Ánh sáng đỏ quỷ dị từ phù văn khổng lồ khắc sâu vào vách đá khe núi hẹp, đen kịt như mực, bao trùm lấy không gian u ám của U Cốc. Nó không chỉ là một phù văn đơn thuần, mà là một cánh cửa, một lời mời gọi đầy rẫy hiểm nguy dẫn lối vào tận cùng của tà niệm. Lâm Nhất cảm thấy luồng âm khí cuộn trào từ đó không ngừng va đập vào linh hồn mình, một sự quen thuộc đáng sợ bởi nó mang cùng bản chất với Hồn Phược Ấn mà hắn từng đối mặt, nhưng lại mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, như thể đây chính là cội nguồn của mọi sự tha hóa.
Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương đều dừng lại, khuôn mặt họ tái mét dưới ánh sáng ma quái của phù văn. “Đây chính là nó…” Thiên Cơ Lão Nhân thì thầm, giọng nói run rẩy hiếm thấy, như thể lão đang đối diện với một ký ức kinh hoàng từ ngàn xưa. “Cổ Thần Di Tích… Ma Đô Phế Tích… Vết tích của một thời đại đã bị lãng quên, nhưng tà niệm thì vẫn còn vương vấn.” Lời lão như gieo vào lòng người một sự cảnh báo sâu sắc, về những nguy hiểm không chỉ đến từ thể xác mà còn từ tận sâu thẳm tâm hồn.
Lâm Nhất nhìn vào phù văn khổng lồ, cảm nhận luồng năng lượng tà ác đang cuộn trào từ nó. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với những tu sĩ bị tha hóa, mà là đối mặt với một thế lực cổ xưa, một sự tha hóa đã ăn sâu vào cội rễ của tu đạo. Đây là một thử thách thực sự cho Vô Tiên Chi Đạo, một cuộc chiến ở cấp độ tinh thần và ý chí. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Dù màn đêm có tăm tối đến mấy, ngọn đuốc Vô Tiên Chi Đạo vẫn sẽ soi đường, không chỉ cho riêng hắn, mà còn cho tất cả những ai tin vào chân lý và lòng trắc ẩn. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Vân Du Đạo Nhân, với dáng vẻ phong trần và ánh mắt sắc bén, tiến lên một bước, kiểm tra xung quanh khe núi. Y đặt tay lên phiến đá đen kịt, cảm nhận luồng khí tà ác lượn lờ như những con rắn không xương. “Âm khí nồng đặc, nhưng lại có một vẻ gì đó rất cổ xưa, không giống với những tà khí mới phát sinh. Các vết khắc trên phù văn này… dường như không phải do con người hiện tại tạo ra.” Cổ Phong lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng pha chút cảnh giác. Y quay lại nhìn Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương, đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng. “Nơi này đã từng là một thánh địa, giờ đây chỉ còn là tổ quỷ. Linh khí bị bóp méo, âm khí ngưng tụ đến đáng sợ. Chúng ta phải thật cẩn trọng.”
Thiên Cơ Lão Nhân vuốt bộ râu bạc phơ, ánh mắt đục ngầu nhìn sâu vào khe núi, như muốn xuyên thấu thời gian. “Dù đã mục nát, nhưng những dấu vết của tà pháp Thượng Cổ vẫn còn đây. Cẩn thận, thứ chúng ta tìm kiếm không chỉ là độc dược, mà là sự tha hóa tận cùng. Nó không chỉ hủy diệt cơ thể mà còn làm tan rữa cả ý chí, biến con người thành những con rối vô hồn. Lão phu từng nghe kể về những Ma Đô Phế Tích như thế này, nơi mà tà niệm được nuôi dưỡng từ thuở hồng hoang, chờ đợi thời cơ để bùng phát.” Lão lão khẽ thở dài, dường như đang hồi tưởng về những câu chuyện xa xưa, những bi kịch của nhân gian.
Lâm Nhất hít sâu một hơi, nén lại cảm giác khó chịu và sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tận xương tủy. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn và đau khổ từ những linh hồn bị mắc kẹt, những tiếng gào thét câm lặng vọng về từ vực sâu tăm tối. “Dường như có hàng vạn linh hồn đang gào thét trong câm lặng… Chúng ta phải vào, phải biết rõ. Chỉ khi hiểu được bản chất của kẻ thù, chúng ta mới có thể tìm thấy con đường hóa giải. Vô Tiên Chi Đạo không cho phép ta ngoảnh mặt làm ngơ trước những đau khổ này.” Ánh mắt hắn kiên định, dù trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng khó tả. Hắn biết, một khi bước qua ngưỡng cửa này, không gian và thời gian sẽ biến đổi, và có thể sẽ không còn đường quay lại.
Quỷ Thủ Y Vương nheo đôi mắt tinh quái, chạm nhẹ vào một phiến đá lạnh lẽo gần phù văn. “Mùi vị này… không đơn thuần là âm khí. Có thứ gì đó đang được ‘chế tạo’ ở đây. Một thứ hỗn tạp giữa linh khí và tà khí, nhưng lại mang theo một mùi máu tanh nồng nặc và cả mùi xác thối mục rữa. Đây không phải là nơi tự nhiên sinh ra tà khí, mà là nơi tà khí được nuôi dưỡng, được biến hóa. Chúng ta phải tìm hiểu xem chúng đang làm gì, và làm cách nào để hóa giải thứ tà pháp ghê tởm này.” Y rút ra một lọ nhỏ, thu thập một ít khí đen bay lượn trong không trung, cẩn thận niêm phong lại.
Vân Du Đạo Nhân bắt đầu tìm kiếm lối vào bí mật. Y di chuyển nhẹ nhàng như một làn khói, đôi mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ nứt của vách đá. Các bức tường đổ nát, những pho tượng ma quái bị rêu phong và âm khí bao phủ, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát, tiếng xương cốt va chạm đâu đó trong bóng tối, và tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn vang vọng từ xa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, khiến không khí trở nên u ám, hoang tàn và chết chóc. Hắn dùng một loại pháp thuật ẩn thân đặc biệt, khiến thân thể gần như hòa lẫn vào màn sương đen kịt, né tránh những chốt gác vô hình và cạm bẫy tiềm ẩn.
Lâm Nhất dùng 'Thấu Triệt Nhân Luân' để cảm nhận các luồng năng lượng bất thường và sự hiện diện của kẻ địch. Hắn nhận ra, không chỉ có những chốt gác hữu hình, mà còn có vô số những cạm bẫy bằng trận pháp, bằng tà khí, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ xâm nhập nào. Những luồng năng lượng hỗn loạn, đầy rẫy sự đau khổ và cuồng bạo, như những con sóng ngầm đang chực chờ bùng nổ. Hắn truyền âm cảnh báo cho Vân Du Đạo Nhân, chỉ ra những điểm yếu và những khu vực nguy hiểm mà giác quan phàm trần khó có thể nhận ra.
Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương theo sát phía sau, bước đi chậm rãi nhưng vững chắc. Mỗi bước chân của họ đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những tàn tích đổ nát có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, hoặc những khu vực có âm khí ngưng tụ quá mức. Thiên Cơ Lão Nhân thỉnh thoảng lại đưa cây quải trượng chạm nhẹ xuống đất, giải trừ một vài trận pháp đơn giản hoặc hóa giải một luồng tà khí đang chực chờ tấn công. Quỷ Thủ Y Vương thì liên tục quan sát, đôi mắt tinh quái không ngừng phân tích môi trường xung quanh, như thể đang đọc một cuốn sách cổ về sự tha hóa. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, mùi âm khí đặc quánh, tất cả hòa quyện lại, khiến y cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. "Nơi này... thật sự là một lò luyện quỷ," y lẩm bẩm, giọng nói đầy ghê tởm. Lâm Nhất cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương, sự ẩm ướt của sương mù, và một cảm giác ghê rợn khi hắn vô tình chạm vào một phiến đá có khắc những phù văn kỳ lạ, dường như đang rung động với một thứ tà lực vô hình. Hắn biết, mỗi bước chân vào sâu hơn trong Ma Đô Phế Tích này là một bước tiến gần hơn đến vực thẳm của tà ác, nhưng cũng là một bước tiến gần hơn đến chân lý về Vô Tiên Chi Đạo của mình.
Sau một hồi lâu dò xét cẩn thận, Vân Du Đạo Nhân cuối cùng cũng tìm thấy một khe nứt nhỏ ẩn mình sau một tảng đá đổ nát khổng lồ, được che phủ bởi lớp rêu phong dày đặc và một loại bùa chú che mắt tinh vi. Y dùng một loại pháp quyết đặc biệt, nhẹ nhàng hóa giải bùa chú, để lộ ra một lối đi hẹp, tối om như miệng một con quái vật. “Lối vào đây rồi, Lâm huynh. Nhưng bên trong… ta cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ hỗn loạn và tàn bạo, mạnh hơn nhiều so với bên ngoài. Cẩn thận, mọi người.” Cổ Phong hạ giọng cảnh báo, rút ra một lá bùa hộ mệnh cổ xưa, đặt nó vào lòng bàn tay. Lâm Nhất gật đầu, siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, điều kinh hoàng nhất vẫn còn đang chờ đợi họ ở phía trước, trong lòng địa ngục trần gian này.
***
Bốn người thận trọng tiến vào khe nứt hẹp, cảm giác như đang bị nuốt chửng vào một vực sâu vô tận. Lối đi quanh co, uốn lượn như ruột của một con thú khổng lồ, dẫn họ sâu mãi xuống lòng đất. Tiếng gió rít bên ngoài dần tắt hẳn, thay vào đó là tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt, tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong bóng tối và một thứ âm thanh rì rầm kỳ lạ, như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục nồng nặc hòa quyện với mùi tanh tưởi của máu và xác thối, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Cuối cùng, sau một hành trình dài trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ, họ bước vào một đại sảnh ngầm rộng lớn. Ánh sáng đỏ u ám, mờ ảo phát ra từ một 'Huyết Trì' khổng lồ ở giữa đại sảnh, nhuộm đỏ cả không gian, khiến mọi thứ trở nên ghê rợn đến tột cùng. Huyết Trì không phải là một ao nước tự nhiên, mà là một công trình nhân tạo được bao quanh bởi những tảng đá đen kịt, lạnh lẽo, và cả những cột xương cốt phong hóa cao ngất ngưỡng, trạm trổ những phù văn cổ xưa đầy tà khí. Nước trong hồ có màu đỏ sẫm như máu tươi, nhưng lại sánh đặc và đen kịt như mực ở những chỗ sâu, bốc lên những làn hơi âm lãnh, mang theo mùi tanh tưởi đến ghê người.
Trên thành Huyết Trì, hàng chục tu sĩ sống bị trói buộc bằng những sợi xiềng xích đen kịt, phát ra ánh sáng đỏ quỷ dị. Cơ thể họ gầy gò, trần trụi, đôi mắt mở trừng trừng nhưng vô hồn, không còn chút ánh sáng của sự sống. Linh căn của họ bị rút cạn từng chút một, và thứ tà khí đỏ sẫm từ Huyết Trì không ngừng xâm nhập vào cơ thể, ăn mòn ý chí và biến đổi linh hồn họ. Họ không còn là con người, mà là những con rối bị thao túng, những 'mồi nhử' được tạo ra để phục vụ cho mục đích tà ác.
Giữa đại sảnh, một tên 'Thủ Hạ Hắc Ám Cung' cấp cao đang thi triển tà pháp. Hắn mặc một bộ hắc bào rộng thùng thình, che kín gần hết thân thể, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt, dữ tợn và đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên loạn. Tay hắn không ngừng vung vẩy, vẽ ra những phù văn phức tạp trong không trung, mỗi phù văn hiện ra lại phát ra một luồng khí đen kịt, mạnh mẽ, trực tiếp tiêm nhiễm 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' vào tâm trí của những tu sĩ đang bị trói buộc. Những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng gào thét câm lặng vọng về từ linh hồn của họ, nhưng không ai có thể nghe thấy ngoài Lâm Nhất. Cảnh tượng vô cùng tàn bạo, ghê rợn và đau lòng, khiến trái tim Lâm Nhất như bị bóp nghẹt.
“Chúng… chúng dám làm vậy sao? Đây không phải tu đạo, đây là đồ tể!” Giọng Lâm Nhất khản đặc, ánh mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cơ hồ muốn lao ra ngay lập tức để chấm dứt sự tàn bạo này. Từng thớ thịt trên cơ thể hắn căng cứng, gân xanh nổi rõ trên thái dương. Sự tàn nhẫn và vô nhân đạo của Hắc Ám Cung đã vượt quá giới hạn tưởng tượng của hắn. Niềm tin vào bản chất lương thiện của con người trong hắn như bị một nhát dao cứa mạnh, rỉ máu.
Quỷ Thủ Y Vương nín thở, cẩn thận quan sát từng chi tiết của nghi lễ, khuôn mặt trắng bệch vì ghê tởm. Y rút ra một bộ kim châm sáng loáng, ghi chép lại các dấu hiệu trên cơ thể nạn nhân và phân tích luồng khí tà ác đang vận hành trong Huyết Trì. “Chúng đang hủy hoại cả linh hồn lẫn thể xác. Linh căn bị bóp nát, ý chí bị xóa sổ… Đây là một loại tra tấn tàn khốc hơn cả cái chết. Loại ám chú này không chỉ đơn thuần là chiếm đoạt linh căn, nó còn khóa chặt thần hồn, biến nạn nhân thành những con rối biết đi, không còn khả năng tư duy hay cảm nhận. Kẻ đứng sau nó… chắc chắn đã có sự nghiên cứu sâu rộng về tâm linh và sinh mệnh, về cách phá hủy bản ngã của một con người.” Y lẩm bẩm, giọng run rẩy, đôi mắt tinh quái giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng.
Thiên Cơ Lão Nhân thở dài nặng nề, đôi mắt đục ngầu chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Lão vuốt bộ râu bạc phơ, giọng nói trầm buồn. “Tà pháp này… đã được biến đổi để phù hợp với thời đại, nhưng bản chất vẫn là sự chiếm đoạt và nô dịch. Nó đã tồn tại từ rất lâu, chỉ là ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi những kẻ khát khao quyền lực để được tái sinh. Đây là sự tha hóa tận cùng của tu đạo, khi sức mạnh không còn phục vụ cho sự giác ngộ mà chỉ để kiểm soát và hủy diệt. Nhân sinh hữu tình, vạn vật hữu linh, nhưng bọn chúng lại đang chà đạp lên tất cả những giá trị đó.” Lão dùng thần thức dò xét, cố gắng tìm hiểu sâu hơn về cơ chế vận hành của 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' trong nghi lễ, tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào.
Vân Du Đạo Nhân nhìn Lâm Nhất, ánh mắt cảnh báo. “Lâm huynh, chúng ta không thể hành động bốc đồng. Cứu họ bây giờ có thể khiến chúng ta rơi vào bẫy, và những kẻ này… chúng gần như đã không còn là con người nữa rồi. Tâm trí họ đã bị tà pháp thao túng, không còn nhận thức được thiện ác. Nếu chúng ta lộ diện, chúng sẽ trở thành những chiến binh vô cảm, sẵn sàng tấn công chúng ta mà không chút do dự. Hãy kiềm chế, chúng ta cần thu thập đủ thông tin trước khi hành động.” Cổ Phong giữ cảnh giới, ánh mắt không ngừng quét qua các ngóc ngách của đại sảnh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào.
Lâm Nhất cố gắng kiềm chế cơn phẫn nộ đang bùng cháy trong lòng. Hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, cố gắng thanh lọc tâm trí. Hắn tập trung quan sát và ghi nhớ mọi chi tiết của nghi lễ, từ cách tên Thủ Hạ Hắc Ám Cung thi triển pháp thuật, đến những biến đổi trên cơ thể của những tu sĩ bị thao túng. Hắn nhận ra, kẻ đứng sau Hắc Ám Cung không chỉ có kiến thức sâu rộng về tà pháp Thượng Cổ, mà còn là một bậc thầy trong việc nắm bắt tâm lý con người, lợi dụng dục vọng và nỗi sợ hãi để biến họ thành công cụ.
Quỷ Thủ Y Vương lặng lẽ lấy ra một vài dụng cụ y thuật, cẩn thận lấy một mảnh xiềng xích dính máu từ một nạn nhân gần đó, cùng với một vài sợi tóc và một chút máu khô trên mặt đất. Y đặt chúng vào những chiếc lọ nhỏ, niêm phong cẩn thận, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ nghiêm trọng. “Những thứ này sẽ giúp ta phân tích sâu hơn về cơ chế của ám chú. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và sự hiểu biết.”
Thiên Cơ Lão Nhân nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, dường như đang niệm chú hoặc dò tìm một điều gì đó. Lão cảm nhận được những luồng năng lượng quen thuộc của 'Tâm Hồn Phược Ám Chú', nhưng ở đây, nó đã được tăng cường và biến đổi đến mức độ hoàn hảo. Lão nhận ra, tà pháp này không chỉ đơn thuần là một phép thuật cổ xưa, mà nó đã được phát triển, được tối ưu hóa qua hàng ngàn năm, trở thành một thứ vũ khí hủy diệt linh hồn. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng những vết tích của tà ác thì vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Kẻ đứng sau tất cả, chắc chắn đã dành không ít thời gian để nghiên cứu và hoàn thiện thứ tà pháp ghê tởm này.”
Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ quét qua đại sảnh. Tên Thủ Hạ Hắc Ám Cung chủ trì nghi lễ như cảm nhận được điều gì đó. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu quét qua bóng tối. Một tia sáng lóe lên từ tay hắn, bắn về phía vị trí ẩn nấp của nhóm Lâm Nhất. Vân Du Đạo Nhân phản ứng cực nhanh, kéo Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương lùi lại, tránh thoát tia sáng một cách kịp thời. “Bị phát hiện rồi! Rút lui!” Cổ Phong hạ giọng ra lệnh, ánh mắt sắc bén lóe lên vẻ chuyên nghiệp. Không chần chừ, cả nhóm lập tức xoay người, thâm nhập vào một lối đi bí mật khác mà Vân Du Đạo Nhân đã phát hiện trước đó, nhanh chóng rút lui khỏi đại sảnh ngầm, để lại phía sau những tiếng gào thét cuồng loạn của những 'mồi nhử' đã bị đánh thức.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc của Hắc Ám Sâm Lâm, Lâm Nhất và đồng minh đã tìm được một hang động nhỏ, ẩm ướt để ẩn mình. Không khí trong hang nặng nề, xen lẫn sự kinh tởm và phẫn nộ của mỗi người. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát hòa quyện với mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa còn vương vấn trong ký ức, cùng với mùi hương lạ của các loài hoa độc mọc xung quanh, tạo nên một bầu không khí u ám, ẩm ướt và căng thẳng. Từng tiếng động nhỏ, từng tiếng côn trùng kêu rả rích đều khiến họ cảnh giác cao độ, cảm giác như luôn bị theo dõi.
Lâm Nhất ngồi trầm ngâm, ánh mắt hắn nhìn xa xăm ra bên ngoài hang động, xuyên qua màn sương mù mờ mịt. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng kinh hoàng trong Huyết Trì. Những khuôn mặt vô hồn, những thân thể gầy gò bị xiềng xích, những linh hồn bị rút cạn và biến chất. Hắn cảm nhận gánh nặng đè lên vai mình, không chỉ là trách nhiệm của một tu sĩ, mà là trách nhiệm của một con người. “Đây là… là tội ác. Con người có thể tàn bạo đến mức độ này sao? Cái gọi là ‘tiên đạo’ của chúng… chỉ là một vỏ bọc cho sự tha hóa và khát vọng kiểm soát. Chúng không chỉ muốn nắm giữ sức mạnh, mà còn muốn nô dịch ý chí, biến tất cả chúng sinh thành những con rối vô tri.” Giọng Lâm Nhất khản đặc, nỗi kinh hoàng và phẫn nộ vẫn còn vương vấn trong từng lời nói. Hắn tự vấn liệu 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình có đủ sức đối phó với loại tà ác này không, liệu lòng trắc ẩn của hắn có thể chịu đựng được những cảnh tượng như vậy mãi không.
Quỷ Thủ Y Vương cẩn thận đặt mảnh xiềng xích dính máu và những mẫu vật nhỏ khác lên một chiếc lá cây lớn, dùng kính lúp quan sát. Đôi mắt tinh quái của y giờ đây đầy vẻ nghiêm trọng. “Ám chú này không chỉ ăn mòn linh căn, nó còn khóa chặt thần hồn, biến nạn nhân thành những con rối biết đi. Kẻ đứng sau nó… chắc chắn đã có sự nghiên cứu sâu rộng về tâm linh và sinh mệnh. Chúng không chỉ biết cách hủy diệt thể xác, mà còn biết cách phá nát ý chí, bóp méo nhận thức. Đây là một loại tà thuật cực kỳ thâm sâu và tàn độc, không phải là thứ mà một tu sĩ bình thường có thể tạo ra.” Vương Lão lẩm bẩm, tay không ngừng ghi chép những phát hiện của mình. “Huyết Trì kia… không chỉ là nơi rút cạn linh lực, mà còn là nơi nuôi dưỡng tà niệm, nơi mà những linh hồn bị tha hóa được biến thành những ‘hạt giống’ của sự cuồng bạo. Ta cần thêm thời gian để phân tích những mẫu vật này, để tìm ra cách hóa giải.”
Thiên Cơ Lão Nhân vuốt râu, ánh mắt đầy suy tư, nhìn vào ngọn lửa nhỏ trong hang đang nhảy múa, như đang nhìn thấy những bí mật từ quá khứ xa xăm. “Tấm bia đá đã hé lộ một phần. Kẻ đã tạo ra loại tà pháp này từ Thượng Cổ, ‘U Ám Chi Chủ’, hắn không chỉ muốn sức mạnh, mà còn muốn biến chúng sinh thành công cụ của mình. Hắc Ám Cung hiện tại chỉ là người kế thừa tàn độc của hắn, những kẻ đang tiếp nối con đường mà U Ám Chi Chủ đã vạch ra từ ngàn xưa. Chúng có chung một nguồn gốc, một khát vọng kiểm soát tuyệt đối. Sự liên kết chặt chẽ giữa ‘tiên đạo giả tạo’ và Hắc Ám Cung, ngay cả trong thời Thượng Cổ, cho thấy đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một âm mưu được ấp ủ qua nhiều thời đại.” Lão thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng nỗi ưu tư về vận mệnh của hồng trần.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận gánh nặng đè lên vai. Hắn hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là chống lại kẻ thù hiện tại, mà còn là chống lại một bóng ma từ quá khứ xa xưa, một tà niệm đã ăn sâu vào cội rễ của tu đạo. “Vậy thì, cuộc chiến của chúng ta không chỉ là chống lại kẻ thù hiện tại, mà còn là chống lại một bóng ma từ quá khứ xa xưa. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ phải là con đường giải thoát khỏi sự kiểm soát đó, con đường trả lại tự do cho linh hồn. Nó không chỉ là tu luyện sức mạnh cá nhân, mà còn là hành trình đi tìm chân lý, là bảo vệ hồng trần khỏi những thế lực muốn bóp méo nhận thức và nô dịch linh hồn. Chúng ta phải tìm cách hóa giải Tâm Hồn Phược Ám Chú, phải cứu vớt những linh hồn còn có thể cứu vãn, và phải vạch trần bộ mặt thật của U Ám Chi Chủ cùng những kẻ kế thừa hắn.” Ánh mắt Lâm Nhất mở ra, giờ đây đã không còn sự phẫn nộ cuồng nhiệt, mà thay vào đó là một sự kiên định sâu sắc, một ý chí bất khuất.
Quỷ Thủ Y Vương và Thiên Cơ Lão Nhân bắt đầu thảo luận sôi nổi về những phát hiện của họ, cố gắng giải mã cơ chế của 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' và tìm kiếm điểm yếu. Họ đặt ra nhiều giả thuyết, tranh luận về cách tà pháp tác động đến linh căn và thần hồn, về khả năng hóa giải hoặc ít nhất là làm chậm quá trình tha hóa. Vân Du Đạo Nhân cảnh giác xung quanh hang động, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua khu rừng tối tăm, đảm bảo an toàn cho nhóm. Y biết, dù đã thoát khỏi căn cứ, nhưng nguy hiểm vẫn còn rình rập khắp nơi. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa, tất cả đều là những lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này.
Lâm Nhất lắng nghe những lời thảo luận của Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương, tâm trí hắn không ngừng suy nghĩ về những gì mình đã chứng kiến, về ý nghĩa của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong bối cảnh này. Hắn nhận ra rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần, chứ không phải chạy trốn khỏi nó hay tha hóa cùng nó. Sự tồn tại của 'U Ám Chi Chủ' từ Thượng Cổ, kẻ đã tạo ra 'Tâm Hồn Phược Ám Chú', gợi mở về một kẻ thù tối thượng, một 'đại ma đầu' có thể là kẻ đứng sau tất cả, kẻ đã thao túng số phận của vô số chúng sinh qua hàng ngàn năm. Những bằng chứng về quy trình tạo 'mồi nhử' mà họ đã thu thập được sẽ là chìa khóa để Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương tìm ra cách hóa giải hoặc chống lại 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' trong tương lai. Cuộc chiến này sẽ còn rất dài, rất gian nan, nhưng ngọn lửa Vô Tiên Chi Đạo trong lòng Lâm Nhất vẫn cháy sáng, soi rọi con đường mà hắn phải đi. Hắn biết, để cứu vớt hồng trần, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn, để có thể đứng vững trước mọi tà niệm, mọi sự tha hóa.
Màn đêm buông xuống một lần nữa, mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ. Trong hang động nhỏ, Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận từng hơi thở của mình, từng nhịp đập của trái tim. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Vì Vô Tiên Chi Đạo, vì những linh hồn đang gào thét trong câm lặng, vì một hồng trần không bị bóp méo và nô dịch. Hắn sẽ tìm thấy con đường giải thoát, dù có phải đối mặt với bóng ma từ quá khứ xa xưa nhất.