Chân tâm của Lý Nguyên, sau bao năm tháng bị vùi dập dưới lớp vỏ bọc của sợ hãi và tuyệt vọng, giờ đây đang thức tỉnh. Ánh mắt y không còn là sự trống rỗng vô hồn mà đã bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, một ngọn lửa thiêu đốt cái tà ác đã hủy hoại cuộc đời y và vô số sinh linh khác. Y nhìn Lâm Nhất, không còn sự thù địch hay hoài nghi, mà là một ánh mắt phức tạp, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc, nỗi hổ thẹn và một niềm hy vọng mong manh về một con đường giải thoát. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lý Nguyên đang thức tỉnh, nhưng sự thức tỉnh ấy lại kéo theo một điềm báo kinh hoàng, một cơn bão tố sắp ập đến.
Không khí trong Ẩn Cư Động Phủ vốn dĩ yên tĩnh, thanh tịnh với tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió nhẹ rì rào qua kẽ lá, đột nhiên trở nên nặng nề, ngột ngạt đến khó thở. Một luồng sát khí lạnh lẽo, mang theo ý chí hủy diệt mãnh liệt, xuyên qua lớp trận pháp bảo vệ mỏng manh của động phủ, như một lưỡi dao vô hình rạch nát màn đêm tĩnh mịch. Lý Nguyên, vừa dứt lời về những kẻ đứng sau và "điểm yếu chí mạng" của Thiên Đạo Môn, đột ngột run rẩy bần bật, cả người y cứng đờ như bị hóa đá. Đôi mắt trũng sâu của y trợn tròn, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa động như vừa thấy quỷ, đồng tử co rút lại vì sợ hãi tột độ. Mùi đất ẩm và thảo mộc thoang thoảng trong động phủ bị lấn át bởi một thứ khí tức tanh nồng, ghê rợn, khiến mọi giác quan đều phải cảnh giác cao độ.
“Là chúng… chúng đã tìm ra ta! Chúng sẽ không để ta sống!” Giọng Lý Nguyên đứt quãng, lạc hẳn đi vì nỗi kinh hoàng. Y cố gắng lùi lại, đôi tay gầy guộc vô thức cào cấu vào vách đá lạnh lẽo, nhưng thân thể y dường như không còn tuân theo ý chí nữa. Sự sợ hãi đã biến y thành một kẻ nô lệ của quá khứ, của những ký ức tàn khốc mà y đã cố gắng chôn vùi bấy lâu.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đều đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt sắc bén quét qua cửa động. Sát khí này không phải là loại tầm thường, nó mang theo một sự tàn độc và mục đích rõ ràng – hủy diệt. Hắn ta, tiểu đạo sĩ gầy gò với đôi mắt sâu thẳm, nhanh chóng thủ thế, Phù Trần Mộc trong tay khẽ rung lên như cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn, lập tức rút kim châm từ túi thuốc, chuẩn bị sẵn sàng. Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó nhưng đôi mắt tinh quái lóe lên vẻ thận trọng, cũng đã đặt tay lên bình rượu và bộ kim châm sáng loáng của mình. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng xé gió của pháp thuật tà dị ngày càng gần, bao vây lấy động phủ nhỏ bé.
“Đừng sợ, có chúng ta ở đây. Chúng ta sẽ không để ngươi chết.” Lâm Nhất nói, giọng nói tuy trầm thấp nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trấn an kỳ lạ, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ Lý Nguyên, và hắn sẽ làm bằng mọi giá. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Miễn là tâm ta vững, dù bão táp cũng chẳng thể lay chuyển."
Quỷ Thủ Y Vương nhíu mày, trầm giọng nói: “Khí tức này… không phải kẻ tầm thường. E rằng là một trong số những kẻ đứng đầu Thiên Đạo Môn. Chúng không chỉ muốn bịt miệng ngươi, Lý Nguyên, mà còn muốn thanh trừ cả chúng ta. Lần này, e là một trận chiến sinh tử.” Tay y đã sẵn sàng, những chiếc kim châm trong tay sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu.
Lâm Nhất không nói thêm lời nào, hắn nhanh chóng bố trí lại vài trận pháp phòng thủ tạm thời quanh cửa động. Những đường nét phù văn cổ xưa được hắn vẽ ra trong hư không, lấp lánh một thứ ánh sáng yếu ớt, tạo thành một lá chắn vô hình. Hắn biết, những trận pháp này chỉ có thể cầm chân kẻ địch trong chốc lát, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để họ tìm ra một con đường thoát thân. Mộ Dung Uyển Nhi thì chuẩn bị các loại dược liệu cấp tốc, sẵn sàng sơ cứu hoặc dùng độc dược để đối phó với kẻ thù. Nàng biết, trong tình thế này, y thuật của nàng có thể trở thành vũ khí sắc bén.
Tiếng bước chân đã rõ ràng hơn, không còn là tiếng xào xạc mơ hồ mà là những tiếng động mạnh mẽ, dứt khoát của những kẻ có tu vi cao thâm. Một mùi tanh tưởi của máu tươi và pháp khí tà dị xộc thẳng vào động phủ, báo hiệu sự hiện diện của những sát thủ Thiên Đạo Môn. Sau đó là một tiếng nổ lớn, lớp trận pháp tạm thời của Lâm Nhất bị phá vỡ dễ dàng như tờ giấy mỏng. Những bóng đen mặc hắc bào, che kín mặt, nhanh nhẹn như những con ma, lao vào động phủ. Đôi mắt chúng lóe lên ánh sáng xanh lục quỷ dị, mang theo sát ý lạnh lẽo.
“Chạy!” Lâm Nhất hô lớn, không chút do dự. Hắn biết không thể đối đầu trực diện trong không gian chật hẹp này. Hắn vung Phù Trần Mộc, một luồng chân khí hùng hậu bùng nổ, tạo ra một cơn lốc xoáy nhỏ đẩy lùi những sát thủ vừa xông vào. Hắn nắm lấy Lý Nguyên, kéo y đứng dậy, cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương lao ra khỏi động phủ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường chạy trốn thì rõ ràng trước mắt.
***
Bóng đêm bao trùm Hắc Ám Sâm Lâm, sương xuống dày đặc như một tấm màn lụa trắng xóa, nuốt chửng mọi ánh sáng. Những cây cổ thụ khổng lồ, dây leo chằng chịt, hang động tự nhiên và những tạch nhũ đá ẩn hiện mờ ảo trong màn sương, tạo nên một khung cảnh u ám, ẩm ướt, căng thẳng và đầy nguy hiểm. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng gió rít qua kẽ lá như những lời thì thầm ma quái, cùng với tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa, càng làm tăng thêm sự rùng rợn của khu rừng. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa từ đâu đó vọng lại, cùng mùi hương lạ của các loài hoa độc, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Từng tiếng động nhỏ cũng có thể ẩn chứa hiểm họa, mỗi bước chân xào xạc trên lá khô đều khiến người ta giật mình thon thót.
Lâm Nhất cùng đồng minh kéo Lý Nguyên, người đang hoảng loạn tột độ, lao vào sâu trong Hắc Ám Sâm Lâm. Hắn không dùng sức mạnh phô trương mà dùng sự linh hoạt và thấu hiểu thiên địa để né tránh, đẩy lùi. Phù Trần Mộc trong tay hắn không chỉ là vũ khí, mà còn là một phần thân thể, mỗi động tác đều ẩn chứa đạo lý thiên địa, biến hóa khôn lường, tạo ra những lá chắn vô hình và đường thoát hiểm. Những sát thủ của Thiên Đạo Môn, mặc hắc bào che kín mặt, như những bóng ma, bám riết không rời. Chúng là những cỗ máy giết chóc vô cảm, chỉ tuân lệnh tuyệt đối, không ngừng tung ra những đòn tấn công hiểm ác từ mọi phía. Ánh sáng xanh lục lập lòe của ám khí và pháp thuật tà dị cắt ngang màn đêm, tạo nên những vệt sáng ghê rợn.
Lý Nguyên liên tục vấp ngã, hơi thở hổn hển, đôi mắt trũng sâu mở to vì sợ hãi. Mỗi khi ngã xuống, y lại thốt ra những lời hoảng loạn, như một dòng suối vỡ òa của những bí mật bị kìm nén bấy lâu. “Chúng… chúng sẽ giết tất cả! Chúng… chúng muốn dùng ‘Thiên Mệnh Trận Pháp’ để ‘tẩy luyện’ toàn bộ hồng trần… biến tất cả thành ‘dược dẫn’ cho ‘Thiên Đạo Chân Thân’ của chúng! Đây là âm mưu của Đại Trưởng Lão!” Lời nói của y như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Nhất, hé lộ một âm mưu còn tàn độc và quy mô lớn hơn nhiều so với dự đoán, liên kết trực tiếp đến mục tiêu của Arc "Đại Đạo Phục Hưng". Hắn đã biết về Thiên Mệnh Trận Pháp, nhưng 'Thiên Đạo Chân Thân' và 'tẩy luyện hồng trần thành dược dẫn' lại là một cấp độ tàn bạo hoàn toàn khác.
Mộ Dung Uyển Nhi, dù lo lắng nhưng vẫn giữ được sự kiên định, ánh mắt nàng quét nhanh xung quanh, tìm kiếm sơ hở của kẻ địch. “Lâm Nhất, cẩn thận! Chúng rất đông!” Nàng vừa nói, vừa tung ra những mũi kim châm tẩm độc sắc lẻm, cắm phập vào thân cây hoặc những bóng đen đang lao tới. Những sát thủ đó, dù mạnh mẽ, cũng phải chùn bước trước độc dược của nàng. Nàng hiểu rằng, trong cuộc chiến này, mọi sinh mạng đều quý giá, và nàng phải làm mọi thứ để bảo vệ những người bên cạnh.
Quỷ Thủ Y Vương, với kinh nghiệm dày dặn của một lão y sư giang hồ, nhanh chóng chỉ điểm: “Bên trái có bẫy độc! Theo ta!” Y không chỉ nói, mà còn nhanh chóng tung ra một làn khói mù mịt, tỏa ra mùi hương lạ của thảo mộc và độc dược, che mắt kẻ địch. Y luôn đi trước một bước, dùng tri thức y thuật của mình để tìm đường thoát, đồng thời sơ cứu tạm thời cho Lý Nguyên mỗi khi y bị thương nhẹ. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị,” y thường nói, nhưng trong tình cảnh này, thuốc của y lại trở thành vũ khí bảo vệ.
Lâm Nhất vận dụng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ đến cực hạn. Hắn không chỉ né tránh mà còn cảm nhận được dòng chảy của linh khí trong rừng, của gió và sương, của từng ngọn cây, phiến đá. Hắn dùng Phù Trần Mộc như một cây cầu, một bức tường, một đôi cánh để vượt qua những chướng ngại vật, để hóa giải những đòn tấn công hiểm ác. Hắn không muốn giết chóc, mục đích của hắn là bảo vệ, là đưa Lý Nguyên đến nơi an toàn. Mỗi lần sát thủ lao đến, hắn lại dùng một động tác mềm mại nhưng dứt khoát của Phù Trần Mộc, đẩy chúng chệch hướng, hoặc tạo ra một làn gió mạnh hất tung chúng đi. Sương mù dày đặc và cây cối rậm rạp trở thành lợi thế của Lâm Nhất, người thấu hiểu thiên địa, nhưng cũng là cạm bẫy đối với những kẻ chỉ biết tấn công bằng sức mạnh thô bạo.
Trong lúc hỗn loạn, Lý Nguyên tiếp tục hé lộ thêm những bí mật kinh hoàng. “Trưởng Lão Hội… chúng điều khiển tất cả! Chúng là những kẻ đã giả danh ‘Tiên Đạo’ để lừa dối chúng sinh, để nuôi dưỡng ‘Thiên Đạo Chân Thân’… Một tồn tại kinh khủng, muốn nuốt chửng cả hồng trần này!” Lời nói của y, dù đứt quãng, nhưng lại vẽ ra một bức tranh tăm tối về một tổ chức tàn bạo, đứng sau Thiên Đạo Môn, và một âm mưu diệt thế mà ít ai có thể tưởng tượng được. Hắn từng nghe được vài lời thì thầm về một "điểm yếu chí mạng" của Thiên Đạo Môn, thứ mà chúng cố gắng che giấu bằng mọi giá, một bí mật cốt lõi liên quan đến chính Thiên Mệnh Trận Pháp này, nhưng lúc đó y còn quá trẻ, quá non nớt để hiểu hết. Y chỉ biết, thứ đó có thể hủy diệt cả Thiên Đạo Môn từ bên trong. "Đó là một pháp khí... một linh vật cổ xưa... bị trấn áp dưới Thiên Đạo Sơn... nó là nguồn gốc của Thiên Mệnh Trận Pháp, và cũng là điểm yếu của nó!" Lý Nguyên hoảng loạn nói thêm, những lời nói của y như một mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện bức tranh tăm tối trong tâm trí Lâm Nhất.
Lâm Nhất cảm nhận được gánh nặng đè lên vai. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn không chỉ là tu thân, mà còn là gánh vác trách nhiệm bảo vệ hồng trần. Hắn biết, cuộc chiến này không thể né tránh. Hắn phải kiên định, phải mạnh mẽ hơn nữa để đối mặt với cái ác đang đội lốt "Tiên Đạo".
***
Nhóm Lâm Nhất gắng gượng chạy đến một cổ miếu hoang tàn, mục nát, nằm sâu trong rừng, hy vọng có thể tạm thời cắt đuôi kẻ địch. Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã phong hóa theo thời gian, mái ngói vỡ vụn, để lộ những vì kèo mục ruỗng. Bên trong, tượng thần bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình hài, bàn thờ cũ kỹ và rêu phong phủ kín, tạo nên một không khí u tịch, hoang tàn, có chút bí ẩn và rùng rợn. Tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, cùng tiếng côn trùng kêu và tiếng chim chóc lạc bầy, càng làm tăng thêm vẻ thê lương của nơi này. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục nồng nặc trong không khí ẩm ướt, tĩnh lặng.
Ánh bình minh sắp ló dạng, nhưng chỉ là một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, bị màn sương mù dày đặc và cây cối rậm rạp che khuất. Không khí vẫn lạnh lẽo, thấm vào tận xương tủy. Cả ba người thở dốc, Lý Nguyên gần như kiệt sức, ngất lịm đi trong vòng tay của Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương cũng mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt họ vẫn không rời khỏi lối vào miếu.
Thế rồi, một bóng dáng cao lớn, uy nghi xuất hiện, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ. Hắn ta là Trưởng Lão Thiên Đạo Môn, tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ cường tráng, đôi mắt sắc như chim ưng, ẩn chứa sự uy nghi và tàn độc. Trang phục đạo bào đen thêu hoa văn kim tuyến của hắn nổi bật giữa không gian u tối của cổ miếu, toát lên vẻ quyền uy nhưng cũng đầy rẫy khí tức tà ác. Sự xuất hiện của hắn mang theo một uy áp kinh người, không chút che giấu sát ý. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, như một ngọn núi đen sừng sững, nhưng áp lực mà hắn tỏa ra đủ để khiến không khí trong miếu trở nên đặc quánh, khiến Lâm Nhất cảm thấy như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên ngực. Mùi ozon nhẹ từ năng lượng pháp thuật và sấm sét mà hắn mang theo xộc vào mũi, báo hiệu một sức mạnh kinh hoàng.
“Kẻ phản đồ như ngươi, đáng chết vạn lần!” Giọng Trưởng Lão Thiên Đạo Môn lạnh lùng, trầm khàn, vang vọng trong cổ miếu hoang tàn như tiếng chuông từ cõi âm. Ánh mắt tàn độc của hắn ta quét qua Lý Nguyên đang bất tỉnh, rồi dừng lại trên Lâm Nhất. “Giao hắn ra, ta có thể tha cho ba người các ngươi một con đường sống. Bằng không, đừng trách ta không niệm tình đồng đạo!” Hắn ta nói, lời lẽ đầy sự ngạo mạn và tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình.
Lâm Nhất đứng chắn trước Lý Nguyên, thân hình gầy gò của hắn lúc này lại trông kiên cường hơn bất kỳ ngọn núi nào. Máu tươi từ vết thương trên vai hắn đã bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng đạo bào vải thô, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Ánh mắt hắn, sâu thẳm và trầm tư, giờ đây lại ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Đạo của ta không dung thứ cho sự tàn độc. Ta sẽ bảo vệ hắn, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống!” Giọng hắn ôn hòa nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại kinh người, một lời thề son sắt. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đạo của ta là để bảo vệ những điều ấy, không phải để hủy hoại."
Trưởng Lão Thiên Đạo Môn nghe vậy, bật cười khẩy, một tiếng cười lạnh lẽo, đầy vẻ khinh miệt. “Nực cười! Một tiểu đạo sĩ hèn mọn dám nói đạo lý với ta? Để ta xem cái ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!” Hắn ta không nói nhiều nữa, mà lập tức ra tay. Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ trong lòng bàn tay hắn ta bùng nổ, biến thành một con mãng xà khổng lồ, lao thẳng về phía Lâm Nhất, mang theo sức mạnh hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
Lâm Nhất vận dụng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ đến cực hạn. Hắn không có ý định tấn công, mà là hóa giải, chuyển hóa, kiên cường phòng thủ. Hắn dùng Phù Trần Mộc như một phần thân thể, mỗi động tác đều ẩn chứa đạo lý thiên địa, không ngừng di chuyển, né tránh, nhưng vẫn giữ vững vị trí trước Lý Nguyên. Hắn không chống lại sức mạnh của Trưởng Lão bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự mềm mại của nước, sự kiên cường của đá. Phù Trần Mộc của hắn hóa thành vô số tơ lụa mềm mại, quấn lấy con mãng xà hắc khí, chuyển hướng nó, rồi hóa giải nó thành hư vô. Tiếng kiếm khí va chạm chói tai không ngừng vang lên, tiếng pháp thuật nổ tung khiến cổ miếu rung chuyển.
Trưởng Lão Thiên Đạo Môn không ngừng gia tăng uy lực, tung ra những đòn tấn công tàn độc, không ngừng ép Lâm Nhất vào đường cùng. Những vết thương nhỏ bắt đầu xuất hiện trên cơ thể gầy gò của Lâm Nhất, nhưng ánh mắt hắn vẫn không chút nao núng. Hắn hiểu rằng, đây là cái giá phải trả cho con đường hắn đã chọn, cái giá của sự kiên cường, của việc bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Một đòn đánh bất ngờ, Trưởng Lão Thiên Đạo Môn đã đánh trúng vai Lâm Nhất, tạo thành một vết thương sâu hoắm, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng đạo bào. Cảm giác đau rát lan tỏa khắp cơ thể, nhưng Lâm Nhất vẫn cắn răng chịu đựng, không lùi một bước.
Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đều đứng đó, bất lực nhìn Lâm Nhất chiến đấu. Họ không thể can thiệp trực tiếp vào cuộc đối đầu giữa hai cường giả. Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt kim châm, ánh mắt tràn đầy lo lắng và đau xót. Quỷ Thủ Y Vương thì nhíu chặt mày, tay nắm chặt bình rượu, khuôn mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ sốt ruột. Họ chỉ có thể cầu nguyện, và sẵn sàng hỗ trợ khi có cơ hội.
Ánh bình minh, sau màn sương mù dày đặc, cuối cùng cũng le lói những tia sáng yếu ớt đầu tiên, xuyên qua những khe hở của mái ngói vỡ vụn, chiếu rọi vào bên trong cổ miếu, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm mốc. Bình minh của một ngày mới, nhưng cũng là bình minh của một cuộc chiến cam go. Lâm Nhất, dù bị thương nặng, vẫn đứng vững như một pho tượng đá cổ xưa, ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy ý chí và sự bất khuất. Hắn đã hiểu rõ hơn về quy mô và bản chất thực sự của kẻ thù, nhưng hắn cũng đã chứng minh được sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo', một con đường không chỉ là sức mạnh cá nhân, mà là sự kiên cường của tâm hồn, của lòng nhân ái, của ý chí bảo vệ chân lý. Con đường này đầy chông gai và nguy hiểm, không phải lúc nào cũng có thể tránh khỏi tổn thương vật lý, nhưng Lâm Nhất biết, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.