Ánh hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, nhưng không phải mọi nơi đều chìm vào tĩnh lặng. Tại chốn Hắc Sát Môn, nơi tà khí ngưng tụ, không gian đặc quánh một vẻ u ám, sương mù dày đặc như những sợi tơ vô hình bám víu lấy mọi vật, phảng phất mùi tanh nồng của huyết tinh và thứ âm khí lạnh lẽo thấu xương. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ cổ quái và hung tợn, những vách đá sừng sững được đẽo gọt thành hình thù quỷ dị, xen kẽ là những tòa điện đá đen kịt, cao vút, ẩn hiện trong màn sương, tựa như những con thú khổng lồ đang nhe nanh. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng quỷ khóc, vọng sâu vào từng ngóc ngách, khiến không khí càng thêm phần rợn người.
Trong đại điện trung tâm, nơi ánh sáng le lói từ những ngọn đuốc tẩm dầu xương khô càng làm bóng tối thêm phần dày đặc, Lã Bất Phàm đang đứng giữa sảnh. Khuôn mặt tuấn tú thường ngày của hắn giờ đây vặn vẹo vì giận dữ, đôi mắt sắc lạnh tràn ngập tơ máu, tựa như hai hố đen sâu thẳm nuốt trọn mọi ánh sáng. Bộ trang phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo mà hắn vẫn thường khoác lên mình, giờ đây như một sự mỉa mai, đối lập hoàn toàn với nội tâm đang cuồng nộ. Hắn vừa nhận được tin thất bại thảm hại tại Tiền Tiêu Hắc Ám, cùng với việc mất đi những dữ liệu quan trọng, khiến sự tự tin và kiêu ngạo thường ngày tan biến, nhường chỗ cho cơn thịnh nộ bạo ngược không thể kìm nén.
“Phàm nhân như kiến cỏ, dám mưu toan làm loạn thiên hạ của ta? Lâm Nhất! Ngươi nghĩ có thể động vào ta sao?!” Lã Bất Phàm gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất hận, vang vọng khắp đại điện, khiến những thủ hạ và vài thủ lĩnh Hắc Ám Cung đang cúi đầu run rẩy phía dưới không khỏi giật mình thon thót. Hắn đập mạnh bàn tay xuống chiếc bàn đá trước mặt. Một tiếng “rầm” long trời lở đất vang lên, bàn đá nứt toác, những mảnh vụn văng tung tóe, làm rung chuyển cả đại điện. Sự phẫn nộ của hắn không chỉ đến từ thất bại chiến thuật, mà còn là sự sỉ nhục cá nhân, là vết nhơ không thể gột rửa lên sự kiêu ngạo bẩm sinh của hắn. Trong tâm khảm Lã Bất Phàm, hắn là thiên tử của trời đất, là người được định mệnh chọn lựa để thống trị hồng trần này, và bất kỳ ai dám cản đường đều phải trả giá đắt. Hắn không chấp nhận thất bại này, và quyết định phải phản công ngay lập tức, với một đòn chí mạng nhất, không chỉ để rửa mối nhục, mà còn để khẳng định quyền uy tuyệt đối.
Một bức thư tình báo từ Tiền Tiêu Hắc Ám, thấm đẫm máu khô, bị hắn ném mạnh xuống đất, văng tung tóe trên nền đá lạnh lẽo. Từng câu chữ trong đó như những mũi kim đâm vào lòng tự tôn của hắn. Hắn không thể tin rằng một tiền tiêu quan trọng, được canh giữ cẩn mật và chứa đựng những bí mật về mục đích tối thượng của Hắc Ám Cung, lại có thể bị phá hủy bởi một nhóm người dưới trướng Lâm Nhất. Cái tên Lâm Nhất, tưởng chừng vô danh tiểu tốt, giờ đây lại trở thành cái gai trong mắt hắn, một mối đe dọa không thể dung thứ. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong, nhưng đôi vai vẫn run lên bần bật. Cơn giận dữ này không chỉ là tức thời, nó còn là sự lo sợ mơ hồ, một cảm giác bất an mà hắn hiếm khi trải qua. Nó khiến hắn càng thêm bạo ngược và mất kiên nhẫn.
Đông Phương Hùng, một trong những thủ lĩnh hàng đầu của Hắc Ám Cung, với vẻ mặt cuồng tín và đôi mắt đầy vẻ tàn độc, bước lên một bước, giọng nói khàn khàn nhưng đầy tự tin: “Thiếu chủ, đã đến lúc chúng ta phải dùng tới biện pháp quyết liệt nhất, để hồng trần này biết ai mới là chủ tể chân chính!” Hắn quỳ xuống, dâng lên một bản đồ cũ kỹ, trên đó có những ký hiệu kỳ lạ và những đường nét đan xen phức tạp. “Chúng ta không thể để những con kiến hôi ấy tiếp tục ngáng đường. Kế hoạch ‘Huyết Tế Thập Vạn’ đã sẵn sàng. Chỉ cần ba điểm tụ linh khí lớn kia, chúng ta sẽ có đủ năng lượng để triệu hồi chân thân của Đại Thực Hồn, biến toàn bộ hồng trần thành lò luyện huyết nhục, và Thiếu chủ sẽ trở thành chủ nhân tuyệt đối của một kỷ nguyên mới!”
Lời nói của Đông Phương Hùng như một làn khói độc, lan tỏa sự tàn bạo và cuồng vọng trong đại điện. Cái gọi là "biện pháp quyết liệt nhất" không chỉ là một kế hoạch quân sự, mà là một nghi thức tà ác, một sự hy sinh khủng khiếp để đạt được sức mạnh tối thượng. Lã Bất Phàm nhìn bản đồ, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn biết kế hoạch này sẽ gây ra thảm họa khôn lường cho vô số sinh linh, nhưng trong cơn cuồng nộ và khát khao quyền lực, hắn không còn mảy may quan tâm đến lẽ nhân sinh. Cái giá phải trả là sự sống của hàng vạn phàm nhân, nhưng đổi lại là quyền lực vô song, là sự thống trị tuyệt đối. Điều đó, đối với Lã Bất Phàm, là một sự đánh đổi đáng giá.
Hắn khẽ híp mắt, nhếch mép nở một nụ cười lạnh lẽo: “Tốt! Rất tốt! Lâm Nhất muốn chơi trò chính đạo? Ta sẽ cho hắn thấy, chính đạo của hắn chỉ là ảo ảnh trước sức mạnh tuyệt đối! Chuẩn bị lực lượng, đẩy nhanh mọi kế hoạch tấn công đã được vạch ra! Không để đối phương kịp trở tay! Ta muốn thấy ánh lửa của chiến tranh bùng lên khắp hồng trần, ta muốn thấy huyết nhục của những kẻ phản kháng nhuộm đỏ cả thiên địa này! Hãy để những điểm tụ linh khí ấy trở thành đài tế của sự trỗi dậy, và những thành phố lớn trở thành mồ chôn của những linh hồn ngu muội!”
Hắn vung tay áo, một luồng tà khí đen kịt bùng lên, khiến ngọn lửa đuốc trong điện chao đảo dữ dội. Mùi lưu huỳnh và mùi máu tanh nồng từ tà khí ấy càng làm bầu không khí thêm phần ngột ngạt. Lã Bất Phàm quay lưng lại, bước đi dứt khoát về phía ngai vàng được chạm khắc từ xương thú khổng lồ, để lại sau lưng những thủ hạ đang run rẩy tuân lệnh, và một tương lai u ám đang được vẽ nên bằng máu và lửa. Hắn không còn là kẻ kiêu ngạo đơn thuần, mà đã hoàn toàn lún sâu vào con đường tà ác, trở thành một con quỷ mang hình hài con người, sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được mục đích của mình. Ánh trăng ngoài cửa điện bị mây đen che khuất, tựa như một điềm báo cho những tai ương sắp giáng xuống hồng trần.
***
Cùng lúc đó, tại Liên Minh Căn Cứ, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Nơi đây, dù cũng là đêm khuya, nhưng bầu trời lại quang đãng, trăng sao lấp lánh như những hạt ngọc rải trên tấm màn nhung đen. Không khí se lạnh, trong lành, mang theo hơi đất ẩm và mùi thảo mộc dịu nhẹ từ khu rừng xung quanh. Trong lều chỉ huy, một không gian tuy giản dị nhưng ấm áp và tập trung, ánh lửa trại bập bùng giữa lều, xua đi cái lạnh và những bóng tối mờ ảo, hắt lên khuôn mặt của những người đang ngồi quây quần. Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Dạ Ảnh Thích Khách, Mộ Dung Uyển Nhi, Huyết Kiếm Khách và các đồng minh nòng cốt khác đang họp khẩn. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt giữa lều, một tấm bản đồ lớn được trải ra, trên đó có những ký hiệu và đường nét được đánh dấu cẩn thận. Mùi trà thanh đạm lan tỏa trong không gian, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang bao trùm.
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, vừa trở về sau một chuyến thám thính đầy nguy hiểm. Nàng vẫn che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn, nhưng ánh mắt ấy giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng khẽ khàng đặt một cuộn da dê cũ kỹ lên bàn, âm thanh xào xạc nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng. “Tốc độ phản ứng của chúng nhanh hơn dự kiến. Chúng đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tổng tấn công, chỉ chờ một lý do để bùng nổ.” Giọng nàng trầm thấp, đầy cảnh giác, mỗi câu nói đều như một nhát dao găm vào không khí. Nàng chỉ tay lên tấm bản đồ, nơi những điểm đỏ mới vừa được đánh dấu, “Đây là những điểm tụ linh khí quan trọng mà Hắc Ám Cung đang nhắm tới, cùng với một vài thành phố lớn… Chúng muốn biến chúng thành lò tế, để triệu hồi một thứ gì đó khủng khiếp hơn…”
Lâm Nhất lắng nghe một cách trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây lại ẩn chứa sự suy tư sâu sắc hơn bao giờ hết. Khuôn mặt thư sinh của hắn không chút biến sắc, nhưng nội tâm hắn đang gợn sóng dữ dội. Hắn cảm nhận được gánh nặng của cả hồng trần đang đè lên đôi vai gầy gò của mình. Hắn biết, việc phá hủy tiền tiêu của Hắc Ám Cung chỉ là khởi đầu, và phản ứng của Lã Bất Phàm sẽ tàn bạo gấp bội. Tuy nhiên, hắn không hề nao núng. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn không dạy hắn cách trốn tránh, mà là cách đối mặt với gian nan, cách tìm thấy chân lý trong những thử thách của hồng trần. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi trà thanh đạm và hơi đất ẩm tràn vào phổi, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng bước đến bên Lâm Nhất. Nàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự tin tưởng và ủng hộ vô bờ bến. Nàng lo lắng cho hắn, cho gánh nặng mà hắn đang mang vác, nhưng nàng cũng thấy được sự kiên cường và lòng nhân ái vô bờ bến trong hắn. Nàng biết, hắn đang vật lộn với những quyết định sinh tử, nhưng nàng tin rằng hắn sẽ luôn chọn con đường chính nghĩa. “Huynh đừng quá lo lắng, Lâm Nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như làn gió đêm, tựa như một ngọn lửa trại sưởi ấm tâm hồn hắn.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, vuốt râu trầm ngâm. Đôi mắt tinh anh của y nheo lại, ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm. “Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Đây không chỉ là cuộc chiến sức mạnh, mà còn là cuộc chiến tâm lý. Kẻ nào giữ được lòng người, kẻ đó sẽ giành được thiên thời.” Giọng y trầm ấm, mang theo chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình thản cố hữu. Y đưa tay chỉ vào những điểm đỏ trên bản đồ mà Dạ Ảnh Thích Khách vừa đánh dấu. “Những điểm tụ linh khí này không chỉ là nguồn năng lượng, mà còn là biểu tượng. Hắc Ám Cung muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn phá hủy niềm tin của chúng sinh vào chính đạo. Chúng ta phải bảo vệ chúng, không chỉ bằng võ lực, mà còn bằng lý lẽ, bằng lòng nhân ái.”
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác áo choàng đen, đeo thanh kiếm cổ màu huyết, đứng lặng lẽ ở một góc. Ánh mắt lạnh lùng của y giờ đây như có thêm một tia sáng, không còn vẻ u uất như trước. Y siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất kỳ mệnh lệnh nào. Những trải nghiệm gần đây đã thay đổi y, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của Lâm Nhất đã gieo vào lòng y một hạt mầm mới. Y hiểu rằng, kiếm không chỉ là để đoạt mạng, mà còn là để bảo vệ một điều gì đó thiêng liêng hơn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từ ánh mắt kiên định của Huyết Kiếm Khách, vẻ lo lắng nhưng đầy tin tưởng của Mộ Dung Uyển Nhi, đến sự sâu sắc của Thiên Cơ Lão Nhân và sự cảnh giác của Dạ Ảnh Thích Khách. Hắn chậm rãi vươn tay, chỉ vào các điểm trên bản đồ. “Chúng ta sẽ không để chúng làm được điều đó. Bảo vệ những điểm tụ linh khí này là ưu tiên hàng đầu. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, Vương Đại Phúc, chuẩn bị hậu cần và liên lạc với các thế lực bên ngoài để cảnh báo, đồng thời kêu gọi sự giúp đỡ. Dạ Ảnh Thích Khách, tiếp tục theo dõi sát sao động thái của địch, đặc biệt là những nơi mà Đông Phương Hùng đã nhắc tới. Thiên Cơ Lão Nhân, ta cần ngài giúp ta phân tích sâu hơn về kế hoạch của Đại Thực Hồn.”
Hắn nhìn Huyết Kiếm Khách: “Trần Hạo, ngươi sẽ dẫn một đội tinh nhuệ, luân phiên trấn thủ các điểm yếu, đồng thời chuẩn bị cho những đòn phản công bất ngờ. Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương, chuẩn bị sẵn sàng cho những cuộc chiến khốc liệt, cứu chữa thương binh. ‘Chân Đạo’ không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự đoàn kết, là lòng trắc ẩn. Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng sự tàn bạo, mà bằng ý chí kiên cường và niềm tin vào lẽ phải. Mọi người, hãy nhớ rằng, hồng trần này không thuộc về bất kỳ ai để thao túng. Chúng ta chiến đấu vì một lẽ sống, vì tình người, vì sự bao dung. Dù gian nan đến mấy, ánh sáng sẽ luôn chiến thắng bóng tối.” Lời nói của hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi câu chữ đều thấm đẫm triết lý, như dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn, thắp lên ngọn lửa hy vọng và quyết tâm trong lòng mỗi người. Cả lều chỉ huy chìm vào im lặng, rồi những tiếng “Vâng, Minh chủ!” vang lên dứt khoát, như một lời thề nguyện sắt son.
***
Trong khi đó, khắp Đại Càn Đế Đô, sự náo nhiệt thường ngày đã nhường chỗ cho một bầu không khí nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời, nhưng cái se lạnh của buổi chiều tà không chỉ đến từ tiết trời, mà còn từ nỗi sợ hãi đang len lỏi vào từng ngõ ngách của thành phố. Kiến trúc tráng lệ với những cung điện vàng son, tường thành cao ngất bằng đá xanh, các tòa nhà thương mại cao tầng, giờ đây dường như chỉ còn là một bức bình phong che đậy sự bất an đang dâng trào. Đường phố lát đá hoa cương rộng lớn, vốn tấp nập tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng nhạc từ các tửu lâu và tiếng rao hàng, giờ đây trở nên thưa thớt hơn. Những âm thanh đó vẫn còn đó, nhưng đã bị nhấn chìm bởi những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm đầy lo âu và những tiếng thở dài nặng nề.
Tại Phàm Nhân Thị Trường, nơi vốn là trung tâm của mọi sự sống động, các quầy hàng đã thưa thớt hơn hẳn. Những ánh mắt của người bán hàng và khách mua đều chứa đầy bất an. Mùi đồ ăn thức uống phong phú, mùi hương liệu quý giá, giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi của đám đông, mùi khói đèn lồng, và đôi khi là một mùi tanh nhẹ của máu từ những lò mổ, gợi lên một cảm giác bất an khó tả. Người bán hàng rong, một bà lão với mái tóc bạc phơ tên Bà Tạp Hóa, đang ngồi co ro bên đống hàng hóa lặt vặt của mình. Bà lẩm bẩm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần tụ lại. “Nghe nói tông môn lớn sắp đánh nhau lớn lắm, không biết dân thường như mình có yên ổn không.” Giọng bà run rẩy, đầy sự bất lực và sợ hãi.
Bên cạnh đó, Ông Đồ, một người kể chuyện dạo với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đầy chiêm nghiệm, đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, không còn ai vây quanh để nghe những câu chuyện anh hùng ca thường ngày của ông. Ông khẽ lắc đầu, vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm lắng mang theo sự hoài niệm và triết lý. “Đã lâu lắm rồi hồng trần mới lại dậy sóng như thế này… Có lẽ đã đến lúc Chân Đạo cần được phục hưng, hay một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu… Nhưng cái giá phải trả sẽ là gì đây?” Ông thở dài, nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt nhìn về phía hoàng cung, nơi quyền lực và định mệnh của hồng trần đang được định đoạt. Tin tức về những cuộc giao tranh nhỏ lẻ, về sự tập hợp lực lượng của các tông môn lớn, và đặc biệt là sự biến mất bí ẩn của nhiều tu sĩ, đã lan truyền nhanh như cháy rừng, gieo rắc nỗi hoang mang tột độ.
Ngay cả trong Thiên Hương Lâu, nơi vốn là biểu tượng của sự xa hoa và lạc thú bậc nhất, những cuộc trò chuyện cũng trở nên trầm lắng hơn. Tiếng nhạc êm dịu, tiếng cười đùa lả lơi đã bị thay thế bởi những lời bàn tán lo âu, những tiếng thở dài về tương lai bất định. Các thương nhân lớn, như Vương Đại Phúc và Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, không còn ngồi thưởng trà nhàn nhã tại Vạn Bảo Lâu của họ nữa. Thay vào đó, cả hai đang gấp rút sắp xếp công việc, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, giờ đây đầy vẻ căng thẳng. Những nếp nhăn trên trán ông hằn sâu, đôi khi ông khẽ càu nhàu về việc thiếu hụt hàng hóa và sự biến động của giá cả. “Mấy lão già tu tiên cứ đánh nhau thế này thì làm sao mà buôn bán được chứ! Tiền bạc lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ. Giờ ngay cả tín nghĩa cũng sắp bị cuốn trôi rồi!”
Lý Bá, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải, đôi mắt sắc sảo nhưng hào sảng, cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Ông đang kiểm kê lại các kho hàng, tính toán lại nguồn cung ứng, chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng binh lực mà còn bằng cả tài lực. “Tiền tài không còn là vấn đề lớn nhất nữa, Vương lão đệ. Vấn đề là làm sao để bảo toàn được mạng sống, bảo toàn được cái hồng trần này. Nếu chiến tranh bùng nổ, lợi ích của chúng ta sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.” Giọng ông trầm hẳn, không còn vẻ sang sảng thường ngày.
Trên tường thành cao ngất của Đại Càn Đế Đô, một người lính canh trẻ tuổi, Thị Vệ Thành, đứng thẳng tắp, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại. Lòng hắn nặng trĩu. Hắn nghe những lời đồn đại, nhìn thấy sự bất an trong mắt người dân, và cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của chiến tranh đang đến gần. Tia sáng đỏ rực cuối cùng của hoàng hôn xé toạc màn đêm đang buông xuống, nhưng không đủ để xua đi những dự cảm không lành. Hồng trần nín thở, chờ đợi.
***
Đêm đã về khuya, trăng tròn vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống Liên Minh Căn Cứ, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa u tịch. Hàng ngàn binh lính và tu sĩ của liên minh Chân Đạo, từ những đệ tử Thiên Đạo Môn cũ đã tìm thấy ánh sáng, đến những tu sĩ cổ đại từng ẩn mình, những người phàm nhân dũng cảm, tất cả đều tề tựu trên một gò đất cao. Gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương, nhưng không thể làm lay động tinh thần của họ. Tất cả đều đứng nghiêm trang, ánh mắt hướng về phía Lâm Nhất, người đang đứng trên đỉnh gò đất.
Mộ Dung Uyển Nhi, y phục đơn giản nhưng tinh tế, đứng bên cạnh hắn, ánh mắt nàng đầy tin tưởng và sự dịu dàng, tựa như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim hắn giữa đêm lạnh. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với ánh mắt kiên định, thanh kiếm cổ màu huyết đeo bên hông, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh ẩn mình trong bóng tối nhưng vẫn toát lên vẻ cảnh giác, Thiên Cơ Lão Nhân với vẻ mặt trầm tư, cùng các thủ lĩnh khác đều đứng phía sau Lâm Nhất, tạo thành một bức tường vững chắc. Ánh sáng từ những ngọn đuốc và ánh trăng vằng vặc chiếu lên khuôn mặt của Lâm Nhất, khiến vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn của hắn càng thêm phần nổi bật. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà ánh lên sự kiên định, một ngọn lửa của ý chí bất diệt.
Lâm Nhất cất tiếng nói, giọng hắn không hề hùng tráng hay khoa trương, mà trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp không gian rộng lớn, như một dòng suối trong vắt chảy qua tâm hồn mỗi người. Từng câu chữ của hắn không chỉ là lời hiệu triệu, mà còn là một bản tuyên ngôn của 'Chân Đạo', một triết lý sống được đúc kết từ những gian nan của hồng trần.
“Hỡi các huynh đệ, tỷ muội của liên minh Chân Đạo!” Lâm Nhất bắt đầu, tiếng hắn vang lên giữa sự im lặng tuyệt đối. “Ngày mai, chúng ta sẽ bước vào một cuộc chiến sinh tử. Một cuộc chiến không chỉ vì mạng sống của chúng ta, mà vì linh hồn của cả hồng trần này.” Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. Hắn biết, nỗi sợ hãi là điều tự nhiên, nhưng hắn cũng muốn thắp lên ngọn lửa dũng khí và niềm tin. “Chúng ta đã chứng kiến sự tàn bạo của Hắc Ám Cung, sự mê hoặc của Thiên Đạo Môn. Chúng ta đã thấy những phàm nhân vô tội bị biến thành vật tế, những linh hồn bị rút cạn. Chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ.”
Ánh mắt hắn quét qua hàng ngàn gương mặt, từ những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đến những người già đã trải qua bao sóng gió, ánh lên sự đồng cảm sâu sắc. “Hồng trần này không thuộc về bất kỳ ai để thao túng. Chân Đạo không phải là sức mạnh, không phải là phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo. Chân Đạo, là lẽ sống, là tình người, là sự bao dung. Là sự kiên cường vượt qua gian nan, là vẻ đẹp của tâm hồn con người. Nó ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Nó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.”
Hắn giơ tay lên cao, chỉ về phía ánh trăng vằng vặc. “Chúng ta không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Ngày mai, chúng ta sẽ không chiến đấu vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những gì chúng ta tin tưởng, vì một hồng trần bình yên! Chúng ta chiến đấu vì những tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ, vì những giọt nước mắt của người mẹ, vì những ước mơ giản dị của phàm nhân. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ ánh sáng trong mỗi trái tim, để giữ lấy sự thiện lương và lòng nhân ái mà Hắc Ám Cung đang cố gắng hủy diệt.”
“Cuộc chiến này sẽ đầy gian khổ, sẽ có mất mát và hy sinh.” Lâm Nhất không hề che giấu sự thật tàn khốc. “Nhưng hãy nhớ, mỗi giọt máu đổ xuống, mỗi linh hồn hy sinh, sẽ không vô ích. Chúng ta không đơn độc. Chúng ta là một thể thống nhất, được kết nối bởi sợi dây của ‘Chân Đạo’. Mỗi người trong chúng ta, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều mang trong mình một ngọn lửa của hy vọng. Hãy để ngọn lửa ấy bùng cháy, thắp sáng màn đêm, xua tan bóng tối!”
Lời nói của Lâm Nhất như một dòng điện chạy qua hàng ngàn người, xua tan đi nỗi sợ hãi, thay vào đó là một ý chí sắt đá, một niềm tin bất diệt. Những ánh mắt lo âu dần được thay thế bằng sự quyết tâm cháy bỏng. Họ đã tìm thấy một mục đích cao cả hơn cả sự sống và cái chết. Hắn không hứa hẹn về một chiến thắng dễ dàng, mà chỉ nói về 'Chân Đạo', về trách nhiệm bảo vệ hồng trần, và về niềm hy vọng bất diệt.
Khi Lâm Nhất kết thúc lời nói, hắn từ từ giơ tay lên cao. Ngay lập tức, hàng ngàn binh lính và tu sĩ của liên minh Chân Đạo đồng loạt hô vang, khí thế ngút trời, tiếng hô “Chân Đạo bất diệt! Hồng trần bình yên!” vang vọng khắp núi rừng, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Tiếng hô ấy không chỉ là một lời thề nguyện sắt son trước giờ đại chiến, mà còn là một lời khẳng định về sức mạnh của sự đoàn kết và niềm tin. Những ngọn đuốc và ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt họ, tạo nên những tia sáng lấp lánh, như những vì sao trên mặt đất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Họ đã sẵn sàng, không chỉ để chiến đấu, mà để sống trọn vẹn với con đường của mình, cho một tương lai mà ánh sáng sẽ luôn chiến thắng bóng tối, và lòng người sẽ tìm thấy sự an lạc đích thực. Cuộc đại chiến đã cận kề, cả hồng trần đang nín thở, chờ đợi khoảnh khắc lịch sử ấy.