Trong khoảnh khắc, Chính điện Thanh Vân Tông chìm trong hỗn loạn. Ánh sáng linh lực rực rỡ của các pháp bảo chính đạo hòa lẫn với hắc khí u tối của tà thuật. Tiếng la hét, tiếng gầm thét, tiếng va chạm kinh thiên động địa vang vọng khắp nơi. Một cuộc chiến nội bộ, một cuộc thanh trừng đẫm máu đã chính thức bùng nổ ngay trong lòng tông môn. Những trưởng lão trung lập, những đệ tử vẫn còn giữ được lương tri, đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, không biết nên đứng về phía nào. Một số người cố gắng can ngăn, nhưng vô ích. Một số khác, sau giây phút bàng hoàng, đã không thể chịu đựng thêm sự thật nghiệt ngã, lựa chọn đứng về phía Chân Đạo, đứng về phía Lâm Nhất, đối đầu với những kẻ đã tha hóa. Sự chia rẽ trong Thiên Đạo Môn đã trở nên rõ ràng, không thể che giấu. Mây mù bên ngoài Chính điện càng lúc càng dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, như thể chính thiên địa cũng đang thương xót cho sự suy tàn của một tông môn từng lừng lẫy. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng khi tâm bị nhiễm độc, liệu tiên đạo còn có thể tồn tại? Lâm Nhất nhìn Lã Bất Phàm, nhìn những kẻ đã tự nguyện dâng mình cho tà ác, và hắn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Sự tha hóa không chỉ nằm ở những phép tắc thần thông, mà đã ăn sâu vào tận xương tủy của những kẻ mang danh chính đạo. Và để cứu rỗi, hắn phải chiến đấu, phải giữ vững ngọn lửa Chân Đạo, bảo vệ vạn vật hữu linh, và thức tỉnh những linh hồn đang mê muội trong giấc mộng kinh hoàng này. Trận chiến trong Chính điện Thanh Vân Tông chỉ là một khởi đầu, một tín hiệu cho cuộc đại chiến lớn hơn sắp sửa bùng nổ, nơi chân lý sẽ được phơi bày bằng máu và nước mắt.
***
Tiếng linh lực va chạm chói tai, xé rách màng nhĩ, như hàng ngàn tia sét đồng loạt giáng xuống Chính điện Thanh Vân Tông. Bầu không khí vốn đã u ám vì mây đen bao phủ, giờ đây càng trở nên ngột ngạt, đặc quánh mùi khói khét của pháp bảo cháy rụi, mùi máu tanh của những kẻ ngã xuống, và đặc biệt là mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những luồng hắc khí tà ác mà Lã Bất Phàm không ngừng phóng thích. Gió mạnh từ bên ngoài rít qua những ô cửa sổ đã vỡ tan tành, cuốn theo những mảnh vỡ, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn, khiến nơi đây trông như một địa ngục trần gian. Chính điện, vốn là biểu tượng của sự trang nghiêm, giờ đây đã trở thành một đống đổ nát, những cột trụ chạm khắc rồng phượng oai nghiêm cũng đã nứt toác, nghiêng ngả, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
Lã Bất Phàm, với đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, thân hình cao lớn được bao bọc bởi hắc khí cuồng bạo, không còn chút nào vẻ đạo mạo của một tông chủ. Hắn gầm lên, tiếng nói khàn đục như tiếng quỷ dữ vọng ra từ địa ngục: “Lâm Nhất, ngươi muốn cứu rỗi? Ta sẽ cho ngươi thấy sự yếu ớt của lòng trắc ẩn trước sức mạnh tuyệt đối!” Hắn vung tay, một luồng hắc khí xoáy lốc mang theo vô số u hồn kêu gào thảm thiết, lao thẳng về phía Lâm Nhất và tu sĩ cổ đại đang được Mộ Dung Uyển Nhi che chắn. Đó là một thứ tà thuật ghê rợn, không chỉ hủy hoại thân xác mà còn ăn mòn linh hồn, khiến người ta hóa điên.
Lâm Nhất đứng đó, thân ảnh gầy gò nhưng kiên định như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão tố. Hắn không hề né tránh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn vô hạn. “Sức mạnh mà không có nhân tâm, chỉ là tà đạo,” hắn đáp lại, giọng nói trầm tĩnh, thanh thoát vang vọng giữa tiếng gầm thét và tiếng linh lực va chạm, “Hôm nay, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy đâu là ‘Chân Đạo’!” Nói đoạn, hắn vung tay áo, một luồng thanh quang dịu nhẹ bùng lên từ Phù Trần Mộc, hóa giải một phần lớn tà thuật của Lã Bất Phàm. Thanh quang không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là sự an bình, hóa giải những u hồn đang gào thét, trả lại cho chúng chút yên bình cuối cùng trước khi tan biến.
Nhưng Lã Bất Phàm không ngừng lại. Hắn như một con thú bị thương, càng điên cuồng tấn công. Các trưởng lão khác đã cấu kết với Hắc Ám Cung cũng không ngừng ra tay, nhắm vào những đệ tử Thiên Đạo Môn còn đang bàng hoàng, hoặc những người đã bị thương. Những tiếng kêu la hoảng loạn vang lên. “Cứu... cứu ta với!” Một đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, thân thể run rẩy, bị một luồng tà khí đánh trúng, ngã vật ra sàn, hai tay ôm chặt lấy ngực, linh lực trong cơ thể nhanh chóng bị xói mòn.
Lâm Nhất không chần chừ. Mặc dù Lã Bất Phàm vẫn không ngừng công kích, hắn vẫn giữ vững một phần linh lực để chống đỡ, đồng thời nhanh như cắt lao vào đám đông đệ tử đang hoảng loạn. Hắn thấy một nhóm đệ tử khác đang bị tàn dư tà khí ăn mòn, đôi mắt bắt đầu chuyển sang màu đỏ, có dấu hiệu mất kiểm soát. Hắn biết, nếu không kịp thời ngăn chặn, họ sẽ trở thành những con rối vô hồn của tà đạo. Hắn vung Phù Trần Mộc, một làn gió nhẹ mang theo linh khí thanh khiết thổi qua, xua tan tà khí đang bám víu vào họ, đồng thời dùng ánh mắt trấn an, giúp họ lấy lại chút tỉnh táo. “Đừng sợ hãi,” hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu tâm hồn, “Hãy giữ vững bản tâm!”
Trong lúc đó, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đã lao vào giữa đống đổ nát, bắt đầu cấp cứu những người bị thương. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt kiên nghị, nhanh chóng dùng những lá thuốc đã được chuẩn bị sẵn để cầm máu, đồng thời đặt Chuỗi Hạt Bồ Đề vào tay một đệ tử đang quằn quại, trấn an tâm thần cho y. Quỷ Thủ Y Vương, với đôi tay thoăn thoắt, rút ra những cây kim châm sáng loáng, châm vào các huyệt đạo của những người bị tà khí xâm nhập, ngăn chặn sự ăn mòn. Hắn lẩm bẩm, giọng điệu có chút gắt gỏng nhưng hành động lại vô cùng nhanh nhẹn và chính xác.
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh vẫn như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, chặn đứng những đòn tấn công lén lút của các trưởng lão tha hóa, bảo vệ Lâm Nhất từ phía sau. Thanh trường kiếm của nàng không ngừng vung lên, những tia sáng lạnh lẽo cắt ngang không gian, đẩy lùi hắc khí. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá thì dậm chân, thân hình to lớn của hắn tỏa ra khí thế bùng nổ, một quyền đánh bay một trưởng lão đang xông tới, tiếng gầm vang như sấm. Thiên Cơ Lão Nhân đứng hơi xa hơn, ánh mắt tinh anh dõi theo mọi biến cố, đôi lúc khẽ lắc đầu, đôi lúc lại gật gù, như thể mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của y.
Trong biển lửa và hỗn loạn đó, Lâm Nhất không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lòng trắc ẩn. Hắn biết, mỗi linh hồn được cứu rỗi, mỗi tia hy vọng được nhen nhóm giữa tuyệt vọng này, chính là một chiến thắng cho 'Chân Đạo'. Lã Bất Phàm, trong cơn điên cuồng, không thể hiểu được. Hắn chỉ thấy Lâm Nhất đang làm điều vô nghĩa, lãng phí sức mạnh vào những kẻ yếu đuối. Nhưng chính hành động đó của Lâm Nhất đã gieo mầm một hạt giống khác, một hạt giống của sự nghi ngờ và thức tỉnh trong tâm trí những đệ tử Thiên Đạo Môn còn sót lại, những người đang chứng kiến cảnh tượng bi thương này.
***
Trong một góc Chính điện đã sụp đổ, nơi những mảnh ngói vỡ, gỗ cháy ngổn ngang, một không gian nhỏ được Lâm Nhất khéo léo dùng linh lực che chắn tạm bợ, cùng với sự hỗ trợ của một vài trưởng lão chính trực của Thiên Đạo Môn – những người đã quyết định đứng về phía Lâm Nhất sau khi chứng kiến bộ mặt thật của Lã Bất Phàm và đồng bọn. Ở đây, tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương quyện lẫn với tiếng lách cách của dược liệu được Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương sắp xếp. Một mùi thảo mộc tươi mát dịu nhẹ, thanh khiết, trộn lẫn với mùi máu tanh và khói bụi còn vương vấn trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Bên ngoài, gió vẫn mạnh, và những hạt mưa phùn đầu tiên bắt đầu lất phất rơi qua những lỗ hổng trên mái, mang theo cái lạnh se sắt của đêm khuya.
Mộ Dung Uyển Nhi quỳ gối, đôi bàn tay thanh tú thoăn thoắt băng bó vết thương cho một đệ tử trẻ. Nàng đặt Chuỗi Hạt Bồ Đề vào tay y, giọng nói dịu dàng nhưng vội vàng: “Giữ chặt lấy Chuỗi Hạt Bồ Đề này, nó sẽ giúp trấn an tâm thần của ngươi, xua đi tà khí.” Ánh sáng dịu nhẹ từ Chuỗi Hạt Bồ Đề lan tỏa, khiến khuôn mặt trắng bệch của đệ tử kia bớt đi vẻ sợ hãi, đôi mắt dần lấy lại được chút linh quang. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó. Tà khí của Lã Bất Phàm không chỉ làm tổn thương thân thể, mà còn gặm nhấm niềm tin, biến những tu sĩ chính trực thành những kẻ điên loạn.
Quỷ Thủ Y Vương ngồi bên cạnh, tay cầm bình rượu nồng nặc, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung vào việc châm cứu. Hắn châm một mũi kim vào huyệt đạo của một đệ tử khác, rồi gắt gỏng: “Đồ ngu! Tự mình tìm chết thì ai cứu? May mà còn có Lâm tiểu tử này! Cứ tưởng Thiên Đạo Môn toàn anh hùng cái thế, ai ngờ cũng có kẻ như Lã Bất Phàm, tự mình dâng linh hồn cho quỷ dữ!” Lời nói tuy thô tục, nhưng lại chứa đựng sự phẫn nộ chân thành trước sự tàn độc của tà đạo, và ẩn chứa một niềm tin không nhỏ vào Lâm Nhất. Hắn vừa châm cứu, vừa không quên nháy mắt với Lâm Nhất, ngầm khen ngợi hành động vừa rồi của hắn. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị – hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Lâm Nhất không chiến đấu trực diện với Lã Bất Phàm nữa. Hắn biết, Lã Bất Phàm đã hoàn toàn tha hóa, sức mạnh không còn nằm trong tầm kiểm soát của lý trí. Trận chiến này, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh mà phải dùng trí tuệ và lòng trắc ẩn để thức tỉnh những linh hồn còn mê muội. Hắn đứng giữa những đệ tử đang được cứu chữa, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào từng khuôn mặt còn hằn vẻ sợ hãi, từng ánh mắt còn vương sự hoảng loạn. Hắn dùng Phù Trần Mộc khẽ lướt qua không khí, tạo ra những làn sóng linh khí nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn họ. “Đừng sợ hãi,” hắn nói với một đệ tử đang ôm chặt đầu, “’Đạo’ không nằm ở sức mạnh mà ở sự kiên cường của tâm hồn ngươi. Hãy tin vào bản thân, vào điều đúng đắn mà ngươi đã từng tin tưởng.” Lời nói của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là sự an ủi, là lời khuyên nhủ chân thành, như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang khô cằn của những người đang tuyệt vọng. Yêu cầu của hắn không phải là chiến đấu, mà là sống, là giữ vững bản ngã.
Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh lấp lánh dưới hàng lông mày bạc phơ. Y không nói gì, chỉ bình thản quan sát, ánh mắt phức tạp, vừa ẩn chứa sự ưu tư, vừa như đã nhìn thấu mọi lẽ nhân sinh. Y biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của đạo lý. Lã Bất Phàm đang điên cuồng tấn công, những luồng hắc khí vẫn không ngừng bắn phá, khiến Chính điện rung chuyển dữ dội, nhưng Lâm Nhất kiên quyết không lùi bước. Hắn vừa chống đỡ những đòn đánh của Lã Bất Phàm bằng một phần linh lực, vừa bảo vệ những người yếu thế đang được cứu chữa. Cứu rỗi một linh hồn giữa biển lửa hỗn loạn này, có ý nghĩa hơn bất kỳ chiến thắng nào trên chiến trường.
Các trưởng lão Thiên Đạo Môn chính trực, những người đã nhận ra chân tướng, cũng không ngừng hỗ trợ Lâm Nhất. Họ dùng linh lực của mình để củng cố hàng rào phòng ngự tạm thời, bảo vệ những đệ tử đang được chữa trị. Ánh mắt họ nhìn Lâm Nhất giờ đây không còn sự nghi ngại, mà là sự kính phục và một tia hy vọng mới mẻ. Họ đã từng lạc lối, từng tin vào một 'tiên đạo' giả tạo, nhưng giờ đây, họ đã thấy được con đường 'Chân Đạo' qua hành động của một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi. Lòng trắc ẩn, sự kiên định, và trí tuệ của Lâm Nhất đã lay động họ, khiến họ sẵn sàng từ bỏ tất cả để đi theo con đường mà hắn đã chọn. Sự chia rẽ trong Thiên Đạo Môn đã trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết, nhưng cũng chính từ đó, một hạt nhân mới của 'Chân Đạo' đang dần hình thành.
***
Rạng sáng, khi những hạt mưa phùn vẫn lất phất rơi, mang theo cái lạnh se sắt của đêm tàn, Lâm Nhất cùng đoàn người đã an toàn rút lui khỏi Thanh Vân Tông, giờ đây chỉ còn là tàn tích của một đại tông môn. Tiếng gió đêm rít qua vách núi, mang theo mùi đất ẩm và lá cây, quyện lẫn với mùi khói khét còn vương vấn từ Chính điện đang cháy dở. Phía sau lưng họ, ngọn núi Thanh Vân vẫn còn ngùn ngụt khói lửa, đỏ rực một góc trời, như một vết sẹo đau đớn trên thân thể đại địa, minh chứng cho sự sụp đổ của một 'tiên đạo' giả tạo, một niềm tin đã bị tha hóa. Ánh trăng mờ nhạt, yếu ớt xuyên qua làn mây dày đặc, cố gắng soi rọi xuống cảnh tượng hoang tàn, nhưng cũng chỉ càng làm tăng thêm vẻ bi thương. Bầu không khí trầm lắng, nặng trĩu, nhưng cũng đầy quyết tâm và một tia hy vọng mới mẻ.
Lâm Nhất quay lại, ánh mắt trầm tĩnh nhưng tràn đầy kiên định nhìn về phía Thanh Vân Tông đang chìm trong biển lửa. Lã Bất Phàm và những kẻ tha hóa vẫn còn ở đó, tiếp tục gieo rắc sự hỗn loạn và tàn phá. Hắn biết, cuộc chiến này chưa kết thúc, thậm chí mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc đối đầu lớn hơn nhiều. “Cuộc chiến này không phải để hủy diệt,” hắn nói, giọng nói vang vọng giữa tiếng gió và tiếng mưa, “mà là để phục hồi. Phục hồi lại ‘Chân Đạo’ đã bị lãng quên, phục hồi lại lòng người đã bị nhiễm độc.” Hắn không nói lớn, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng ngàn cân, thấm sâu vào tâm trí những người đang lắng nghe.
Một trưởng lão Thiên Đạo Môn chính trực, người đã từng hoang mang tột độ khi chứng kiến sự tha hóa của tông môn mình, giờ đây với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy sự kiên định, tiến lên một bước. Y cúi đầu thật sâu trước Lâm Nhất, giọng nói nghẹn ngào, xúc động: “Chúng ta... chúng ta đã sai lầm quá lâu. Đã bị che mắt bởi quyền lực và danh vọng hư ảo. Nhưng bây giờ, chúng ta đã thấy được ‘Chân Đạo’ của Lâm Nhất công tử. Xin công tử cho phép chúng ta, những kẻ đã từng lầm đường lạc lối, được đi theo con đường của ngài, được góp một phần nhỏ bé vào việc phục hưng ‘Chân Đạo’.” Y biết, lời nói này không chỉ đại diện cho riêng y, mà còn cho hàng trăm, hàng ngàn đệ tử, tán tu khác đang mịt mờ giữa dòng đời, đang tìm kiếm một lẽ sống, một con đường chân chính.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò của hắn, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sức mạnh. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm được, Lâm Nhất,” nàng thì thầm, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một lời hứa hẹn kiên định. Nàng hiểu, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng chỉ cần có Chân Đạo trong tâm, thì không gì là không thể vượt qua. Nàng tin vào hắn, tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Quỷ Thủ Y Vương và Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh cũng đứng đó, ánh mắt họ tuy khác nhau – một người tinh quái, một người lạnh lùng – nhưng đều ánh lên sự đồng lòng và tin tưởng vào Lâm Nhất. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn về phía Thanh Vân Tông đang chìm trong khói lửa. Y biết, sự tha hóa của Lã Bất Phàm đã đạt đến đỉnh điểm, hắn sẽ không dừng lại ở Thanh Vân Tông mà còn có thể liên kết chặt chẽ hơn với 'U Ám Chi Chủ' hoặc 'Đại Thực Hồn' để trả thù Lâm Nhất. Nhưng y cũng thấy, những hạt giống 'Chân Đạo' mà Lâm Nhất đã gieo, đang nảy mầm mạnh mẽ giữa hoang tàn.
Lâm Nhất nhìn về phía những con người đang đứng trước mặt hắn – những người đã từng sợ hãi, tuyệt vọng, nhưng giờ đây đã chọn tin tưởng vào một con đường khác. Hắn thấy được sự kiên cường của tâm hồn con người, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tin rằng chân lý sẽ luôn chiến thắng. Việc Chính điện Thanh Vân Tông bị hủy hoại là một tổn thất lớn cho giới tu tiên, nhưng cũng là cơ hội để xây dựng lại một 'tiên đạo' chân chính hơn, nơi không còn sự giả tạo, không còn sự tha hóa.
Hắn quay người, nhìn về phía chân trời đang dần hửng đông, một tia sáng yếu ớt bắt đầu xuyên qua làn mây. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” hắn nói, giọng điệu trầm buồn nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá, “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đây. Để tìm lại ‘Chân Đạo’, để bảo vệ vạn vật hữu linh, và để thức tỉnh những linh hồn đang mê muội. Con đường phía trước còn dài, nhưng chúng ta không đơn độc.” Hắn biết, Lã Bất Phàm có thể không chết, mà sẽ chìm sâu hơn vào tà đạo, trở thành một mối họa lớn hơn. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung có thể đã thoát hiểm, gợi mở về những thử thách nhỏ lẻ sau này. Nhưng dù sao, một chương mới đã mở ra. Lâm Nhất cùng những đồng minh mới, những linh hồn đã được thanh lọc, bắt đầu hành trình mới, hướng về phía bình minh đang ló rạng, nơi chân lý sẽ được phơi bày bằng máu và nước mắt, nhưng cũng bằng niềm tin và hy vọng. Đây là khởi đầu cho cuộc đại chiến lớn hơn sắp sửa bùng nổ, một cuộc chiến không chỉ giành lấy sự sống còn, mà còn giành lấy linh hồn của thế giới này.