Dưới ánh trăng mờ nhạt, xuyên qua tán lá rừng Hắc Ám Sâm Lâm dày đặc, một hang động nhỏ bé nép mình trong vách núi, ẩn mình như một vết sẹo thời gian trên thân thể cổ lão của đại địa. Đây là nơi Vân Du Đạo Nhân đã tìm thấy, một ẩn cư tự nhiên mà bàn tay tạo hóa đã khéo léo kiến tạo, và y đã tạm thời cải tạo nó thành một chốn dung thân giữa chốn rừng thiêng nước độc. Bên trong hang, không gian không quá rộng lớn, nhưng đủ ấm cúng để che chở những tâm hồn đang mang nặng gánh lo. Ánh nến leo lét trên chiếc bàn đá thô sơ, hắt những vệt sáng vàng vọt lên vách đá gồ ghề, khiến những hình ảnh cổ xưa trên các điển tịch trải dài trên tấm da thú giữa hang trở nên huyền ảo, ma mị hơn bao giờ hết. Mùi đất ẩm và đá lạnh quyện với hương thảo mộc nhàn nhạt mà Quỷ Thủ Y Vương thường mang theo, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, nặng trĩu suy tư. Ngoài kia, tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, mang theo hơi sương lạnh của đêm khuya, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ len lỏi sâu vào trong hang, và đâu đó là tiếng côn trùng rả rích, như những âm thanh từ một thế giới khác vọng về, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ của buổi họp mặt này.
Lâm Nhất ngồi trên một chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, lưng tựa vào vách đá, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo những phù văn cổ quái trong điển tịch, tâm trí phiêu du về những thời đại xa xưa, nơi những âm mưu thâm độc này bắt đầu nhen nhóm. Hắn gầy gò, nhưng trong ánh nến, dáng vẻ thanh thoát của hắn lại toát lên một vẻ kiên định đến lạ thường. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, dù đã vá víu vài chỗ, vẫn sạch sẽ và gọn gàng, như thể phản chiếu chính con người hắn – giản dị nhưng không hề luộm thuộm trước bất kỳ thử thách nào. Bên cạnh hắn là Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình còng xuống vì năm tháng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ của ngàn năm nhìn đời. Y tay cầm chiếc quải trượng gỗ mục, khẽ khàng lật giở từng trang điển tịch đã mục nát, mỗi động tác đều toát lên vẻ thận trọng như thể đang chạm vào chính linh hồn của lịch sử. Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ đây đầy vẻ nghiêm nghị. Y đang tỉ mẩn kiểm tra một vài mẫu vật nhỏ thu thập được, những mảnh xương vụn hay tàn tích linh căn, dùng bộ kim châm sáng loáng của mình để phân tích. Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong, dáng vẻ phong trần thường ngày, giờ cũng đã bỏ đi vẻ phóng khoáng, đôi mắt y luôn cảnh giác quét qua cửa hang, đảm bảo không một mối nguy hiểm nào có thể tiếp cận nơi ẩn náu tạm thời này. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi đối diện Lâm Nhất, dung mạo thanh tú của nàng ánh lên vẻ lo lắng, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn khi nhìn vào những hình vẽ ghê rợn trong các điển tịch. Nàng nhẹ nhàng sắp xếp lại túi thuốc và kim châm của mình, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào cần đến y thuật. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ nhưng lại ngồi rất mực trầm tĩnh, khuôn mặt đầy vẻ từng trải của y giờ đây cũng hiện lên sự nghiêm trọng hiếm thấy, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng động tác của mọi người, lắng nghe từng lời nói với sự tập trung cao độ.
Không khí trong hang động căng như dây đàn, nhưng không phải là sự hoảng loạn, mà là một sự trầm lắng đầy quyết tâm. Mỗi người đều mang trong lòng một nỗi lo chung, một gánh nặng của thời cuộc, nhưng ánh mắt của họ lại chứa đựng sự kiên định sắt đá, như những ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy trong bóng tối.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ hắng giọng, tiếng nói của y trầm và chậm rãi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Những gì chúng ta tìm thấy... không chỉ là tà pháp, mà là một triết lý đã bị bóp méo từ ngàn xưa. 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' này... nó không chỉ trói buộc linh hồn, mà còn thao túng niềm tin, biến con người thành những con rối phục vụ cho một ý chí tối cao." Y dừng lại, khẽ thở dài, luồng hơi nóng tan vào không khí lạnh lẽo. "Các ghi chép này cho thấy, ngay cả trong thời Thượng Cổ, 'U Ám Chi Chủ' đã không ngừng gieo rắc những hạt mầm nghi hoặc, những tà niệm vào tận cùng tâm hồn của các tu sĩ. Chúng không chỉ dùng cường lực ép buộc, mà còn dùng những lời lẽ hoa mỹ, những hứa hẹn viển vông về 'tiên đạo chân chính' để lôi kéo, để dần dần biến chất những người có căn cơ, có chí hướng. Đây chính là bản chất thực sự của 'tiên đạo giả tạo' mà Thiên Đạo Môn hiện tại đang đại diện, một di sản của sự tha hóa đã tồn tại qua vạn cổ."
Quỷ Thủ Y Vương khẽ "hừ" một tiếng, bàn tay nhăn nheo của y chỉ vào một hình vẽ chi tiết trong một điển tịch cổ, nơi mô tả một cách ghê rợn quy trình rút cạn linh căn. Giọng y vang lên đầy vẻ nghiêm nghị, xen lẫn chút phẫn nộ: "Đây là sơ đồ rút cạn linh căn, biến tu sĩ thành 'mồi nhử'... Quá trình này không thể đảo ngược hoàn toàn nếu không có linh dược cực hiếm và y thuật cổ xưa. Mỗi nét vẽ, mỗi phù văn đều chứa đựng sự tàn độc đến tận cùng. Chúng không chỉ hút cạn tinh hoa, mà còn phong bế thần trí, xóa bỏ mọi ký ức, mọi nhân tính, biến một tu sĩ sống thành một cái xác biết đi, chỉ biết tuân lệnh. Ta chưa từng thấy y thuật nào lại tàn nhẫn đến vậy, không phải vì chữa bệnh, mà là để hủy hoại sự sống. Thế nhưng..." Y khẽ dừng lại, đôi mắt tinh quái ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. "Từ những ghi chép này, ta có thể suy luận ra rằng, vẫn có hy vọng cho những người chưa bị biến chất hoàn toàn, những người vừa mới bị gieo ám chú, hoặc những kẻ chỉ bị thao túng tâm trí mà chưa bị rút cạn linh căn. Vẫn có một con đường, dù cực kỳ gian nan, để hóa giải một phần nào đó cái tà pháp này. Chúng ta phải tìm ra họ, trước khi quá muộn."
Lâm Nhất chậm rãi đặt tay lên một trang điển tịch khác, nơi những lời lẽ hoa mỹ về 'thế giới đại đồng' được viết bằng tà văn, nhưng ẩn chứa bên trong là âm mưu nô dịch toàn bộ sinh linh. Hắn cảm nhận rõ rệt sự ghê tởm, một cảm giác đắng chát lan tỏa trong miệng. Hắn ngước nhìn mọi người, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không thể để chúng tiếp tục. Nếu để âm mưu này lan rộng, Chân Đạo sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Không chỉ là chúng ta, mà là cả giới tu chân, cả hồng trần này sẽ biến thành những con rối vô tri, bị điều khiển bởi một ý chí tà ác. 'U Ám Chi Chủ' không chỉ muốn thống trị, mà còn muốn định hình lại bản chất của sự sống, của tiên đạo. Kế hoạch của ta là..." Lâm Nhất khẽ thở dài, luồng hơi nóng tan vào không khí lạnh lẽo của hang động. Hắn ngước nhìn trần hang đá, tâm trí phiêu du về quá khứ xa xăm, nơi 'U Ám Chi Chủ' đã gieo mầm tà niệm. Hắn biết, kẻ thù này không chỉ là một cá thể, mà là một ý niệm, một sự tha hóa đã tồn tại qua vạn cổ. Cuộc chiến không phải chỉ là tìm diệt một kẻ, mà là thanh tẩy một tư tưởng, một hệ thống đã ăn sâu vào tiềm thức. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, vì thế, càng trở nên gian nan và đầy ý nghĩa. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," Lâm Nhất khẽ thốt, như một lời tự nhủ. Hắn nhìn những điển tịch cổ xưa, những lời lẽ đầy mưu mô của 'U Ám Chi Chủ', và trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy. Hắn sẽ không lùi bước, dù phải đối mặt với bóng ma từ quá khứ xa xưa nhất, dù phải đi qua bao nhiêu sóng gió. Vì tự do của linh hồn, vì một hồng trần không bị bóp méo và nô dịch.
Lâm Nhất vươn tay, trải một tấm bản đồ phác thảo ra giữa hang, bên cạnh những điển tịch cổ. Trên đó là những ký hiệu đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, phác họa những điểm trọng yếu, những con đường bí mật và những mục tiêu cần đạt được. "Trước hết, chúng ta phải cứu những người còn có thể cứu vãn. Quỷ Thủ Y Vương đã nói, vẫn còn hy vọng. Chúng ta sẽ lợi dụng những sơ hở trong quy trình của chúng để tiếp cận những 'mồi nhử' mới bị gieo chú, đưa họ về đây, hoặc những nơi an toàn khác để y giải cứu. Đây là một cuộc đua với thời gian, và cũng là một thử thách lớn về y thuật. Sau đó, chúng ta sẽ tập hợp những bằng chứng này, cùng với lời khai của những người được giải cứu, để vạch trần bộ mặt thật của Hắc Ám Cung và 'tiên đạo giả tạo' mà chúng đang rao giảng. Chúng ta sẽ phơi bày toàn bộ âm mưu này trước toàn bộ giới tu tiên, gây chấn động lớn." Hắn nhìn sang Hỏa Long Bang Chủ. "Lý Bá, ta cần mạng lưới thông tin của huynh, để truyền bá những bằng chứng này một cách rộng rãi nhất, đến những nơi mà tầm ảnh hưởng của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn còn chưa thể hoàn toàn bao phủ. Chúng ta cần những người tin vào sự thật."
Hỏa Long Bang Chủ gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt đầy vẻ kiên quyết. "Lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ. Lâm huynh, huynh cứ việc ra lệnh. Mạng lưới của Hỏa Long Bang sẽ lan tỏa khắp nơi, đến cả những ngóc ngách hẻo lánh nhất. Chúng ta sẽ là đôi mắt, đôi tai của huynh, và là ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa sự thật."
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt râu, giọng y trầm tư: "Việc vạch trần âm mưu này sẽ gây ra sự chia rẽ lớn trong giới tu tiên. Một số sẽ tin tưởng huynh, nhưng không ít kẻ sẽ phản đối, thậm chí còn ra tay với chúng ta vì lợi ích, hoặc vì bị che mắt bởi 'tiên đạo giả tạo'. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và lòng tin." Y dùng bút lông ghi chú lên một góc của điển tịch, nét chữ cổ kính, sắc sảo. "Những điển tịch cổ xưa này còn hé lộ rằng 'U Ám Chi Chủ' hoặc một thế lực tương tự đã thao túng 'tiên đạo' từ thời Thượng Cổ, không chỉ ở một nơi, mà ở rất nhiều địa điểm quan trọng. Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về những nơi này, có thể đó là những điểm yếu của chúng, hoặc những nơi mà chúng ta có thể tìm thấy những đồng minh bị lãng quên."
Quỷ Thủ Y Vương lại tiếp lời, ánh mắt y nhìn về Mộ Dung Uyển Nhi. "Kế hoạch giải cứu 'mồi nhử' sẽ gặp phải những thử thách về đạo đức và y thuật, không chỉ là chiến đấu. Chúng ta không chỉ cần mạnh mẽ, mà còn cần lòng trắc ẩn để chữa lành những vết thương của linh hồn. Mộ Dung cô nương, ta cần sự giúp sức của nàng. Nàng có lòng nhân ái, và cũng có y thuật tinh thông."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt trong veo của nàng nhìn Quỷ Thủ Y Vương, rồi lại quay sang Lâm Nhất. "Ta nguyện dốc hết sức mình. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng ta tin, nếu có Chân Đạo của Lâm huynh soi rọi, sẽ có những linh hồn được cứu rỗi."
Vân Du Đạo Nhân, từ ngoài cửa hang, cất tiếng trầm ổn: "Ta sẽ chịu trách nhiệm trinh sát, tìm kiếm những nơi mà Hắc Ám Cung đang giam cầm các tu sĩ. Ta cũng sẽ tìm những con đường an toàn nhất để chúng ta có thể di chuyển và rút lui. Địa lý rừng núi, ta thuộc như lòng bàn tay. Sẽ không có kẻ nào có thể tóm được chúng ta dễ dàng."
Lâm Nhất nhìn từng người một, từ Thiên Cơ Lão Nhân uyên bác, Quỷ Thủ Y Vương tài năng, Mộ Dung Uyển Nhi nhân ái, đến Vân Du Đạo Nhân cảnh giác và Hỏa Long Bang Chủ nghĩa khí. Hắn cảm nhận được sức mạnh của một liên minh vững chắc, một liên minh không chỉ dựa vào sức mạnh tu vi, mà còn dựa vào niềm tin và lòng trung thành. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ gian nan vô cùng, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn tin vào 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, tin vào những người đồng hành đang ngồi đây, cùng hắn đối mặt với bóng tối đã ăn sâu vào lịch sử.
***
Khi ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh xuyên qua khe đá, mang theo một làn sương mù dày đặc từ bên ngoài Hắc Ám Sâm Lâm tràn vào, không gian trong hang động vẫn còn vương vấn sự căng thẳng của cuộc họp đêm qua. Kế hoạch đã được phác thảo sơ bộ, từng bước đi đã được định hình, nhưng những chi tiết thực hiện vẫn còn đầy rẫy khó khăn, như những sợi tơ vướng mắc trong một tấm mạng nhện khổng lồ. Lâm Nhất đứng dậy, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá hang động dưới chân, rồi bước ra cửa hang. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò hòa vào màn sương mờ ảo, đôi mắt đen láy nhìn về phía Hắc Ám Sâm Lâm đang chìm trong sương mù dày đặc, như một bức tranh thủy mặc u buồn. Sương mù giăng kín lối đi, che khuất những ngọn cây cổ thụ, khiến khung cảnh trở nên huyền ảo và tịch mịch. Hắn cảm nhận gánh nặng trên vai mình, một gánh nặng không chỉ của một người, mà là của cả một hồng trần đang bị tha hóa. Mùi ẩm ướt của đất và lá cây mục ruỗng từ rừng sâu phả vào, mang theo sự tĩnh mịch, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm rình rập.
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng bước đến bên hắn, bước chân nàng khẽ khàng như một làn gió, không hề phá vỡ sự trầm tư của Lâm Nhất. Nàng khẽ đặt bàn tay thanh tú lên vai hắn, truyền một chút hơi ấm từ lòng bàn tay nàng vào tấm đạo bào vải thô đã sờn. Cái chạm dịu dàng ấy như một lời an ủi không lời, một sự sẻ chia gánh nặng.
"Huynh không cần một mình gánh vác tất cả," giọng nàng dịu dàng vang lên, hòa vào tiếng gió thoảng qua. "Chúng ta đều ở đây, cùng huynh đối mặt với mọi khó khăn." Đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào đôi mắt trầm tư của Lâm Nhất, ánh lên sự kiên cường và lòng tin không lay chuyển.
Lâm Nhất khẽ quay đầu nhìn nàng, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. "Uyển Nhi, đây không chỉ là cứu người, mà là cứu lấy niềm tin của cả một thời đại. 'Vô Tiên Chi Đạo' của ta... liệu có đủ mạnh để chống lại một âm mưu đã ăn sâu từ ngàn xưa?" Giọng hắn không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời tự vấn sâu sắc, một sự chiêm nghiệm về quy mô của cuộc chiến. Hắn biết, kẻ thù này không chỉ là những tu sĩ bị tha hóa, mà là một tư tưởng đã ăn sâu vào tâm thức của giới tu chân, biến sự truy cầu tiên đạo thành một sự mê muội và nô dịch. Hắn nghĩ về những tu sĩ đã bị biến thành "mồi nhử", về sự tàn phá không chỉ thân thể mà còn linh hồn của họ, và cảm thấy một nỗi đau xót sâu sắc. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn khẽ thốt, "nhưng khi chân tâm bị bóp méo, mộng ấy còn có thể tỉnh không?"
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá bước đến, dáng người vạm vỡ của y hiện rõ trong màn sương mờ. Giọng y trầm khàn nhưng đầy kiên định: "Lâm huynh, ta tuy là phàm nhân, không hiểu nhiều về tiên đạo hay những triết lý sâu xa. Nhưng ta tin vào mắt mình, tin vào lòng người. Chân Đạo của huynh không nằm ở những phép thuật huyền ảo, mà ở lòng người, ở sự kiên cường và lòng trắc ẩn. Ta đã thấy những kẻ tu tiên tự xưng là cao quý, nhưng hành động lại tàn độc hơn cả quỷ dữ. Ta cũng thấy huynh, một đạo sĩ mồ côi, gầy gò, nhưng lại mang trong mình một trái tim lớn hơn bất kỳ ai. Ta sẽ dốc hết tài lực của Hỏa Long Bang để hỗ trợ. Thông tin, tài nguyên, người... huynh cứ việc sai khiến. Ta sẽ đứng về phía huynh, cho đến hơi thở cuối cùng." Lời nói của Lý Bá không chỉ là một lời hứa, mà là một lời thề, nặng như ngàn cân.
Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi trao đổi ánh mắt, một tia ấm áp lan tỏa trong không khí lạnh lẽo. Ánh mắt Lâm Nhất chứa đựng sự biết ơn sâu sắc, và cả một chút ngạc nhiên trước lòng tin không điều kiện của Hỏa Long Bang Chủ. Hắn biết, đây chính là "nhân sinh hữu tình" mà hắn luôn tìm kiếm, một sự liên kết giữa những con người chân chính, không phân biệt tu vi hay thân phận.
Xa xa, Vân Du Đạo Nhân đang xem xét địa hình bên ngoài, đôi mắt y sắc sảo như chim ưng, quét qua từng bụi cây, từng tảng đá ẩn mình trong sương mù. Y đang chuẩn bị cho những cuộc trinh sát ban đầu, tìm kiếm những dấu vết, những con đường dẫn đến những nơi Hắc Ám Cung đang ẩn mình. Y hiểu rằng, việc công bố âm mưu của Hắc Ám Cung sẽ gây ra sự chia rẽ lớn trong giới tu tiên, và họ cần phải có những cứ điểm an toàn, những con đường rút lui cho những người tin tưởng và muốn theo Chân Đạo.
Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Nhất, những bằng chứng từ điển tịch cổ xưa vẫn hiện hữu rõ nét, hé lộ rằng 'U Ám Chi Chủ' hoặc một thế lực tương tự đã thao túng 'tiên đạo' từ thời Thượng Cổ, không chỉ là một âm mưu nhất thời, mà là một kế hoạch dài hơi, ăn sâu vào lịch sử. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, sẽ có máu đổ, sẽ có sự phản bội, và sẽ có những thử thách về đạo đức mà họ chưa từng đối mặt. Kế hoạch giải cứu những "mồi nhử" không chỉ là chiến đấu, mà còn là một cuộc chiến về y thuật, về lòng trắc ẩn, và về khả năng chữa lành những vết thương của linh hồn đã bị bóp méo.
Hắn biết, việc công bố những bằng chứng này sẽ không chỉ thu hút sự ủng hộ, mà còn khơi dậy sự phẫn nộ từ những kẻ bị lừa dối, và sự chống đối kịch liệt từ những kẻ đã chìm sâu vào tà đạo. Giới tu tiên sẽ chia thành nhiều phe phái, có kẻ tin, có kẻ nghi ngờ, có kẻ thờ ơ, và có kẻ sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung. Nhưng đó là cái giá phải trả để vạch trần sự thật, để bảo vệ sự tự do của linh hồn, và để gìn giữ một Chân Đạo không bị tha hóa.
Sự hỗ trợ của Hỏa Long Bang Chủ với mạng lưới thông tin và tài nguyên khổng lồ, cùng với trí tuệ uyên bác của Thiên Cơ Lão Nhân trong việc phân tích các cổ tịch và mưu lược, sẽ đóng vai trò then chốt trong việc truyền bá thông tin, gây áp lực lên Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung. Họ sẽ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lời nói, bằng sự thật, và bằng niềm tin.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn sương lạnh thấm vào da thịt, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa của 'Vô Tiên Chi Đạo' vẫn cháy sáng. Hắn không chỉ là một tiểu đạo sĩ mồ côi nữa, hắn là ngọn cờ tập hợp những linh hồn chân chính, là người mang trên vai gánh nặng của một hồng trần đang chờ được cứu vớt. Cuộc chiến vĩ đại này, một cuộc chiến vì chân lý và tự do, vừa mới bắt đầu.