Vô tiên chi đạo
Chương 365

U Cốc Tiêu Tương: Khởi Đầu Cuộc Thuyết Phục Quỷ Thủ

3022 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng đồng đội tiếp tục hành trình, theo manh mối của Thiên Cơ Lão Nhân, tiến vào U Cốc để tìm Quỷ Thủ Y Vương.,Miêu tả sự khắc nghiệt và u ám của U Cốc, nhấn mạnh những thử thách không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, đặc biệt là bệnh dịch và âm khí hoành hành.,Lâm Nhất bắt đầu quá trình tiếp cận và thuyết phục Quỷ Thủ Y Vương, thể hiện 'Vô Tiên Chi Đạo' và 'tâm y' của mình.,Khắc họa tính cách lập dị, khó tính nhưng có y thuật cao siêu của Quỷ Thủ Y Vương.,Đặt nền móng cho việc chiêu mộ Quỷ Thủ Y Vương, một phần quan trọng của milestone xây dựng liên minh.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão)
Mood: Tense, mysterious, philosophical, determined, somber, with hints of hope
Kết chương: [object Object]

Đoàn người nhỏ bé dần dần tiến vào sâu trong U Cốc, nơi ánh nắng ban mai dần bị những tán cây rậm rạp và sương mù dày đặc nuốt chửng. Không khí trở nên ẩm ướt hơn, mang theo một mùi hương lạ lùng của rêu phong và đất mục, xen lẫn với một chút tanh nồng khó tả, như một lời chào đón đến "Đầm Lầy Quỷ" mà Thiên Cơ Lão Nhân đã nhắc tới. Phía trước họ là một con đường gập ghềnh, ẩn hiện trong màn sương, như một lời hứa hẹn về vô vàn thử thách đang chờ đợi. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, chỉ có một niềm tin duy nhất: Chân Đạo tại tâm, và chỉ cần giữ vững tâm ấy, hắn sẽ tìm thấy con đường để chữa lành vết thương của hồng trần.

Càng dấn sâu vào lòng U Cốc, cái lạnh càng thấm vào da thịt, buốt giá đến tận xương tủy, chẳng khác nào đang đi lạc vào cõi âm. Sương mù không chỉ dày đặc mà còn mang một màu xám đục, lẩn quất như những linh hồn vất vưởng, che khuất tầm nhìn, khiến vạn vật xung quanh như chìm vào một bức tranh thủy mặc u buồn. Tiếng gió rít qua những khe đá dốc, qua những thân cây cằn cỗi trụi lá, nghe như tiếng quỷ khóc than, ai oán không ngừng. Mùi âm khí nồng nặc, xen lẫn với mùi đất ẩm mục và một thứ mùi tanh nồng, khó chịu, khiến lồng ngực mọi người như bị một tảng đá đè nặng. Dù là tu sĩ có đạo hạnh, hay thích khách ẩn mình trong bóng tối, cũng không khỏi cảm thấy một sự bất an len lỏi.

Bỗng, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Dọc theo con đường mòn lầy lội, lác đác vài thân người nằm co ro, tiều tụy. Họ là những phàm nhân, da bọc xương, đôi mắt hõm sâu vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Khuôn mặt họ xanh xao, tím tái, trên da thịt nổi lên những nốt ban đỏ, sưng tấy, rõ ràng là đang mắc phải bệnh dịch hoành hành nơi U Cốc này. Tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng, như những sợi tơ mỏng manh sắp đứt, vang vọng trong màn sương, khiến lòng người không khỏi quặn thắt.

Mộ Dung Uyển Nhi, với tấm lòng y sư nhân hậu, không kìm được sự xót xa. Nàng bước nhanh tới bên một người phụ nữ trẻ đang thoi thóp, đưa tay chạm nhẹ lên trán người đó, cảm nhận hơi nóng hầm hập đang thiêu đốt. Đôi mắt nàng trong veo giờ đây ngấn lệ, một nỗi đau thấu cảm hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Những con người này... họ không đáng phải chịu cảnh này," nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy. "Bệnh dịch này quá quái ác, không phải là bệnh thông thường. Cần có loại thuốc đặc biệt mới mong cứu chữa được." Nàng quay sang Lâm Nhất, ánh mắt cầu khẩn, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng từ hắn.

Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát và kiên cường, cũng không khỏi rùng mình trước cảnh tượng tang thương. Nàng nắm chặt tay, đôi mắt to tròn long lanh nhìn quanh, lòng đầy lo lắng. "Nhìn cái khí này đã thấy không ổn rồi, không biết có bao nhiêu tà ma bệnh dịch đang ẩn chứa bên trong. Chúng ta phải nhanh chóng tìm được Quỷ Thủ Y Vương!" Nàng nói, giọng nói tuy có phần gấp gáp, nhưng vẫn giữ được sự quyết đoán thường thấy, như muốn xua đi cái không khí u ám đang vây lấy họ.

Mạc Vô Tình, với đôi mắt đỏ ngầu và vẻ mặt hốc hác, nhíu mày thật sâu. Hắn cảm nhận rõ rệt âm khí cuồn cuộn nơi đây, nó không chỉ là khí lạnh, mà còn mang theo một sự mục ruỗng, một sức mạnh tà ác đang âm thầm gặm nhấm sinh mệnh. Hắn siết chặt thanh đoản đao bên hông, đôi mắt sắc lạnh quét qua những thân người bệnh tật, trong lòng dấy lên một sự cảnh giác cao độ. Hắn đã từng sống trong bóng tối, đã từng quen thuộc với sự tàn khốc, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến hắn cảm thấy một sự bất an khó tả.

Lâm Nhất chậm rãi bước tới, không nói một lời, hắn cúi người xuống bên cạnh một ông lão gầy guộc đang thở dốc. Khuôn mặt thư sinh của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên một tia sáng dịu dàng, đầy lòng trắc ẩn. Hắn đặt tay nhẹ nhàng lên trán ông lão, nhắm mắt lại, vận chuyển linh khí thanh khiết từ sâu trong đan điền, hóa thành một dòng suối ấm áp chảy vào cơ thể suy yếu của người bệnh. Hắn không dùng phép thuật cường đại, không thi triển thần thông huyền ảo, mà chỉ là một sự truyền dẫn chân nguyên, một sự trấn an từ sâu thẳm tâm hồn. Dù không thể chữa khỏi căn bệnh quái ác, nhưng ít nhất, ông lão dường như cảm thấy được xoa dịu, hơi thở dần đều hơn, nét mặt đỡ căng thẳng hơn một chút.

"Đây là nơi hồng trần bị lãng quên, cũng là nơi y thuật chân chính cần được thức tỉnh nhất," Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói ôn hòa, vang vọng trong không gian u ám, như một lời thì thầm với chính bản thân và với những linh hồn đang đau khổ. Hắn nhìn quanh, nhìn những thân người tiều tụy, nhìn những ánh mắt vô hồn, rồi nhìn sâu vào U Cốc đang chìm trong sương mù. "Chân Đạo không phải là thoát ly thế tục, mà là dung nhập vào thế tục, dùng chính tâm mình để hóa giải những khổ đau, những mê muội của hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin, chỉ cần ta giữ vững chân tâm, mọi khó khăn đều có thể vượt qua." Lời nói của hắn không chỉ là lời an ủi, mà còn là một tuyên ngôn về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đang theo đuổi, một lời khẳng định rằng, 'tiên đạo' không nằm ở sự siêu phàm thoát tục, mà ở khả năng thấu hiểu và gánh vác nỗi đau của thế gian.

Chu Thanh Huyền đứng cạnh, cây bút lông trong tay hắn vẫn không ngừng ghi chép vào cuốn sách cổ. Hắn ghi lại những cảnh tượng bi thương, ghi lại những lời nói đầy triết lý của Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một hành trình tìm kiếm Quỷ Thủ Y Vương, mà còn là một cuộc lữ hành vào tận cùng nỗi đau của hồng trần, một bài học sống động về lòng nhân ái và ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn cảm nhận được sự tương phản giữa vẻ ngoài gầy gò của Lâm Nhất và sức mạnh nội tại phi thường toát ra từ hắn, một sức mạnh không đến từ phép tắc, mà từ chính cái tâm.

Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh) vẫn im lặng như cái bóng, thân hình nhỏ nhắn của nàng lẩn khuất giữa những thân cây, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát xung quanh. Nàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự cảnh giác cao độ, luôn sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào ẩn mình trong màn sương mù và âm khí dày đặc. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, và nàng đang lặng lẽ thực thi nhiệm vụ của mình, bảo vệ nhóm khỏi những tai ương vô hình.

Nhóm người tiếp tục hành trình, mỗi bước chân đều nặng trĩu, không chỉ vì địa hình hiểm trở mà còn vì gánh nặng của những nỗi đau mà họ vừa chứng kiến. U Cốc càng lúc càng sâu, ánh sáng mặt trời đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng của chiều tà. Sương mù không tan mà còn dày đặc hơn, như một tấm màn tang lễ phủ kín cảnh vật. Cái lạnh buốt giá giờ đây còn xen lẫn một sự ẩm ướt khó chịu, như hơi nước từ những đầm lầy chết chóc bốc lên, thấm vào từng sợi tóc, từng lớp áo.

Tuy nhiên, giữa làn âm khí nồng nặc và mùi tanh tưởi của đất mục, một mùi hương lạ lùng bắt đầu thoang thoảng trong không khí. Đó là mùi của thảo mộc, một mùi hương thanh mát, đôi khi xen lẫn chút hăng nồng của những loại dược liệu quý hiếm, dường như đang cố gắng xua đi sự nặng nề của không gian. Mùi hương này, dù yếu ớt, lại giống như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển khơi mù mịt, dẫn lối cho họ.

Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), người luôn đi trước vài bước, đột nhiên dừng lại. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ giơ tay ra hiệu, rồi chỉ về phía một thân cây cổ thụ mục ruỗng nằm ngổn ngang trên mặt đất. Trên thân cây, có những vết cắt gọn gàng, không phải do thiên nhiên tạo thành, mà là dấu vết của bàn tay con người. "Có dấu vết con người. Không phải phàm nhân," nàng thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chắc chắn. Đôi mắt sắc bén của nàng không bỏ sót một chi tiết nào.

Lâm Nhất và những người khác tiến lại gần. Đúng như lời Mạc Linh nói, không chỉ có vết cắt trên cây, mà còn có những phiến đá được sắp đặt một cách có chủ ý, tạo thành một con đường mòn ẩn hiện dưới lớp rêu phong. Dường như có ai đó đã cố tình che giấu con đường này, nhưng lại để lại những dấu vết tinh vi mà chỉ những người có kinh nghiệm mới có thể nhận ra. Mạc Linh tiếp tục dò xét, nàng cúi xuống, chạm nhẹ vào một sợi dây leo khô héo, rồi nhẹ nhàng gỡ ra, để lộ một cái bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, được giấu kín dưới lớp lá rụng.

Mạc Vô Tình tiến lên, đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua khu vực. "Khí tức này... không hoàn toàn là tà, nhưng lạnh lẽo đến tận xương," hắn nói, giọng khàn khàn, trầm thấp. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt, không giống với âm khí mục ruỗng của U Cốc, mà là một thứ khí tức tinh khiết hơn, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng, xa cách, như thể người chủ của nó đã tự cô lập bản thân mình khỏi thế gian.

Lâm Nhất nhìn những dấu vết, nhìn cái bẫy đơn giản nhưng tinh xảo, rồi nhìn về phía trước, nơi mùi thảo mộc ngày càng nồng đậm. Hắn hiểu rằng, đây là thử thách đầu tiên mà Quỷ Thủ Y Vương đặt ra cho những kẻ dám tìm đến nơi ẩn cư của ông. Không phải là sức mạnh vũ lực, mà là sự tinh tế, sự nhạy bén và khả năng thấu hiểu những ẩn ý của tự nhiên. "Xem ra, Quỷ Thủ Y Vương không muốn người khác dễ dàng tìm thấy y," Lâm Nhất khẽ nói, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ suy tư. "Nhưng nếu đã là 'tâm y', thì ắt phải có một con đường để đến gần."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu. "Ông ấy luôn là một người lập dị, nhưng y thuật của ông ấy thì không ai sánh bằng. Để tiếp cận được ông ấy, không chỉ cần vượt qua những cạm bẫy vật lý, mà còn phải vượt qua cả những rào cản trong tâm trí ông ấy nữa." Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc hành trình tìm người, mà còn là một cuộc đấu trí, một bài kiểm tra về sự chân thành.

Dạ Ảnh Thích Khách tiếp tục dẫn đường, bước chân nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tán cây rậm rạp, như một hồn ma dẫn lối. Dưới sự dẫn dắt của nàng, nhóm người đi qua một con đường mòn quanh co, len lỏi giữa những vách đá dựng đứng, nơi ánh sáng chiều tà đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự bao trùm của bóng đêm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị của U Cốc.

Cuối cùng, sau một hồi lâu di chuyển trong bóng tối và sương mù, họ đến một khu vực có vẻ là nơi ẩn cư. Đó là một hang động, cửa hang bị che chắn bởi vô số dây leo chằng chịt và những cây cối khô héo, trông như một cái miệng khổng lồ đang há ra nuốt chửng bóng đêm. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, ngoại trừ mùi thảo mộc vẫn thoang thoảng, giờ đây đã nồng nặc hơn rất nhiều, như một lời mời gọi bí ẩn.

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, bóng tối bao trùm cả U Cốc, biến nơi đây thành một vương quốc của sự u ám và lạnh lẽo. Bên ngoài hang động, gió rít từng cơn, mang theo những hạt sương lạnh buốt, nhưng bên trong, một sự tĩnh mịch kỳ lạ bao trùm. Lâm Nhất cùng nhóm bước vào, ánh mắt họ mất một lúc để thích nghi với sự đối lập giữa bóng tối bên ngoài và ánh sáng yếu ớt bên trong.

Bên trong hang động, mọi thứ đơn giản đến lạ thường, gần như đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn, mục ruỗng của U Cốc bên ngoài. Một ngọn đèn dầu nhỏ bé, leo lét, đặt trên một chiếc bàn đá thô sơ, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt nhưng đủ để chiếu rọi một góc nhỏ của hang. Trên chiếc bàn, các loại thảo dược khô được phân loại gọn gàng, sắp xếp ngăn nắp trong những chiếc hộp gỗ và bình sứ cũ kỹ. Một lò luyện thuốc nhỏ, bằng đá, được đặt ở góc hang, vẫn còn vương vấn hơi ấm và mùi dược liệu cháy âm ỉ.

Giữa không gian tĩnh mịch đó, một ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn, nhắm mắt thiền định. Dáng người ông nhỏ thó, lưng hơi còng, nhưng lại toát lên một khí chất khác biệt, một sự cô độc và kiêu ngạo lạ thường. Khi Lâm Nhất cùng nhóm bước vào, ông ta không hề nhúc nhích, dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của họ.

Mãi đến khi Lâm Nhất bước đến gần hơn một chút, ông lão mới từ từ mở mắt. Đôi mắt tinh anh, sáng quắc như chim ưng, nhưng lại ẩn chứa một vẻ khó tính và dò xét, rọi thẳng vào từng người trong nhóm, đặc biệt dừng lại lâu hơn ở Lâm Nhất. Ánh mắt ấy như muốn xuyên thấu tận tâm can, đánh giá, dò xét mọi điều.

"Ồ, ta cứ tưởng là lũ quỷ đói khát nào lầm đường. Hóa ra là một đám 'tiên nhân' lạc bước vào chốn âm u này?" Quỷ Thủ Y Vương cất tiếng, giọng nói khàn khàn, mang theo một chút châm biếm và vẻ thờ ơ. "Lại muốn cầu thuốc trường sinh, hay cầu phép thuật cải tử hoàn sinh? Nơi này không có thứ các ngươi muốn đâu, chỉ có bệnh tật và cái chết mà thôi." Ông ta nói, đôi mắt vẫn không rời khỏi Lâm Nhất, trên môi nở một nụ cười nhếch mép đầy khinh bạc.

Lâm Nhất không hề nao núng trước thái độ khó chịu của Quỷ Thủ Y Vương. Hắn cung kính chắp tay, cúi đầu một cách trang trọng, thể hiện sự tôn trọng của một hậu bối đối với bậc tiền bối. "Kính chào Quỷ Thủ Y Vương tiền bối. Vãn bối Lâm Nhất, phụng lệnh Thiên Cơ Lão Nhân, đặc biệt tìm đến đây." Hắn nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, rồi từ trong ngực áo, Lâm Nhất lấy ra Phù Trần Mộc mà Thiên Cơ Lão Nhân đã trao, nhẹ nhàng đặt lên bàn đá.

"Chúng tôi không cầu trường sinh hay phép thuật hão huyền, thưa tiền bối," Lâm Nhất tiếp tục, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào Quỷ Thủ Y Vương. "Vãn bối chỉ muốn cầu 'tâm y' của tiền bối, để cùng chúng tôi chữa lành những vết thương của hồng trần, cứu vớt những sinh linh đang lầm lạc và đau khổ, như những phàm nhân mà chúng tôi đã gặp trên đường vào U Cốc này. Cái chúng tôi tìm, là con đường để Chân Đạo phục hưng, để con người tìm lại được chân tâm của chính mình, chứ không phải là sự siêu phàm thoát tục mà thế gian vẫn lầm tưởng."

Quỷ Thủ Y Vương nhìn Phù Trần Mộc, ánh mắt ông khẽ lay động, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về vẻ khó tính ban đầu. Ông ta không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, tựa như đang cân nhắc, dò xét từng lời nói, từng cử chỉ của thiếu niên trước mặt. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng hai người lên vách đá, một người trẻ tuổi với tấm lòng nhiệt huyết, một người già cả với vẻ ngoài khó tính và nội tâm phức tạp, tạo nên một bức tranh đối lập đầy ẩn ý trong lòng hang động u tịch.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ