Đêm dần buông xuống hoàn toàn, màn sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm, như vô vàn con mắt đang dõi theo số phận của nhân gian. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trầm ngâm, nhưng trong đôi mắt đen láy của hắn, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. Đó không phải là ngọn lửa của sự phẫn nộ mù quáng, mà là ngọn lửa của lòng trắc ẩn sâu sắc, của một quyết tâm ngầm: hắn sẽ không lẩn tránh hồng trần, mà sẽ dấn thân vào nó, để tìm kiếm chân lý, để hiểu rõ hơn về "Đạo", và để, một ngày nào đó, có thể làm được điều gì đó cho những số phận bất hạnh như gia đình nông dân kia, như Tiểu Mộc Đồng A Cẩu, như Thị Nữ Câm A Nhu. Ngọn lửa đó, chính là ngọn lửa của "Vô tiên chi đạo", tiên đạo nằm trong chính tâm hồn con người, nơi ánh sáng của lòng nhân ái có thể xua tan đi bóng tối của sự bất công.
***
Bình minh hé rạng trên Thanh Khê Thôn, mang theo một màu xám xịt và se lạnh, không đủ sức xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái tranh cũ kỹ. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, nghe như một lời than vãn hơn là báo hiệu một ngày mới. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà gỗ đơn sơ đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương xuống, tạo nên một không khí đặc quánh, vừa quen thuộc vừa mang nặng nỗi lo toan. Lâm Nhất thức giấc, cảm nhận rõ rệt cái lạnh thấm vào từng thớ vải thô của bộ đạo bào cũ kỹ. Hắn chậm rãi vươn vai, đôi mắt đen láy nhìn ra ngoài cửa sổ thủng lỗ chỗ, nơi những hàng rào tre đã ngả màu theo năm tháng, bao quanh một cuộc sống tưởng chừng bình yên nhưng lại chất chứa bao điều chát chúa.
Hôm nay, không khí trong làng nặng nề hơn mọi ngày. Thay vì tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, hay tiếng chim hót líu lo trên cây cổ thụ lớn giữa làng, chỉ có những tiếng thở dài khe khẽ và những lời thì thầm to nhỏ về mùa màng thất bát. Bên cạnh Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi cũng đã tỉnh giấc, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không còn vẻ hoạt bát thường ngày, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Nàng nhìn hắn, khẽ nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một sự ấm áp nhỏ nhoi giữa cái lạnh của buổi sớm mai.
"Lâm Nhất huynh, huynh có nghe không?" Nàng khẽ nói, giọng trong trẻo thường ngày giờ nhuốm màu ưu tư. "Họ lại đến rồi..."
Lâm Nhất không cần hỏi "họ" là ai. Kể từ sau vụ mùa thất bát năm ngoái, những kẻ cường hào địa phương dưới sự bảo trợ của Lý Tri Huyện đã trở thành bóng ma ám ảnh cuộc sống của Thanh Khê Thôn. Chúng không chỉ thu thuế nặng nề mà còn đặt ra vô số khoản phí vô lý, vắt kiệt sức lực và của cải của những người nông dân hiền lành. Hắn gật đầu, lòng nặng trĩu. Hắn vừa nhìn thấy Tiểu Mộc Đồng A Cẩu, thân hình gầy gò, đầu bù tóc rối, đang vác một bó củi lớn hơn cả người nó, lảo đảo đi ngang qua. Khuôn mặt lem luốc của thằng bé vẫn giữ được nét lanh lợi thường ngày, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ.
"A Cẩu!" Lâm Nhất gọi. Hắn bước ra, giúp thằng bé đỡ bó củi nặng trịch. "Sao con lại vác nhiều thế này? Sẽ ngã đấy!"
A Cẩu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lên khi nhận ra Lâm Nhất. "Đa tạ Lâm Nhất ca ca. Mẹ con bảo phải vác nhiều hơn mới đủ tiền mua gạo... Mấy ngày nay, bọn cường hào lại đến đòi thêm thuế, bảo là thuế 'trên trời' giáng xuống." Giọng thằng bé líu lo, nhưng mỗi lời nói lại cứa vào lòng Lâm Nhất một nhát.
Hắn khẽ xoa đầu A Cẩu, lòng chợt dâng lên một cảm giác bất lực. Hắn nhớ lại lời Lão Đạo Quán Chủ nói về "Đạo", về việc giữ vững chân tâm. Nhưng chân tâm thì có thể làm gì trước những bàn tay tham lam, trước những con người đã đánh mất đi nhân tính? Hắn nhìn sang phía giếng làng, nơi Thị Nữ Câm A Nhu đang lầm lũi gánh nước. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt trầm buồn của nàng thường trực một nỗi cam chịu. Những gánh nước nặng trĩu oằn trên vai gầy, khiến bước chân nàng thêm nặng nhọc. Lâm Nhất biết A Nhu vốn là con gái một gia đình khá giả trong thôn, nhưng vì cha mẹ nàng không chịu nổi cảnh bóc lột mà bỏ trốn, nàng bị bắt ở lại làm con tin, phải lao động khổ sai cho kẻ cường hào. Nàng không nói, nhưng nỗi đau và sự sợ hãi của nàng thì cả làng đều thấu.
"Họ không thể cứ thế mà bóc lột người dân đến tận xương tủy!" Tô Mạt Nhi đột ngột thốt lên, giọng nàng tràn đầy phẫn nộ, phá vỡ bầu không khí u ám. Đôi mắt nàng rực lửa, phản chiếu sự bất bình mà Lâm Nhất cũng đang cảm nhận. "Lẽ nào không có ai có thể ngăn cản bọn chúng sao?"
Lão Đạo Quán Chủ xuất hiện, ông điềm nhiên bước ra từ ngôi đình làng nhỏ, râu tóc bạc phơ khẽ lay động trong làn gió lạnh. Khuôn mặt khắc khổ của ông vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt thâm trầm lại ẩn chứa nỗi ưu tư khó tả. Ông nhìn cảnh tượng trước mặt, nhìn những người dân lầm lũi, nhìn A Cẩu vất vả, nhìn A Nhu cam chịu, rồi khẽ thở dài.
"Hồng trần vô thường, nhưng nhân tâm còn biến động hơn..." Giọng ông khàn khàn, trầm thấp, như tiếng chuông chùa ngân vang trong buổi sớm mai. "Con người, khi bị dục vọng che mờ, còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Sức mạnh, khi đặt vào tay kẻ ác, lại trở thành lưỡi dao cứa vào máu thịt đồng loại."
Lâm Nhất tiến lại gần Sư phụ, lòng hắn ngổn ngang trăm mối. Hắn muốn hành động, muốn làm gì đó, nhưng lại cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé. "Sư phụ," hắn nói, giọng xót xa, "lẽ nào trời xanh lại vô tình đến vậy, để cho những kẻ ác bá hoành hành, còn người lương thiện lại phải chịu khổ đau cùng cực? Con đường Đạo mà người vẫn giảng, liệu có thể làm được gì để thay đổi thực tại này?"
Lão Đạo Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Nhất, sâu thẳm như giếng cổ. "Đạo, không phải là phép màu để thay đổi thế gian trong một sớm một chiều, Lâm Nhất. Đạo là sự thấu hiểu, là sự kiên định vào bản tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng lắm phong ba. Vấn đề không phải là xóa bỏ khổ đau, bởi lẽ đó là một phần của lẽ tự nhiên, là phép thử của trời đất. Vấn đề là đối diện với nó bằng một tâm hồn vững chãi, một trái tim kiên định." Ông ngừng lại, ánh mắt dáo dác nhìn quanh thôn. "Ở đây, chúng ta chỉ có thể làm được một phần nhỏ nhoi. Giúp đỡ một người, hai người, nhưng không thể thay đổi cả một cục diện. Để tìm ra con đường thực sự, để thấu hiểu tận cùng lẽ Đạo và tìm cách bảo vệ những người yếu thế, chúng ta phải đi xa hơn, đến những nơi mà sự phồn hoa và thối nát cùng tồn tại. Đến Đại Càn Đế Đô."
Lời nói của Lão Đạo như một luồng gió lạnh thổi qua tâm trí Lâm Nhất. Đến Đại Càn Đế Đô, nơi phồn hoa đô hội, nơi quyền lực ngự trị, nơi mà những kẻ cường hào ác bá chỉ là những con tép riu so với những thế lực lớn mạnh hơn gấp bội? Hắn biết, Sư phụ muốn hắn chứng kiến tận cùng sự khắc nghiệt của hồng trần, để ngọn lửa trắc ẩn trong hắn không chỉ là phẫn nộ nhất thời, mà là một ý chí kiên định, một quyết tâm không lay chuyển.
Vậy là, sau khi thu dọn hành lý sơ sài, chỉ với vài bộ đạo bào cũ kỹ và một ít thảo dược khô, Lão Đạo Quán Chủ, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã lặng lẽ rời khỏi Thanh Khê Thôn trong buổi sáng âm u. Dân làng tiễn họ đi với ánh mắt vừa buồn bã vừa đầy hy vọng, như thể sự ra đi của họ mang theo một phần gánh nặng vô hình. Lâm Nhất ngoái nhìn lại ngôi làng thân thuộc, nhìn những mái tranh cũ kỹ, nhìn bóng dáng A Cẩu lủi thủi vác củi, và bóng dáng A Nhu cam chịu bên giếng nước. Trong lòng hắn, ngọn lửa trắc ẩn lại bùng lên mãnh liệt, hòa cùng quyết tâm ngầm: hắn sẽ trở lại, và không chỉ với một trái tim thấu hiểu, mà còn với một con đường Đạo thực sự, đủ sức để bảo vệ những số phận nhỏ bé này.
***
Hành trình đến Đại Càn Đế Đô là một thử thách nghiệt ngã, không chỉ về thể xác mà còn về ý chí. Ba người phải băng qua Hắc Phong Sơn, một dãy núi hoang vắng và hiểm trở đúng như cái tên của nó. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng nơi đây vẫn chìm trong một màu xám xịt và âm u. Các vách đá đen kịt sừng sững dựng lên, như những bức tường thành cổ xưa do thiên nhiên tạo tác, cây cối thưa thớt, cằn cỗi bám víu vào từng kẽ đá, mang một vẻ tiêu điều, hiu quạnh. Gió bắt đầu rít gào, từng luồng lạnh buốt quất vào mặt, mang theo bụi đá khô và mùi tanh nhàn nhạt của yêu thú từ những hang động sâu thẳm.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã thấm mệt. Đôi chân rã rời, hơi thở dồn dập, nhưng cả hai vẫn cố gắng theo kịp bước chân chậm rãi nhưng vững chãi của Lão Đạo Quán Chủ. Tô Mạt Nhi, dù mệt mỏi, vẫn cố gắng giữ vẻ lạc quan. Nàng khẽ níu lấy tay Lâm Nhất, giọng nói dù run run vì lạnh và mệt, vẫn cố gắng cất lên một nụ cười: "Chúng ta sẽ đến nơi sớm thôi, Lâm Nhất! Cố lên!"
Lâm Nhất gật đầu, siết nhẹ tay nàng. Hắn biết nàng cũng đang cố gắng rất nhiều. Cái lạnh của núi rừng dường như thấm vào tận xương tủy, nhưng cái lạnh trong lòng hắn còn lớn hơn, khi hắn nghĩ về những gì đã thấy ở Thanh Khê Thôn, và những gì có thể chờ đợi họ ở phía trước. Ý chí của hắn, dù kiên định, cũng đang bị thử thách bởi sự khắc nghiệt của thiên nhiên.
Bỗng, Lão Đạo Quán Chủ dừng lại bên một con suối nhỏ, nước chảy róc rách qua những tảng đá đen. Một hình ảnh kỳ lạ đập vào mắt họ: một ông lão tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, ngồi trầm ngâm bên bờ suối, tay cầm cần câu, mặc cho gió lạnh và sự hoang vắng của núi rừng. Ông lão mặc bộ quần áo vá víu, cũ kỹ, khuôn mặt sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Ông lão Ngư, người đánh cá.
Ông lão Ngư dường như không hề bận tâm đến sự xuất hiện của ba người. Đôi mắt ông nhìn chăm chú vào mặt nước, như thể cả thế giới thu nhỏ lại trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy. Sự bình yên toát ra từ ông lão, một sự bình yên kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt và nguy hiểm của Hắc Phong Sơn.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ mỉm cười, tiến đến gần ông lão Ngư. Ông không hỏi han gì, chỉ ngồi xuống bên cạnh, như hai tri kỷ đã quen biết từ lâu. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cũng lặng lẽ ngồi xuống phía sau, cảm nhận được một luồng khí tức thanh tịnh và tĩnh lặng từ ông lão Ngư, xua đi phần nào sự mệt mỏi và căng thẳng của họ.
Một lúc sau, ông lão Ngư khẽ lên tiếng, giọng nói trầm đục, hòa vào tiếng nước chảy và tiếng gió rít, như một phần của tự nhiên: "Đời người cũng như câu cá, phải kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng đôi khi, cá cắn câu lại là một con cá dữ..." Ông lão khẽ nhắm mắt, như đang chiêm nghiệm điều gì đó sâu xa. "Và dù có bắt được cá, hay không bắt được cá, thì dòng nước vẫn cứ chảy, mây vẫn cứ trôi..."
Lâm Nhất lắng nghe, những lời nói giản dị của ông lão Ngư như một làn gió mát thổi vào tâm hồn hắn. Hắn chợt hiểu rằng, sự kiên nhẫn không chỉ là chờ đợi một kết quả, mà còn là chấp nhận dòng chảy của cuộc đời, chấp nhận những điều không thể thay đổi, và giữ vững tâm thế của mình giữa những biến động. Nhưng câu nói cuối cùng của ông lão, về "cá dữ", lại gieo vào lòng hắn một nỗi bất an mơ hồ. Phải chăng, những thử thách mà họ sắp đối mặt còn lớn hơn nhiều so với những gì họ đã tưởng?
Lão Đạo Quán Chủ khẽ đưa tay vào trong tay áo, rút ra một vật. Đó là một cành cây khô, màu nâu sẫm, được đẽo gọt đơn giản nhưng toát lên vẻ cổ kính, trang trọng. Đó là Phù Trần Mộc, cây gậy mà Lão Đạo thường dùng để khua bụi, để xua tan đi những tạp niệm. Ông khẽ vẫy Phù Trần Mộc, một làn gió nhẹ mang theo hương thơm dịu mát của thảo mộc lan tỏa, xua đi cái lạnh buốt và sự mệt mỏi của hai đứa trẻ. Làn gió ấy không chỉ xua đi bụi trần, mà còn xoa dịu cả những ưu tư trong lòng họ.
"Phù trần xua bụi trần, nhưng bụi trong tâm thì phải tự mình gột rửa." Lão Đạo Quán Chủ cất tiếng, giọng ông thanh thoát, như tiếng suối reo. Ông nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy thâm ý. "Cây gậy này, dù có thể xua đi những phiền nhiễu bên ngoài, nhưng không thể thay thế cho sự tự tu dưỡng của bản thân. Con đường Đạo là con đường tự thân, không ai có thể đi hộ con." Lời nói của ông, một lần nữa, nhắc nhở Lâm Nhất về trách nhiệm của chính mình, về con đường mà hắn phải tự bước đi, tự chiêm nghiệm, và tự tìm ra chân lý.
Lâm Nhất gật đầu, lòng hắn như được gột rửa phần nào. Hắn biết, Lão Đạo Quán Chủ đang chỉ cho hắn một con đường, nhưng không phải là con đường trải hoa, mà là con đường đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên định và ý chí sắt đá. Ông lão Ngư vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng, đôi mắt vẫn hướng về mặt nước, như một biểu tượng sống động của sự kiên nhẫn và chiêm nghiệm giữa dòng đời. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, giữa núi rừng hiểm trở, đã để lại trong lòng Lâm Nhất một dấu ấn sâu sắc, một bài học về sự tĩnh tại và kiên định giữa những phong ba bão táp của hồng trần.
***
Sau nhiều ngày ròng rã băng đèo lội suối, cuối cùng, một buổi trưa nắng ấm, họ cũng đặt chân đến Đại Càn Đế Đô. Trước mắt họ, một bức tranh hoàn toàn khác biệt với sự hoang vắng của Hắc Phong Sơn và sự tiêu điều của Thanh Khê Thôn hiện ra. Cánh cổng thành cao lớn sừng sững, được chạm khắc tinh xảo, uy nghi mở ra một thế giới phồn hoa và tráng lệ. Những tòa nhà cao tầng với mái ngói lưu ly xanh đỏ rực rỡ dưới ánh mặt trời, những con đường lát đá xanh sạch sẽ tấp nập người qua lại. Tiếng người mặc cả, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của các thương nhân hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của sự sống. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán hàng rong quyện với mùi hương liệu và mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một thứ khứu giác hỗn độn nhưng đầy sức sống.
Lâm Nhất choáng ngợp. Hắn chưa từng thấy một nơi nào tráng lệ và sầm uất đến vậy. Sự tráng lệ của Đại Càn Đế Đô hiện lên rõ nét nhất khi họ bước lên Bạch Ngọc Cầu. Cây cầu được xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng muốt, chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo, cong cong vắt ngang qua một con sông lớn, lung linh dưới ánh nắng. Hàng ngàn người qua lại trên cầu, ai nấy đều ăn mặc tươm tất, vẻ mặt hớn hở. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà những nỗi lo về cái đói, cái nghèo dường như không tồn tại.
Tuy nhiên, cảm giác choáng ngợp ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi kinh hoàng và phẫn nộ. Khi họ đi sâu vào Phàm Nhân Thị Trường, một khu chợ sầm uất nhưng cũng là nơi tập trung những tầng lớp dân cư thấp bé nhất, Lâm Nhất chợt nhận ra rằng, đằng sau vẻ hào nhoáng của Đế Đô, vẫn là những mảnh đời khốn cùng và những bất công không ngừng tiếp diễn.
Một đám đông hỗn loạn đang vây quanh một góc chợ. Tiếng la hét, tiếng đánh đập vang lên chói tai. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhanh chóng chen vào giữa đám đông, và những gì họ chứng kiến khiến trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Một gia đình nông dân, gồm một người đàn ông trung niên, một người phụ nữ gầy gò và hai đứa trẻ nhỏ, đang bị một nhóm cường hào ác bá địa phương đánh đập dã man. Những tên cường hào này mặc y phục sang trọng hơn hẳn đám Thanh Khê Thôn, khuôn mặt béo tốt, miệng chửi bới tục tĩu, tay cầm gậy gộc quật không thương tiếc vào những người nông dân tội nghiệp.
"Đồ khốn kiếp! Dám không nộp đủ 'thuế an sinh' sao? Lão gia đây cho tụi bay biết thế nào là luật!" Một tên cường hào mập ú gào lên, đá mạnh vào bụng người đàn ông nông dân, khiến ông ta ngã lăn ra đất, ôm bụng quằn quại. Người phụ nữ gầy gò cố gắng che chắn cho hai đứa con nhỏ đang run rẩy, nước mắt giàn giụa cầu xin.
"Xin các vị... xin các vị tha cho... Chúng tôi đã đóng hết rồi... Mấy mùa vừa rồi mất trắng, gạo trong nhà cũng không còn hạt nào..." Giọng người phụ nữ nghẹn ngào, đôi mắt tuyệt vọng nhìn vào đám đông cầu cứu, nhưng tất cả những gì nàng nhận được chỉ là những ánh mắt ái ngại, thờ ơ, hoặc sợ hãi từ những người xung quanh. Không một ai dám đứng ra can thiệp.
Cảnh tượng này, như một nhát dao đâm thẳng vào ngọn lửa trắc ẩn đang âm ỉ trong lòng Lâm Nhất. Hắn cảm thấy ngọn lửa ấy bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi cảm giác bất lực, thay vào đó là một sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng hắn không hề cảm thấy đau. Tất cả những gì hắn cảm thấy là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát muốn lao vào, muốn ngăn cản những hành động tàn bạo đó.
"Không thể... không thể để họ tiếp tục như vậy!" Lâm Nhất lẩm bẩm, giọng hắn khản đặc, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Hắn bắt đầu bước về phía đám cường hào. "Sư phụ, con đường Đạo của con... không lẽ chỉ để ngồi nhìn sao? Nhìn những kẻ yếu thế bị chà đạp, bị hành hạ một cách vô nhân đạo như thế này sao?"
Nhưng ngay lập tức, một bàn tay nhỏ bé níu lấy cánh tay hắn. Đó là Tô Mạt Nhi. Nàng nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh giờ đã đỏ hoe vì tức giận và xót xa. "Lâm Nhất, huynh..." Giọng nàng nghẹn lại, nàng cũng đau đớn, nàng cũng muốn hành động, nhưng nàng biết, một mình Lâm Nhất không thể làm gì được. Ngay lúc đó, Lão Đạo Quán Chủ, với vẻ mặt trầm tĩnh, đã kịp thời giữ chặt vai Lâm Nhất, khẽ lắc đầu. Ánh mắt ông vẫn hiền từ, nhưng lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, và một sự bất lực mà Lâm Nhất chưa từng thấy ở ông.
"Con đường Đạo không phải lúc nào cũng là con đường hành động trực tiếp, Lâm Nhất." Lão Đạo Quán Chủ khẽ nói, giọng ông trầm thấp, chỉ đủ để hắn nghe thấy. "Có những lúc, sự kiên nhẫn còn khó khăn hơn cả sự dũng cảm. Con cần phải thấu hiểu tận cùng cội rễ của cái ác, chứ không phải chỉ đối phó với những biểu hiện bên ngoài."
Lâm Nhất muốn phản bác, muốn gào lên rằng không thể ngồi yên nhìn người khác chịu khổ. Nhưng ánh mắt của Lão Đạo, và sự bất lực toát ra từ ông, khiến hắn phải dừng lại. Hắn cảm nhận được sự thật trong lời nói của sư phụ. Ông cũng đau xót, nhưng ông biết rằng hành động mù quáng lúc này chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, và bản thân họ cũng sẽ không thể làm gì được.
Giữa đám đông, ánh mắt Lâm Nhất chợt bắt gặp một bóng hình quen thuộc. Đó là Lý Ngọc Hà, cô gái tháo vát với dáng người mảnh mai và khuôn mặt phúc hậu, đang đứng nép mình bên một sạp hàng bán những món đồ thủ công đơn giản. Đôi mắt lanh lợi thường ngày của cô giờ đây cũng đỏ hoe, đầy lo lắng và bất lực, nhìn về phía gia đình nông dân đang bị hành hạ. Cô nhận ra Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Ánh mắt hai người giao nhau, một ánh mắt đầy đau khổ và bất lực, nhưng cũng là một ánh mắt của sự đồng cảm sâu sắc. "Họ... họ không còn chút nhân tính nào cả..." Lý Ngọc Hà thì thầm, giọng cô nghẹn ngào, như thể nói ra những lời đó cũng cần một sự dũng cảm lớn lao.
Lâm Nhất ghi nhớ gương mặt của những kẻ cường hào, ghi nhớ nỗi đau của những nạn nhân, và ghi nhớ cả sự bất lực của những người xung quanh. Hắn cũng nhận ra rằng, dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không thể che giấu đi sự thật rằng cuộc sống của những người phàm trần vẫn luôn là một cuộc vật lộn không ngừng nghỉ.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ ảo của Đại Càn Đế Đô, Lâm Nhất không sao chợp mắt được. Tiếng la hét, tiếng đánh đập, tiếng khóc than của gia đình nông dân, và ánh mắt tuyệt vọng của Lý Ngọc Hà cứ văng vẳng trong tâm trí hắn. Hắn nghĩ về lời Lão Đạo Quán Chủ, về "Đạo" không phải phép thuật, mà là sự thấu hiểu và kiên định bản tâm. Hắn nghĩ về những lời của ông lão Ngư, về "cá dữ" và sự kiên nhẫn. Tất cả những triết lý ấy đều có giá trị, nhưng làm sao để dung hòa chúng với thực tại tàn khốc này?
Lâm Nhất hiểu rằng, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Hắn không thể trốn tránh hồng trần, cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước những bất công. Ngọn lửa trắc ẩn trong lòng hắn, sau những gì đã chứng kiến, giờ đây không chỉ là một ngọn lửa nhỏ nhoi nữa, mà đã trở thành một ngọn lửa rực cháy, nung nấu ý chí kiên định. Hắn sẽ tìm kiếm chân lý, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những số phận bất hạnh khác. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường Đạo, một con đường không chỉ để tu thân, mà còn để hành hiệp, để dùng ánh sáng của lòng nhân ái để soi rọi những góc khuất của cuộc đời, để dẫn dắt những tâm hồn lạc lối, và để, một ngày nào đó, có thể làm được điều gì đó cho những người như gia đình nông dân kia, như A Cẩu, như A Nhu, như Lý Ngọc Hà. Con đường ấy, chính là con đường của Vô tiên chi đạo, con đường mà tiên đạo nằm trong chính tâm hồn con người, nơi ánh sáng của lòng nhân ái có thể xua tan đi bóng tối của sự bất công và tham lam.