Vô tiên chi đạo
Chương 390

Chấn Động Cổ Trì: Huyết Chú Thượng Cổ và Tiếng Chuông Thức Tỉnh

3909 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng liên minh thành công hóa giải mối nguy hiểm tại cứ điểm Huyết Trì, làm suy yếu đáng kể Hắc Ám Cung (tiền thân).,Hoàn toàn vạch trần âm mưu thao túng tu sĩ bằng 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' của Hắc Ám Cung cổ đại, giải cứu một lượng lớn nạn nhân.,Sử dụng bằng chứng thu thập được từ Huyết Trì để bắt đầu làm rung chuyển niềm tin vào 'tiên đạo giả tạo' trong giới tu tiên hiện tại, gây ra một làn sóng tranh cãi và nghi ngờ sâu rộng.,Khẳng định sâu sắc hơn 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất là con đường cứu rỗi linh hồn, không chỉ thân xác.,Chuẩn bị cho việc công bố rộng rãi hơn và đối mặt với phản ứng dữ dội từ các thế lực liên quan.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Mộ Dung Uyển Nhi, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong), Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá), Thủ Hộ Giả Hắc Ám Cung (tiền thân), Tu sĩ bị thao túng (cổ đại)
Mood: Tense, revelatory, philosophical, impactful, hopeful
Kết chương: [object Object]

Tiếng gầm gừ giận dữ của Thủ Hộ Giả, tiếng kiếm khí va chạm chan chát, và những lời la hét hoảng loạn của các tu sĩ vừa thức tỉnh vẫn còn vương vấn trong không gian âm u, lạnh lẽo của Huyết Trì Cổ Tộc. Khói bụi mịt mù, lẫn với mùi máu tươi tanh tưởi và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những trận pháp tà ác bị phá hủy, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và bi thương. Ánh sáng mờ nhạt từ những viên dạ minh châu trên vách đá chỉ đủ soi rõ những gương mặt tiều tụy, méo mó vì sợ hãi và đau đớn.

Lâm Nhất, với Phù Trần Mộc trong tay, thân hình gầy gò nhưng thanh thoát, đứng vững giữa trung tâm của sự hỗn loạn dưới hầm ngầm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn kiên định, không một chút dao động dù vừa phải đối đầu với Thủ Hộ Giả mạnh nhất. Những đòn đánh của hắn không mang sát ý, mà là sự hóa giải, một luồng chân khí tinh khiết như sương sớm, len lỏi vào từng nút thắt của trận pháp tà ác trên thân Thủ Hộ Giả, khiến chúng dần dần suy yếu và đổ gục, không phải vì cái chết, mà vì sự tan rã của chú thuật đã trói buộc linh hồn chúng ngàn năm. Hắn biết, giết chúng chỉ là giải thoát cho thân xác, nhưng linh hồn chúng đã bị bóp méo đến mức không thể cứu vãn, chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch. Nỗi đau khi chứng kiến sự tha hóa linh hồn ở quy mô lớn từ thời cổ đại càng làm tăng thêm quyết tâm của hắn, một quyết tâm không phải để diệt trừ, mà là để cứu rỗi, một chân lý mà "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn đã chỉ ra.

"Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán," Thiên Cơ Lão Nhân lẩm bẩm, đôi mắt tinh anh quét một lượt quanh chiến trường tan hoang. Lưng y còng xuống một chút vì mệt mỏi, nhưng trí tuệ trong ánh mắt vẫn sắc bén như cũ. Y biết rằng, dù trận chiến vật lý đã tạm lắng, cuộc chiến với những linh hồn đang bị giằng xé mới thực sự bắt đầu. "Chúng ta phải nhanh chóng phong tỏa nơi này, và quan trọng hơn là cứu lấy những linh hồn bất hạnh kia." Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian ẩm thấp.

Trên mặt đất, tình hình vẫn hết sức căng thẳng. Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo đầm đìa mồ hôi, vừa phải tránh né những cú vung vẩy vô thức của các tu sĩ đang hoảng loạn, vừa phải liên tục thi triển thủ ấn phức tạp. Bình rượu trên tay y đã cạn, nhưng tinh thần y vẫn không hề nao núng. "Chú thuật này ăn sâu vào thần hồn, không dễ hóa giải!" y gào lên, giọng khản đặc vì căng thẳng và mệt mỏi. "Âm khí quá sâu, ta không thể hóa giải nhanh chóng!" Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo nay đỏ hoe vì xót xa, vẫn kiên cường thi triển pháp thuật chữa trị, những ngón tay thoăn thoắt châm cứu vào các huyệt đạo của những nạn nhân. Nàng dùng những viên đan dược thanh tâm, an thần quý giá nhất, nhưng sự hoảng loạn trong ánh mắt của các tu sĩ cổ đại vẫn chưa hề giảm bớt. Tiếng rên rỉ, tiếng la hét xé lòng của họ như những lưỡi dao cứa vào tâm can mọi người.

"Chân Đạo không bỏ rơi ai," Lâm Nhất khẽ đáp, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên định. Hắn quay sang nhìn Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng. Hắn biết, để hóa giải thứ chú thuật cổ xưa này, không chỉ cần y thuật tinh xảo mà còn cần cả một tâm hồn kiên cường và lòng trắc ẩn vô hạn. Hắn đã trấn áp thành công 'Lò Luyện Hồn' bằng cách phong ấn những mạch năng lượng tà ác nhất của nó, biến nó từ một cỗ máy hủy diệt linh hồn thành một khối đá vô tri. Nhưng sự tổn thương mà nó gây ra vẫn còn đó, sâu sắc và tàn nhẫn.

Trong khi đó, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với áo choàng đen tuyền và thanh kiếm cổ màu huyết, đã hoàn tất việc vô hiệu hóa Thủ Hộ Giả còn lại, đôi mắt lạnh lùng của y quét qua những kẻ giờ đây chỉ còn là những cái xác không hồn, bất động trên nền đất ẩm ướt. Y không nói gì, chỉ siết chặt chuôi kiếm, gương mặt cương nghị lộ rõ vẻ u uất. Kiếm của y không đoạt mạng, mà chỉ chặt đứt những sợi dây tà ác đang thao túng. Y hiểu rằng, có những bi kịch mà ngay cả kiếm cũng không thể giải quyết được. Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong, với dáng vẻ phong trần, bầu rượu bên hông đã vơi quá nửa, cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Y di chuyển nhẹ nhàng như một làn khói, thu dọn tàn dư trận pháp, đảm bảo không còn nguy hiểm nào rình rập. Y không quá phô trương, nhưng sự hiệu quả trong từng hành động của y là không thể phủ nhận. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, đã vô hiệu hóa những cơ chế phòng ngự cuối cùng, mở rộng không gian cho Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi có thể tập trung vào việc chữa trị. Nàng lạnh lùng, hiệu quả, nhưng đôi mắt sắc bén của nàng cũng thoáng lộ vẻ phẫn nộ thầm kín trước sự tàn khốc của chú thuật này.

Cả đội hình đều kiệt sức, nhưng không một ai cho phép bản thân gục ngã. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình gian nan hơn nhiều. Huyết Trì Cổ Tộc này, với mùi máu và sự chết chóc thấm đẫm từng hòn đá, từng ngóc ngách, giờ đây trở thành một chứng tích sống động cho sự tàn độc của cái gọi là "tiên đạo giả tạo".

***

Trong một hang động tạm bợ, được liên minh thiết lập vội vã không xa Huyết Trì Cổ Tộc, không khí trở nên yên tĩnh hơn, nhưng sự căng thẳng vẫn lơ lửng như sương mù buổi sớm. Linh khí trong động ổn định, dịu mát, mang theo mùi đá lạnh và đất ẩm, tạo nên một không gian thanh tịnh đối lập hoàn toàn với chiến trường vừa qua. Bên trong, Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi đang dồn hết tâm lực chữa trị cho hơn ba mươi tu sĩ cổ đại được giải cứu. Những tu sĩ này, thân thể tiều tụy, gương mặt hốc hác, vẫn còn rên rỉ yếu ớt, đôi mắt vô hồn hoặc đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.

Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, với bộ kim châm sáng loáng, đang cẩn trọng từng li từng tí, châm cứu vào các huyệt đạo trọng yếu của một tu sĩ. Mồ hôi vẫn chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo của y, nhưng ánh mắt tinh quái của y giờ đây chỉ còn sự tập trung cao độ và lòng thương cảm. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị," y lẩm bẩm, mỗi một mũi kim như gieo một tia hy vọng mỏng manh vào linh hồn đã mục ruỗng. Bên cạnh y, Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay thoăn thoắt, nghiền nát các loại linh dược quý giá nhất, pha chế thành những chén thuốc thơm nồng mùi thảo mộc. Nàng không ngừng vuốt ve trán những nạn nhân, ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng và nhân ái. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và đây chính là bệnh của linh hồn.

Trong khi đó, Thiên Cơ Lão Nhân và Lâm Nhất ngồi đối diện nhau, giữa họ là những điển tịch cổ xưa được tìm thấy trong 'Lò Luyện Hồn', giờ đây được trải ra trên một tấm da thú. Ánh sáng mờ ảo từ một viên dạ minh châu chiếu lên những ký tự cổ kính, huyền bí, hé lộ những bí mật kinh hoàng. Thiên Cơ Lão Nhân, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, chậm rãi lật từng trang. "Đây là 'Kế Hoạch Đại Phục Hưng' của Hắc Ám Cung cổ đại," y trầm giọng, tiếng nói đều đều như tiếng nước chảy qua đá, nhưng nội dung lại khiến người nghe rợn tóc gáy. "Chúng muốn tạo ra một 'thiên đạo' mới, hoàn toàn bị chúng thao túng, bằng cách biến tu sĩ thành những con rối vô tri, rút cạn linh hồn họ để nuôi dưỡng sức mạnh tà ác của chúng."

Lâm Nhất lắng nghe, khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa vẻ đau xót và thấu hiểu. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những linh hồn bị giam cầm trong những dòng chữ kia, một nỗi đau đã kéo dài qua ngàn vạn năm. "Hóa ra 'tiên đạo giả tạo' đã có từ thời thượng cổ..." hắn khẽ thở dài, giọng nói ôn hòa mang chút u buồn. "Những linh hồn này bị giam cầm trong chính ảo ảnh của sự vĩnh cửu, bị lừa dối bởi lời hứa về một 'tiên đạo' tối thượng, để rồi quên mất chính mình là ai. Họ đã quên mất rằng, tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi?" Hắn nhìn những tu sĩ đang vật vã trên giường, cảm nhận được sự giằng xé trong sâu thẳm linh hồn họ.

Mộ Dung Uyển Nhi, nghe thấy lời Lâm Nhất, quay lại nhìn hắn, ánh mắt nàng tràn đầy niềm hy vọng. "Lâm Nhất, 'Vô Tiên Chi Đạo' của huynh có thể giúp họ. Nó giúp người ta tìm lại chính mình." Lời nàng nói như một tia sáng nhỏ nhoi, thắp lên giữa bóng tối của tuyệt vọng.

Lâm Nhất gật đầu. Hắn nhắm mắt lại, tĩnh tâm. Hắn vận dụng 'Vô Tiên Chi Đạo', một dòng chân khí tinh khiết, ấm áp bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể hắn, rồi từ từ lan tỏa ra bên ngoài. Không phải là pháp thuật hùng vĩ, không phải là thần thông lẫy lừng, mà là một tâm pháp tĩnh lặng, an hòa, xuyên qua mọi lớp chú thuật, mọi ảo ảnh, chạm đến những linh hồn đang lạc lối. Hắn không dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng sự thấu hiểu để dẫn dắt. Hắn hình dung ra từng linh hồn đang bị trói buộc, từng mảnh ký ức bị bóp méo, từng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đang gặm nhấm họ. Hắn dùng chính sự kiên định của mình, sự đồng cảm sâu sắc của mình để tạo ra một con đường, một sợi dây kết nối vô hình giữa hắn và họ, kêu gọi họ quay về với bản tâm nguyên thủy.

Dưới sự dẫn dắt của 'Vô Tiên Chi Đạo', một vài tu sĩ bắt đầu có những dấu hiệu chuyển biến. Ánh mắt vô hồn của họ thoáng hiện lên tia sáng yếu ớt của nhận thức. Tiếng rên rỉ dần chuyển thành tiếng thở dốc, rồi những tiếng nấc nghẹn ngào. Họ bắt đầu nhận ra mình đang ở đâu, nhận ra sự thật kinh hoàng về những gì đã xảy ra. Một số người run rẩy gọi tên người thân, tên tông môn đã bị lãng quên từ rất lâu. Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi thấy vậy, càng thêm phấn chấn, dồn hết sức lực vào việc châm cứu và truyền dược. Họ biết, quá trình phục hồi sẽ vô cùng gian nan, không chỉ đòi hỏi y thuật mà còn cả sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn sâu sắc. Những tu sĩ này, dù đã thoát khỏi chú thuật, nhưng linh hồn họ vẫn còn hoảng loạn tột độ, cần thời gian và sự chăm sóc tận tình để thực sự tìm lại chính mình.

Thiên Cơ Lão Nhân vẫn tiếp tục ghi chép cẩn thận các bằng chứng từ điển tịch, mỗi dòng chữ cổ xưa như một tiếng chuông cảnh tỉnh, không chỉ cho riêng Lâm Nhất, mà cho cả một giới tu tiên đang ngủ quên trong ảo vọng. Y biết, những gì họ tìm thấy ở đây sẽ là chìa khóa để hiểu rõ hơn về 'U Ám Chi Chủ' hoặc kẻ đứng đầu Hắc Ám Cung hiện tại, gợi ý rằng chúng có thể là kẻ kế thừa hoặc tái sinh của thế lực cổ xưa này. Y nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt y hiện lên sự tin tưởng tuyệt đối. Con đường mà Lâm Nhất đang đi, dù cô độc và gian nan, nhưng lại là con đường duy nhất để phá vỡ xiềng xích của "tiên đạo giả tạo".

***

Vài ngày sau, tại một chi nhánh Vạn Bảo Lâu sầm uất nhất nhì trong một thành trấn lớn, không khí vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Mùi trầm hương quý giá, mùi linh dược đặc trưng, mùi kim loại của pháp bảo và mùi giấy cổ của các công pháp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa mang đậm sắc thái thương trường. Các tu sĩ tấp nập ra vào, trao đổi, mua bán, hoặc đơn giản chỉ là tìm kiếm tin tức. Tuy nhiên, một luồng sóng ngầm của sự xôn xao, bàn tán bắt đầu len lỏi khắp nơi, khiến bầu không khí vốn dĩ tấp nập nay trở nên đầy nghi vấn và thận trọng.

Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải, đôi mắt sắc sảo nhưng hào sảng, đang ngồi trong một gian phòng VIP, nhấp chén trà linh thảo. Y mặc y phục sang trọng nhưng không quá phô trương, phong thái ung dung nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng. Đối diện y là một vài trưởng lão của các thương hội nhỏ, những người có mạng lưới thông tin rộng khắp nhưng không quá quyền lực để gây chú ý.

"Lão nhân gia đã dặn, tin tức này phải được lan truyền một cách tự nhiên, như gió thoảng mây trôi, không được gượng ép," Lý Bá trầm giọng, đưa chén trà lên môi. Y đang thực hiện một phần quan trọng trong kế hoạch của Thiên Cơ Lão Nhân: tung tin về 'Huyết Chú Thượng Cổ' và 'Lò Luyện Hồn' tại Huyết Trì Cổ Tộc. "Nhưng ta e rằng, tin tức này liệu có quá sức chịu đựng của thiên hạ không?" Y không khỏi lo lắng. Sự thật tàn khốc mà họ đã chứng kiến có thể gây ra một cơn chấn động lớn, thậm chí là hoảng loạn trong giới tu tiên. Lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ, đó là châm ngôn của y, và việc bảo vệ sự thật, bảo vệ những người vô tội chính là tín nghĩa lớn nhất.

Thiên Cơ Lão Nhân, xuất hiện tự lúc nào, mái tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con người đang tấp nập qua lại. "Sự thật, dù đau đớn đến mấy, cũng phải được phơi bày, Lý huynh," y đáp, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên quyết. "Đây là bước đầu tiên để phá vỡ xiềng xích của 'tiên đạo giả tạo' đã trói buộc thiên hạ qua ngàn vạn năm. Nếu chúng ta không dám đối mặt với bóng tối, làm sao có thể tìm thấy ánh sáng chân chính?"

Dưới sự hướng dẫn của Thiên Cơ Lão Nhân và sự khéo léo của Hỏa Long Bang Chủ, những tin đồn ban đầu bắt đầu lan truyền. Không phải là một thông báo chính thức, mà là những lời thì thầm, những câu chuyện được kể lại từ những nguồn tin đáng tin cậy nhưng không rõ ràng. "Nghe nói ở Huyết Trì Cổ Tộc có một sự kiện kinh hoàng, một loại chú thuật cổ xưa..." "Có kẻ nói rằng, đó là 'Tâm Hồn Phược Ám Chú', một chú thuật dùng để thao túng linh hồn tu sĩ..."

Trong sảnh chính của Vạn Bảo Lâu, tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên.

"Huyết Trì Cổ Tộc ư? Chuyện hoang đường! Làm gì có chú thuật nào ghê tởm đến thế tồn tại đến tận bây giờ?" một tu sĩ trẻ tuổi, mặt mày phẫn nộ, đập bàn. Hắn không thể tin vào những điều phi lý như vậy, rằng cái gọi là "tiên đạo" mà hắn theo đuổi lại có thể bị vấy bẩn bởi những thứ tà ác đến thế.

"Nhưng mà... những tu sĩ bị mất tích kia, có lẽ nào...?" một tu sĩ khác, già dặn hơn, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, thì thầm. Y đã từng nghe về những vụ mất tích kỳ lạ, những người biến mất không dấu vết mà không ai tìm ra lời giải đáp. Giờ đây, những tin đồn này như một luồng gió lạnh thổi qua tâm trí y, khiến y phải suy nghĩ lại.

"Chuyện này chắc chắn là do Hắc Ám Cung gây ra! Bọn tà phái luôn tìm cách phá hoại chính đạo!" một người khác lớn tiếng. Tuy nhiên, trong giọng nói của hắn không giấu được sự hoang mang.

Những đặc vụ của Thiên Cơ Lão Nhân, vốn đã được cài cắm khắp nơi, cũng bắt đầu khéo léo gieo rắc thêm sự nghi ngờ vào các tông môn lớn, vào những người có địa vị, khiến cho tin tức về 'Huyết Chú Thượng Cổ' và 'Lò Luyện Hồn' không chỉ dừng lại ở những lời đồn thổi, mà bắt đầu trở thành một vấn đề nghiêm trọng, đòi hỏi sự chú ý và điều tra. Giới tu tiên bắt đầu xôn xao, nhiều người tỏ ra hoài nghi, nhưng cũng có không ít người bắt đầu đặt câu hỏi, một hạt giống của sự bất an và ngờ vực đã được gieo xuống, chuẩn bị cho một cơn bão lớn.

***

Đêm khuya, trong lòng ẩn cư động phủ yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe đá, và ánh trăng thanh chiếu rọi qua miệng hang, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đá ẩm ướt. Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa, dáng vẻ thanh thoát, tựa như hòa vào không khí cô tịch của hang động. Khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định. Hắn đã chứng kiến tận mắt sự tàn khốc của 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' và sự tha hóa của 'tiên đạo giả tạo' từ ngàn xưa. Những hình ảnh về các tu sĩ bị bóp méo linh hồn, những tiếng rên rỉ đau đớn vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn.

Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ lớn đến thế, nhưng cũng chính vì thế mà 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn càng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với vạn vật hữu linh, với nhân sinh hữu tình, một kết nối mà cái gọi là "tiên đạo giả tạo" đã cố gắng cắt đứt.

"Tiên đạo không phải là quyền lực, không phải là sự trường sinh vô nghĩa," Lâm Nhất độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm ấm và sâu lắng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Nó là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn, là giữ vững bản tâm trong hồng trần gian nan này. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Những linh hồn kia, bị lừa dối bởi ảo ảnh của sự vĩnh cửu, đã quên mất mình là ai. Họ đuổi theo một sức mạnh giả tạo, một trường sinh vô nghĩa, để rồi đánh mất cả bản ngã."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng chân khí của 'Vô Tiên Chi Đạo' lưu chuyển trong cơ thể. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn đã dấn thân vào hồng trần muôn mặt, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau. Qua mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi cảnh ngộ, những tình cảm thiêng liêng như tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái đã được vun đắp và phát triển trong hắn, trở thành ánh sáng xuyên suốt bức tranh ảm đạm của cuộc đời.

"Chân Đạo, là để họ tìm lại chính mình," hắn lặp lại, một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai. Sự thật mà họ đang phơi bày sẽ gây ra một làn sóng chấn động, một sự chia rẽ sâu sắc trong giới tu tiên. Sẽ có người tin tưởng, sẽ có người hoài nghi, thậm chí có kẻ sẽ chống đối quyết liệt để bảo vệ những quyền lợi giả tạo. Lã Bất Phàm và Thiên Đạo Môn, chắc chắn sẽ phản ứng mạnh mẽ, có thể tìm cách dập tắt sự thật hoặc lợi dụng tình hình để củng cố địa vị của mình. Nhưng hắn không sợ.

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân lý thì vĩnh hằng. Lâm Nhất nhập định sâu hơn, củng cố tâm pháp 'Vô Tiên Chi Đạo'. Hắn không chỉ chữa trị cho những tu sĩ bị thao túng, mà còn đang chữa trị cho cả một giới tu tiên đang bị bệnh, bệnh của sự mù quáng, bệnh của sự tham lam và ảo vọng. Hắn biết, những tu sĩ cổ đại được giải cứu, dù đã thoát khỏi chú thuật, nhưng quá trình phục hồi hoàn toàn sẽ cần thời gian và sự kiên nhẫn. Họ có thể trở thành một lực lượng mới, những người đã từng trải qua bóng tối và giờ đây khao khát ánh sáng. Họ sẽ là bằng chứng sống động nhất cho sự tàn độc của "tiên đạo giả tạo".

Ánh trăng dần lu mờ, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một pho tượng đá cổ kính, nhưng bên trong hắn, ngọn lửa của Chân Đạo vẫn cháy sáng rực rỡ, kiên cường bất khuất giữa bóng tối bao trùm, chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn sắp tới, khi sự thật được công bố rộng rãi hơn, và khi cuộc chiến giữa Chân Đạo và Tiên Đạo giả tạo thực sự bùng nổ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ