Ánh lửa bập bùng trong đôi mắt đen láy của Lâm Nhất đã hóa thành những ngọn đuốc nhỏ, soi rọi không chỉ bóng đêm thăm thẳm của Hắc Ám Sâm Lâm mà còn cả những góc khuất trong tâm hồn hắn. Lời nói của hắn, trầm ổn và kiên định, vẫn còn văng vẳng trong không khí, như một lời thề nguyền thiêng liêng giữa chốn hồng trần gian nan này. Đêm dần tàn, nhưng sự tĩnh lặng không mang đến bình yên tuyệt đối; nó chỉ là tấm màn che giấu những mối hiểm nguy vô hình và nỗi lo âu âm ỉ trong lòng mỗi người.
Bình minh hé rạng, ánh sáng yếu ớt của buổi sớm mờ sương cố gắng xuyên qua tán lá rừng dày đặc, nhuộm một màu xám bạc lên những lán trại tạm bợ của Thú Liệp Đội Trại. Không khí se lạnh thấm sâu vào da thịt, mang theo mùi đất ẩm mục, mùi khói lửa tàn từ đống lửa trại đã lụi dần và cả mùi da thú phảng phất. Tiếng côn trùng đêm đã ngớt, nhường chỗ cho tiếng gió xào xạc lướt qua những ngọn cây cao vút, tạo nên một bản giao hưởng trầm buồn của rừng sâu. Dù đã đẩy lùi được đám Hắc Y Nhân tàn độc, không khí trong trại vẫn nặng nề, căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt, nhưng lại ẩn chứa một sự đoàn kết vô hình, gắn kết những con người cùng chung cảnh ngộ. Những người sống sót, sau một đêm kinh hoàng, vẫn còn run rẩy trong giấc ngủ chập chờn, khuôn mặt in hằn nỗi sợ hãi và mệt mỏi. Lý Nguyên, đệ tử bị trục xuất, nằm co ro trong góc, thỉnh thoảng lại giật mình, đôi mắt vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng.
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, với dáng người nhỏ thó và khuôn mặt nhăn nheo, đã bắt đầu công việc của mình ngay từ khi tia nắng đầu tiên chưa kịp rọi đến. Y mặc chiếc y phục lôi thôi thường ngày, nhưng đôi mắt tinh quái lại ánh lên sự tập trung cao độ, hoàn toàn chìm đắm vào công việc. Một bộ kim châm sáng loáng được bày ra trên tấm da thú trải rộng, cùng với những dụng cụ y thuật tinh xảo khác. Y tỉ mỉ, cẩn trọng kiểm tra thi thể của một vài tên Hắc Y Nhân còn sót lại sau trận chiến, và cả những tu sĩ bị ảnh hưởng bởi tà thuật đang nằm bất động.
“Loại ám chú này không chỉ là công kích linh căn đơn thuần, mà còn thâm độc hơn vạn phần,” Quỷ Thủ Y Vương lẩm bẩm, giọng điệu khô khan nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc. Y dùng một cây kim bạc mảnh như sợi tóc chạm nhẹ vào các điểm huyệt đạo trên thi thể Hắc Y Nhân. Một luồng ám khí màu xám đen lập tức trào ra từ vết kim châm, nhanh chóng tan biến vào không khí lạnh buốt. “Nó như một sợi tơ vô hình, gặm nhấm ý chí, biến tâm trí thành búp bê rỗng tuếch. Ta chưa từng thấy loại tà thuật nào tinh vi đến mức này, nó không chỉ phong tỏa kinh mạch, mà còn ăn mòn cả thần hồn.” Y nhíu mày, đôi mắt tinh quái lướt nhanh qua từng thớ thịt, từng đường gân cốt, cố gắng tìm kiếm thêm những manh mối. Mùi hôi thối của thi thể hòa lẫn với mùi âm khí nhàn nhạt, càng khiến không khí thêm phần nặng trĩu.
Lâm Nhất đứng bên cạnh, dáng vẻ thanh thoát và trầm tư, đôi mắt đen láy dõi theo từng cử động của Vương Lão. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc từ nó. Lời nói của Quỷ Thủ Y Vương đã củng cố thêm những suy đoán của hắn. Hắn nhớ lại những tu sĩ bị tha hóa ở Linh Thạch Khoáng Mạch, những ánh mắt vô hồn, những hành động điên cuồng. “Điều này giải thích tại sao bọn chúng lại cuồng bạo và không sợ chết đến vậy. Tâm trí đã bị khống chế, ý chí bị tước đoạt, bọn chúng chỉ còn là những cái xác không hồn, những công cụ phục vụ cho kẻ đứng sau,” Lâm Nhất nói, giọng điệu ôn hòa nhưng chất chứa sự phẫn nộ thầm kín. “Nhưng nó đến từ đâu? Loại tà thuật này có nguồn gốc từ bao giờ, và ai là kẻ đã thi triển nó?”
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc, đang ngồi bên cạnh một người bị thương nặng, cẩn thận băng bó vết thương cho y. Nàng luôn mang theo một túi thuốc và kim châm, đôi tay thoăn thoắt nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng. Nàng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương, lòng nàng dâng lên nỗi xót xa khôn tả cho những số phận bất hạnh. “Nếu loại chú thuật này có thể thao túng tâm trí con người, thì không chỉ thân xác bị hủy hoại, mà linh hồn cũng bị vấy bẩn,” nàng nói, giọng trầm buồn. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng bệnh tật của linh hồn, còn khó hơn vạn lần. Những kẻ vô tội này, họ không chỉ bị thương về thể xác, mà tâm hồn họ cũng đang chịu đựng một sự tra tấn khủng khiếp.” Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt kiên định và tin tưởng, như muốn nói rằng nàng sẽ luôn sát cánh cùng hắn.
Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, với dáng vẻ phong trần, áo đạo bào cũ kỹ và râu tóc lòa xòa, ngồi dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, nhâm nhi bầu rượu đã vơi một nửa. Y không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt y nhìn xa xăm, như thể đang chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, về sự vô thường của vạn vật. Y đã thấy đủ những cảnh đời, đủ những biến thiên của hồng trần, và y biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão lớn. Tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi? Nhưng lòng người đã bị tha hóa, thì tiên đạo cũng trở nên méo mó.
Thiên Cơ Lão Nhân, tay vuốt cây quải trượng bằng gỗ mục, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào ngọn lửa tàn, như muốn xuyên thấu thời gian và không gian. Lão chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm hùng, đầy uyên bác: “Tâm Hồn Phược Ám Chú… Nó không phải là thứ mới mẻ. Lão phu từng đọc qua trong một số tàn quyển cổ đại, từ thời Đại Đạo Thịnh Hành, khi các ma đầu còn chưa bị trấn áp hoàn toàn. Loại chú thuật này đã từng gây nên vô vàn tội ác, gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp hồng trần, biến những tu sĩ chính đạo thành ma vật khát máu, và sau đó bị các vị tiên hiền hợp lực trấn áp, tưởng chừng đã thất truyền vĩnh viễn.” Lão thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu bao nỗi lo toan. “Kẻ đã phục hồi và sử dụng lại nó, chắc chắn không phải một kẻ tầm thường. E rằng, có một ‘đại ma đầu’ đang ẩn mình trong bóng tối, thao túng tất cả, với kiến thức sâu rộng về tà pháp cổ xưa.”
Lâm Nhất trầm tư, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Sự thâm sâu của mối đe dọa này vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Nó không chỉ là một cuộc chiến giữa chính và tà của thời đại này, mà còn là sự tái hiện của một cuộc chiến cổ xưa, một sự tha hóa đã từng bị phong ấn. Hắn tự hỏi, liệu Vô Tiên Chi Đạo của mình, con đường tu thân, thấu hiểu và vượt qua hồng trần, có đủ sức đối phó với một loại tà thuật có thể thao túng tận sâu trong tâm linh con người hay không. Sự kiên định trong lòng hắn không hề suy suyển, nhưng nỗi lo lắng về tương lai của hồng trần, về số phận của những người vô tội lại ngày càng tăng lên. Hắn tin rằng, chân tâm là bất diệt, nhưng để bảo vệ chân tâm khỏi sự gặm nhấm của tà ác, cần phải có trí tuệ và sự dũng cảm phi thường. “Chẳng lẽ, thứ tà thuật này đã tồn tại từ thuở sơ khai của tu đạo? Và kẻ đứng sau nó, chính là kẻ đã gây nên hỗn loạn từ ngàn xưa, nay lại trỗi dậy?” Lâm Nhất hỏi, ánh mắt hắn sáng rực lên một quyết tâm không lay chuyển. Hắn hiểu rằng, để đối phó với thứ tà pháp này, không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực, mà phải truy tìm đến tận cùng nguồn gốc của nó, phải hiểu rõ bản chất của sự tha hóa tâm linh này.
***
Theo sự dẫn dắt của Thiên Cơ Lão Nhân, Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương đã tạm biệt Thú Liệp Đội Trại vào buổi trưa hôm sau, để lại Mộ Dung Uyển Nhi và Vân Du Đạo Nhân ở lại chăm sóc những người bị thương và bảo vệ khu trại. Con đường dẫn đến chi nhánh bí mật của Thiên Cơ Các len lỏi sâu vào trong rừng, nơi ánh nắng mặt trời buổi trưa chỉ còn là những vệt sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Không khí trong rừng trở nên trong lành và mát mẻ hơn, mang theo mùi hương của cây cỏ dại và đất rừng.
Chi nhánh của Thiên Cơ Các không phải là một tòa kiến trúc đồ sộ, mà là một hang động được cải tạo khéo léo, ẩn mình sau một thác nước nhỏ. Bước vào bên trong, một bầu không khí bí ẩn, tĩnh lặng và có phần lạnh lùng bao trùm lấy không gian. Không có vẻ uy nghi, hùng vĩ, nhưng nơi đây lại toát lên một cảm giác quyền lực vô hình, như thể mọi thông tin, mọi bí mật của thế gian đều có thể được tìm thấy ở đây, nhưng cũng không thể che giấu bất cứ điều gì khỏi nó. Mùi giấy cổ đã ngả màu thời gian, mùi mực tàu nhàn nhạt và hương liệu thanh nhã đặc trưng của Thiên Cơ Các hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc biệt, vừa thiêng liêng vừa u hoài. Dù là ban ngày, bên trong hang động vẫn khá tối, những ngọn đèn dầu nhỏ treo trên vách đá toát ra ánh sáng vàng vọt, đủ để soi rõ những kệ sách khổng lồ chất đầy những điển tịch cổ xưa. Tiếng gió rít qua khe đá nhỏ vọng vào, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, như tiếng thì thầm của thời gian.
Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ như tuyết, dẫn Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương đi sâu vào một khu vực đặc biệt của Thiên Cơ Các. Nơi đây, những cuốn sách còn cổ kính hơn, được cất giữ trong những hộp gỗ chạm khắc tinh xảo. “Kinh Thư Vô Tự không phải là một cuốn sách duy nhất, mà là tập hợp của vô vàn những tàn quyển, những mảnh vỡ tri thức đã thất lạc qua hàng vạn năm,” lão nói, giọng thì thầm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Để tìm ra nguồn gốc của Tâm Hồn Phược Ám Chú, chúng ta phải lật lại những trang sử đã bị lãng quên, tìm kiếm dấu vết của những ma đầu cổ xưa và những tà pháp đã từng làm điên đảo hồng trần.”
Lão dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, rút ra một vài tàn quyển đã mục nát, giấy ố vàng và loang lổ. Lâm Nhất cảm nhận được sự thô ráp của những trang sách cũ khi hắn chạm vào chúng. Thiên Cơ Lão Nhân cẩn thận lật dở từng trang, chỉ vào những hình vẽ phù văn mơ hồ, những nét chữ cổ đã gần như biến mất dưới sự bào mòn của thời gian. “Đây… đây chính là những ký tự mô tả loại chú thuật này,” lão nói, đôi mắt tinh anh nheo lại. “Nó được gọi là ‘Hồn Phược Ấn’, một biến thể của chú thuật cổ xưa, có khả năng xâm nhập vào thần thức, gặm nhấm ý chí và biến linh hồn thành nô lệ.”
Lâm Nhất cúi xuống, dùng linh giác cảm nhận những phù văn kia. Mặc dù không thể hiểu rõ từng ý nghĩa, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một sự lạnh lẽo và tà ác tương tự như những gì hắn đã cảm nhận được từ các Hắc Y Nhân và những tu sĩ bị tha hóa. Hắn cố gắng lý giải, suy tư về mối liên hệ giữa những phù văn cổ xưa này với những kẻ Hắc Ám Cung hiện tại. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu chân tâm cũng bị thao túng, thì còn lại gì? Hắn càng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, và gánh nặng trên vai hắn dường như càng nặng hơn. Vô Tiên Chi Đạo của hắn không chỉ là con đường tu luyện sức mạnh, mà còn là con đường bảo vệ ý chí, bảo vệ sự tự do của linh hồn.
Quỷ Thủ Y Vương, với đôi mắt tinh quái, cũng chăm chú quan sát. Y rút ra một cuộn giấy da cừu, bắt đầu ghi chép những đặc điểm y lý của các phù văn và ám khí mà y đã phát hiện. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị,” y lẩm bẩm. “Nếu tà pháp này tác động đến thần hồn, vậy thì cách hóa giải cũng phải bắt đầu từ thần hồn. Nhưng trước hết, ta phải hiểu rõ cơ chế vận hành của nó.” Y ghi chép một cách cẩn trọng, đôi khi lại gắt gỏng với chính mình khi không thể lý giải được một chi tiết nào đó.
“Từ những tàn quyển này, ta có thể suy đoán rằng Hồn Phược Ấn không phải là một tà pháp đơn lẻ, mà nó là một phần của một hệ thống tà thuật lớn hơn, liên quan đến việc thờ phụng một loại ‘tà thần’ hoặc một ‘thực thể ma quỷ’ cổ xưa,” Thiên Cơ Lão Nhân tiếp lời, giọng nói trầm tư. “Manh mối cuối cùng mà lão phu tìm thấy, chỉ về một U Cốc hẻo lánh, nơi được cho là từng có một ‘Cổ Thần Di Tích’ hay ‘Ma Đô Phế Tích’ liên quan đến những tà pháp này. Nơi đó bị phong ấn từ rất lâu, nhưng dấu vết của nó vẫn còn ám ảnh.” Lão nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng. “Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn, kẻ đã thi triển loại chú thuật này, chắc chắn không phải là một người tầm thường. Hắn có thể đã tìm thấy Cổ Thần Di Tích đó và phục hồi tà pháp.”
Lâm Nhất gật đầu. Hắn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự tồn tại của Tâm Hồn Phược Ám Chú từ thời Thượng Cổ đã cho thấy nguồn gốc của Hắc Ám Cung và ‘tiên đạo giả tạo’ có thể sâu xa hơn, liên quan đến những thế lực tà ác cổ đại đã bị lãng quên. Việc khám phá ra tà thuật thao túng tâm trí này sẽ buộc hắn phải phát triển các phương pháp đối phó không chỉ bằng sức mạnh vật lý mà còn ở cấp độ tinh thần, làm phong phú thêm Vô Tiên Chi Đạo của mình. Hắn biết, một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy đang chờ đợi phía trước.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo màn sương mù dày đặc bao phủ khắp cánh rừng, khiến vạn vật trở nên mờ ảo và u tịch. Ba bóng người, Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương, thận trọng tiến sâu vào một U Cốc hẻo lánh, nơi được cho là cất giấu Cổ Thần Di Tích liên quan đến Hồn Phược Ấn. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bóng tối đặc quánh và màn sương mù trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Không khí ở đây trở nên se lạnh đến thấu xương, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất mục nồng đậm và cả mùi rêu phong từ những tảng đá khổng lồ phủ đầy phong sương. Tiếng gió rít qua khe núi tạo ra những âm thanh ma quái, như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong màn sương, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và hoang tàn của thung lũng.
Quỷ Thủ Y Vương bước đi khập khiễng phía trước, tay cầm một chiếc đèn lồng nhỏ soi đường, đôi mắt tinh quái quét qua từng ngóc ngách. “Âm khí ở đây nồng đậm hơn nhiều so với bình thường, dường như có một sức mạnh nào đó đang bị phong ấn hoặc ẩn giấu,” y lẩm bẩm, giọng nói có chút căng thẳng. “Cảm giác như có hàng ngàn linh hồn đang gào thét trong bóng tối, muốn thoát khỏi sự ràng buộc.” Mùi âm khí nồng đậm bao trùm lấy không gian, khiến y cảm thấy khó chịu.
Thiên Cơ Lão Nhân, với cây quải trượng bằng gỗ mục làm điểm tựa, bước đi chậm rãi nhưng vững chắc. Lão nhìn vào màn sương mù dày đặc, như thể đang nhìn thấy những ảo ảnh từ quá khứ. “Cẩn thận, nơi này đã bị lãng quên từ rất lâu, nhưng dấu vết của nó vẫn còn ám ảnh. Đây không phải là một nơi mà người phàm có thể tùy tiện bước vào,” lão trầm giọng nói, từng lời như gieo vào lòng người một sự cảnh báo sâu sắc. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng những vết tích của tà ác thì vĩnh viễn không thể xóa nhòa.”
Lâm Nhất đi ở giữa, đôi mắt đen láy của hắn quét qua màn sương mù, cố gắng xuyên thấu vào bóng tối. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng đầy tà ác đang từ từ bao trùm lấy hắn. Đó chính là thứ năng lượng của Hồn Phược Ấn, nhưng mạnh mẽ và thuần khiết hơn gấp bội, như thể hắn đang tiến gần đến chính nguồn gốc của nó. Tiếng bước chân thận trọng của ba người vang lên trên nền đất ẩm ướt, xen lẫn với tiếng gió rít và tiếng suối chảy, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Hắn cảm thấy sự lạnh lẽo của âm khí thấm vào tận xương tủy, nhưng ý chí của hắn không hề nao núng.
Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân, về việc kẻ đứng sau Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn có thể đã tìm thấy Cổ Thần Di Tích này. Điều đó có nghĩa là họ đang tiến gần hơn đến kẻ thù, đến chân tướng của sự tha hóa. Vô Tiên Chi Đạo không chỉ là tu luyện sức mạnh cá nhân, mà còn là hành trình đi tìm chân lý, là bảo vệ hồng trần khỏi những thế lực muốn bóp méo nhận thức và nô dịch linh hồn. Mỗi bước chân của hắn trong U Cốc này đều là một bước tiến sâu hơn vào vùng đất của bí ẩn và tà ác, nhưng cũng là một bước tiến gần hơn đến sự giác ngộ về con đường mình đang đi.
Bỗng nhiên, một luồng âm khí cực kỳ mạnh mẽ bùng phát từ sâu trong thung lũng, khiến màn sương mù xung quanh như bị xé toạc, để lộ ra một khe núi hẹp với những vách đá dựng đứng, đen kịt như mực. Ở đó, một phù văn cổ xưa khổng lồ, được khắc sâu vào vách đá, phát ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, như một con mắt đang mở to trong bóng đêm. Lâm Nhất cảm thấy tim mình đập mạnh, một cảm giác vừa quen thuộc vừa sợ hãi dâng trào. Đây chính là Hồn Phược Ấn, nhưng nó to lớn và đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng thấy.
Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương đều dừng lại, khuôn mặt họ tái mét dưới ánh sáng ma quái của phù văn. “Đây chính là nó…” Thiên Cơ Lão Nhân thì thầm, giọng nói run rẩy hiếm thấy. “Cổ Thần Di Tích… Ma Đô Phế Tích…”
Lâm Nhất nhìn vào phù văn khổng lồ, cảm nhận luồng năng lượng tà ác đang cuộn trào từ nó. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với những tu sĩ bị tha hóa, mà là đối mặt với một thế lực cổ xưa, một sự tha hóa đã ăn sâu vào cội rễ của tu đạo. Đây là một thử thách thực sự cho Vô Tiên Chi Đạo, một cuộc chiến ở cấp độ tinh thần và ý chí. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Dù màn đêm có tăm tối đến mấy, ngọn đuốc Vô Tiên Chi Đạo vẫn sẽ soi đường, không chỉ cho riêng hắn, mà còn cho tất cả những ai tin vào chân lý và lòng trắc ẩn. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.