Vô tiên chi đạo
Chương 362

Thiên Cơ Ẩn Địa: Thử Thách Của Kẻ Dò Đường

4104 từ
Mục tiêu: Dẫn dắt Lâm Nhất và đồng đội vượt qua các chướng ngại tự nhiên và pháp trận để đến được nơi ẩn cư của Thiên Cơ Lão Nhân.,Giới thiệu Thiên Cơ Lão Nhân, khắc họa sự uyên bác, lập dị và dè dặt của ông qua tương tác đầu tiên với Lâm Nhất.,Thiết lập thử thách ban đầu hoặc sự đánh giá của Thiên Cơ Lão Nhân đối với Lâm Nhất, nhấn mạnh 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn.,Tiếp nối mạch truyện từ kết thúc Chương 361, củng cố mục tiêu chiêu mộ Thiên Cơ Lão Nhân làm đồng minh.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền
Mood: Thâm trầm, bí ẩn, thử thách, chiêm nghiệm, căng thẳng nhẹ
Kết chương: [object Object]

Tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong những bụi cây rậm rạp, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những vách đá ẩm ướt, và đôi khi, tiếng vọng của chính những bước chân nặng nề của họ lại vang lên, rồi nhanh chóng chìm vào sự im lặng thăm thẳm. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và mùi rêu phong nồng nặc trong không khí, phảng phất một vẻ hoang tàn, u tịch. Mạc Linh khẽ dừng lại, đôi mắt sắc bén của y quét qua màn sương mù dày đặc. Giọng y trầm lạnh, nhưng chứa đựng sự chắc chắn: "Chính là nơi này. Khí tức cổ xưa, thâm trầm, không mang vẻ phàm tục. Nhưng kỳ lạ thay, ta không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào của Hắc Ám Cung." Y dừng lại, dường như đang cố gắng phân tích sự bất thường này. Việc Hắc Ám Cung không để lại dấu vết tại một nơi quan trọng như thế này khiến y cảm thấy có điều gì đó không đúng. Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, khẽ rùng mình. Giọng nàng líu lo, nhưng pha chút sợ hãi: "Nơi này thật đáng sợ quá, cứ như có ai đó đang nhìn chúng ta vậy. Lạnh lẽo và tĩnh mịch đến rợn người!" Nàng siết chặt tay Uyển Nhi, tìm kiếm sự an ủi. Mộ Dung Uyển Nhi vỗ nhẹ lên vai Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng vẫn dịu dàng, nhưng không giấu được chút lo lắng. Nàng nhìn Lâm Nhất, dường như muốn tìm kiếm sự trấn an.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức đặc biệt đang bao trùm thung lũng. Đó không phải là linh khí của tu sĩ, cũng không phải là tà khí của Hắc Ám Cung, mà là một loại năng lượng cổ xưa, thâm trầm, liên kết chặt chẽ với 'Thiên Cơ', với những bí mật của trời đất. Hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuyên qua màn sương mù. Giọng hắn ôn hòa, trấn an: "Đây không phải là sự sợ hãi, tiểu cô nương, mà là sự tĩnh lặng của trí tuệ. Ông ấy đang ở rất gần. Sự tĩnh lặng này, nó không phải là sự chết chóc, mà là sự lắng đọng của vạn vật, là nơi mà chân lý có thể được tìm thấy." Hắn bước lên phía trước, từng bước chân chậm rãi, vững chãi, như đang đi trên một con đường vô hình. Cả nhóm dừng lại, quan sát Lâm Nhất. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên bí ẩn và mơ hồ. Lâm Nhất dùng thần thức cảm nhận không gian xung quanh, cố gắng nắm bắt những luồng khí tức mong manh, những dấu hiệu của Thiên Cơ Lão Nhân. Gánh nặng của sứ mệnh 'phục hưng Chân Đạo' đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải cân nhắc kỹ lưỡng mọi bước đi, mọi quyết định. Cuộc đối đầu với 'ý chí' cổ xưa của Hắc Ám Cung không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tư tưởng, về chân lý. Hắn biết, Thiên Cơ Lão Nhân có thể là chìa khóa để giải mã những bí ẩn sâu xa hơn, những phong ấn cuối cùng đang giam hãm Chân Đạo. Mạc Vô Tình đứng lặng lẽ phía sau Lâm Nhất, ánh mắt hắn không rời khỏi bóng lưng của người tiểu đạo sĩ. Hắn vẫn đang đấu tranh với quá khứ, với lòng thù hận đã ăn sâu vào tâm trí, nhưng mục tiêu lớn lao của Lâm Nhất đã thắp lên trong hắn một ngọn lửa hy vọng. Hắn sẵn sàng hành động, sẵn sàng hy sinh vì một lý tưởng cao cả hơn chính bản thân mình. Sự thay đổi trong hắn là minh chứng sống động cho lời của Chu Thanh Huyền: "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống." Sương mù tiếp tục bao phủ U Cốc, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều chất chứa sự hồi hộp, chờ đợi một cuộc gặp gỡ quan trọng, một bước ngoặt trong hành trình tái lập Chân Đạo. Lâm Nhất đứng đó, thanh thoát và kiên định, như một pho tượng giữa cõi hồng trần mịt mờ, lắng nghe tiếng vọng của Thiên Cơ, của số phận. Hắn biết, Thiên Cơ Lão Nhân không chỉ là một ẩn sĩ, mà còn là một chứng nhân của lịch sử, một người nắm giữ chìa khóa của những bí mật cổ xưa, những chân tướng về Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của trí tuệ, của lòng tin và của sự thấu hiểu sâu sắc về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đang theo đuổi, con đường của con người, không phải của thần tiên. Ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước màn sương dày đặc hay những hiểm nguy tiềm tàng. Ông ấy đang ở đâu đó trong màn sương này, chờ đợi.

Khi Lâm Nhất tiến bước, U Cốc dần hiện ra những nét kỳ lạ. Sương mù không còn đơn thuần là hơi nước ngưng tụ, mà dường như có sinh mệnh, uốn lượn, biến hóa khôn lường. Những ảo ảnh bắt đầu lướt qua tầm nhìn của cả nhóm, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma từ quá khứ. Lúc là cảnh tượng hoang tàn của một chiến trường cổ xưa, nơi những chiến hồn bi tráng gào thét trong câm lặng, máu nhuộm đỏ từng phiến đá. Lúc lại là những cám dỗ phù phiếm của hồng trần: danh lợi, quyền lực, sắc đẹp, tất cả đều hiện lên sống động đến đáng sợ, như muốn kéo tâm trí con người vào vòng xoáy của dục vọng. Những hình ảnh đó, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ khiến lòng người dao động.

Mạc Linh, với kinh nghiệm dày dặn của một thích khách, ngay lập tức cảm nhận được sự bất thường. Đôi mắt sắc bén của y nheo lại, nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang hiện ra trước mắt. Giọng y trầm lạnh, vang lên giữa không gian tĩnh mịch: "Sương mù này không đơn giản, có ma khí lẫn ảo ảnh. Mọi người cẩn thận, đừng để tâm trí bị lung lay." Y rút thanh đoản kiếm từ trong tay áo, nhưng không phải để tấn công, mà là để giữ vững tinh thần, sẵn sàng đối phó với bất kỳ biến cố nào.

Tô Mạt Nhi, vốn tính hoạt bát, nay lại là người đầu tiên cảm thấy sợ hãi. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng mở lớn, nhìn chằm chằm vào một bóng người mờ ảo lướt qua giữa đám cây cổ thụ, một bóng dáng quen thuộc nhưng lại xa lạ, đầy bi thương. Nàng khẽ kéo vạt áo của Mộ Dung Uyển Nhi, giọng líu lo pha chút run rẩy: "Lâm Nhất ca, huynh có thấy... bóng người kia không? Dường như đó là... là ai đó đang khóc..." Nàng siết chặt tay Uyển Nhi, tìm kiếm sự an ủi.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng vỗ về Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng vẫn dịu dàng nhưng cũng thoáng hiện vẻ lo lắng. Nàng nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú hiện lên sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng trước những ảo ảnh đang bủa vây. Nàng biết, Lâm Nhất là người duy nhất có thể dẫn dắt họ qua nơi này.

Lâm Nhất vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhìn thấu vạn tượng hư ảo. Hắn không hề bị những ảo ảnh làm lung lay, bởi vì tâm hắn đã được tôi luyện qua bao gian nan của hồng trần. Hắn đưa tay khẽ vẫy Phù Trần Mộc, không phải để phá giải những ảo ảnh hay cấm chế của Thiên Cơ Lão Nhân, mà là để thanh tẩy tâm niệm, gột rửa những tạp niệm, giúp cả nhóm giữ vững tinh thần. Phù Trần Mộc khẽ rung lên, những sợi tơ trắng mềm mại phảng phất một luồng khí tức thanh tịnh, như một làn gió mát lành thổi tan đi sự nặng nề, u ám. Giọng hắn ôn hòa, trấn an, vang vọng nhẹ nhàng giữa màn sương: "Không cần sợ hãi, tiểu cô nương. Đó chỉ là những vọng tưởng được khuếch đại, những dư niệm còn sót lại từ quá khứ, hoặc là phép thử của người ẩn sĩ nơi đây. Tâm bất động, vạn vật giai không. Hư ảo có thể che mắt, nhưng không thể che được chân tâm. Hãy nhìn, hãy cảm nhận, nhưng đừng để chúng trói buộc."

Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều mang một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của 'ảo' và 'thật'. Hắn không cố gắng né tránh những ảo ảnh, mà để chúng lướt qua, cảm nhận chúng như một phần của trải nghiệm, rồi để chúng tự tan biến. Hắn dẫn đường qua mê cung sương mù, như một ngọn hải đăng giữa biển cả mịt mờ. Chu Thanh Huyền, với dáng vẻ thư sinh, trầm tĩnh quan sát Lâm Nhất, ánh mắt hiền lành nhưng thông minh của hắn ghi nhớ từng hành động, từng lời nói của người tiểu đạo sĩ. Hắn cảm thấy Lâm Nhất không chỉ là một người tu đạo, mà còn là một triết gia, một người đã nhìn thấu lẽ nhân sinh. Mạc Vô Tình vẫn im lặng, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của hắn không rời khỏi Lâm Nhất. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, ngọn lửa thù hận vẫn âm ỉ cháy, nhưng sự điềm tĩnh và kiên định của Lâm Nhất đã gieo vào hắn một hạt mầm của sự nghi ngờ, một câu hỏi về 'đạo' mà hắn đã từng đi qua. Hắn bắt đầu hiểu rằng, có những sức mạnh không đến từ tàn bạo, mà đến từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái.

U Cốc dần trở nên yên tĩnh hơn, những ảo ảnh thưa thớt rồi hoàn toàn biến mất, như thể chúng đã nhận ra rằng không thể lay chuyển được tâm niệm kiên cố của Lâm Nhất và sự tin tưởng vững chắc của những người đồng hành. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng không còn mang vẻ u ám, ma mị, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng, thanh khiết. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và rêu phong vẫn còn đó, nhưng không còn nồng nặc đến khó chịu, mà như hòa quyện vào không khí thanh bình, tĩnh mịch. Họ đã đi qua một cánh cửa vô hình, một ranh giới giữa hồng trần và nơi ẩn cư của một vị cao nhân. Lâm Nhất biết, phương pháp 'thuận theo' và 'thấu hiểu' thay vì 'phá giải' này không chỉ giúp họ vượt qua những cấm chế ảo ảnh, mà còn là một lời khẳng định cho 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, một con đường mà chân lý được tìm thấy trong sự hòa hợp, không phải đối kháng. Cách tiếp cận này có lẽ cũng là một phép thử, một sự đánh giá ban đầu từ Thiên Cơ Lão Nhân.

Sau một hồi lâu bước đi trong im lặng, nhóm Lâm Nhất cuối cùng cũng thoát ra khỏi màn sương mù dày đặc của U Cốc. Ánh sáng chiều tà yếu ớt xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt vàng cam trên mặt đất ẩm ướt. Họ đứng trước một khe núi hẹp, nơi một dòng suối nhỏ chảy róc rách, tiếng nước va vào đá nghe êm tai, như một bản nhạc dịu dàng xoa dịu tâm hồn sau những trải nghiệm căng thẳng trong sương mù. Dọc theo dòng suối là những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong xanh mướt, tạo nên một khung cảnh hoang sơ nhưng đầy vẻ đẹp thanh tịnh.

Ẩn mình sau màn rêu phong và những phiến đá lởm chởm, một Ẩn Cư Động Phủ đơn sơ hiện ra. Đó không phải là một tòa kiến trúc đồ sộ hay một cung điện nguy nga, mà chỉ là một hang đá tự nhiên, cửa động được che khuất bởi những dây leo chằng chịt và những bụi cây dại. Tuy nhiên, dù đơn giản đến bất ngờ, nơi đây lại toát lên một khí tức cổ kính, siêu thoát, khác hẳn với sự ồn ào, phồn tạp của thế giới bên ngoài. Một pháp trận vô hình bao bọc lấy động phủ, không hề có sát khí hay vẻ hung hiểm, nhưng lại ngăn cản mọi sự tiếp cận thô bạo. Nó như một lớp màn mỏng manh, tinh tế, chỉ chờ đợi một tâm hồn thấu hiểu để mở ra. Linh khí xung quanh động phủ ổn định lạ thường, tinh khiết và dồi dào, rất thích hợp cho việc tu luyện, cho thấy chủ nhân của nơi này chắc chắn là một vị cao nhân ẩn dật, không màng thế sự.

Mạc Linh khẽ nheo mắt, đôi mắt sắc bén của y quét qua lớp cấm chế vô hình. "Chỗ này... không có dấu vết của tu sĩ bình thường. Cấm chế rất cao thâm, không phải dùng sức mạnh để phá giải, mà cần một sự thấu hiểu sâu sắc về thiên địa và nhân luân." Giọng y trầm lạnh, nhưng toát lên sự ngạc nhiên hiếm thấy. Y đã từng đối mặt với vô số pháp trận, cấm chế, nhưng đây là lần đầu tiên y cảm nhận được một thứ tinh tế và hài hòa đến vậy.

Tô Mạt Nhi, giờ đã bớt sợ hãi hơn, tò mò nhìn về phía động phủ. "Vậy chúng ta phải làm sao đây, Lâm Nhất ca? Có cần phải phá giải không?" Nàng líu lo hỏi, ánh mắt long lanh đầy vẻ mong đợi.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng linh khí luân chuyển quanh pháp trận. "Không cần phá giải, tiểu cô nương. Pháp trận này không phải để ngăn cản, mà là để chọn lựa. Nó đang chờ đợi một tâm niệm tương thông." Hắn chậm rãi bước đến trước pháp trận, không hề cố gắng dùng sức mạnh hay pháp thuật để công phá. Bàn tay gầy gò của hắn nhẹ nhàng đặt lên lớp màng vô hình, như đang chạm vào một bề mặt trong suốt, mát lạnh.

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, lắng nghe tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió nhẹ thoảng qua kẽ lá, tiếng côn trùng kêu vo ve. Tâm trí hắn hoàn toàn tĩnh lặng, hòa mình vào thiên nhiên, vào dòng chảy của linh khí. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa dòng suối, những phiến đá rêu phong, và pháp trận. Tất cả đều là một phần của tự nhiên, tuân theo một quy luật vô hình. Rồi, hắn khẽ thì thầm, giọng nói ôn hòa nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại sâu sắc: "Vô tiên chi đạo, thuận tự nhiên." Lời nói ấy không phải là thần chú, không phải là câu khẩu quyết, mà là một chân lý, một sự thấu hiểu về con đường mà hắn đang theo đuổi.

Ngay lập tức, một luồng sáng xanh biếc thoảng qua trên bề mặt pháp trận, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước hồ. Pháp trận không tan biến hoàn toàn, mà từ từ mở ra một lối đi hẹp, đủ để một người lách qua. Những dây leo tự động rẽ sang hai bên, để lộ ra cửa hang sâu hun hút. Không có tiếng động lớn, không có chấn động, tất cả diễn ra một cách nhẹ nhàng, tự nhiên, như thể pháp trận đã chờ đợi chính câu nói ấy, chính tâm niệm ấy. Mạc Linh, Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền và Mộ Dung Uyển Nhi đều ngạc nhiên, ánh mắt họ nhìn Lâm Nhất đầy sự kính phục. Họ chưa từng thấy một ai có thể vượt qua cấm chế cao thâm như vậy bằng một phương pháp nhẹ nhàng và thấu hiểu đến thế.

"Đi thôi." Lâm Nhất khẽ nói, rồi hắn bước vào động phủ trước tiên. Bước chân hắn vẫn điềm đạm, vững chãi, không hề có chút do dự hay sợ hãi nào. Cả nhóm nối gót theo sau, cẩn trọng nhưng đầy tin tưởng. Mùi ẩm mốc của đá, mùi đất và rêu phong nhàn nhạt bao trùm lấy họ, nhưng còn có một mùi hương thoang thoảng của thảo mộc, dịu nhẹ và thanh khiết, cho thấy bên trong có thể có một dược viên nhỏ hoặc chủ nhân nơi đây thường xuyên sử dụng dược liệu để tu luyện. Dù vẫn còn nhiều điều bí ẩn, nhưng dường như họ đã tiến thêm một bước gần hơn đến Thiên Cơ Lão Nhân, người nắm giữ những chìa khóa quan trọng cho hành trình tái lập Chân Đạo. Sự dè dặt của Thiên Cơ Lão Nhân, qua pháp trận tinh tế này, đã được Lâm Nhất hóa giải bằng chính triết lý của mình. Điều đó cũng báo hiệu rằng, cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ không phải là một cuộc đối thoại đơn thuần, mà là một cuộc đấu trí, một sự kiểm chứng sâu sắc về 'đạo' của mỗi người.

Bên trong Ẩn Cư Động Phủ, không gian tĩnh lặng đến ngỡ ngàng, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ một mạch suối nhỏ len lỏi qua vách đá, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe hở của cửa động. Mùi thảo mộc thoang thoảng càng rõ rệt hơn, hòa quyện với mùi đá lạnh và đất ẩm, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, thoát tục. Không gian bên trong đơn giản đến bất ngờ, không hề có bất kỳ vật phẩm xa hoa hay trang trí cầu kỳ nào. Một giường đá được kê sát vách, trên đó trải một tấm chiếu cói đã cũ. Bên cạnh là một bàn đá nhỏ, đặt vài quyển sách cổ đã ố vàng và một chén trà còn vương hơi ấm. Một lò luyện đan nhỏ, bằng đất nung, đặt ở góc động, tỏa ra một làn khói nhẹ mang theo hương dược liệu thoang thoảng. Tất cả đều thể hiện sự giản dị, mộc mạc của một ẩn sĩ đã hoàn toàn thoát ly khỏi thế tục, không màng danh lợi.

Nhóm Lâm Nhất đứng lại ở lối vào, ánh mắt cẩn trọng quét qua khắp động phủ. Không có bóng người nào. Dường như Thiên Cơ Lão Nhân đang ẩn mình, hoặc có thể ông ta đang ở một nơi nào đó sâu hơn bên trong hang động. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, nhìn xung quanh, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi lo lắng. Tô Mạt Nhi nép sát vào nàng, khẽ rùng mình. Ngay cả Mạc Linh và Mạc Vô Tình cũng không khỏi cảnh giác cao độ, tay họ khẽ đặt lên vũ khí, sẵn sàng đối phó với bất ngờ.

Đột nhiên, một giọng nói thâm trầm, cổ kính và đầy uyên bác vang lên, không rõ từ đâu, như thể nó xuất phát từ chính những phiến đá, từ không khí xung quanh, hoặc từ sâu thẳm tâm trí của mỗi người. Giọng nói ấy mang theo sự dè dặt, một chút thăm dò, nhưng cũng ẩn chứa sự hiếu kỳ sâu sắc. "Kẻ dò đường, ngươi tìm đến ta để làm gì? Và 'Đạo' của ngươi là gì, mà dám tự xưng 'Vô Tiên' giữa hồng trần loạn lạc này?" Lời nói vừa dứt, không khí trong động phủ dường như trở nên nặng nề hơn, như có một áp lực vô hình đè nén lên tâm trí mỗi người. Đó không phải là sát khí, mà là một sự kiểm nghiệm, một phép thử đối với chân tâm.

Lâm Nhất khẽ thở ra một hơi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, như thể hắn đang đối diện trực tiếp với Thiên Cơ Lão Nhân, dù ông ta vẫn chưa lộ diện. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất, khoảnh khắc mà hắn phải chứng minh con đường mình đang đi, phải thuyết phục một vị ẩn sĩ đã nhìn thấu hồng trần. Hắn trầm tư một lát, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa nhưng từng từ từng chữ đều chứa đựng sự chân thành và sâu sắc: "Kính chào tiền bối Thiên Cơ. Vãn bối Lâm Nhất, mạo muội đến đây là để cầu xin sự chỉ giáo, để tìm kiếm một con đường chân chính cho hồng trần đang chìm trong u mê này."

Hắn dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ đã được chiêm nghiệm bao năm. "Vô Tiên Chi Đạo không phải là không có tiên, mà là tiên ở ngay trong hồng trần... Nó không phải là sự phủ nhận tiên nhân, mà là sự khẳng định giá trị của con người. Tiên nhân nếu rời xa hồng trần, nếu quên đi căn nguyên của mình, thì đó liệu có còn là tiên? Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong tình cảm thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái. Vô Tiên Chi Đạo là con đường để con người thấu hiểu chính mình, thấu hiểu vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, để rồi vượt qua được chính hồng trần, không phải bằng cách thoát ly, mà bằng cách đối mặt và chuyển hóa."

Lời nói của Lâm Nhất vang vọng trong động phủ đơn sơ, từng chữ như thấm vào tâm can của những người đang lắng nghe, và cả vị ẩn sĩ vô hình. Chu Thanh Huyền khẽ gật đầu, ánh mắt thông minh của hắn lộ rõ vẻ tán thành. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, dù có thể chưa hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng vẫn cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong lời nói của Lâm Nhất, cảm thấy lòng mình được an ủi. Ngay cả Mạc Linh và Mạc Vô Tình, những người đã từng chìm đắm trong thế giới của bóng tối và thù hận, cũng không khỏi lắng nghe một cách chăm chú, trong lòng dấy lên những suy nghĩ phức tạp.

Giọng nói của Thiên Cơ Lão Nhân lại vang lên, lần này sắc bén hơn, như muốn thăm dò sâu hơn vào tâm can Lâm Nhất: "Nói hay lắm, kẻ dò đường. Nhưng hồng trần là bể khổ, là cạm bẫy của tham, sân, si. Kẻ nào dám nói có thể chuyển hóa nó mà không bị nó nuốt chửng? Ngươi muốn tái lập Chân Đạo, nhưng Chân Đạo đã suy tàn từ 3000 năm trước, bị chính lòng người làm ô uế. Ngươi lấy gì để chống lại 'ý chí' cổ xưa đang thao túng thế gian, lấy gì để thức tỉnh những con người đã bị mê hoặc bởi thứ 'tiên đạo' giả tạo kia?"

Lâm Nhất vẫn điềm tĩnh, ánh mắt hắn không hề nao núng trước những câu hỏi đầy thử thách. Hắn biết, Thiên Cơ Lão Nhân sẽ không dễ dàng bị thuyết phục, và những câu hỏi này chính là bước khởi đầu của một thử thách lớn lao hơn. Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho lời đáp của mình, từng lời nói sẽ là sự tổng hòa của những gì hắn đã trải qua, những gì hắn đã chứng kiến, và những gì hắn đã chiêm nghiệm về 'Vô Tiên Chi Đạo'. Cuộc đối thoại này không chỉ là một cuộc thăm hỏi, mà là một trận chiến tư tưởng, một sự trao đổi về chân lý giữa một người trẻ tuổi mang sứ mệnh và một vị ẩn sĩ đã nhìn thấu cõi đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ