Vô tiên chi đạo
Chương 36

Ngọn Lửa Tâm Nguyên, Hồ Tiên Chỉ Lối

3405 từ
Mục tiêu: Khắc sâu sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất về lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ từ chương trước, giúp hắn tìm lại sự bình tâm và củng cố quyết tâm kiên định vào 'Vô Tiên chi Đạo' của mình.,Thể hiện sự lo lắng nhưng luôn động viên, tin tưởng của Tô Mạt Nhi dành cho Lâm Nhất, làm sâu sắc thêm mối quan hệ của họ như một điểm tựa tinh thần.,Giới thiệu nhân vật Ngọc Hồ Tiên Tử (Hồ Thanh) một cách ấn tượng, làm người chỉ dẫn về sự cân bằng và thiên nhiên trong bối cảnh 'Thời Kỳ Thượng Cổ', phù hợp với giai đoạn Đại Đạo Thịnh Hành.,Giới thiệu địa điểm Hỏa Long Động như một nơi chứa đựng sức mạnh tự nhiên cổ xưa, một biểu tượng của sự hủy diệt và tái sinh, nơi Lâm Nhất có thể chiêm nghiệm sâu hơn về 'Đạo'.,Duy trì nhịp độ 'rising_action', chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn khi Lâm Nhất bước ra thế giới rộng lớn, củng cố nội lực và thế giới quan của nhân vật chính.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Ngọc Hồ Tiên Tử (Hồ Thanh)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, kiên định, bí ẩn, có chút thần thoại cổ xưa (do bối cảnh Thượng Cổ).
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh le lói, mỏng manh như một sợi chỉ vàng xuyên qua khung cửa sổ mục nát của Huyền Nguyên Quan, chạm khẽ vào khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất. Hắn vẫn ngồi tĩnh tọa trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn thường mang vẻ trầm tư hay nỗi mông lung của kẻ lạc lối, giờ đây lại ánh lên sự bình yên đến lạ lùng, một tia sáng của sự thấu hiểu và kiên định. Đêm qua, sau lời chỉ dẫn của Lão Đạo Quán Chủ, tâm hồn hắn đã trải qua một cuộc lột xác, như hạt giống được gieo vào đất cằn, chịu qua bão táp rồi bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, vững vàng hơn bao giờ hết. Mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu trong cơ thể hắn dường như cũng được gột rửa, mang một sức sống mới, một định hướng rõ ràng. Hắn đã thấu triệt ý nghĩa của ‘tiên đạo’ không nằm ở những phép tắc thần thông hay sức mạnh huyễn hoặc, mà ẩn sâu trong bản chất lương thiện, trong lòng trắc ẩn và sự kiên cường của một con người.

Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi ngồi lặng lẽ, tựa đầu vào bức tường loang lổ rêu phong, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn vương những quầng thâm của một đêm không ngủ. Nàng đã thức trắng, lắng nghe từng hơi thở đều đặn của Lâm Nhất, cảm nhận sự chuyển biến trong tâm hồn hắn qua từng dao động nhỏ của linh khí mờ ảo quanh thân. Nét lo lắng vẫn chưa tan hết trên gương mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng, nhưng trong ánh mắt trong sáng ấy, một niềm tin mãnh liệt vào Lâm Nhất đã bừng cháy, rực rỡ hơn cả ánh bình minh. Nàng biết, hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường mà dù gian nan, thử thách đến đâu, hắn cũng sẽ không bao giờ lạc lối.

Tiếng gà gáy yếu ớt vọng lại từ xa, xé tan màn đêm tĩnh mịch, báo hiệu một ngày mới đã thực sự đến. Lâm Nhất khẽ mở mắt, hít một hơi thật sâu khí trời buổi sớm, cảm nhận sự giao hòa của âm dương, sự tuần hoàn của vạn vật. Hắn quay đầu nhìn Tô Mạt Nhi, một nụ cười nhẹ nhưng kiên định nở trên môi, xua đi mọi bóng đêm u uất.

“Huynh đã nghĩ thông suốt rồi sao, Lâm Nhất?” Tô Mạt Nhi khẽ khàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, ấm áp như dòng suối đầu nguồn, mang theo sự quan tâm sâu sắc. Nàng nhìn hắn, ánh mắt như muốn dò hỏi, nhưng cũng đầy sự sẵn lòng lắng nghe.

Lâm Nhất đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của nàng, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và biết ơn. “Ta đã hiểu sâu sắc hơn, Mạt Nhi. Đạo không ở đâu xa, mà ở ngay trong tâm nguyên ta. Ta đã tìm thấy ngọn lửa trong lòng mình, thứ sẽ dẫn lối ta đi qua mọi bão tố của hồng trần.” Hắn ngừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những dòng suy nghĩ cuồn cuộn trong tâm trí, trước khi tiếp tục, giọng nói ôn hòa nhưng đầy nội lực: “Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà sư phụ đã chỉ cho ta, không phải là thứ để truy cầu sức mạnh hay thần thông, mà là sự kiên định vào bản chất lương thiện, vào lòng trắc ẩn. Nó không phải là sự trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, để tôi luyện tâm hồn, để thấu hiểu vạn vật. Ngay cả khi vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, thì cái ‘tình’ ấy cũng cần được vun đắp từ cái ‘tâm’ chân thật nhất. Ta đã từng tuyệt vọng, từng hoài nghi, nhưng giờ ta biết, cái đau đớn, cái bất lực ấy không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là ngọn lửa để tôi luyện tâm hồn ta, để ta trở nên kiên cường hơn, vững vàng hơn.”

Tô Mạt Nhi lắng nghe từng lời của hắn, ánh mắt nàng dần tan đi vẻ lo lắng, thay vào đó là sự thấu hiểu và ngưỡng mộ. Nàng đã đi cùng hắn qua bao nhiêu hiểm nguy, chứng kiến hắn từ một tiểu đạo sĩ ngây thơ dần trưởng thành, nhưng chưa bao giờ thấy hắn kiên định và bình thản đến vậy. Nàng biết, Lâm Nhất của nàng đã thực sự tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không thể lay chuyển.

Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây dường như cao lớn hơn, toát lên một vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. Hắn nhìn ra khoảng sân đạo quán, nơi những chiếc lá khô còn vương vãi sau một đêm gió lùa, ánh mắt đầy quyết tâm. “Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, Mạt Nhi. Nhưng ta tin, chỉ cần giữ vững cái chân tâm này, ta sẽ không bao giờ lạc lối.”

Tô Mạt Nhi cũng đứng lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ siết chặt, truyền đi sự ấm áp và động viên. “Dù đi đâu, làm gì, Lâm Nhất, muội cũng sẽ luôn ở bên huynh. Huynh là người đã dạy muội cách nhìn cuộc đời không chỉ bằng mắt, mà bằng cả trái tim.” Nàng nhìn hắn, đôi mắt long lanh chứa đựng một tình cảm sâu sắc, không cần phải nói thành lời.

Họ cùng nhau chuẩn bị hành trang. Vẫn là những vật dụng đơn sơ nhất: vài bộ đạo bào đã cũ, một ít lương khô, và cây quạt phe phẩy của Lâm Nhất. Huyền Nguyên Quan, dù hoang tàn, nhưng đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn hắn, nơi hắn tìm thấy ý nghĩa đích thực của ‘tiên đạo’. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng bước ra thế giới rộng lớn hơn, không phải để truy cầu sức mạnh, mà để dấn thân vào hồng trần muôn mặt, để thấu hiểu và tôi luyện chính mình.

Mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ già cỗi, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy lá khô. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi sải bước vào Linh Thú Sơn Mạch, nơi cây cối rậm rạp, những con đường mòn do linh thú tạo ra uốn lượn như dải lụa giữa rừng sâu. Không khí nơi đây mang một mùi hương cây cỏ tươi mát, lẫn với mùi đất đá ẩm ướt sau những cơn mưa đêm, thỉnh thoảng lại vương vấn mùi hoa dại thơm ngát. Tiếng chim hót líu lo, tiếng vượn hú xa xa, tiếng suối chảy ầm ầm như bản giao hưởng của thiên nhiên, hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn.

Lâm Nhất bước đi vững chãi, không còn vẻ mông lung như những ngày đầu, thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, đầy chiêm nghiệm. Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí nguyên thủy nồng đậm đang cuộn chảy trong không gian, như thể vạn vật nơi đây vẫn còn mang trong mình sức mạnh thuần túy của thời Thượng Cổ, chưa bị ô uế bởi dục vọng của con người. Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi phủ đầy rêu phong, cành lá vươn cao như muốn chạm tới tận trời xanh. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây thô ráp, cảm nhận sự sống đang chảy trong từng mạch gỗ, sự trường tồn qua hàng ngàn năm phong ba bão táp.

“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình… Quả thật không sai.” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm, như đang nói với chính mình, cũng như đang chia sẻ cùng Tô Mạt Nhi. “Cái Đạo mà ta tìm kiếm, không chỉ nằm trong lòng người, mà còn ẩn chứa trong từng ngọn cây, phiến đá, từng dòng suối nơi đây. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng thiên nhiên thì luôn thành thật, luôn vận hành theo quy luật của riêng nó.”

Tô Mạt Nhi, dù có chút sợ hãi trước sự hoang sơ và vẻ bí ẩn của rừng sâu, nhưng vẫn giữ chặt tay Lâm Nhất, đôi lúc tò mò ngắm nhìn những loài hoa dại rực rỡ sắc màu, những cây cổ thụ khổng lồ với hình thù kỳ lạ, hay những loài chim lạ lẫm mà nàng chưa từng thấy ở Huyền Nguyên Quan. Nàng biết, dù nguy hiểm, nhưng ở bên Lâm Nhất, nàng cảm thấy an toàn một cách lạ kỳ. Ánh nắng ban ngày xuyên qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, xua đi phần nào nỗi lo sợ trong lòng nàng.

“Hỏa Diễm Sơn là nơi nào vậy, Lâm Nhất?” Nàng hỏi, giọng có chút run run nhưng vẫn cố tỏ ra lạc quan, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn hắn. “Có nguy hiểm lắm không? Muội nghe nói nơi đó rất nóng bức, còn có cả những con rồng lửa đáng sợ.” Nàng tưởng tượng ra những câu chuyện cổ tích về rồng và lửa, vừa sợ hãi vừa tò mò.

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự hứng thú: “Đó là nơi lửa và đá hòa quyện, Mạt Nhi, một trong những nơi linh khí nguyên tố hỏa mạnh nhất. Ta muốn tìm hiểu về sự cân bằng của vạn vật ở đó, về cách mà sự hủy diệt và tái sinh cùng tồn tại, và có lẽ, tìm thấy một lời giải đáp khác cho con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ của ta.” Hắn dừng lại, nhìn sâu vào mắt nàng. “Sư phụ đã dạy ta về đạo lý trong lòng người, về bản chất lương thiện. Nhưng đạo lý không chỉ có ở đó. Thiên địa rộng lớn, mỗi tạo vật đều có đạo lý riêng. Ta muốn khám phá cách mà sự sống vẫn nảy nở ngay cả trong ngọn lửa tàn phá, cách mà sự cân bằng được duy trì giữa hai thái cực đối lập. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng tiên đạo cũng là sự thấu hiểu vạn vật, sự hòa hợp với thiên nhiên. Chỉ khi ta thực sự hiểu được sự vận hành của thiên địa, ta mới có thể vững vàng hơn trên con đường của mình.”

Tô Mạt Nhi gật đầu, dù những lời của hắn có phần trừu tượng đối với nàng, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và nhiệt huyết trong đó. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là kẻ truy cầu sức mạnh, mà là kẻ truy cầu chân lý, truy cầu sự thấu hiểu. “Dù sao thì, huynh cũng phải cẩn thận đấy nhé.” Nàng nhắc nhở, bàn tay siết chặt tay hắn hơn một chút, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự ủng hộ.

Họ tiếp tục cuộc hành trình, vượt qua những con suối róc rách, nước trong vắt đến tận đáy, leo qua những vách đá nhỏ rêu phong. Lâm Nhất thường xuyên dừng lại, nhắm mắt chiêm nghiệm, cảm nhận từng luồng gió mang theo hơi thở của núi rừng, từng tia nắng ấm áp mơn man trên da thịt. Tô Mạt Nhi thì lại thích hái những bông hoa dại ven đường, cài lên tóc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất với vẻ yêu thương và lo lắng, nhưng cũng không quên động viên hắn bằng những câu chuyện vui, những lời trêu chọc tinh nghịch, phá tan đi sự trầm lắng của rừng sâu. Nàng kể về những trò nghịch ngợm của mình khi còn bé ở Thanh Khê Thôn, về những giấc mơ được bay lượn trên trời cao, đôi khi lại hỏi hắn về những điều kỳ lạ mà hắn đã học được từ Lão Đạo Quán Chủ. Nàng không muốn hắn quá chìm đắm trong suy tư, mà muốn hắn luôn cảm thấy có một sợi dây liên kết với thế giới thực, với những niềm vui giản dị của cuộc sống.

Khi chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm bầu trời phía tây, hòa quyện với làn hơi nóng bốc lên từ phía xa. Không khí dần trở nên nóng bức và ngột ngạt đến khó thở. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, cay xè, khiến Tô Mạt Nhi khẽ ho khan. Trước mắt họ, Hỏa Diễm Sơn sừng sững hiện ra, một ngọn núi lửa khổng lồ với những dòng dung nham đỏ rực chảy chậm rãi như mạch máu của đất, uốn lượn xuống chân núi, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ đến choáng ngợp, vừa đáng sợ đến rợn người. Tiếng dung nham sôi sùng sục, ùng ục vọng lại từ xa, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.

“Đây chính là Hỏa Diễm Sơn sao…” Tô Mạt Nhi thì thầm, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ, không giấu nổi sự kinh ngạc và sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào như vậy, nó vượt xa mọi tưởng tượng của nàng về sự hùng vĩ của thiên nhiên.

Lâm Nhất cũng bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp dữ dội của ngọn núi. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến rung chuyển tâm hồn, một thứ linh khí thuần túy của nguyên tố hỏa, cuồn cuộn như một dòng sông lửa chảy trong lòng đất. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác như phổi mình đang bị đốt cháy, nhưng đồng thời, một cảm giác phấn khích lạ thường cũng dâng lên trong lòng. Đây chính là nơi hắn cần đến, nơi hắn có thể chiêm nghiệm sâu sắc hơn về cái ‘Đạo’ của sự hủy diệt và tái sinh.

Họ tiến lại gần hơn. Trong một khe núi sâu, được bao phủ bởi khói bụi và hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, một lối vào tối tăm hiện ra. Đó là Hỏa Long Động, đúng như cái tên của nó, một cái hang khổng lồ như miệng của một con rồng đang phun lửa. Ánh sáng đỏ rực từ bên trong hắt ra, phản chiếu lên những vách đá đen kịt, tạo nên những bóng hình ma mị. Tiếng dung nham sôi sùng sục, ùng ục giờ đây càng rõ ràng hơn, như tiếng tim đập của một con quái vật khổng lồ ẩn mình trong lòng núi. Nhiệt độ tăng lên đột ngột, khiến Tô Mạt Nhi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú tái nhợt vì lo sợ, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên cường, không chịu lùi bước.

Khi họ tiến sâu hơn vào vùng hơi nóng, một bóng hình thoát tục đột ngột xuất hiện giữa làn khói mờ ảo đang cuộn xoáy. Đó là một nữ nhân, dung mạo yêu kiều, thoát tục đến khó tin, như thể nàng không thuộc về thế gian phàm trần này. Mái tóc dài đen nhánh như suối, buông xõa mềm mại trên vai, đôi mắt xanh biếc tĩnh lặng như hồ thu, sâu thẳm và đầy trí tuệ. Nàng mặc y phục màu lục biếc, tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ, nhưng lại hòa mình một cách kỳ lạ vào khung cảnh rực lửa xung quanh, như một đóa sen thanh khiết nở giữa dòng dung nham đỏ thẫm, không hề bị ô uế hay tàn phá. Nàng đứng đó, giữa hơi nóng ngột ngạt và khói bụi cay xè, nhưng thân thể nàng lại toát ra một luồng khí mát lành, dịu nhẹ, khiến không gian xung quanh dường như cũng bớt phần dữ dội.

“Kẻ phàm trần nào dám bước vào nơi lửa thiêng này?” Giọng nói của nàng cất lên thanh tịnh, nhẹ nhàng như làn gió mát giữa cơn giông, nhưng lại vang vọng khắp không gian, mang theo một uy lực vô hình. “Ngươi tìm kiếm điều gì giữa sự hủy diệt và tái sinh?”

Lâm Nhất cúi đầu, lòng hắn chợt dâng lên một sự kính trọng sâu sắc trước vẻ đẹp và khí chất thoát tục của nữ nhân này. Hắn biết, đây không phải là người phàm, mà là một vị tiên tử. “Tại hạ Lâm Nhất, chỉ muốn chiêm nghiệm đạo lý của vạn vật, tìm kiếm chân lý cho ‘tiên đạo’ của mình.” Hắn trả lời, giọng thành kính nhưng không hề run sợ. “Sư phụ của ta đã dạy rằng, đạo không chỉ nằm ở lòng người, mà còn ẩn chứa trong thiên địa vạn vật. Nơi đây ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy, có thể giúp ta thấu hiểu hơn về ‘Đạo’ mà người đã truyền dạy, về sự cân bằng của âm dương, của hủy diệt và tái sinh.”

Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như đóa hoa sen hé nở. Đôi mắt xanh biếc như hồ thu của nàng nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như thể có thể xuyên thấu mọi suy nghĩ trong tâm hồn hắn. “Mỗi chiếc lá rụng đều mang theo một câu chuyện, vậy ngọn lửa này thì sao? Ngọn lửa hủy diệt hay ngọn lửa của sự sống mới? Chân lý của Đạo nằm trong sự cân bằng, tiểu đạo sĩ. Ngươi có thấy không, trong cái nóng bức này, vẫn có một sự sống mãnh liệt đang nảy nở?” Nàng đưa tay chỉ vào một điểm sâu hơn trong hang, nơi có một khe nứt nhỏ, từ đó một làn hơi nước bốc lên, và cạnh đó, một mầm cây xanh non đang cố vươn mình khỏi lớp đất đá khô cằn. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều ẩn chứa một triết lý sâu xa, không phải bằng lời nói mà bằng cảm nhận, bằng sự thấu hiểu.

Lâm Nhất nhìn theo hướng tay nàng chỉ, đôi mắt hắn chợt sáng bừng. Hắn đã hiểu. Ngọn lửa này, dù dữ dội, dù mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng nó cũng là nguồn năng lượng, là khởi nguồn cho sự sống mới. Giống như đời người, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Sự hủy diệt chỉ là một phần của chu trình, để rồi từ tro tàn, sự sống lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Cái Đạo chân chính không phải là trốn tránh sự hủy diệt, mà là thấu hiểu nó, và tìm thấy sự sống trong đó.

Hắn khẽ cúi đầu tạ ơn, rồi thận trọng tiến vào Hỏa Long Động, cảm nhận năng lượng cuộn trào xung quanh. Tiếng dung nham sôi sùng sục, tiếng gió rít qua khe đá, mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi nóng bỏng rát bao trùm lấy hắn. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa khác đã bừng lên, ngọn lửa của sự thấu hiểu, của quyết tâm kiên định. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, nét mặt căng thẳng nhưng vẫn kiên cường đi theo. Nàng biết, dù có sợ hãi đến mấy, nàng cũng sẽ không bao giờ rời xa hắn.

Ngọc Hồ Tiên Tử vẫn đứng đó, nhẹ nhàng lướt trên dung nham đỏ rực, không bị ảnh hưởng bởi hơi nóng, như thể nàng là một phần của chính ngọn núi. Đôi mắt xanh biếc của nàng dõi theo Lâm Nhất, như đang quan sát một hạt mầm đang nảy nở giữa vùng đất khô cằn, chờ đợi nó vươn mình thành một cây đại thụ vững chãi. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng hắn biết, hắn sẽ không bao giờ đơn độc, bởi vì trong lòng hắn, ánh sáng của đạo lý đã bừng lên, rực rỡ và vĩnh cửu. Và bên cạnh hắn, có một người luôn tin tưởng, luôn đồng hành, cùng hắn dấn thân vào hồng trần muôn mặt, để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của Vô Tiên chi Đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ