Vô tiên chi đạo
Chương 39

Tâm Đạo Giữa Cuồng Lôi, Hận Thù Nảy Mầm

3286 từ
Mục tiêu: Khéo léo triển khai 'sự cố bất ngờ' khi cường hào địa phương bắt đầu nghi ngờ hành động của Lâm Nhất, tạo ra tình huống nguy hiểm và buộc Lâm Nhất phải che giấu dấu vết, bảo vệ dân làng và Tô Mạt Nhi.,Giới thiệu nhân vật Mạc Vô Tình một cách ấn tượng, thể hiện rõ tính cách lạnh lùng, tàn nhẫn và thế giới quan bị lòng thù hận chi phối của hắn, đối lập với Lâm Nhất.,Đưa Lâm Nhất đến các địa điểm Lôi Kích Thạch và Lôi Vân Động, sử dụng bối cảnh này để phát triển nhận thức của Lâm Nhất về sức mạnh nguyên thủy của tự nhiên và sự ứng dụng của 'Vô Tiên chi Đạo' trong tình thế cấp bách.,Tăng cường căng thẳng, đẩy mạnh xung đột bên ngoài (từ cường hào và Mạc Vô Tình) và xung đột nội tâm (cách Lâm Nhất đối phó với nguy hiểm, bảo vệ người thân mà vẫn giữ vững đạo lý).,Củng cố mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thông qua sự đồng hành và tin tưởng lẫn nhau trong hiểm nguy.,Duy trì nhịp độ 'rising_action' và bối cảnh 'Thời Kỳ Thượng Cổ - Đại Đạo Thịnh Hành' qua cách Lâm Nhất tương tác với thiên nhiên và sự xuất hiện của các thế lực.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Mạc Vô Tình
Mood: Tense, mysterious, dangerous, contemplative, protective
Kết chương: [object Object]

Giữa đỉnh Lôi Điện Phong, sương sớm còn vương vấn trên từng kẽ đá, quyện cùng mùi ozon nồng nặc còn sót lại từ trận cuồng phong đêm qua. Mây đen đã tan dần, nhường chỗ cho một vầng dương nhạt nhòa, yếu ớt len lỏi qua tầng không bao la, nhưng gió vẫn mạnh, rít gào như lời than vãn của vạn vật. Không khí se lạnh, thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng Lâm Nhất vẫn ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá bằng phẳng, đôi mắt nhắm nghiền, thân hình gầy gò ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Hắn không còn chìm đắm trong sự dữ dội của lôi điện, mà đang cảm nhận từng luồng linh khí còn lưu lại, từng dòng điện nhỏ xẹt qua không gian, mang theo thông điệp về ý chí bất khuất của tự nhiên.

Hắn chiêm nghiệm, không phải về sức mạnh hủy diệt, mà là về sự thanh lọc, sự tôi luyện mà lôi điện mang lại. Mỗi tia chớp xé toạc màn đêm không chỉ là sự bùng nổ, mà còn là một khoảnh khắc của chân lý, rằng vạn vật sinh ra từ hư vô, tồn tại trong biến động và trở về với hư vô, nhưng cái ý chí kiên cường, không ngừng đấu tranh để tồn tại, để bùng cháy, ấy mới là cái “Đạo” vĩnh hằng. Sức mạnh này, nếu được thấu hiểu, không chỉ là vũ khí để tàn phá, mà còn là công cụ để bảo hộ, để gột rửa những vết nhơ của hồng trần. Hắn cảm nhận được sự kết nối mơ hồ với Kinh Thư Vô Tự trong tâm hải, như thể cuốn kinh không chữ ấy đang tự mình mở ra, tiết lộ những đạo lý cổ xưa về sự cân bằng âm dương, về sự tương sinh tương khắc giữa thiên địa, mà lôi điện chỉ là một biểu hiện hùng vĩ trong vô vàn biểu hiện ấy. Phải chăng, Vô Tiên chi Đạo mà hắn truy cầu, chính là sự thấu hiểu và hòa mình vào cái "Đạo" nguyên thủy của vạn vật, không cầu thần thông phép tắc, chỉ cầu chân lý?

Cách đó không xa, Tô Mạt Nhi nép mình trong một khe đá, co ro vì hơi lạnh còn vương, bộ y phục vải thô đơn giản không đủ để xua đi cái giá buốt của buổi sớm Lôi Điện Phong. Đôi mắt to tròn của nàng đăm đăm nhìn về phía Lâm Nhất, lòng vừa lo lắng vừa dâng trào một sự ngưỡng mộ khó tả. Nàng không hiểu hết những gì hắn đang chiêm nghiệm, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn, một sự trầm tĩnh sâu sắc hơn, một vẻ kiên cường bất khuất như chính ngọn núi này. Nàng tin tưởng hắn tuyệt đối, nhưng sự cô độc của hắn giữa chốn thiên nhiên hùng vĩ lại khiến lòng nàng dấy lên một nỗi xót xa, một mong muốn được sẻ chia gánh nặng.

Bỗng, một luồng gió mạnh hơn bình thường thổi qua, mang theo không chỉ hơi lạnh mà còn là một tín hiệu mơ hồ. Lâm Nhất, vốn đang chìm sâu trong cảnh giới chiêm nghiệm, đột nhiên khẽ run rẩy. Hắn không nhìn thấy, không nghe thấy bằng giác quan thông thường, nhưng linh giác của hắn, được tôi luyện qua bao gian nan, đã nhận ra một sự xáo động trong mạng lưới linh khí bao phủ Lôi Điện Phong. Đó không phải là sự biến đổi tự nhiên của đất trời, mà là một sự can thiệp thô bạo, một luồng ác ý đang tiến gần.

Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Nhất từ từ mở ra, ánh nhìn sắc bén như tia chớp vừa lóe lên trong đêm qua. Vẻ trầm tư thường ngày giờ đây đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ, một vẻ trầm trọng hiếm thấy. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, khiến những mảnh sương đọng trên đạo bào vải thô khẽ rơi lả tả. Hắn nhanh chóng thu thập vài món đồ đơn giản mà họ mang theo, ánh mắt hướng về phía Tô Mạt Nhi.

"Mạt Nhi, chúng ta phải đi ngay." Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự gấp gáp, một mệnh lệnh không thể chối cãi.

Tô Mạt Nhi giật mình, vội vã chạy đến bên hắn. "Ca ca, có chuyện gì vậy? Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng, hơi thở còn phảng phất chút run rẩy vì lạnh.

Lâm Nhất không đáp lời ngay, chỉ siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, truyền cho nàng hơi ấm và sự bình tĩnh. Hắn cảm nhận được sự xáo trộn ngày càng gần, những luồng linh khí mang theo sự thô bạo và lòng tham lam, không hề che giấu. Đó chính là khí tức của cường hào, của những kẻ đang truy tìm dấu vết của họ, những kẻ không ngừng gieo rắc tai ương xuống dân lành. Hắn biết, hành động bí mật của mình ở Thanh Khê Thôn và Tiểu An Trấn, dù khéo léo đến mấy, cuối cùng cũng đã gây ra sự chú ý không mong muốn.

"Có kẻ đang đến." Lâm Nhất khẽ nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân núi, nơi những luồng linh khí hỗn tạp đang vươn lên. "Họ không chỉ tìm ta, mà còn tìm kiếm những điều khác trên ngọn núi này. Chúng ta phải cẩn trọng." Hắn không muốn nàng phải lo lắng thêm, nhưng cũng không thể giấu giếm hoàn toàn sự thật. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, và nàng đã là một phần không thể thiếu trong hành trình của hắn. Nàng cần được biết, cần được tin tưởng, và cần được bảo vệ.

***

Lâm Nhất nắm tay Tô Mạt Nhi, không ngừng xuyên qua những ghềnh đá hiểm trở của Lôi Điện Phong. Ánh nắng ban trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, nhưng những vạt gió lạnh vẫn lùa qua kẽ đá, mang theo mùi ozon đặc trưng và mùi đá cháy xém. Họ đến Lôi Kích Thạch, một khu vực giữa lưng chừng núi, nơi những tảng đá lớn bị sét đánh cháy đen, nứt toác, tạo thành những hình thù kỳ dị. Trên bề mặt đá, những vết tích đen xám loang lổ như những vết thương của thiên nhiên, và đâu đó, những tinh thể lôi điện nhỏ li ti, trong suốt, lấp lánh ẩn hiện trong khe nứt, phát ra những tiếng xẹt điện nhỏ đến rợn người. Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề, dường như lôi điện từ hàng ngàn năm qua đã thấm sâu vào từng hạt bụi, từng thớ đá.

Lâm Nhất dừng lại bên một tảng đá khổng lồ, bề mặt chằng chịt vết sét đánh. Hắn khẽ buông tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt nhắm nghiền, tập trung cảm nhận. Hắn không tìm kiếm sức mạnh để tấn công, mà là sự đồng điệu với vạn vật. Hắn muốn hòa mình vào linh khí lôi điện còn vương vấn nơi đây, dùng chúng để che giấu dấu vết của mình và Tô Mạt Nhi, biến họ thành một phần vô hình của cảnh quan hoang dã. Đây là một ứng dụng của Vô Tiên chi Đạo, không phải là thần thông diệu pháp, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ tự nhiên, về sự tương tác giữa linh khí và vạn vật. Hắn muốn tạo ra một lớp màn che mắt những kẻ đang truy lùng, không phải bằng phép thuật phô trương, mà bằng sự tinh tế của Đạo.

"Ca ca, người đang làm gì vậy?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch đầy điện khí, nhưng chưa kịp dứt lời, nàng đã cứng người lại. Ánh mắt nàng mở to kinh hãi, chỉ vào một cụm đá phía trước.

Một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Giữa những tảng đá đổ nát, nằm la liệt là thi thể của ba hay bốn người đàn ông, có lẽ là thợ săn hoặc phu khuân vác, đang trên đường lên núi tìm kiếm dược liệu hay quặng đá quý. Nhưng điều khiến Tô Mạt Nhi kinh hãi không phải là cái chết, mà là cách họ chết. Cơ thể họ bị xé nát một cách tàn bạo, nội tạng vương vãi, máu tươi loang lổ trên nền đá xám xịt. Không có dấu vết của móng vuốt hay răng nanh của yêu thú, mà giống như bị một lưỡi dao sắc bén cắt xẻ, nhưng lại với một lực mạnh đến mức khiến thịt xương rời rạc. Mùi tanh nồng của máu tươi, hòa quyện với mùi ozon và mùi đá cháy, tạo nên một sự kết hợp ghê rợn, khiến dạ dày Tô Mạt Nhi co thắt.

"Lâm Nhất... chuyện gì thế này?" Nàng thì thào, giọng lạc đi vì sợ hãi, đôi mắt to tròn ngấn lệ. Nàng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng tàn khốc đến vậy.

Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua hiện trường. Hắn không hề kinh hãi, nhưng trong lòng dấy lên một sự phẫn nộ thầm lặng. Đây không phải là hành động của yêu thú. Đây là sự tàn bạo của con người. Hắn kéo Tô Mạt Nhi lại gần, che chắn cho nàng bằng thân mình gầy gò, ánh mắt vẫn không rời khỏi những thi thể. Bỗng, một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương lướt qua, không phải từ gió, mà từ một luồng sát khí kinh người.

Từ phía sau một cụm đá lớn bị sét đánh vỡ vụn, một bóng đen cao gầy lướt ra, không gây ra một tiếng động nào. Y xuất hiện đột ngột như một ảo ảnh, không chút dấu hiệu báo trước. Hắn ta mặc một bộ hắc y rách rưới, ôm sát lấy thân hình hốc hác, vẻ tiều tụy nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tà ác đến rợn người. Khuôn mặt y gầy gò, xương gò má nhô cao, đôi môi mỏng dính, và đặc biệt là đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, tràn ngập sự thù hận và khinh bỉ. Trên tay y, một thanh đoản đao sắc lạnh, lưỡi đao vẫn còn vương những vệt máu tươi tanh tưởi, phản chiếu ánh nắng yếu ớt.

Mạc Vô Tình, hắn ta chính là Mạc Vô Tình, một cái tên mà Lâm Nhất từng nghe thoáng qua trong những câu chuyện truyền miệng ở tiểu trấn, về một kẻ tàn bạo, giết người không gớm tay, luôn bị lòng thù hận chi phối. Y lướt qua những thi thể không một chút biểu cảm, ánh mắt đỏ ngầu không hề dừng lại, như thể đó chỉ là những vật vô tri vô giác. Y thậm chí còn không thèm liếc nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang ẩn mình, cứ thế bước đi.

"Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người. Kẻ yếu thì phải chết, vậy thôi." Giọng nói của Mạc Vô Tình trầm khàn, lạnh lẽo như băng, vang vọng trong không gian điện khí, mang theo một sự vô cảm đáng sợ. Y không nói với ai, chỉ như đang tự nói với chính mình, hoặc với cả thế gian này, một lời tuyên bố tàn nhẫn và đầy bi quan.

Lâm Nhất siết chặt tay Tô Mạt Nhi, không để nàng phát ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn biết, đối mặt với cường hào còn có đường lui, còn có thể dùng trí tuệ và đạo lý để xoay chuyển. Nhưng với Mạc Vô Tình, kẻ mà lòng thù hận đã ăn sâu vào cốt tủy, thì mọi đạo lý, mọi tình người đều trở nên vô nghĩa. Y là hiện thân của sự tuyệt vọng, của cái ác thuần túy. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí và oán hận kinh người tỏa ra từ y, một luồng khí tức còn đáng sợ hơn cả những con yêu thú hung tợn nhất. Hắn nhanh chóng nhận ra, đây không phải là mối nguy hiểm thông thường, mà là một bóng ma của hồng trần, một đối thủ hoàn toàn khác biệt, đối lập hoàn toàn với con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang theo đuổi.

Khi Mạc Vô Tình đã khuất dạng sau những tảng đá, Lâm Nhất mới khẽ thở phào. "Ngươi là ai? Tại sao lại ra tay tàn độc như vậy?" Hắn thì thầm, không phải để Mạc Vô Tình nghe thấy, mà là tự hỏi chính mình, tự hỏi về bản chất của cái ác trong hồng trần này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ có những kẻ cường hào tham lam, mà còn có những kẻ như Mạc Vô Tình, những kẻ mà tâm hồn đã bị ăn mòn bởi hận thù, trở thành hiện thân của sự tàn bạo. Đối với những kẻ như vậy, Vô Tiên chi Đạo của hắn sẽ phải ứng phó ra sao? Đó là một câu hỏi nhức nhối, một thử thách lớn lao cho niềm tin của hắn.

***

Bóng tối dần buông xuống, bao phủ Lôi Điện Phong trong một màn đêm dày đặc. Mây đen lại kéo đến, che khuất những vì sao yếu ớt, và từ xa, tiếng sấm rền rĩ như lời cảnh báo của trời đất. Mưa chưa rơi, nhưng không khí đã trở nên ẩm ướt và nặng nề, báo hiệu một trận cuồng phong khác sắp sửa ập đến. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã chui sâu vào Lôi Vân Động, một hang động tự nhiên ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng của Lôi Điện Phong. Cửa hang rộng lớn, nhưng bề mặt đá xung quanh và bên trong đều có dấu vết bị sét đánh cháy đen, ám một màu khói xám xịt. Trong động, những tinh thể lôi điện nhỏ li ti bám trên vách đá, phát ra thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt, lập lòe như những con đom đóm trong đêm, và tiếng điện xẹt nhỏ vẫn không ngừng vang lên, tạo nên một bản giao hưởng kỳ quái của thiên nhiên. Mùi ozon nồng nặc đến nghẹt thở, hòa quyện với mùi đá ẩm và mùi đất, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng và đầy nguy hiểm.

Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi vào một khe đá sâu hơn bên trong hang, nơi tương đối kín đáo và an toàn. "Nàng hãy ở đây, đừng cử động." Hắn khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng sâu sắc dành cho nàng. Hắn biết, Lôi Vân Động này, dù có vẻ hiểm trở, lại là nơi lý tưởng để ẩn thân. Các luồng lôi điện tự nhiên thường xuyên đánh vào cửa hang đã tạo ra một trường năng lượng mạnh mẽ, một sự nhiễu loạn trong linh khí, đủ để che giấu khí tức của họ khỏi những kẻ truy tìm bằng linh giác thông thường.

"Chúng ta... có thoát được không?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn ướt át nhìn hắn. Nàng sợ hãi, nhưng nàng vẫn tin tưởng hắn tuyệt đối. Cái chết tàn khốc của những người thợ săn vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng, và sự lạnh lẽo từ Mạc Vô Tình khiến nàng cảm thấy cả thế giới này đang bao vây họ.

Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc đen mượt của nàng, một cử chỉ trấn an đầy dịu dàng. "Chỉ cần giữ vững tâm, chúng ta sẽ tìm được đường." Hắn nói, không chỉ để trấn an nàng, mà còn là tự nhắc nhở chính mình. Trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định đang bùng cháy. Hắn phải bảo vệ nàng, bằng mọi giá. Đó là một phần của cái "Đạo" mà hắn đã chọn, cái Đạo của tình người, của sự bao dung và che chở.

Hắn quay người, đối mặt với cửa hang. Hắn không tìm cách tấn công, không nghĩ đến việc dùng sức mạnh để đối đầu. Vô Tiên chi Đạo của hắn không phải là bạo lực. Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít sâu luồng khí ozon nồng nặc, cảm nhận từng dòng linh khí lôi điện đang cuộn chảy trong Lôi Vân Động. Hắn không điều khiển chúng, mà là hòa mình vào chúng, như một dòng sông nhỏ hòa vào đại dương bao la. Hắn dùng linh giác của mình để giao tiếp với các luồng lôi điện tự nhiên, khéo léo định hướng chúng, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn, khó đoán hơn, tạo thành một tấm màn chắn "vô hình" trước cửa hang. Các tia điện xanh lam từ vách đá bỗng trở nên sáng hơn, xẹt qua không khí với tần suất dày đặc hơn, tạo ra một bức tường âm thanh và năng lượng tự nhiên, đủ để đánh lạc hướng bất kỳ kẻ nào muốn dò xét.

Bên ngoài hang, tiếng bước chân cẩn trọng của đội cường hào ngày càng gần, tiếng xì xào bàn tán của chúng vọng vào, xen lẫn tiếng gió rít và tiếng sấm rền xa. Chúng đang tiến đến Lôi Vân Động, có lẽ đã lần theo một vài dấu vết mờ nhạt nào đó. Lâm Nhất cảm nhận được sự tham lam, sự thô bạo trong linh khí của chúng, một sự tương phản rõ rệt với sự thanh lọc của lôi điện. Nhưng đâu đó, hắn còn cảm nhận được một sự hiện diện khác, lạnh lẽo hơn, u ám hơn, một bóng ma vô hình đang lẩn khuất giữa những tảng đá, không ngừng tìm kiếm. Đó chính là Mạc Vô Tình.

"Ngươi tưởng có thể trốn thoát khỏi ta sao, tiểu đạo sĩ?" Giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo của Mạc Vô Tình vang vọng đâu đó từ bên ngoài hang, như một tiếng vọng từ cõi hư vô, đầy ám ảnh. Y không xuất hiện, nhưng sự hiện diện của y còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt trực tiếp.

Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua bóng tối của Lôi Vân Động, nhìn ra ngoài cửa hang. Hắn biết, cuộc đối đầu này không thể tránh khỏi. Hắn không sợ hãi, mà chỉ cảm thấy một sự thách thức lớn lao. Con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn không chỉ là tu tâm, mà còn là sự sinh tồn, sự đấu trí trong hồng trần khắc nghiệt này. Hắn phải bảo vệ những gì mình trân quý, bảo vệ cái "Đạo" trong lòng, bằng mọi cách khéo léo nhất mà không cần đến bạo lực. Hắn nhìn xuống, siết chặt lấy bàn tay Tô Mạt Nhi, truyền cho nàng toàn bộ sự vững chãi và niềm tin của mình. Bên ngoài là bóng đêm dày đặc, là những kẻ cường hào đang truy lùng, là bóng ma hận thù Mạc Vô Tình đang rình rập. Nhưng bên trong Lôi Vân Động này, giữa làn điện khí và mùi ozon, Lâm Nhất vẫn đứng vững, một mình đối mặt với tất cả, như một pho tượng kiên định giữa phong ba bão táp, giữ vững tâm niệm của Vô Tiên chi Đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ