Vô tiên chi đạo
Chương 372

Bóng Đêm Tri Kỷ: Lời Thì Thầm Từ Kẻ Bị Ruồng Bỏ

4298 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và các đồng minh tìm kiếm và tiếp cận một cựu đệ tử Thiên Đạo Môn bị ruồng bỏ để thu thập thông tin nội bộ.,Bắt đầu quá trình xây dựng lòng tin với cựu đệ tử, người nắm giữ những bí mật quan trọng về cơ cấu, hoạt động và sự tha hóa sâu sắc của Thiên Đạo Môn.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất và đồng minh về tính cấp thiết của việc vạch trần Thiên Đạo Môn, thông qua lời kể của người trong cuộc.,Thiết lập một kênh thông tin mới và mở rộng mạng lưới liên minh cho cuộc đối đầu sắp tới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Lý Nguyên (Đệ Tử Bị Trục Xuất)
Mood: mysterious, tense, contemplative, gradually hopeful (for justice)
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, sương mù dày đặc bao phủ Cổ Thần Di Tích, khiến mọi thứ chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Nhưng trong ánh mắt Lâm Nhất, không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, chỉ còn lại sự kiên định. Đây là lời tuyên chiến không chỉ với Thiên Đạo Môn, mà với cả một loại tà ác đã tồn tại từ ngàn xưa. Và đây, chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến vì chân lý, vì nhân luân, vì sự sống và quyền tự do của vạn vật.

***

Trong động phủ ẩn mình sâu trong núi, nơi Thiên Cơ Lão Nhân chọn làm nơi ẩn cư tạm thời, ánh nến leo lét hắt bóng lên vách đá gồ ghề, tạo nên những hình thù kỳ dị nhảy múa. Không khí trong động ẩm lạnh, mang theo mùi đá mục và đất mục, nhưng lại có một luồng linh khí trong lành, tinh khiết len lỏi, xoa dịu phần nào sự nặng nề trong lòng người. Bên ngoài, tiếng gió đêm rít qua kẽ đá khe núi, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của đại địa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ len lỏi qua chân núi, rồi vọng vào động. Dù thời gian đã thấm thoát trôi qua vài canh giờ kể từ lúc rời khỏi Cổ Thần Di Tích, bóng tối của Thiên Đạo Môn và âm mưu thao túng Thiên Mệnh vẫn còn đeo bám lấy tâm trí mỗi người.

Lâm Nhất ngồi lặng lẽ trên một tảng đá phẳng, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào ngọn lửa nến đang chao đảo. Nỗi phẫn nộ trong hắn không hề nguôi ngoai, mà ngược lại, nó lắng đọng thành một sự kiên định sắt đá. Hắn gầy gò, thanh thoát, đạo bào vải thô cũ kỹ ôm sát thân hình, nhưng khí chất toát ra từ hắn lại khiến người ta không thể xem thường. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi ngồi dựa vào vách đá, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Nàng vẫn còn chấn động bởi những gì đã chứng kiến, những hình ảnh về những sinh linh bị hút cạn sinh khí, về sự tàn độc của Thiên Đạo Môn vẫn cứ ám ảnh tâm trí nàng. Nàng thở dài khe khẽ, tiếng thở hòa vào tiếng gió đêm, như một lời than vãn không thành tiếng cho số phận hồng trần. Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt tinh quái của y lại ánh lên vẻ bất mãn và căm phẫn khó che giấu. Y nhấp một ngụm rượu từ bình hồ lô, vị rượu cay nồng dường như cũng không đủ để xua đi cái vị đắng chát trong lòng.

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh của y quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Lâm Nhất. Giọng y trầm ấm, chậm rãi vang lên, như tiếng suối chảy giữa đêm khuya tĩnh mịch, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô cùng: “Để vạch trần tận gốc rễ sự mục nát này, để phá giải Thiên Mệnh Trận Pháp đang thao túng hồng trần, chúng ta cần một người từng ở trong đó, một người bị chính bóng tối đó ruồng bỏ. Một kẻ thấu tỏ mọi ngóc ngách, mọi bí mật, nhưng lại không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo Môn nữa.” Y ngừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Nhất. “Ta biết một kẻ như vậy. Hắn tên là Lý Nguyên, từng là một đệ tử nội môn của Thiên Đạo Môn, nhưng đã bị trục xuất cách đây hơn hai mươi năm vì dám vạch trần một số âm mưu của chúng. Hắn bị ruồng bỏ, bị truy sát, và giờ đây sống ẩn dật nơi thâm sơn cùng cốc.”

Lâm Nhất trầm tư, ánh mắt hắn vẫn không rời ngọn nến. Hắn biết, việc tìm kiếm một kẻ nội ứng là cần thiết, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy. “Hắn có đáng tin không, Thiên Cơ Lão Nhân? Liệu có phải là cái bẫy mà Thiên Đạo Môn giăng ra để dụ dỗ chúng ta?” Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều thể hiện sự cẩn trọng và cảnh giác cao độ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự dối trá, quá nhiều sự phản bội trong hồng trần này, nên không thể không đề phòng. Đôi khi, kẻ thù lớn nhất lại ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của sự yếu đuối, sự đáng thương.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, tiếp lời: “Nếu hắn bị ruồng bỏ, có lẽ nỗi oán hận sẽ giúp chúng ta, khiến hắn đứng về phía chúng ta. Nhưng cũng có thể, nỗi oán hận đó lại là con dao hai lưỡi, khiến hắn không còn phân biệt được thiện ác, chỉ muốn báo thù mà bất chấp mọi thứ. Chúng ta không thể đặt niềm tin mù quáng vào một người đã trải qua quá nhiều đau khổ.” Nàng nhớ lại những bệnh nhân của mình, những người bị lòng hận thù ăn mòn, mất đi cả nhân tính. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó.

Quỷ Thủ Y Vương gật gù, ánh mắt tinh quái của y chợt lóe lên một tia sáng lạnh. “Chuyện này không đơn giản. Kẻ bị ruồng bỏ của Thiên Đạo Môn, nếu còn sống đến giờ, hẳn phải có bản lĩnh không nhỏ, hoặc là đã tìm được một nơi ẩn náu tuyệt mật. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh từ cái quá khứ bị phản bội đó có thể khiến hắn trở nên cố chấp, thậm chí điên loạn.” Y lại nhấp một ngụm rượu, tiếng "ực ực" nhỏ vang vọng trong động. “Nhưng nếu hắn thực sự nắm giữ những bí mật cốt lõi, hắn có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về Thiên Đạo Môn, đặc biệt là những âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm đó.”

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ cười một tiếng, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô va chạm vào nhau. “Lão phu hiểu những lo lắng của các ngươi. Nhưng đôi khi, để đánh thức lương tri, để thắp lại ngọn lửa công lý trong một trái tim đã chai sạn vì oán hận, cần phải có một ngọn lửa lớn hơn, một lý tưởng cao cả hơn. Lâm Nhất tiểu tử, ngươi chính là ngọn lửa đó. Chân Đạo của ngươi, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của ngươi, chính là điều mà Lý Nguyên đang tìm kiếm, dù hắn có thể không nhận ra.” Y chống cây quải trượng bằng gỗ mục xuống nền đá, tiếng “cộc” nhẹ nhàng vang lên, như một lời khẳng định. Rồi y dùng đầu quải trượng vẽ một bản đồ đơn giản trên nền đất phủ đầy cát và bụi, chỉ ra một khu vực hẻo lánh, nằm sâu trong dãy núi Vân Khê, gần một trấn nhỏ tên là Tiểu An Trấn. “Hắn thường ẩn mình ở một động phủ trên đỉnh Thúy Bình Sơn, gần Tiểu An Trấn. Nơi đó tuy hẻo lánh nhưng lại có linh khí dồi dào, rất thích hợp cho việc tu luyện.”

Lâm Nhất nhìn theo những nét vẽ của Thiên Cơ Lão Nhân, ánh mắt hắn ngày càng kiên định. Hắn biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng không thể lùi bước. Hắn đã thề sẽ vạch trần sự thật, sẽ mang lại công bằng cho hồng trần. Hắn phải làm. Hắn gật đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức mạnh: “Nếu hắn là người có thể giúp chúng ta, thì dù có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ thuyết phục hắn.” Hắn đứng dậy, khí chất thanh thoát của một đạo sĩ trẻ tuổi nhưng mang trong mình gánh nặng của cả hồng trần hiện rõ. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tâm đã bị vặn vẹo, tiên đạo đã bị tha hóa, thì chân lý phải được phục hồi.” Lời nói của hắn vang vọng trong động phủ, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển nổi.

Thiên Cơ Lão Nhân nhìn Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh của y ánh lên vẻ tán thưởng. Y biết, hắn đã trưởng thành, đã tìm thấy con đường của riêng mình. “Đi đi, tiểu tử. Nhưng hãy cẩn trọng. Kẻ bị ruồng bỏ luôn mang theo những vết sẹo sâu sắc, cả thể xác lẫn tâm hồn. Hãy dùng tấm lòng chân thành của ngươi để chạm đến lương tri còn sót lại trong hắn.” Y phất tay áo, ngọn nến trong động chợt bùng lên rực rỡ hơn một chút, rồi lại trở về trạng thái leo lét ban đầu, như một lời nhắn nhủ về sự mong manh của hy vọng trong đêm tối.

***

Rời khỏi động phủ của Thiên Cơ Lão Nhân khi trời còn tờ mờ sáng, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đã cải trang thành những lữ khách bình thường. Họ đi bộ xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những con đường mòn cheo leo. Tiếng chim hót líu lo chào đón bình minh, tiếng lá cây xào xạc dưới chân như những lời thì thầm của tự nhiên, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với những bí mật đen tối mà họ đang theo đuổi. Dưới bầu trời trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, gió nhẹ thổi mơn man, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi hương của cỏ cây hoa lá.

Họ đến Tiểu An Trấn vào giữa trưa. Tiểu trấn nằm nép mình dưới chân dãy núi Vân Khê, yên bình và tĩnh lặng. Những ngôi nhà gạch và gỗ đơn giản xếp dọc theo con đường lát đá cuội, mái ngói xám rêu phong. Không khí trong trấn trong lành, mang theo mùi khói bếp ấm áp và mùi đất ẩm ướt sau trận mưa đêm. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ ở khu chợ nhỏ, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe bò kéo lạch cạch từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh cuộc sống phàm trần đầy an yên. Cuộc sống bình dị này, đối với Lâm Nhất, luôn là một phần quan trọng của ‘hồng trần gian nan’ mà hắn luôn cố gắng bảo vệ. Hắn hiểu rằng, tiên đạo không phải là xa rời trần thế, mà là để bảo vệ và thăng hoa những giá trị nhân sinh cốt lõi nơi đây.

Họ tìm một quán trọ nhỏ, gọi vài món ăn đơn giản. Quỷ Thủ Y Vương, với vẻ ngoài lôi thôi và cái bình rượu luôn kè kè bên mình, dễ dàng hòa mình vào đám đông, bắt chuyện với những người dân địa phương. Y lân la hỏi thăm về những câu chuyện kỳ lạ, những người tu sĩ ẩn dật trong vùng. Với vẻ mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh quái, y luôn tỏ ra vô hại, thậm chí có phần hài hước, khiến người dân dễ dàng mở lòng. Mộ Dung Uyển Nhi thì chăm chú quan sát xung quanh, đôi mắt trong veo của nàng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng lắng nghe những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm, cố gắng ghép nối chúng lại để tìm ra manh mối. Nàng cảm thấy xót xa cho những người dân nơi đây, những người đang sống trong sự bình yên giả tạo, không hề hay biết về âm mưu tàn độc đang rình rập từ Thiên Đạo Môn.

Lâm Nhất ngồi trầm tư một góc, hắn uống một chén trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn quan sát cuộc sống của người dân Tiểu An Trấn, cảm nhận nhịp sống chậm rãi, bình yên nơi đây. Hắn chợt nghĩ, Thiên Đạo Môn muốn thao túng cả cái hồng trần này, muốn biến những số phận bình thường nhất thành quân cờ của chúng. Điều đó càng củng cố thêm quyết tâm trong hắn. “Hồng trần là nơi ẩn chứa vô vàn bí mật, cũng là nơi lưu giữ lương tri cuối cùng của con người,” hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy suy tư, như đang nói với chính mình. Hắn tin rằng, chỉ khi hòa mình vào hồng trần, mới có thể thấu hiểu được giá trị của nó, và từ đó, mới có thể tìm thấy chân lý của tiên đạo.

Quỷ Thủ Y Vương quay lại, đặt bình rượu xuống bàn, khẽ hắng giọng. “Lão già này sống ẩn dật, không dễ tìm đâu. Nghe nói hắn rất ít khi xuất hiện, chỉ thỉnh thoảng mới xuống trấn để đổi chút vật tư. Người dân ở đây gọi hắn là ‘Lão Quái trên núi’, vì hắn không thích giao du, lại có vẻ ngoài gầy gò, tiều tụy, đôi mắt lúc nào cũng trũng sâu, trông như ma đói.” Y nhíu mày, “Nhưng cũng có người nói, hắn có vẻ là một người tốt, từng cứu giúp vài người bị bệnh nặng trong trấn mà không lấy một xu nào. Chỉ là tính tình quái gở, không ai dám đến gần.” Vương Lão đưa tay chỉ về phía ngọn núi cao nhất phía Tây trấn, đỉnh Thúy Bình Sơn. “Chắc chắn là hắn ở trên đó. Động phủ của hắn được đồn là nằm sâu trong một thung lũng bí mật, ẩn mình sau một thác nước.”

Mộ Dung Uyển Nhi gật đầu, thêm vào: “Người dân kể rằng hắn có vẻ bị ám ảnh bởi điều gì đó, thường xuyên lẩm bẩm một mình về ‘sự dối trá’ và ‘máu tanh’. Có lẽ những lời đồn này càng khẳng định hắn chính là Lý Nguyên mà Thiên Cơ Lão Nhân nhắc đến. Một người từng là đệ tử Thiên Đạo Môn, bị trục xuất, và mang trong mình những bí mật ghê tởm.” Nàng thở dài, “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nỗi đau khổ và oán hận đã ăn sâu vào tâm hồn hắn, e rằng muốn thuyết phục hắn sẽ không dễ dàng.”

Lâm Nhất đứng dậy, ánh mắt hắn hướng về phía Thúy Bình Sơn sừng sững. Hắn biết, con đường này không chỉ là tìm kiếm một người, mà còn là một hành trình đi vào tâm hồn của một kẻ bị tổn thương sâu sắc. “Không dễ dàng, nhưng chúng ta phải thử.” Giọng hắn kiên định. “Nếu hắn thực sự là người mà chúng ta cần, thì những bí mật mà hắn nắm giữ có thể giúp chúng ta vạch trần Thiên Đạo Môn, cứu vớt vô số sinh linh đang bị chúng lợi dụng.” Hắn cảm thấy một luồng gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước từ ngọn núi. Hắn biết, một cuộc đối đầu không chỉ bằng lời nói mà còn bằng sự thấu hiểu, bằng lòng trắc ẩn đang chờ đợi hắn. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào sự chân thành của mình, tin vào sức mạnh của Chân Đạo.

***

Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt nhuộm đỏ đỉnh Thúy Bình Sơn, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy u tịch. Gió se lạnh thổi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên tiếng xào xạc như những lời than vãn không dứt. Tiếng côn trùng bắt đầu kêu rả rích, báo hiệu một đêm nữa sắp buông xuống. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đã tìm được con đường dẫn đến động phủ của Lý Nguyên. Đúng như lời đồn, một thác nước lớn đổ xuống từ vách đá che khuất lối vào một hang động ẩn mình. Tiếng nước đổ ào ạt vang vọng khắp thung lũng, như muốn nhấn chìm mọi âm thanh khác.

Trong động phủ hẻo lánh, không khí mang vẻ u uất, tĩnh mịch hơn nhiều so với động phủ của Thiên Cơ Lão Nhân. Mùi đất ẩm và mùi thảo mộc thoang thoảng, nhưng lại có thêm một thứ mùi khó tả, mùi của sự cũ kỹ, của sự cô độc và có lẽ là cả nỗi uất hận đã tích tụ qua nhiều năm tháng. Lý Nguyên ngồi trên một tảng đá phẳng, lưng quay ra phía cửa động, dáng người gầy gò, tiều tụy, tựa như một pho tượng đá đã bị thời gian gặm nhấm. Trang phục cũ kỹ, bạc màu, không còn chút dấu vết nào của sự hào nhoáng khi còn là đệ tử tông môn. Đôi mắt trũng sâu của y nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, chứa đựng sự mệt mỏi và u uất. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá trong động, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lâm Nhất bước vào, tiếng bước chân xào xạc trên lớp lá khô và đất ẩm trong động. Lý Nguyên không hề quay đầu lại, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự cảnh giác tột độ từ con người tiều tụy đó, như một con thú bị thương đang ẩn mình trong hang, sẵn sàng phòng thủ.

“Các ngươi là ai?” Giọng Lý Nguyên khàn đặc, đầy hoài nghi và oán hận, vang vọng trong động phủ, như tiếng đá cọ vào đá. “Tìm đến lão già vô dụng này làm gì? Thiên Đạo Môn phái các ngươi đến sao? Lại muốn truy sát ta đến tận cùng sao? Hay là muốn moi móc thêm bí mật gì từ ta?” Y vẫn không quay lại, nhưng ánh mắt chứa đầy sự thù địch và cảnh giác đã quét qua cả ba người.

Lâm Nhất đứng lại cách Lý Nguyên vài bước, giữ một khoảng cách tôn trọng. Hắn không vội vã, không ép buộc. Hắn biết, lòng người đã bị tổn thương thì cần thời gian để chữa lành, cần sự chân thành để thấu hiểu. “Chúng ta không phải người của Thiên Đạo Môn, Lý Nguyên tiền bối.” Giọng hắn ôn hòa, chân thành, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta đến đây không phải để truy sát, mà là để tìm sự thật, để vạch trần sự dối trá của chúng. Ngươi có muốn nhìn tận mắt những gì chúng ta đã phát hiện không?” Hắn chậm rãi kể lại những gì đã chứng kiến trong 'Bí Mật Huyết Lô', về ‘linh dược’ biến chất, về ‘huyết tế ngàn năm’ và cả âm mưu ‘Thiên Mệnh Trận Pháp’ đang thao túng số phận của vạn linh. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ nói ra sự thật trần trụi, những cảnh tượng kinh hoàng mà hắn và đồng minh đã tận mắt nhìn thấy.

Lý Nguyên ban đầu vẫn giữ vẻ thờ ơ, thậm chí còn nhếch mép khinh miệt. “Sự thật ư? Sự thật thì có ích gì? Ta đã mất tất cả vì cái gọi là sự thật đó rồi! Gia đình tan nát, danh dự hủy hoại, cả cuộc đời ta chỉ còn lại bóng tối và sự truy đuổi không ngừng nghỉ. Ta đã vạch trần, nhưng ai tin? Ai dám tin? Thiên Đạo Môn quá lớn, quá mạnh, chúng che đậy tất cả. Ngay cả khi sự thật phơi bày, chúng cũng sẽ bóp méo, sẽ biến ngươi thành kẻ điên rồ, giống như ta vậy!” Giọng y đầy tuyệt vọng, pha lẫn sự cay đắng và nỗi nhục nhã.

Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đứng phía sau Lâm Nhất, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ phản ứng nào từ Lý Nguyên. Nàng Uyển Nhi cảm nhận được nỗi đau tột cùng trong lời nói của y, một nỗi đau đã gặm nhấm y suốt mấy chục năm qua. Quỷ Thủ Y Vương thì nhíu mày, y hiểu rằng để phá vỡ lớp vỏ bọc dày đặc của sự tuyệt vọng này, cần phải có một cú sốc lớn hơn.

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào tấm lưng gầy gò của Lý Nguyên. “Ngươi đã mất tất cả, nhưng lương tri của ngươi thì không. Ngươi đã vạch trần sự thật khi còn là đệ tử Thiên Đạo Môn, điều đó chứng tỏ ngươi vẫn còn giữ được phần thiện lương trong tâm hồn. Ngươi có thể chấp nhận để những kẻ đã hủy hoại cuộc đời ngươi tiếp tục hủy hoại hàng vạn sinh linh khác, thao túng Thiên Mệnh của cả hồng trần sao?” Hắn nói, giọng nói tuy trầm thấp nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. “Chúng ta đã tìm thấy những di tích của ‘Thiên Mệnh Trận Pháp’, những dấu vết của một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, được ngụy trang dưới danh nghĩa ‘tu luyện tiên đạo’. Ngươi có muốn nhìn thấy cảnh tượng những người dân vô tội bị biến thành ‘dược liệu’, bị hút cạn sinh khí, chỉ để phục vụ cho sự trường sinh giả dối của những kẻ đứng đầu Thiên Đạo Môn không?”

Lý Nguyên chợt run rẩy, cả người y cứng đờ. Tên ‘Thiên Mệnh Trận Pháp’ như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào ký ức đã ngủ yên bấy lâu. Y từ từ quay đầu lại, đôi mắt trũng sâu, đầy tơ máu, nhìn Lâm Nhất như nhìn một hồn ma. Ánh mắt y đầy hoài nghi, nhưng cũng có một tia sáng le lói của sự chấn động. “Thiên Mệnh Trận Pháp… Các ngươi… các ngươi biết về nó sao? Không thể nào… Đó là bí mật lớn nhất của Thiên Đạo Môn, thứ mà ngay cả trưởng lão cũng không được phép biết đến toàn bộ! Ta chỉ vô tình nhìn thấy một vài mảnh vụn trong Tàng Kinh Các cũ, bị coi là tà thuật cấm kỵ, nhưng rồi chúng bị đốt bỏ sạch sẽ. Chúng nói đó là huyền thoại, là tà thuyết… Chúng đã lừa dối ta!” Giọng y không còn sự khàn đặc mà đã trở nên run rẩy, đầy phẫn nộ và đau khổ.

Lâm Nhất gật đầu. “Chúng không chỉ lừa dối ngươi, mà còn lừa dối cả hồng trần này. Chúng ta không chỉ biết, chúng ta còn có bằng chứng.” Hắn không đưa ra vật chứng cụ thể ngay lúc này, mà chỉ dùng lời nói để gợi lại ký ức, để khơi dậy nỗi đau và sự phẫn nộ đã bị chôn vùi trong Lý Nguyên. Hắn mô tả lại khung cảnh ghê rợn trong 'Bí Mật Huyết Lô', hình ảnh những 'huyết trì' đỏ tươi, những 'hình nhân' đáng sợ, và những ghi chép cổ xưa về 'huyết tế'. Hắn kể về những sinh linh vô tội bị lợi dụng, bị biến thành công cụ cho một âm mưu tàn độc.

Mỗi lời nói của Lâm Nhất như một nhát dao cứa vào trái tim chai sạn của Lý Nguyên. Ánh mắt y từ hoài nghi chuyển sang chấn động, rồi dần dần bùng lên ngọn lửa của sự phẫn nộ tột cùng. Y nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng y dường như không cảm thấy đau. Ký ức về những điều y từng mơ hồ cảm nhận được, những mảnh ghép rời rạc về sự mục nát của Thiên Đạo Môn, giờ đây như được nối liền lại một cách hoàn chỉnh. Y nhớ lại những kẻ đứng sau, những kẻ mà ngay cả các trưởng lão Thiên Đạo Môn cũng phải e dè, những kẻ dường như có liên hệ sâu sắc với thứ mà Thiên Cơ Lão Nhân gọi là Hắc Ám Cung. Y từng vô tình nghe được một vài lời thì thầm về một "điểm yếu chí mạng" của Thiên Đạo Môn, thứ mà chúng cố gắng che giấu bằng mọi giá, một bí mật cốt lõi liên quan đến chính Thiên Mệnh Trận Pháp này, nhưng lúc đó y còn quá trẻ, quá non nớt để hiểu hết. Y chỉ biết, thứ đó có thể hủy diệt cả Thiên Đạo Môn từ bên trong.

Giờ đây, khi nghe Lâm Nhất kể, từng mảnh ghép trong tâm trí y dần khớp vào nhau. Sự thật mà y từng liều mạng vạch trần, nhưng bị coi là điên rồ, giờ đây đang được một người khác, một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi nhưng kiên định, mang đến. Nỗi đau khổ, sự tuyệt vọng và oán hận trong y không hề mất đi, nhưng giờ đây, chúng không còn là ngọn lửa thiêu đốt chính y nữa, mà bắt đầu chuyển hóa thành một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, muốn thiêu rụi cái tà ác đã hủy hoại cuộc đời y và vô số sinh linh khác. Y không còn nhìn Lâm Nhất với ánh mắt thù địch nữa, mà là một ánh mắt phức tạp, chứa đựng sự biết ơn, nỗi hổ thẹn, và một niềm hy vọng mong manh. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lý Nguyên đang thức tỉnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ