Vô tiên chi đạo
Chương 38

Bóng Đêm Thầm Lặng, Lôi Phong Cảm Ngộ

3571 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bí mật thực hiện kế hoạch giúp đỡ dân làng Thanh Khê Thôn và Tiểu An Trấn, thể hiện sự khéo léo và lòng trắc ẩn.,Chứng kiến thêm nhiều cảnh đời bi thương và sự bất lực của người dân dưới ách áp bức của cường hào, củng cố thêm quyết tâm của Lâm Nhất không khuất phục trước cái ác.,Giới thiệu ấn tượng nhân vật Thần Thổ Địa Làng (Thổ Địa Công) và Người Hát Xẩm (Lão Hát), qua đó làm sâu sắc thêm bối cảnh 'Đại Đạo Thịnh Hành' và sự tương tác giữa phàm nhân, linh giới nhỏ.,Đưa Lâm Nhất đến địa điểm Lôi Điện Phong, nơi hắn chiêm nghiệm về sức mạnh nguyên thủy của tự nhiên và ý chí kiên cường, chuẩn bị cho những bước tiến mới trong nhận thức về 'Đạo'.,Củng cố mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cho thấy sự đồng điệu và tin tưởng tuyệt đối của nàng vào hắn.,Duy trì nhịp độ 'rising_action', đẩy mạnh xung đột tư tưởng và chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Thần Thổ Địa Làng (Thổ Địa Công), Người Hát Xẩm (Lão Hát), Mạnh Y Sĩ, Mai Bà, Kẻ Trộm Vặt (A Tặc)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, kiên định, có chút căng thẳng (tại Lôi Điện Phong).
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, trăng non mờ ảo treo trên nền trời thăm thẳm, rải xuống Thanh Khê Thôn một thứ ánh sáng bạc mỏng manh, tựa như một tấm lụa ai đó vô tình đánh rơi. Gió đêm mơn man qua những mái nhà tranh, luồn lách qua hàng rào tre, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm. Thanh Khê Thôn chìm trong giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa.

Trong màn đêm tịch mịch ấy, hai bóng người lướt đi nhẹ nhàng, hòa vào bóng tối như những chiếc lá khô bị gió cuốn. Đó là Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào cũ kỹ, dáng người gầy gò nhưng mỗi bước chân lại vững chãi đến lạ. Đôi mắt đen láy của hắn, thường ngày trầm tư như giếng cổ, giờ đây lấp lánh một tia sáng khó tả, ẩn chứa sự quyết đoán và một chút gì đó tinh quái. Tô Mạt Nhi, người đồng hành không rời, dáng vẻ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn lanh lợi luôn dõi theo Lâm Nhất, trong đó không chỉ có sự tin tưởng mà còn là nỗi lo lắng thường trực. Nàng vận một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, tuy đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, gọn gàng.

Họ không đi thẳng vào Tiểu An Trấn, mà men theo những con đường nhỏ, len lỏi qua từng ngõ ngách của Thanh Khê Thôn. Mỗi ngôi nhà tranh, mỗi mái ngói mục, mỗi cánh cửa khép hờ, đều chất chứa một câu chuyện, một số phận mà Lâm Nhất đã từng chứng kiến, đã từng cảm thấu. Tiếng ho khan vọng ra từ một căn nhà lụp xụp, tiếng thở dài não nề của một người mẹ trẻ bên chiếc giường tre ọp ẹp nơi đứa con nhỏ đang sốt cao. Mùi thuốc bắc trộn lẫn mùi ẩm mốc, mùi của bệnh tật và sự nghèo khó, cứ thế len lỏi vào khứu giác, quặn thắt lòng người. Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, hơi thở nàng ngưng lại, đôi mắt ướt đẫm.

"Ca ca, họ khổ quá!" Nàng thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong gió đêm. Nỗi đau của những người dân này, nàng đã chứng kiến không ít, nhưng mỗi lần thấy lại, trái tim nàng vẫn nhói lên.

Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn dừng lại trước một mảnh vườn cằn cỗi, nơi những cây lúa non héo úa trong sự tuyệt vọng của người nông dân. Hắn nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi đất, mùi rơm khô, mùi của sự hao mòn và bế tắc. Một luồng linh khí vô hình, thanh khiết và dịu nhẹ, bắt đầu tuôn chảy từ lòng bàn tay hắn, len lỏi vào từng thớ đất, từng mạch nước ngầm. Đó là linh khí mà hắn đã thu thập được từ Cổ Thụ Chi Vương, thứ linh khí mang theo sức sống mãnh liệt của đất trời. Nó không phải là thần thông, không phải là phép thuật để biến hóa vạn vật, mà là một sự bồi đắp thầm lặng, một sự nuôi dưỡng từ cội nguồn. Những hạt mầm linh khí đó, vô hình trung, sẽ giúp đất đai trở nên màu mỡ hơn, nước giếng trong lành hơn, đẩy lùi những mầm bệnh nhỏ bé đang đeo bám. Hắn không thể thay đổi cả một vận mệnh, nhưng hắn có thể gieo vào đó một tia hy vọng, một sự cải thiện nhỏ nhoi mà không ai hay biết.

"Mỗi hạt gạo đều là mồ hôi, mỗi giọt nước mắt đều là nỗi đau..." Lâm Nhất khẽ đáp, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một nỗi buồn sâu thẳm. "Nhưng không phải mọi đau khổ đều vô nghĩa. Chúng ta phải tìm cách... tìm một con đường để xoa dịu nó, dù chỉ là một phần." Hắn mở mắt, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn lờ mờ của Tiểu An Trấn bắt đầu le lói. "Tiên đạo không ở trên trời, Mạt Nhi... mà ở trong lòng người, trong từng hơi thở của hồng trần này."

Hắn hiểu, những việc hắn làm chỉ như muối bỏ biển. Nhưng nếu không làm, dù chỉ là một hành động nhỏ bé, thì cái "Đạo" mà hắn đang truy cầu sẽ trở nên vô nghĩa. Cái đau đớn không phải ở sự bất lực, mà là ở sự thờ ơ. Hắn không thể cứu vớt tất cả, nhưng hắn có thể thắp lên những đốm lửa nhỏ, để xua đi bóng tối nơi nào hắn đi qua. Tô Mạt Nhi hiểu điều đó. Nàng không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và tin tưởng. Nàng biết, hắn đang dùng cách của riêng mình để thực hiện lời thề của một đạo sĩ, để chứng minh Vô Tiên chi Đạo là có thật, là tồn tại trong chính những gian truân của cuộc đời.

Họ tiếp tục bước đi, qua những con đường vắng vẻ của Tiểu An Trấn. Không khí ở đây khác hẳn Thanh Khê Thôn. Dù đêm đã khuya, vẫn có những ánh đèn từ các tửu lâu, từ những dinh thự của kẻ giàu có, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, đối lập hoàn toàn với sự u tối của những khu dân nghèo. Mùi hương liệu quý giá, mùi rượu thịt bay ra từ những cửa hàng sang trọng, hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc từ những con hẻm nhỏ. Lâm Nhất đi qua một căn nhà đổ nát, nơi một người đàn ông gầy gò đang ho sù sụ, bên cạnh là đứa con đang gục đầu ngủ trên tấm chiếu rách. Hắn lại nhắm mắt, khẽ thở ra một luồng linh khí khác, hướng về phía nguồn nước sinh hoạt của khu dân cư, hy vọng nó có thể giúp thanh lọc bớt những tạp chất, mang lại chút sức khỏe cho những phận người khốn khó. Mỗi bước chân của hắn, mỗi hơi thở của hắn, đều mang theo một tâm niệm, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ đời. Hắn không cầu hồi đáp, không mong được biết ơn, chỉ đơn thuần là làm theo cái tâm của mình, thuận theo cái "Đạo" mà hắn đã chọn.

***

Khi bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng bắt đầu xuyên qua màn sương, đánh thức Tiểu An Trấn. Chợ Phàm Nhân, trái tim của trấn nhỏ, đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng rao hàng từ các quầy hàng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của hồng trần. Mùi đồ ăn thức uống thơm lừng, mùi hương liệu nồng nàn, mùi mồ hôi của đám đông, đôi khi xen lẫn mùi tanh của máu từ các lò mổ, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị của cuộc sống.

Giữa chốn ồn ào náo nhiệt ấy, tại một góc chợ tồi tàn, một dáng người gầy gò, khắc khổ ngồi tựa vào bức tường rêu phong. Đó chính là Người Hát Xẩm, Lão Hát. Lão mặc một chiếc áo vải cũ kỹ, chắp vá, mái tóc bạc phơ rối bời. Đôi mắt lão đã mù lòa, chỉ còn là hai hốc sâu thăm thẳm, nhưng đôi tay lão vẫn điêu luyện lướt trên cây đàn nhị, kéo lên những âm thanh trầm bổng, nức nở. Giọng hát của lão khàn đục, nhưng lại chứa đựng một nỗi bi thương sâu sắc, kể về số phận con người, về sự bất lực trước cường quyền, về những giọt nước mắt rơi không thành tiếng. Chung quanh lão, vài ba người dân đứng lại lắng nghe, ai nấy đều mang vẻ mặt nặng trĩu, đồng cảm với từng lời ca.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dừng lại cách đó không xa, lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự cam chịu, sự tuyệt vọng ẩn sâu trong từng nốt nhạc, từng lời ca của Lão Hát. Những câu chuyện về cường hào áp bức, về thuế má nặng nề, về những mảnh đời khốn khó cứ thế hiện ra rõ mồn một qua giọng hát của lão. Trái tim Lâm Nhất quặn thắt, nhưng hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Hắn biết, lời ca của Lão Hát không chỉ là kể chuyện, mà còn là nỗi lòng của cả trấn, của cả một thời đại.

Khi khúc xẩm tạm ngừng, Lâm Nhất tiến lại gần, đặt một đồng bạc lấp lánh vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt trước mặt Lão Hát. Hắn khẽ cúi người, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ để Lão Hát nghe thấy. "Lão bá, đời người như khúc xẩm, buồn vui lẫn lộn... nhưng nụ cười vẫn nở trên môi kẻ khốn cùng, phải chăng vì trong lòng họ vẫn còn một tia hy vọng? Có những hạt mầm, chỉ cần một giọt sương, một tia nắng, sẽ đâm chồi..." Hắn không nói cụ thể, nhưng cái "hạt mầm", cái "tia hy vọng" ấy, chính là cái mà hắn muốn gieo vào lòng người, thông qua chính lời ca của Lão Hát.

Lão Hát, người đã quen với những lời bố thí lạnh nhạt, bất chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt mù lòa như vô định nhìn về phía Lâm Nhất. Lão dường như cảm nhận được một luồng khí chất khác lạ, một sự chân thành không tìm thấy ở những người thường. Đôi môi lão mấp máy, rồi một nụ cười hiền từ, đầy ẩn ý nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Tiểu đạo sĩ nói phải... đời người như khúc xẩm, buồn vui lẫn lộn, nhưng vẫn phải cất tiếng ca... để những kẻ tai điếc mắt mờ kia nghe thấy."

Bất chợt, Lão Hát thay đổi khúc xẩm. Giọng ca của lão vẫn bi thương, nhưng xen vào đó là một sự kiên cường đến lạ. Lão hát về những hạt mầm nảy nở trên đất cằn, về ánh sáng le lói xua tan màn đêm, về ý chí không khuất phục của những người dân nhỏ bé. Lão hát về "những điềm báo lạ", về "những lời nguyền ẩn giấu" sẽ giáng xuống những kẻ gieo rắc tai ương. Lời ca của lão không còn chỉ là sự than vãn, mà đã trở thành một thông điệp, một lời cảnh tỉnh. Nó không nói thẳng thừng, nhưng lại gieo vào lòng những người nghe một sự mơ hồ, một niềm tin vào những điều thần bí mà kẻ cường hào vẫn luôn sợ hãi.

Những người dân đang chen chúc ở chợ, ai nấy đều lặng đi lắng nghe. Họ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi Lão Hát nhắc đến "điềm báo", đến "lời nguyền". Nỗi sợ hãi mơ hồ ấy, kết hợp với một chút hy vọng nhỏ nhoi, bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Tô Mạt Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng mở to, đầy thán phục. Nàng biết, kế hoạch của Lâm Nhất đã bắt đầu được thực hiện, một cách tinh tế và đầy sức thuyết phục. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua đi vẻ lo lắng ban nãy.

***

Sau khi gieo những hạt mầm hy vọng và nỗi sợ hãi vào lòng người dân và bọn cường hào qua lời ca của Lão Hát, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời khỏi chợ. Hắn cảm thấy cần phải tìm một nơi tĩnh lặng để chiêm nghiệm, để cảm nhận sự kết nối sâu sắc hơn với linh giới, với những yếu tố tâm linh mà hắn tin rằng vẫn tồn tại mạnh mẽ trong thời Đại Đạo Thịnh Hành này. Hắn dẫn Tô Mạt Nhi đến một ngôi Cổ Miếu hoang phế nằm khuất sau những rặng tre già của Thanh Khê Thôn.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ngôi miếu cổ kính hiện ra trong ánh chiều tà, trông càng thêm u tịch và bí ẩn. Những bức tường đổ nát, những phiến ngói vỡ vụn, những pho tượng phật không đầu, tất cả đều nhuốm một màu thời gian. Tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc ma mị, gợi cảm giác rùng rợn. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục xộc vào khứu giác, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn bước vào trong, tìm một chỗ trống trước ban thờ đổ nát, nơi một tấm bồ đoàn cũ kỹ đã phủ đầy bụi đất vẫn còn nguyên vẹn. Hắn nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi, rồi ngồi xuống, bắt đầu tĩnh tọa. Tô Mạt Nhi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, không nói một lời, chỉ im lặng quan sát. Nàng biết, đây là khoảnh khắc riêng tư của Lâm Nhất, khoảnh khắc hắn tìm kiếm sự kết nối với Đạo.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, tâm trí dần trở nên thanh tịnh. Hắn cảm nhận được luồng linh khí yếu ớt nhưng kiên định từ nơi đây, một linh khí đã tồn tại qua hàng trăm năm, chứng kiến bao thăng trầm của Thanh Khê Thôn. Trong cõi tĩnh lặng của tâm hồn, một hình ảnh dần hiện lên mờ ảo. Đó là một ông lão nhỏ thó, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, đôi mắt chứa đựng sự thấu hiểu và bao dung. Lão mặc một bộ y phục giản dị, tay cầm một cây gậy gỗ mục. Đó không ai khác chính là Thần Thổ Địa Làng, vị thần bảo hộ của vùng đất này.

Thổ Địa Công không nói một lời nào. Lão chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu nở trên môi, như một sự thừa nhận, một lời động viên vô thanh. Không có âm thanh, nhưng Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng một câu nói vang vọng trong tâm trí hắn, không phải bằng lời, mà bằng cảm giác, bằng sự thấu hiểu sâu sắc: "Dân lành an lạc, ta cũng an lạc."

Câu nói ấy, nhẹ nhàng nhưng lại mang một sức nặng vô cùng lớn, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đang đi. Nó nói lên rằng, cái "Đạo" mà hắn truy cầu không phải là sự xa hoa, không phải là thần thông phép thuật siêu phàm, mà là sự hòa hợp với vạn vật, là mong muốn an lạc cho chúng sinh. Một vị thần, dù chỉ là vị thần nhỏ bé cai quản một vùng đất, cũng chỉ mong muốn dân chúng của mình được bình yên. Vậy thì một người tu đạo, há lại không nên có tâm niệm như vậy? Sự xuất hiện của Thổ Địa Công, dù chỉ trong tâm trí, đã củng cố thêm niềm tin và quyết tâm của Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, những hành động nhỏ bé của mình, dù không tạo nên kỳ tích, nhưng lại thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo mong muốn của trời đất, của linh giới. Đó là một sự kết nối, một sự chấp thuận vô hình.

Lâm Nhất từ từ mở mắt. Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm. Ngôi Cổ Miếu chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Lâm Nhất lại bừng sáng một niềm tin mãnh liệt. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, thấy đôi mắt nàng vẫn kiên định dõi theo hắn, không chút nghi ngờ. Nàng đã quen với những khoảnh khắc chiêm nghiệm kỳ lạ của hắn, và nàng luôn ở đó, lặng lẽ ủng hộ.

***

Dù đã gieo mầm hy vọng và nhận được sự khẳng định từ Thổ Địa Công, Lâm Nhất vẫn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn nhận ra rằng những hành động nhỏ của mình, dù ý nghĩa, vẫn chỉ là tạm thời, những cành lá xum xuê che phủ một cái gốc rễ của sự bất công vẫn còn đó. Để thực sự thay đổi, không chỉ cần lòng trắc ẩn, mà còn cần một ý chí mạnh mẽ, một sự kiên cường không gì lay chuyển được. Và để tìm kiếm ý chí đó, hắn cần đến một nơi mà sức mạnh nguyên thủy của thiên nhiên được thể hiện rõ ràng nhất.

Đó là Lôi Điện Phong, ngọn núi cao nhất vùng, nơi mà người dân trong trấn vẫn đồn đại là nơi trú ngụ của thần sét. Đường lên Lôi Điện Phong hiểm trở vô cùng, đặc biệt là vào ban đêm, giữa cơn bão giông đang gầm thét. Mưa lớn xối xả, sấm sét liên hồi xé toạc màn đêm, gió mạnh rít gào như tiếng quỷ khóc. Những vách đá dựng đứng trở nên trơn trượt, những cây cổ thụ bị sét đánh cháy đen đứng chơ vơ như những bóng ma, và những tảng đá lớn bị nứt vỡ nằm ngổn ngang. Mùi ozon nồng nặc từ sấm sét, mùi khói khét của những vật bị sét đánh, mùi đá ẩm ướt, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí áp lực, nguy hiểm và đầy bạo liệt.

"Ca ca, nguy hiểm quá!" Tô Mạt Nhi hét lên giữa tiếng gió gào thét, giọng nàng lạc đi vì lo lắng. Nàng đã nắm chặt tay Lâm Nhất từ lúc họ bắt đầu leo núi, hơi thở hổn hển, nhưng nàng không hề từ bỏ. Nàng biết, Lâm Nhất sẽ không bao giờ dẫn nàng vào chỗ chết, và mỗi quyết định của hắn đều có một ý nghĩa sâu xa.

Lâm Nhất không đáp lời, chỉ siết chặt tay nàng, truyền cho nàng hơi ấm và sự vững vàng. Đôi mắt hắn, dưới ánh chớp sáng lòa, hiện lên một sự kiên định đến lạ thường. Hắn không tìm cách trốn tránh hay che chắn, mà lại tiến lên phía trước, lên đến đỉnh cao nhất của ngọn núi. Khi họ đứng trên đỉnh Lôi Điện Phong, giữa tâm bão, cảnh tượng thật hùng vĩ và đáng sợ. Sấm sét đánh liên hồi, những tia điện xanh lè xé toạc bầu trời đen kịt, chiếu sáng cả không gian trong tích tắc, rồi lại chìm vào bóng tối.

Lâm Nhất buông tay Tô Mạt Nhi, bước đến rìa vách đá, đứng vững chãi như một pho tượng. Hắn dang rộng hai tay, nhắm mắt lại, để mưa xối xả lên người, để gió táp vào mặt, để những dòng lôi điện nguyên tố cuồn cuộn vờn quanh. Hắn không tìm cách hấp thụ hay điều khiển nó, không cầu sức mạnh thần thông. Hắn chỉ đơn thuần là chiêm nghiệm, là cảm nhận sự kiên cường, bất diệt của tự nhiên.

Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng sấm vang trời và ánh chớp xé toạc màn đêm, Lâm Nhất hiểu ra. Sức mạnh không chỉ ở sự hủy diệt của lôi điện, mà còn ở sự kiên cường của nó, không bao giờ khuất phục trước bất cứ điều gì. Đó là ý chí nguyên thủy của trời đất, là sự bùng nổ của sinh lực. Hắn nhận ra, để thực sự bảo vệ những người yếu thế, để chống lại cái ác, không chỉ cần lòng trắc ẩn, mà còn cần một ý chí mạnh mẽ như lôi điện, một tinh thần không bao giờ gục ngã, không bao giờ khuất phục trước bất cứ thế lực nào. Sự bất công, cường quyền cũng như cơn bão này, chúng gầm thét, chúng tàn phá, nhưng rồi chúng cũng sẽ qua đi. Điều quan trọng là phải đứng vững, phải kiên cường, phải giữ vững "Đạo" trong lòng.

Hắn cũng cảm nhận được một sự kết nối mơ hồ với Kinh Thư Vô Tự trong tâm hải. Phải chăng, những đạo lý về sức mạnh tự nhiên, về lôi điện, về sự cân bằng của vạn vật, đều đã được khắc ghi trong cuốn kinh thư không chữ ấy? Phải chăng, những gì hắn đang chiêm nghiệm chính là một phần của con đường Vô Tiên mà hắn đang truy cầu?

Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, nhìn tấm lưng gầy gò của hắn vững chãi giữa bão tố, lòng nàng vừa lo lắng vừa dâng trào sự ngưỡng mộ. Nàng biết, hắn đang trải qua một sự thấu hiểu sâu sắc, một bước tiến lớn trong con đường tu Đạo của mình. Dù nguy hiểm, dù sợ hãi, nàng vẫn sẽ luôn ở bên hắn, là điểm tựa vững chắc cho hắn giữa hồng trần gian nan này. Bởi nàng tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà hắn đã chọn, vào cái "Đạo" trong tâm hắn. Ánh chớp giật liên hồi, chiếu sáng hình ảnh hai con người nhỏ bé đứng trên đỉnh núi, đối diện với sức mạnh nguyên thủy của đất trời, nhưng không hề khuất phục.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ