Con đường rút lui khỏi Thanh Vân Tông là một cuộc hành quân đầy gian nan và thấm đẫm mệt mỏi. Dưới sự dẫn dắt của Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, đoàn người mang theo thương binh, nặng nề bước qua những con đường mòn hiểm trở, ẩn mình trong bóng đêm mịt mờ và làn sương giăng lối. Từng bước chân dường như đều in hằn nỗi sợ hãi, sự hoang mang và cả những vết thương lòng khó lành sau sự kiện kinh hoàng tại Chính điện. Sức cùng lực kiệt, họ tìm đến U Cốc, một thung lũng bí mật nằm sâu trong dãy núi non trùng điệp, nơi mà Thiên Cơ Lão Nhân đã chuẩn bị từ trước như một căn cứ tạm thời. Nơi đây, không khí ẩm mốc, mùi đất mục và rêu phong cổ kính hòa quyện, tạo nên một cảm giác u tịch, bí ẩn, xen lẫn vẻ hoang tàn đã tồn tại qua bao đời.
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u tối, nhưng không xua tan hết được cái lạnh se sắt và làn sương mù dày đặc còn vương vấn trên từng tán cây cổ thụ. Từ xa, phía chân trời, ánh lửa lập lòe tàn dư từ Thanh Vân Tông vẫn còn phảng phất, như một vết sẹo đau đớn khắc sâu vào tâm trí mỗi người. Những người bị thương, rên rỉ yếu ớt, được các y sư vội vã đưa vào các lều tạm dựng lên một cách chớp nhoáng. Không khí trong U Cốc căng thẳng, nặng trĩu những nỗi lo âu chưa tan, nhưng cũng đã bắt đầu nhen nhóm lên một trật tự mới, một sự đoàn kết mong manh nhưng cần thiết. Những ánh mắt mệt mỏi, thất thần vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng hỗn loạn và sự phản bội, giờ đây dần chuyển hướng, tìm kiếm một điểm tựa, một tia hy vọng nơi Lâm Nhất.
Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, với dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái, thoăn thoắt di chuyển giữa các thương binh. Tay y cầm bộ kim châm sáng loáng, những động tác dứt khoát, chính xác như một nghệ nhân chạm khắc lên thân thể người bệnh. Miệng y không ngừng cằn nhằn, giọng nói khàn đặc pha chút cáu kỉnh: “Hừ, đám tiểu tử này... bị thương nặng vậy mà còn sống sót, đúng là mạng lớn! Mạng lớn thì phải biết trân trọng chứ! Uyển Nhi, mau xem vết thương này! Đừng để mưng mủ, nếu không, ta sẽ không ngần ngại vặt đầu từng đứa một!” Dù lời lẽ có phần khó nghe, nhưng ẩn sâu trong đó là sự tận tâm và lo lắng không ngừng của một vị y sư chân chính. Y biết, mỗi sinh mạng được cứu vớt lúc này đều là một ngọn lửa hy vọng cho con đường 'Chân Đạo' đầy chông gai phía trước. Mùi thảo mộc và dược liệu thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào mùi ẩm mốc, tanh nồng của máu và mồ hôi, mang lại một chút an ủi cho những linh hồn đang đau đớn.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng đôi mắt trong veo giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi đến tột cùng, vẫn kiên cường đứng cạnh Vương Lão, phụ giúp y từng chút một. Nàng mặc y phục đơn giản, có vài vệt máu khô và bùn đất, nhưng động tác vẫn nhẹ nhàng, ân cần. Nàng khẽ vuốt ve trán một đệ tử trẻ tuổi đang hôn mê, giọng nói dịu dàng như gió xuân, trấn an: “Dạ, Vương Lão. Mọi người cố gắng lên, chúng ta sẽ vượt qua.” Nàng biết, lời nói của nàng lúc này không chỉ là an ủi, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết cho tương lai. Trong lòng nàng, nỗi lo lắng cho an nguy của liên minh và đặc biệt là Lâm Nhất không ngừng day dứt, nhưng nàng cũng tin tưởng tuyệt đối vào hắn, vào con đường mà hắn đã chọn. Nàng tựa như một ngọn đèn dầu nhỏ bé, leo lét nhưng kiên cường, thắp sáng giữa đêm tối hoang mang, mang đến sự ấm áp và bình yên cho những linh hồn đang run rẩy.
Lâm Nhất, thân hình gầy gò ẩn sau lớp đạo bào vải thô đã sờn cũ, lặng lẽ đi lại giữa các lều trại. Khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ ưu tư, nhưng giờ đây lại ánh lên sự kiên định và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt nhìn về phía hắn, hoặc dùng Phù Trần Mộc khẽ lướt qua vai những người đang run rẩy, xua đi phần nào tạp niệm và nỗi sợ hãi đang bám víu lấy họ. Hắn dừng lại bên một đệ tử Thiên Đạo Môn cũ, người vẫn còn run rẩy, nước mắt giàn giụa. Hắn khẽ đặt tay lên vai y, giọng nói ôn hòa, chân thành nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân: “Đừng sợ hãi, con đường của chúng ta mới chỉ bắt đầu. Chân lý sẽ dẫn lối.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt hoang mang của đệ tử kia, nhìn thấy sự đổ vỡ của một niềm tin đã từng được xây dựng kiên cố, nhưng cũng thấy được khao khát tìm kiếm một ý nghĩa mới. Hắn biết, nỗi đau và sự mất mát này là cái giá phải trả cho sự thức tỉnh, nhưng cũng là nền tảng để xây dựng lại một 'Chân Đạo' vững bền hơn, không còn bị vấy bẩn bởi tham vọng và quyền lực hư ảo. Hắn nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi đất ẩm, mùi rêu phong đặc trưng của U Cốc, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm thể xác nhưng tâm trí vẫn minh mẫn đến lạ thường. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là trận chiến giữa sức mạnh và sức mạnh, mà còn là cuộc chiến giành lấy linh hồn của thế giới này, giành lấy niềm tin của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sự thanh lọc này sẽ đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để phục hưng.
***
Khi mặt trời lên cao, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua tầng sương mù còn sót lại, U Cốc dần trở nên rõ ràng hơn, để lộ ra những vách đá dựng đứng, những hang động bí ẩn. Tại một hang động lớn nằm sâu trong lòng núi, nơi không khí tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo hơn hẳn bên ngoài, các thành viên cốt cán của liên minh đã tề tựu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá, tiếng vọng của bước chân và tiếng thì thầm của gió thổi qua khe đá tạo nên một bầu không khí nặng nề, u ám, đầy cảm giác nguy hiểm rình rập. Mùi ẩm mốc và đất mục đặc trưng của hang động càng làm tăng thêm sự trầm mặc.
Lâm Nhất ngồi giữa, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc: Thiên Cơ Lão Nhân với chòm râu bạc phơ như tuyết và đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm; Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt đầy vẻ từng trải giờ đây lộ rõ sự lo lắng; và Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn ẩn mình trong bóng tối, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén và bí ẩn. Một tấm bản đồ thô sơ, được vẽ vội trên nền đá phẳng, trở thành trung tâm của cuộc thảo luận.
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, ít biểu cảm nhưng từng lời đều rõ ràng, dứt khoát, mang theo những thông tin tối mật mà nàng đã thu thập được. “Thiên Đạo Môn... đang hỗn loạn. Lã Bất Phàm đã ra lệnh thanh trừng những kẻ 'phản bội', củng cố quyền lực. Hàng loạt trưởng lão và đệ tử có liên hệ với chúng ta, hoặc chỉ đơn thuần là có dấu hiệu hoài nghi, đã bị bắt giữ hoặc bị giết. Hắn đang cố gắng vá víu lại những lỗ hổng trong cái vỏ bọc quyền lực đã mục ruỗng của mình, nhưng sự chia rẽ đã quá sâu sắc.” Nàng dừng lại một chút, đôi mắt sắc bén quét qua từng người, rồi tiếp tục, giọng nói càng thêm trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng: “Nhưng nguy hiểm hơn là Hắc Ám Cung... Chúng đã bộc lộ rõ hơn những âm mưu thâm độc của chúng. Kẻ đứng sau... bắt đầu lộ diện. Dường như, biến cố tại Thanh Vân Tông đã đẩy chúng vào thế phải hành động mạnh mẽ hơn, không còn che giấu. Những dấu hiệu cho thấy ‘Đại Thực Hồn’ hoặc ‘U Ám Chi Chủ’ đang có những động thái bí ẩn, chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn, vượt xa tầm hiểu biết thông thường của chúng ta.”
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, lắng nghe từng lời. Hắn biết, Lã Bất Phàm chỉ là một quân cờ, dù tàn độc và tham lam, nhưng kẻ đứng sau Hắc Ám Cung mới là mối họa thực sự. Sự thật này đã luôn là một gánh nặng trong lòng hắn, một nỗi ưu tư về cái ác đang xâm chiếm hồng trần.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian. Y thở dài một tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng mang theo sự lo lắng sâu sắc: “Kẻ địch lộ diện càng nhiều, con đường của chúng ta càng rõ ràng. Nhưng cũng càng nguy hiểm gấp bội. Chúng không chỉ tìm kiếm sức mạnh, mà còn muốn thôn tính linh hồn của thế gian này. Chúng ta cần một chiến lược toàn diện, không chỉ là sức mạnh thuần túy để đối kháng. Chúng ta cần tìm kiếm những ‘Tâm Hạch Chi Địa’ đã bị lãng quên từ thời thượng cổ, những nơi chứa đựng linh khí thuần khiết nhất, nơi 'Chân Đạo' từng hưng thịnh. Hoặc có thể là những ‘bí pháp cổ xưa’ đã thất truyền, để cường hóa liên minh của chúng ta, không chỉ về thể chất mà còn về tâm hồn. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể chống lại sự tha hóa đến từ tận cùng bóng tối.” Lão nhân biết, cuộc chiến này sẽ không thể thắng bằng võ lực đơn thuần, mà phải bằng trí tuệ và sự kiên định của 'Chân Đạo'.
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, sau khi lắng nghe, trầm ngâm một lát rồi lên tiếng, giọng nói tuy vẫn hào sảng nhưng chứa đựng sự lo lắng rõ rệt: “Thiên Cơ Lão Nhân nói đúng. Nhưng để có thể đối đầu với chúng, tài nguyên là vấn đề lớn. Dù Vương Đại Phúc đã chuẩn bị hết sức mình, gom góp được một lượng lớn lương thực, thuốc men và vật tư cần thiết, nhưng cuộc chiến này sẽ tiêu hao vô cùng lớn, vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Chúng ta cần thêm nguồn cung, cần những linh thạch, đan dược, vũ khí. Những ‘Tâm Hạch Chi Địa’ mà lão nhân nhắc đến có thể không chỉ là nơi phục hồi linh khí, mà còn là chìa khóa cho nguồn tài nguyên dồi dào, những bí mật đã bị chôn vùi. Nếu không, liên minh của chúng ta, dù có 'Chân Đạo' dẫn lối, cũng khó mà duy trì được lâu dài.” Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực trước gánh nặng hậu cần.
Lâm Nhất lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi hắn khẽ gật đầu, đôi khi lại đưa ra một câu hỏi sắc bén, như một tia sáng xuyên qua màn sương mù của sự phức tạp. Hắn biết, con đường này không hề đơn giản, không chỉ là chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn là chiến đấu với sự thiếu thốn, với nỗi sợ hãi, với sự hoài nghi bên trong mỗi người. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai, nhưng cũng hiểu rằng, đây là lúc cần phải đưa ra những quyết sách mang tính sống còn. Hắn nhìn tấm bản đồ thô sơ, những đường nét đơn giản nhưng lại chứa đựng vận mệnh của vô số sinh linh. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," hắn thầm nhủ, "nhưng con đường của 'Chân Đạo' phải luôn là dòng chảy hướng về phía ánh sáng, dù có phải vượt qua bao ghềnh thác."
Cuộc họp kéo dài cho đến khi ánh nắng buổi trưa dần tàn, để lại trong hang động một bầu không khí ẩm lạnh và tối tăm như vốn có. Những quyết định quan trọng đã được đưa ra, những kế hoạch sơ bộ đã được vạch ra. Cả đoàn người bước ra khỏi hang, hít thở không khí trong lành của U Cốc, mang theo những chiến lược nặng nề nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
***
Khi màn đêm buông xuống U Cốc, mang theo cái lạnh cắt da và những cơn gió nhẹ thoảng qua, những ngọn lửa trại bắt đầu bập bùng, xua đi bóng tối và sưởi ấm không gian. Mùi khói củi khô, mùi thảo mộc từ dược liệu và mùi thức ăn giản dị hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường giữa sự khắc nghiệt của thung lũng. Tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng than thở yếu ớt của những người bị thương, và cả tiếng gió rít qua khe núi, tất cả tạo nên một bản hòa âm trầm buồn nhưng đầy sức sống. Bầu trời đầy sao, nhưng một phần vẫn bị làn sương mù mỏng che khuất, tựa như một tấm màn bí ẩn phủ lên số phận của những con người nơi đây.
Lâm Nhất ngồi giữa một nhóm đệ tử và trưởng lão Thiên Đạo Môn mới gia nhập. Khuôn mặt họ vẫn còn hốc hác, đôi mắt chứa đựng sự hoang mang, mất mát niềm tin cũ, nhưng cũng đã le lói một tia hy vọng mới. Hắn không nói nhiều về chiến lược hay kế hoạch lớn lao, mà chỉ lắng nghe, lắng nghe từng câu hỏi, từng nỗi sợ hãi, từng lời than thở. Hắn cầm Phù Trần Mộc trong tay, thỉnh thoảng khẽ vuốt ve, sự trầm tĩnh của hắn như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, hoạt bát đi lại giữa đám đông, phân phát thức ăn và nước uống nóng. Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng như một làn gió mát xua tan đi sự nặng nề trong không khí. Nàng cố gắng pha trò, trêu chọc vài đệ tử trẻ, mang đến chút tiếng cười hiếm hoi. “Mọi người ăn đi! Vương Đại Phúc đã dốc hết tiền túi để mua đấy! Ăn no rồi mới có sức mà tu 'Chân Đạo' chứ!” nàng cười khúc khích, rồi quay sang Lâm Nhất, ánh mắt tinh nghịch nhưng đầy quan tâm. “Đúng vậy! Mọi người đừng lo, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua! Có Lâm Nhất ở đây, không gì là không thể!”
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, cũng đi theo Tô Mạt Nhi, đảm bảo ai cũng có phần. Hắn khéo léo động viên, đôi khi pha chút hài hước: “Cứ ăn đi, ăn đi! Người là vàng, của là ngọc! Còn người thì còn của, lo gì! Chỉ sợ không có sức mà hưởng thôi!” Giọng nói sang sảng của hắn mang lại cảm giác an tâm cho mọi người.
Một đệ tử Thiên Đạo Môn cũ, một thanh niên trẻ tuổi với ánh mắt vẫn còn run rẩy vì ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến, khẽ hỏi Lâm Nhất, giọng nói nghẹn ngào: “Lâm Nhất... chúng ta... đã đi sai đường sao? Tiên đạo... là gì khi những người đứng đầu lại tàn độc đến vậy? Chúng ta đã tin tưởng, đã cống hiến cả đời...”
Lâm Nhất nhìn y, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. Hắn biết, nỗi đau này không thể xoa dịu bằng những lời nói sáo rỗng. Hắn chậm rãi nói, giọng điệu ôn hòa nhưng mỗi câu chữ đều thấm đẫm triết lý, như dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn: “Tiên đạo không nằm ở lời thề hay danh xưng, mà ở lương tri. Chân Đạo không cần phép tắc huyền ảo, chỉ cần lòng người thanh tịnh. Nó là sự thấu hiểu vạn vật, là lòng trắc ẩn với mọi sinh linh, là gánh vác trách nhiệm với hồng trần gian nan này. Các ngươi không sai, chỉ là đã bị lừa dối bởi những kẻ khoác áo tiên nhân mà lòng dạ như quỷ dữ. Giờ đây, chúng ta hãy cùng nhau tìm lại con đường chân chính. Con đường ấy có thể không dẫn đến sự bất tử, nhưng sẽ dẫn đến sự an lạc trong tâm hồn, đến sự hòa hợp với thiên địa, đến ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.”
Hắn kể cho họ nghe một câu chuyện giản dị về một cây cổ thụ đã trải qua bao phong ba bão táp, bị sét đánh, bị sâu đục khoét, nhưng vẫn kiên cường bám rễ vào đất mẹ, vẫn vươn cành lá xanh tươi, bởi vì nó mang trong mình hạt mầm của sự sống, của hy vọng. Hắn nói rằng, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo nên kỳ tích. Lời lẽ của Lâm Nhất không hoa mỹ, nhưng chân thành, mộc mạc, thấm sâu vào lòng người, dần xua đi lớp sương mù hoài nghi và tuyệt vọng, gieo vào lòng họ những hạt mầm 'Chân Đạo' mới.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi gần đó, sau khi hoàn thành việc chữa trị ban đầu, nàng lặng lẽ quan sát Lâm Nhất. Ánh mắt nàng ấm áp, tựa như ngọn lửa trại đang bập bùng, sưởi ấm tâm hồn. Nàng cảm nhận được gánh nặng mà hắn đang mang vác, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và lòng nhân ái vô bờ bến của hắn. Nàng tin rằng, dù con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng với 'Chân Đạo' trong tâm và sự đoàn kết của những linh hồn đã được thanh lọc, họ sẽ vượt qua tất cả.
Lâm Nhất nhìn những khuôn mặt đang dần lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn những ánh mắt đã bắt đầu ánh lên sự quyết tâm, dù vẫn còn chút mệt mỏi. Hắn biết, họ là những hạt giống quý giá, những linh hồn đã từng lạc lối nhưng giờ đây đã tìm thấy ánh sáng. Cuộc chiến sắp tới không chỉ là cuộc chiến giành lấy sự sống còn, mà còn là cuộc chiến giành lấy linh hồn của thế giới này, giành lấy niềm tin vào 'Chân Đạo'. Đêm lạnh và gió vẫn rít, nhưng quanh ngọn lửa trại, một cộng đồng mới đang hình thành, một liên minh của những trái tim chân chính, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, hướng về phía bình minh đang dần ló rạng.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự ấm áp từ ngọn lửa. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn thì thầm, như một lời thề nguyện, một lời hứa với chính mình và với những người tin tưởng hắn. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy rình rập, đặc biệt là khi kẻ thù lớn hơn – 'U Ám Chi Chủ' hoặc 'Đại Thực Hồn' – đang dần lộ diện. Nhưng hắn biết, họ không còn đơn độc nữa. Những linh hồn đã được thức tỉnh sẽ cùng nhau dệt nên một thiên trường ca mới cho 'Chân Đạo', viết tiếp câu chuyện về sự kiên cường và lòng nhân ái của con người giữa biển khổ hồng trần.