Bình minh đang dần ló dạng, dù vẫn bị màn sương dày đặc bao phủ, nhưng không khí trong động phủ đã bớt lạnh hơn, mang theo một chút hơi ấm mong manh, như hy vọng đang len lỏi qua bóng tối. Lâm Nhất kết thúc lời nói của mình, giọng hắn tuy ôn hòa nhưng vang lên một sự khẳng định mạnh mẽ, rằng Chân Đạo không thể tách rời khỏi chúng sinh, rằng trách nhiệm của người tu Đạo là phải đối mặt và chuyển hóa hồng trần, chứ không phải thoát ly nó.
Thiên Cơ Lão Nhân trầm ngâm rất lâu, ánh mắt ông lấp lánh sự thấu hiểu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Ông nhìn về phía hư không, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, về một quá khứ đã xa xăm, về những sai lầm đã khắc sâu vào lịch sử. Tiếng thở dài của ông thoát ra, mang theo bao nhiêu chiêm nghiệm và nỗi hoài niệm.
"Lòng người đã chìm sâu vào ảo ảnh sức mạnh, vào cái gọi là 'trường sinh bất tử' quá lâu rồi," ông khẽ nói, giọng trầm đục, như tiếng đá lăn từ vách núi. "Hàng ngàn năm, thế gian này đã bị thao túng bởi thứ 'tiên đạo giả tạo' ấy. Những kẻ tự xưng là tiên nhân, nhưng tâm hồn đã sớm mục ruỗng bởi dục vọng. Những kẻ truy cầu 'tiên đạo', nhưng lại dùng nó để thỏa mãn tham lam, quyền lực của bản thân. Để khơi dậy lại 'Chân Đạo' trong một thế giới đã bị mê hoặc như vậy, e rằng không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần cả 'tâm ý' của những kẻ đã từng lạc lối, những người đã từng bị cái 'tiên đạo giả tạo' ấy cuốn hút, để họ có thể nhận ra sai lầm, quay đầu hướng thiện."
Lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân như một mũi kim châm vào tâm trí Mạc Vô Tình. Hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua Lâm Nhất, rồi lại trở về với vẻ trầm tư. Hắn đã từng là một kẻ lạc lối, đã từng tin vào sức mạnh tuyệt đối của tà đạo, đã từng chìm đắm trong thù hận và bóng tối. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm Nhất, của Thiên Cơ Lão Nhân, đang gieo một hạt giống khác vào tâm hồn hắn, một hạt giống của sự suy ngẫm về 'Chân Đạo' và 'nhân tâm'. Mạc Linh, với đôi mắt sắc bén, cũng không bỏ qua sự thay đổi dù nhỏ nhất trên khuôn mặt Mạc Vô Tình. Nàng hiểu rằng, lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân không chỉ là gợi ý, mà còn là một sự tiên đoán về vai trò của những kẻ như Mạc Vô Tình trong công cuộc phục hưng Chân Đạo.
"Ngươi có lẽ là người duy nhất đã nhìn thấy được ánh sáng của thời kỳ Đại Đạo Thịnh Hành trong kỷ nguyên này, kẻ dò đường," Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, ánh mắt ông nhìn Lâm Nhất với một sự phức tạp, vừa có sự công nhận, vừa có sự lo lắng. "Nhưng một mình ngươi, e rằng chưa đủ để đối đầu với 'ý chí' cổ xưa đã ăn sâu vào cốt tủy của thế gian, với 'tâm ma' của quyền lực đã biến chất thành thứ 'tiên đạo' mà thế nhân đang tôn sùng. Con đường này, gập ghềnh hiểm trở, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần cả hành động, cả sự hy sinh."
Ông đột nhiên đứng dậy, thân hình còng nhưng toát lên một khí chất siêu phàm, ông đưa mắt nhìn Lâm Nhất như đang cân nhắc một quyết định trọng đại. "Và cả 'y thuật' để chữa lành vết thương của hồng trần. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Hồng trần này, đã bị tổn thương quá sâu sắc, cần một phương thuốc đặc biệt để chữa trị."
Thiên Cơ Lão Nhân xoay người, bước chậm rãi về phía một góc động tối tăm, bỏ lại một câu nói lửng lơ trong không gian, như một lời gợi mở, một cánh cửa hé mở cho hành trình sắp tới. "Ngươi đã nghe danh Quỷ Thủ Y Vương chưa?"
Câu hỏi vang vọng trong động phủ, không khí lại trở nên tĩnh mịch, nhưng lần này không phải là sự chờ đợi, mà là một sự định hướng rõ ràng. Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt kiên định, hắn hiểu rằng lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân không phải là một sự từ chối, mà là một phép thử mới, một sự chỉ dẫn về bước đi tiếp theo trên con đường phục hưng Chân Đạo. Quỷ Thủ Y Vương, một cái tên chứa đựng cả hy vọng và thách thức, như một lời hiệu triệu cho một hành trình mới, một sứ mệnh mới đang chờ đợi phía trước.
***
Trong lòng Ẩn Cư Động Phủ, nơi ánh sáng ban mai khó lòng lọt tới, vẫn còn nguyên vẹn sự tĩnh lặng bao trùm sau câu hỏi lửng lơ của Thiên Cơ Lão Nhân. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe đá, mang theo chút hơi lạnh ẩm ướt của đá tảng, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một mạch ngầm len lỏi qua vách động. Mùi đất ẩm và thảo mộc khô quyện lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của nơi thâm sơn cùng cốc, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Lâm Nhất không vội trả lời. Hắn đứng đối diện Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng bên trong ẩn chứa một ngọn lửa kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là một câu hỏi thông thường, mà là một lời thăm dò sâu sắc vào tận cùng triết lý mà hắn đang theo đuổi. Các đồng đội của hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền, và cả Dạ Ảnh Thích Khách đang ẩn mình trong bóng tối, đều lùi lại một chút, không dám phá vỡ khoảnh khắc trang trọng này. Họ đều nín thở, lắng nghe từng hơi thở khẽ khàng của chính mình, mong chờ câu trả lời của Lâm Nhất.
Thiên Cơ Lão Nhân không thúc giục. Ông nhắm mắt lại, râu tóc bạc phơ như tuyết phất phơ trong làn gió nhẹ. Hơi thở của ông đều đặn, sâu lắng, như thể ông đang nhập định, hoặc đang lắng nghe tiếng vọng của chính vũ trụ. Khuôn mặt khắc khổ của ông, dưới ánh sáng mờ ảo của động phủ, càng hiện rõ những nếp nhăn hằn sâu của thời gian và những chiêm nghiệm khổ đau. Ông đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay của nhân thế, đã nhìn thấu những vòng xoáy của dục vọng và quyền lực. Giờ đây, ông cần một lời giải đáp, một ngọn lửa mới có thể soi sáng con đường đã mờ mịt.
Cuối cùng, Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng hắn ôn hòa nhưng rõ ràng, từng lời như được khắc tạc vào không khí tĩnh mịch. "Chân Đạo không cầu tiên, mà cầu là một chữ 'người'." Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời mình nói thấm sâu vào lòng người nghe. "Cầu sự thấu hiểu, sự cân bằng giữa nội tại và ngoại vật. Cầu một tấm lòng không bị vẩn đục bởi ham muốn trường sinh, quyền lực. Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đạo của ta, không phải là tìm kiếm một cõi tiên xa vời, mà là tìm thấy 'tiên' trong chính cuộc sống hiện tại, trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương, từng sự sẻ chia và thấu cảm."
Hắn tiếp tục, ánh mắt vẫn hướng về Thiên Cơ Lão Nhân, không một chút dao động. "Hồng trần đầy dục vọng, nhưng cũng đầy tình thương. Con người có thể bị mê hoặc bởi quyền lực, bởi sự hư ảo của 'tiên đạo giả tạo', nhưng sâu thẳm trong mỗi trái tim, vẫn còn đó hạt mầm của Chân Đạo, của tình yêu thương, của lòng trắc ẩn. Ta muốn khơi dậy tình thương ấy, để mỗi người tự tìm thấy 'tiên' trong chính cuộc sống của mình, chứ không phải đi tìm một thứ tiên nhân giả tạo nào khác, một thứ sức mạnh ngoại tại có thể biến chất và hủy hoại tâm hồn."
Mộ Dung Uyển Nhi, đứng xa xa, khẽ nắm chặt bàn tay. Trong lòng nàng, một dòng cảm xúc ấm áp lan tỏa. "Lâm Nhất... hắn thực sự là ánh sáng của Chân Đạo," nàng thầm nghĩ, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của nàng bỗng ánh lên một tia hy vọng. Những lời của hắn không chỉ là triết lý suông, mà là một con đường, một niềm tin có thể chữa lành những vết thương lòng mà nàng đã chứng kiến quá nhiều trong y thuật của mình. Nàng đã từng thấy vô số người bệnh bị giày vò bởi thân xác, nhưng bệnh tật lòng người mới là thứ khó chữa nhất, và Lâm Nhất đang chỉ ra một phương thuốc cho căn bệnh ấy.
Tô Mạt Nhi, tuy có vẻ sốt ruột hơn, nhưng cũng lắng nghe với vẻ nghiêm túc lạ thường. Nàng vẫn thường hay trêu chọc Lâm Nhất, nhưng trong những khoảnh khắc như thế này, nàng cảm nhận được sự vĩ đại và chân thành trong con người hắn, một điều khiến nàng vô thức muốn tin tưởng và đi theo. Mạc Vô Tình, vẫn giữ vẻ mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng những lời của Lâm Nhất đã gieo vào lòng hắn một sự bối rối, một sự lay động khó tả. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn đã từng sống trong một giấc mộng tàn ác, giờ đây, liệu có còn cơ hội để tìm lại chân tâm của mình?
Chu Thanh Huyền, tay vẫn cầm cuốn sách cổ, gật gù khẽ. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống." Những lời của Lâm Nhất không chỉ là triết lý, mà còn là bản chất của cuộc sống, là sự thật mà hắn đang cố gắng tìm kiếm qua từng trang sách. Mạc Linh, như một cái bóng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng đôi mắt sắc bén của nàng vẫn chăm chú theo dõi mọi diễn biến, đánh giá từng cử chỉ, từng lời nói, tìm kiếm những điểm yếu, những mối hiểm nguy tiềm tàng. Nàng biết, con đường này sẽ còn rất nhiều thử thách.
Thiên Cơ Lão Nhân vẫn nhắm mắt, lắng nghe không bỏ sót một từ nào. Tiếng thở đều đặn của ông vẫn vang vọng, nhưng dường như có một sự thay đổi rất nhỏ trong nhịp điệu của nó, một sự chuyển biến từ hoài nghi sang thấu hiểu. Ông đã chờ đợi quá lâu, đã tìm kiếm quá nhiều, một kẻ có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ hào nhoáng của 'tiên đạo giả tạo' để chạm đến cốt lõi của 'Chân Đạo'. Và giờ đây, hắn đã xuất hiện.
***
Sau một hồi trầm tư dài dằng dặc, mà dường như đã kéo dài cả một thiên thu trong sự tĩnh lặng của động phủ, Thiên Cơ Lão Nhân cuối cùng cũng mở mắt. Ánh nhìn của ông không còn vẻ hoài nghi hay dè dặt như trước, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút mệt mỏi của người từng chứng kiến bao thăng trầm, bao nhiêu kiếp nhân sinh trôi qua như nước chảy mây trôi. Đôi mắt tinh anh của ông, tuy có chút đục mờ vì tuổi tác, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia sáng rực rỡ, như tìm thấy được một ngọn hải đăng giữa biển đêm mịt mùng. Ông chậm rãi đứng dậy, thân hình còng yếu khẽ lay động, nhưng toát ra một khí chất uy nghiêm, như một vị thần linh vừa thoát khỏi giấc ngủ ngàn năm.
Thiên Cơ Lão Nhân bước đến gần Lâm Nhất, mỗi bước chân đều trầm ổn, dường như mang theo sức nặng của cả một dòng chảy lịch sử. Ông đặt bàn tay gầy guộc, đầy những nếp nhăn và đồi mồi, lên vai Lâm Nhất. Sức nặng của bàn tay ấy không phải là sự áp đặt, mà là một sự tin tưởng, một sự ủy thác vô cùng to lớn. "Lâm Nhất, ngươi là kẻ mà ta đã chờ đợi. Sự kiên định, lòng trắc ẩn và triết lý của ngươi... giống như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn của tiên đạo, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường giữa màn đêm vô tận của hồng trần gian nan. Ta, Thiên Cơ, nguyện dốc sức mình cho 'Chân Đạo Phục Hưng' của ngươi."
Lời nói của ông vang vọng trong động phủ, không còn là những câu hỏi thăm dò, mà là một sự chấp thuận, một lời hứa, một sự kết nối giữa hai tâm hồn đã cùng tìm thấy một con đường. Lâm Nhất cúi đầu khẽ, ánh mắt vẫn kiên định, hàm chứa sự biết ơn sâu sắc. "Đa tạ tiền bối tin tưởng. Lâm Nhất xin hứa sẽ không phụ lòng." Giọng hắn trầm ấm, chân thành, mang theo một trọng trách mới đang đè nặng lên đôi vai gầy.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, rồi ông rút từ trong đạo bào cũ kỹ của mình ra một tấm bản đồ da cũ kỹ, đã ngả màu ố vàng theo thời gian. Tấm bản đồ được gấp gọn gàng, bề mặt đã sờn rách ở vài chỗ, chứng tỏ nó đã được sử dụng và cất giữ rất cẩn thận qua nhiều năm tháng. Ông đưa nó cho Lâm Nhất, rồi lại lấy ra một chiếc Phù Trần Mộc nhỏ, làm bằng một loại gỗ không rõ nguồn gốc, trông có vẻ cổ xưa và được chạm khắc tinh xảo. Chiếc Phù Trần Mộc không phải của ông, mà dường như là một vật tín, một dấu hiệu quan trọng nào đó.
"Quỷ Thủ Y Vương... tính tình ông ta quái gở, lại ẩn mình nơi hiểm địa." Thiên Cơ Lão Nhân bắt đầu nói, giọng ông trầm lắng, như đang kể về một cố nhân. "Ông ta luôn nói, 'bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị'. Ngươi muốn chiêu mộ ông ta, không chỉ cần y thuật, mà còn phải chứng minh 'tâm y' của ngươi, Lâm Nhất. Ông ta ẩn mình tại U Cốc, sâu trong một vùng đất bị nguyền rủa bởi âm khí và bệnh dịch hoành hành. Dân làng quanh đó gọi là 'Đầm Lầy Quỷ', nơi chỉ có những kẻ tuyệt vọng tìm đến cái chết hoặc phép màu. Ngươi phải vượt qua cả bệnh tật của thân xác và nỗi đau của lòng người nơi đó."
Mộ Dung Uyển Nhi, nghe đến tên "Quỷ Thủ Y Vương" và những miêu tả về nơi ẩn mình của ông, không kìm được mà tiến đến gần hơn. Với tư cách là một y sư, nàng hiểu rõ giá trị của một người như Quỷ Thủ Y Vương, và nàng cũng hiểu những hiểm nguy mà nơi đó có thể mang lại. Đôi mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Nàng biết, đây là một phần không thể thiếu của hành trình chữa lành hồng trần. Nàng thầm nhủ: "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu Quỷ Thủ Y Vương có thể chữa lành cả hai, thì dù hiểm nguy đến mấy cũng đáng."
Tô Mạt Nhi thì tròn mắt, vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự kinh ngạc. "Đầm Lầy Quỷ? U Cốc? Nghe thôi đã thấy rợn người rồi!" Nàng khẽ rùng mình, nhưng rồi lại nhìn sang Lâm Nhất, trong ánh mắt đó không chỉ có sự sợ hãi mà còn có cả sự tin tưởng tuyệt đối. Mạc Vô Tình, vẫn trầm mặc, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của hắn dường như cũng nheo lại một chút, như đang hình dung ra cảnh tượng ghê rợn mà Thiên Cơ Lão Nhân vừa mô tả. Hắn đã từng sống trong những nơi tối tăm và bệnh tật, nhưng "Đầm Lầy Quỷ" nghe có vẻ còn đáng sợ hơn những gì hắn từng trải qua.
Chu Thanh Huyền thì ghi nhớ từng lời, hình dung ra những thách thức mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt. Hắn tin rằng, qua những thử thách ấy, Chân Đạo của Lâm Nhất sẽ càng được tôi luyện và tỏa sáng. Mạc Linh, vẫn như một cái bóng, không phát ra tiếng động nào, nhưng nàng đã ghi nhớ mọi chi tiết: U Cốc, Đầm Lầy Quỷ, bệnh dịch, và Phù Trần Mộc. Nàng biết, nhiệm vụ của nàng là phải bảo vệ Lâm Nhất, dù con đường có gian nan đến đâu.
Thiên Cơ Lão Nhân nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ông sâu thẳm, như nhìn thấy tương lai. "Con đường này, ta chỉ có thể chỉ lối. Còn bước đi ra sao, là ở chính ngươi. 'Đạo' không nằm ở lời nói, mà nằm ở hành động, ở chính cái tâm của ngươi. Hãy nhớ, Quỷ Thủ Y Vương không chỉ nhìn y thuật, mà còn nhìn nhân tâm." Lời của ông như một lời cảnh tỉnh, một lời dặn dò cuối cùng trước khi Lâm Nhất dấn thân vào một thử thách mới.
***
Rời khỏi Ẩn Cư Động Phủ, không khí bên ngoài đã hoàn toàn khác. Màn sương dày đặc đã dần tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai dịu nhẹ, trải vàng lên những tán cây cổ thụ xanh rì. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hương thơm của đất ẩm và lá cây, xua đi cái lạnh lẽo của hang động và sự nặng nề của những lời triết lý sâu xa. Nhóm Lâm Nhất đứng trên rìa U Cốc, một thung lũng rộng lớn hiện ra trước mắt họ. Từ trên cao nhìn xuống, U Cốc tựa như một dải lụa xanh mướt trải dài vô tận, nhưng càng nhìn kỹ, càng cảm nhận được một luồng khí âm u, nặng nề bốc lên từ sâu thẳm bên dưới, như một lời cảnh báo về những hiểm nguy ẩn chứa.
Lâm Nhất nắm chặt tấm bản đồ da cũ kỹ trong tay, cảm nhận sự thô ráp và những nếp gấp của nó. Từng đường nét vẽ trên bản đồ tuy đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn chỉ dẫn rõ ràng đến một nơi còn ẩn dật hơn, một thử thách mới đang chờ đợi. Ánh tà dương chiếu rọi, nhuộm vàng cảnh vật, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy u hoài. Trong lòng mỗi người đều mang một sắc thái riêng: hy vọng le lói, lo lắng âm thầm, và một sự quyết tâm không lay chuyển.
Tô Mạt Nhi là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. Nàng đưa tay lên che mắt, nhìn về phía U Cốc, vẻ mặt hơi nhăn nhó. "U Cốc... nghe thôi đã thấy rợn người rồi, lại còn 'Đầm Lầy Quỷ' nữa. Liệu có nguy hiểm lắm không, Lâm Nhất?" Giọng nói của nàng trong trẻo, mang theo một chút lo lắng không thể che giấu, nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng vào người thiếu niên bên cạnh. "Nhìn cái khí này đã thấy không ổn rồi, không biết có bao nhiêu tà ma bệnh dịch đang ẩn chứa bên trong."
Mộ Dung Uyển Nhi, đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng nhìn sâu vào U Cốc với vẻ trầm tư. Nàng không sợ hãi, mà là một sự thận trọng của một người y sư hiểu rõ về bệnh tật và sự đau khổ. "Y Vương là một người khó tính, tính tình quái gở, lại ẩn mình nơi hiểm địa như thế này. Nhưng y thuật của ông ấy... có thể cứu được rất nhiều người, chữa lành những vết thương mà thế gian này đã phải gánh chịu. Chúng ta nhất định phải thành công." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh cao cả mà họ đang gánh vác. Nàng biết, đây không chỉ là việc chiêu mộ một đồng minh, mà còn là cơ hội để mang lại hy vọng cho vô số sinh linh đang chịu đựng.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Đạo của ta là ở hồng trần. Nơi nào có đau khổ, nơi đó có cơ hội để Chân Đạo được phục hưng. Chân Đạo không phải là thoát ly thế tục, mà là dung nhập vào thế tục, dùng chính tâm mình để hóa giải những khổ đau, những mê muội của hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin, chỉ cần ta giữ vững chân tâm, mọi khó khăn đều có thể vượt qua." Hắn nói, từng lời như một lời tuyên thệ, không chỉ với họ, mà còn với chính bản thân mình. "Chúng ta đi thôi!"
Hắn nắm chặt tấm bản đồ, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay, như đang nắm giữ cả một sứ mệnh và niềm hy vọng. Bước chân hắn nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng lại vững vàng một cách lạ thường, tựa như hắn đã quen với gánh nặng này từ rất lâu. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng, nàng bước theo sau hắn, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Tô Mạt Nhi, tuy còn chút e ngại, nhưng cũng nhanh chóng theo sát, nàng tin rằng Lâm Nhất sẽ luôn tìm ra con đường.
Mạc Vô Tình và Chu Thanh Huyền theo sau, mỗi người mang một nỗi niềm riêng. Mạc Vô Tình vẫn giữ vẻ trầm mặc, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn, có một tia sáng lạ lẫm, như một hạt mầm của sự suy ngẫm đang nảy nở. Hắn đã từng sống trong bóng tối, đã từng tin vào sức mạnh của kẻ mạnh, nhưng lời nói của Lâm Nhất đã gieo vào hắn một hạt giống khác, một hạt giống của "chân tâm" mà hắn chưa từng biết đến. Chu Thanh Huyền thì trầm tĩnh, hắn ghi chép vào cuốn sách cổ của mình những điều đã nghe, đã thấy, cảm nhận rằng hành trình này sẽ là một pho sử sống về Chân Đạo.
Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), không nói một lời, thân hình nhỏ nhắn của nàng khẽ lay động, rồi biến mất không tiếng động vào trong bóng cây rậm rạp. Nàng sẽ là người đi trước, dò đường, loại bỏ những hiểm nguy tiềm ẩn, bảo vệ nhóm từ trong bóng tối. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, và nàng là hiện thân của công lý ấy.
Đoàn người nhỏ bé dần dần tiến vào sâu trong U Cốc, nơi ánh nắng ban mai dần bị những tán cây rậm rạp và sương mù dày đặc nuốt chửng. Không khí trở nên ẩm ướt hơn, mang theo một mùi hương lạ lùng của rêu phong và đất mục, xen lẫn với một chút tanh nồng khó tả, như một lời chào đón đến "Đầm Lầy Quỷ". Phía trước họ là một con đường gập ghềnh, ẩn hiện trong màn sương, như một lời hứa hẹn về vô vàn thử thách đang chờ đợi. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, chỉ có một niềm tin duy nhất: Chân Đạo tại tâm, và chỉ cần giữ vững tâm ấy, hắn sẽ tìm thấy con đường để chữa lành vết thương của hồng trần.