Vô tiên chi đạo
Chương 363

Thiên Cơ Tiết Lộ: Gốc Rễ Của Giả Tiên

3185 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất tiếp tục thể hiện sự chân thành và triết lý sâu sắc về 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, thuyết phục Thiên Cơ Lão Nhân về tầm quan trọng của việc phục hưng Chân Đạo.,Thiên Cơ Lão Nhân bắt đầu hé lộ những góc khuất, những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự tha hóa của 'tiên đạo giả tạo' từ thời kỳ Thượng Cổ, cung cấp bối cảnh lịch sử và triết lý cho cuộc chiến sắp tới.,Thiết lập mối quan hệ ban đầu giữa Lâm Nhất và Thiên Cơ Lão Nhân, tạo tiền đề cho việc chiêu mộ ông làm đồng minh, đồng thời gợi mở về những đồng minh khác cần tìm.,Khắc sâu bối cảnh thời gian 'Khoảng 5000 năm trước - Đại Đạo Thịnh Hành' thông qua lời kể của Thiên Cơ Lão Nhân về sự chuyển biến tư tưởng từ 'Chân Đạo' sang 'giả tiên'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền
Mood: trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, triết lý, hy vọng le lói
Kết chương: [object Object]

Trong cái tĩnh mịch của đêm khuya, ánh trăng mờ nhạt như một tấm lụa cũ kỹ, cố gắng xuyên qua lớp sương dày đặc bao phủ U Cốc, nhưng chỉ thêm phần nhấn chìm vạn vật vào một sắc xám ảo não. Bên trong Ẩn Cư Động Phủ, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, những giọt nước nhỏ đều đặn từ vách đá xuống một vũng nước nhỏ, tạo nên một điệu nhạc đơn điệu mà ám ảnh. Tiếng gió rít nhẹ từ khe núi hẹp vọng vào, mang theo hơi lạnh thấu xương, như tiếng thở dài của thời gian vô tận.

Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, đôi mắt đen láy sâu thẳm kiên định không chút dao động, phản chiếu ngọn lửa nhỏ đang cháy leo lét trên một góc động. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan của hồng trần, chứng kiến bao nhiêu kiếp người thăng trầm, để rồi hun đúc nên một ý chí sắt đá, một niềm tin không gì lay chuyển vào con đường mình đang đi. Đối diện hắn, trên một tảng đá phẳng lì, Thiên Cơ Lão Nhân ngồi bất động, bóng lưng còng và mái tóc bạc phơ hòa vào bóng tối, tựa như một pho tượng cổ xưa đã trải qua vô vàn phong sương. Đôi mắt tinh anh của ông, dù bị che khuất bởi vành mi rủ xuống, vẫn ẩn chứa một trí tuệ sâu thẳm, một sự chiêm nghiệm ngàn năm về thế sự. Sự im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở, không phải vì áp lực, mà vì sự thăm dò, sự đánh giá từ một tâm hồn đã nhìn thấu nhân thế. Nó như một thử thách vô hình, đòi hỏi Lâm Nhất phải vững tâm, phải kiên trì đợi chờ.

Đứng phía sau Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi khẽ siết chặt đôi tay, nỗi lo lắng ẩn hiện trong đôi mắt trong veo. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Nhất đang mang, hiểu sự cô độc của một người dám đi ngược lại dòng chảy của thời đại. Tô Mạt Nhi nép sát vào nàng, khẽ rùng mình trước cái lạnh và bầu không khí trầm mặc, ánh mắt tò mò không rời khỏi vị lão nhân kia. Ngay cả Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, cũng giữ nguyên tư thế cảnh giác, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của động phủ, nhưng tâm trí nàng lại bị cuốn vào sự tĩnh lặng lạ thường này. Mạc Vô Tình, với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu, vẫn im lặng tựa vào vách đá, thanh đoản đao nằm gọn trong tay, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự suy ngẫm hiếm thấy, như thể lời nói của Lâm Nhất và sự hiện diện của Thiên Cơ Lão Nhân đang khơi dậy điều gì đó sâu thẳm bên trong hắn. Chu Thanh Huyền, chàng thư sinh với vẻ ngoài thanh tú, khẽ hít một hơi thật sâu, cuốn sách cổ trên tay như hóa thành một phần của hắn, ánh mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm dù nhỏ nhất của Lâm Nhất, sẵn sàng tiếp nhận những chân lý sắp được hé lộ. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang nín thở chờ đợi, chờ đợi lời phán xét, hay có thể là một cánh cửa mới mở ra.

Cuối cùng, sự im lặng cũng bị phá vỡ. Giọng nói của Thiên Cơ Lão Nhân, khàn khàn và trầm thấp, vang lên, như tiếng đá cổ va vào nhau, mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử. "Kẻ dò đường, ngươi nói 'Vô Tiên Chi Đạo', vậy 'Tiên' trong mắt ngươi là gì? Và 'Đạo' của ngươi, khác biệt ra sao với 'Đạo' mà thế nhân đang truy cầu? Từ thuở sơ khai, 'Đạo' là gì, và 'Tiên' là gì?" Mỗi câu hỏi như một nhát búa nặng nề, trực tiếp đập vào cốt lõi niềm tin của Lâm Nhất, không cho phép sự mập mờ hay giả dối. Nó không chỉ là một câu hỏi, mà là một cuộc kiểm nghiệm toàn diện về triết lý sống, về con đường hắn đã chọn.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh ẩm ướt thấm vào lồng ngực, rồi từ từ thở ra. Hắn không vội vàng đáp lời, mà để tâm trí mình trôi dạt về những tháng ngày lang bạt, những cảnh đời bi ai mà hắn đã chứng kiến, những nụ cười và giọt nước mắt hắn đã sẻ chia. Hắn nhớ về Huyền Nguyên Quan hoang tàn, về vị sư phụ già đã khuất, về những lời dạy giản dị mà sâu sắc. Hắn nhớ về những đêm trăng thanh vắng, khi hắn ngước nhìn bầu trời sao vô tận, tự hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại, về con đường chân chính của một người tu đạo. "Đạo" không phải là thứ có thể học được từ sách vở, hay luyện thành từ công pháp. "Tiên" không phải là một danh hiệu, hay một cảnh giới siêu phàm. Tất cả đều nằm ở "tâm". Chính từ những chiêm nghiệm đó, "Vô Tiên Chi Đạo" đã dần thành hình trong tâm hồn hắn, không phải qua những phép tắc huyền ảo, mà qua chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc đối thoại với Thiên Cơ Lão Nhân, mà còn là cuộc đối thoại với chính bản thân hắn, một lần nữa khẳng định lại con đường mà hắn đã chọn.

***

Đêm càng về khuya, cái lạnh trong động phủ càng thêm thấu xương, nhưng không khí lại dần trở nên ấm áp hơn bởi ngọn lửa triết lý đang bùng cháy trong lời nói của Lâm Nhất. Hắn chậm rãi mở mắt, ánh nhìn trong suốt, không vướng bận chút tạp niệm. Hắn bắt đầu giãi bày tâm can, từng lời nói như khắc vào không gian tĩnh mịch, vang vọng sâu sắc.

"Kính thưa tiền bối," Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sức nặng khó tả, "trong mắt vãn bối, 'Tiên' không phải là cảnh giới để đạt tới, không phải là một danh hiệu cao quý tách biệt khỏi phàm trần. 'Tiên' là một tâm cảnh để an trú, một trạng thái của sự giác ngộ, của lòng thanh tịnh và trí tuệ viên mãn. Tiên nhân, theo nghĩa nguyên thủy, là người đã thấu hiểu vạn vật, hòa hợp với tự nhiên, không còn bị dục vọng trần thế ràng buộc. Họ là người đã vượt qua được chính hồng trần, không phải bằng cách thoát ly, mà bằng cách đối mặt, thấu hiểu và chuyển hóa nó."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những người bạn đang lắng nghe, rồi lại hướng về phía Thiên Cơ Lão Nhân. "Còn 'Đạo' của vãn bối, 'Vô Tiên Chi Đạo', không phải là sự phủ nhận sự tồn tại của các bậc tiên nhân chân chính, mà là sự khẳng định lại giá trị nguyên thủy của con người, của hồng trần. 'Đạo' không phải là phép tắc để thao túng, không phải là công pháp để cường hóa bản thân một cách mù quáng, mà là sự thấu hiểu để hòa mình vào vạn vật, là con đường tu thân dưỡng tính, trân trọng lẽ nhân sinh, thuận theo tự nhiên. Nó là con đường tìm kiếm chân lý trong chính cuộc sống đời thường, trong những điều nhỏ bé, giản dị nhất."

Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi niềm của bao thế hệ đã lầm đường. "Thế nhân ngày nay, và cả từ thời thượng cổ, đã dần quên đi bản chất ấy. Họ truy cầu 'tiên đạo' với mong muốn trường sinh bất tử, sức mạnh vô song, địa vị cao quý. Họ coi 'tiên' như một mục tiêu phải đạt được bằng mọi giá, dù phải đạp đổ luân thường đạo lý, dù phải tước đoạt sinh mệnh kẻ khác. Họ chạy theo những phép tắc thần thông, những bí pháp huyền ảo, mà quên đi rằng, gốc rễ của 'Đạo' nằm ở 'tâm'. Khi 'tâm' đã vẩn đục bởi tham, sân, si, thì 'Đạo' dù có cao siêu đến đâu cũng chỉ là 'giả tiên', là một con đường dẫn đến sự tha hóa."

Lời nói của Lâm Nhất không hoa mỹ, nhưng chân thành và sâu sắc, như một dòng nước mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. Chu Thanh Huyền khẽ gật đầu liên tục, đôi mắt sáng lên vẻ tán thành. Những lời này không chỉ là lời giải thích, mà còn là sự đúc kết của hàng vạn năm triết lý, được Lâm Nhất cảm nhận và chiêm nghiệm một cách trực tiếp từ cuộc sống.

Thiên Cơ Lão Nhân vẫn ngồi bất động, nhưng đôi mắt tinh anh của ông đã khẽ mở, nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Một nụ cười chua chát, như sương khói mờ ảo, chợt thoáng qua trên khuôn mặt già nua. "Ngươi nói hay lắm, kẻ dò đường. Lời lẽ của ngươi, tưởng chừng như mới, nhưng lại mang âm hưởng của một thời đại đã lãng quên, một thời đại mà 'Chân Đạo' từng hưng thịnh. Thế nhưng, ngươi có biết không, từ thuở sơ khai, lòng người đã có chấp niệm. Ham muốn thoát khỏi vòng luân hồi, ham muốn quyền năng vô hạn, ham muốn trường sinh bất tử... chẳng phải đó là cội nguồn của mọi 'giả tiên' sao? Ngay cả những 'tiên nhân' đầu tiên, những bậc vĩ nhân đã từng thấu hiểu 'Đạo', cũng đã không thể tránh khỏi cám dỗ ấy."

Giọng ông trầm xuống, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, như thể đang kể lại một câu chuyện đau lòng đã xảy ra từ hàng vạn năm trước. "Ta từng chứng kiến, từng cảm nhận sự chuyển biến ấy. Khoảng 5000 năm trước, khi Đại Đạo vẫn còn thịnh hành, con người tu luyện không phải để 'thành tiên' theo cái nghĩa siêu phàm của ngày nay, mà là để tu thân, dưỡng tính, đạt đến sự hài hòa với trời đất. Các bậc tiền bối khi đó, họ không truy cầu phép tắc thần thông, mà chú trọng vào việc khai mở trí tuệ, vun đắp đạo đức, để tâm hồn đạt đến cảnh giới thanh tịnh. Họ sống giữa hồng trần, giúp đỡ chúng sinh, và trong chính những việc làm ấy, họ tìm thấy 'tiên đạo' của riêng mình."

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ ho khan một tiếng, đôi mắt ông như lướt qua một bức tranh lịch sử dài đằng đẵng. "Nhưng rồi, dục vọng đã nảy sinh. Kẻ mạnh muốn mạnh hơn, kẻ yếu muốn thoát khỏi sự yếu kém. Những lời đồn đại về 'trường sinh bất tử', về 'sức mạnh phá núi lấp biển' bắt đầu lan truyền. Những 'tiên nhân' đầu tiên, những người đã đạt đến cảnh giới cao, thay vì tiếp tục hòa mình vào hồng trần để dẫn dắt, lại dần dần tách biệt, xây dựng những thiên cung, những tiên cảnh để ẩn mình. Họ cho rằng, chỉ khi thoát ly khỏi phàm trần ô trọc, họ mới có thể giữ được sự thanh tịnh của 'tiên đạo'. Nhưng họ đã lầm. Khi rời xa căn nguyên của mình, khi quên đi những khổ đau của chúng sinh, thì 'tiên' ấy liệu có còn là 'tiên' chân chính? Hay chỉ là một hình thái khác của sự ích kỷ, của sự chạy trốn?"

Ông thở dài, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử. "Chính từ đó, hạt mầm của 'tiên đạo giả tạo' đã được gieo. Thế hệ sau, nhìn thấy sự siêu phàm của những vị 'tiên nhân' đã tách biệt kia, lại càng khao khát được giống như họ. Họ bắt đầu truy cầu 'phép thuật' hơn là 'đạo đức', 'sức mạnh' hơn là 'trí tuệ'. Các công pháp trở nên phức tạp hơn, chú trọng vào việc hấp thụ linh khí, luyện hóa đan dược, mà quên đi việc tu dưỡng 'tâm'. Những kẻ yếu hơn, không thể đạt được cảnh giới đó, lại sinh lòng oán hận, ghen ghét, dẫn đến sự phân hóa sâu sắc trong giới tu luyện."

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lắng nghe, khuôn mặt họ dần hiện lên vẻ kinh ngạc. Những gì Thiên Cơ Lão Nhân nói đã vượt xa những gì họ từng biết về 'tiên đạo'. Ngay cả Mạc Vô Tình, kẻ đã từng chìm đắm trong bóng tối và sức mạnh tà ác, cũng không khỏi nhíu mày, như thể những lời đó đang chạm đến một góc khuất nào đó trong tâm hồn hắn. Có lẽ, hắn cũng từng bị mê hoặc bởi thứ 'tiên đạo giả tạo' ấy, thứ sức mạnh hứa hẹn sẽ mang lại sự thống trị và quên lãng nỗi đau.

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt ánh lên sự đồng cảm sâu sắc. "Tiền bối nói chí phải. 'Tiên đạo giả tạo' đã làm cho con người quên đi rằng, 'tiên' không phải là trốn chạy khỏi hồng trần, mà là thấu hiểu hồng trần để rồi tìm thấy sự an lạc trong chính nó. Một vị tiên nhân chân chính phải là người dám đối mặt với khổ đau, dám gánh vác trách nhiệm với chúng sinh, chứ không phải là kẻ chỉ biết ẩn mình trong tiên cảnh, hưởng thụ sự siêu phàm của riêng mình." Hắn nói, từng chữ như một lời khẳng định mạnh mẽ, không chỉ cho Thiên Cơ Lão Nhân, mà còn cho chính bản thân mình và những người đồng hành.

***

Bình minh đang dần ló dạng, dù vẫn bị màn sương dày đặc bao phủ, nhưng không khí trong động phủ đã bớt lạnh hơn, mang theo một chút hơi ấm mong manh, như hy vọng đang len lỏi qua bóng tối. Lâm Nhất kết thúc lời nói của mình, giọng hắn tuy ôn hòa nhưng vang lên một sự khẳng định mạnh mẽ, rằng Chân Đạo không thể tách rời khỏi chúng sinh, rằng trách nhiệm của người tu Đạo là phải đối mặt và chuyển hóa hồng trần, chứ không phải thoát ly nó.

Thiên Cơ Lão Nhân trầm ngâm rất lâu, ánh mắt ông lấp lánh sự thấu hiểu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Ông nhìn về phía hư không, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, về một quá khứ đã xa xăm, về những sai lầm đã khắc sâu vào lịch sử. Tiếng thở dài của ông thoát ra, mang theo bao nhiêu chiêm nghiệm và nỗi hoài niệm.

"Lòng người đã chìm sâu vào ảo ảnh sức mạnh, vào cái gọi là 'trường sinh bất tử' quá lâu rồi," ông khẽ nói, giọng trầm đục, như tiếng đá lăn từ vách núi. "Hàng ngàn năm, thế gian này đã bị thao túng bởi thứ 'tiên đạo giả tạo' ấy. Những kẻ tự xưng là tiên nhân, nhưng tâm hồn đã sớm mục ruỗng bởi dục vọng. Những kẻ truy cầu 'tiên đạo', nhưng lại dùng nó để thỏa mãn tham lam, quyền lực của bản thân. Để khơi dậy lại 'Chân Đạo' trong một thế giới đã bị mê hoặc như vậy, e rằng không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần cả 'tâm ý' của những kẻ đã từng lạc lối, những người đã từng bị cái 'tiên đạo giả tạo' ấy cuốn hút, để họ có thể nhận ra sai lầm, quay đầu hướng thiện."

Lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân như một mũi kim châm vào tâm trí Mạc Vô Tình. Hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua Lâm Nhất, rồi lại trở về với vẻ trầm tư. Hắn đã từng là một kẻ lạc lối, đã từng tin vào sức mạnh tuyệt đối của tà đạo, đã từng chìm đắm trong thù hận và bóng tối. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm Nhất, của Thiên Cơ Lão Nhân, đang gieo một hạt giống khác vào tâm hồn hắn, một hạt giống của sự suy ngẫm về 'Chân Đạo' và 'nhân tâm'. Mạc Linh, với đôi mắt sắc bén, cũng không bỏ qua sự thay đổi dù nhỏ nhất trên khuôn mặt Mạc Vô Tình. Nàng hiểu rằng, lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân không chỉ là gợi ý, mà còn là một sự tiên đoán về vai trò của những kẻ như Mạc Vô Tình trong công cuộc phục hưng Chân Đạo.

"Ngươi có lẽ là người duy nhất đã nhìn thấy được ánh sáng của thời kỳ Đại Đạo Thịnh Hành trong kỷ nguyên này, kẻ dò đường," Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, ánh mắt ông nhìn Lâm Nhất với một sự phức tạp, vừa có sự công nhận, vừa có sự lo lắng. "Nhưng một mình ngươi, e rằng chưa đủ để đối đầu với 'ý chí' cổ xưa đã ăn sâu vào cốt tủy của thế gian, với 'tâm ma' của quyền lực đã biến chất thành thứ 'tiên đạo' mà thế nhân đang tôn sùng. Con đường này, gập ghềnh hiểm trở, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần cả hành động, cả sự hy sinh."

Ông đột nhiên đứng dậy, thân hình còng nhưng toát lên một khí chất siêu phàm, ông đưa mắt nhìn Lâm Nhất như đang cân nhắc một quyết định trọng đại. "Và cả 'y thuật' để chữa lành vết thương của hồng trần. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Hồng trần này, đã bị tổn thương quá sâu sắc, cần một phương thuốc đặc biệt để chữa trị."

Thiên Cơ Lão Nhân xoay người, bước chậm rãi về phía một góc động tối tăm, bỏ lại một câu nói lửng lơ trong không gian, như một lời gợi mở, một cánh cửa hé mở cho hành trình sắp tới. "Ngươi đã nghe danh Quỷ Thủ Y Vương chưa?"

Câu hỏi vang vọng trong động phủ, không khí lại trở nên tĩnh mịch, nhưng lần này không phải là sự chờ đợi, mà là một sự định hướng rõ ràng. Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt kiên định, hắn hiểu rằng lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân không phải là một sự từ chối, mà là một phép thử mới, một sự chỉ dẫn về bước đi tiếp theo trên con đường phục hưng Chân Đạo. Quỷ Thủ Y Vương, một cái tên chứa đựng cả hy vọng và thách thức, như một lời hiệu triệu cho một hành trình mới, một sứ mệnh mới đang chờ đợi phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ