Bên trong Lôi Vân Động, luồng linh khí lôi điện vẫn vần vũ, cuộn chảy không ngừng, như một dòng sông vô hình nhưng đầy sức mạnh. Ánh sáng yếu ớt từ những tia sét chớp nhoáng bên ngoài thỉnh thoảng rọi vào, xé toạc màn đêm đặc quánh, phơi bày những tinh thể lôi điện nhỏ li ti lấp lánh trên vách đá ẩm ướt. Mùi ozon nồng nặc đến nghẹt thở, hòa quyện cùng mùi đá cháy khét và mùi đất ẩm mục, tạo nên một bản giao hưởng kỳ quái của thiên nhiên, vừa hùng vĩ vừa ẩn chứa hiểm nguy. Tiếng điện xẹt nhỏ vẫn không ngừng vang lên, rì rầm như vô số tiếng thì thầm, cùng tiếng gió rít gào luồn qua khe đá và tiếng sấm rền xa, báo hiệu cơn mưa phùn bên ngoài vẫn chưa dứt.
Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi vào một khe đá sâu hơn bên trong hang, nơi tương đối kín đáo và an toàn hơn cả. "Nàng hãy ở đây, đừng cử động." Hắn khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng sâu sắc dành cho nàng. Hắn biết, Lôi Vân Động này, dù hiểm trở nhưng lại là nơi lý tưởng để ẩn thân. Các luồng lôi điện tự nhiên thường xuyên đánh vào cửa hang đã tạo ra một trường năng lượng mạnh mẽ, một sự nhiễu loạn trong linh khí, đủ để che giấu khí tức của họ khỏi những kẻ truy tìm bằng linh giác thông thường. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, sự ẩm ướt của vách đá, và sự run rẩy nhẹ nhàng từ bàn tay Tô Mạt Nhi khi nàng nép sát vào hắn.
"Chúng ta... có thoát được không?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn ướt át nhìn hắn. Nàng sợ hãi, nỗi ám ảnh về cái chết tàn khốc của những người thợ săn vẫn còn hiện hữu, và sự lạnh lẽo phát ra từ Mạc Vô Tình vừa rồi khiến nàng cảm thấy cả thế giới này đang bao vây họ trong một bóng tối vô vọng. Nhưng trong sâu thẳm, nàng vẫn tin tưởng hắn tuyệt đối, một niềm tin không chút lay chuyển, như tin vào sự bất diệt của ánh sáng nơi tận cùng con đường.
Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc đen mượt của nàng, một cử chỉ trấn an đầy dịu dàng, như làn gió xuân xoa dịu nỗi sợ hãi. "Chỉ cần giữ vững tâm, chúng ta sẽ tìm được đường." Hắn nói, không chỉ để trấn an nàng, mà còn là tự nhắc nhở chính mình. Trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định đang bùng cháy dữ dội. Hắn phải bảo vệ nàng, bằng mọi giá, bởi nàng là ánh sáng, là hơi ấm duy nhất trong cuộc đời đơn độc của hắn. Đó là một phần của cái "Đạo" mà hắn đã chọn, cái Đạo của tình người, của sự bao dung và che chở, của sự vững chãi giữa muôn vàn phong ba.
Hắn quay người, đối mặt với cửa hang, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư không. Hắn không tìm cách tấn công, không nghĩ đến việc dùng sức mạnh để đối đầu trực diện. Vô Tiên chi Đạo của hắn không phải là bạo lực, mà là sự hòa mình, sự thấu hiểu và vận dụng khéo léo. Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít sâu luồng khí ozon nồng nặc, cảm nhận từng dòng linh khí lôi điện đang cuộn chảy trong Lôi Vân Động, như nghe thấy tiếng vọng của những tâm hồn tự do. Hắn không cố gắng điều khiển chúng, mà là hòa mình vào chúng, như một dòng sông nhỏ hòa vào đại dương bao la, tìm kiếm sự cộng hưởng, sự đồng điệu. Hắn dùng linh giác của mình để giao tiếp với các luồng lôi điện tự nhiên, khéo léo định hướng chúng, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn, khó đoán hơn, tạo thành một tấm màn chắn "vô hình" trước cửa hang. Các tia điện xanh lam từ vách đá bỗng trở nên sáng hơn, xẹt qua không khí với tần suất dày đặc hơn, tạo ra một bức tường âm thanh và năng lượng tự nhiên, đủ để đánh lạc hướng bất kỳ kẻ nào muốn dò xét bằng linh giác hay thị giác. Hắn cảm nhận được sự dịch chuyển của dòng linh khí, sự thay đổi vi tế trong không gian, và từng chút một, hắn đã hòa nhập, trở thành một phần của động đá và dòng điện.
Bên ngoài hang, tiếng bước chân cẩn trọng của đội cường hào ngày càng gần, tiếng xì xào bàn tán của chúng vọng vào, xen lẫn tiếng gió rít và tiếng sấm rền xa. Chúng đang tiến đến Lôi Vân Động, có lẽ đã lần theo một vài dấu vết mờ nhạt nào đó, hoặc đơn giản là sục sạo khắp nơi. Lâm Nhất cảm nhận được sự tham lam, sự thô bạo trong linh khí của chúng, một sự tương phản rõ rệt với sự thanh lọc và uy nghiêm của lôi điện. Nhưng đâu đó, hắn còn cảm nhận được một sự hiện diện khác, lạnh lẽo hơn, u ám hơn, một bóng ma vô hình đang lẩn khuất giữa những tảng đá, không ngừng tìm kiếm, như một mũi kim độc len lỏi trong màn đêm. Đó chính là Mạc Vô Tình, kẻ mang trong mình nỗi hận thù sâu sắc.
"Ngươi tưởng có thể trốn thoát khỏi ta sao, tiểu đạo sĩ?" Giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo của Mạc Vô Tình vang vọng đâu đó từ bên ngoài hang, như một tiếng vọng từ cõi hư vô, đầy ám ảnh và chết chóc, khiến Tô Mạt Nhi rụt người lại. Y không xuất hiện trực diện, nhưng sự hiện diện của y còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt. Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua bóng tối của Lôi Vân Động, nhìn ra ngoài cửa hang. Hắn biết, cuộc đối đầu này không thể tránh khỏi. Hắn không sợ hãi, mà chỉ cảm thấy một sự thách thức lớn lao. Con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn không chỉ là tu tâm, mà còn là sự sinh tồn, sự đấu trí trong hồng trần khắc nghiệt này. Hắn phải bảo vệ những gì mình trân quý, bảo vệ cái "Đạo" trong lòng, bằng mọi cách khéo léo nhất mà không cần đến bạo lực.
Lâm Nhất không đáp lời Mạc Vô Tình, hắn tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển các luồng lôi điện tạo thành một ảo ảnh quang học phức tạp, khiến cửa hang trở nên mờ ảo, biến dạng, như một tấm gương vỡ vụn phản chiếu không gian. Đồng thời, hắn nhận ra một khe nứt nhỏ, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nằm ẩn sâu trong một ngóc ngách của hang, nơi linh khí lôi điện yếu hơn và có thể là một lối thoát. Hắn khẽ nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, truyền cho nàng toàn bộ sự vững chãi và niềm tin của mình. "Đi thôi, ta tìm được đường rồi." Hắn thì thầm, rồi khẽ lách mình qua khe nứt hẹp, dẫn nàng theo sau. Khe nứt tối đen như mực, ẩm ướt và lạnh lẽo, những khối đá lởm chởm cọ vào y phục, nhưng họ vẫn kiên trì bò về phía trước, từng chút một, hòa mình vào lòng đất mẹ. Tiếng điện xẹt dần xa, tiếng gió rít cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đáng sợ của lòng núi.
***
Họ luồn lách qua khe nứt hiểm hóc, đôi khi phải ép mình qua những tảng đá chật hẹp đến nghẹt thở, và cuối cùng, sau một quãng đường dài như vô tận, một làn gió mát lành cùng ánh sáng yếu ớt của bình minh đã chào đón họ. Thoát khỏi Lôi Vân Động, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không dám dừng lại lấy một khắc, họ chạy về phía Thanh Khê Thôn, mong tìm nơi ẩn náu hoặc sự giúp đỡ, hoặc ít nhất là một con đường an toàn để rời xa nơi hiểm địa này. Mưa phùn đã ngớt, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, một làn sương mờ mịt bao phủ khắp núi rừng, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, hư ảo như một giấc mộng chưa tan.
Nhưng khung cảnh trước mắt khiến họ chết lặng, một cú sốc tinh thần còn lớn hơn cả sự hiểm nguy vừa qua. Thanh Khê Thôn, ngôi làng nhỏ bé yên bình nằm sâu trong núi, bên cạnh con suối trong lành, giờ đây không còn là mái nhà hiền hòa mà họ từng biết. Tiếng gà gáy sớm đã bị thay thế bằng tiếng la hét thất thanh, tiếng khóc than xé lòng và tiếng đổ vỡ rợn người. Mùi khói bếp thân thuộc giờ ám ảnh bởi mùi khét của những mái nhà đang cháy dở, hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc thoang thoảng trong làn sương sớm. Bầu không khí hỗn loạn, đau thương và tuyệt vọng bao trùm lấy không gian, như một bóng ma ghê rợn.
Cường hào địa phương, với những thân hình thô kệch, hung tợn trong giáp sắt và y phục thô kệch, cầm những vũ khí thô sơ nhưng đầy chết chóc, đang đốt phá nhà cửa, cướp bóc lương thực và hành hạ dã man những người dân vô tội. Một người mẹ gầy gò, khuôn mặt khắc khổ vì cuộc sống khốn khó, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng, ôm chặt đứa con thơ vào lòng, cố gắng che chở cho sinh linh bé bỏng của mình. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Một tên cường hào với khuôn mặt đầy vẻ man rợ, vung lưỡi đao tàn nhẫn, không chút do dự mà giáng xuống. Một tiếng hét kinh hoàng, và rồi, cả hai thân hình nhỏ bé đổ gục xuống, máu loang đỏ rực trên nền đất ẩm ướt, hòa vào làn sương mịt mù của bình minh. Cảnh tượng tang thương này, cùng với làn sương mờ ảo của bình minh, đã kích hoạt một cảm giác choáng váng khó tả trong Lâm Nhất, khiến hắn như lạc vào một không gian khác, nơi ranh giới sống chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, nơi thực tại hòa lẫn với huyền ảo, đau đớn đến tột cùng.
Tô Mạt Nhi, chứng kiến cảnh tượng bi thảm đó, đôi mắt to tròn của nàng đong đầy nước mắt, nàng bịt chặt miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến họ bị phát hiện. Cơ thể nàng run rẩy, đôi vai gầy gò rung lên bần bật, như một cành liễu trước cơn bão tố. Nàng nép sâu vào bụi cây, cố gắng giấu mình và Lâm Nhất khỏi tầm mắt của lũ cường hào hung tợn.
Lâm Nhất, cũng ẩn nấp trong bụi cây, chứng kiến tất cả. Máu hắn như ngừng chảy, trái tim hắn quặn thắt lại. Cảnh tượng tàn khốc đó như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can hắn, một vết thương sâu thẳm khó lành. Hắn thì thào, giọng nói khản đặc, vô cùng đau đớn: "Không thể nào... không thể nào lại như vậy..." Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh máu tanh, nhưng chúng cứ như mực thấm sâu vào tâm trí, không sao xóa nhòa. Hắn cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu không đáy, nơi thực tại và ảo ảnh hòa lẫn, nơi nỗi đau của người phàm trần trở thành nỗi đau của chính hắn. Hắn dần rơi vào trạng thái xuất thần, tâm trí hắn bị kéo đến một nơi khác, nơi mà mọi ranh giới đều tan biến, nơi mà "Vô Tiên chi Đạo" của hắn phải đối mặt với một thử thách lớn lao nhất.
***
Trong tâm trí Lâm Nhất, cảnh tượng đau thương trước mắt dần biến thành một con đường nhỏ hẹp, đỏ rực hoa Bỉ Ngạn, trải dài đến vô tận. Mỗi bước chân của hắn trên con đường đó đều nặng trĩu, như mang theo gánh nặng của cả hồng trần. Dọc theo Bỉ Ngạn Đạo, hắn thấy những hình ảnh mờ ảo của những linh hồn đau khổ, những oan hồn vất vưởng không siêu thoát. Những ký ức về sự bất công, cái chết mà hắn từng chứng kiến, từ những đứa trẻ mồ côi nơi xóm chợ, những người già cô độc, cho đến những người thợ săn vô tội vừa bị Mạc Vô Tình tàn sát, và giờ đây là hình ảnh gia đình dân làng vừa bị cường hào địa phương giết hại một cách dã man, tất cả đều hiện lên rõ nét, ám ảnh. Mỗi hình ảnh là một nhát dao cứa vào tâm can hắn, khiến hắn cảm thấy đau đớn khôn cùng.
Con đường dẫn hắn đến một dòng sông đen ngòm, nước chảy xiết và gào thét, tỏa ra âm khí lạnh lẽo đến thấu xương – Vong Xuyên Hà. Tiếng nước sông chảy xiết hòa vào tiếng gió rít qua không gian trống trải, cùng tiếng than khóc yếu ớt của những linh hồn vất vưởng bên bờ, tạo nên một bản giao hưởng bi thương, u ám đến rợn người. Mùi hương hoa Bỉ Ngạn ngọt ngào nhưng cũng gợi cảm giác chết chóc, mùi đất ẩm lạnh lẽo và mùi âm khí nồng nặc bao trùm lấy không gian. Trên bờ sông, Vọng Hương Đài u tịch hiện ra, nơi những linh hồn nhìn về cố hương lần cuối trước khi vĩnh viễn quên đi tất cả. Và xa hơn một chút là Bến Đò Âm Phủ, nơi Mạnh Bà chờ đợi, tay cầm chén canh lãng quên, sẵn sàng xóa đi mọi ký ức của kiếp nhân sinh.
Hắn nhận ra, đây là ranh giới mong manh giữa sống và chết, giữa lựa chọn của một người. Hắn tự hỏi, liệu có phải cứ nhắm mắt làm ngơ, chỉ lo cho an toàn cho bản thân và Tô Mạt Nhi là "Đạo" đúng? Hay "Đạo" của hắn phải là sự kiên cường đối mặt, bảo vệ những gì mình trân trọng, dù phải bước qua bến bờ sinh tử này? Những tiếng thì thầm, than khóc không rõ nguồn gốc vang vọng bên tai hắn, như những lời trách móc, như những lời cầu xin. "Đạo... là gì?" Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói run rẩy. "Là sống yên ổn, tránh xa mọi thị phi, hay là dám chấp nhận cái chết để giữ lấy điều mình tin, để bảo vệ lẽ phải giữa hồng trần gian nan?" Sự giằng xé nội tâm dữ dội, như một dòng nước lũ cuộn trào trong tâm hồn hắn. Một bên là bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải lẩn trốn, phải bảo vệ Tô Mạt Nhi bằng mọi giá, tránh xa mọi phiền phức. Một bên là lương tâm, là triết lý "Vô Tiên chi Đạo" đã ăn sâu vào máu thịt, thôi thúc hắn phải đứng lên, phải làm gì đó trước sự bất công, trước cảnh tượng đau thương tột cùng này.
Hình ảnh Tô Mạt Nhi nắm tay hắn, gương mặt nàng đầy tin tưởng, hiện lên như một tia sáng giữa cõi u minh, nhắc nhở hắn về ý nghĩa của sự sống và tình yêu thương. Nàng, người đã đồng hành cùng hắn qua bao nhiêu gian khó, người đã đặt trọn niềm tin vào hắn, liệu hắn có thể để nàng chứng kiến những cảnh tượng tàn khốc này mà không làm gì? Nàng là điểm tựa, là động lực để hắn vượt qua chính mình. Hắn nhớ lại những lời Lão Đạo Quán Chủ từng ám chỉ về "tiên đạo" giả tạo, về những cám dỗ và sự mục rữa bên trong. Hắn hiểu rằng, tiên đạo không phải là tránh xa hồng trần, mà là thấu hiểu và vượt qua nó. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Cụm từ đó vang vọng trong tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu hắn quay lưng lại với sự bất công, nếu hắn chỉ lo cho bản thân, thì cái "Đạo" trong lòng hắn sẽ còn lại gì? Hắn sẽ còn là ai?
Lâm Nhất đứng lặng giữa ảo ảnh, chiêm nghiệm, đấu tranh nội tâm dữ dội. Hắn cảm nhận rõ sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và lý tưởng "Vô Tiên chi Đạo". Hắn nhắm mắt lại, hít thật sâu, và khi mở mắt ra, một ánh sáng kiên định đã thay thế sự hoang mang trong đôi mắt đen láy của hắn. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ, không thể quay lưng lại với nỗi đau của nhân gian. Cái chết của người mẹ và đứa bé thơ dại đã khắc sâu vào tâm hồn hắn, trở thành một lời nhắc nhở không thể chối bỏ.
***
Lâm Nhất bừng tỉnh khỏi trạng thái xuất thần, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả vạt áo đạo bào. Hơi thở hắn gấp gáp, từng nhịp tim đập mạnh như muốn xé toạc lồng ngực, nhưng ánh mắt hắn đã lấy lại được sự trong trẻo, thậm chí còn ánh lên một tia kiên định chưa từng thấy. Tô Mạt Nhi vẫn bên cạnh, lo lắng nhìn hắn, đôi tay nhỏ bé khẽ vuốt ve bàn tay hắn, truyền hơi ấm và sự an ủi. Nàng không hiểu những gì hắn vừa trải qua, nhưng nàng cảm nhận được sự giằng xé và đấu tranh mãnh liệt trong tâm hồn hắn.
Hắn nhận ra mình đang đứng giữa một góc chợ đổ nát, tiêu điều, không xa Thanh Khê Thôn. Những gian hàng đã bị phá hủy, lương thực bị cướp bóc, chỉ còn lại những mảnh vỡ, tro tàn và sự hoang tàn. Tiếng gió lùa qua những mái nhà đổ nát nghe như tiếng than khóc, tiếng côn trùng kêu rè rè trong bụi cây, và mùi khói ám cùng mùi máu khô vương vãi khắp nơi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá. Bầu không khí u ám, tiêu điều, bi thương bao trùm lấy không gian, như một bức tranh khắc họa sự tàn phá của lòng tham và bạo lực.
Từ một góc khuất, dưới bóng của một cây cổ thụ khô héo, một dáng người gầy gò, khắc khổ hiện ra. Đó là Người Kể Chuyện Dạo, Ông Đồ, với đôi mắt sáng ngời đầy sự chiêm nghiệm. Hắn ngồi trên một tảng đá, tay cầm một cây quạt cũ kỹ, quạt quạt nhẹ và kể một câu chuyện bằng giọng trầm trầm, sâu lắng, như tiếng suối chảy qua khe đá, như tiếng gió thì thầm vào tai Lâm Nhất: "Mỗi câu chuyện đều ẩn chứa một chân lý. Đời người như một ván cờ, mỗi nước đi đều phải suy tính, nhưng nước cờ quan trọng nhất lại là nước cờ chọn con đường, chọn lẽ phải, dù biết có thể mất tất cả. Bởi lẽ, cái mất của thân xác không bằng cái mất của lương tâm. Chân chính tiên nhân, trước hết phải là người chân chính, thấu hiểu hồng trần, dám đối mặt với những gian nan, thử thách của nó. Có vị anh hùng cổ đại kia, vì muốn bảo vệ dân lành, đã chấp nhận hy sinh bản thân, chiến đấu với ma quỷ. Người đời sau ca ngợi ông, không phải vì ông mạnh đến mức có thể một mình chống lại thiên hạ, mà vì tấm lòng kiên trung, bất khuất, vì cái Đạo trong tâm ông."
Lời nói của Ông Đồ như một tiếng chuông thức tỉnh, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, giải tỏa mọi giằng xé và hoang mang trong lòng hắn. Hắn lắng nghe từng câu từng chữ, mọi giằng xé trong lòng dần lắng xuống, thay vào đó là sự thanh tịnh và một quyết tâm sắt đá. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, truyền hơi ấm và sự tin tưởng. Lâm Nhất cúi nhìn nàng, đôi mắt nàng trong veo, phản chiếu cả bầu trời u ám và sự kiên định nơi đáy mắt hắn. "Lẽ phải..." Hắn thì thầm, giọng nói giờ đây đã vững vàng hơn, không còn sự hoang mang, chỉ còn sự quyết đoán. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt bừng sáng một quyết tâm mới. Hắn đã hiểu, "Vô Tiên chi Đạo" không phải là chạy trốn hồng trần, mà là dấn thân vào nó, là bảo vệ những giá trị thiêng liêng giữa muôn vàn thử thách, là sống thật với lương tâm, dù phải đối mặt với nguy hiểm, thậm chí là cái chết.
Bên ngoài là bóng đêm dày đặc, là những kẻ cường hào đang truy lùng, là bóng ma hận thù Mạc Vô Tình đang rình rập. Nhưng bên trong Lôi Vân Động này, giữa làn điện khí và mùi ozon, Lâm Nhất vẫn đứng vững, một mình đối mặt với tất cả, như một pho tượng kiên định giữa phong ba bão táp, giữ vững tâm niệm của Vô Tiên chi Đạo. Giờ đây, hắn đã bước ra khỏi Lôi Vân Động, đối mặt với cảnh tượng tan hoang của Thanh Khê Thôn, và hắn không còn là một đạo sĩ trốn tránh. Hắn đã chọn con đường khó khăn nhất, con đường của chính nghĩa. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Đi thôi, Mạt Nhi. Chúng ta không thể để những kẻ này tiếp tục làm càn."
Hắn biết rằng, quyết định này sẽ đẩy hắn và Tô Mạt Nhi vào vòng xoáy nguy hiểm hơn, đối mặt trực diện với cường hào địa phương, và có lẽ cả Mạc Vô Tình. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự thanh thản và một ý chí không gì lay chuyển. Con đường Vô Tiên chi Đạo của Lâm Nhất, con đường của một con người chân chính, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Hắn sẽ đối mặt với hồng trần, không phải bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ, sự khéo léo, và quan trọng hơn hết, bằng tấm lòng nhân ái không bờ bến.