Vô tiên chi đạo
Chương 356

Bức Màn Che Giấu: Thiên Đạo Môn Và Âm Mưu Vĩnh Cửu

2764 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Mạc Linh, cùng với nhóm, phát hiện ra những mảnh ghép quan trọng về âm mưu sâu rộng của Hắc Ám Cung, xác định Thiên Đạo Môn không chỉ là kẻ hưởng lợi mà là một 'sản phẩm' được chúng kiến tạo và thao túng từ thời Đại Tiên Chiến.,Nhận ra mức độ nguy hiểm và sự thao túng lịch sử sâu rộng của Hắc Ám Cung đã kéo dài hàng thiên niên kỷ.,Củng cố quyết tâm của nhóm, đặc biệt là Lâm Nhất, trong việc đối mặt với thế lực tà ác này và tìm kiếm 'chìa khóa' cổ xưa để chống lại chúng.,Khắc sâu thêm triết lý 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua việc đối diện với sự thật cay đắng về sự tha hóa của 'tiên đạo'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi
Mood: Tense, mysterious, contemplative, slightly somber but with underlying determination.
Kết chương: [object Object]

Trong lòng Ẩn Cư Động Phủ, thời gian dường như ngừng trôi, bị nuốt chửng bởi trọng lượng của những chân tướng vừa được phơi bày. Ánh sáng vàng vọt từ vài ngọn đèn dầu lay động trên vách đá lởm chởm, hắt những bóng hình chập chờn lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất và những người bạn. Không khí đặc quánh một nỗi buồn sâu lắng, một sự tĩnh mịch ám ảnh, như thể chính thời gian cũng đang nín thở lắng nghe những bí mật ngàn năm tuổi. Ngoài kia, tiếng gió đêm vẫn rít gào qua khe đá, mang theo hơi lạnh của sương núi, nhưng trong động phủ, sự lạnh lẽo không đến từ khí trời, mà len lỏi từ sâu thẳm tâm can mỗi người, khi họ đối diện với một sự thật rợn người.

Trên mặt đất đá thô ráp, các bản đồ cổ xưa đã ố vàng theo thời gian được trải ra, cùng những ghi chép bằng da thú và những mảnh giấy vẽ sơ đồ chi chít ký hiệu lạ lẫm. Chúng nằm lẫn lộn với Kinh Thư Vô Tự, cuốn sách không lời mà lại chứa đựng vô vàn chân lý, đang được đặt trang trọng giữa vòng tròn nhỏ của những người đang khao khát tìm kiếm con đường. Mạc Linh, với đôi mắt sắc như dao ẩn sau tấm vải đen, đang dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ, nơi có những nét vẽ loằng ngoằng biểu thị một vùng đất cổ xưa đã bị lãng quên. Giọng y trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng chuông báo hiệu sự sụp đổ của một ảo ảnh đã tồn tại hàng thiên niên kỷ.

"Chính tại đây," Mạc Linh khẽ nói, đầu gậy chạm nhẹ vào một ký hiệu cổ, "trong thời kỳ Đại Tiên Chiến, khi Chân Đạo suy tàn, Hắc Ám Cung đã gieo mầm cho một thứ gọi là Thiên Đạo Môn. Không phải chúng chỉ lợi dụng cơ hội, mà chúng đã chủ động kiến tạo, biến nó thành công cụ để bóp méo 'tiên đạo' và thống trị." Giọng y chứa đựng một nỗi căm phẫn sâu sắc, tích tụ qua bao đời của tổ chức y. "Cái gọi là 'chính đạo' sau này, cái hệ thống tu luyện mà hàng vạn người tôn sùng, tất cả đều được nhào nặn từ bàn tay dơ bẩn của chúng. Chúng không chỉ muốn sức mạnh, mà còn muốn định nghĩa lại chân lý, biến sự dối trá thành lẽ phải, biến sự sa đọa thành con đường thăng tiên. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, những giá trị cốt lõi của Chân Đạo đã bị chúng bóp méo thành những lời răn suông rỗng tuếch, chỉ để che đậy bản chất tàn độc của mình."

Chu Thanh Huyền, người vẫn không ngừng ghi chép, từng nét bút của y giờ đây run rẩy hơn bao giờ hết. Y chợt cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm trước sự thật. Cuốn sách cổ trên tay y dường như đang cháy bỏng, đốt cháy niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí y từ thuở nhỏ. "Vậy ra," y thì thầm, ngẩng đầu lên nhìn Mạc Linh, đôi mắt hiền lành giờ đây đầy sự hoài nghi và đau đớn, "toàn bộ hệ thống mà chúng ta biết, từ lúc sơ khai, đã là một sự giả tạo được sắp đặt? Những vị tiên nhân được ca tụng, những công pháp được truyền bá, tất cả đều là một phần của màn kịch lớn hơn?" Y cảm thấy như mình đang đứng trên một vực thẳm, nhìn xuống một thế giới mà y từng tin là vững chắc, giờ đây đang tan rã thành cát bụi. Một nỗi đau đớn thấu xương khi nhận ra rằng, tri thức mà y dành cả đời để theo đuổi, hóa ra lại là một bức màn che giấu sự thật tàn khốc.

Mạc Vô Tình siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, tiếng nghiến răng ken két vang lên trong tĩnh mịch. Ngọn lửa căm phẫn trong hắn giờ đây không còn là ngọn lửa mù quáng của thù hận cá nhân, mà đã biến thành một ngọn lửa chính nghĩa, bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. "Những thủ đoạn này... quá quen thuộc!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất hận. "Chúng gieo rắc hận thù, chia rẽ, rồi dùng chính sự hỗn loạn đó để dựng nên trật tự của mình, để những kẻ mạnh nhất có thể giẫm đạp lên xương máu của người yếu thế. Gia tộc ta... có lẽ cũng là một quân cờ trong màn kịch này, bị chúng lợi dụng, xúi giục, rồi vứt bỏ khi không còn giá trị. Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người, đó là những gì chúng muốn chúng ta tin, để chúng dễ dàng điều khiển, để chúng ta tự giết lẫn nhau, quên đi mối thù chung!" Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp giấy, nhìn thấu tận cội rễ của sự tà ác đã tồn tại qua hàng thiên niên kỷ. Hắn nhận ra, kẻ đứng sau Hắc Ám Cung chắc chắn không phải là một thế lực nhất thời, mà là một 'ý chí' tà ác đã tồn tại từ rất xa xưa, một kẻ đã chứng kiến sự thăng trầm của vô số triều đại, nhưng vẫn kiên trì theo đuổi âm mưu của mình.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, tay hắn đặt nhẹ lên Kinh Thư Vô Tự, cảm nhận dòng năng lượng cổ xưa đang chảy qua từng thớ da. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn mình. Những lời của Mạc Linh, những ghi chép của Chu Thanh Huyền, và cả nỗi căm phẫn của Mạc Vô Tình, tất cả đều hòa quyện lại, tạo thành một bức tranh ghê rợn về lịch sử. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí, những chiến trường đẫm máu, những lời thề non hẹn biển bị phản bội, những chân lý bị xuyên tạc. Hắn thấy sự tha hóa của "tiên đạo", không phải do một biến cố ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt tỉ mỉ, một âm mưu được dệt nên qua hàng ngàn năm. Những cảnh tượng ấy khiến lòng hắn nặng trĩu, nhưng không hề nao núng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn lại khẽ lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Chân tâm ấy, chính là thứ mà Hắc Ám Cung muốn hủy diệt, muốn bóp méo để con người mãi mãi sống trong bóng tối của sự lừa dối. Hắn chợt hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu giữa các thế lực, mà là một cuộc chiến giành lại chân lý, giành lại linh hồn của 'tiên đạo' khỏi vực thẳm của sự tha hóa.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn nhau, không nói nên lời. Nỗi lo lắng của Uyển Nhi giờ đây đã biến thành một sự sửng sốt tột độ, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng "tiên đạo" mà mọi người tôn sùng, cái lý tưởng mà bao người khao khát, lại có một nguồn gốc tăm tối, một bản chất mục ruỗng đến vậy. Nàng đưa mắt nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt hắn gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi u buồn khôn tả, nhưng lại kiên định đến lạ thường. Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát đến mấy, cũng không thể che giấu được sự kinh hãi trong mắt. Nàng nắm chặt tay Uyển Nhi, cảm thấy lạnh buốt. Những bí mật này quá lớn, quá sức tưởng tượng của nàng, tựa như cả thế giới mà nàng biết đang lung lay đến tận gốc rễ. Tiếng gió bên ngoài cửa hang dường như mạnh hơn, như một lời tiên tri về những biến động long trời lở đất sắp xảy ra, một sự thay đổi lớn lao đang chờ đợi họ ở phía trước.

***

Sau một đêm dài đằng đẵng, chìm đắm trong nghiên cứu và chiêm nghiệm, bình minh dần ló dạng, mang theo chút ánh sáng yếu ớt, mờ nhạt xuyên qua khe núi đá, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên vách đá ẩm ướt trong động phủ. Không khí rạng sáng se lạnh hơn, mang theo mùi đá lạnh và đất ẩm đặc trưng của hang động, xen lẫn mùi hương thảo mộc thoang thoảng từ những tán cây bên ngoài. Cả nhóm đều lộ vẻ mệt mỏi, nhưng trong đôi mắt của mỗi người, thay vì sự uể oải, lại ánh lên một sự tập trung cao độ, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới mà họ đang sống. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, và tiếng thở đều của những người bạn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng, báo hiệu một ngày mới, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình đầy cam go.

Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn của hắn giờ đây thấu suốt hơn bao giờ hết, như có thể nhìn xuyên thấu mọi lớp màn che phủ của thời gian và không gian. Hắn đã "thấy" được những mảng lớn của sự thật, không chỉ là những thông tin rời rạc, mà là một cảm nhận sâu sắc về sự mục ruỗng từ bên trong của cái gọi là "tiên đạo" giả tạo. Hắn đứng dậy, bước đến bên vách đá, nhìn ra bên ngoài, nơi sương mù còn lãng đãng trên đỉnh núi, và những tia nắng đầu tiên đang cố gắng xuyên qua màn mây. Trong tâm trí hắn, những ký hiệu cổ xưa trên Kinh Thư Vô Tự không còn là những hình vẽ vô tri, mà là những dòng chảy chân lý, những lời thì thầm của quá khứ, vạch trần cách Hắc Ám Cung đã dùng nỗi sợ hãi, lòng tham của con người, biến khao khát trường sinh bất lão thành một sợi dây xích vô hình, trói buộc linh hồn vào một con đường giả dối, đầy rẫy ảo vọng và sự mục nát.

"Ta đã thấy..." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sự nặng nề khôn tả, "không chỉ là một kế hoạch thống trị đơn thuần, mà là sự bóp méo chân lý tận gốc rễ. Chúng đã dùng nỗi sợ hãi về cái chết, lòng tham vô đáy của con người, biến khao khát trường sinh thành một sợi dây xích, trói buộc linh hồn vào một con đường giả dối. Cái gọi là 'tiên đạo' mà chúng ta đang thấy, đã bị tha hóa đến mức không còn nhận ra bản chất nguyên thủy của nó nữa. Nó là một sự giả tạo được tạo ra để phục vụ cho tham vọng của Hắc Ám Cung, để biến những người tu hành thành những con rối vô tri, quên đi ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân." Hắn quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Mạc Linh, ánh lên sự quyết tâm. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tâm đã bị vấy bẩn, thì tiên đạo cũng chỉ là một ảo ảnh."

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Nhất, đôi mắt nàng trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhưng cũng là sự động viên thầm lặng. "Sự thật này... quá nặng nề," nàng thì thầm, giọng nói dịu dàng như một làn gió mát, xoa dịu phần nào gánh nặng trong lòng hắn. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất không chỉ đang gánh vác sự thật của lịch sử, mà còn là gánh nặng của niềm tin, của hy vọng vào một con đường chân chính.

Tô Mạt Nhi, sau khoảnh khắc kinh hãi ban đầu, cố gắng giữ vững tinh thần. Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt lo lắng, nhưng cũng đầy sự tin tưởng. "Vậy chúng ta phải làm gì? Đối mặt với một thứ đã tồn tại hàng ngàn năm sao?" Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút run rẩy, nhưng vẫn thể hiện sự hoạt bát, muốn tìm ra một giải pháp cụ thể. "Nó quá lớn, quá sức tưởng tượng của chúng ta. Liệu chúng ta có thể làm được không?"

Mạc Linh tiến lại gần, đôi mắt sắc bén của y dừng lại trên Lâm Nhất, rồi chậm rãi quét qua từng người trong nhóm. Y biết, thời khắc này đã đến. "Trong những ghi chép cổ của tổ chức ta," y nói, giọng điệu trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, "có nhắc đến một 'vết nứt', một điều mà Hắc Ám Cung không thể kiểm soát hoàn toàn trong thời kỳ đó. Một tàn tích của Chân Đạo, một linh vật, hoặc một địa điểm bị lãng quên, nơi mà chân lý nguyên thủy vẫn còn tồn tại, không bị vấy bẩn bởi sự thao túng của chúng. Đó có thể là điểm yếu chí mạng của Hắc Ám Cung, là chìa khóa để phá vỡ toàn bộ âm mưu mà chúng đã dày công xây dựng qua hàng thiên niên kỷ." Y đưa ngón tay trỏ chỉ vào một biểu tượng cổ xưa trên một trong các tài liệu, một hình vẽ mờ ảo nhưng lại toát lên một năng lượng kỳ lạ, như một ánh sáng yếu ớt trong đêm tối. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những thứ vĩnh viễn không thể bị che giấu, dù chúng có cố gắng đến đâu."

Mạc Vô Tình đưa mắt theo Lâm Nhất, ánh mắt hắn đầy quyết tâm. Hắn đã hiểu rõ bản chất tàn độc của kẻ thù, và giờ đây, hắn sẵn sàng dốc toàn bộ sức lực, dùng mọi thủ đoạn để chuộc lại lỗi lầm, để báo thù cho gia tộc và cho những chân lý đã bị chôn vùi. Chu Thanh Huyền, với vẻ mặt nghiêm trọng, vẫn không ngừng đối chiếu các ghi chép, cố gắng tìm kiếm mối liên hệ giữa "vết nứt" mà Mạc Linh vừa nhắc đến và những thông tin mà y đã thu thập được. Y biết, đây không chỉ là một cuộc tìm kiếm thông tin, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, để phơi bày sự thật trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Kinh Thư Vô Tự nằm im lìm trên tảng đá, như một người chứng kiến lặng lẽ, ẩn chứa không chỉ chân lý lịch sử mà còn ám chỉ đến một công pháp "Chân Đạo" bị lãng quên, một phương pháp duy nhất để đối phó với sự thao túng của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn.

Lâm Nhất nhìn biểu tượng trên tài liệu, rồi nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, bởi họ không chỉ đối đầu với Hắc Ám Cung, mà còn phải đối mặt với một Thiên Đạo Môn đã bị tha hóa từ gốc rễ, và có lẽ, cả niềm tin cố hữu của toàn bộ giới tu chân. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không còn sự do dự, chỉ còn lại một sự kiên định vững như bàn thạch. "Vậy thì, chúng ta sẽ đi tìm 'vết nứt' ấy," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn vang lên đầy uy lực trong không gian tĩnh lặng. "Dù nó là một linh vật, một địa điểm, hay một tri thức cổ đại bị lãng quên, chúng ta cũng phải tìm ra nó. Bởi đó không chỉ là hy vọng của chúng ta, mà còn là hy vọng của Chân Đạo, của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và của những linh hồn đang chờ đợi được thức tỉnh khỏi giấc mộng dài của sự lừa dối."

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ