Ám Cung đang vẽ ra mới là con đường duy nhất dẫn đến 'tiên đạo'. Tiếng kêu than của những linh hồn vô tội, không thể siêu thoát, cứ mãi gào thét trong không gian mờ mịt của U Minh Cấm Địa, như muốn xé toạc tâm can Lâm Nhất. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không chỉ cho những sinh linh bị tàn sát, mà còn cho sự mục nát của Chân Đạo, cho sự lừa dối vĩ đại đã kéo dài hàng thiên niên kỷ.
Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương trong viễn cảnh này đều chân thực đến rợn người, khiến Lâm Nhất cảm thấy như mình đang thực sự tồn tại trong thời đại đó, chứng kiến tận mắt sự suy tàn của một nền văn minh. Cơ thể hắn run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng đôi mắt nội tâm của hắn vẫn kiên định, không hề quay đầu. Hắn biết, đây là chân tướng mà hắn cần phải nhìn thấy, một phần không thể thiếu trong hành trình Vô Tiên Chi Đạo của mình. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng chính con người lại là kẻ tự tay hủy hoại đi sự hữu tình, biến vạn vật thành công cụ cho dục vọng của mình.
***
Sau khi chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp và âm mưu thâm độc của Hắc Ám Cung trong thời khắc Đại Tiên Chiến, Lâm Nhất lại được Kinh Thư Vô Tự dẫn dắt đến một cảnh tượng khác, đối lập hoàn toàn. Bóng đêm và sự hỗn loạn của U Minh Cấm Địa dần tan biến, thay vào đó là một không gian tĩnh lặng hơn, u tịch hơn, nơi ánh sáng mờ ảo của thiên nhiên vươn tới. Đây là những tàn tích của Cổ Thần Di Tích, nơi từng là cái nôi của Chân Đạo, nhưng giờ đây chỉ còn lại những phế tích hoang tàn, bị thời gian và những cuộc chiến tranh vô tình gặm nhấm.
Không khí nơi đây không còn mùi máu tanh hay lưu huỳnh nồng nặc, mà thay vào đó là mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa, mùi rêu phong thanh khiết và một chút hương hoa dại mờ nhạt, vương vấn trong làn sương mù dày đặc. Nhiệt độ bên trong di tích dường như thấp hơn bên ngoài, tạo nên một cảm giác lành lạnh, nhưng không phải là cái lạnh buốt của sự chết chóc, mà là cái lạnh của sự tịch mịch, của những giá trị đã bị lãng quên.
Lâm Nhất 'nhìn thấy' những bản khắc cổ xưa trên vách đá đổ nát, những tấm bia đá đã bị phong hóa, nhưng vẫn còn lưu giữ những nét chữ tượng hình mờ nhạt. Những nét chữ ấy không phải là ngôn ngữ hiện tại, nhưng qua Kinh Thư Vô Tự, chúng hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn, trở thành những câu kệ cổ xưa, những triết lý cao sâu của Chân Đạo. Hắn hiểu rằng, đây là những lời dạy đã bị bóp méo, bị chôn vùi bởi Hắc Ám Cung để thay thế bằng một 'tiên đạo' giả tạo, chỉ tập trung vào sức mạnh và quyền lực.
"Thiên địa vô tư, vạn vật tự sinh..."
"Chân đạo tại tâm, bất cầu ngoại vật..."
"Vô vi nhi trị, thuận theo lẽ tự nhiên..."
Những câu kệ ấy vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, không phải bằng âm thanh, mà bằng những ý niệm thuần khiết, trong trẻo, tựa như dòng suối mát lành gột rửa đi những hình ảnh tàn khốc mà hắn vừa chứng kiến. Hắn hiểu rằng, Chân Đạo nguyên bản không truy cầu sức mạnh phép tắc hay sự trường sinh bất tử một cách cưỡng ép. Chân Đạo là sự hòa hợp với tự nhiên, là lòng nhân ái đối với vạn vật, là sự thấu hiểu lẽ tuần hoàn của sinh tử, là sự 'vô vi' – không can thiệp vào quy luật tự nhiên, thuận theo lẽ trời đất, để tâm hồn đạt đến sự thanh tịnh và siêu thoát. Đó là con đường của sự buông bỏ dục vọng, của sự giác ngộ nội tại, của việc tìm thấy chân lý trong chính bản thân mình, chứ không phải từ ngoại vật hay quyền lực.
Lâm Nhất nhận ra rằng, 'tiên đạo' hiện tại mà mọi người đang theo đuổi chỉ là một cái vỏ rỗng, một sự bắt chước méo mó của Chân Đạo nguyên bản. Nó đã bị Hắc Ám Cung biến chất, trở thành công cụ để thao túng lòng người, để gieo rắc sự sợ hãi và dục vọng. Các tu sĩ tranh giành nhau từng chút linh khí, từng bảo vật, từng vị trí trên tiên giới, mà quên mất đi ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Họ bị mê hoặc bởi sức mạnh và quyền năng giả tạo, mà không hề biết rằng mình đang bị dẫn dắt vào một vòng xoáy không lối thoát của hận thù và dục vọng.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm thấy một luồng năng lượng thanh tịnh từ Kinh Thư Vô Tự, như một dòng nước mát lành, chảy qua toàn bộ cơ thể và tâm hồn hắn. Luồng linh khí ấy không chỉ chữa lành những tổn thương tinh thần do chứng kiến quá khứ tàn khốc, mà còn củng cố niềm tin sâu sắc vào con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của chính hắn. Hắn hiểu rằng, Vô Tiên Chi Đạo không phải là một con đường mới mẻ, mà là sự trở về với Chân Đạo nguyên bản, với những giá trị đã bị lãng quên. Nó là con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của sự dũng cảm để đối mặt với chân lý, và của sự kiên cường để buông bỏ.
Hắn nhớ lại lời nói của Mạc Linh, về âm mưu của Hắc Ám Cung, về sự suy tàn của Chân Đạo. Giờ đây, những mảnh ghép thông tin ấy đã hoàn toàn khớp lại với những gì hắn vừa chứng kiến. Mạc Linh, dù xuất thân từ Hắc Ám Cung, đã nhìn thấy được sự thật, và nàng đã hy sinh để dẫn lối cho hắn, để hắn có thể tìm lại được chân lý này. Lâm Nhất cảm thấy một gánh nặng vô hình đặt lên vai mình, gánh nặng của chân lý, gánh nặng của một sứ mệnh cao cả. Hắn không còn chỉ là một tiểu đạo sĩ mồ côi đi tìm ý nghĩa cuộc sống, mà hắn đã trở thành người gánh vác trách nhiệm phục hưng Chân Đạo, vạch trần âm mưu của Hắc Ám Cung, và dẫn dắt những tâm hồn lạc lối trở về với con đường chân chính.
Mạc Vô Tình, người đang vật lộn với nỗi hận thù mù quáng, là một ví dụ điển hình cho sự tha hóa của 'tiên đạo' giả tạo. Lâm Nhất hiểu rằng, để thay đổi thế giới này, trước hết phải chữa lành những vết thương trong lòng người. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, giờ đây, đang soi rọi con đường cho Lâm Nhất.
***
Sương mù trong U Cốc dần tan, để lộ những vách đá sừng sững, những tán cây cổ thụ vươn mình đón ánh bình minh yếu ớt. Mặt trời chưa lên cao, nhưng những tia nắng đầu tiên đã len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi xa xa, xua đi phần nào cái lạnh giá và ẩm ướt của màn đêm. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên từ khu rừng rậm, phá vỡ sự tĩnh mịch, báo hiệu một ngày mới đang tới. Mùi hương của đất ẩm và rêu phong vẫn còn vương vấn, nhưng đã dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống.
Trong hang động, Lâm Nhất đột ngột mở mắt. Ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự trên đầu gối hắn dịu đi, rồi hoàn toàn tắt hẳn, trả lại pho sách về vẻ mộc mạc, không chữ như ban đầu. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn đã trầm tư, giờ đây không còn vẻ u buồn hay chìm đắm trong suy tư thường ngày. Thay vào đó, chúng chứa đựng một sự thấu suốt đến đáng sợ, một sự bình tĩnh đến lạ lùng, như thể chúng vừa gánh vác cả một thiên niên kỷ lịch sử, vừa hấp thụ được sự tinh túy của vạn vật. Trong ánh mắt ấy, không còn sự bối rối hay tìm kiếm, mà là một sự hiểu biết sâu sắc, một ngọn lửa quyết tâm đang âm ỉ cháy.
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc từ hắn ngay lập tức. Đó không chỉ là sự thay đổi về khí chất, mà là sự chuyển hóa từ tận sâu thẳm linh hồn. Lâm Nhất của giờ phút này, tuy vẫn là thân hình gầy gò với đạo bào cũ kỹ, nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm, một sự kiên định vững vàng, như một ngọn núi đã trải qua ngàn vạn năm phong sương, giờ đây đứng đó với toàn bộ sự hùng vĩ và trầm mặc của mình.
"Lâm Nhất huynh..." Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gọi, giọng nói vẫn chứa đựng sự lo lắng, nhưng giờ đây pha thêm chút kinh ngạc và hy vọng. "Huynh đã... thấy gì?"
Hắn không trả lời ngay. Hắn từ từ đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy vững chãi. Toàn thân hắn, từ đầu đến chân, toát lên một khí chất khác lạ, thanh thoát và siêu phàm, nhưng lại không hề tách rời khỏi hồng trần. Hắn cẩn trọng cất Kinh Thư Vô Tự vào ngực, như cất giữ một bảo vật vô giá, một chân lý vĩ đại.
"Ta đã thấy... chân tướng của thời đại ấy," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng hắn không còn vẻ u buồn hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự bình tĩnh, sâu lắng, tựa như tiếng vọng từ ngàn xưa. "Ta đã thấy sự khởi nguồn của sự mục nát, sự tha hóa của Chân Đạo, và bàn tay của Hắc Ám Cung đã thao túng mọi thứ như thế nào."
Sự im lặng bao trùm lấy hang động một lần nữa, nặng nề hơn cả trước, bởi giờ đây, sự im lặng ấy được lấp đầy bởi những chân lý kinh hoàng vừa được hé lộ. Tô Mạt Nhi siết chặt tay, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, dù đó chỉ là một lời nói ngắn gọn. Chu Thanh Huyền nắm chặt cuốn sách cổ trong tay, ánh mắt kinh ngạc nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu, như thể những tri thức trong Kinh Thư Vô Tự đã được Lâm Nhất giải mã, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với chúng.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, ánh mắt nàng chất chứa bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu nỗi trăn trở. "Vậy... chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự khẩn thiết. "Chân tướng ấy... quá lớn lao, quá kinh khủng..."
Lâm Nhất quay đầu lại, đôi mắt thấu suốt của hắn nhìn thẳng vào ba người bạn, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng không thiếu đi sự dịu dàng và lòng trắc ẩn. "Chúng ta... sẽ thay đổi nó."
Lời nói của hắn không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề son sắt, vang vọng trong không gian ẩm ướt của hang động. Đó là một lời tuyên chiến với bóng tối, với sự lừa dối đã kéo dài hàng thiên niên kỷ, và là một lời khẳng định về con đường mà hắn sẽ đi. Sự giác ngộ của Lâm Nhất về chân tướng cổ xưa sẽ là chìa khóa để vạch trần Hắc Ám Cung trong hiện tại và đối phó với Thiên Đạo Môn. Kinh Thư Vô Tự không chỉ là công cụ giải mã quá khứ mà còn là kim chỉ nam cho tương lai của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Quyết tâm 'thay đổi' của hắn báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và quyết liệt hơn với Hắc Ám Cung và các thế lực tà ác. Thông tin mật từ Mạc Linh, được Lâm Nhất giải mã sâu hơn qua Kinh Thư Vô Tự, đã hoàn toàn khớp với những gì hắn vừa khám phá, giúp định hình kế hoạch hành động cụ thể.
Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh bình minh đang dần xua tan bóng đêm, nơi hồng trần gian nan vẫn đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn đơn độc. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, với chân lý trong tim, hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của Lâm Nhất, giờ đây, đã bừng sáng hơn bao giờ hết, dẫn lối cho hắn trên con đường Vô Tiên Chi Đạo.