Huyết dịch còn vương vãi, mùi tanh nồng vẫn chưa tan hết trong Bí Mật Huyết Lô, nhưng nhóm Lâm Nhất đã rời đi. Không phải vì sợ hãi, mà vì họ cần một không gian tĩnh lặng hơn để chiêm nghiệm những gì vừa chứng kiến, để phân tích những tàn dư của thứ tà pháp ghê tởm kia. Bóng đêm buông xuống, bao phủ núi Thanh Vân trong màn sương mờ ảo, nhưng trong tâm khảm mỗi người, một cơn bão tố vừa trỗi dậy, xé toạc tấm màn của sự thật.
Sau khi thoát khỏi tầm mắt của Thiên Đạo Môn, Lâm Nhất và đồng hữu tìm đến một Ẩn Cư Động Phủ nằm sâu trong khe núi, nơi Thiên Cơ Lão Nhân đã chuẩn bị sẵn để họ có thể tạm lánh và nghiên cứu. Hang đá tự nhiên này không quá lớn, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, bên trong có một chiếc giường đá đơn sơ, một bàn đá rộng đủ cho mấy người vây quanh, và một lò luyện đan nhỏ vẫn còn âm ỉ tro tàn. Một dòng suối nhỏ róc rách chảy qua kẽ đá, tiếng nước trong trẻo ấy đáng lẽ phải mang lại sự an yên, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại như tiếng thở dài vô tận của hồng trần. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm quyện với chút hương thảo mộc khô từ lò luyện, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh mịch vừa nhuốm màu cô độc.
Ánh lửa bập bùng từ lò luyện đan, yếu ớt nhưng kiên cường, chiếu lên khuôn mặt đầy suy tư của ba người. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm hơn bao giờ hết, chứa đựng nỗi phẫn nộ và cả sự kinh hoàng chưa tan. Hắn ngồi đối diện với Quỷ Thủ Y Vương, lặng lẽ quan sát y đang tỉ mẩn phân tích một mẫu 'linh dược' và vài tàn tích từ Huyết Lô mà họ đã thu thập được. Vương Lão, với dáng người nhỏ thó, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Y cẩn trọng đặt từng mảnh nhỏ lên bàn đá, dùng các dụng cụ tinh vi của mình để kiểm tra, ánh lửa lập lòe hắt lên mái tóc bạc phơ và khuôn mặt nhăn nheo của y.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt trong veo của nàng vẫn chưa hết bàng hoàng. Nàng lo lắng nhìn hai người đàn ông đang tập trung cao độ, thỉnh thoảng lại đưa tay siết chặt túi thuốc bên hông, như thể muốn tìm kiếm một chút an ủi từ những thứ quen thuộc. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tạo nên những âm thanh vi vút như lời than thở của vạn vật.
“Không phải chỉ là hút sinh khí đơn thuần… Thứ này, nó còn ăn mòn cả căn cơ, luân hồi của người dùng… Biến họ thành những con rối vô hồn, một phần của thứ gì đó lớn hơn nhiều.” Quỷ Thủ Y Vương bất ngờ phá vỡ sự im lặng, giọng y khàn đặc, mỗi lời thốt ra như chứa đựng nỗi sợ hãi và phẫn nộ tột cùng. Y đẩy mẫu vật đã phân tích xong về phía Lâm Nhất, trên đó hiện rõ những đường nét mờ ảo, xoắn xuýt như những sợi xích vô hình, đang dần siết chặt một đốm sáng yếu ớt. Đó không phải là sinh khí, mà là... mệnh cách.
Lâm Nhất đưa tay chạm nhẹ vào mẫu vật. Cảm giác lạnh lẽo và một luồng khí tức tà dị xâm nhập vào đầu ngón tay hắn, khiến hắn rùng mình. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời bi thảm, từng đối mặt với nhiều loại tà thuật, nhưng thứ này, nó vượt xa mọi giới hạn của sự tàn độc. Nó không chỉ cướp đi sinh mệnh, mà còn vặn vẹo cả bản chất cốt lõi của một sinh linh.
“Ăn mòn căn cơ… luân hồi…?” Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, “Chẳng lẽ, Thiên Đạo Môn muốn… kiểm soát cả sinh tử luân hồi của chúng sinh sao? Họ muốn… định đoạt vận mệnh?” Nàng không thể tin vào tai mình, thứ mà nàng từng tôn kính là tiên đạo, nay lại hiện nguyên hình là thứ tà đạo tột cùng, không chỉ hủy hoại thân xác mà còn vươn tới cả linh hồn.
Lâm Nhất ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao. “Họ không chỉ hủy hoại thân xác, mà còn muốn hủy hoại cả ‘mệnh’ của con người… Thao túng số phận…” Giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một sức nặng ngàn cân. Hắn nhớ lại những thân xác khô héo trong Huyết Lô, những ánh mắt vô hồn, không còn chút phản kháng. Ban đầu, hắn nghĩ đó là do sinh khí bị hút cạn, nhưng giờ đây, hắn hiểu ra rằng, linh hồn và mệnh cách của họ cũng đã bị gặm nhấm, bị bóp méo, biến họ thành những vỏ bọc rỗng tuếch, sẵn sàng cho một mục đích tà ác nào đó.
Nỗi phẫn nộ trong Lâm Nhất lại bùng lên, nhưng nó không còn là ngọn lửa thiêu đốt mù quáng. Thay vào đó, nó biến thành một tảng băng cứng rắn, một ý chí kiên định đến mức đáng sợ. Hắn từng nghĩ, Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, rằng chân lý ẩn chứa trong những gian nan, thử thách của hồng trần. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, cái ‘tiên đạo’ mà Thiên Đạo Môn rao giảng không phải là gian nan, không phải là thử thách, mà là một sự bóp méo, một sự lợi dụng tột cùng. Họ không chỉ muốn sức mạnh, họ muốn kiểm soát. Kiểm soát tất cả.
“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình… Nhưng chúng lại muốn định đoạt cả cái linh, cái tình ấy…” Lâm Nhất khẽ thở dài, trong hơi thở ấy phảng phất nỗi đau và sự xót xa. Hắn vuốt ve kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn hiểm nguy hơn gấp bội. Đối thủ không chỉ là những kẻ luyện tà pháp, mà là những kẻ vọng tưởng trở thành ‘Thiên Đạo’ giả dối, muốn giam cầm vạn vật trong lòng bàn tay.
“Căn cơ bị hủy, luân hồi bị đoạn, không chỉ là cái chết, mà là sự biến mất hoàn toàn của một sinh linh khỏi dòng chảy của vũ trụ.” Quỷ Thủ Y Vương bổ sung, giọng y đầy căm phẫn. “Nó giống như một sự xóa bỏ, một sự tẩy trắng. Như thể họ chưa từng tồn tại, hoặc tồn tại chỉ để phục vụ cho mục đích của kẻ khác.”
Mộ Dung Uyển Nhi cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Kiểm soát sinh tử, thao túng luân hồi, đó là quyền năng chỉ thuộc về Thiên Đạo, những kẻ dám vọng tưởng đến mức độ này, không còn có thể gọi là tu sĩ nữa, mà là ma quỷ đội lốt. Nàng nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt nàng dâng lên một tia cầu khẩn, một niềm tin vô bờ bến. Nàng tin rằng, chỉ có hắn, người với Vô Tiên Chi Đạo trong tâm, mới có thể đối mặt và vượt qua được loại tà ác này.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn phải làm gì đây? Vạch trần Thiên Đạo Môn chỉ là bước khởi đầu. Phía sau những huyết tế tàn khốc, phía sau những ‘linh dược’ ăn mòn, là một âm mưu động trời, một sự thao túng vượt ra ngoài sức tưởng tượng. Hắn cần lời giải đáp, cần hiểu rõ hơn về cái gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Khống’ này. Và có lẽ, chỉ có một người có thể vén màn bí mật đó.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ núi Thanh Vân, nhóm Lâm Nhất đã có mặt tại một phân bộ bí mật của Thiên Cơ Các. Không giống như những tòa nhà nguy nga, tráng lệ mà người ta thường liên tưởng đến các tông môn lớn, phân bộ này chỉ là một kiến trúc khiêm tốn, gần như hòa mình vào cảnh vật xung quanh, khó có thể nhận ra từ bên ngoài. Tuy nhiên, khi bước vào bên trong, một thế giới khác hiện ra. Không gian được bảo vệ bởi những trận pháp tinh xảo, linh khí trong lành và thanh khiết hơn hẳn bên ngoài. Mùi hương liệu thanh nhã quyện với mùi giấy cổ và mực tàu thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh lặng, vừa bí ẩn. Tiếng lật giấy nhẹ nhàng đâu đó, tiếng gió thổi qua các khe hở được thiết kế đặc biệt, và cả tiếng chuông gió xa xăm không rõ từ đâu vọng lại, tất cả tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng đầy quyền lực, như thể mọi tri thức của hồng trần đều hội tụ nơi đây.
Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, và râu tóc bạc phơ như tuyết, đã chờ sẵn. Đôi mắt tinh anh của y ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, vẫn trầm tĩnh như mặt hồ thu, không một gợn sóng dù Lâm Nhất vừa kể lại chi tiết những gì họ đã khám phá trong Bí Mật Huyết Lô và những suy đoán về 'Thiên Mệnh Chi Khống'. Y lắng nghe không ngắt lời, thỉnh thoảng chỉ gật đầu nhẹ, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu của y.
“Những gì các ngươi thấy, chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn.” Giọng Thiên Cơ Lão Nhân trầm ấm, chậm rãi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, “'Huyết tế' đã là tà ác, nhưng nó chỉ là công cụ để phục vụ một mục đích cao cả hơn, hay đúng hơn là tà ác hơn… đó là 'Thiên Mệnh Chi Khống'.”
Lâm Nhất khẽ rùng mình. Hắn đã linh cảm được điều này, nhưng khi nghe chính Thiên Cơ Lão Nhân xác nhận, một cảm giác nặng nề vẫn đè nặng lên ngực hắn. “Thiên Mệnh Chi Khống? Thao túng số phận… Làm sao họ có thể làm được điều đó?” Hắn không thể tưởng tượng nổi một thế lực nào trên đời có thể ngông cuồng đến mức vọng tưởng kiểm soát cả mệnh trời.
Thiên Cơ Lão Nhân thở dài, ánh mắt y nhìn về một góc phòng, nơi những giá sách chất đầy những cuộn da dê cổ kính và những bản đồ đã ố vàng. “Hồng trần không phải tự nhiên mà vận hành. Có những kẻ từ thời Thượng Cổ, đã vọng tưởng kiểm soát 'Thiên Đạo', biến nó thành 'Nhân Đạo' của riêng mình. Họ đã xây dựng 'Thiên Mệnh Trận Pháp', một thứ có thể định đoạt phước lành hay tai ương, sinh tử luân hồi của vạn vật… Một thứ có thể điều chỉnh khí vận, thay đổi vận mệnh của một vùng đất, thậm chí là cả một thế hệ sinh linh.”
Y chậm rãi bước đến một bản đồ khổng lồ đã ố vàng, trải rộng trên bàn đá trung tâm. Trên bản đồ, những đường nét mờ nhạt vẽ nên những mạch khí, những điểm tụ hội linh khí, và những ký hiệu khó hiểu. “Thiên Đạo Môn, hay đúng hơn là những kẻ đứng sau chúng, đã không ngừng tìm kiếm và tái tạo lại thứ tà thuật cổ xưa này. Cái gọi là ‘linh dược’ mà các ngươi phát hiện, chính là một phần của cơ chế đó. Nó không chỉ hút sinh khí, mà còn là một ‘chìa khóa’ để kết nối những sinh linh ấy vào một mạng lưới lớn hơn, một phần của Thiên Mệnh Trận Pháp.”
Quỷ Thủ Y Vương hít một hơi lạnh. “Một mạng lưới… Nghĩa là, những người dùng linh dược, họ không chỉ bị hút cạn, mà còn trở thành những ‘điểm nút’ trong trận pháp của chúng sao?” Giọng y run rẩy, sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Nếu đúng như vậy, thì Thiên Đạo Môn không chỉ hại người, mà còn biến người thành công cụ, thành vật tế sống cho một trận pháp khổng lồ.
“Chính xác là như vậy.” Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu. “Mỗi cá nhân, mỗi vùng đất, đều có khí vận riêng, đều là một phần của Thiên Đạo. Nhưng khi bị kết nối vào trận pháp này, khí vận của họ sẽ bị bóp méo, bị điều khiển. Từ đó, Thiên Đạo Môn có thể thao túng sự thịnh suy của một tông môn, sự giàu nghèo của một thị trấn, thậm chí là sự sống chết của một vương triều. Họ có thể tạo ra tai ương, gieo rắc bệnh tật, hoặc ban phát ‘phước lành’ giả dối để củng cố quyền lực và niềm tin mù quáng của chúng sinh.”
Mộ Dung Uyển Nhi không kìm được cảm giác buồn nôn. Nàng từng là một y giả, thề nguyện cứu giúp chúng sinh. Nhưng những gì Thiên Đạo Môn làm, không chỉ là giết người, mà là chơi đùa với số phận, thao túng sinh tử, biến vạn vật thành quân cờ trong ván cờ tà ác của chúng. Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ. “Đây… đây là thứ tà ác tột cùng. Nó không còn là mê muội bởi sức mạnh, mà là sự hủy diệt tất cả.”
Lâm Nhất đứng lặng, nhìn chằm chằm vào bản đồ. Từng lời của Thiên Cơ Lão Nhân như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí hắn, phá vỡ những giới hạn cuối cùng về sự tà ác mà hắn từng biết. Hắn đã từng nghĩ về hồng trần gian nan, về việc tìm kiếm chân lý trong những thử thách. Nhưng sự thật này, nó vượt quá mọi thử thách, nó là sự bóp méo toàn bộ ý nghĩa của sự tồn tại. “Thiên Đạo Môn muốn trở thành… Thiên Đạo giả dối?” Hắn thì thầm, giọng nói như tiếng thở hắt ra từ cõi sâu thẳm của tâm hồn.
“Chẳng qua là những kẻ phàm nhân vọng tưởng.” Thiên Cơ Lão Nhân lắc đầu, ánh mắt y thoáng qua một nỗi u hoài sâu sắc. “Từ thời Thượng Cổ, đã có những kẻ muốn đạp đổ Thiên Đạo, thay mình làm chủ. Chúng đã thất bại thảm hại, để lại vô số di họa cho hậu thế. Thiên Đạo Môn, hay kẻ đứng sau chúng, chỉ là những kẻ nối gót, dùng những tàn tích của tà pháp cổ xưa để thực hiện dã tâm vĩ đại của mình. Chúng không phải là kẻ mạnh hơn Thiên Đạo, chúng chỉ là sâu mọt gặm nhấm, phá hoại sự cân bằng của vạn vật.”
Y dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Nhất. “Ngươi đã từng nói, Vô Tiên Chi Đạo của ngươi là tìm kiếm chân lý trong hồng trần, là thuận theo tự nhiên, không truy cầu sức mạnh mà truy cầu sự thấu hiểu. Giờ đây, ngươi đã nhìn thấy. Cái gọi là ‘tiên đạo’ của Thiên Đạo Môn, chính là nghịch lại tất cả những gì ngươi tin tưởng. Nó là sự ép buộc, sự thao túng, sự hủy diệt. Nó là ma đạo đội lốt tiên đạo, gieo rắc tai ương dưới danh nghĩa phước lành.”
Lâm Nhất siết chặt tay. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai mình. Hắn là một trong số ít người thấu hiểu được quy mô khủng khiếp của âm mưu này. Niềm tin vào ‘Thiên Đạo’ chân chính trong hắn càng trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, và sự phẫn nộ với sự bóp méo này cũng càng dâng cao. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại một tông môn tà ác, mà là một cuộc chiến vì chân lý, vì sự cân bằng của vạn vật, vì quyền được sống và được lựa chọn vận mệnh của mỗi sinh linh.
***
Chiều tà, khi sương mù bắt đầu giăng lối, phủ lên núi rừng một vẻ âm u huyền ảo, Thiên Cơ Lão Nhân dẫn nhóm Lâm Nhất đến một Cổ Thần Di Tích. Nơi đây nằm sâu trong vùng núi hiểm trở, ít người biết đến, và dường như đã bị thời gian lãng quên hàng ngàn năm. Kiến trúc nơi đây hùng vĩ nhưng đã mục nát theo thời gian, những khối đá khổng lồ chạm khắc phù văn khó hiểu, những bức tượng thần linh đã đổ nát, nằm rải rác khắp nơi. Một số kiến trúc vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ, tỏa ra một khí tức cổ xưa và thần bí, nhưng cũng đầy nặng nề và u tịch.
Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh rợn người, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm. Bước chân của họ vọng lại trong không gian rộng lớn, tạo nên một cảm giác cô độc và nhỏ bé trước sự vĩ đại của thời gian và sự tàn phá của nó. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ hòa quyện vào nhau, cùng với một thứ mùi linh khí đã biến chất, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề. Nơi đây như một cánh cổng dẫn đến một quá khứ xa xăm, nơi mà những bí mật bị chôn vùi đang chờ đợi được khám phá, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm họa khôn lường.
“Đây là một phần của ‘trận nhãn’ cổ xưa… Một trong những mắt trận quan trọng của Thiên Mệnh Trận Pháp thời Thượng Cổ.” Thiên Cơ Lão Nhân dừng lại trước một vách đá khổng lồ, trên đó in hằn những đường nét mờ nhạt của các phù văn đã bị phong hóa gần như hoàn toàn. “Nơi Thiên Đạo Môn đã từng cố gắng thay đổi dòng chảy thiên mệnh. Chúng đã thất bại, nhưng đã học được cách biến tấu, tạo ra những ‘trận pháp phụ’ để kiểm soát từng khu vực nhỏ, từng cá nhân…”
Y dùng cây quải trượng bằng gỗ mục chỉ vào những đường nét ấy, đôi mắt tinh anh của y như xuyên thấu lớp bụi thời gian. “Họ đã lợi dụng những điểm tụ linh khí tự nhiên, những mạch địa long, và cả những nơi có oán khí tích tụ để xây dựng nên mạng lưới trận pháp của mình. Mỗi ‘linh dược’ mà các ngươi tìm thấy, mỗi huyết tế tàn khốc, đều là một viên gạch, một sợi dây kết nối vào mạng lưới đó. Họ không cần phải kích hoạt toàn bộ Thiên Mệnh Trận Pháp cổ xưa, chỉ cần những ‘trận pháp phụ’ này cũng đủ để thao túng một phần hồng trần.”
Lâm Nhất đưa tay chạm vào vách đá lạnh lẽo, cảm nhận những phù văn mờ nhạt dưới đầu ngón tay. Một luồng khí tức u ám, nặng nề từ hàng ngàn năm trước dường như xuyên qua lớp đá, truyền vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự tuyệt vọng của vô số sinh linh đã từng bị thao túng, bị biến thành quân cờ trong ván cờ của những kẻ vọng tưởng. Cảm giác ghê tởm dâng lên, nhưng không làm hắn lùi bước. Ngược lại, nó càng củng cố thêm ý chí kiên định của hắn.
“Kiểm soát… từng sinh linh… Từng số phận…” Lâm Nhất thì thầm, ánh mắt hắn quét qua những bức tượng thần đã đổ nát, những khối đá vô tri. “Đây không còn là cầu tiên nữa, đây là muốn trở thành ‘Thiên Đạo’ giả dối! Chúng muốn tự mình làm chủ sinh tử, tự mình định đoạt phước lành hay tai ương của vạn vật.” Giọng hắn vang vọng trong không gian u tịch, mang theo một nỗi phẫn nộ tột cùng, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương cũng đứng đó, vẻ mặt đầy phẫn nộ và suy tư. Quỷ Thủ Y Vương cảm thấy xót xa cho vô số sinh linh bị lợi dụng, bị biến thành vật hiến tế cho cái gọi là ‘tiên đạo’ của Thiên Đạo Môn. Còn Mộ Dung Uyển Nhi, trái tim nàng đau thắt lại khi nghĩ đến những người dân vô tội, những người đã tin tưởng vào Thiên Đạo Môn, đã đặt cả hy vọng vào ‘linh dược’ của chúng, để rồi bị biến thành những con rối vô hồn.
“Này tiểu tử, ngươi đã thấy hết rồi đó.” Thiên Cơ Lão Nhân quay sang Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh của y nhìn thẳng vào hắn. “Thiên Mệnh Trận Pháp sẽ là một mục tiêu chính yếu trong cuộc chiến chống lại Thiên Đạo Môn. Phá giải nó, hoặc thanh tẩy nó, mới có thể trả lại sự cân bằng cho hồng trần.” Y khẽ thở dài, “Âm mưu thao túng số phận này cho thấy Thiên Đạo Môn không chỉ đơn thuần là một tông môn tham lam, mà còn có thể liên kết chặt chẽ với kẻ đứng đầu Hắc Ám Cung, hoặc chính kẻ đó là chủ mưu thực sự đứng sau Thiên Đạo Môn, đã tồn tại từ thời Thượng Cổ, giờ đây mới lộ diện.”
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên nghị. “Chân Đạo không thể bị bóp méo, Thiên Đạo không thể bị thao túng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, mỗi người đều có quyền tự do lựa chọn con đường của mình, không ai có quyền định đoạt số phận của kẻ khác.” Hắn nói, giọng nói tuy trầm thấp nhưng vang vọng mạnh mẽ, như một lời thề sắt đá.
Sự phẫn nộ và quyết tâm của Lâm Nhất sau khám phá này không còn là sự nóng giận nhất thời, mà đã biến thành một ngọn lửa bền bỉ, cháy âm ỉ trong sâu thẳm tâm hồn hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những trận chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về chân lý. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ vạch trần âm mưu này trước công chúng, dùng những bằng chứng không thể chối cãi để đánh thức những kẻ còn đang u mê, để tập hợp những đồng minh chân chính.
Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tâm đã bị vặn vẹo, tiên đạo đã bị tha hóa, thì chân lý phải được phục hồi. Lâm Nhất hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến của cả hồng trần. Hắn phải tìm kiếm những kẻ bị hại, những kẻ còn mang trong mình ánh sáng của thiện lương, để cùng nhau thắp lên ngọn lửa Chân Đạo, phá tan màn đêm tăm tối của Thiên Đạo Môn. Hắn sẽ không chỉ là người phá giải trận pháp, mà còn là người thắp lại niềm tin, dẫn dắt chúng sinh tìm lại con đường của chính mình.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, sương mù dày đặc bao phủ Cổ Thần Di Tích, khiến mọi thứ chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Nhưng trong ánh mắt Lâm Nhất, không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, chỉ còn lại sự kiên định. Đây là lời tuyên chiến không chỉ với Thiên Đạo Môn, mà với cả một loại tà ác đã tồn tại từ ngàn xưa. Và đây, chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến vì chân lý, vì nhân luân, vì sự sống và quyền tự do của vạn vật.