Vô tiên chi đạo
Chương 391

Hồi Ức Vỡ Nát: Khai Thác Bí Mật Tận Cùng

3857 từ
Mục tiêu: Ổn định tình trạng thể chất và tinh thần cho các tu sĩ cổ đại bị thao túng được giải cứu.,Lâm Nhất và các đồng minh thu thập thông tin mật về cấu trúc, phương thức vận hành, và âm mưu sâu hơn của Hắc Ám Cung (tiền thân) từ những tu sĩ đã thức tỉnh.,Thiên Cơ Lão Nhân phân tích các điển tịch cổ và lời khai, kết nối những manh mối cổ xưa với mối đe dọa hiện tại của Hắc Ám Cung.,Khẳng định sâu sắc hơn tầm quan trọng của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc chữa lành linh hồn và chống lại sự tha hóa.,Tạo tiền đề cho các hành động chiến lược tiếp theo của Lâm Nhất và liên minh dựa trên thông tin mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, Thiên Cơ Lão Nhân, Vân Du Đạo Nhân, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Tu sĩ cổ đại
Mood: Trầm tư, căng thẳng, đồng cảm, bí ẩn, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Bình minh u ám buông xuống vùng đất từng là cứ điểm Huyết Trì Cổ Tộc. Khắp nơi, cảnh tượng hoang tàn sau trận chiến vẫn còn vương vấn một nỗi bi ai khôn tả, tựa như vết sẹo chằng chịt trên da thịt của một sinh linh vừa trải qua cơn bão dữ. Tàn tích của những công trình đá đổ nát, những vũng máu đã khô lại thành màu nâu sẫm, và mùi tanh tưởi của xác thịt hòa lẫn với âm khí nồng đậm vẫn còn lẩn khuất trong màn sương mù dày đặc. Nó không chỉ là tàn dư của một cuộc giao tranh, mà còn là minh chứng cho sự tàn khốc của một thứ tiên đạo giả tạo, một vết nhơ khó gột rửa trên bức tranh hồng trần gian nan này.

Trong không gian chết chóc ấy, tâm điểm của sự sống sót và hy vọng lại tập trung vào hàng trăm tu sĩ cổ đại được giải cứu, nằm la liệt trên nền đất lạnh giá. Gương mặt họ hốc hác, ánh mắt thất thần, thân thể suy yếu tựa những chiếc lá khô héo sau một mùa đông dài. Linh hồn họ, bị tổn thương sâu sắc bởi "Tâm Hồn Phược Ám Chú" của Hắc Ám Cung, đang giằng xé giữa những mảnh ký ức kinh hoàng và thực tại mờ mịt. Tiếng than khóc yếu ớt, những lời rên rỉ vô thức cứ vương vấn trong không khí, xé nát lòng người.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, cùng Quỷ Thủ Y Vương – người có vẻ ngoài lập dị nhưng y thuật cao siêu – đang khẩn trương di chuyển giữa các nạn nhân. Họ cùng các y sư khác không ngừng tay chữa trị vết thương thể xác, dùng những thảo dược quý hiếm và kim châm tinh xảo để phục hồi nguyên khí cho những thân xác gần như đã cạn kiệt. Mùi thảo dược thanh mát, dịu nhẹ lan tỏa, cố gắng xua đi mùi máu tanh và âm khí nồng đậm, tạo nên một sự đối lập nghiệt ngã giữa sự sống và cái chết.

Lâm Nhất, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, cũng không ngừng bước đi giữa những hàng người đang hấp hối. Khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm mang vẻ đồng cảm, nhưng cũng ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn không dùng y thuật, mà dùng chính 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, luân chuyển luồng chân khí ấm áp, dịu mát vào từng thân thể yếu ớt. Đó không phải là để chữa trị vết thương thể xác, mà là để xoa dịu những tâm hồn đang giằng xé bởi nỗi sợ hãi và ký ức đau thương.

"Hãy thả lỏng. Mọi chuyện đã qua rồi. Ngươi an toàn rồi," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói ôn hòa, chân thành, tựa như một làn gió xuân vuốt ve những tâm hồn đang khô cằn. Hắn đặt nhẹ tay lên trán một tu sĩ trẻ, đôi mắt vẫn còn thất thần nhìn vào hư không, và luồng chân khí của hắn từ từ thẩm thấu, lan tỏa sự bình yên. Hắn cảm nhận rõ ràng sự nặng nề của âm khí đang bao trùm, cảm giác ẩm lạnh lẽo của không khí, nhưng trên tất cả, hắn cảm nhận được sự giằng xé trong từng linh hồn. Họ không chỉ bị rút cạn linh hồn mà còn bị bóp méo nhận thức, bị cấy ghép những ảo ảnh tà ác.

Mộ Dung Uyển Nhi, sau khi băng bó cho một tu sĩ nữ, ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Linh hồn của họ bị tổn thương quá nặng, Lâm Nhất. Những vết thương thể xác này còn dễ chữa trị, nhưng bệnh tật lòng người, bệnh của linh hồn, mới là thứ khó lành nhất. Cần thời gian, và cả sự kiên nhẫn vô bờ bến." Nàng hiểu rõ hơn ai hết, dù đã thoát khỏi chú thuật, những tu sĩ này sẽ còn phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm cam go để tìm lại chính mình. Họ đã bị đánh mất một phần bản ngã, bị cướp đi ký ức, và thậm chí còn bị tiêm nhiễm những tư tưởng sai lệch.

Quỷ Thủ Y Vương, lúc này đang dùng một loại thuốc giải đặc biệt để thanh lọc độc tố trong cơ thể một tu sĩ lão niên, gắt gỏng thốt lên, giọng nói tuy bực dọc nhưng tràn đầy sự tận tâm: "Đồ tà đạo đáng chết! Dùng cách này để hủy hoại người khác, quả là không bằng cầm thú! Hủy hoại linh hồn, cướp đi bản ngã, loại tà thuật này còn ác độc hơn cả đoạt mạng thường tình!" Hắn không thể kìm nén sự phẫn nộ khi chứng kiến những cảnh tượng đau lòng này. Y thuật của hắn dù cao siêu đến mấy cũng không thể chữa lành hoàn toàn những vết sẹo tinh thần.

Lâm Nhất trầm ngâm. Hắn biết Quỷ Thủ Y Vương nói đúng. Cái gọi là "tiên đạo giả tạo" này không chỉ hủy hoại thân xác mà còn ăn mòn linh hồn, biến con người thành những con rối vô tri, phục vụ cho những mục đích tà ác. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng những tu sĩ này, họ đã bị tước đoạt cả giấc mộng lẫn chân tâm. Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ lớn đến thế, nhưng cũng chính vì thế mà 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn càng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn tin rằng, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong lòng trắc ẩn của con người.

Xa xa, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác áo choàng đen, đeo thanh kiếm cổ màu huyết, đứng gác ở một vị trí cao, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, quét qua màn sương dày đặc. Hắn trầm tĩnh quan sát mọi động thái, đảm bảo an toàn cho công tác cứu chữa. Đôi mắt hắn ẩn chứa sự u uất, tựa như đang suy ngẫm về những cảnh tượng bi thảm trước mắt. Bên cạnh hắn, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, cảnh giác như một bóng ma, đôi mắt sắc bén và bí ẩn liên tục dò xét xung quanh. Họ là bức tường thép bảo vệ, cho phép Lâm Nhất và các y sư tập trung vào nhiệm vụ cứu rỗi. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, và sự bảo vệ thầm lặng của họ chính là công lý cho những nạn nhân khốn khổ này.

Lâm Nhất biết, quá trình phục hồi sẽ vô cùng gian nan, không chỉ đòi hỏi y thuật mà còn cả sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn sâu sắc của hắn và đồng minh. Mỗi tu sĩ được giải cứu là một mảnh ghép của sự thật, một bằng chứng sống động cho sự tàn độc của "tiên đạo giả tạo". Họ có thể trở thành một lực lượng mới, những người đã từng trải qua bóng tối và giờ đây khao khát ánh sáng, nhưng trước hết, họ cần tìm lại chính mình. Hắn khẽ thở dài, cảm nhận luồng chân khí của 'Vô Tiên Chi Đạo' lưu chuyển mạnh mẽ hơn trong cơ thể, tựa như ngọn lửa Chân Đạo đang bùng cháy, sưởi ấm những tâm hồn băng giá.

***

Khi mặt trời lên cao hơn một chút, xuyên qua màn sương mỏng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi vào một hang động nhỏ, ẩm ướt nhưng được thiết lập trận pháp bảo vệ tạm thời ở một vị trí khuất nẻo cách Huyết Trì Cổ Tộc không xa. Đó là một ẩn cư động phủ mà Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh đã tìm thấy và bố trí nhanh chóng. Bên trong, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, và mùi đá lạnh, đất ẩm hòa lẫn với mùi thảo dược thoang thoảng. Bầu không khí bí ẩn, có chút căng thẳng, nhưng linh khí đã ổn định hơn nhờ trận pháp bảo vệ, tạo điều kiện thuận lợi cho việc thu thập thông tin.

Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân và Mạc Linh đang nhẹ nhàng tiếp cận một vài tu sĩ cổ đại có dấu hiệu phục hồi tốt nhất. Họ là những người đã dần lấy lại chút ý thức, dù vẫn còn rất mơ hồ và hoảng loạn. Gương mặt họ vẫn còn hốc hác, ánh mắt thất thần, nhưng đã có thể phát ra những âm thanh đứt quãng. Lâm Nhất ngồi xuống đối diện một tu sĩ trung niên, thân hình gầy gò, đôi mắt vẫn còn chớp chớp liên hồi vì sợ hãi. Hắn không vội vàng, không ép buộc, chỉ dùng ánh mắt trầm tư đầy đồng cảm nhìn y, và khẽ đưa tay đặt lên cổ tay y, truyền vào một luồng chân khí 'Vô Tiên Chi Đạo' nhẹ nhàng.

"Không cần sợ hãi. Cứ nói những gì ngươi nhớ. Chúng ta ở đây để giúp ngươi," Lâm Nhất nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, tựa như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn đang khô cạn của đối phương. Luồng chân khí của hắn không chỉ xoa dịu nỗi đau thể xác, mà còn nhẹ nhàng khơi gợi những mảnh ký ức vỡ nát, giúp y có thể kết nối lại mà không gây thêm tổn thương. Hắn biết, việc khai thác thông tin từ những tâm hồn mong manh này cần sự cẩn trọng gấp vạn lần so với việc đọc một cuốn điển tịch cổ.

Tu sĩ cổ đại kia run rẩy, đôi môi khô nứt khẽ mấp máy, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh như thể đang tìm kiếm một bóng ma nào đó. "Hắc... Hắc Ám Cung... có một... cái bóng... lớn... bao trùm... Nó... nó hút... hút hết..." Y dừng lại, những lời nói đứt quãng, tựa như đang cố gắng nắm bắt những mảnh vỡ của một giấc mơ kinh hoàng. Nước mắt lã chã tuôn rơi, biểu lộ sự hoảng loạn tột cùng.

Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời. Y đang cầm một cây quải trượng bằng gỗ mục, nhưng lúc này lại đặt nó xuống, bàn tay run rẩy lật mở một cuốn sổ ghi chép cũ kỹ. "Mạc Linh, hãy ghi lại từng chi tiết, dù nhỏ nhất. Ngay cả những lời vô nghĩa cũng có thể ẩn chứa một manh mối quan trọng." Giọng y trầm thấp, nhưng đầy sự tập trung. Y biết rằng, những mảnh ký ức rời rạc này, khi được kết nối lại, có thể vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về Hắc Ám Cung cổ đại.

Mạc Linh, vẫn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn, ngồi đối diện, tay cầm bút lông và thẻ tre, miệt mài ghi chép. Nàng không nói một lời, nhưng từng nét bút đều chắc chắn và nhanh nhẹn, ghi lại từng từ ngữ, từng cử chỉ, từng biểu hiện trên gương mặt của tu sĩ. Nàng là người thu thập thông tin hiệu quả nhất, với khả năng quan sát tinh tế và trí nhớ siêu phàm.

"Bóng lớn... bao trùm..." Lâm Nhất lặp lại, cố gắng định hình thông tin. Hắn cảm nhận được sự mơ hồ, rời rạc của những lời kể, nhưng cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng ẩn chứa đằng sau chúng. "Nó hút cái gì? Ngươi có nhớ gương mặt của kẻ đã làm điều đó không?"

Tu sĩ kia lắc đầu liên tục, ánh mắt vẫn đầy sợ hãi. "Không... không rõ... chỉ thấy... những bóng đen... những nghi lễ... và tiếng cười... tiếng cười quỷ dị..." Y ôm đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng đang ám ảnh. "Linh hồn... của chúng ta... bị... bị hút cạn... để... để nuôi dưỡng..." Y lại dừng lại, dường như bị một bức tường vô hình chặn đứng ký ức.

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ nhíu mày. "Những bóng đen... Nghi lễ... và tiếng cười quỷ dị... Đây là những chi tiết quan trọng. Nó khẳng định tính chất tà ác và bí ẩn của Hắc Ám Cung. Cái 'nuôi dưỡng' mà y nhắc đến có thể liên quan đến 'Lò Luyện Hồn' và mục đích thực sự của nó." Y quay sang Lâm Nhất, ánh mắt đầy suy tư. "Chắc chắn có một kẻ đứng đầu, một 'U Ám Chi Chủ' hoặc kẻ tương tự đã chỉ huy những nghi lễ này. Chúng ta cần tìm hiểu xem cái gì đang được 'nuôi dưỡng'."

Lâm Nhất gật đầu. Hắn cảm nhận được sự giằng xé giữa việc chữa lành và khai thác thông tin từ những tâm hồn mong manh này. Mỗi khi y sĩ kia cố gắng nhớ lại, nỗi đau và sự hoảng loạn lại trỗi dậy, khiến hắn không khỏi đau lòng. Tuy nhiên, hắn biết, để cứu rỗi cả một giới tu tiên đang bị bệnh, hắn phải vượt qua gánh nặng tâm lý này. 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn không chỉ là con đường cứu rỗi linh hồn, mà còn là ánh sáng soi rọi những bí mật tăm tối nhất. Hắn biết, những tu sĩ cổ đại này sẽ là bằng chứng sống động nhất, và thông tin từ họ là vô giá.

Cứ thế, từng chút một, qua sự kiên nhẫn của Lâm Nhất, sự tỉ mỉ của Thiên Cơ Lão Nhân và sự nhanh nhạy của Mạc Linh, những mảnh ký ức rời rạc dần được chắp nối. Những tu sĩ khác cũng dần dần được tiếp cận, và dù mỗi người chỉ nhớ một phần nhỏ, nhưng khi ghép lại, một bức tranh kinh hoàng dần hiện ra, hé lộ một phần nào đó về cấu trúc, phương thức vận hành, và những âm mưu sâu hơn của Hắc Ám Cung (tiền thân) từ thời Thượng Cổ. Cái gọi là "tiên đạo giả tạo" này đã ăn sâu vào lịch sử, và bản chất của nó còn ghê rợn hơn những gì họ đã tưởng tượng.

***

Đêm cùng ngày, gió lạnh rít qua khe đá, mang theo hơi ẩm và một chút âm khí còn vương vấn từ vùng Huyết Trì. Trong một hang động sâu hơn, được Mạc Linh gọi là "Thiên Cơ Các" tạm thời, ánh sáng dịu nhẹ từ một ngọn đèn linh thạch yếu ớt chiếu rọi, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá ẩm ướt. Mùi giấy cổ, mùi mực tàu, và hương liệu thanh nhã hòa quyện, xua đi phần nào không khí lạnh lẽo và nặng nề. Bầu không khí nơi đây tĩnh lặng, nhưng tràn đầy sự tập trung và tư duy sắc bén.

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ, đang đắm mình vào những điển tịch cổ xưa thu thập được từ "Lò Luyện Hồn" và thông tin vừa được Mạc Linh ghi chép lại. Ông trải rộng những bản đồ cổ xưa đã sờn rách, trên đó vẽ chi chít những ký hiệu tà ác và những đường nét khó hiểu. Bên cạnh là những ghi chép về "Tâm Hồn Phược Ám Chú" và những lời khai đứt quãng của các tu sĩ cổ đại.

Lâm Nhất ngồi đối diện, khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo từng cử chỉ của Thiên Cơ Lão Nhân. Hắn biết, lúc này, trí tuệ và kinh nghiệm của vị lão nhân này là chìa khóa để giải mã những bí ẩn đã ngủ vùi hàng ngàn năm. Mộ Dung Uyển Nhi cũng có mặt, nàng chăm chú lắng nghe, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng khi những bí mật kinh hoàng dần được hé lộ.

"Đây... đây không chỉ là một cứ điểm đơn lẻ, Lâm Nhất," Thiên Cơ Lão Nhân lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng, tựa như đang lật mở một trang sử đen tối. Y dùng ngón tay run rẩy chỉ vào một bản đồ cổ, nơi có nhiều điểm chấm đỏ và những đường nối chằng chịt. "Nó là một phần của một mạng lưới khổng lồ, một 'Mạng lưới Hắc Ám' rộng lớn, bao trùm cả thời Thượng Cổ. Và tất cả những cứ điểm này, tất cả những nghi lễ tà ác này, đều hướng về một mục đích duy nhất, một 'Trung Tâm Điều Khiển' bí ẩn."

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Hắn đã từng đối mặt với nhiều thế lực tà ác, nhưng sự quy mô và chiều sâu của âm mưu này vượt xa mọi tưởng tượng. "Trung Tâm Điều Khiển? Mục đích gì?" Hắn hỏi, giọng nói đầy phẫn nộ không giấu giếm.

Thiên Cơ Lão Nhân thở dài, ánh mắt y nhìn xa xăm, tựa như đang nhìn xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử. "Theo những điển tịch cổ xưa và những lời khai chắp vá, mục đích tối thượng của Hắc Ám Cung cổ đại không chỉ là thao túng tu sĩ hay cướp đoạt linh hồn để củng cố sức mạnh cho bản thân. Mà còn là 'tái tạo trật tự' của thế giới này, bằng cách 'nuôi dưỡng' một thực thể tà ác hùng mạnh từ linh hồn chúng sinh." Y dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt nặng trĩu. "Một 'Thượng Cổ Ma Thần' đang ngủ say, được chúng đánh thức và nuôi dưỡng bằng linh hồn của hàng vạn tu sĩ qua hàng ngàn năm."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Nhất. "Tái tạo trật tự? Nuôi dưỡng một thực thể tà ác? Một Thượng Cổ Ma Thần?" Giọng hắn vang lên, đầy phẫn nộ và khó tin. Đây không chỉ là một tổ chức tà đạo thông thường, mà là một mối đe dọa mang tính hủy diệt đối với toàn bộ hồng trần. Hắn cảm nhận rõ sự nặng nề của âm mưu này, nó không chỉ dừng lại ở thời cổ đại mà còn có thể liên kết trực tiếp với 'U Ám Chi Chủ' hoặc kẻ đứng đầu Hắc Ám Cung hiện tại. Khả năng 'Thượng Cổ Ma Thần' đang được 'nuôi dưỡng' có thể là nguồn gốc sức mạnh của kẻ thù hiện tại, hoặc là một mối đe dọa lớn hơn sẽ xuất hiện sau này, khi hắn tưởng chừng đã chấm dứt mọi cuộc chiến.

Mộ Dung Uyển Nhi ôm chặt lấy cánh tay mình, gương mặt nàng trắng bệch. "Nếu đúng như vậy, thì mối đe dọa này còn kinh khủng hơn chúng ta tưởng rất nhiều, Lâm Nhất. Nó không chỉ dừng lại ở thời cổ đại. Ai dám chắc rằng cái 'Trung Tâm Điều Khiển' đó đã bị hủy diệt, hay nó chỉ chuyển mình, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để tái xuất?" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy. Nàng hiểu rằng, những vết sẹo tinh thần của các tu sĩ cổ đại báo hiệu rằng việc chữa lành hoàn toàn sẽ là một quá trình dài, và họ có thể trở thành những đồng minh mạnh mẽ nhưng dễ bị tổn thương trong tương lai.

"Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân lý thì vĩnh hằng, và tà ác thì luôn tìm cách hồi sinh," Thiên Cơ Lão Nhân nói, giọng y đầy suy tư. "Những điển tịch này cũng ghi chép về một số phương pháp thao túng linh hồn sâu sắc hơn, tinh vi hơn 'Tâm Hồn Phược Ám Chú' mà chúng ta đã biết. Nó có thể cung cấp manh mối để đối phó hiệu quả hơn với Lã Bất Phàm hoặc các thủ đoạn khác của Thiên Đạo Môn, vốn cũng đã bị tha hóa bởi những ý niệm về quyền lực giả tạo."

Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận luồng chân khí của 'Vô Tiên Chi Đạo' lưu chuyển mạnh mẽ trong cơ thể. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, không chỉ là những cuộc chiến khốc liệt mà còn là cuộc chiến với bóng tối ngàn xưa. Hắn không chỉ chữa trị cho những tu sĩ bị thao túng, mà còn đang chữa trị cho cả một giới tu tiên đang bị bệnh, bệnh của sự mù quáng, bệnh của sự tham lam và ảo vọng. Hắn đã dấn thân vào hồng trần muôn mặt, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau. Qua mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi cảnh ngộ, những tình cảm thiêng liêng như tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái đã được vun đắp và phát triển trong hắn, trở thành ánh sáng xuyên suốt bức tranh ảm đạm của cuộc đời.

Sự thật mà họ đang phơi bày sẽ gây ra một làn sóng chấn động, một sự chia rẽ sâu sắc trong giới tu tiên. Nhưng hắn không sợ. Ngọn lửa của Chân Đạo vẫn cháy sáng rực rỡ trong tâm hồn hắn, kiên cường bất khuất giữa bóng tối bao trùm. Hắn biết rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục nghiên cứu, ánh mắt tinh anh lướt qua từng ký tự cổ, từng hình vẽ tà ác, cố gắng giải mã thêm những bí mật về "Mạng lưới Hắc Ám" và "Trung Tâm Điều Khiển" của Hắc Ám Cung. Mỗi manh mối, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một tia sáng dẫn lối trong đêm tối mịt mùng. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi im lặng theo dõi, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Cuộc chiến không chỉ là giành giật lãnh địa hay sức mạnh, mà là cuộc chiến giành giật linh hồn và chân lý, một cuộc chiến sẽ định hình lại toàn bộ giới tu tiên, và có lẽ, cả vận mệnh của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ