Vô tiên chi đạo
Chương 392

Bão Tố Dư Luận: Hắc Ám Gieo Rắc Hư Vô

3714 từ
Mục tiêu: Khắc họa phản ứng dữ dội và có tổ chức của Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung trước sự phơi bày của Lâm Nhất.,Trình bày chiến dịch bôi nhọ Lâm Nhất và 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, gieo rắc sự hoang mang và ngờ vực trong giới tu tiên và phàm nhân.,Miêu tả những nỗ lực đàn áp các tiếng nói ủng hộ Chân Đạo, cho thấy sự tàn nhẫn của kẻ thù.,Lâm Nhất và liên minh đối mặt với áp lực dư luận và sự đàn áp, củng cố quyết tâm và chuẩn bị cho các bước đi tiếp theo.,Làm sâu sắc thêm xung đột tư tưởng giữa 'Chân Đạo' và 'Tiên Đạo Giả Tạo'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Mộ Dung Uyển Nhi, Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Lã Bất Phàm, Đông Phương Hùng, Tu sĩ cổ đại, Người dân/Tu sĩ bình thường
Mood: Tense, contemplative, serious, some despair but ultimately resolute.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng yếu ớt của linh thạch hắt lên vách đá gồ ghề trong căn cứ tạm bợ giữa lòng Huyết Trì Cổ Tộc, vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo, kéo dài. Không khí vẫn còn vương vấn mùi tanh nồng của huyết dịch cổ xưa hòa lẫn với mùi đất ẩm mục và lá cây mục nát, một thứ mùi hương đặc trưng của nơi từng là lò luyện ngục. Tiếng nước chảy róc rách từ những mạch ngầm len lỏi qua kẽ đá, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng gió rít qua kẽ lá cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng âm u, đầy vẻ bất an. Đôi lúc, từ sâu thẳm khu rừng già, tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú vọng lại, như lời cảnh báo về những hiểm nguy luôn rình rập. Một lớp sương mù nhẹ giăng mắc khắp nơi, khiến cảnh vật càng thêm mờ ảo, huyền hoặc, chất chứa cảm giác căng thẳng và nguy hiểm, như thể có vô số đôi mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ.

Trong căn phòng đá đơn sơ, Lâm Nhất ngồi đó, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm mang vẻ trầm tư, tĩnh lặng như mặt hồ thu không gợn sóng. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, càng làm nổi bật khí chất siêu phàm thoát tục của hắn. Đối diện hắn, Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt đầy vẻ từng trải, đang trải ra một tấm bản đồ nhỏ bằng da thú trên bàn đá. Những đường nét gân guốc trên cánh tay y co giật nhẹ, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ hào sảng giờ đây ánh lên sự tức giận và lo lắng. Y chỉ vào những điểm nóng được đánh dấu bằng mực đỏ, nơi mà mạng lưới thông tin của Hỏa Long Bang đang báo cáo những tin tức khẩn cấp, từng lời y nói ra đều mang theo sự phẫn nộ chất chứa.

"Lâm huynh," Lý Bá cất giọng trầm đục, ngữ điệu mang theo sự nén giận, "Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đã phản ứng rồi! Chúng không chỉ phủ nhận toàn bộ sự thật về Huyết Trì này mà còn phát động một chiến dịch bôi nhọ huynh khắp nơi! Chúng nói huynh là ma đầu tà đạo, gieo rắc tin đồn thất thiệt để phá hoại trật tự tu tiên ngàn năm nay!" Y đấm mạnh xuống bàn đá, khiến những mảnh vụn nhỏ lăn lông lốc. "Những kẻ bỉ ổi! Không ngờ chúng lại dám trắng trợn đến mức này!"

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy còm và mái tóc bạc phơ như tuyết, trầm ngâm vuốt bộ râu dài. Đôi mắt tinh anh của y ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, nhìn chăm chú vào tấm bản đồ như thể đang cố gắng đọc được vận mệnh của cả hồng trần. "Đây là điều tất yếu, Lý Bá," y khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự thâm trầm của người từng trải qua vô vàn sóng gió. "Khi sự thật quá sức chấp nhận, khi nó đe dọa đến nền móng quyền lực và danh vọng mà kẻ cầm quyền đã xây dựng, chúng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để bóp méo nó. Chúng đang cố gắng biến Lâm Nhất thành kẻ thù chung của thiên hạ, đẩy hắn vào thế đối đầu với toàn bộ giới tu tiên, thậm chí cả phàm nhân, để che đậy tội ác của mình." Y dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Nhất, như thể muốn dò xét tận cùng tâm can của hắn. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Lợi ích và quyền lực có thể khiến con người mù quáng đến mức nào, thật đáng sợ."

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo nay ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc, khẽ siết chặt đôi bàn tay. Nàng vẫn mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, túi thuốc và kim châm vẫn luôn bên mình, nhưng giờ đây tâm tư nàng lại nặng trĩu vì những tin tức mà Lý Bá vừa mang đến. "Nhưng... họ còn đàn áp cả những người dám lên tiếng ủng hộ chúng ta. Nhiều người đã bị bắt đi, không rõ sống chết thế nào." Giọng nàng run rẩy, sự lo lắng không chỉ dành cho Lâm Nhất mà còn cho những số phận vô tội bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu này. Nàng hiểu rõ nỗi đau của những người yếu thế, những người bệnh tật, và giờ đây, nàng càng cảm nhận sâu sắc hơn nỗi đau của những linh hồn bị chà đạp bởi cường quyền. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng lẩm bẩm, như thể tự nói với chính mình, và cũng là một lời nhắc nhở về bản chất của cuộc chiến mà họ đang đối mặt.

Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn ẩn mình trong góc tối, vẫn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn. Nàng không nói gì, nhưng sự tức giận và phẫn nộ trong đôi mắt ấy không hề che giấu. Nàng lặng lẽ đặt thêm một cuộn da thú khác lên bàn, bên trong là những ký hiệu mật mã về các vụ bắt bớ, những cái tên bị mất tích. "Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối," đó là câu nói nàng vẫn thường dùng, nhưng đôi khi, chính nàng cũng cảm thấy chán ghét sự thật rằng công lý lại phải ẩn mình trong bóng đêm.

Lâm Nhất lắng nghe, ánh mắt trầm tư, không nói một lời. Hắn biết, con đường hắn chọn không bao giờ bằng phẳng, và những gì đang xảy ra chỉ là sự tiếp nối tất yếu của những âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng chân khí của 'Vô Tiên Chi Đạo' lưu chuyển mạnh mẽ trong cơ thể, như một dòng nước mát xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong lòng. Hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi sương mù còn giăng mắc, và tự nhủ rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và dù cho hồng trần có gian nan đến mấy, thì chân lý cuối cùng vẫn sẽ tìm được con đường để hiển lộ.

***

Giữa quảng trường trung tâm Đại Càn Đế Đô, nơi phàm nhân và tu sĩ giao thoa, ánh nắng giữa trưa trải vàng rực rỡ lên những mái ngói lưu ly của cung điện tráng lệ, lên những bức tường thành cao ngất bằng đá xanh, và những tòa nhà thương mại cao tầng được chạm khắc tinh xảo. Đường phố lát đá hoa cương rộng lớn, vốn dĩ đã rực rỡ với các tượng đá và đèn lồng, nay càng thêm phần tấp nập. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch trên nền đá, tiếng nhạc từ các tửu lâu vọng ra, tiếng rao hàng của tiểu thương, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu náo nhiệt, phồn hoa. Một làn hương thơm phức từ đồ ăn thức uống, mùi hương liệu quý giá, đôi khi xen lẫn mùi mồ hôi của đám đông và mùi khói đèn lồng, tạo nên một bức tranh sống động về sự xa hoa và quyền lực. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, nhưng lại ẩn chứa một sự phức tạp khó tả, vừa có sự phồn thịnh của phàm trần, vừa có sự ẩn mình của các thế lực tu tiên, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn nhưng cũng đầy sức hút.

Đông Phương Hùng, với thân hình cường tráng và khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đầy vẻ kiên quyết và cuồng nhiệt, đang đứng trên một đài cao được dựng vội vã. Y mặc đạo bào của Thiên Đạo Môn, tay cầm một cây phất trần, khí thế uy nghiêm bức người. Y đã được lệnh phải dập tắt mọi nghi ngờ, mọi lời đồn đại về Huyết Trì Cổ Tộc và những phát hiện của Lâm Nhất. Giọng y vang vọng khắp quảng trường, mang theo sức mạnh của người tu luyện, lấn át cả những tạp âm của chợ búa, khiến đám đông phải im lặng lắng nghe.

"Kẻ mang danh 'Vô Tiên', kẻ dám thách thức Thiên Đạo Môn, chính là ma đầu gieo rắc loạn lạc!" Đông Phương Hùng hùng hồn tuyên bố, vung cây phất trần trong tay như một thanh kiếm vô hình. "Những lời hắn nói đều là tà thuyết, hòng làm lung lay đức tin, phá hoại trật tự tu tiên ngàn năm! Hắn muốn kéo chúng ta vào vực sâu của tà đạo, muốn hủy hoại nền móng của chính nghĩa và chân lý mà các bậc tiên hiền đã dày công xây dựng!"

Xung quanh đài cao, những tờ rơi được in ấn vội vàng, vẽ Lâm Nhất như một quỷ dữ với đôi mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc nhọn, đang được các thuộc hạ của Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung phát tán khắp nơi. Những lời lẽ bôi nhọ, xuyên tạc sự thật về 'Vô Tiên Chi Đạo' được viết bằng những câu từ kích động, gieo rắc sự sợ hãi và căm ghét vào lòng người.

Trong các tửu lầu sang trọng như Thiên Hương Lâu, nơi các tu sĩ và quan chức thường lui tới, không khí cũng không kém phần xôn xao. Những lời lẽ của Lã Bất Phàm, dù y không trực tiếp xuất hiện, nhưng đã được lan truyền qua các thuộc hạ và những kẻ ủng hộ y. Họ khéo léo bóp méo sự thật, biến Lâm Nhất thành kẻ phản bội, kẻ muốn phá hoại sự ổn định của giới tu tiên để đạt được mục đích đen tối của riêng mình. Những tu sĩ và quan chức ngồi trong tửu lầu, khuôn mặt đầy vẻ nghi ngờ hoặc phẫn nộ, đều hướng về phía quảng trường, bị cuốn vào làn sóng dư luận tiêu cực.

"Thì ra hắn là ma đầu! Cứ tưởng hắn là người tốt, lại dám làm chuyện tày trời như vậy!" Một người dân bình thường lẩm bẩm, ánh mắt hoang mang nhìn tờ rơi trong tay.

Một tu sĩ khác, vẻ mặt nhăn nhó, lại bày tỏ sự nghi ngờ: "Huyết Trì Cổ Tộc bị phơi bày là thật, lẽ nào Thiên Đạo Môn lại nói dối?" Vừa dứt lời, y lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo quét qua. Một thuộc hạ của Hắc Ám Cung, với đôi mắt lạnh như băng, trừng mắt nhìn y, khiến y rụt cổ lại, không dám nói thêm lời nào.

Đông Phương Hùng vung tay, khí thế bức người. Đám đông xôn xao, một số người hoang mang, nghi ngờ, một số khác thì bị kích động, la ó theo lời lẽ của y. Những thuộc hạ của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn ngầm giám sát, nhanh chóng bịt miệng những tiếng nói trái chiều, những lời lẽ dám đi ngược lại luồng dư luận mà chúng đang cố gắng định hướng. Chúng dùng quyền lực, dùng sự đe dọa, dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy bản chất tà ác của mình, biến Lâm Nhất thành bia đỡ đạn, thành kẻ thù chung, nhằm củng cố quyền lực đang lung lay của chúng. Trong khoảnh khắc đó, Đại Càn Đế Đô, vốn dĩ là biểu tượng của sự phồn hoa, lại trở thành một chiến trường vô hình, nơi sự thật bị chôn vùi dưới gót giày của quyền lực và những lời dối trá.

***

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo sự yên tĩnh và tĩnh mịch, Lâm Nhất và liên minh đã trở lại một Ẩn Cư Động Phủ an toàn hơn. Đó là một hang đá tự nhiên nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được che chắn bởi những vách núi dựng đứng và cây cối rậm rạp. Bên trong động phủ, một chiếc giường đá đơn sơ được đặt gần vách, một bàn đá nhỏ và một lò luyện đan nhỏ bốc lên làn khói mờ ảo, mang theo mùi thảo mộc dịu nhẹ. Tiếng gió nhẹ luồn qua các khe đá, tạo nên những âm thanh vi vu như lời thì thầm của tự nhiên, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ len lỏi qua động, và tiếng côn trùng kêu đều đều. Không khí trong động phủ yên tĩnh, thanh tịnh, cô độc, và linh khí ở đây cũng vô cùng ổn định, thích hợp cho việc tu luyện và tịnh tâm.

Lâm Nhất ngồi trên giường đá, nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại chân khí trong cơ thể và giữ tâm tĩnh lặng. Dù bên ngoài có bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu lời lẽ bôi nhọ, hắn vẫn phải giữ được sự kiên định trong tâm hồn mình. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi ngồi lặng lẽ, ánh mắt nàng vẫn còn vương nỗi buồn và sự lo lắng, nhưng bàn tay nàng khẽ siết chặt, thể hiện sự kiên cường của một người phụ nữ đã chứng kiến quá nhiều đau khổ và bất công.

Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, như một bóng ma, xuất hiện từ trong bóng tối, đặt một cuộn giấy da lên bàn đá. Đôi mắt sắc bén của nàng quét qua Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, mang theo một vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng ẩn sâu bên trong là nỗi phẫn nộ không thể che giấu. "Tên Lý Mỗ," nàng cất giọng khẽ khàng, như tiếng gió thổi qua khe đá, "người đã từng công khai nói về những điều bất thường trong Thiên Đạo Môn, đã bị bắt đi. Gia đình hắn cũng không rõ tung tích." Nàng dừng lại một chút, như để lời nói thấm vào không khí. "Không chỉ vậy, còn có ba tu sĩ tán tu khác, những người dám lên tiếng nghi ngờ tính chân thực của thông tin từ Thiên Đạo Môn về Huyết Trì Cổ Tộc, cũng đã biến mất không dấu vết. Dấu vết cuối cùng của họ là một trận chiến chóng vánh, không có nhân chứng."

Mộ Dung Uyển Nhi nghe xong, không kìm được sự tức giận, nàng đập nhẹ tay xuống bàn đá. "Họ không chỉ bôi nhọ huynh, Lâm Nhất, mà còn muốn dập tắt mọi tia hy vọng, mọi tiếng nói chân thật! Điều này quá tàn nhẫn!" Nàng cảm thấy một nỗi đau thắt trong lòng khi nghĩ đến số phận của những người vô tội, những người chỉ vì dám nói lên sự thật mà phải chịu cảnh tan cửa nát nhà. Nàng nhớ lại câu nói của Thiên Cơ Lão Nhân: "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Quả thực, sự tham lam và tà ác đã ăn sâu vào cốt tủy của những kẻ nắm quyền, khiến chúng trở nên tàn nhẫn đến mức không còn nhân tính.

Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh hoàng hôn đã hoàn toàn tắt hẳn, chỉ còn lại một màu đen tuyền của đêm tối. Hắn cảm nhận được sự bất lực khi chứng kiến những người yếu thế bị đàn áp, những người dám nói lên sự thật bịt miệng một cách tàn nhẫn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã dấn thân vào con đường này không phải để tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, mà là để tìm kiếm chân lý, để cứu rỗi những linh hồn đang lạc lối trong bóng tối của sự giả dối và cường quyền. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Hắn nhớ đến những tu sĩ cổ đại đang dần hồi phục ở Huyết Trì Cổ Tộc, những người đã phải chịu đựng sự thao túng và đau khổ suốt hàng ngàn năm. Họ là những bằng chứng sống, những minh chứng cho sự thật mà Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đang cố gắng che giấu. Họ là tia hy vọng mong manh trong màn đêm u tối này. Cuộc chiến không chỉ là giành giật lãnh địa hay sức mạnh, mà là cuộc chiến giành giật linh hồn và chân lý. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng ngọn lửa của Chân Đạo vẫn cháy sáng rực rỡ trong tâm hồn hắn, kiên cường bất khuất giữa bóng tối bao trùm. Hắn sẽ không lùi bước.

***

Đêm đã về khuya, sương đêm giăng mắc dày đặc, bao trùm lên toàn bộ Huyết Trì Cổ Tộc, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách và tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc ma mị, đầy vẻ cô liêu. Mùi đất ẩm mục và mùi tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhắc nhở về quá khứ bi thương của nơi này.

Lâm Nhất một mình đến khu vực các tu sĩ cổ đại đang hồi phục. Đây là một khu vực được bố trí kỹ lưỡng, được bảo vệ bằng những trận pháp đơn giản để đảm bảo sự yên tĩnh và an toàn cho những linh hồn đang cần được chữa lành. Trong ánh sáng yếu ớt của những viên linh thạch được đặt rải rác, hắn nhìn thấy những thân hình gầy gò nằm trên những tấm nệm đơn sơ. Nỗi sợ hãi và sự trống rỗng vẫn còn hằn sâu trong đôi mắt của họ, nhưng một số người đã có thể cử động, thậm chí là phát ra những âm thanh yếu ớt.

Hắn dừng lại bên cạnh một tu sĩ cổ đại, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hốc hác nhưng đôi mắt đã có tia sáng của ý thức quay trở lại. Người này là một trong số ít những người hồi phục tốt nhất, và có vẻ như đã nghe được những tin tức bên ngoài thông qua những lời trao đổi của các đồng minh. Khi Lâm Nhất đến gần, người tu sĩ cổ đại khẽ run rẩy, cố gắng nhấc tay lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi cố hữu nhưng đã pha lẫn một chút sự biết ơn và một nỗi niềm khó tả.

"Không... không phải lỗi của ngươi..." Giọng người tu sĩ yếu ớt, đứt quãng, như tiếng lá khô xào xạc trong gió, nhưng lại mang một sự chân thành đến xé lòng. "Là... là chúng ta... bị lừa dối... bị thao túng... Ngươi... ngươi đã cứu chúng ta..." Từng câu chữ khó khăn thoát ra từ đôi môi khô khốc, như thể người ấy đang cố gắng gỡ bỏ một gánh nặng ngàn năm trong lòng. Nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giải thoát, vì nhận ra sự thật.

Lâm Nhất nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình gầy gò của tu sĩ cổ đại, ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng cảm và kiên định. Hắn hiểu được gánh nặng mà người này và những tu sĩ khác đã phải chịu đựng. Hắn cũng hiểu được ý nghĩa của những lời nói này. Đây không chỉ là lời cảm ơn, mà là lời làm chứng, là bằng chứng sống cho tội ác của Hắc Ám Cung cổ đại, và cũng là lời khẳng định cho sự trong sạch của 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn.

Hắn nhận ra, những người này chính là minh chứng sống, là hy vọng để chống lại làn sóng bôi nhọ và giả dối mà Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đang ra sức tạo ra. Lời làm chứng của họ, dù yếu ớt lúc này, sẽ là ngọn lửa đốt cháy bức màn dối trá, sẽ là ánh sáng dẫn lối cho những kẻ còn đang hoang mang trong bóng tối. Nhưng đồng thời, họ cũng sẽ trở thành mục tiêu tấn công của kẻ thù. Lâm Nhất biết rằng, việc bảo vệ những tu sĩ cổ đại này sẽ là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự cẩn trọng và quyết tâm.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của người tu sĩ, nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy: "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Các ngươi đã chịu đựng quá nhiều. Giờ đây, chỉ cần tĩnh dưỡng, và một ngày nào đó, sự thật sẽ được phơi bày ra ánh sáng."

Lâm Nhất đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa động, nơi sương đêm vẫn dày đặc. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai khao khát chân lý, khao khát một hồng trần không bị vấy bẩn bởi sự giả dối và tà ác. Sự hồi phục và lời làm chứng của những tu sĩ cổ đại này sẽ là một vũ khí mạnh mẽ, nhưng cũng là một gánh nặng lớn. Tuy nhiên, ngọn lửa trong tâm hồn hắn không hề suy suyển. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chân lý thì vĩnh hằng, và hắn sẽ không bao giờ từ bỏ con đường tìm kiếm chân lý ấy, dù cho phải đối mặt với bao nhiêu bão táp phong ba của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ