Vô tiên chi đạo
Chương 398

Hắc Ám Chi Trảo: Khai Thác Tiền Tiêu

5604 từ
Mục tiêu: Dẫn dắt một cuộc giao tranh nhỏ nhưng mang tính quyết định, nơi liên minh của Lâm Nhất giành được lợi thế chiến lược quan trọng.,Làm suy yếu tinh thần và làm xáo trộn kế hoạch của phe Thiên Đạo Môn/Hắc Ám Cung trước đại chiến tổng lực (Ch.400).,Thể hiện sự phối hợp nhịp nhàng và sức mạnh tổng hợp của liên minh 'Chân Đạo' dưới sự lãnh đạo của Lâm Nhất, bao gồm cả những thành viên mới.,Củng cố niềm tin của các đồng minh vào 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua hành động và kết quả.,Thiết lập bối cảnh cho những cuộc đối đầu lớn hơn, đặc biệt là với 'Đại Thực Hồn' hoặc 'U Ám Chi Chủ'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Trưởng lão Thiên Đạo Môn (chính trực), Đệ tử Thiên Đạo Môn (cũ), Thủ hạ của Lã Bất Phàm
Mood: Tense, Strategic, Determined, Reflective
Kết chương: [object Object]

Đêm lạnh và gió vẫn rít, nhưng quanh ngọn lửa trại, một cộng đồng mới đang hình thành, một liên minh của những trái tim chân chính, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, hướng về phía bình minh đang dần ló rạng. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của đêm và sự ấm áp từ ngọn lửa. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn thì thầm, như một lời thề nguyện, một lời hứa với chính mình và với những người tin tưởng hắn. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy rình rập, đặc biệt là khi kẻ thù lớn hơn – 'U Ám Chi Chủ' hoặc 'Đại Thực Hồn' – đang dần lộ diện. Nhưng hắn biết, họ không còn đơn độc nữa. Những linh hồn đã được thức tỉnh sẽ cùng nhau dệt nên một thiên trường ca mới cho 'Chân Đạo', viết tiếp câu chuyện về sự kiên cường và lòng nhân ái của con người giữa biển khổ hồng trần.

***

Sâu trong lòng thung lũng bí mật, nơi những vách đá sừng sững ôm lấy một dải đất bằng phẳng, ánh nến từ lều chỉ huy tạm bợ vẫn lung linh, xuyên qua lớp vải bố thô sờn, vẽ nên những vệt sáng lay động trên nền đất. Tiếng gió đêm xào xạc qua tán lá cây cổ thụ mờ ảo phía xa, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không dứt, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, xen lẫn mùi thảo mộc dịu nhẹ từ các lều y tế được dựng tạm, cùng chút khói bếp thoang thoảng từ những bếp lửa vừa tàn, tất cả quyện vào nhau, đánh thức những giác quan đang chìm trong sự cảnh giác cao độ. Bầu không khí trong lều chỉ huy căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng ẩn sâu trong đó, vẫn là một niềm quyết tâm sắt đá và ánh lửa hy vọng chưa bao giờ tắt.

Lâm Nhất ngồi giữa, dáng người gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại mang vẻ trầm tư thường trực, phản chiếu ánh nến chập chờn như hai vì sao lạc giữa biển đêm. Hắn khoác trên mình chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm, không khoa trương. Bên cạnh hắn là Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết. Đôi mắt tinh anh của y, ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, đang nheo lại nhìn vào cuộn bản đồ cũ kỹ trải giữa bàn. Cây quải trượng bằng gỗ mục của y đặt nghiêng bên cạnh, như một vật tùy thân đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của nhân thế.

Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vừa trở về sau chuyến trinh sát, đứng nép mình trong góc lều, thân hình nhỏ nhắn của nàng thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, như một phần không thể tách rời của màn đêm. Nàng luôn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn, chứa đựng vô vàn thông tin và những cảnh tượng kinh hoàng vừa thu thập được. Nàng cất giọng thì thầm, tiếng nói khẽ khàng, lạnh lùng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự thật phũ phàng: “Tiền tiêu này không lớn, nhưng là nút thắt trên tuyến vận chuyển linh thạch và thông tin của chúng. Hơn nữa, ta cảm nhận được một luồng tà khí rất mạnh mẽ, có thể liên quan đến ‘Đại Thực Hồn’ đang dần hình thành.” Nàng đưa ngón tay mảnh mai, đeo găng đen, chỉ vào một điểm đỏ mới được đánh dấu trên bản đồ – ‘Tiền Tiêu Hắc Ám’, nằm sâu trong một hẻm núi hiểm trở.

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt sắc bén của y quét qua bản đồ, rồi dừng lại trên điểm đỏ đó, như thể muốn nhìn xuyên thấu vào mọi bí ẩn ẩn chứa bên trong. Giọng y trầm ấm, chậm rãi, mang theo sự bình thản trước mọi biến động, dù lời nói lại ẩn chứa điềm gở: “Đây là ‘Hắc Ám Chi Trảo’ mà bọn chúng đã giăng ra. Nếu nhổ được nó, không chỉ cắt đứt nguồn cung, mà còn giáng một đòn mạnh vào tinh thần địch. Đặc biệt, nếu ‘Đại Thực Hồn’ đang thực sự được nuôi dưỡng tại đó, việc phá hủy tiền tiêu này sẽ làm chậm bước tiến của chúng, cho chúng ta thêm thời gian.” Y ngừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lâm Nhất, như muốn thăm dò ý nghĩ của hắn.

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu mọi thông tin, mọi khả năng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm xuyên qua lớp đạo bào mỏng manh, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định vẫn bùng cháy. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đấu sức mạnh đơn thuần, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và quan trọng nhất, là của lòng trắc ẩn. Hắn chậm rãi nói, giọng nói ôn hòa nhưng mỗi câu chữ đều mang sức nặng của một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn: “Chúng ta sẽ hành động. Nhưng không phải bằng sự tàn sát, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Giáng đòn vào chỗ yếu nhất của chúng: sự mất niềm tin. Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy một tiền tiêu, mà sẽ phá vỡ một phần ảo vọng về ‘tiên đạo’ giả tạo mà Lã Bất Phàm và Hắc Ám Cung đang gieo rắc.”

Hắn đưa tay khẽ chạm vào bản đồ, ánh mắt dõi theo con đường gập ghềnh dẫn đến Tiền Tiêu Hắc Ám. “Mạc Linh, ngươi đã nắm rõ địa hình và lực lượng phòng thủ chứ?”

Dạ Ảnh Thích Khách gật đầu, “Ta đã thăm dò kỹ lưỡng. Có ba trạm gác bên ngoài, mỗi trạm có khoảng mười thủ hạ. Bên trong tiền tiêu, có khoảng năm mươi tên, trong đó có ba tên cấp cao, tu vi không dưới Kết Đan kỳ. Chúng canh giữ một ‘huyết trì’ nhỏ ở trung tâm, nơi tà khí mạnh nhất.” Nàng dừng lại, giọng nói khẽ chùng xuống, “Và… ta còn phát hiện dấu vết của những linh hồn phàm nhân bị hút cạn.”

Nghe đến đây, khuôn mặt Lâm Nhất thoáng hiện vẻ bi thương. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực, quá nhiều sinh linh vô tội bị vùi dập bởi những kẻ tự xưng là tiên nhân. Nỗi đau ấy, dù đã chai sạn theo năm tháng, vẫn âm ỉ cháy trong lòng hắn. “Vô Tiên là một thiên trường ca về hành trình truy tầm tiên đạo, nơi mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.” Hắn nhớ lại những lời sư phụ đã dạy, những lời đã dẫn lối hắn qua bao phong ba bão táp. “Chúng ta không thể để những linh hồn vô tội ấy tiếp tục bị giày vò. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là phá hủy tiền tiêu, mà còn là giải cứu những sinh linh khốn khổ đó.”

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thở dài, đôi mắt y lộ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kiên định. “Lâm Nhất nói đúng. Con đường của chúng ta, ‘Chân Đạo’, không chấp nhận sự hy sinh vô nghĩa. Nhưng để đạt được mục tiêu, chúng ta cần một kế hoạch thật chi tiết.”

Lâm Nhất gật đầu. Hắn nhìn Mạc Linh, “Ngươi sẽ dẫn đường, vô hiệu hóa các trạm gác bên ngoài. Huyết Kiếm Khách sẽ đi cùng ngươi, đảm bảo không có kẻ nào lọt lưới gây báo động. Ta và một vài đệ tử Thiên Đạo Môn cũ sẽ đột nhập vào bên trong, tập trung vào việc hóa giải tà khí và giải cứu phàm nhân. Chúng ta sẽ tận dụng sương mù dày đặc rạng sáng để hành động.”

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn đứng lặng lẽ ở một góc, áo choàng đen của y như hòa vào bóng tối. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, ẩn chứa sự u uất, giờ đây ánh lên một tia sáng quyết đoán. Y ít nói, nhưng hành động luôn dứt khoát. Nghe Lâm Nhất phân công, y chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời, như một thanh kiếm đã được rút ra khỏi vỏ, sẵn sàng lao vào trận chiến.

Các đệ tử Thiên Đạo Môn cũ, những người đã từng hoang mang nhưng giờ đây đã tìm thấy ánh sáng từ ‘Chân Đạo’ của Lâm Nhất, cũng tập trung lắng nghe. Y phục của họ còn rách rưới, có vài vết thương chưa lành, nhưng ánh mắt họ đã có tia sáng hy vọng và sự kiên định. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cơ hội để chuộc lỗi, để khẳng định lại niềm tin của mình vào một con đường chân chính.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hình dung lại bố cục của tiền tiêu, dòng chảy của tà khí, và những linh hồn phàm nhân đang bị giam hãm. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa cảnh vật và lòng người, giữa những vách đá lạnh lẽo và những trái tim đang run rẩy. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giành lấy sự sống còn, mà còn là cuộc chiến giành lấy linh hồn của thế giới này, giành lấy niềm tin vào ‘Chân Đạo’. Đêm đã về khuya, ánh nến dần tàn, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, soi rọi con đường phía trước, dù còn nhiều gian nan, hiểm nguy. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo nên kỳ tích.”

***

Rạng sáng, màn sương mù dày đặc như một tấm chăn khổng lồ bao phủ khắp thung lũng hẻo lánh, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn vài bước chân. Không khí lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, làm cho mỗi hơi thở đều mang theo một làn khói trắng mờ ảo. Tiền Tiêu Hắc Ám, một công trình tạm bợ được dựng lên từ những tảng đá đen thô kệch và gỗ mục sần sùi, ẩn mình một cách hoàn hảo trong bức màn sương. Những ngọn đuốc tẩm dầu lạ, tỏa ra ánh sáng đỏ quạch và mùi khói khét lẹt, chỉ càng làm tăng thêm vẻ u ám, căng thẳng cho nơi đây. Tiếng gió rít qua khe đá, nghe như những lời thì thầm ma quái, hòa cùng tiếng bước chân tuần tra đều đặn của những thủ hạ Lã Bất Phàm, tạo nên một bản nhạc rùng rợn. Thỉnh thoảng, một tiếng động lạ từ sâu trong tiền tiêu vọng ra, khiến không gian vốn đã tràn ngập tà khí nay càng thêm phần đáng sợ.

Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, với thân hình nhỏ nhắn được che phủ bởi y phục màu đen tuyền, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma giữa màn sương. Nàng dẫn đầu đội hình tinh nhuệ, bao gồm Lâm Nhất, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, và ba đệ tử Thiên Đạo Môn cũ. Mỗi bước chân của họ đều nhẹ như không, khéo léo lách qua những tảng đá đen gồ ghề, ẩn mình hoàn hảo trong bức màn sương mù dày đặc. Huyết Kiếm Khách đi ngay sau Mạc Linh, áo choàng đen của y bay nhẹ trong gió, thanh kiếm cổ màu huyết đeo bên hông như một phần kéo dài của thân thể y. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của y quét nhanh qua mọi ngóc ngách, cảnh giác cao độ.

Lâm Nhất, với khuôn mặt thư sinh và đôi mắt trầm tư, bước đi một cách điềm đạm. Hắn cảm nhận được luồng tà khí nồng đậm tỏa ra từ tiền tiêu, một mùi tanh tưởi thoang thoảng của xác thối và máu tươi hòa lẫn vào không khí lạnh lẽo. Mùi âm khí này không chỉ dừng lại ở khứu giác, mà còn len lỏi vào tâm hồn, gợi lên những hình ảnh kinh hoàng về sự tha hóa và tàn bạo. Hắn biết, phía trước không chỉ là kẻ thù, mà còn là những linh hồn đang bị giày vò.

Họ ẩn mình giữa những tảng đá đen lớn, cách trạm gác đầu tiên không xa. Những thủ hạ của Lã Bất Phàm, vận y phục tối màu, mang dấu hiệu của Thiên Đạo Môn đã bị tha hóa, vẻ mặt ngạo mạn và khí tức hung hãn, đang tuần tra một cách lơ đễnh. Chúng dường như không hề đề phòng, bởi có lẽ chúng tin rằng không ai dám xâm phạm vào lãnh địa của Hắc Ám Cung giữa màn đêm và sương mù dày đặc như vậy.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng y trầm thấp, lạnh lẽo, như lưỡi kiếm đang rỉ sét: “Bọn chúng không hề đề phòng. Ta có thể mở đường.” Ánh mắt sắc lạnh của y lướt qua những kẻ địch, như thể đã nhìn thấy kết cục của chúng. Y luôn là người hành động dứt khoát, ít lời, nhưng mỗi khi lên tiếng, đều mang theo một ý chí kiên định và sự tàn khốc.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tư của hắn vẫn không đổi. “Không cần đổ máu vô ích.” Hắn nói, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy kiên quyết. “Chúng ta sẽ làm chúng tự sụp đổ từ bên trong. Mỗi sinh mạng được cứu, mỗi ngọn lửa hy vọng được thắp lên, sẽ là một đòn giáng mạnh hơn vạn lần vào sự ngạo mạn và lòng tin mù quáng của chúng.” Hắn tin rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở sự hủy diệt, mà ở sự cứu rỗi.

Dạ Ảnh Thích Khách nhìn Lâm Nhất, đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên một tia hiểu biết. Nàng đã quen với cách hành động khác biệt của Lâm Nhất, không phải là sự bùng nổ sức mạnh, mà là trí tuệ và lòng trắc ẩn. Nàng khẽ gật đầu, rồi lại chỉ tay về phía trung tâm tiền tiêu, nơi luồng tà khí cuộn lên mạnh mẽ nhất, như một cột khói đen đang vươn lên giữa sương mù. “Tà khí này… có vẻ chúng đang dùng sinh linh phàm nhân để nuôi dưỡng một thứ gì đó. Luồng khí tức của ‘Đại Thực Hồn’ đang ngày càng rõ rệt.”

Nghe Mạc Linh nói, Lâm Nhất cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ trỗi dậy trong lòng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của Lã Bất Phàm và Hắc Ám Cung, nhưng việc lợi dụng sinh linh phàm nhân, những kẻ yếu ớt nhất trong hồng trần, để nuôi dưỡng tà vật lại là một tội ác không thể tha thứ. Hắn hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí, để cơn giận không làm lu mờ lý trí. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Mạc Linh bắt đầu hành động. Thân hình nhỏ nhắn của nàng như tan vào màn sương, di chuyển không một tiếng động, không một dấu vết. Nàng là hiện thân của bóng tối, của sự hiệu quả tuyệt đối. Chỉ trong chốc lát, ba trạm gác bên ngoài đã bị vô hiệu hóa. Các thủ hạ đang tuần tra, những kẻ vừa còn ngạo mạn cười đùa, giờ đã nằm im lìm trên nền đất lạnh, không một vết thương rõ ràng, chỉ đơn thuần là đã ngất đi hoặc bị phong bế kinh mạch một cách tài tình. Không có tiếng động lớn, không có sự hỗn loạn, mọi thứ diễn ra một cách lặng lẽ và nhanh chóng.

Sau khi các trạm gác bên ngoài được xử lý, Lâm Nhất cùng Huyết Kiếm Khách và ba đệ tử Thiên Đạo Môn cũ bắt đầu đột nhập vào bên trong tiền tiêu. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng phía trước họ, ánh sáng đỏ quạch từ những ngọn đuốc tẩm dầu lạ đã hiện rõ hơn, cùng với mùi âm khí nồng nặc và mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, khiến những đệ tử trẻ tuổi phải cau mày.

“Cẩn thận.” Lâm Nhất khẽ nhắc nhở, giọng nói trầm thấp như tiếng gió thoảng qua. Hắn đưa tay ra hiệu, và cả nhóm di chuyển một cách đồng bộ, nhẹ nhàng như những chiếc lá rơi. Những tảng đá đen gồ ghề dưới chân, cảm giác ẩm ướt của sương mù trên da thịt, và hơi lạnh buốt của buổi rạng sáng, tất cả đều được cảm nhận rõ ràng, nhưng không ai để tâm đến, bởi sự tập trung của họ đã dồn hết vào mục tiêu phía trước.

Họ tiến sâu vào bên trong tiền tiêu, tiếng gió rít qua những khe hở của công trình thô kệch, tạo nên những âm thanh kỳ dị. Từ sâu bên trong, một luồng tà khí càng lúc càng mạnh mẽ hơn, như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy trái tim của mỗi người. Lâm Nhất biết, họ đã đến gần trung tâm, nơi mà sự tàn bạo của Hắc Ám Cung đang được phơi bày một cách trần trụi nhất. Và nơi ấy, hắn sẽ đối mặt với không chỉ là kẻ thù, mà còn là nỗi đau của hồng trần, của những linh hồn vô tội đang chờ được cứu rỗi.

***

Khi đột nhập vào trung tâm Tiền Tiêu Hắc Ám, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Lâm Nhất và các đồng đội. Đó là một khu vực hình tròn, được bao quanh bởi những ký hiệu tà thuật cổ quái vẽ bằng máu tươi, tỏa ra ánh sáng đỏ quỷ dị. Chính giữa khu vực đó là một 'Huyết Trì' nhỏ, đang sôi sục sùng sục, bốc lên những làn khói đen kịt mang theo mùi máu tươi nồng nặc, mùi tanh tưởi của xác thối và mùi âm khí đậm đặc. Hơi nóng từ huyết trì bốc lên, đối lập hoàn toàn với không khí lạnh lẽo bên ngoài. Tiếng máu sôi nhẹ, như tiếng thì thầm của quỷ dữ, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe hở của tiền tiêu, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Và từ một góc khuất, tiếng than khóc yếu ớt của những phàm nhân bị giam cầm vọng lại, như những sợi tơ mỏng manh đang kéo căng trái tim Lâm Nhất.

Xung quanh huyết trì, vài thủ hạ cấp cao của Lã Bất Phàm đang giám sát, vẻ mặt chúng tự phụ, kiêu ngạo, ánh mắt đầy vẻ thích thú khi nhìn vào cảnh tượng tàn bạo trước mặt. Thân hình của chúng vận y phục tối màu, mang dấu hiệu của Hắc Ám Cung, khí tức hung hãn tỏa ra, như những ác quỷ đội lốt người.

Lâm Nhất nhìn thấy một nhóm phàm nhân đang bị giam giữ trong lồng sắt, cơ thể tiều tụy, làn da xanh xao, đôi mắt vô hồn, như những ngọn nến sắp tàn. Hắn cảm nhận được linh hồn của họ đang bị hút cạn từng chút một, để nuôi dưỡng cho huyết trì tà ác kia. Cơn giận bùng lên trong lòng Lâm Nhất, dữ dội như ngọn lửa thiêu đốt, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, đây không phải là lúc để cảm xúc lấn át lý trí. Hắn cần phải hành động, một cách dứt khoát và hiệu quả.

“Các ngươi đã tha hóa đến mức này sao….” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói của hắn lạnh lẽo nhưng đầy bi thương, ánh mắt hắn như xuyên thấu vào tận cùng sự tàn ác của những kẻ trước mặt. Hắn không trực tiếp tấn công, bởi hắn biết, sức mạnh của hắn không nằm ở sự hủy diệt, mà ở sự cứu rỗi, ở ‘Vô Tiên Chi Đạo’ mà hắn đã dày công tu luyện.

Một thủ hạ cấp cao, với khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt đỏ ngầu, đột nhiên quay đầu lại, hắn nhận ra Lâm Nhất và gào lên, giọng nói đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ: “Ngươi… Lâm Nhất! Ngươi dám phá hoại đại sự của thiếu chủ!” Hắn vừa dứt lời, đã vung tay phóng ra một luồng hắc khí về phía Lâm Nhất.

Nhưng trước khi hắc khí kịp chạm vào Lâm Nhất, một bóng đen đã lướt qua nhanh như chớp. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với kiếm chiêu nhanh như một tia điện, đã xuất hiện ngay trước mặt thủ hạ kia. Thanh kiếm cổ màu huyết của y vút qua không trung, phát ra tiếng “xoẹt” nhẹ như tiếng gió, nhưng lại mang theo một sát khí kinh hoàng. “Các ngươi không xứng đáng sống.” Y nói, giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát, không chút cảm xúc. Lưỡi kiếm sáng loáng, mang theo ánh sáng đỏ rực của máu, đã kết thúc sinh mạng của tên thủ hạ cấp cao trong nháy mắt, không gây ra một tiếng động lớn nào ngoài tiếng đổ rầm của thân xác.

Cùng lúc đó, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh đã ra tay. Thân hình nàng như làn khói, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các thủ hạ khác, mỗi động tác đều gọn gàng, nhanh chóng. Kim châm của nàng, sắc bén như nọc độc của rắn, đã phong bế kinh mạch của những kẻ địch còn lại, khiến chúng ngã gục xuống đất mà không kịp phát ra một tiếng kêu. Mọi thứ diễn ra trong tích tắc, gần như không có tiếng động, giữ cho sự yên tĩnh của tiền tiêu không bị phá vỡ.

Trong khi Huyết Kiếm Khách và Dạ Ảnh Thích Khách tiêu diệt những kẻ cản đường, Lâm Nhất đã bắt đầu hành động. Hắn không dùng phép thuật tấn công, mà vận dụng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của mình. Một luồng linh khí thuần khiết, ẩn chứa lòng trắc ẩn và sự thanh tịnh, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn. Ánh sáng thuần khiết này đối lập hoàn toàn với âm khí và tà khí nồng đậm bao trùm huyết trì. Linh khí của hắn, không ồ ạt, không phô trương, mà nhẹ nhàng len lỏi vào từng ký hiệu tà thuật cổ quái trên mặt đất, từng góc khuất của huyết trì, như dòng nước mát lành tưới vào mảnh đất khô cằn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự đau khổ của những linh hồn phàm nhân đang bị hút cạn. Hắn truyền linh khí của mình vào từng sợi tơ tà thuật, từng mạch máu đang sôi sục trong huyết trì. Dòng linh khí thuần khiết ấy như một liều thuốc giải độc, từ từ hóa giải tà khí, làm tan rã những ký hiệu ma quái. Huyết trì đang sôi sục dần trở nên yên ắng, những làn khói đen kịt bắt đầu loãng đi, và mùi tanh tưởi cũng dần phai nhạt.

Cùng lúc đó, ba đệ tử Thiên Đạo Môn cũ, với ánh mắt kiên định, đã nhanh chóng lao đến giải cứu các phàm nhân. Họ cẩn thận mở lồng sắt, đưa những người tiều tụy ra ngoài, dùng chút linh lực còn sót lại của mình để trấn an và truyền một chút sinh khí cho họ. Một trong số họ còn thu giữ được một số tài liệu quan trọng nằm rải rác trên bàn của thủ hạ cấp cao, những bản đồ và ghi chép về các điểm tụ linh khí mà Hắc Ám Cung đang tìm kiếm.

Khi linh khí thuần khiết của Lâm Nhất lan tỏa khắp trung tâm tiền tiêu, những tiếng than khóc yếu ớt của phàm nhân dần biến mất, thay vào đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tiều tụy, nhưng giờ đã ánh lên một tia hy vọng. Hắn cảm nhận được sự giải thoát của những linh hồn bị giam hãm, và một cảm giác an lạc lan tỏa trong tâm hồn hắn. Hắn mở mắt, nhìn những khuôn mặt phàm nhân đang dần lấy lại chút sinh khí, nhìn những đệ tử Thiên Đạo Môn cũ đang cẩn thận chăm sóc họ. Chiến thắng này không chỉ là một cuộc giao tranh, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho ‘Chân Đạo’ mà hắn đang theo đuổi: “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chân tâm vĩnh viễn không đổi.” Hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía bình minh đang dần ló rạng ngoài khung cửa sổ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, tô điểm cho những vách đá sừng sững của thung lũng một sắc màu diễm lệ mà buồn bã. Không khí dịu mát của buổi chiều tà, mang theo chút se lạnh của đêm sắp về, len lỏi qua từng tán lá, xoa dịu những căng thẳng còn vương vấn trong lòng người. Liên Minh Căn Cứ, giờ đây đã trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười trong trẻo của những đứa trẻ được giải cứu, hòa cùng tiếng y sĩ hướng dẫn tận tình, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của hy vọng. Mùi thảo mộc tươi mát từ các lều y tế, mùi đồ ăn ấm nóng đang bốc lên từ các bếp lửa mới, cùng mùi đất sạch sau khi đã được dọn dẹp, tất cả quyện vào nhau, đánh thức những giác quan, mang đến một cảm giác an yên hiếm có.

Đoàn người trở về căn cứ trong niềm hân hoan, những khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm dài chiến đấu, giờ đây đã giãn ra, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng khi đã hoàn thành nhiệm vụ và giải cứu được những sinh linh vô tội. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây rạng rỡ niềm vui, cùng với Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái, đã lập tức bắt tay vào việc chăm sóc những người được giải cứu. Nàng nhẹ nhàng xoa dịu nỗi sợ hãi của những đứa trẻ, bôi thuốc cho những vết thương của người lớn, và động viên họ bằng những lời lẽ ấm áp. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó.” Nàng khẽ nói với một cụ già, đôi mắt nàng đầy sự đồng cảm.

Quỷ Thủ Y Vương, với bộ kim châm sáng loáng trên tay và bình rượu nhỏ bên hông, nghiêm khắc nhưng tận tâm chỉ đạo các y sĩ. “Cứu người như cứu hỏa! Nhanh lên, nhanh lên! Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Hãy xoa dịu nỗi đau thể xác, và cả nỗi đau trong tâm hồn họ nữa!” Giọng ông sang sảng nhưng chứa đầy sự quan tâm chân thành.

Lâm Nhất đứng bên cạnh Thiên Cơ Lão Nhân, cùng y xem xét những tài liệu thu được từ Tiền Tiêu Hắc Ám. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm ấy càng thêm phần kiên định. Hắn biết, chiến thắng này không chỉ mang lại lợi thế chiến lược mà còn củng cố niềm tin sâu sắc vào con đường ‘Chân Đạo’ của hắn, đặc biệt là trong lòng những người đã từng bị Thiên Đạo Môn mê hoặc.

Mộ Dung Uyển Nhi, sau khi hoàn thành việc chữa trị ban đầu, bước đến bên Lâm Nhất, ánh mắt nàng trìu mến, tựa như ngọn lửa trại đang bập bùng, sưởi ấm tâm hồn. Nàng khẽ nói, giọng điệu dịu dàng như làn gió đêm: “Huynh đã làm rất tốt, Lâm Nhất. Họ đã được cứu. Ánh sáng trong mắt họ đã trở lại, đó là điều quý giá nhất.” Nàng cảm nhận được gánh nặng mà hắn đang mang vác, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và lòng nhân ái vô bờ bến của hắn.

Thiên Cơ Lão Nhân đọc lướt qua các tài liệu, đôi mắt tinh anh của y nheo lại, vẻ mặt trầm ngâm. “Đây… đây là bản đồ các điểm tụ linh khí mà Hắc Ám Cung đang tìm kiếm. ‘Đại Thực Hồn’ có lẽ đã bắt đầu hành động, chúng cần những nguồn năng lượng tinh thuần này để hoàn thiện.” Giọng y trầm ấm, mang theo chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình thản cố hữu. Y đưa bản đồ cho Lâm Nhất, trên đó có đánh dấu những điểm sáng nhấp nháy, nơi mà linh khí thiên địa hội tụ. Đây là những mục tiêu tiếp theo của Hắc Ám Cung, và cũng là những nơi mà liên minh cần bảo vệ.

Lâm Nhất nhìn bản đồ, rồi lại nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. “Cuộc chiến còn dài, nhưng chúng ta đã cho họ thấy, ánh sáng sẽ luôn chiến thắng bóng tối.” Hắn nói, giọng điệu ôn hòa nhưng mỗi câu chữ đều thấm đẫm triết lý, như dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn. Hắn biết, việc phá hủy tiền tiêu này sẽ khiến Lã Bất Phàm tức giận tột độ, có thể dẫn đến việc hắn liên kết sâu hơn với ‘U Ám Chi Chủ’ hoặc tung ra những đòn tấn công tàn độc hơn. Nhưng điều đó không làm hắn nao núng.

Ở một góc khuất của căn cứ, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo lặng lẽ luyện kiếm. Áo choàng đen của y vẫn bay nhẹ trong gió, nhưng ánh mắt lạnh lùng của y giờ đây như có thêm một tia sáng, không còn vẻ u uất như trước. Y đã chứng kiến Lâm Nhất không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của Lâm Nhất đang dần ảnh hưởng đến những người xung quanh, củng cố sự đoàn kết và niềm tin vào con đường chân chính. Kiếm của y, vốn là để đoạt mạng, giờ đây dường như cũng mang thêm một ý nghĩa mới: “Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó.” Y thầm nhủ, ánh mắt hướng về phía Lâm Nhất, nơi ánh sáng thuần khiết của ‘Chân Đạo’ đang bừng lên.

Những người phàm nhân được giải cứu, sau khi được chăm sóc, cũng đã bắt đầu ổn định trở lại. Một vài đứa trẻ đã bắt đầu chơi đùa, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp căn cứ, như những nốt nhạc vui tươi xua tan đi không khí căng thẳng. Những đệ tử Thiên Đạo Môn cũ, những người đã từng lạc lối, giờ đây đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Họ bắt đầu tham gia vào các công việc hậu cần, giúp đỡ những người khác, ánh mắt họ đầy sự quyết tâm và tin tưởng vào Lâm Nhất.

Đêm đã hoàn toàn buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Ánh lửa trại bập bùng, sưởi ấm những trái tim đang tràn đầy hy vọng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự hòa hợp giữa cảnh vật và lòng người. Hắn biết, cuộc chiến sắp tới sẽ còn gian khổ hơn nhiều, với những kẻ thù mạnh mẽ và tàn độc hơn. Đặc biệt là khi bản đồ các điểm tụ linh khí đã nằm trong tay, cho thấy mục tiêu cuối cùng của ‘Đại Thực Hồn’ đang dần được thực hiện. Nhưng hắn cũng biết, họ không còn đơn độc nữa. Những linh hồn đã được thức tỉnh sẽ cùng nhau dệt nên một thiên trường ca mới cho ‘Chân Đạo’, viết tiếp câu chuyện về sự kiên cường và lòng nhân ái của con người giữa biển khổ hồng trần. Con đường ấy có thể không dẫn đến sự bất tử, nhưng sẽ dẫn đến sự an lạc trong tâm hồn, đến sự hòa hợp với thiên địa, đến ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ