Vô tiên chi đạo
Chương 37

Thanh Khê Động Đất, Cổ Thụ Chứng Nhân

5309 từ
Mục tiêu: Thể hiện cường hào ác bá tiếp tục siết chặt sự áp bức lên dân làng Thanh Khê Thôn và Tiểu An Trấn, tạo ra tình huống căng thẳng.,Buộc Lâm Nhất phải tìm cách giúp đỡ dân làng một cách khéo léo, tránh đối đầu trực diện nhưng vẫn thể hiện lòng trắc ẩn và sự kiên định vào 'Vô Tiên chi Đạo'.,Giới thiệu nhân vật Kẻ Trộm Vặt (A Tặc) và địa điểm Cổ Thụ Chi Vương một cách tự nhiên, phù hợp với mạch truyện và bối cảnh 'Thời Kỳ Thượng Cổ'.,Củng cố mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cho thấy sự đồng điệu trong tâm hồn và sự ủng hộ của Tô Mạt Nhi.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Lâm Nhất khi đối mặt với bất công, và cho hắn một khoảnh khắc chiêm nghiệm sâu sắc để tìm ra giải pháp.,Duy trì nhịp độ 'rising_action', chuẩn bị cho những bước tiến mới trong hành trình của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Kẻ Trộm Vặt (A Tặc), Mạnh Y Sĩ, Mai Bà
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng (áp bức), trắc ẩn, hy vọng, kiên định
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau rặng núi xa xăm, nhuộm đỏ cả một khoảng trời bao la. Dưới chân Hỏa Diễm Sơn, hơi nóng vẫn bốc lên hừng hực từ lòng đất, nhưng giờ đây, trong tâm khảm Lâm Nhất, ngọn lửa của sự thấu hiểu đã bừng sáng, đẩy lùi đi mọi hoang mang, nghi hoặc. Hắn cùng Tô Mạt Nhi đã trải qua một cuộc hành trình ngắn ngủi nhưng đầy chiêm nghiệm tại nơi dung nham cuộn chảy, nơi lời dạy của Ngọc Hồ Tiên Tử về sự cân bằng của Đạo, về vòng luân hồi của hủy diệt và tái sinh, đã gieo mầm sâu sắc trong lòng hắn.

Trở về từ Hỏa Long Động, trong làn khí quyển vẫn còn vương vấn mùi lưu huỳnh và hơi nóng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ dạo bước trên con đường mòn quen thuộc dẫn về Tiểu An Trấn. Con đường trước mắt họ không còn mịt mờ như trước nữa, mà hiện rõ mồn một dưới ánh trăng non đầu tháng, như chính con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn đã được soi rọi. Tô Mạt Nhi vẫn nắm chặt tay hắn, bàn tay nhỏ nhắn của nàng giờ đây không chỉ truyền đi hơi ấm mà còn là một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn, một lời khẳng định về sự đồng hành không rời. Nàng biết, dù hành trình này có gian nan đến mấy, Lâm Nhất cũng sẽ không đơn độc. Lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ, sự thấu hiểu từ Ngọc Hồ Tiên Tử, cùng với sự tin tưởng tuyệt đối của Tô Mạt Nhi, đã hun đúc nên một ý chí kiên định trong Lâm Nhất, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới của hồng trần.

Đêm dần buông, kéo theo màn sương giăng nhẹ trên những cánh đồng lúa đang vào mùa. Từ xa, ánh đèn lờ mờ của Tiểu An Trấn bắt đầu lấp lánh như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương bóng tối. Họ đi, không nói với nhau lời nào, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng sự quyết tâm. Lâm Nhất cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình, một sự trưởng thành không chỉ về đạo pháp mà còn về nhân sinh quan. Hắn hiểu rằng, 'tiên đạo' không phải là trốn tránh thế tục, mà là dấn thân vào đó, thấu hiểu nó, và dùng tấm lòng lương thiện của mình để soi sáng những góc khuất, những bất công. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," lời ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây, hắn đã sẵn sàng để đối diện với thực tại, với những cơn ác mộng mà hồng trần vẫn đang tạo ra.

**Cảnh 1: Tiểu An Trấn – Sáng sớm**

Mặt trời vừa ló dạng, rải những tia nắng vàng dịu lên những mái nhà gạch, gỗ đơn giản của Tiểu An Trấn. Tiếng gà gáy vang vọng từ các ngõ nhỏ, hòa cùng tiếng bước chân lạch cạch của những người dân dậy sớm. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào trấn, mong chờ một bầu không khí yên bình, thân thiện như mọi khi. Thế nhưng, một cảm giác nặng nề, u ám lạ thường dường như bao trùm khắp nơi, như một tấm màn vô hình che khuất đi sự trong lành vốn có của buổi sớm.

Những con đường lát đá cuội, thường ngày tấp nập với tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe bò kéo lạch cạch, giờ đây lại vắng vẻ đến lạ. Tiếng chim hót vẫn có đó, nhưng sao nghe thưa thớt và lạc lõng đến vậy. Mùi đồ ăn, mùi khói bếp, mùi đất, mùi cỏ cây vẫn phảng phất trong không khí, nhưng xen lẫn vào đó là một thứ mùi ẩm mốc của sự ảm đạm, mùi của nỗi lo âu đang len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống.

Lâm Nhất chậm rãi đi qua khu chợ nhỏ, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của dân làng. Những người quen thuộc, những nụ cười hiền hậu giờ đây đã bị thay thế bằng vẻ tiều tụy, mệt mỏi và ánh mắt đầy bất lực. Hàng hóa trên các sạp chợ thưa thớt hơn hẳn, những món đồ thủ công tinh xảo hay rau củ tươi ngon giờ đây chỉ còn là lác đác.

“Lâm Nhất, nhìn xem, mọi thứ sao lại ra nông nỗi này?” Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, giọng nàng líu lo thường ngày giờ đây lại nhuốm một vẻ lo lắng, ánh mắt to tròn long lanh của nàng quét một lượt quanh chợ, rồi dừng lại ở một góc quen thuộc. Đó là sạp thuốc của Mạnh Y Sĩ.

Mạnh Y Sĩ, người thầy thuốc với dáng vẻ khắc khổ, quần áo giản dị và đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự tận tâm, giờ đây ngồi thẫn thờ bên quầy thuốc của mình. Hàng hóa của y sĩ cũng không nhiều nhặn gì, chỉ vài loại thảo dược khô và một vài bình thuốc quen thuộc. Bên cạnh y sĩ, Mai Bà, người bà lão bán nước với khuôn mặt hiền từ giờ hằn lên lo lắng, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, cũng ngồi đó, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía xa xăm.

Lâm Nhất bước tới, khẽ cúi đầu chào Mạnh Y Sĩ và Mai Bà. “Mạnh y sĩ, Mai Bà, đã lâu không gặp. Dạo này trấn mình có chuyện gì vậy ạ? Sao không khí lại khác lạ thế này?”

Mạnh Y Sĩ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nỗi bất lực. “Hừm... tiểu đạo sĩ Lâm Nhất, cô nương Tô Mạt Nhi. Hai người đã về rồi sao? Cứ tưởng hai người còn mãi chiêm nghiệm đạo lý nơi núi non vắng vẻ. Đúng là hồng trần gian nan, không lúc nào yên ổn được. Bọn cường hào lại nghĩ ra đủ cách để bóc lột, dân làng chúng ta biết phải làm sao đây?” Y sĩ vừa nói, vừa đưa tay vuốt chòm râu lưa thưa, ánh mắt lộ rõ sự chán nản.

Mai Bà khẽ gật đầu, giọng bà yếu ớt như làn khói mỏng. “Đúng vậy đó, tiểu đạo sĩ. Chúng nó đánh thuế nặng hơn, lại còn độc quyền thu mua, ép giá mọi thứ. Dân làng làm lụng vất vả cả năm trời, đến cuối cùng cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Lại thêm mấy tên tay sai hống hách, thường xuyên quấy phá, không cho ai yên ổn làm ăn. Mấy ngày nay, ngay cả nước giếng cũng bị chúng nó kiểm soát, nói là để đảm bảo an ninh, nhưng thật ra là để thu tiền…” Bà lão ngập ngừng, đôi mắt mờ đục rưng rưng.

Tô Mạt Nhi nghe vậy, lòng nàng càng thêm xót xa. Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự thúc giục.

Lâm Nhất trầm tư, đôi mắt hắn khẽ cụp xuống, như đang cố gắng nhìn thấu những gì ẩn sâu bên trong những lời nói ấy. “Sự khốn cùng lại càng chồng chất...” Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một nỗi niềm sâu sắc. Hắn nhớ lại lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ về ‘tiên đạo’ không phải là trốn tránh thế tục, mà là dấn thân vào đó, thấu hiểu những đau khổ của hồng trần. Hắn cũng nhớ lời Ngọc Hồ Tiên Tử về sự cân bằng của Đạo, về việc tìm thấy sự sống ngay cả trong hủy diệt. Nhưng ở đây, hắn chỉ thấy sự hủy diệt của niềm tin và hy vọng, sự bóc lột đến tận cùng, khiến cho cái mầm sống bé nhỏ cũng khó mà vươn mình.

“Chúng nó... còn nói là trấn này có tà khí quấy phá, cần phải lập đàn cúng tế, mà phí cúng tế thì dân làng phải gánh chịu,” Mạnh Y Sĩ tiếp lời, giọng đầy vẻ khinh thường. “Toàn là lời lẽ mê tín dị đoan để vơ vét tiền bạc thôi. Ai mà tin được chứ? Đạo sĩ chân chính như cậu đây, chắc chắn không tin những lời này.”

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn khẽ gật đầu, rồi điềm đạm quan sát xung quanh. Hắn thấy những tên tay sai của cường hào, với vẻ mặt hung hăng, y phục tuy không quá sang trọng nhưng vẫn có nét hợm hĩnh, đang tuần tra khắp trấn. Chúng không chỉ kiểm soát chợ búa, mà còn dò xét từng ánh mắt, từng lời nói của dân làng, như những con quạ đói đang rình rập con mồi. Bầu không khí căng thẳng đến mức ngay cả những đứa trẻ cũng không dám nô đùa ồn ào.

Tô Mạt Nhi, thấy hắn trầm ngâm, bèn hỏi nhỏ: “Huynh đang nghĩ gì vậy, Lâm Nhất?”

Hắn khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi cảnh tượng trước mắt. “Ta đang nghĩ, liệu có cách nào để giải quyết vấn đề này mà không cần dùng đến bạo lực chăng. Đạo của ta không phải là để chinh phục, mà là để cảm hóa, để tìm ra sự cân bằng. Nhưng lòng người khó đoán, tham lam như một dòng sông không đáy, rất khó lấp đầy.”

Mạnh Y Sĩ nghe vậy, lại thở dài thườn thượt. “Tiểu đạo sĩ có lòng tốt, nhưng bọn cường hào đó... chúng nó chỉ biết tiền bạc, quyền lực thôi. Đạo lý, nhân nghĩa gì mà nói với chúng. Chỉ e là có nói cũng như nước đổ lá khoai.” Y sĩ nói, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

Lâm Nhất không nói thêm, chỉ khẽ cúi đầu tạ từ y sĩ và Mai Bà, rồi kéo Tô Mạt Nhi tiếp tục đi sâu hơn vào chợ. Hắn muốn tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe để hiểu rõ hơn về tình cảnh của dân làng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, như đang gánh vác một phần nỗi khổ của những con người nơi đây. Hắn nhìn thấy những người nông dân, gánh gồng những bó lúa khô héo, gương mặt lem luốc mồ hôi, nhưng ánh mắt lại trống rỗng. Hắn thấy những người thợ thủ công, cặm cụi bên những món đồ dở dang, nhưng dường như không còn chút tinh thần nào để hoàn thành chúng. Mọi thứ đều nhuốm một màu u ám, một màu của sự bất lực và tuyệt vọng.

Trong lòng Lâm Nhất, lời dạy của sư phụ và Ngọc Hồ Tiên Tử lại vọng về. 'Tiên đạo tại tâm', 'chân lý của Đạo nằm trong sự cân bằng'. Hắn tự hỏi, liệu có thể tìm thấy sự cân bằng nào trong một thế giới mà sự bất công đang ngự trị, nơi mà những kẻ mạnh đang bóc lột những kẻ yếu một cách tàn nhẫn đến vậy? Hắn cảm thấy một sự giằng xé trong nội tâm, giữa lý tưởng cao đẹp của đạo pháp và hiện thực trần trụi của hồng trần. Nhưng chính trong sự giằng xé ấy, một ngọn lửa kiên định lại bùng lên. Hắn không thể quay lưng lại với những nỗi đau này, không thể làm ngơ trước sự bất công đang diễn ra ngay trước mắt mình. Hắn phải tìm ra con đường, dù là con đường khó khăn nhất.

**Cảnh 2: Một góc khuất chợ trấn Tiểu An – Giữa trưa**

Nắng giữa trưa gắt gao đổ xuống trấn Tiểu An, khiến không khí càng thêm oi bức và ngột ngạt. Tiếng ồn ào của chợ búa đã giảm đi đáng kể, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy lo âu. Lâm Nhất vẫn đang trầm tư đi dọc theo những dãy hàng hóa thưa thớt, cố gắng chiêm nghiệm về tình cảnh khốn cùng của dân làng, khi một cảnh tượng bất ngờ diễn ra ở một góc khuất, gần sạp thuốc của Mạnh Y Sĩ.

Một bóng người lanh lẹ, gầy gò, mặc y phục cũ kỹ, luộm thuộm, lén lút tiếp cận quầy thuốc. Hắn ta có khuôn mặt gian xảo, đôi mắt đảo liên tục như chuột tìm đường thoát, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Đó là Kẻ Trộm Vặt, hay còn gọi là A Tặc, một kẻ thường xuyên sống bằng những mánh khóe nhỏ nhặt để kiếm miếng ăn qua ngày. Trong một khoảnh khắc lơ là của Mạnh Y Sĩ, hắn nhanh như cắt thò tay vào trong sọt thuốc, lấy đi một nắm thảo dược khô, có lẽ là loại thuốc quý để trị bệnh nan y nào đó, rồi toan chuồn đi.

“A Tặc! Ngươi làm gì đó?!” Tiếng Mạnh Y Sĩ vang lên đầy kinh ngạc và tức giận. Y sĩ đã kịp nhìn thấy hành vi lén lút của A Tặc.

A Tặc giật mình, đánh rơi một vài cành cây khô xuống đất, phát ra tiếng động lạo xạo. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt hoảng loạn nhìn quanh. Hắn cố gắng chạy trốn, nhưng ngay lập tức, hai tên tay sai của cường hào, với vẻ mặt hung hăng và cơ bắp cuồn cuộn, đã xuất hiện từ đâu đó, chặn đường hắn. Chúng đã được lệnh phải tăng cường tuần tra, và A Tặc không may trở thành con mồi.

“Thằng ăn trộm! Dám trộm đồ của Mạnh y sĩ sao? Ngươi muốn chết à?” Một tên tay sai gầm lên, giọng nói thô bạo vang dội khắp góc chợ, thu hút sự chú ý của những người dân xung quanh.

A Tặc quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt nắm thảo dược, run rẩy như cành cây khô giữa gió bão. “Không... không phải... ta chỉ... ta chỉ vì đói quá... Xin các ngài tha mạng, ta chỉ vì đói quá…” Giọng hắn líu nhíu, đứt quãng, đầy vẻ cầu xin. Hắn cố gắng che giấu nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong lòng.

Những người dân xung quanh chỉ dám đứng từ xa chỉ trỏ, xì xào bàn tán nhưng không ai dám can thiệp. Nỗi sợ hãi cường hào và tay sai của chúng đã gặm nhấm lòng dũng cảm của họ. Tô Mạt Nhi siết chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng muốn xông lên giúp đỡ, nhưng Lâm Nhất đã khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng giữ bình tĩnh.

Tên tay sai thứ hai tiến đến, giơ chân định đá vào người A Tặc. “Đói? Đói thì chịu chết! Dám trộm đồ của Mạnh y sĩ sao? Ngươi muốn chết à?”

Đúng lúc đó, một giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu mọi tiếng ồn ào, mọi sự sợ hãi: “Dừng tay. Mọi chuyện đều có thể giải quyết mà không cần bạo lực.”

Lâm Nhất bước tới, dáng điềm đạm, không khoa trương, nhưng mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự tĩnh tại lạ thường. Hắn đứng giữa A Tặc và hai tên tay sai, như một bức tường vô hình nhưng vững chắc. Khuôn mặt thư sinh của hắn không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên một vẻ kiên định không gì lay chuyển được.

Hai tên tay sai sững lại, nhìn chằm chằm vào vị tiểu đạo sĩ trẻ tuổi. Chúng đã quen với việc dân làng cúi đầu sợ hãi, nên sự xuất hiện của Lâm Nhất khiến chúng có chút bất ngờ. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của trấn này?” Một tên hỏi, giọng đầy vẻ hăm dọa.

Lâm Nhất không trả lời trực tiếp, hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tên tay sai, giọng nói ôn hòa nhưng ngữ khí lại không cho phép phản kháng: “Ta chỉ là một lữ khách đi ngang qua. Nhưng ta tin rằng, mọi lỗi lầm đều có thể sửa chữa, và mọi con người đều đáng được đối xử bằng sự nhân từ. Của ai thì của, của ta thì ta dùng. Nhưng nếu ta có thể bù đắp cho phần mất mát, thì bạo lực là điều không cần thiết.” Hắn nói, tay khẽ đặt lên Phù Trần Mộc bên hông, một cử chỉ vô thức nhưng toát ra vẻ tự tin.

Hắn quay sang Mạnh Y Sĩ, khẽ gật đầu. “Mạnh y sĩ, món thuốc kia trị giá bao nhiêu? Ta xin nguyện bồi thường. Hơn nữa, có lẽ A Tặc đây cũng có nỗi khổ riêng, xin y sĩ lượng thứ.”

Mạnh Y Sĩ ngạc nhiên nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn sang A Tặc đang run rẩy. Y sĩ vốn là người hiền lành, nhưng tình cảnh hiện tại khiến y không khỏi bực bội. Tuy nhiên, trước sự can thiệp của Lâm Nhất, y sĩ đành nói khẽ: “Là ba đồng bạc.”

Lâm Nhất lấy từ trong túi ra ba đồng bạc, đặt lên sạp thuốc của Mạnh Y Sĩ. Rồi hắn quay sang A Tặc, giọng nói dịu dàng hơn, nhưng vẫn đủ để mọi người nghe thấy: “Này A Tặc, ngươi hãy trả lại món thuốc cho Mạnh y sĩ. Ta đã bồi thường cho y sĩ rồi. Ngươi có thể nói cho ta nghe, vì sao ngươi lại phải làm điều này chăng?”

A Tặc ngẩng đầu lên, đôi mắt ngạc nhiên nhìn Lâm Nhất. Hắn không ngờ lại có người đứng ra giúp đỡ mình. Hắn lí nhí: “Ta... ta có đứa em gái bị bệnh nặng, không có tiền mua thuốc... cha mẹ ta thì đã mất vì bệnh dịch, ta chỉ còn lại nó...” Giọng hắn nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lem luốc.

Câu chuyện của A Tặc khiến không khí chùng xuống. Ngay cả hai tên tay sai cũng có chút dao động, dù chúng cố gắng che giấu. Chúng vẫn chưa dám hành động thêm, vì Lâm Nhất vẫn đứng đó, toát ra một khí chất khiến chúng không dám khinh thường.

Lâm Nhất khẽ thở dài, rồi quay sang hai tên tay sai. “Các ngươi thấy đó, hành động của hắn xuất phát từ sự bần cùng và tình thương. Bạo lực sẽ không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Hơn nữa, Mạnh y sĩ cũng đã nhận được bồi thường. Cớ gì phải làm khó một kẻ khốn cùng?”

Hai tên tay sai nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Nhất. Chúng nhận ra rằng, vị tiểu đạo sĩ này không giống những người dân làng khác. Có vẻ như hắn có một chút khả năng, hoặc ít nhất là một khí chất đáng nể. Chúng không muốn gây rắc rối lớn, đặc biệt là khi có quá nhiều ánh mắt đang đổ dồn vào chúng.

“Hừm! Được rồi! Lần này nể mặt đạo sĩ, tha cho nó. Nhưng lần sau mà dám tái phạm, thì đừng trách bọn ta không khách khí!” Tên tay sai thứ nhất lên tiếng, giọng vẫn hung hăng nhưng đã có phần nhượng bộ.

Nói rồi, chúng quay lưng bỏ đi, không quên liếc nhìn Lâm Nhất đầy cảnh giác. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không ai dám tiến lại gần.

Lâm Nhất quay sang A Tặc, đưa tay đỡ hắn dậy. “Ngươi không cần sợ hãi nữa. Hãy nói cho ta nghe rõ ràng về tình cảnh của muội muội ngươi.”

A Tặc ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn vương nước nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. “Đa tạ... đa tạ đạo sĩ!” Hắn run rẩy nói, lòng cảm kích không sao tả xiết.

Lâm Nhất sau đó đã nói chuyện riêng với A Tặc, lắng nghe câu chuyện đầy bi thương của hắn. Hắn hiểu rằng, A Tặc không phải là kẻ xấu xa bản chất, mà chỉ là một nạn nhân của sự cùng quẫn, của xã hội đang bị cường hào bóc lột đến tận xương tủy. Hành động của A Tặc, dù sai trái, nhưng lại xuất phát từ một tấm lòng thương yêu vô bờ bến dành cho người em gái. Lâm Nhất cảm thấy lòng mình trắc ẩn, và hắn biết, đây chính là một phần của hồng trần mà hắn cần phải đối mặt, cần phải thấu hiểu.

**Cảnh 3: Cổ Thụ Chi Vương – Hoàng hôn**

Sau những biến cố ở trấn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời xa sự ồn ào và những ánh mắt dò xét, tìm đến một nơi thanh tịnh hơn để tĩnh tâm. Họ đến Cổ Thụ Chi Vương – một cây cổ thụ khổng lồ, sừng sững tự ngàn đời, được dân làng coi là linh vật. Cây cổ thụ này đứng đơn độc trên một ngọn đồi thoai thoải phía tây trấn, thân cây sần sùi, to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể. Tán lá của nó xòe rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ, che phủ cả một vùng đất rộng lớn, tạo nên một không gian linh thiêng, cổ kính.

Dưới gốc cây cổ thụ, có một ngôi miếu nhỏ được dựng lên bằng đá, bên trong thờ phụng một vị thần cây không tên, thể hiện lòng tôn kính của người dân với linh vật này. Trên thân cây sần sùi, những phù văn cổ xưa được khắc sâu vào vỏ cây, đã mờ nhạt theo thời gian nhưng vẫn toát ra một vẻ huyền bí.

Hoàng hôn buông xuống, nắng chiều vàng dịu rải lên những tán lá xanh biếc, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Tiếng gió thổi qua tán lá xào xạc như tiếng thì thầm của ngàn xưa, kể lại những câu chuyện của đất trời. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu rả rích, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi gỗ cổ, mùi lá cây tươi, mùi linh khí mộc thanh khiết lan tỏa trong không khí, xua tan đi mọi ưu phiền, mang lại cảm giác bình yên đến lạ thường. Cảm giác đất ẩm dưới chân và sự tĩnh lặng của hoàng hôn bao trùm lấy Lâm Nhất, giúp hắn dễ dàng hòa mình vào dòng chảy của tự nhiên.

Lâm Nhất tìm một chỗ ngồi dưới gốc cây, khẽ đặt Phù Trần Mộc xuống bên cạnh, rồi khoanh chân tĩnh tọa. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí mộc thuộc tính mạnh mẽ đang cuộn chảy quanh mình, thấm dần vào tâm hồn. Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của hắn, không nói một lời. Nàng biết, đây là khoảnh khắc mà Lâm Nhất cần sự yên tĩnh để chiêm nghiệm.

“Huynh vẫn còn lo lắng sao? Huynh đã làm hết sức rồi.” Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, giọng nàng dịu dàng như làn gió nhẹ. Nàng biết, Lâm Nhất vẫn đang suy tư về tình cảnh của dân làng, về số phận của A Tặc và những gì hắn đã chứng kiến.

Lâm Nhất vẫn nhắm nghiền mắt, giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch: “Sức lực thì có hạn, nhưng đạo lý thì vô biên. Cái khó là tìm ra con đường phù hợp, không để tâm ma trỗi dậy. Bọn cường hào kia, lòng tham của chúng như vực sâu không đáy, dùng bạo lực để đối phó chỉ e sẽ càng chìm sâu vào vòng lặp của oán hận, không thể thoát ra. Ta cần một con đường khác, một con đường vẹn toàn, phù hợp với ‘Vô Tiên chi Đạo’ của mình.”

Hắn nhớ lại lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ: "Tiên đạo không nằm ở thần thông hay quyền phép, mà ở bản chất lương thiện và sự kiên định." Hắn cũng nhớ lời Ngọc Hồ Tiên Tử: "Chân lý của Đạo nằm trong sự cân bằng, tiểu đạo sĩ. Ngươi có thấy không, trong cái nóng bức này, vẫn có một sự sống mãnh liệt đang nảy nở?" Những lời ấy như ánh sáng dẫn lối trong tâm trí hắn. Ngọn lửa hủy diệt mà nàng nói, chính là lòng tham và sự tàn bạo của cường hào. Nhưng liệu có thể tìm thấy một mầm sống, một con đường mới từ trong tro tàn của sự tuyệt vọng này chăng?

Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh nhìn hắn trong trẻo, sâu thẳm như hồ thu. Hắn ngước nhìn lên tán cây cổ thụ khổng lồ, những chiếc lá xanh biếc đang lay động trong gió, như những bàn tay đang vẫy gọi, đang thì thầm những bí mật cổ xưa. “Ngọc Hồ Tiên Tử đã nói về sự cân bằng của Đạo. Sức mạnh không phải là tất cả, trí tuệ và lòng trắc ẩn mới là cốt lõi của ‘tiên đạo’ chân chính... Cây cổ thụ này, nó đã chứng kiến biết bao đổi thay của nhân gian, bao nhiêu thăng trầm của đời người. Nó đứng đó, vững chãi, không tranh giành, nhưng lại sở hữu một sức mạnh vô hình, một sự linh thiêng mà không một ai dám xâm phạm.”

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào thân cây sần sùi, cảm nhận dòng nhựa sống đang chảy trong nó, cảm nhận sự kết nối sâu sắc giữa vạn vật hữu linh. Một ý tưởng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, một tia sáng giữa màn đêm dày đặc. Kế hoạch này, không cần đến vũ lực, không cần đến thần thông, mà cần đến sự khéo léo, trí tuệ, và một chút… mê tín. Bọn cường hào, chúng có thể không sợ đạo lý, nhưng chắc chắn chúng sẽ sợ những thứ thần bí, những lời đồn đại mà chúng không thể kiểm soát. Lòng tham của chúng, cũng chính là điểm yếu lớn nhất của chúng.

“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.” Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường này không phải là trực tiếp đối đầu, mà là xoay chuyển tình thế, dùng chính những thứ mà cường hào tin tưởng để lật ngược ván cờ.

Tô Mạt Nhi nhìn hắn, ánh mắt nàng đầy tin tưởng và thán phục. Nàng biết, Lâm Nhất đã tìm thấy câu trả lời, đã tìm thấy con đường cho riêng mình. Nàng không cần hỏi, chỉ cần ở bên cạnh hắn, cùng hắn dấn thân vào hồng trần muôn mặt.

**Cảnh 4: Bên dưới Cổ Thụ Chi Vương – Tối muộn**

Khi bóng đêm hoàn toàn buông xuống, trăng non đã lên cao, rải ánh bạc thanh khiết lên tán lá cổ thụ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi sương mát lạnh của đêm khuya. Lâm Nhất đứng dậy, ánh mắt hắn sáng rõ hơn bao giờ hết, không còn vẻ trầm tư hay giằng xé mà thay vào đó là sự kiên định và một chút tinh quái. Hắn đã tìm thấy con đường.

“Mạt Nhi, ta đã có một ý tưởng.” Lâm Nhất quay sang nàng, giọng nói tràn đầy sự tự tin.

Tô Mạt Nhi, vẫn ngồi yên lặng bên gốc cây, ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ mong chờ. Nàng biết, hắn sẽ không bao giờ làm nàng thất vọng.

Lâm Nhất bắt đầu phác thảo kế hoạch của mình, không phải một kế hoạch tấn công trực diện, không phải một cuộc đối đầu đổ máu, mà là một mưu kế tinh xảo, sử dụng chính lòng tham và sự mê tín của cường hào để xoay chuyển tình thế, mang lại lợi ích cho dân làng. Hắn không nói quá chi tiết, nhưng đủ để Tô Mạt Nhi hiểu được cái cốt lõi của nó.

“Bọn cường hào chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, và chúng rất sợ những điều thần bí.” Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. “Chúng ta sẽ dùng chính những điều đó để khiến chúng tự lui bước, trả lại sự bình yên cho dân làng.”

Hắn giải thích rằng, chúng sẽ không đối đầu trực diện với cường hào. Thay vào đó, chúng sẽ lợi dụng sự mê tín và lòng tham của chúng. Cường hào không sợ luật pháp, không sợ đạo lý, nhưng chúng sợ những thứ mà chúng không thể kiểm soát, những lời nguyền, những điềm báo, hay những hiện tượng siêu nhiên. Và đặc biệt, chúng sợ mất đi cái mà chúng tham lam nhất – tiền bạc và quyền lực.

“Chúng ta sẽ tạo ra một ‘điềm báo’, một ‘dị tượng’ mà chúng không thể giải thích, một thứ sẽ gieo rắc sự sợ hãi vào tận sâu thẳm tâm trí chúng.” Lâm Nhất tiếp lời, ánh mắt hắn lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. “Sự sợ hãi này sẽ khiến chúng phải xem xét lại hành động của mình, hoặc ít nhất là buộc chúng phải tạm thời dừng lại sự bóc lột.”

Tô Mạt Nhi lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng mở to, đầy thán phục. Nàng biết Lâm Nhất thông minh, nhưng kế hoạch này còn vượt xa sự mong đợi của nàng. “Huynh... huynh thật sự sẽ làm vậy sao? Nghe có vẻ... mạo hiểm nhưng lại rất thông minh!” Nàng thì thầm, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, xua đi vẻ lo lắng ban nãy. Nàng cảm thấy một sự phấn khích trỗi dậy trong lòng, một niềm tin tuyệt đối vào Lâm Nhất.

“Mạo hiểm là điều khó tránh khỏi trong hồng trần gian nan này.” Lâm Nhất khẽ nói. “Nhưng chúng ta sẽ không gây hại cho bất kỳ ai, cũng không vi phạm đạo lý. Chúng ta chỉ lợi dụng bản tính của lòng người mà thôi. Đạo của ta là 'Vô Tiên', không cầu sức mạnh thần thông, mà cầu sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Kế hoạch này, ta tin rằng, sẽ giúp dân làng lấy lại được sự yên bình, đồng thời cũng là một bài học cho bọn cường hào.”

Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, thấy trong mắt nàng sự ủng hộ không hề lay chuyển, lòng hắn càng thêm kiên định. Tô Mạt Nhi không chỉ là người bạn đồng hành, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, luôn tin tưởng vào mỗi quyết định của hắn.

Cả hai cùng nhìn về phía Tiểu An Trấn đang chìm trong bóng đêm, nơi những ánh đèn lờ mờ vẫn còn leo lét. Một quyết tâm mới đã bùng lên trong lòng họ. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn biết, hắn sẽ không bao giờ đơn độc, bởi vì trong lòng hắn, ánh sáng của đạo lý đã bừng lên, rực rỡ và vĩnh cửu. Và bên cạnh hắn, có một người luôn tin tưởng, luôn đồng hành, cùng hắn dấn thân vào hồng trần muôn mặt, để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của Vô Tiên chi Đạo. Kế hoạch đã định, giờ chỉ còn chờ thời cơ và sự khéo léo để thực hiện, nhằm mang lại sự công bằng cho những mảnh đời khốn khó.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ