Vô tiên chi đạo
Chương 389

Huyết Trì Cổ Tộc: Bí Mật Thức Tỉnh Linh Hồn

4058 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng liên minh thực hiện cuộc tấn công đầu tiên vào một cứ điểm quan trọng của Hắc Ám Cung (tiền thân) thời Thượng Cổ.,Bắt đầu chiến dịch giải cứu những tu sĩ cổ đại bị thao túng thần trí bởi 'Tâm Hồn Phược Ám Chú'.,Phơi bày những bí mật kinh hoàng về phương pháp thao túng và hủy hoại linh hồn của Hắc Ám Cung cổ đại.,Làm sâu sắc thêm sự hiểu biết về quy mô và bản chất tà ác của 'tiên đạo giả tạo' từ ngàn xưa, củng cố quyết tâm phục hưng Chân Đạo.,Tăng cường căng thẳng và đẩy mạnh xung đột trong Arc, chuẩn bị cho sự kiện vạch trần âm mưu lớn ở chương sau.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong), Mộ Dung Uyển Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Thủ Hộ Giả Hắc Ám Cung (tiền thân), Tu sĩ bị thao túng (cổ đại)
Mood: Tense, grim, emotional, action-oriented, mysterious, profound.
Kết chương: [object Object]

Sương mù vẫn lãng đãng vương trên những cành cây cổ thụ trong Hắc Ám Sâm Lâm, nhưng bên trong hang động đá lởm chởm, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và quyết tâm. Ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu treo lơ lửng soi chiếu những khuôn mặt trầm tư, in hằn dấu vết của những đêm dài trằn trọc và suy tính. Lâm Nhất, với dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, ngồi khoanh chân giữa vòng tròn, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn phản chiếu ngọn lửa nhỏ đang cháy bập bùng, ánh lên những ưu tư về hồng trần gian nan. Hắn vẫn vận trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi nếp gấp lại như chứa đựng một câu chuyện, một hành trình không ngừng nghỉ. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận từng thớ gỗ mục rỗng nhưng lại ẩn chứa linh lực tinh khiết, như một lời nhắc nhở về Chân Đạo mà hắn đang theo đuổi.

Trước mặt hắn, Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong với dáng vẻ phong trần, râu tóc lòa xòa, đang chỉ tay trên một bản đồ phác thảo đơn giản được vẽ vội trên nền đất. Giọng y trầm khàn, như tiếng gió rít qua kẽ lá mục, mang theo hơi lạnh từ những nơi y vừa đặt chân đến. "Cứ điểm Huyết Trì... không chỉ là một pháo đài," y nói, ánh mắt sắc sảo như chim ưng lướt qua từng nét vẽ. "Nó là một nhà ngục. Hàng trăm, có lẽ hàng ngàn tu sĩ bị giam cầm, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, như những con rối bị điều khiển bởi một sợi chỉ vô hình. Âm khí tại đó nồng đến mức ta chưa từng thấy, như thể từng tấc đất đều thấm đẫm oán hận và sự mục ruỗng." Y ngừng lại, hít một hơi thật sâu, dường như vẫn còn cảm nhận được mùi tanh tưởi của nơi đó ám vào tâm trí.

Bóng dáng nhỏ nhắn của Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh thoắt ẩn thoắt hiện trong một góc tối, đôi mắt sắc bén và bí ẩn của nàng lóe lên dưới lớp vải che mặt. Giọng nàng lạnh lùng, dứt khoát như tiếng lưỡi dao cắt ngang không khí: "Phòng thủ kiên cố, nhưng có khe hở ở phía Tây Bắc. Một con đường ngầm dẫn vào lòng đất, được che giấu bởi một trận pháp cổ xưa đã suy yếu. Dấu vết của một nghi lễ tà ác cổ đang diễn ra. Âm khí cực thịnh, đặc biệt là quanh khu vực ao Huyết Trì chính." Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ bằng đầu ngón tay thon dài, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ sẫm, như vết máu khô.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hình dung ra cảnh tượng kinh hoàng mà hai người vừa miêu tả. Hắn cảm thấy một nỗi đau xót sâu sắc dâng lên trong lòng, một sự phẫn nộ âm ỉ cháy. Những tu sĩ kia, có lẽ từng là những người mang hoài bão, khát khao tiên đạo, giờ đây lại bị biến thành những công cụ vô tri, bị tước đoạt cả linh hồn lẫn ý chí. "Chúng ta phải hành động ngay," hắn khẽ thốt, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa quyết tâm sắt đá. "Không thể để linh hồn họ bị hủy hoại hoàn toàn. Mỗi phút giây trôi qua, họ lại chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự tha hóa." Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là giành giật sự sống, mà còn là giành giật linh hồn, giành giật chân tâm khỏi nanh vuốt của tà đạo.

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, nhẹ nhàng vuốt chòm râu dài, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm nhìn Lâm Nhất đầy ý nghĩa. "Đây là lúc 'Vô Tiên Chi Đạo' của ngươi chứng minh giá trị, Lâm Nhất," y nói, giọng điệu trầm lắng, vang vọng như lời tiên tri. "Không phải bằng sát phạt, mà bằng sự thức tỉnh và bảo vệ chân hồn. Kẻ thù của chúng ta không chỉ là thân xác, mà là tâm thức đã bị bóp méo. Ngươi phải là ánh sáng dẫn lối họ ra khỏi bóng tối, chứ không phải là ngọn kiếm kết liễu nỗi thống khổ của họ." Lời của Lão Nhân như một sợi dây vô hình níu giữ Lâm Nhất, nhắc nhở hắn về nguyên tắc cốt lõi của con đường hắn đã chọn.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác chiếc áo choàng đen, im lặng lau chùi thanh kiếm cổ màu huyết của mình. Đôi mắt lạnh lùng của y ánh lên một tia khó chịu. Y là một chiến binh, một sát thủ, và việc phải kiềm chế sát tâm khi đối mặt với kẻ thù là một thử thách lớn. Nhưng y tin vào Lâm Nhất, tin vào "Chân Đạo" mà tiểu đạo sĩ này đang nỗ lực gầy dựng. Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, tay cầm một bộ kim châm sáng loáng, đang nhấp một ngụm rượu từ bình hồ lô. Đôi mắt tinh quái của y lóe lên sự tập trung cao độ. Y biết, đây sẽ là một cuộc chiến y thuật khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào y từng tham gia. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng kiểm tra túi thuốc của mình. Nàng cảm thấy xót xa cho những linh hồn đang bị đày đọa, và quyết tâm dùng hết khả năng của mình để xoa dịu nỗi đau của họ.

Bên ngoài hang động, tiếng côn trùng kêu rả rích hòa lẫn với tiếng gió rít qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng u ám của màn đêm. Thỉnh thoảng, tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm không khí căng thẳng và nguy hiểm. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát, pha lẫn với mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa mà Dạ Ảnh Thích Khách và Vân Du Đạo Nhân mang về, len lỏi vào từng ngóc ngách của hang động. Một mùi hương lạ của các loài hoa độc thoang thoảng trong không khí, như một điềm báo về những hiểm họa đang chờ đợi. Toàn đội kiểm tra vũ khí, chuẩn bị pháp bảo, mỗi người một vẻ nhưng cùng chung một quyết tâm. Họ biết, một khi bình minh ló dạng, họ sẽ phải đối mặt với một sự thật tàn khốc, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng lòng trắc ẩn và sự kiên định của linh hồn. Cuộc chiến vĩ đại này, một cuộc chiến vì chân lý và tự do, đã thực sự bắt đầu.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp xé tan màn sương mù dày đặc của Hắc Ám Sâm Lâm, đoàn người của Lâm Nhất đã âm thầm tiếp cận cứ điểm Huyết Trì. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi ẩm mốc và tanh tưởi của máu, như một lời chào đón ghê rợn. Huyết Trì hiện ra trước mắt họ không phải là một công trình kiến trúc đồ sộ, mà là một ao nước tự nhiên khổng lồ, được bao quanh bởi những tảng đá đen kịt và vô số xương cốt đã hóa thạch, nhuốm màu thời gian. Nước trong ao có màu đỏ sẫm như máu tươi, sôi sùng sục một cách bất thường, phát ra những tiếng động lạ từ dưới sâu, như có thứ gì đó đang sống dậy. Xung quanh ao, những vật trang trí ghê rợn được tạo thành từ xương người và da thú phơi khô vặn vẹo trong gió, tạo nên một khung cảnh chết chóc và tà ác.

Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong cùng Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh dẫn đầu, nhanh chóng vô hiệu hóa các cơ quan phòng ngự cổ xưa một cách tinh tế. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với thanh kiếm cổ màu huyết sáng loáng trên tay, là người tiên phong đột phá. Y lao vào như một cơn gió lốc, kiếm chiêu sắc bén nhưng đầy kiểm soát, tránh hiểm yếu của những tu sĩ cổ đại đang vô thức lao đến. Ánh mắt y lạnh lùng, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự khó chịu tột độ. "Thật khó chịu khi phải chiến đấu với những kẻ không có linh hồn!" y gầm gừ, giọng nói trầm khàn đầy kìm nén. "Sát khí của ta bị kìm nén tới mức phát điên!" Y biết, những người này là nạn nhân, không phải kẻ thù thực sự, và mỗi nhát kiếm của y phải được cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ để khống chế, không phải để đoạt mạng.

Cảnh tượng bên trong cứ điểm Huyết Trì kinh hoàng hơn bất kỳ lời miêu tả nào. Hàng trăm tu sĩ cổ đại, thân hình tiều tụy, xiềng xích, đôi mắt trống rỗng và vô hồn, đang bị trói buộc bằng những sợi xích âm khí. Họ không ngừng tấn công đội Lâm Nhất một cách vô thức, như những con rối bị điều khiển bởi một lực lượng tà ác vô hình. Âm khí nồng đậm bao trùm mọi thứ, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Mùi máu tươi và mùi tanh tưởi của xác thối rữa từ Huyết Trì bốc lên, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và khói từ những trận pháp tà ác, gây buồn nôn.

Lâm Nhất lao vào giữa vòng vây hỗn loạn, Phù Trần Mộc trong tay hắn vung lên, không phải để tấn công, mà để hóa giải. "Không được sát hại!" hắn lớn tiếng ra lệnh, giọng nói vang vọng giữa tiếng binh khí va chạm và tiếng rên rỉ vô hồn của các nạn nhân. "Chỉ khống chế và làm tê liệt! Họ là nạn nhân!" Hắn vận chuyển 'Vô Tiên Chi Đạo', một làn sóng năng lượng tinh khiết, ấm áp nhưng đầy sức mạnh từ Phù Trần Mộc lan tỏa, như một ánh sáng xua tan bóng tối. Làn sóng này không gây sát thương, mà nhẹ nhàng bao bọc các tu sĩ bị thao túng, làm dịu đi sự hung hãn trong họ, và hóa giải một phần ảnh hưởng của 'Tâm Hồn Phược Ám Chú'.

Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão và Mộ Dung Uyển Nhi không chút chậm trễ, lao vào sơ cứu. Vương Lão nhanh chóng rút ra kim châm, tay y thoăn thoắt thi triển thuật châm cứu cổ truyền, cố gắng đánh thức thần trí đang bị khóa chặt bởi âm khí. Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo đầy xót xa, liên tục thi triển thủ ấn chữa trị, những luồng linh khí ôn hòa từ tay nàng truyền vào cơ thể các tu sĩ, xoa dịu nỗi đau thể xác và tinh thần. "Âm khí quá nặng, thần trí họ bị khóa chặt!" nàng khẽ thốt, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên cường. "Cần hóa giải gốc rễ của chú thuật!"

Khi làn sóng năng lượng tinh khiết của Lâm Nhất lan tỏa, một số tu sĩ bắt đầu có dấu hiệu thức tỉnh. Ánh mắt họ từ vô hồn bắt đầu lóe lên những tia sáng yếu ớt, nhưng sau đó nhanh chóng chuyển thành sự hoảng loạn, đau khổ tột độ. Họ vùng vẫy, la hét, không kiểm soát được hành vi của mình, khiến cho công việc của Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi càng thêm khó khăn. Những tiếng la hét đau đớn, những tiếng rên rỉ yếu ớt, và tiếng máu sôi sùng sục từ Huyết Trì hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản trường ca bi thương giữa chốn tà ác. Lâm Nhất cảm nhận sâu sắc gánh nặng của 'Vô Tiên Chi Đạo' trên vai. Hắn không chỉ phải chiến đấu với kẻ thù, mà còn phải chữa lành những linh hồn đã bị bóp méo, một nhiệm vụ gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình đầy chông gai, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa chân lý và tà đạo trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

***

Trong lúc cuộc giao chiến hỗn loạn tiếp diễn bên trên, Lâm Nhất bỗng cảm nhận được một nguồn âm khí đặc biệt sâu dưới lòng đất, mạnh mẽ và tà ác hơn bất kỳ thứ gì hắn từng thấy. Nguồn năng lượng này không phải là sự tích tụ thông thường của tà khí, mà là một sự vận hành có chủ đích, một sức mạnh đang được rút cạn từ vô số linh hồn. Hắn trao đổi ánh mắt với Thiên Cơ Lão Nhân, người cũng đã nhận ra sự bất thường này. "Có thứ gì đó sâu hơn," Lâm Nhất khẽ nói, ánh mắt kiên định. "Gốc rễ của chú thuật có lẽ nằm ở đó."

Không chút chậm trễ, hắn cùng Thiên Cơ Lão Nhân và Vân Du Đạo Nhân tìm kiếm. Dưới một tảng đá đen khổng lồ, được che giấu khéo léo bởi một trận pháp cổ xưa đã gần như mục nát, họ phát hiện một lối đi bí mật dẫn xuống lòng đất. Đường hầm tối tăm, ẩm ướt, không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, và mùi âm khí nồng đậm đến mức khiến người ta khó thở. Tiếng vọng của những cuộc chiến bên trên trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho một âm thanh rù rì, như tiếng gió rít qua một khe hở khổng lồ, nhưng lại mang theo một sự vận hành ma quái.

Khi đến cuối đường hầm, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Đó không phải là một kho báu hay một thánh địa, mà là một 'Lò Luyện Hồn' khổng lồ đang hoạt động. Cái lò được xây dựng từ những khối đá đen tuyền, khắc đầy những phù văn cổ quái nhuốm màu thời gian và máu khô. Từ bên trong lò, những luồng khói âm u cuồn cuộn bốc lên, mang theo tiếng rên rỉ yếu ớt của vô số linh hồn đang bị rút cạn. Hàng trăm, có lẽ hàng ngàn linh hồn tu sĩ bị giam hãm trong lò, bị biến thành năng lượng đen tối, chảy theo những mạch pháp trận phức tạp để duy trì 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' bên trên và cung cấp cho Hắc Ám Cung (tiền thân) những nguồn lực tà ác. Ánh sáng mờ ảo trong hầm ngầm hắt lên những linh hồn đang quằn quại, biến dạng, khiến cảnh tượng càng thêm ghê rợn. Mùi lưu huỳnh, mùi máu và mùi khói từ pháp thuật tà ác hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh, nuốt chửng mọi giác quan.

Thiên Cơ Lão Nhân, với kinh nghiệm uyên bác về cổ thư và các bí thuật xưa, nhìn cảnh tượng trước mắt mà thân hình y run rẩy bần bật, đôi mắt tinh anh lộ rõ vẻ kinh hoàng. "Đây là... sự tha hóa tột cùng!" y thì thầm, giọng nói như vỡ vụn. "Chúng không chỉ thao túng, chúng còn nuốt chửng linh hồn, biến họ thành nhiên liệu cho tà thuật! Một 'lò luyện hồn' sống! Ngay cả trong những điển tịch cổ xưa nhất về tà đạo, ta cũng chưa từng thấy sự tàn độc đến mức này. Đây là tội ác không thể dung thứ!"

Lâm Nhất nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Ánh mắt hắn rực lửa phẫn nộ, một ngọn lửa không phải của sát ý, mà của sự bảo vệ chân lý và lòng trắc ẩn tột độ. Hắn đã chứng kiến vô vàn cảnh đời, thấu hiểu lẽ nhân sinh, nhưng sự tàn bạo này vượt quá mọi giới hạn mà hắn có thể tưởng tượng. "Kế hoạch 'Đại Phục Hưng' của chúng... là xây dựng 'tiên đạo giả tạo' trên xương máu và linh hồn của chúng sinh!" hắn nghiến răng thốt lên, từng lời nói như khắc vào đá. "Chúng ta phải dừng nó lại. Bất kể giá nào." Hắn biết, đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, mà là một cuộc chiến vì sự tồn vong của Chân Đạo, vì sự tự do của mọi linh hồn trong hồng trần.

Xung quanh lò luyện hồn, những điển tịch cổ xưa hơn nữa, nhuốm màu thời gian và bụi bặm, nằm rải rác trên những bệ đá. Lâm Nhất và Thiên Cơ Lão Nhân tỉ mỉ kiểm tra chúng. Những ghi chép này mô tả chi tiết quá trình 'chế tạo' tu sĩ 'mồi nhử', cách rút cạn linh hồn và những bí mật tàn độc của 'Kế Hoạch Đại Phục Hưng' của Hắc Ám Cung cổ đại. Chúng còn hé lộ rằng 'U Ám Chi Chủ' hoặc một thế lực tương tự đã thao túng 'tiên đạo' từ thời Thượng Cổ, cho thấy bản chất sâu xa của kẻ thù tối thượng. Lâm Nhất cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nhưng cũng là một nguồn động lực mạnh mẽ. Đây chính là bằng chứng, là chìa khóa để vạch trần toàn bộ âm mưu đã ăn sâu vào lịch sử.

Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong cảnh giới xung quanh, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc tối, từng khe nứt của hầm ngầm. Y hiểu rằng, việc phát hiện ra 'Lò Luyện Hồn' này không chỉ là một chiến thắng, mà còn là một nguy hiểm tiềm tàng. Lâm Nhất đặt tay lên một trong những mạch pháp trận chính của lò luyện hồn, vận chuyển 'Vô Tiên Chi Đạo', cố gắng cảm nhận và vô hiệu hóa các trận pháp tà ác. Hắn không dùng sức mạnh để phá hủy, mà dùng sự tinh khiết của Chân Đạo để làm gián đoạn, để thanh tẩy. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, một cuộc chiến để thức tỉnh những linh hồn đang chìm sâu trong u mê.

***

Sự tác động từ Lâm Nhất lên 'Lò Luyện Hồn' dưới lòng đất, cùng với sự suy yếu của 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' do Phù Trần Mộc của hắn gây ra, đã không thoát khỏi cảm ứng của những kẻ bảo vệ Huyết Trì. Một luồng âm khí đen đặc cuộn trào từ sâu bên trong cứ điểm, lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo sự tức giận và cuồng nộ tột độ. Ba bóng dáng cao lớn, phủ bởi áo choàng đen tuyền, đột ngột xuất hiện giữa màn khói âm khí, chặn đứng lối ra của hầm ngầm. Chúng là những Thủ Hộ Giả mạnh nhất của Hắc Ám Cung (tiền thân), với tu vi cao cường, gương mặt lạnh lùng và biến dạng bởi tà thuật, đôi mắt đỏ ngầu như máu, thể hiện sự trung thành mù quáng và tàn độc.

"Dám xâm phạm thánh địa của Hắc Ám Cung cổ tộc!" một trong số Thủ Hộ Giả gầm lên, giọng khàn đặc như tiếng đá mài. "Các ngươi sẽ phải trả giá bằng linh hồn và thân xác! Kẻ nào chạm vào 'Lò Luyện Hồn', kẻ đó sẽ bị đày đọa vĩnh viễn!"

Cùng lúc đó, trên mặt đất, tình hình cũng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Nhờ sự can thiệp liên tục của Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương, cùng với làn sóng năng lượng tinh khiết từ Lâm Nhất, các tu sĩ bị thao túng bắt đầu thức tỉnh hoàn toàn. Tuy nhiên, sự thức tỉnh này không mang lại sự bình yên, mà là một cơn ác mộng. Linh hồn họ đã bị bóp méo quá lâu, thần trí họ bị giằng xé giữa quá khứ đau khổ và hiện tại kinh hoàng. Họ rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ, la hét, vùng vẫy không kiểm soát được bản thân, gây thêm gánh nặng cho đội Lâm Nhất. Tiếng la hét của các nạn nhân, tiếng kiếm chiêu sắc bén, tiếng pháp thuật nổ tung và tiếng gầm gừ của Thủ Hộ Giả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt nhăn nheo, vừa phải tránh né những cú vung vẩy vô thức của các tu sĩ, vừa phải liên tục thi triển thủ ấn. "Uyển Nhi, cần thêm thời gian!" y gào lên, giọng nói khản đặc vì căng thẳng. "Thần trí họ đang giằng xé! Âm khí quá sâu, ta không thể hóa giải nhanh chóng!" Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt đỏ hoe vì xót xa, vẫn kiên cường thi triển pháp thuật chữa trị, nhưng nàng cũng cảm thấy sức lực đang cạn kiệt. "Ta đang cố hết sức!" nàng đáp, ánh mắt kiên định.

Dưới lòng đất, Lâm Nhất không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trực tiếp đối đầu với Thủ Hộ Giả mạnh nhất. Hắn vung Phù Trần Mộc, kết hợp 'Vô Tiên Chi Đạo' với kiếm pháp mà hắn đã tôi luyện. Ánh kiếm không mang sát khí lạnh lẽo, mà lại ẩn chứa một sức mạnh tinh khiết, vừa công vừa thủ. Hắn không muốn giết, nhưng cũng không thể để chúng ngăn cản. Mỗi chiêu kiếm của hắn đều hướng vào những điểm yếu của trận pháp tà ác trên thân Thủ Hộ Giả, nhằm vô hiệu hóa sức mạnh của chúng thay vì trực tiếp đoạt mạng. Hắn vừa phải giữ vững niềm tin vào Chân Đạo, vừa phải đối mặt với sự tàn bạo của kẻ thù. Nỗi đau khi chứng kiến sự tha hóa linh hồn ở quy mô lớn từ thời cổ đại càng làm tăng thêm quyết tâm của hắn.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo và Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong cùng nhau đối phó với hai Thủ Hộ Giả còn lại. Trần Hạo chiến đấu với sự nghiêm nghị và hiệu quả, kiếm chiêu của y nhanh như chớp, nhưng vẫn phải kiềm chế sát tâm. Y cố gắng giữ chân chúng, tạo thời gian cho Lâm Nhất và những người khác. Vân Du Đạo Nhân, với sự linh hoạt và khả năng kiểm soát không gian, di chuyển như một làn khói, liên tục quấy nhiễu và tìm kiếm cơ hội. Trên mặt đất, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, lợi dụng sơ hở để vô hiệu hóa thêm các cơ chế phòng ngự còn sót lại, mở đường cho Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi có thêm không gian để làm việc.

Lâm Nhất cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên vai. Những tu sĩ vừa thức tỉnh đang hoảng loạn, những Thủ Hộ Giả mạnh mẽ đang tấn công dữ dội, và thời gian đang cạn kiệt. Hắn biết, nếu không thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ và rút lui an toàn, tất cả những nỗ lực của họ sẽ đổ sông đổ biển. Cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, với chính nỗi đau và sự tuyệt vọng của những linh hồn đang chờ được cứu vớt. Gánh nặng của trách nhiệm, của 'Vô Tiên Chi Đạo' chưa bao giờ lớn đến thế, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm của hắn, ngọn lửa của chân lý vẫn cháy sáng rực rỡ, kiên cường bất khuất giữa bóng tối bao trùm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ