Vô tiên chi đạo
Chương 384

Vạch Trần Liên Kết: Dấu Vết Thao Túng Tâm Linh

3585 từ
Mục tiêu: Tiếp nối và xử lý hậu quả của cuộc tấn công từ Hắc Ám Cung (tiền thân), thể hiện sự tàn khốc của cuộc chiến tư tưởng.,Lâm Nhất và đồng minh khám phá ra một manh mối cụ thể, chứng minh sự liên kết sâu sắc giữa các thế lực 'tiên đạo giả tạo' (tiền thân của Thiên Đạo Môn) và Hắc Ám Cung (tiền thân) trong việc thao túng các tu sĩ.,Khắc họa bản chất nguy hiểm và phức tạp của kẻ thù, không chỉ là đối đầu sức mạnh mà còn là chiến tranh tâm linh.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất và liên minh, đồng thời làm rõ hơn mục tiêu và thách thức phía trước.,Tăng cường căng thẳng, đẩy mạch truyện vào giai đoạn 'rising_action' mạnh mẽ hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Thiên Cơ Lão Nhân, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong), Lý Nguyên (Đệ Tử Bị Trục Xuất), Thủ Lĩnh Hắc Y, Người Tù Khổ Sai (A Khổ)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng, bí ẩn, quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Thú Liệp Đội Trại, một nơi vốn dĩ đơn sơ, tạm bợ, giờ đây lại mang dáng vẻ tang thương đến nao lòng. Rạng sáng còn vương sương mờ, cái lạnh lẽo của đêm tàn len lỏi qua từng kẽ lá, xuyên vào da thịt, mang theo mùi tanh nồng của máu và tro tàn. Những lán trại xiêu vẹo, có cái đã đổ sập, phơi bày những vết cào xé dữ dội, như minh chứng cho một trận chiến vừa đi qua. Lửa trại, biểu tượng của sự sống và hơi ấm giữa rừng sâu, nay chỉ còn là một đống tro tàn đỏ ửng, thỉnh thoảng lại tí tách một tiếng khô khốc, vọng lên sự cô độc và bi ai. Những vệt máu loang lổ trên đất ẩm, in hằn trên cỏ cây, như những đóa hoa tử vong nở rộ trong đêm tối, nhuốm màu u ám lên toàn bộ không gian. Mùi khói ám khét, hòa quyện với mùi máu tươi, mùi thuốc thang và mùi đất mục ẩm ướt, tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả, cứ quẩn quanh, bám víu lấy tâm trí mọi người, nhắc nhở họ về sự tàn khốc vừa rồi.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nay lấm lem bùn đất và vài vệt máu khô, đôi mắt trong veo vẫn ngấn lệ nhưng kiên định, đang cúi mình bên một nạn nhân. Nàng nhẹ nhàng băng bó vết thương, bàn tay mềm mại nhưng đầy sức sống của một y sư lão luyện. Nàng lắng nghe tiếng rên khẽ của người bị thương, cảm nhận hơi thở yếu ớt của họ, và trong lòng, nỗi xót xa như dao cắt. Nàng thầm thì những lời trấn an, nhưng chính nàng cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời, sự căng thẳng sau trận chiến vẫn còn bám riết lấy tâm hồn. “Vết thương tuy nặng, nhưng may mắn giữ được tính mạng. Chỉ là... tâm trí của họ, dường như bị ảnh hưởng quá sâu.” Nàng khẽ thở dài, giọng nói trầm buồn, ánh mắt lo lắng quét qua những gương mặt hốc hác, đôi mắt thất thần của những người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Họ đã được cứu thoát khỏi cảnh lao dịch, nhưng nỗi ám ảnh của Hắc Y Nhân, của những lời ám thị tà ác dường như vẫn còn đeo bám, giam cầm họ trong một nhà tù vô hình của nỗi sợ hãi.

Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dáng người nhỏ thó, đôi mắt tinh quái giờ đây cũng hằn lên vẻ mệt mỏi. Y lôi thôi trong bộ y phục nhuốm bụi, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, kim châm lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh. Lão không ngừng lẩm bẩm những câu thần chú, những bài thuốc bí truyền, cố gắng chữa trị cho những người bị thương nặng nhất. Khi kiểm tra một thi thể Hắc Y Nhân nằm bất động trên đất, lão chợt cau mày, đôi mắt tinh anh dừng lại ở một vết tích kỳ lạ trên linh căn của kẻ địch. “Kỳ lạ... loại ám khí này... không đơn giản là tăng cường sức mạnh.” Lão tự nói với chính mình, giọng khàn đặc, đôi mày nhăn nheo càng thêm nhíu chặt. Lão tỉ mỉ lấy một mảnh vỡ pháp khí dính trên thi thể, vài sợi tơ máu khô, và cẩn thận cất vào túi. Dù đã chứng kiến bao nhiêu quỷ dị trong đời, nhưng thứ tà thuật này vẫn khiến lão cảm thấy bất an sâu sắc.

Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ mồ côi, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường mang vẻ trầm tư, nay lại càng nặng trĩu suy tư. Hắn không trực tiếp tham gia cứu chữa, vì Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Lão đã là những bậc thầy trong lĩnh vực này, nhưng hắn lại dùng ánh mắt của mình, dùng tâm hồn của mình để ôm trọn lấy nỗi đau của mọi người. Hắn quét qua từng người bị thương, từng thi thể Hắc Y Nhân, cảm nhận được hơi ấm cuối cùng của những sinh linh vừa lìa đời. Hắn cảm nhận được sức nặng của sự mất mát, của những sinh mạng đã bị tước đoạt một cách vô cớ. Hắn hít một hơi thật sâu, vị đắng chát của cuộc đời, của hồng trần gian nan dường như thấm đẫm trong từng hơi thở. Hắn biết, hắn không thể chỉ đứng nhìn. Hồng trần này... cần nhiều hơn là chỉ lời nói. Hắn khẽ thở dài, giọng nói khản đặc, mang theo nỗi buồn sâu thẳm. Hắn chậm rãi rút Phù Trần Mộc từ bên hông, nhẹ nhàng phẩy nhẹ, một làn thanh quang bao phủ lấy những thi thể, như một lời tiễn biệt, một sự thanh tẩy cuối cùng.

Lý Nguyên, vai vẫn còn rướm máu, gương mặt tiều tụy nhưng ánh mắt đã không còn vẻ sợ hãi như trước. Hắn đang ngồi cạnh A Khổ, người tù khổ sai, người vẫn còn ôm chặt đứa trẻ, thi thoảng lại nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. A Khổ, thân hình gầy gò, tiều tụy, quần áo rách rưới, giờ đây đã được cởi bỏ xiềng xích, nhưng xiềng xích trong lòng thì vẫn còn đó. “Họ... họ đã chết vì chúng tôi...” A Khổ nấc nghẹn, giọng nói run rẩy, đầy sự đau khổ và mặc cảm tội lỗi. Lý Nguyên khẽ đặt tay lên vai A Khổ, an ủi. Hắn nhìn những người đã mất, và trong lòng, một ngọn lửa căm phẫn và quyết tâm bùng cháy. Hắn biết, hắn phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ để chuộc lỗi, mà còn để bảo vệ những người vô tội này. Hắn nhớ lại những lời Lâm Nhất đã nói, về Vô Tiên Chi Đạo, về chân lý nằm ngay trong hồng trần gian nan này, và cảm thấy một chút hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim đã từng tuyệt vọng. Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, vẫn giữ vẻ phong trần, áo đạo bào cũ kỹ, râu tóc lòa xòa, nhưng ánh mắt lại cảnh giác quét quanh. Hắn đứng ở rìa trại, như một bức tường vững chãi, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ập đến từ Hắc Ám Sâm Lâm âm u. Tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi? Câu nói ấy của hắn dường như cũng đang vang vọng trong tâm trí tất cả mọi người, nhắc nhở họ về ý nghĩa thực sự của con đường tu luyện.

***

Sáng sớm, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc của Hắc Ám Sâm Lâm, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, ảo não trên mặt đất. Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây to lớn đến nỗi phải vài người ôm mới xuể, cành lá sum suê như một vòm trời xanh thẫm, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, Thiên Cơ Lão Nhân và Vân Du Đạo Nhân đang tụ tập. Không khí nơi đây âm u, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm mục và lá cây mục nát, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, trái ngược hẳn với sự náo nhiệt giả tạo của thế giới bên ngoài. Đây là một nơi đủ kín đáo, tránh xa ánh mắt dò xét, để họ có thể thảo luận những điều quan trọng.

Quỷ Thủ Y Vương, sau một đêm không ngủ, đôi mắt tinh quái càng thêm đỏ hoe, nhưng sự tập trung lại càng cao độ. Y cẩn thận đặt một mảnh vỡ pháp khí đen tuyền, vài sợi tơ máu khô và một chút tàn dư linh khí quỷ dị mà y đã thu thập được từ các tu sĩ bị thao túng trước đó, lên một phiến đá phẳng lì. Những vật phẩm này phát ra một luồng khí tức âm u, khiến không gian xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn. Y chậm rãi giải thích, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ: “Đây là ‘ám chú’ mà ta tìm thấy trong linh căn của những Hắc Y Nhân. Nó không chỉ là sức mạnh, nó là sự ăn mòn. Nó xâm nhập vào linh hồn, bóp méo ý chí, khiến người bị chú ám trở thành những cỗ máy chiến đấu không biết sợ hãi, không biết đau đớn. Và điều đáng sợ là... nó có nét tương đồng với những gì ta đã thấy ở các tu sĩ bị tha hóa tại Linh Thạch Khoáng Mạch và Thảo Dược Điếm.”

Lâm Nhất, trầm tư lắng nghe, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại. Hắn nhớ lại những gương mặt thất thần, những ánh mắt vô hồn của những người công nhân ở Linh Thạch Khoáng Mạch, của những kẻ bị lôi kéo vào các nghi thức tà dị ở Thảo Dược Điếm. Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, kết nối những mảnh ghép rời rạc lại với nhau. “Có nghĩa là... hai thế lực này không chỉ hợp tác, mà còn sử dụng cùng một phương thức tà ác để thao túng tâm trí tu sĩ?” Hắn hỏi, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự sắc bén, một sự thấu suốt đáng kinh ngạc. Sự thật này quá mức kinh hoàng, nó không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà là một cuộc chiến tranh tâm linh, một sự tha hóa từ tận gốc rễ của nhân tính.

Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, vẫn nhắm nghiền đôi mắt tinh anh, như đang đắm chìm trong những suy tư xa xăm. Lão chậm rãi mở mắt, nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ pháp khí và sợi tơ máu trên phiến đá, ánh mắt u buồn nhưng sâu thẳm như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử. Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu ưu lo. “Ám chú này... ta từng đọc trong những điển tịch cổ xưa. Nó là ‘Tâm Hồn Phược Ám Chú’, một loại tà pháp đã bị cấm kỵ từ thời Thượng Cổ. Nó không chỉ làm biến chất linh căn, mà còn bóp méo nhận thức, biến người tu luyện thành những con rối cuồng tín, phục tùng kẻ thi triển mà không một chút nghi ngờ hay phản kháng. Ý chí của họ bị nuốt chửng, đạo tâm bị phá hủy. Ta e rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một âm mưu lớn hơn.” Giọng nói trầm hùng của lão vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu, mang theo sự thâm trầm của một người đã nhìn thấu thiên cơ, và cũng mang theo nỗi lo lắng khôn nguôi về vận mệnh của hồng trần.

Mộ Dung Uyển Nhi nghe những lời đó, dung mạo thanh tú khẽ tái đi, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi sợ hãi. Nàng nắm chặt chuỗi hạt Bồ Đề trên tay, như tìm kiếm một điểm tựa tinh thần. “Tâm Hồn Phược Ám Chú... vậy những người bị thương, liệu có thể cứu chữa được không, Vương Lão?” Nàng hỏi, giọng run run, lòng đầy lo lắng cho những sinh mạng yếu ớt mà nàng đang cố gắng bảo vệ.

Quỷ Thủ Y Vương lắc đầu, đôi mắt tinh quái giờ đây chỉ còn lại sự tập trung và nỗi buồn. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng bệnh từ tà chú cổ xưa, lại là một câu chuyện khác. Ta có thể tạm thời ổn định linh căn, ngăn chặn sự ăn mòn, nhưng để thanh tẩy hoàn toàn... e rằng rất khó. Nó đòi hỏi một sự can thiệp từ tận sâu trong linh hồn, một ý chí kiên định để chống lại sự thao túng.” Lão nói, rồi lại nhìn sang Lâm Nhất, như thể đang đặt một niềm hy vọng mong manh vào tiểu đạo sĩ này.

Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, vẫn giữ vẻ phong trần, áo đạo bào cũ kỹ, nhưng ánh mắt lại trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết. Hắn siết chặt bầu rượu trong tay, hít một hơi thật sâu. “Tà pháp cổ xưa... vậy ra, kẻ đứng sau Hắc Ám Cung và cái gọi là ‘tiên đạo giả tạo’ kia không hề đơn giản. Chúng không chỉ có sức mạnh, mà còn có tri thức về những tà thuật đã bị lãng quên. Điều này càng chứng tỏ, tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi? Những kẻ này đang bóp méo đạo lý, biến con đường tu tiên thành con đường của dục vọng và kiểm soát.” Hắn nói, giọng điệu có chút khinh thường, nhưng cũng đầy sự lo lắng.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, Kinh Thư Vô Tự trong tâm trí hắn chợt lóe lên những dòng chữ cổ xưa, những lời dạy về chân lý, về sự thanh tịnh của linh hồn. Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai mình, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định cũng bùng cháy trong lồng ngực. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc đối đầu sức mạnh, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những giá trị cốt lõi của Vô Tiên Chi Đạo, bảo vệ sự tự do của ý chí và linh hồn con người. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng những kẻ kia lại muốn bóp méo tất cả, biến vạn vật thành công cụ, biến nhân sinh thành nô lệ.

***

Buổi tối cùng ngày, không khí tại Thú Liệp Đội Trại trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, dù ngọn lửa trại đã được đốt lại, bập bùng soi sáng những gương mặt trầm tư. Mây mù giăng lối, cái se lạnh của đêm rừng vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến mọi người phải co ro lại gần ngọn lửa. Mùi khói lửa, mùi rừng đêm ẩm ướt và mùi da thú trộn lẫn, tạo nên một thứ không khí đặc trưng, vừa quen thuộc vừa đầy vẻ bí hiểm. Trong vòng bảo vệ tạm thời được Vân Du Đạo Nhân thiết lập, liên minh của Lâm Nhất lại một lần nữa tụ tập, ánh lửa hắt lên những bóng hình đổ dài, lay động theo từng nhịp lửa bập bùng.

Lâm Nhất trầm tư nhìn vào ngọn lửa, ý thức rõ ràng về quy mô và sự thâm độc của kẻ thù. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần lại càng trở nên minh mẫn và kiên định hơn bao giờ hết. Con đường ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn giờ đây không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà còn là ánh sáng chống lại bóng tối đang tìm cách thao túng cả linh hồn. “Chúng ta không chỉ đối mặt với sức mạnh, mà là sự tha hóa từ tận gốc rễ tâm linh. Kẻ địch không chỉ muốn đánh bại, mà muốn bóp méo Đạo, biến Chân Đạo thành công cụ, biến linh hồn con người thành những con rối vô tri.” Hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, như lời cảnh tỉnh cho tất cả mọi người. Hắn nhớ về những lời Thiên Cơ Lão Nhân vừa nói, về ‘Tâm Hồn Phược Ám Chú’, và hiểu rằng, đây là một thách thức lớn hơn tất cả những gì hắn từng đối mặt.

Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, vuốt râu, đôi mắt phong trần ánh lên vẻ lo lắng. “Vậy thì, chúng ta phải làm gì? Truy tìm nguồn gốc của ám chú này sao? Hay tìm cách hóa giải nó trước?” Hắn hỏi, giọng điệu có chút thực dụng, luôn muốn đi thẳng vào vấn đề.

Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi bên cạnh Lâm Nhất, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay hắn, truyền hơi ấm và sự an ủi. Nàng nhìn những gương mặt khắc khổ của những người sống sót đang ngủ vùi gần đó, và lòng nàng lại dâng lên nỗi xót xa. “Phải bảo vệ những người vô tội, và tìm cách hóa giải sự thao túng này. Nếu không, cả hồng trần sẽ chìm trong ảo ảnh, bị những kẻ tà ác đó bóp méo nhận thức, biến thành một thế giới của những kẻ cuồng tín, nô lệ. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng bệnh tật của linh hồn, còn khó hơn vạn lần.” Nàng nói, giọng nói trầm buồn, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường không gì lay chuyển.

Thiên Cơ Lão Nhân, tay vuốt cây quải trượng bằng gỗ mục, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào ngọn lửa, như thể đang nhìn thấy tương lai. “Tâm Hồn Phược Ám Chú không dễ hóa giải. Nó là một loại tà pháp cổ xưa, đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về linh hồn và ý chí. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn, kẻ đã thi triển loại chú thuật này, chắc chắn không phải là một người tầm thường. E rằng, có một ‘đại ma đầu’ đang ẩn mình trong bóng tối, thao túng tất cả, với kiến thức sâu rộng về tà pháp cổ xưa. Chúng ta cần tìm kiếm một nơi an toàn hơn cho những người được giải cứu, và đồng thời, phải bắt đầu điều tra sâu hơn về nguồn gốc của loại chú thuật này. Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ cần nghiên cứu thêm, tìm kiếm phương pháp hóa giải, hoặc ít nhất là chống lại nó. Còn Vân Du Đạo Nhân và Lâm Nhất, sẽ phải tìm cách truy lùng dấu vết của kẻ đứng sau, và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu sắp tới.” Lão nói, giọng nói trầm hùng, từng lời như gieo vào lòng người những hạt giống của quyết tâm.

Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, gật đầu lia lịa, đôi mắt tinh quái lại ánh lên sự tò mò của một y sư. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Mặc dù ta không trị được bệnh của những kẻ thi triển tà pháp, nhưng ta sẽ dốc hết sức mình để cứu vớt những người bị hại. Ta sẽ nghiên cứu loại ám chú này, xem liệu có thể tìm ra điểm yếu của nó hay không. Thiên Cơ Lão Nhân đã nói đúng, y thuật sẽ là một vũ khí quan trọng trong cuộc chiến này.”

Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt đen láy, như hai ngọn lửa nhỏ. Hắn nhìn về phía các đồng minh, rồi nhìn về phía những người sống sót đang ngủ say trong vòng bảo vệ. Hắn biết, con đường phía trước còn xa, còn nhiều đổ máu. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh thể chất, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của đạo lý. “Thiên Cơ Lão Nhân nói đúng. Chúng ta cần một nơi an toàn hơn cho những người này. Và chúng ta cần chuẩn bị. Không chỉ chuẩn bị về lực lượng, mà còn chuẩn bị về tâm thế, về trí tuệ. Vô Tiên Chi Đạo không chỉ dạy ta về sức mạnh, mà còn dạy ta về sự thấu hiểu, về lòng trắc ẩn, về cách đối mặt với sự tha hóa từ tận sâu bên trong. Chúng ta sẽ cùng nhau giải mã loại tà pháp này, cùng nhau truy tìm nguồn gốc của nó, và cùng nhau bảo vệ hồng trần này khỏi sự bóp méo của chúng.”

Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận được sự ấm áp và kiên định từ nó. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn, của Vô Tiên Chi Đạo, chính là không bao giờ lùi bước trước bất công và tà ác, không bao giờ từ bỏ niềm tin vào sự lương thiện và ý chí tự do của con người. Những cái chết vừa qua, những gương mặt đau khổ của những người bị thao túng, tất cả sẽ không vô nghĩa. Chúng sẽ là lời nhắc nhở cho hắn, cho tất cả mọi người, rằng cuộc chiến này là cần thiết, và rằng họ phải chiến đấu đến cùng. Ngọn đuốc Vô Tiên Chi Đạo đã được thắp sáng, và dù màn đêm có tăm tối đến mấy, nó vẫn sẽ soi đường, không chỉ cho riêng hắn, mà còn cho tất cả những ai tin vào chân lý và lòng trắc ẩn. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn, một cuộc chiến thực sự để phục hưng Chân Đạo, để đưa hồng trần thoát khỏi vòng xoáy của sự lầm lạc và dục vọng, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ