Vô tiên chi đạo
Chương 387

Bằng Chứng Từ Bóng Tối: Thoát Hiểm Khỏi Lưới Thiên La

4701 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng đồng minh thành công thoát hiểm khỏi căn cứ của Hắc Ám Cung (tiền thân) sau khi bị phát hiện.,Thu thập được những chứng cứ cụ thể, chi tiết hơn về âm mưu thao túng tu sĩ quy mô lớn và kế hoạch tẩy não của Hắc Ám Cung (tiền thân) từ thời Thượng Cổ.,Làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của Lâm Nhất về bản chất tà ác và quy mô của 'tiên đạo giả tạo' ngay từ thuở sơ khai, củng cố quyết tâm của hắn.,Tăng cường căng thẳng và đẩy mạnh 'rising_action' của arc, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu phức tạp hơn và việc vạch trần âm mưu lớn.,Minh chứng cho sự kiên định của 'Vô Tiên Chi Đạo' trước sự tha hóa cổ xưa nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương, Vân Du Đạo Nhân, Thủ Hạ Hắc Ám Cung
Mood: Tense, mysterious, philosophical, determined, urgent.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm bao phủ, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những bóng hình ma mị trên nền đất ẩm ướt. Trong hang động nhỏ, sau những lời thổ lộ đầy ưu tư và quyết tâm, không khí vẫn còn nặng trĩu. Lâm Nhất, sau một khắc tĩnh lặng, đứng dậy, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ u hoài mà ánh lên sự kiên định đến lạ. Hắn biết, thời gian không cho phép họ chìm đắm trong suy tư quá lâu.

“Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, đủ để lay động tâm trí những người xung quanh. “Những gì chúng ta đã chứng kiến không chỉ là một nghi lễ tàn độc, mà là lời cảnh tỉnh về một âm mưu đã ăn sâu vào cội rễ của tu đạo. Để hóa giải, chúng ta cần hiểu rõ nguồn gốc, cần những bằng chứng xác thực hơn nữa.”

Thiên Cơ Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, gật đầu tán thành. “Lão phu cũng nghĩ vậy. Tấm bia đá kia, cùng với những gì chúng ta đã cảm nhận được từ căn cứ kia, chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh. Nếu ‘U Ám Chi Chủ’ đã gieo mầm tà niệm từ Thượng Cổ, ắt hẳn phải có những điển tịch, những ghi chép lưu lại quá trình thao túng của hắn. Nơi chúng ta vừa thâm nhập, mặc dù đã bị Hắc Ám Cung biến chất, nhưng e rằng vẫn còn ẩn chứa những bí mật sâu hơn nữa.” Lão nhìn về phía Vân Du Đạo Nhân, người đang lặng lẽ canh gác ngoài cửa hang, dáng vẻ phong trần của y hòa mình vào bóng đêm. “Cổ Phong đạo hữu, con đường rút lui lần trước là do ngươi dò xét, lần này, chúng ta có nên trở lại theo con đường đó không?”

Vân Du Đạo Nhân khẽ lắc đầu, đôi mắt tinh anh lướt qua màn sương đêm dày đặc. “Thượng cổ Ma Đô Phế Tích quả nhiên hiểm trở khó lường. Đường cũ e rằng đã bị chúng phát giác, hoặc ít nhất cũng đã bố trí thêm cạm bẫy. Chúng ta cần một lối đi khác, một con đường bí mật hơn. Ta đã dò xét được một con đường mòn cổ xưa, ẩn mình trong một khe núi, có lẽ sẽ đưa chúng ta sâu hơn vào lòng phế tích mà không chạm trán với vòng ngoài.” Giọng y trầm thấp, mang theo vẻ thận trọng thường thấy. “Nhưng con đường đó cũng chứa đầy nguy hiểm, những tàn dư của trận pháp cổ xưa có thể vẫn còn hiệu lực.”

Quỷ Thủ Y Vương xoa xoa chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay, ánh mắt lóe lên vẻ khinh bỉ. “Tà pháp luôn dựa vào sự lén lút và mưu mẹo. Chúng ta càng thâm nhập sâu, càng có khả năng tìm được những thứ mà chúng muốn che giấu. Dù nguy hiểm đến đâu, cũng đáng để thử.” Y quay sang Lâm Nhất. “Tiểu tử, ngươi có linh cảm gì về nơi mà ‘U Ám Chi Chủ’ có thể cất giấu những thứ quan trọng nhất không? Thường thì những kẻ như vậy sẽ không tùy tiện lưu trữ bí mật của mình ở những nơi dễ tìm thấy.”

Lâm Nhất trầm ngâm, nhắm mắt lại, đôi mày hơi chau. Hắn cố gắng tái hiện lại cảm giác khi thâm nhập vào căn cứ của Hắc Ám Cung, cảm nhận luồng khí tức âm u, tà khí hỗn độn nhưng cũng ẩn chứa một sự trật tự quái dị. “Khi ta ở trong đó, có một luồng khí tức đặc biệt, không giống tà khí thông thường, mà mang theo một cảm giác cổ xưa, giống như tri thức bị phong ấn. Nó xuất phát từ một khu vực sâu hơn, dường như bị che giấu kỹ càng. Ta có cảm giác, đó là nơi mà những kẻ đứng sau Hắc Ám Cung coi trọng nhất, nơi họ cất giấu những bí mật sâu xa.” Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua từng gương mặt đồng đội. “Chúng ta cần đến đó.”

***

Dưới màn sương đêm dày đặc như một tấm lụa đen tuyền, Lâm Nhất dẫn đầu đoàn người len lỏi vào sâu trong lòng Ma Đô Phế Tích. Những bức tường đổ nát, những cột đá vỡ vụn, và những tượng đá ma quái bị thời gian bào mòn hiện ra mờ ảo trong ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Thiên Cơ Lão Nhân. Gió rít qua các khe tường, tạo thành những âm thanh bi ai, giống như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Từng bước chân của họ vang vọng trong không gian u ám, đôi khi giẫm phải những mảnh xương cốt vụn vỡ, phát ra tiếng kêu khô khốc, rợn người. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, và mùi âm khí nồng đậm hòa quyện vào nhau, bám lấy từng hơi thở, từng tế bào, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Bầu không khí nơi đây u ám, hoang tàn và chết chóc đến mức ngay cả những kẻ tu hành dày dạn kinh nghiệm như Vân Du Đạo Nhân cũng phải cảm thấy ớn lạnh.

Sau khi đi qua một hành lang dài bị thời gian và tà khí ăn mòn, Lâm Nhất dừng lại trước một bức tường đá đổ nát, gần như bị che khuất bởi những dây leo khô héo và rêu phong. Hắn khẽ chạm tay vào mặt đá lạnh lẽo, một luồng linh khí mờ nhạt nhưng cổ xưa truyền đến đầu ngón tay, đúng như cảm giác mà hắn đã nhận thấy từ trước. “Chính là nơi này,” hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng gió.

Vân Du Đạo Nhân nhanh chóng bước tới, ánh mắt sắc bén lướt qua những vết nứt và hoa văn cổ xưa trên bức tường. Y khẽ đẩy một tảng đá lớn, và một khe hở nhỏ dần hiện ra. Bên trong, một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng ra ngoài.

“Đây là một lối đi bí mật, được che giấu bằng một trận pháp ảo ảnh đã gần như mục nát,” Thiên Cơ Lão Nhân nhận định, đưa tay rọi ánh sáng pháp khí vào bên trong. “E rằng chỉ có những kẻ tinh thông tà pháp hoặc những người có linh cảm đặc biệt mới có thể phát hiện ra.”

Họ lần lượt tiến vào, bước xuống một cầu thang xoắn ốc sâu hun hút dưới lòng đất. Cầu thang được làm từ những khối đá đen kịt, lạnh lẽo, càng đi xuống càng cảm thấy âm khí dâng cao, như thể họ đang lặn sâu vào vực thẳm của thời gian. Cuối con đường, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra, trên đó khắc những phù văn cổ quái, đã mờ nhạt nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm đáng sợ. Lâm Nhất đưa tay chạm vào cánh cửa. Những phù văn cổ xưa như sống dậy dưới đầu ngón tay hắn, run rẩy một cách khẽ khàng, rồi cánh cửa từ từ hé mở, phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng nghìn năm.

Bên trong là một thư viện dưới lòng đất, rộng lớn đến kinh ngạc. Hàng trăm kệ sách đá cổ xưa xếp chồng lên nhau, cao vút chạm tới trần. Những điển tịch được đặt trên kệ đã mục nát theo thời gian, một số hóa thành tro bụi chỉ sau một cái chạm nhẹ, nhưng vẫn còn rất nhiều quyển được làm từ chất liệu đặc biệt, da thú cổ hoặc xương cốt, vẫn giữ nguyên hình dạng, ẩn chứa những bí mật kinh hoàng. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Thiên Cơ Lão Nhân chỉ đủ để soi rọi một góc nhỏ, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, như những linh hồn u uẩn đang lẩn khuất giữa các kệ sách.

“Đây là tàng thư của kẻ đã tạo ra ám chú. Tri thức là sức mạnh, nhưng cũng là độc dược,” Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thốt, giọng nói trầm tư. Lão cẩn trọng tiến vào, đôi mắt tinh anh lướt qua những hàng chữ viết tay cổ xưa trên các cuốn điển tịch. Lão đưa tay lật nhẹ một trang giấy đã ngả màu ố vàng, những ký tự cổ quái lướt qua tầm mắt lão như những con rắn độc.

Quỷ Thủ Y Vương cau mày, biểu cảm lộ rõ sự cảnh giác. “Ta cảm nhận được tà khí nồng đậm từ những cuốn sách này. Chúng không chỉ ghi chép, chúng còn hấp thụ. Mỗi dòng chữ, mỗi phù văn đều thấm đẫm oán niệm và tà lực. Đây không đơn thuần là tri thức, mà là một phần của tà pháp, có thể làm ô uế thần hồn người đọc.” Y lấy ra một viên thuốc giải độc, đưa cho mọi người, rồi tự mình ngậm một viên.

Lâm Nhất bước sâu hơn vào thư viện, đôi mắt hắn quét qua vô số điển tịch. Trái tim hắn đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác mãnh liệt, một sự thật kinh hoàng đang dần được hé lộ. “Thượng Cổ... âm mưu thao túng đã bắt đầu từ đây sao?” Hắn khẽ hỏi, giọng nói nặng trĩu. Hắn dùng khả năng cảm nhận linh khí đặc biệt của mình, không phải để đọc chữ, mà để cảm nhận năng lượng, khí tức còn sót lại từ những trang sách. Hắn tìm kiếm những quyển sách phát ra luồng năng lượng tà ác nhưng cũng chứa đựng sự tinh vi, phức tạp nhất.

Trong lúc đó, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương cũng bắt đầu công việc của mình. Thiên Cơ Lão Nhân dùng kiến thức uyên thâm về cổ văn và trận pháp để giải mã những ký tự khó hiểu. Quỷ Thủ Y Vương lại dùng y thuật và sự nhạy cảm của mình để phân tích tà khí, tìm kiếm những chi tiết liên quan đến cơ chế hoạt động của ám chú. Họ nhanh chóng phát hiện ra những bản ghi chép chi tiết về “Tâm Hồn Phược Ám Chú”, không chỉ là phương pháp gieo ám chú, mà còn là quy trình biến đổi tâm trí, từng bước bào mòn ý chí, xóa bỏ nhân tính, và biến tu sĩ thành những con rối vô tri.

“Kinh hoàng! Đây là một bản đồ chi tiết về cách thao túng các linh mạch, cách biến đổi linh căn để chúng tương thích với tà khí, và quan trọng hơn, cách thiết lập một ‘tín ngưỡng’ giả tạo trong tâm hồn nạn nhân,” Thiên Cơ Lão Nhân thì thầm, giọng lão run rẩy vì phẫn nộ và kinh ngạc. “Không chỉ là ép buộc, mà là tạo ra một sự sùng bái bệnh hoạn, khiến nạn nhân tự nguyện hiến dâng linh hồn và ý chí của mình cho ‘U Ám Chi Chủ’!”

Quỷ Thủ Y Vương cũng gật đầu, khuôn mặt y trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Những ghi chép này còn nói về cách ‘nuôi dưỡng’ ám chú bằng oán niệm và sự sợ hãi, biến nó thành một phần không thể tách rời của linh hồn. Hóa giải nó… sẽ không khác nào rút bỏ một phần sự sống của nạn nhân.” Y nắm chặt tay, khinh bỉ tà thuật này đến tận xương tủy.

Lâm Nhất lật mở một quyển điển tịch được làm từ da người, những trang giấy đen kịt, ánh lên màu máu khô. Hắn không đọc từng chữ, nhưng những hình ảnh, những phù văn và luồng khí tức từ nó đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Quyển sách đó phác thảo một kế hoạch dài hơi, một lộ trình kinh thiên động địa nhằm kiểm soát toàn bộ giới tu chân. Bắt đầu từ những tông môn nhỏ, những tu sĩ yếu kém, rồi dần dần leo thang lên các thế lực lớn hơn, gieo rắc sự nghi ngờ, chia rẽ, và cuối cùng là gieo ám chú, biến họ thành những con rối phục vụ cho một “Thiên Đạo” giả tạo. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm sâu sắc. Đây không phải là tu tiên, đây là nô dịch, là bóp méo chân lý, là biến vạn vật hữu linh thành công cụ cho một kẻ độc tài.

“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng những kẻ này lại muốn biến tất cả thành vô tri, thành công cụ,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm buồn nhưng cũng đầy quyết tâm. “Chúng muốn tạo ra một thế giới mà chỉ có một ý chí duy nhất tồn tại. Đây chính là bản chất của ‘tiên đạo giả tạo’ mà chúng ta đang đối mặt.” Hắn cẩn trọng thu thập những điển tịch quan trọng nhất, dùng một loại pháp bảo đặc biệt để phong ấn chúng lại, đảm bảo tà khí không thể lan tỏa và những bí mật này sẽ không bị thất lạc.

***

Đúng lúc đó, một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ đến khó nhận ra vang lên từ phía lối vào, phá vỡ sự yên lặng chết chóc của thư viện. Vân Du Đạo Nhân, người vẫn luôn cảnh giác ở phía ngoài, đột ngột căng thẳng. Y đã vô tình chạm phải một sợi dây tơ mỏng như tóc, ẩn mình trong bóng tối, kích hoạt một cơ chế phòng ngự cổ xưa. Một tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, tuy bị âm khí và sự mục nát làm cho yếu đi, nhưng vẫn đủ chói tai để báo hiệu.

"Chết tiệt! Bị phát hiện rồi!" Vân Du Đạo Nhân khẽ rủa, giọng y đầy sự tiếc nuối và cảnh giác cao độ. Từ sâu thẳm các hành lang đổ nát, những tiếng bước chân dồn dập bắt đầu vọng lại, nặng nề và vô hồn.

Lâm Nhất ngay lập tức đưa tay giữ chặt những điển tịch vừa thu thập được. “Giữ chặt chứng cứ! Đừng để chúng rơi vào tay kẻ địch!” Hắn nói nhanh, ánh mắt sắc bén lướt qua lối vào, nơi bóng tối đang đặc quánh.

Thiên Cơ Lão Nhân nhanh chóng triển khai một trận pháp phòng ngự tạm thời, vẽ ra những phù văn lấp lánh trong không khí, tạo thành một lá chắn mỏng manh. “Hộ thân! Những kẻ này không còn là người!” Lão cảnh báo, giọng nói căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu.

Từ trong bóng tối, những bóng người lướt tới. Đó là những 'Thủ Hạ Hắc Ám Cung', những tu sĩ bị biến thành 'mồi nhử', với ánh mắt vô hồn, cơ thể bị biến dạng và y phục tối màu rách rưới. Chúng không có sợ hãi, không có đau đớn, chỉ có bản năng tấn công theo mệnh lệnh tà ác. Tiếng gầm gừ khô khốc thoát ra từ cổ họng chúng, hòa cùng tiếng xương cốt va chạm khi chúng lao tới. Mùi tanh của sát khí và mùi âm khí từ cơ thể chúng nồng nặc hơn bao giờ hết.

Vân Du Đạo Nhân là người đầu tiên đối đầu. Y vận dụng khinh công siêu việt, thân pháp như một làn khói, lượn lách giữa những kẻ địch. Y không trực tiếp tấn công chí mạng, mà chỉ dùng thuật pháp ẩn nấp và những đòn đánh nhẹ để đánh lạc hướng, tạo khoảng trống cho đồng đội. "Lùi lại! Cửa vào phía sau thư viện! Ta sẽ cầm chân chúng!" Y hét lớn, giọng nói vang vọng trong không gian chật hẹp.

Quỷ Thủ Y Vương cũng hành động nhanh như chớp. Y rút ra những cây kim châm mảnh như sợi tóc, tẩm độc dược đặc biệt, phóng về phía những kẻ địch. Những cây kim châm ghim vào các huyệt đạo trọng yếu, khiến 'Thủ Hạ Hắc Ám Cung' bị tê liệt tạm thời hoặc mất phương hướng. Y không chút do dự, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Chỉ là một lũ xác không hồn, còn muốn cản đường ta sao?" Y nói, giọng lạnh lùng. Y biết, giết chết chúng không khó, nhưng mục đích của họ là thoát hiểm, không phải tàn sát những nạn nhân đáng thương này.

Lâm Nhất lao lên trước, đối mặt trực diện với làn sóng 'mồi nhử' đang đổ tới. Hắn không dùng những đòn sát chiêu, mà vận dụng 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, những chiêu thức uyển chuyển nhưng mạnh mẽ, hóa giải những đòn tấn công vô tri của kẻ địch. Hắn dùng chưởng pháp đẩy lùi chúng, dùng kiếm khí tạo ra những hàng rào vô hình, ngăn chặn chúng tiếp cận. Mỗi lần đối đầu, Lâm Nhất đều cảm nhận được sự trống rỗng trong ánh mắt chúng, sự vô tri của chúng, và một nỗi đau âm ỉ trong lòng hắn. "Chúng là nạn nhân... không phải kẻ địch," hắn tự nhủ, cố gắng kiềm chế bản năng chiến đấu, chỉ tập trung vào việc khống chế, vô hiệu hóa, chứ không phải hủy diệt. Hắn cần bảo toàn bằng chứng, và cũng cần bảo toàn những sinh mạng này, nếu có thể. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải tìm cách thoát hiểm mà không gây thêm thương vong không đáng có.

Trận pháp phòng ngự của Thiên Cơ Lão Nhân bắt đầu rung chuyển dữ dội dưới sức tấn công điên cuồng của 'Thủ Hạ Hắc Ám Cung'. Những tiếng va chạm pháp bảo, tiếng gầm gừ, tiếng bước chân dồn dập tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tuyệt vọng và tà ác. Sương mù dày đặc trong thư viện càng khiến tầm nhìn bị hạn chế, tăng thêm sự hỗn loạn và căng thẳng. Lâm Nhất và đồng đội lùi dần về phía cánh cửa đá bí mật mà Vân Du Đạo Nhân đã phát hiện ra ở phía sau thư viện.

"Lâm Nhất! Cánh cửa đó không có trận pháp bảo vệ, nhưng lại dẫn đến một vực sâu!" Vân Du Đạo Nhân vội vàng cảnh báo. "Chúng ta phải nhảy xuống!"

"Nhảy! Không còn lựa chọn nào khác!" Lâm Nhất quyết đoán, ánh mắt sáng lên vẻ kiên cường. Hắn biết, thà đối mặt với vực sâu không đáy còn hơn là bị mắc kẹt trong vòng vây của những kẻ vô hồn này và mất đi những bằng chứng quý giá.

Trong một khoảnh khắc quyết định, Lâm Nhất dùng một chưởng lực mạnh mẽ đẩy lùi đám 'Thủ Hạ Hắc Ám Cung' đang vây hãm, tạo ra một khoảng trống. Thiên Cơ Lão Nhân nhanh chóng thu hồi trận pháp. Quỷ Thủ Y Vương và Vân Du Đạo Nhân gần như đồng thời nhảy xuống vực sâu. Lâm Nhất là người cuối cùng, hắn không quên dùng một đạo pháp phong tỏa cánh cửa đá, làm chậm bước chân kẻ địch. Hắn cảm nhận được không khí lạnh lẽo cắt da thịt khi rơi tự do, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa Vô Tiên Chi Đạo vẫn cháy sáng, soi rọi con đường mà hắn phải đi.

***

Sau một cú rơi tự do đầy kinh hãi, may mắn là phía dưới vực sâu có một con suối ngầm chảy xiết và những tán cây cổ thụ khổng lồ chằng chịt rễ cây. Cả nhóm đã dùng linh khí để giảm chấn động và đáp xuống an toàn, mặc dù vẫn không tránh khỏi vài vết trầy xước. Họ nhanh chóng theo dòng suối, len lỏi qua những hang động tự nhiên và những lối đi ẩm ướt dưới lòng đất, tránh xa khỏi Ma Đô Phế Tích đầy rẫy tà khí.

Khi rạng sáng dần ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trong khu rừng. Cả nhóm đã thoát ra khỏi lòng đất, ẩn mình vào sâu trong Hắc Ám Sâm Lâm, một khu rừng cổ thụ âm u, ẩm ướt và đầy nguy hiểm. Sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên những tán cây cổ kính, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo nhưng cũng đầy rẫy hiểm họa. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng gió rít qua kẽ lá, và tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa, tất cả đều là những lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát và đôi khi là mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa từ những cuộc săn mồi của yêu thú hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt.

Họ tìm thấy một hang đá nhỏ, ẩn mình sau một thác nước rì rầm, và nhanh chóng ẩn nấp vào đó. Không khí trong hang ẩm ướt và se lạnh, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn tạm thời sau cuộc chạy trốn nghẹt thở. Cả nhóm ngồi xuống, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ kiên định. Lâm Nhất cẩn trọng đặt những điển tịch và ghi chép vừa thu thập được ra giữa hang.

“Chúng ta đã có được thứ mình cần. Giờ là lúc để vạch trần tất cả,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm lắng nhưng chứa đựng một sức nặng phi thường. Ánh mắt hắn kiên định, nhìn chằm chằm vào những cuốn sách cổ, như nhìn thấu bản chất của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà Hắc Ám Cung muốn tạo ra – một ‘tiên đạo giả tạo’ được xây dựng trên sự tha hóa và hủy diệt nhân tính.

Thiên Cơ Lão Nhân vuốt râu, khuôn mặt lộ vẻ suy tư sâu sắc. “Âm mưu này đã tồn tại từ Thượng Cổ, quy mô của nó vượt xa tưởng tượng. Nó không chỉ là sự chiếm đoạt quyền lực, mà là sự bóp méo chân lý, thao túng niềm tin, và nô dịch linh hồn. ‘U Ám Chi Chủ’ không chỉ muốn làm bá chủ, hắn muốn trở thành ‘Thần’, định đoạt số phận của vạn vật.”

Quỷ Thủ Y Vương gật đầu, ánh mắt y rực lên vẻ phẫn nộ. “Với những chứng cứ này, chúng ta có thể cứu vớt được rất nhiều người. Không chỉ là những kẻ đã bị gieo ám chú, mà còn là những kẻ đang bị lừa dối, bị dẫn vào con đường tà đạo mà không hay biết.” Y đưa tay chạm vào một trang giấy, cảm nhận tà khí vẫn còn vương vấn. “Đây là chìa khóa để chúng ta hóa giải ‘Tâm Hồn Phược Ám Chú’, ít nhất là tìm ra điểm yếu của nó.”

Lâm Nhất cùng Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương bắt đầu phân tích sâu hơn những điển tịch và ghi chép. Họ phát hiện ra không chỉ quy trình biến đổi tâm trí mà còn cả “lộ trình” chi tiết về cách “U Ám Chi Chủ” từng bước thao túng các thế lực tu chân lớn nhỏ qua các thời đại, biến họ thành những con rối phục vụ cho mục đích của mình. Những ghi chép còn hé lộ về những “thế lực ngầm” đã tồn tại qua hàng ngàn năm, những kẻ được “U Ám Chi Chủ” gieo mầm tà niệm, giữ gìn và phát triển tà pháp qua các thời kỳ, cho đến khi Hắc Ám Cung hiện tại ra đời như một sự tiếp nối tất yếu.

Sự liên kết chặt chẽ giữa ‘tiên đạo giả tạo’ (mà Thiên Đạo Môn đang đại diện) và Hắc Ám Cung (tiền thân), ngay cả trong thời Thượng Cổ, cho thấy chúng có chung một nguồn gốc hoặc cùng chịu ảnh hưởng của ‘U Ám Chi Chủ’. Đây không phải là hai thế lực riêng biệt, mà là những nhánh khác nhau của cùng một cây đại thụ tà ác, đã ăn sâu bám rễ vào lịch sử tu chân giới.

Lâm Nhất cảm nhận được sự ghê tởm sâu sắc trước âm mưu này, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, thao túng biết bao số phận. Hắn nhìn những phù văn cổ xưa, những lời lẽ đầy mưu mô được viết trên giấy da, tưởng tượng ra cảnh hàng triệu sinh linh đã bị bóp méo tâm trí, bị tước đoạt tự do ý chí. Cảm giác đắng chát lan tỏa trong miệng hắn. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa chính và tà, mà là cuộc chiến để bảo vệ sự tự do của linh hồn, sự chân thật của nhân tính.

Nhưng cũng chính từ đó, 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn càng thêm vững vàng. Hắn đã thấy rõ mục đích của con đường mình đang đi. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần, chứ không phải chạy trốn khỏi nó hay tha hóa cùng nó. Những bằng chứng về quy trình tạo 'mồi nhử' mà họ đã thu thập được sẽ là chìa khóa để Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương tìm ra cách hóa giải hoặc chống lại 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' trong tương lai. Cuộc chiến này sẽ còn rất dài, rất gian nan, nhưng ngọn lửa Vô Tiên Chi Đạo trong lòng Lâm Nhất vẫn cháy sáng, soi rọi con đường mà hắn phải đi. Hắn biết, để cứu vớt hồng trần, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn, để có thể đứng vững trước mọi tà niệm, mọi sự tha hóa.

Vân Du Đạo Nhân, mặc dù không trực tiếp tham gia vào việc giải mã, nhưng đôi mắt y vẫn luôn cảnh giác quét qua khu rừng bên ngoài, đảm bảo không một mối nguy hiểm nào có thể tiếp cận. Y hiểu rằng, những gì Lâm Nhất và đồng đội đang làm là nền tảng cho một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến sẽ thay đổi vận mệnh của tu chân giới. Sự phối hợp ăn ý của đội trong tình huống nguy hiểm vừa qua đã chứng minh rằng họ đã trở thành một liên minh vững chắc, sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn, những bí mật kinh hoàng hơn.

Lâm Nhất khẽ thở dài, luồng hơi nóng tan vào không khí lạnh lẽo của hang động. Hắn ngước nhìn trần hang đá, tâm trí phiêu du về quá khứ xa xăm, nơi 'U Ám Chi Chủ' đã gieo mầm tà niệm. Hắn biết, kẻ thù này không chỉ là một cá thể, mà là một ý niệm, một sự tha hóa đã tồn tại qua vạn cổ. Cuộc chiến không phải chỉ là tìm diệt một kẻ, mà là thanh tẩy một tư tưởng, một hệ thống đã ăn sâu vào tiềm thức. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, vì thế, càng trở nên gian nan và đầy ý nghĩa.

"Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," Lâm Nhất khẽ thốt, như một lời tự nhủ. Hắn nhìn những điển tịch cổ xưa, những lời lẽ đầy mưu mô của 'U Ám Chi Chủ', và trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy. Hắn sẽ không lùi bước, dù phải đối mặt với bóng ma từ quá khứ xa xưa nhất, dù phải đi qua bao nhiêu sóng gió. Vì tự do của linh hồn, vì một hồng trần không bị bóp méo và nô dịch.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ