Bình minh vừa ló dạng, nhưng Đại Càn Đế Đô đã dậy sóng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai chẳng thể nào xoa dịu được sự rúng động đang lan tỏa khắp các nẻo đường, hẻm phố. Tiếng người xôn xao bàn tán, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe ngựa lạch cạch vang vọng khắp chốn, hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hoang mang và tò mò. Vẫn còn đó những vệt vàng mơ của ánh nắng ban mai rải trên những mái ngói cong vút, trên những bức tường thành cao ngất bằng đá xanh, nhưng dường như chẳng mấy ai còn tâm trí để thưởng ngoạn vẻ đẹp ấy. Đêm qua, tại Phàm Nhân Thị Trường, một cơn địa chấn đã thật sự xảy ra, không phải bởi sức mạnh hùng hậu của thần thông, mà bởi sức mạnh trần trụi của sự thật và lý lẽ.
Từ một góc khuất trên tầng cao của một tửu lâu cổ kính, Lâm Nhất lặng lẽ quan sát dòng người bên dưới. Hắn vẫn vận trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng ánh mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên vẻ trầm tư, khó nắm bắt. Cơn gió nhẹ mang theo mùi thức ăn từ các quán hàng rong, mùi hương liệu quý giá từ những cửa tiệm sang trọng, và cả một chút mùi mồ hôi của đám đông đang tụ tập, tất cả đều hòa vào nhau, vẽ nên bức tranh sống động của hồng trần. Hắn lắng nghe những lời bàn tán, những mảnh đối thoại vụn vặt trôi nổi trong không trung, như những mảnh ghép rời rạc về một bức tranh đang dần hiện rõ.
“Ngươi có nghe không? Đêm qua, vị tu sĩ kia đã đích thân làm chứng… nói rằng Hắc Ám Cung đã lừa dối chúng ta bấy lâu nay!” Một người phụ nữ trẻ tuổi thì thầm với bạn mình, đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng.
“Không thể nào! Thiên Đạo Môn đã nói Lâm Nhất là ma đầu, là kẻ gieo rắc hoang mang! Sao có thể tin được lời một kẻ yếu ớt như vậy?” Một lão phu nhân khác phản bác, giọng nói đầy vẻ ngờ vực, nhưng trong ánh mắt bà lại lấp lánh một tia dao động khó tả.
“Nhưng… Hắc Nguyệt Sứ Mạc Trần đã lộ rõ bản chất tàn độc như vậy! Hắn ta còn đe dọa cả 'Đại Thực Hồn' gì đó… Thật đáng sợ!” Một thư sinh trẻ tuổi nắm chặt tay, khuôn mặt tái nhợt.
Những bức tường thông tin kiên cố mà Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đã dày công xây dựng bấy lâu nay đang dần nứt vỡ dưới sức ép của sự thật. Dù vẫn còn đó sự hoài nghi và nỗi sợ hãi, nhưng những tia hy vọng, những câu hỏi, những hạt mầm của chân lý đã bắt đầu nảy nở trong tâm trí người dân và các tu sĩ.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng đỡ vị tu sĩ cổ đại đang suy yếu. Y phục nàng đơn giản nhưng tinh tế, mùi thảo dược thoang thoảng từ túi thuốc bên hông nàng như xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Vị tu sĩ cổ đại, sau đêm qua đã dốc hết sức lực để làm chứng, giờ đây thân thể càng tàn tạ, ánh mắt tuy đã bớt u tối nhưng vẫn mang nặng vẻ mệt mỏi. Nàng đặt tay lên trán y, truyền vào một luồng linh khí dịu nhẹ.
“Huynh ấy vẫn còn yếu lắm, Lâm Nhất.” Mộ Dung Uyển Nhi nói, giọng nàng dịu dàng nhưng vẫn phảng phất nét lo lắng. Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt vừa đầy sự quan tâm, lại vừa chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. “Nhưng những gì huynh ấy nói ra… đã thật sự lay động lòng người. Em tin, đây là khởi đầu cho một sự thay đổi.”
Lâm Nhất khẽ gật đầu. Hắn biết, lòng trắc ẩn của nàng không chỉ dành cho những người đau khổ, mà còn là nguồn sức mạnh vô hình nâng đỡ hắn trên con đường chông gai này. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” hắn thầm nghĩ, nhớ lại câu nói cửa miệng của Quỷ Thủ Y Vương. Điều nàng làm, không chỉ là chữa trị cho thân xác, mà còn là gieo niềm hy vọng vào những tâm hồn đang chìm trong u tối.
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, lúc này từ một góc khuất khác của tửu lâu xuất hiện. Nàng vẫn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn. Y phục đen tuyền của nàng như hòa vào bóng đêm, nhưng trong ánh sáng ban ngày, nó lại càng làm nổi bật sự lạnh lùng, ít nói của nàng.
“Chủ nhân, tin tức đã lan rộng khắp Đại Càn Đế Đô, và đang dần lan ra các vùng lân cận.” Mạc Linh báo cáo, giọng nói trầm thấp, không chút cảm xúc, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự trung thành tuyệt đối. “Thiên Đạo Môn đang ra sức dập tắt, nhưng hiệu quả không còn như trước. Nhiều người đã bắt đầu đặt câu hỏi, không còn tin tưởng tuyệt đối vào những gì họ nói.”
Nàng dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc. “Thậm chí, có một số thế lực trung lập, những tán tu vốn lánh đời, cũng bắt đầu cử người tìm hiểu. Có vẻ như lời làm chứng của tu sĩ cổ đại, cùng với sự đối lập giữa lý lẽ của người và sự tàn độc của Mạc Trần, đã khiến họ phải suy nghĩ lại.”
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng làn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng người dân. Hắn biết, công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, như cách Mạc Linh đã bảo vệ tu sĩ cổ đại đêm qua. Nhưng chân lý, lại cần được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời, để soi rọi những góc khuất, đánh thức những tâm hồn đang mê muội. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết.
“Chúng ta đã gieo hạt mầm,” Lâm Nhất nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy nội lực. “Giờ là lúc chăm sóc để nó đâm chồi nảy lộc. Mạc Linh, hãy tiếp tục thu thập tin tức, đặc biệt là về những ai đang dao động, và những thế lực trung lập kia. Uyển Nhi, hãy chăm sóc tốt cho vị tu sĩ này. Huynh ấy là bằng chứng sống, là ngọn đuốc thắp lên niềm tin.”
Hắn nhìn ra xa x xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương sớm. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Giờ đây, con đường ấy đã không còn là của riêng hắn, mà đã hòa vào dòng chảy của vô vàn sinh linh khác. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng Lâm Nhất tin rằng, ngọn lửa của Chân Đạo sẽ không bao giờ tắt, miễn là còn có những trái tim tin vào lẽ phải.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng vàng dịu như rót mật lên những mái ngói cổ kính, những bức tường rêu phong của một tư dinh ẩn mình trong lòng Đại Càn Đế Đô. Đây là một cơ ngơi thuộc về một gia tộc cổ xưa, được một vị Trưởng lão Cổ Tộc, người đã bị thuyết phục bởi Lâm Nhất, cung cấp cho liên minh. Bầu không khí nơi đây trang trọng, tĩnh lặng nhưng lại ấm cúng đến lạ. Mùi trầm hương dịu nhẹ, mùi gỗ cổ thoang thoảng trong không gian, mang theo một vẻ thâm trầm, uyên bác. Tiếng gió lùa qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, hòa cùng tiếng chén trà chạm nhẹ, tạo nên một bản nhạc an yên, đối lập hoàn toàn với sự xôn xao, náo nhiệt bên ngoài.
Trong căn phòng chính rộng lớn, liên minh của Lâm Nhất đã tề tựu. Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái, đang tỉ mỉ xem xét mạch đập của vị tu sĩ cổ đại. Y phục ông vẫn lôi thôi như mọi khi, tay cầm một bình rượu nhỏ và một bộ kim châm sáng loáng. Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, phụ giúp ông trong việc chẩn trị.
“Loại độc này… không chỉ hủy hoại thân thể, mà còn ăn mòn linh hồn. Thật tàn độc!” Vương Lão lẩm bẩm, giọng nói của ông mang theo vẻ khó tính thường ngày, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự phẫn nộ và tận tâm. “Chắc chắn là thứ tà thuật cổ xưa, được cải tiến để kiểm soát tâm trí và linh hồn. May mà tiểu tử này còn một tia ý chí mạnh mẽ, nếu không đã sớm biến thành một cái xác không hồn rồi.”
Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, đang ngồi bên cạnh, khẽ vuốt chòm râu bạc. Cây quải trượng bằng gỗ mục của ông đặt gọn bên cạnh. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải và hào sảng, cũng có mặt. Y phục sang trọng nhưng không quá phô trương của ông làm nổi bật khí chất trượng nghĩa. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh ẩn mình trong góc phòng, như một cái bóng, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.
Cửa phòng hé mở, và từng nhóm tu sĩ, trưởng lão từ các thế lực trung lập, các tán tu uyên bác bước vào. Họ là những người đã từng giữ thái độ trung lập, hoặc những người theo đuổi ‘Đạo’ một cách thuần túy trong thời Thượng Cổ, giờ đây bị thuyết phục bởi lời làm chứng của tu sĩ cổ đại và sự kiên định của Lâm Nhất. Ánh mắt họ chứa đựng sự dò xét, tò mò, và cả một niềm tin mới mẻ đang chớm nở. Vị Trưởng lão Cổ Tộc, chủ nhân của tư dinh, với ngoại hình cổ kính và khí chất uyên thâm, bước vào trước tiên.
“Lâm đạo hữu,” vị Trưởng lão Cổ Tộc nói, giọng ông trầm ấm, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. “Lời nói và hành động của ngài đêm qua đã khiến chúng tôi phải suy nghĩ lại về ‘tiên đạo’ bấy lâu nay. Chân lý không thể bị che giấu mãi mãi, và lòng người không thể mãi bị lừa dối.”
Lâm Nhất đứng dậy, đối diện với những đồng minh mới. Hắn không hề khoa trương, chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, nhưng khí chất trầm tĩnh, kiên định của hắn lại toát ra một sự uy tín khó cưỡng. Hắn nhìn từng người, ánh mắt chân thành và đầy hy vọng.
“Các vị tiền bối, các vị đạo hữu,” Lâm Nhất khẽ khàng mở lời, giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng. “Con đường ‘Tiên đạo giả tạo’ mà Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đang rao giảng, thực chất là một sự bóp méo, một sự tha hóa của Chân Đạo. Họ truy cầu sức mạnh bằng mọi giá, bất chấp nhân luân, bất chấp sinh mệnh. Họ lợi dụng lòng tin của chúng ta, biến chúng ta thành công cụ cho âm mưu đen tối của họ.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. “Vô Tiên Chi Đạo của ta, không phải là một pháp môn tu luyện thần thông diệu kỳ, mà là một con đường truy tầm chân lý, nơi mà tiên đạo không nằm ở những phép tắc huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Là sự thấu hiểu lẽ nhân sinh, là lòng trắc ẩn với vạn vật hữu linh, là sự kiên định vào những giá trị thiện lương. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.”
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá gật đầu đồng tình, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tán thành. “Lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ. Những gì Lâm đạo hữu nói, đã chạm đến căn nguyên của ‘Đạo’ mà chúng ta vẫn hằng tôn thờ. Thiên Đạo Môn đã đi quá xa, và Hắc Ám Cung lại càng tàn độc.”
Một tu sĩ trung niên khác, với bộ râu dài và ánh mắt đầy vẻ chiêm nghiệm, cũng lên tiếng. “Chúng ta đã bị che mắt quá lâu. Mấy ngàn năm qua, chúng ta cứ ngỡ mình đang tu tiên, đang truy cầu đại đạo, nhưng hóa ra lại đang dần biến thành những con rối trong tay kẻ khác. Lời làm chứng của vị đạo hữu cổ đại kia, đã như một tiếng chuông cảnh tỉnh.”
Cuộc họp diễn ra trong không khí trang trọng nhưng cởi mở. Lâm Nhất không ngừng giải thích về ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của mình, về tầm nhìn của hắn về một hồng trần nơi con người và tiên đạo hòa quyện, nơi lòng nhân ái và sự chân thành là nền tảng của mọi tu luyện. Hắn không hề cường điệu, không hề phô trương, chỉ đơn giản là chia sẻ những gì hắn đã chiêm nghiệm, những gì hắn tin tưởng. Và chính sự chân thành ấy, chính sự kiên định vào Chân Đạo ấy, đã lay động được lòng người.
Nhiều tu sĩ, nhiều trưởng lão đã từng giữ thái độ nghi ngờ, giờ đây ánh mắt họ đã dần chuyển sang tin tưởng. Họ nhìn thấy ở Lâm Nhất không phải là một kẻ điên cuồng phá vỡ trật tự, mà là một ngọn hải đăng soi đường cho những linh hồn đang lạc lối. Họ nhìn thấy ở ‘Vô Tiên Chi Đạo’ không phải là một tà đạo, mà là một con đường trở về với bản nguyên, với chân tâm. Liên minh của Lâm Nhất, từ giờ phút này, đã không còn là một nhóm nhỏ bé, mà đã có thêm những cánh tay, những khối óc, và những trái tim cùng chung chí hướng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, tình này đã kết nối những con người xa lạ lại với nhau, vì một lý tưởng chung.
***
Đêm dần buông, ánh trăng vằng vặc treo mình trên bầu trời đêm, rải một màn bạc huyền ảo lên mái ngói của tư dinh cổ kính. Gió nhẹ lay động những tán cây trong vườn, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ. Trong Tàng Kinh Các nhỏ của tư dinh, mùi giấy cổ, mùi mực tàu, và mùi gỗ lim thoang thoảng trong không khí, mang theo vẻ tĩnh mịch và tri thức của ngàn năm. Những kệ sách chất đầy điển tịch cổ xưa, như những chứng nhân im lặng của thời gian.
Lâm Nhất và Thiên Cơ Lão Nhân ngồi đối diện nhau, giữa hai người là một bàn trà nhỏ với bộ ấm chén bằng gốm sứ đơn giản. Lâm Nhất trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rọi từng đường nét của khu vườn, ánh mắt hắn mang nặng suy tư về những gì Mạc Trần đã nói trước khi biến mất.
“Lão nhân, ‘Đại Thực Hồn’ mà Mạc Trần nhắc đến… liệu có phải là thứ mà chúng ta đã từng nghe nói trong truyền thuyết Thượng Cổ?” Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng nói của hắn hòa vào không gian tĩnh lặng, mang theo một chút u buồn. Hắn biết, lời đe dọa đó không phải là lời nói suông, nó ẩn chứa một âm mưu kinh hoàng hơn nhiều so với những gì họ đã biết.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc như tuyết, đôi mắt tinh anh của ông nhìn xa xăm, như đang xuyên qua lớp bụi thời gian để tìm về những ký ức cổ xưa. “Hồng trần vạn tượng, vạn vật đều có thể bị vặn vẹo. Khi ‘Đạo’ bị bóp méo, ‘hồn’ cũng sẽ bị tha hóa.” Ông ngừng lại, hớp một ngụm trà, vị đắng chát của trà như gợi lên những đau thương đã qua. “’Thực Hồn’ không phải là mới, nó là một loại tà thuật cổ xưa, xuất hiện từ những thời kỳ hỗn loạn nhất, khi lòng người bị dục vọng và tham lam che mờ. Nhưng ‘Đại Thực Hồn’ thì… nó đại diện cho sự tuyệt vọng của một thời đại, sự tha hóa đến tận cùng của ‘Đạo’.”
Ông đặt chén trà xuống, tiếng động nhẹ nhàng vang vọng trong căn phòng. “Trong những điển tịch cổ xưa nhất, có nhắc đến một thời kỳ gọi là ‘U Ám Chi Kiếp’. Khi ấy, một thực thể tà ác, được gọi là ‘U Ám Chi Chủ’, đã xuất hiện. Nó không có hình dạng cụ thể, mà tồn tại như một ý chí, một luồng năng lượng tiêu cực, chuyên hút cạn linh hồn, ý chí và niềm tin của vạn vật. ‘Đại Thực Hồn’ chính là một phần của âm mưu đó, một nghi thức khủng khiếp để ‘nuôi dưỡng’ và ‘tái sinh’ thực thể tà ác kia, nhằm biến toàn bộ hồng trần thành vật hiến tế cho nó.”
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, ánh mắt hắn càng trở nên trầm tư. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn độc của Hắc Ám Cung, đã từng chạm vào sự tha hóa của ‘tiên đạo giả tạo’. Nhưng ‘U Ám Chi Chủ’ và ‘Đại Thực Hồn’ lại là một cấp độ khác, một mối đe dọa vượt xa những gì hắn có thể hình dung. Đây không chỉ là một cuộc chiến giành giật quyền lực hay lý lẽ, mà là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ linh hồn của cả hồng trần.
“Vậy thì, mối nguy hiểm này không chỉ dừng lại ở Thiên Đạo Môn hay Hắc Ám Cung, mà còn là một thứ gì đó cổ xưa hơn, đáng sợ hơn?” Lâm Nhất hỏi, giọng hắn tuy vẫn ôn hòa nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu chậm rãi. “Chính xác là như vậy. Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung, có lẽ chỉ là những kẻ bị lợi dụng, những kẻ đã tự nguyện dâng mình cho thứ tà ác kia. Chúng muốn lợi dụng sự mê muội của lòng người, sự tham lam của tu sĩ, để chuẩn bị cho ‘Đại Thực Hồn’.” Ông thở dài một tiếng, ánh mắt đầy vẻ chiêm nghiệm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu chân tâm cũng bị nuốt chửng, thì còn gì là mộng, còn gì là đời?”
Lâm Nhất đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh trăng vẫn dịu dàng, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một cơn bão. Trách nhiệm nặng nề đè lên vai hắn, không chỉ là lãnh đạo một liên minh, mà còn là bảo vệ linh hồn của cả thế gian. Hắn nhận thức sâu sắc hơn về bản chất của sự tha hóa trong ‘Đạo’ thời Thượng Cổ, hiểu rằng cuộc đối đầu này không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý, về niềm tin, về việc giữ vững ngọn lửa Chân Đạo trong một thế giới đang dần chìm vào bóng tối.
“Dù ‘U Ám Chi Chủ’ có đáng sợ đến đâu, dù ‘Đại Thực Hồn’ có kinh hoàng đến mấy,” Lâm Nhất nói, giọng hắn vang vọng trong căn phòng, mang theo một sự kiên định sắt đá. “Ta sẽ không bao giờ lùi bước. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Ta sẽ dùng Chân Đạo của mình, dùng lòng trắc ẩn của mình, để chống lại sự tha hóa, để bảo vệ vạn vật hữu linh, để giữ vững linh hồn của hồng trần này.”
Thiên Cơ Lão Nhân nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tán thành và một niềm hy vọng mãnh liệt. Ông biết, cuộc chiến này sẽ vô cùng khốc liệt, nhưng với một người như Lâm Nhất, ngọn lửa của Chân Đạo sẽ không bao giờ tắt. Đó không phải là sự bi lụy, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh, về sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người. Ông tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và Lâm Nhất, chính là người như vậy.