Sương đêm giăng mắc như một tấm màn lụa huyền ảo, ôm trọn Thiên Cơ Các trong sự tĩnh mịch của riêng nó. Bên trong một căn phòng bí mật, nơi ánh đèn linh thạch tỏa ra thứ quang mang dịu nhẹ, đủ để soi tỏ những đường nét cổ kính trên bản đồ trận pháp và những cuốn điển tịch đã ố màu thời gian, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư. Mùi mực tàu, mùi hương liệu thanh nhã hòa quyện cùng mùi linh khí tinh khiết, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa mang chút hoài niệm. Tiếng gió khẽ rít qua những khe cửa được thiết kế tinh xảo, ngân lên như một khúc nhạc trầm buồn, điểm xuyết thêm vài âm thanh khe khẽ của những trang giấy được lật giở, tựa như đang thì thầm kể lại những bí mật ngàn năm.
Lâm Nhất, với vóc dáng thanh thoát và đôi mắt đen láy sâu thẳm, trầm tư lắng nghe. Hắn mặc trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng thần thái lại toát lên vẻ kiên định, không gì có thể lay chuyển. Trách nhiệm bảo vệ linh hồn hồng trần, chống lại sự tha hóa của “Đạo” đã đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không hề lùi bước. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt thanh tú ẩn chứa nỗi lo lắng thường trực, nhưng ánh mắt nàng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Nàng khẽ siết chặt túi thuốc và kim châm bên hông, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Thiên Cơ Lão Nhân, với mái tóc bạc phơ như tuyết và đôi mắt tinh anh như sao đêm, khẽ vuốt chòm râu. Ông chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, tiếng động nhỏ nhưng đủ để xua tan phần nào sự im lặng đang bao trùm. “Kẻ thù càng cố che đậy, càng dễ lộ sơ hở. Lã Bất Phàm sẽ tìm cách trấn an nội bộ, đó là lúc chúng ta ra tay.” Giọng ông trầm ấm, mang theo sự thấu suốt của một người đã trải qua bao dâu bể. “Hắn ta kiêu ngạo, tự phụ, và sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Sự kiện tại Đại Càn Đế Đô đã làm lung lay uy tín của Thiên Đạo Môn, hắn buộc phải hành động, và trong cơn tức giận, những kẻ như hắn thường bộc lộ bản chất thật.”
Quỷ Thủ Y Vương, người vẫn còn giữ vẻ lập dị thường ngày nhưng ánh mắt lại nghiêm túc lạ thường, khẽ hắng giọng. “Dấu vết của Hắc Ám Cung trên tên tu sĩ này rất rõ ràng, không thể chối cãi. Ta đã dùng đủ mọi cách để phục hồi trí nhớ và tinh thần cho hắn, đồng thời ghi lại tất cả những dấu hiệu tà thuật, độc tính trong cơ thể. Ta sẽ chuẩn bị y chứng đầy đủ, chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc, để không kẻ nào có thể ngụy biện.” Y chỉ tay về phía một góc phòng, nơi tu sĩ cổ đại đang ngồi tĩnh tọa, gương mặt tiều tụy nhưng ánh mắt đã phần nào lấy lại sự minh mẫn. Nỗi đau và sự khao khát công lý vẫn hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt y.
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, với dáng vẻ hào hiệp, trượng nghĩa, gật đầu tán thành. “Bang hội của ta đã phái người thăm dò động tĩnh của Thiên Đạo Môn. Quả nhiên, sau sự kiện Mạc Trần, nội bộ bọn chúng đang xáo động. Một số trưởng lão có vẻ đã bắt đầu hoài nghi, nhưng Lã Bất Phàm lại càng siết chặt quyền lực, đàn áp những tiếng nói khác biệt. Đây chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta châm ngòi.”
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, với thân ảnh lẩn khuất trong góc tối, giọng nói lạnh lùng vang lên, tựa như một làn gió lạnh luồn qua khe cửa. “Tọa độ các mật đạo và sơ hở trong trận pháp phòng ngự của Chính điện đã được xác định. Các đường hầm bí mật mà Hắc Ám Cung sử dụng để luồn lách vào Thiên Đạo Môn cũng đã được đánh dấu. Chúng ta có thể đột nhập bất cứ lúc nào, đảm bảo an toàn cho nhân chứng và đồng minh.” Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều là thông tin then chốt, được tổng hợp từ những cuộc thâm nhập bí mật đầy nguy hiểm.
Lâm Nhất nhìn từng người, ánh mắt hắn lướt qua vẻ kiên định của Thiên Cơ Lão Nhân, sự tận tâm của Quỷ Thủ Y Vương, tinh thần trượng nghĩa của Hỏa Long Bang Chủ, và sự tinh tế, hiệu quả của Dạ Ảnh Thích Khách. Hắn biết, mình không đơn độc. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa nhưng lại mang sức nặng ngàn cân. “Chúng ta không chỉ vạch trần tội ác, mà còn phải thức tỉnh những linh hồn đang mê muội. Thanh Vân Tông không thể bị hủy hoại hoàn toàn bởi những kẻ tha hóa. Vẫn còn đó những người chính trực, những đệ tử vô tội đang bị lừa dối, bị lợi dụng.”
Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. “U Ám Chi Chủ, Đại Thực Hồn… Những cái tên này không chỉ là lời đe dọa, mà còn là lời cảnh tỉnh. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần phá hủy, mà không cứu rỗi, thì rốt cuộc, chúng ta có khác gì kẻ đã gieo rắc sự tha hóa?” Lời hắn nói tựa như một câu hỏi tu từ, nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa về “Vô Tiên Chi Đạo” của hắn. “Tiên đạo tại tâm, nhưng nếu tâm bị nhiễm độc, thì con đường tiên đạo sẽ biến thành con đường dẫn đến vực sâu vô tận. Chúng ta phải cho họ thấy rằng, có một con đường khác, một con đường của Chân Đạo, của tình người, của vạn vật hữu linh.”
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt ông ánh lên vẻ tán đồng. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ngươi nói đúng, Lâm Nhất. Việc của chúng ta không chỉ là phá vỡ cái mộng ảo của Lã Bất Phàm, mà còn là đánh thức chân tâm của những kẻ đang lạc lối.”
Lâm Nhất quay lại, ánh mắt hắn lại một lần nữa quét qua gương mặt của từng đồng minh. “Kế hoạch đã định. Ngày mai, chúng ta sẽ đích thân đến Thanh Vân Tông. Lã Bất Phàm sẽ phải đối mặt với sự thật, và Thiên Đạo Môn sẽ phải đối mặt với chính mình.” Hắn dừng lại một chút, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. “Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng cùng chung một mục đích. Hãy nhớ, đây không chỉ là cuộc chiến giành giật quyền lực, mà là cuộc chiến để bảo vệ linh hồn của hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng Chân Đạo sẽ soi đường.”
Các đồng minh đều cúi đầu, ánh mắt họ đều ánh lên sự quyết tâm. Họ biết, con đường phía trước đầy chông gai, thậm chí là máu và nước mắt. Nhưng với Lâm Nhất, với niềm tin vào Chân Đạo, họ sẽ không bao giờ lùi bước. Trong căn phòng bí mật của Thiên Cơ Các, dưới ánh đèn linh thạch mờ ảo, một kế hoạch táo bạo đã được hình thành, sẵn sàng đối đầu với một trong những tông môn hùng mạnh nhất thế gian, và vạch trần âm mưu tà ác đang ẩn mình dưới lớp vỏ bọc thanh cao.
***
Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn mây mù dày đặc, rải vàng trên đỉnh Thanh Vân Tông. Khung cảnh hùng vĩ, trang nghiêm của tông môn lớn nhất nhì tu chân giới vẫn hiện hữu, nhưng hôm nay, không khí lại mang theo một sự khác lạ. Tiếng chuông chùa ngân vang như thường lệ, nhưng không còn mang vẻ thanh tịnh, mà dường như ẩn chứa một nỗi u hoài, một sự bất an khó tả. Trong Chính điện, nơi linh khí nồng đậm, thoang thoảng mùi trầm hương thanh nhã, Lã Bất Phàm đang ngồi trên ghế chủ tọa, khuôn mặt tuấn tú uy nghiêm nhưng đôi mắt sắc lạnh lại lộ rõ sự lo lắng, thậm chí là tức giận. Hắn đã triệu tập các trưởng lão và một số đệ tử cốt cán để cố gắng xoa dịu nội bộ sau những tin đồn và sự kiện tại Đại Càn Đế Đô.
“Những lời đồn đại về Hắc Ám Cung, về sự cấu kết của Thiên Đạo Môn với tà đạo, đều là bịa đặt! Là âm mưu của kẻ tiểu nhân muốn phá hoại thanh danh của chúng ta!” Lã Bất Phàm cất lời, giọng hắn hùng hồn, dứt khoát, cố gắng trấn áp mọi nghi ngờ đang nhen nhóm. “Lâm Nhất, tên tiểu đạo sĩ vô danh đó, đã dám ngang nhiên vu khống Thiên Đạo Môn. Hắn muốn gieo rắc sự hỗn loạn, muốn chia rẽ chúng ta. Các ngươi, những người là trụ cột của tông môn, hãy giữ vững niềm tin, đừng để những lời lẽ dơ bẩn đó làm lung lay đạo tâm!”
Một số trưởng lão gật đầu phụ họa, nhưng nhiều người khác lại lộ rõ vẻ hoài nghi. Đứng giữa hàng đệ tử, những người trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết nhưng còn thiếu kinh nghiệm, thì lại hoang mang, kinh ngạc. Họ đã nghe những lời đồn thổi, chứng kiến sự kiện chấn động ở Đại Càn Đế Đô, và giờ đây, lời nói của Lã Bất Phàm dù có mạnh mẽ đến mấy cũng không thể xua tan hết những đám mây đen trong lòng họ.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua cánh cửa Chính điện, không mang theo sự thanh tịnh thường ngày, mà như một luồng khí lạnh lẽo, báo hiệu sự xuất hiện bất ngờ của những vị khách không mời. Lâm Nhất bước vào, bộ đạo bào cũ kỹ của hắn phấp phới trong gió, nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi, không hề e sợ. Theo sau hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, Hỏa Long Bang Chủ và Dạ Ảnh Thích Khách. Và bên cạnh Quỷ Thủ Y Vương, là một thân ảnh gầy gò, tiều tụy, chính là tu sĩ cổ đại.
Sự xuất hiện của họ như một tiếng sấm giữa trời quang, khiến toàn bộ Chính điện chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt Lã Bất Phàm lập tức biến đổi, từ vẻ uy nghiêm giả tạo chuyển sang sự tức giận tột độ, xen lẫn chút bất an. “Lâm Nhất! Ngươi lại dám ngang nhiên xông vào Thanh Vân Tông, phá hoại sự thanh tịnh của tiên môn sao? Ngươi muốn chết!” Hắn gầm lên, nhưng giọng nói lại có chút run rẩy.
Lâm Nhất không đáp trả lời lẽ hùng hổ của Lã Bất Phàm. Hắn bước thẳng ra giữa điện, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, rồi quét qua các trưởng lão và đệ tử đang đứng đó. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng mỗi lời nói ra lại như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào sự giả dối đang bao trùm. “Thanh tịnh? Khi chính cái gọi là ‘tiên môn’ này đang cấu kết với tà đạo, nhuốm máu hồng trần, thì còn gì gọi là thanh tịnh? Ta đến đây để phơi bày sự thật, để thức tỉnh những linh hồn đang mê muội, để cứu vãn một tông môn đang trên bờ vực tha hóa!”
Cả Chính điện xôn xao. Những lời lẽ của Lâm Nhất quá trực diện, quá mạnh mẽ, khiến những kẻ có tật giật mình không khỏi hoảng sợ, còn những người chính trực thì bàng hoàng.
Tu sĩ cổ đại, được Quỷ Thủ Y Vương đỡ bước, tiến lên phía trước. Gương mặt y tiều tụy, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định lạ thường, tựa như ngọn lửa sắp tàn nhưng vẫn cố gắng bùng cháy lần cuối. Giọng y run rẩy, nhưng mỗi lời nói ra lại mang theo sức nặng của sự thật và nỗi đau. “Ta là nhân chứng sống. Chính họ, những kẻ mang danh Thiên Đạo Môn, đã tiếp tay cho Hắc Ám Cung, đã biến chúng ta thành vật thí nghiệm… Biến chúng ta thành những con rối, hút cạn linh hồn, ý chí, và cả nhân tính. Ta đã chứng kiến… những tội ác ghê rợn mà không ai có thể tưởng tượng được…”
Quỷ Thủ Y Vương bước tới, tay y nâng lên một viên ngọc bội cổ kính, một mặt khắc ký hiệu của Thiên Đạo Môn, mặt còn lại lại là phù văn u ám của Hắc Ám Cung, hai biểu tượng hòa quyện vào nhau một cách quỷ dị. “Đây là vật tùy thân của tu sĩ này, tìm thấy trong mật đạo dưới Thiên Đạo Môn. Nó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự cấu kết giữa hai thế lực. Ngoài ra, ta còn có y chứng về độc dược, công pháp tà ác được dùng để thao túng linh hồn. Một loại tà thuật chỉ Hắc Ám Cung mới sở hữu, và chỉ một số trưởng lão của Thiên Đạo Môn đã biết rõ sự tồn tại, thậm chí là tham gia vào quá trình này.”
Hắn giơ lên một cuộn giấy da, trên đó chi chít những ký hiệu phức tạp, những phân tích chi tiết về độc tố và những tổn thương không thể hồi phục mà tu sĩ cổ đại đã phải chịu đựng. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” Quỷ Thủ Y Vương nói, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, “nhưng bệnh tật do tà thuật thì lại càng khó cứu chữa hơn. Ta đã tận mắt chứng kiến những kẻ bị Hắc Ám Cung thao túng, và ta có thể khẳng định, loại tà thuật này không thể tồn tại nếu không có sự tiếp tay từ bên trong Thiên Đạo Môn.”
Cả Chính điện như vỡ òa trong tiếng bàn tán xôn xao. Những bằng chứng mà Lâm Nhất và đồng minh đưa ra quá đanh thép, quá rõ ràng, khiến không ai có thể phủ nhận. Không khí trang nghiêm ban đầu hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự hỗn loạn, phẫn nộ và hoài nghi tột độ. Mây mù bên ngoài dường như cũng cảm nhận được sự hỗn loạn này, càng lúc càng dày đặc hơn, che khuất ánh sáng mặt trời, khiến Chính điện chìm vào một thứ ánh sáng mờ ảo, u ám.
***
Sự thật được phơi bày như một tia sét đánh thẳng vào Chính điện Thanh Vân Tông, khiến toàn bộ tông môn chìm trong một cơn chấn động dữ dội. Nhiều trưởng lão chính trực, những người vẫn giữ vững đạo tâm, bàng hoàng, gương mặt họ tái mét. Những đệ tử trẻ tuổi thì hoang mang tột độ, có người bật khóc, có người phẫn nộ gào thét, không thể tin rằng tông môn mình vẫn luôn tôn kính lại có thể vấy bẩn đến mức này. Mùi trầm hương thanh nhã bị xua tan bởi mùi linh lực hỗn loạn và mồ hôi lạnh toát ra từ những kẻ đang lo sợ. Tiếng la ó, tiếng va chạm pháp bảo trong tương lai dường như đã bắt đầu vang vọng trong không gian căng như dây đàn này.
Lã Bất Phàm, bị dồn vào chân tường, không còn giữ được vẻ ngạo mạn thường ngày. Khuôn mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo trong sự tức giận và hoảng loạn. Hắn biết, những bằng chứng này là không thể chối cãi. Đôi mắt sắc lạnh của hắn ánh lên sự độc ác, tham vọng và khinh thường không còn che giấu. “Lâm Nhất, ngươi nói càn! Kẻ tà đạo như ngươi dám bôi nhọ tiên môn! Giết! Giết hắn!” Hắn gầm lên, phóng ra một luồng linh lực cuồng bạo, không còn vẻ thanh tịnh của đạo gia mà nhuốm màu u tối.
Ngay lập tức, ba trưởng lão khác của Thiên Đạo Môn, những kẻ mà ánh mắt vẫn luôn ẩn chứa sự gian xảo, đồng loạt lao tới, mục tiêu là tu sĩ cổ đại và Lâm Nhất. Chúng muốn bịt miệng nhân chứng sống, muốn tiêu diệt kẻ đã dám vạch trần tội ác của chúng. Ánh sáng pháp bảo rực rỡ bùng lên, mang theo sát khí ngút trời.
“Kẻ nào dám cả gan phản bội Thiên Đạo Môn, kẻ đó sẽ phải trả giá!” Lã Bất Phàm gằn giọng, thân hình cao ráo, mạnh mẽ của hắn lao vút tới, một bàn tay được bao bọc bởi hắc khí, vươn ra chụp lấy tu sĩ cổ đại. Sự tàn nhẫn và độc ác của hắn đã bộc lộ hoàn toàn. Đây không còn là một tu sĩ chính đạo, mà là một kẻ đã hoàn toàn tha hóa, đã dấn sâu vào tà đạo. Mối liên hệ của hắn với Hắc Ám Cung, thậm chí là với “U Ám Chi Chủ” hay “Đại Thực Hồn”, đã rõ như ban ngày.
Tuy nhiên, Lâm Nhất và các đồng minh đã chuẩn bị sẵn sàng. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, như một bóng ma, đã xuất hiện kịp thời, chặn đứng đòn tấn công của Lã Bất Phàm. Thanh trường kiếm của nàng phát ra những tia sáng lạnh lẽo, đẩy lùi hắc khí. Quỷ Thủ Y Vương vung tay, một màn sương độc ngũ sắc lập tức bao trùm lấy ba trưởng lão kia, khiến chúng phải chùn lại, không dám manh động. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá thì dậm chân, thân hình to lớn của hắn tỏa ra khí thế bùng nổ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ kẻ nào dám tấn công. Mộ Dung Uyển Nhi đứng cạnh tu sĩ cổ đại, ánh mắt kiên cường, bảo vệ y khỏi mọi đòn tấn công.
Lâm Nhất không hành động vội vã. Hắn đứng đó, trầm tĩnh quan sát, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là về sức mạnh. “Không thể tin được! Những gì Lâm Nhất nói… là sự thật sao? Thiên Đạo Môn đã tha hóa đến mức này ư?!” Một trưởng lão chính trực của Thiên Đạo Môn thốt lên, giọng nói đầy đau khổ và tuyệt vọng, đôi mắt nhìn vào Lã Bất Phàm và những kẻ đồng lõa như nhìn vào những kẻ xa lạ.
“Đừng để chúng lừa dối! Lâm Nhất là tà ma ngoại đạo! Hắn muốn hủy hoại Thiên Đạo Môn!” Một trưởng lão khác, ánh mắt đã nhuốm màu điên loạn, gào thét, xông thẳng vào Lâm Nhất.
Trong khoảnh khắc, Chính điện Thanh Vân Tông chìm trong hỗn loạn. Ánh sáng linh lực rực rỡ của các pháp bảo chính đạo hòa lẫn với hắc khí u tối của tà thuật. Tiếng la hét, tiếng gầm thét, tiếng va chạm kinh thiên động địa vang vọng khắp nơi. Một cuộc chiến nội bộ, một cuộc thanh trừng đẫm máu đã chính thức bùng nổ ngay trong lòng tông môn. Những trưởng lão trung lập, những đệ tử vẫn còn giữ được lương tri, đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, không biết nên đứng về phía nào. Một số người cố gắng can ngăn, nhưng vô ích. Một số khác, sau giây phút bàng hoàng, đã không thể chịu đựng thêm sự thật nghiệt ngã, lựa chọn đứng về phía Chân Đạo, đứng về phía Lâm Nhất, đối đầu với những kẻ đã tha hóa. Sự chia rẽ trong Thiên Đạo Môn đã trở nên rõ ràng, không thể che giấu.
Mây mù bên ngoài Chính điện càng lúc càng dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, như thể chính thiên địa cũng đang thương xót cho sự suy tàn của một tông môn từng lừng lẫy. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng khi tâm bị nhiễm độc, liệu tiên đạo còn có thể tồn tại? Lâm Nhất nhìn Lã Bất Phàm, nhìn những kẻ đã tự nguyện dâng mình cho tà ác, và hắn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Sự tha hóa không chỉ nằm ở những phép tắc thần thông, mà đã ăn sâu vào tận xương tủy của những kẻ mang danh chính đạo. Và để cứu rỗi, hắn phải chiến đấu, phải giữ vững ngọn lửa Chân Đạo, bảo vệ vạn vật hữu linh, và thức tỉnh những linh hồn đang mê muội trong giấc mộng kinh hoàng này. Trận chiến trong Chính điện Thanh Vân Tông chỉ là một khởi đầu, một tín hiệu cho cuộc đại chiến lớn hơn sắp sửa bùng nổ, nơi chân lý sẽ được phơi bày bằng máu và nước mắt.