Vô tiên chi đạo
Chương 393

Trận Chiến Lý Lẽ: Bộ Mặt Thật của Hắc Ám Cung

4118 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất đối mặt trực tiếp với Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần, một chỉ huy cấp cao của Hắc Ám Cung, trong một cuộc đối đầu tư tưởng và sức mạnh.,Lâm Nhất sử dụng 'Vô Tiên Chi Đạo' và bằng chứng sống để vạch trần sự tàn độc, phi đạo đức của Hắc Ám Cung trước công chúng.,Khiến Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần phải lộ rõ bản chất tàn bạo dưới áp lực của sự thật và lý lẽ.,Củng cố niềm tin vào 'Chân Đạo' của Lâm Nhất và liên minh, đồng thời làm lung lay niềm tin của một bộ phận công chúng vào 'tiên đạo giả tạo'.,Tạo tiền đề cho các hành động giải cứu và phản công quy mô lớn hơn của liên minh.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Thiên Cơ Lão Nhân, Tu sĩ cổ đại (người làm chứng), Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần, Người dân/Tu sĩ bình thường
Mood: Tense, confrontational, philosophical, revealing, somber, determined.
Kết chương: [object Object]

Sương đêm vẫn giăng mắc dày đặc, bao trùm lên toàn bộ Huyết Trì Cổ Tộc, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, huyền hoặc như một bức tranh thủy mặc bị nhòe đi bởi thời gian và những nỗi niềm riêng. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách và tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc ma mị, đầy vẻ cô liêu. Mùi đất ẩm mục và mùi tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một vết sẹo vô hình, nhắc nhở về quá khứ bi thương của nơi này, về những linh hồn đã từng bị giam cầm trong bóng tối.

Lâm Nhất đứng đó, bóng lưng hắn hòa vào màn đêm, tựa hồ như một phần của bức tranh tĩnh lặng đến nao lòng. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai khao khát chân lý, khao khát một hồng trần không bị vấy bẩn bởi sự giả dối và tà ác. Ngọn lửa trong tâm hồn hắn không hề suy suyển, dù cho con đường phía trước còn đầy rẫy bão táp phong ba. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chân lý thì vĩnh hằng, và hắn sẽ không bao giờ từ bỏ con đường tìm kiếm chân lý ấy.

Trong một góc sâu của Huyết Trì Cổ Tộc, nơi đã tạm thời được thanh tẩy khỏi những tà khí u ám, một nhóm người đang quây quần. Ánh sáng yếu ớt của những viên linh thạch được đặt rải rác, hắt lên khuôn mặt của Lâm Nhất và những đồng minh cốt cán, tạo nên những bóng hình chập chờn trên vách đá. Không khí lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng không thể làm nguội đi sự căng thẳng đang bao trùm. Họ, những người đã cùng nhau vượt qua bao hiểm nguy, giờ đây lại đối mặt với một trận chiến mới – trận chiến trên mặt trận của lời nói và niềm tin.

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ như tuyết, đang lật mở một tấm bản đồ cổ, những ngón tay gầy guộc run rẩy nhẹ. Đôi mắt tinh anh của lão ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, nhưng cũng thoáng chút ưu tư. Lão ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ chiêm nghiệm: “Kẻ địch muốn bóp méo sự thật, chúng ta phải dùng sự thật để đáp trả. Nhưng cái giá phải trả... e rằng không hề nhỏ.” Lão dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt kiên nghị xung quanh, cuối cùng dừng lại ở tu sĩ cổ đại đang ngồi tựa vào vách đá.

Người tu sĩ ấy, với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt hốc hác, vẫn còn hằn những vết sẹo tinh thần của những tháng ngày bị thao túng. Y yếu ớt, nhưng đôi mắt y đã có tia sáng của ý thức quay trở lại, và giờ đây, tia sáng ấy rực cháy bằng một ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tâm. Y cố gắng đứng thẳng, thân hình gầy gò run rẩy như chiếc lá trước gió, nhưng ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. “Ta... ta nguyện dùng sinh mạng này để vạch trần tội ác của chúng,” y nói, giọng nói vẫn còn đứt quãng, nhưng mỗi từ ngữ đều mang sức nặng ngàn cân. “Dù có chết, ta cũng muốn mọi người biết bộ mặt thật của Hắc Ám Cung!” Nước mắt lại lăn dài trên gò má hốc hác, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giải thoát, vì nỗi thống khổ đã bị kìm nén quá lâu.

Lâm Nhất bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai gầy gò của tu sĩ cổ đại, truyền một luồng linh khí ấm áp xoa dịu. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt y, ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng cảm và kiên định. “Không phải bằng cái chết, mà bằng sự sống và lời làm chứng của ngươi, ngươi sẽ là ngọn đuốc thắp sáng tâm hồn những kẻ đang bị lừa dối,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. “Chúng ta sẽ bảo vệ ngươi. Ngươi đã chịu đựng đủ rồi, giờ đây, ngươi sẽ là người hùng chân chính.” Hắn hiểu rằng, để vượt qua nỗi sợ hãi cố hữu, tu sĩ cổ đại cần không chỉ sự dũng cảm mà còn là niềm tin tuyệt đối vào những người đồng hành.

Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn ẩn hiện trong bóng tối, đôi mắt sắc bén ẩn sau lớp mặt nạ đen tuyền. Nàng là hiện thân của sự cảnh giác và lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm, nàng luôn sẵn sàng hành động để bảo vệ liên minh. “Kẻ địch sẽ không ngồi yên,” nàng cất tiếng, giọng nói lạnh lùng như gió đêm. “Chúng sẽ tìm mọi cách để bịt miệng nhân chứng. Cần một kế hoạch cẩn trọng, không một chút sơ hở.” Nàng đảo mắt nhìn xung quanh, đôi mắt như đang tính toán mọi rủi ro tiềm ẩn.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, khẽ siết chặt túi thuốc trên tay. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất và tất cả mọi người, nhưng niềm tin vào hắn thì tuyệt đối không hề lay chuyển. Nàng gật đầu đồng tình với Mạc Linh. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” nàng khẽ nói, ánh mắt nhìn tu sĩ cổ đại đầy xót xa. “Nhưng nếu có thể vạch trần bộ mặt thật của kẻ thù, đó cũng là một cách chữa lành cho những tâm hồn đã bị thương tổn.” Nàng biết, lời làm chứng của tu sĩ cổ đại không chỉ là bằng chứng, mà còn là một liệu pháp tinh thần cho chính y.

Thiên Cơ Lão Nhân đặt tấm bản đồ xuống, chỉ vào một vài điểm được đánh dấu đỏ trên đó, tất cả đều nằm trong phạm vi Đại Càn Đế Đô. “Đông Phương Hùng đã công khai lên án Lâm Nhất tại Đại Càn Đế Đô, gieo rắc sự ngờ vực và hoang mang,” lão nói. “Đó sẽ là nơi chúng ta phải đối mặt với chúng. Một nơi đông đúc, nơi lời nói có thể lan truyền nhanh như cháy rừng, nhưng cũng là nơi ẩn chứa nhiều cạm bẫy nhất. Chúng ta cần một kế hoạch vừa công khai vừa bí mật, vừa phải bảo vệ nhân chứng, vừa phải vạch trần sự thật.”

Lâm Nhất nhìn ra màn đêm u tối bên ngoài. Hắn biết, khoảnh khắc đối đầu đã cận kề. Trái tim hắn không hề run sợ, mà ngược lại, dâng trào một sự kiên định lạ thường. Hắn tin vào chân lý, tin vào con đường mà hắn đã chọn. Dù cho hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt hắn như ngọn lửa đang cháy, sưởi ấm cả không gian lạnh lẽo. “Vậy thì, hãy để chân lý được phơi bày,” hắn nói, giọng nói vang vọng trong đêm tối, “Chúng ta sẽ đi đến Đại Càn Đế Đô. Nơi đó, chúng ta sẽ cho mọi người thấy, đâu là Chân Đạo, đâu là tà ma.”

***

Ngày hôm sau, khi ánh nắng ban mai rải vàng trên những mái ngói cong cong của Đại Càn Đế Đô, Phàm Nhân Thị Trường đã sớm trở nên náo nhiệt. Tiếng rao hàng hòa cùng tiếng người qua lại, tiếng vó ngựa lạch cạch trên đường đá, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của bánh nướng, trà thơm và cả mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương. Tưởng chừng như một ngày bình thường, nhưng không khí đâu đó vẫn vương vấn một sự căng thẳng vô hình, một sự chờ đợi cho điều gì đó sắp xảy đến. Những tin đồn về "ma đầu Lâm Nhất" vẫn còn lan truyền, gieo rắc sự hoang mang trong lòng người dân và cả những tu sĩ cấp thấp đang đi lại.

Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng gắt xuống từng con phố, một bóng người cao gầy, khoác áo choàng đen tuyền thêu chỉ bạc hình trăng khuyết, đột nhiên xuất hiện giữa đám đông. Hắn ta là Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần, một chỉ huy cấp cao của Hắc Ám Cung, với đôi mắt sắc lạnh, sâu hoắm như vực thẳm, ẩn dưới vành mũ trùm. Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng uy lực, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh: “Kẻ tà đạo Lâm Nhất lại dám xuất hiện? Ngươi muốn gieo rắc sự hoang mang đến bao giờ? Tiên đạo chân chính không chấp nhận những kẻ như ngươi!” Hắn ta công khai lên án Lâm Nhất, dùng những lời lẽ hùng hồn và sự uy hiếp của Hắc Ám Cung để bôi nhọ Vô Tiên Chi Đạo, cố gắng củng cố niềm tin vào "tiên đạo giả tạo" mà Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đã dựng nên.

Đám đông bắt đầu xôn xao, những lời bàn tán nổi lên như sóng vỗ. Một số người hoang mang, một số khác lại tỏ vẻ khinh miệt Lâm Nhất, bởi những lời đồn đại đã ngấm sâu vào tâm trí họ. Mạc Trần đứng đó, khoanh tay trước ngực, đôi mắt quét một vòng đầy ngạo mạn, dường như đang tận hưởng cảnh tượng đám đông bị hắn thao túng. Hắn ta tin rằng, bằng sức mạnh và sự ảnh hưởng của Hắc Ám Cung, hắn có thể dễ dàng dập tắt bất kỳ tiếng nói nào chống đối.

Tuy nhiên, sự ngạo mạn của hắn nhanh chóng bị phá vỡ. Từ trong đám đông, một bóng người thanh thoát, gầy gò nhưng toát lên vẻ kiên nghị, chậm rãi bước ra. Đó chính là Lâm Nhất. Hắn mặc đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, mái tóc đen dài được búi gọn gàng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không hề nao núng trước lời lẽ ngạo mạn của Mạc Trần hay sự hoang mang của đám đông. Đằng sau hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, và Thiên Cơ Lão Nhân cũng xuất hiện, ánh mắt kiên định.

Hơn thế nữa, Lâm Nhất còn nhẹ nhàng đỡ một thân hình gầy gò, xanh xao bước ra trước công chúng. Đó là vị tu sĩ cổ đại, với khuôn mặt hốc hác và những vết sẹo cũ kỹ, nhưng đôi mắt y giờ đây đã rực cháy bằng một ngọn lửa của sự thật. Sự xuất hiện bất ngờ này khiến Phàm Nhân Thị Trường đột nhiên im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn vào Lâm Nhất và vị tu sĩ.

Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần nhếch mép khinh thường. “Ồ, hóa ra ngươi lại dẫn theo một kẻ điên khùng nào đó đến đây để mua vui à, Lâm Nhất? Ngươi nghĩ rằng những lời lảm nhảm của một phế nhân có thể làm lay chuyển ‘tiên đạo chân chính’ ư?” Hắn ta nói, giọng điệu đầy vẻ chế giễu, cố gắng hạ thấp nhân chứng.

Lâm Nhất không đáp trả bằng lời lẽ gay gắt. Hắn chỉ nhẹ nhàng đỡ tu sĩ cổ đại đứng vững, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào Mạc Trần. “Tiên đạo chân chính không bao giờ được xây dựng trên máu và nước mắt, không bao giờ được nuôi dưỡng bằng sự thao túng linh hồn,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, đủ để át đi tiếng xôn xao của đám đông. “Ngươi nói ta gieo rắc hoang mang? Vậy hãy để người này, một nạn nhân của ‘tiên đạo chân chính’ mà các ngươi rêu rao, nói lên sự thật!”

Vị tu sĩ cổ đại, tuy vẫn yếu ớt, nhưng với sự nâng đỡ của Lâm Nhất, y đã đứng thẳng. Đôi mắt y nhìn thẳng vào đám đông, và rồi là Mạc Trần, một tia căm hận và đau khổ trộn lẫn. “Ta... ta là chứng nhân sống cho tội ác của Hắc Ám Cung...” Giọng y yếu ớt, đứt quãng, nhưng lại mang một sự chân thành đến xé lòng. “Chúng đã biến ta thành một món đồ chơi, hút cạn linh hồn và niềm tin của ta... Những nghi lễ tàn độc, sự thao túng linh hồn... tất cả đều là sự thật! Chúng không chỉ muốn sức mạnh, chúng muốn ‘tái tạo trật tự’ bằng cách ‘nuôi dưỡng’ một thực thể tà ác hùng mạnh từ linh hồn chúng sinh! Ta đã chứng kiến, ta đã cảm nhận... sự đau đớn, sự trống rỗng... Tất cả chỉ là dối trá! Tiên đạo của chúng... là tà đạo!”

Từng lời của tu sĩ cổ đại, dù run rẩy và khó khăn, lại như những mũi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim của những kẻ đang lắng nghe. Đám đông hoàn toàn im lặng, không còn tiếng bàn tán, chỉ còn lại sự sửng sốt và một nỗi sợ hãi ngày càng lớn. Những tu sĩ cấp thấp, những người vốn tin tưởng vào Thiên Đạo Môn, bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt nghi ngờ. Sự thật trần trụi, được thốt ra từ miệng của một nạn nhân, có sức mạnh hơn vạn lời tuyên truyền.

Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần từ thái độ khinh thường chuyển sang giận dữ. Đôi mắt hắn ta tóe lên tia tàn bạo. “Im miệng!” hắn gầm lên, một luồng tà khí đen tối bùng phát từ cơ thể hắn, áp chế không gian xung quanh. “Ngươi dám vu khống Hắc Ám Cung! Tất cả chỉ là lời lảm nhảm của một kẻ điên! Bắt lấy hắn!” Hắn ta ra lệnh cho thủ hạ, vài tên tu sĩ áo đen lập tức xông lên, định bắt lấy tu sĩ cổ đại.

Nhưng ngay lập tức, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, nhanh như chớp. Đó là Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh. Nàng xuất hiện giữa tu sĩ cổ đại và những kẻ tấn công, hai thanh đoản kiếm lóe lên trong ánh nắng, chặn đứng mọi đường tiến của chúng. Cùng lúc đó, Mộ Dung Uyển Nhi vung tay, một màn chắn ánh sáng xanh nhạt bao bọc lấy tu sĩ cổ đại, bảo vệ y khỏi mọi đòn tấn công. Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt vẫn kiên định, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Không khí từ nắng ấm, gió nhẹ đã chuyển sang căng thẳng tột độ, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến.

***

Không khí giữa trưa hè bỗng trở nên ngột ngạt, nặng nề như thể bị nén chặt bởi một bàn tay vô hình. Ánh nắng gắt vẫn đổ xuống Phàm Nhân Thị Trường, nhưng không còn mang vẻ ấm áp, thay vào đó là một sự bỏng rát, gay gắt, phản chiếu sự căng thẳng tột độ đang bao trùm. Tiếng xôn xao của đám đông đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua kẽ hở của những mái nhà và tiếng tim đập thình thịch của những người chứng kiến. Mùi hương của bánh nướng và trà thơm bị thay thế bởi mùi tanh nhẹ của máu, mùi khói và mùi linh khí hỗn loạn, báo hiệu cho một trận chiến đã cận kề.

Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo trong cơn giận dữ, tà khí đen tối cuồn cuộn quanh thân, biến hắn thành một bóng ma đáng sợ. “Kẻ ngu dốt!” hắn gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, mang theo sự tàn nhẫn và khinh bỉ. “Ngươi dám chống đối Hắc Ám Cung, dám nghi ngờ đại đạo mà U Ám Chi Chủ đã vạch ra? Ngươi và những kẻ yếu ớt này sẽ sớm trở thành một phần của ‘Đại Thực Hồn’ vĩ đại! Tất cả chỉ là vật hy sinh cho sự tái sinh vĩ đại!” Hắn ta tung ra một chiêu thức tàn độc, những luồng năng lượng đen tối hình thành như những con mãng xà khổng lồ, lao thẳng vào Lâm Nhất và tu sĩ cổ đại.

Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn bước lên phía trước, Phù Trần Mộc trong tay khẽ rung lên, những sợi phất trần trắng ngà như những tia sáng bạc, xua tan tà khí. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lý lẽ, bằng chân lý đã ăn sâu vào cốt tủy. “Ngươi nói vì ‘đại đạo’, nhưng ngươi lại chà đạp sinh mệnh,” Lâm Nhất đáp trả, giọng nói của hắn vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển. “Ngươi nói vì ‘trật tự’, nhưng ngươi lại gieo rắc hỗn loạn, biến nhân tính thành quỷ tính. Đó không phải đạo, đó là tà!” Hắn xoay người, Phù Trần Mộc vẽ lên một vòng cung hoàn mỹ, không chỉ đỡ đòn tấn công mà còn nhẹ nhàng đẩy lùi những con mãng xà tà khí, bảo vệ đám đông đang hoảng sợ phía sau.

Mạc Trần, bị Lâm Nhất phản bác bằng lý lẽ sắc bén, lại càng thêm phẫn nộ. Hắn ta không ngần ngại tấn công cả đám đông phàm nhân xung quanh, hy vọng tạo ra sự hỗn loạn để Lâm Nhất phải phân tâm. Những luồng tà khí bắn phá bừa bãi, khiến những sạp hàng đổ vỡ, người dân la hét, chạy tán loạn. Một vài tu sĩ cấp thấp, vốn đứng xem, cũng bị ảnh hưởng, hoảng hốt tìm chỗ ẩn nấp. Sự tàn bạo của Mạc Trần lộ rõ, hắn không hề coi trọng sinh mạng phàm nhân, hay thậm chí là những tu sĩ nhỏ bé.

“Dạ Ảnh, bảo vệ tu sĩ cổ đại và người dân!” Lâm Nhất quát khẽ, ánh mắt sắc bén. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, hắn không thể chỉ lo chiến đấu. Vô Tiên Chi Đạo của hắn không cho phép hắn làm ngơ trước nỗi đau của chúng sinh. Hắn vừa phải đối phó với Mạc Trần, vừa phải dùng linh khí bao bọc, hóa giải những đòn tấn công lạc hướng vào đám đông. Mộ Dung Uyển Nhi cũng vội vàng di chuyển, dùng các loại bùa chú và linh dược để hỗ trợ những người bị thương nhẹ, đồng thời tạo ra những màn chắn phụ trợ.

Mạc Linh, như một bóng ma, đã kịp thời xuất hiện bên cạnh tu sĩ cổ đại, đôi đoản kiếm của nàng phát ra ánh sáng lạnh lẽo, chặn đứng một đòn tấn công bất ngờ của Mạc Trần nhắm vào nhân chứng. “Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối,” nàng thầm nhủ, ánh mắt sắc lạnh, sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ vị tu sĩ yếu ớt.

Mạc Trần thấy Lâm Nhất phải phân tâm bảo vệ người khác, liền cười gằn. “Ngươi quá yếu mềm, Lâm Nhất! Lòng trắc ẩn đó sẽ là tử huyệt của ngươi!” Hắn ta dồn toàn bộ sức mạnh, triệu hồi một cơn bão tà khí xoáy tròn, cố gắng nuốt chửng Lâm Nhất. Trong sâu thẳm, hắn ta vẫn tin vào sức mạnh tuyệt đối, tin rằng chỉ cần hủy diệt tất cả những gì chống đối, "trật tự" của U Ám Chi Chủ sẽ được thiết lập.

Nhưng Lâm Nhất lại có một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sự kiên định vào Chân Đạo. “Lòng trắc ẩn không phải yếu đuối, mà là nền tảng của mọi sức mạnh chân chính!” Hắn nói, Vô Tiên Chi Đạo vận chuyển trong cơ thể, hòa cùng linh khí trong Phù Trần Mộc, tạo ra một luồng sáng thanh khiết, đối chọi trực diện với cơn bão tà khí. Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa, rung chuyển cả Phàm Nhân Thị Trường. Gạch đá vỡ vụn, bụi bay mù mịt.

Trận chiến trở thành một cuộc đối đầu giữa hai luồng tư tưởng, hai loại sức mạnh hoàn toàn đối lập. Lâm Nhất, với sự điềm đạm và lý lẽ sắc bén, khiến Mạc Trần càng lúc càng lộ rõ bản chất tàn độc, không từ thủ đoạn. Hắn ta tấn công càng lúc càng điên cuồng, bất chấp hậu quả, chỉ muốn hủy diệt mọi thứ cản đường. Nhưng Lâm Nhất, với sự linh hoạt của Phù Trần Mộc và sự thấu hiểu về bản chất của linh khí, không chỉ phòng thủ vững chắc mà còn phản công tinh tế. Hắn không chỉ làm lung lay cơ thể Mạc Trần, mà còn làm lung lay niềm tin của hắn ta.

Mạc Trần nhận ra mình đang dần mất đi sự kiểm soát. Sự phẫn nộ và tàn bạo đã che mờ lý trí của hắn. Hắn ta cố gắng lần cuối, tung ra một đòn tất sát, một quầng sáng đen khổng lồ hình trăng khuyết, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. “Chết đi, Lâm Nhất!” hắn gầm lên.

Lâm Nhất không tránh né. Hắn dùng Vô Tiên Chi Đạo, tập trung toàn bộ linh khí vào Phù Trần Mộc, biến nó thành một thanh kiếm khí thanh tịnh, chém thẳng vào quầng sáng đen. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, ánh sáng và bóng tối bùng nổ, đẩy lùi cả hai người. Khi bụi tan, Mạc Trần đã bị đánh bay, áo choàng rách tả tơi, khuôn mặt tái nhợt, một vết thương sâu xuất hiện trên vai hắn. Hắn ta lảo đảo, ánh mắt đầy vẻ căm hận và không cam lòng. Hắn đã thua, không chỉ về sức mạnh, mà còn về lý lẽ.

“Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá!” Mạc Trần thốt lên, giọng nói yếu ớt nhưng đầy đe dọa. Hắn ta không còn sức để tiếp tục chiến đấu. Một làn khói đen kịt đột nhiên bốc lên từ cơ thể hắn, bao trùm lấy hắn rồi nhanh chóng tan biến vào không trung, mang theo hắn rời khỏi Đại Càn Đế Đô. Hắn đã đào thoát bằng một bí thuật nào đó, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, một giọng nói trầm thấp, đầy ám ảnh, vang vọng khắp Phàm Nhân Thị Trường: “U Ám Chi Chủ sẽ không bỏ qua cho các ngươi! ‘Đại Thực Hồn’ sẽ đến! Tất cả sẽ là vật hiến tế cho sự tái sinh vĩ đại!”

Lời đe dọa của Mạc Trần, dù chỉ còn là dư âm, vẫn gieo rắc một nỗi sợ hãi sâu sắc vào lòng người dân và tu sĩ. Nhưng cùng lúc đó, sự thật mà tu sĩ cổ đại đã nói, cùng với sự tàn bạo và phi đạo đức mà Mạc Trần đã thể hiện, cũng đã làm lung lay niềm tin của không ít người vào "tiên đạo giả tạo" của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn.

Lâm Nhất đứng đó, Phù Trần Mộc vẫn còn lấp lánh ánh sáng tàn dư. Hắn nhìn theo hướng Mạc Trần biến mất, ánh mắt trầm tư. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Lời đe dọa về "Đại Thực Hồn" không phải là lời nói suông, đó là một lời cảnh báo về một âm mưu kinh hoàng hơn, có thể là đỉnh điểm của việc "nuôi dưỡng thực thể tà ác" mà tu sĩ cổ đại đã tiết lộ. Mạc Trần đã bỏ chạy, nhưng Hắc Ám Cung vẫn còn đó, và Thiên Đạo Môn chắc chắn sẽ không ngồi yên trước sự kiện này. Cuộc chiến giành giật chân lý, giành giật linh hồn của hồng trần, chỉ vừa mới bắt đầu. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng Lâm Nhất tin rằng, ngọn lửa của Chân Đạo sẽ không bao giờ tắt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ