Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt bừng sáng một quyết tâm mới. Hắn đã hiểu, "Vô Tiên chi Đạo" không phải là chạy trốn hồng trần, mà là dấn thân vào nó, là bảo vệ những giá trị thiêng liêng giữa muôn vàn thử thách, là sống thật với lương tâm, dù phải đối mặt với nguy hiểm, thậm chí là cái chết. Bên ngoài là bóng đêm dày đặc, là những kẻ cường hào đang truy lùng, là bóng ma hận thù Mạc Vô Tình đang rình rập. Nhưng bên trong Lôi Vân Động này, giữa làn điện khí và mùi ozon, Lâm Nhất vẫn đứng vững, một mình đối mặt với tất cả, như một pho tượng kiên định giữa phong ba bão táp, giữ vững tâm niệm của Vô Tiên chi Đạo. Giờ đây, hắn đã bước ra khỏi Lôi Vân Động, đối mặt với cảnh tượng tan hoang của Thanh Khê Thôn, và hắn không còn là một đạo sĩ trốn tránh. Hắn đã chọn con đường khó khăn nhất, con đường của chính nghĩa. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Đi thôi, Mạt Nhi. Chúng ta không thể để những kẻ này tiếp tục làm càn."
Hắn biết rằng, quyết định này sẽ đẩy hắn và Tô Mạt Nhi vào vòng xoáy nguy hiểm hơn, đối mặt trực diện với cường hào địa phương, và có lẽ cả Mạc Vô Tình. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự thanh thản và một ý chí không gì lay chuyển. Con đường Vô Tiên chi Đạo của Lâm Nhất, con đường của một con người chân chính, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Hắn sẽ đối mặt với hồng trần, không phải bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ, sự khéo léo, và quan trọng hơn hết, bằng tấm lòng nhân ái không bờ bến.
***
Bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng chân trời, một lớp sương mù mỏng mảnh đã giăng mắc khắp Thanh Khê Thôn, ôm ấp những mái nhà gỗ đơn sơ và hàng rào tre cũ kỹ. Tiếng gà gáy vẫn văng vẳng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh vọng lại, và đâu đó, tiếng suối chảy róc rách vẫn trung thành với nhịp điệu muôn đời của nó. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm và cỏ cây dại, vẽ nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Nhưng, bức tranh ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che đậy một vết thương đang rỉ máu.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi men theo con đường mòn quen thuộc trở về thôn. Từ xa, khung cảnh đã không còn là sự ấm cúng và giản dị thường ngày. Một không khí nặng nề, u ám bao trùm, như một tảng đá vô hình đè nặng lên từng hơi thở. Những ngôi nhà vẫn còn đó, nhưng không còn tiếng trẻ con nô đùa, không còn tiếng người lớn trò chuyện về mùa màng. Thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng quát tháo hung hãn, tiếng roi quất vun vút trong gió, và những tiếng rên rỉ đau đớn.
Hắn ẩn mình sau một bụi tre già, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của thôn. Kẻ cường hào địa phương, với đám tay sai lố nhố, đang ngang nhiên giễu võ giương oai giữa làng. Chúng không chỉ đòi thêm tô thuế như mọi khi, mà còn trừng phạt dân làng một cách dã man, như thể muốn dập tắt hoàn toàn bất kỳ ngọn lửa phản kháng nào vừa mới le lói. Một vài người dân, thân hình gầy gò, quần áo rách rưới, đang bị trói vào cột đình, lưng trần hằn lên những vết roi tím bầm. Máu đã khô, nhưng nỗi đau vẫn hằn sâu trong từng ánh mắt tuyệt vọng. Nhà cửa bị lục soát, đồ đạc vứt vãi, lương thực bị cướp bóc trắng trợn. Mùi khói ám từ đêm qua vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi máu tanh và sự ẩm mốc của đất đá, tạo nên một sự hỗn tạp khó chịu, một bản giao hưởng của sự tàn phá.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngập tràn sợ hãi, nắm chặt lấy vạt áo đạo bào của Lâm Nhất. Nàng rụt rè giấu mình sau lưng hắn, thân hình nhỏ nhắn run rẩy như chiếc lá trước gió. "Lâm Nhất, chúng ta phải làm gì đây? Họ... họ tàn bạo quá!" Giọng nàng líu lo, nhưng giờ đây chỉ còn là tiếng thì thầm đầy hoảng loạn, như một dòng suối nhỏ đang cố gắng len lỏi qua những ghềnh đá hiểm trở. Nàng không hiểu hết được sự phức tạp của những gì đang diễn ra, nhưng sự tàn bạo trước mắt đã chạm đến sâu thẳm tâm hồn non nớt của nàng.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ vuốt mái tóc đen dài mượt mà của nàng, truyền cho nàng chút hơi ấm và sự an ủi. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng đau lòng kia. Hắn thấy một tên tay sai cường hào đang thổi một làn khói cay độc vào mặt một lão nông phu, cố ý để hù dọa và ép buộc. Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Hắn vươn Phù Trần Mộc ra, khẽ phẩy một cái. Một làn gió vô hình, thuần khiết từ Phù Trần Mộc nhẹ nhàng cuốn lấy đám khói độc, hóa giải chúng tan biến vào không khí, không để lại dấu vết. Lão nông phu ho sặc sụa, nhưng sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn về phía bụi tre, như cảm nhận được một sự can thiệp kỳ diệu.
Tên tay sai cường hào, gương mặt hung hãn, đầy vẻ hống hách, vung roi quất mạnh vào một người phụ nữ đang ôm đứa con nhỏ vào lòng. "Kẻ nào dám chống đối lão gia? Mau khai ra! Nếu không, cả nhà chúng mày sẽ phải chịu tội!" Giọng hắn khàn đục, vang vọng khắp thôn, mang theo sự đe dọa trần trụi. Những người dân còn lại cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy. Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt họ, Lâm Nhất vẫn nhìn thấy một tia uất hận, một ngọn lửa nhỏ bé đang âm ỉ, chờ đợi một cơ hội để bùng cháy. Hắn hiểu rằng, sự đàn áp tàn bạo của cường hào sẽ đẩy dân làng đến giới hạn, và một khi đã chạm đáy của sự tuyệt vọng, con người ta có thể làm bất cứ điều gì. Sự việc hôm nay, tuy đau lòng, nhưng lại là một chất xúc tác, gieo mầm cho một biến cố lớn hơn ở phía trước, như một dòng sông nhỏ, từ từ tích tụ sức mạnh để tạo thành một dòng lũ cuồn cuộn.
Lâm Nhất siết chặt hơn nữa Phù Trần Mộc, cảm nhận được luồng khí tức thanh tịnh mà nó mang lại. Hắn không thể ra mặt lúc này, không phải vì sợ hãi, mà vì hắn hiểu rằng một hành động bộc phát không suy tính chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. Hắn cần một kế hoạch, một cách thức để bảo vệ những người dân vô tội này mà không đẩy họ vào hiểm cảnh lớn hơn. Ánh mắt hắn kiên định, như một pho tượng đá giữa phong ba bão táp, nhưng bên trong, tâm trí hắn đang hoạt động không ngừng, suy tính từng đường đi nước bước. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đang ở giữa hồng trần, và con đường tiên đạo của hắn chính là tìm cách thấu hiểu và vượt qua những gian nan này, bằng trí tuệ và lòng nhân ái.
***
Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những đám mây xám xịt còn sót lại, rải những tia nắng yếu ớt xuống con đường lát đá dẫn vào Phàm Nhân Thị Trường. Khu chợ vốn sầm uất, ồn ào, nay cũng mang một vẻ tiêu điều, thưa thớt khách mua bán. Tiếng rao hàng yếu ớt hơn, tiếng mặc cả cũng không còn sôi nổi như trước. Mùi đồ ăn, mùi gia vị, mùi vải vóc vẫn còn đó, nhưng đã bị pha loãng bởi một mùi ẩm mốc, buồn bã của sự tàn phá.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lướt qua các quầy hàng, đôi mắt trầm tư của Lâm Nhất ghi lại từng chi tiết. Nhiều quầy hàng bằng gỗ đã bị phá nát, lều vải rách rưới, đồ đạc vứt vãi khắp nơi. Hắn nhìn thấy những gương mặt khắc khổ của dân làng, ánh mắt họ mang nặng nỗi lo toan và sự cam chịu. Họ vẫn cố gắng bám víu vào cuộc sống thường nhật, nhưng nỗi sợ hãi vẫn hiện hữu rõ ràng trong từng cử chỉ, từng lời nói.
Bỗng nhiên, Lâm Nhất dừng lại trước một góc chợ, nơi một quầy hàng đồ chơi nhỏ đã bị đổ sập một nửa. Một dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt tinh tường, đang cặm cụi sửa sang lại những mảnh gỗ vụn. Đó là Bác Thợ, người làm đồ chơi của thôn. Chiếc áo vải cũ kỹ của ông dính đầy bụi bẩn và rách rưới, nhưng đôi tay ông vẫn linh hoạt, khéo léo. Bên cạnh ông, một đứa bé đang ngồi khóc thút thít, có lẽ vì món đồ chơi yêu thích đã bị hỏng.
Bác Thợ, dù bản thân đang chìm trong nỗi buồn và sự cam chịu, vẫn không nỡ nhìn đứa bé đau khổ. Ông khẽ xoa đầu nó, rồi lại cúi xuống, tay cầm một con dao nhỏ, cần mẫn khắc gọt một khúc gỗ nhỏ, cố gắng tạo ra một món đồ chơi mới. Miệng ông lẩm bẩm, giọng khàn đặc nhưng chứa đựng một sự ấm áp lạ kỳ. "Nụ cười của trẻ thơ là món quà quý giá nhất... Dù thế nào, cũng không thể để chúng mất đi niềm vui... Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm của một đứa trẻ, chính là niềm vui đơn thuần, là hy vọng."
Lâm Nhất lặng lẽ đứng đó, quan sát Bác Thợ. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ cảm phục sâu sắc. Giữa cảnh tượng hoang tàn, giữa sự tàn bạo của cường hào, vẫn có những con người như Bác Thợ, cố gắng giữ gìn những giá trị thiện lương nhỏ bé, những tia sáng hy vọng mong manh. Đó chính là "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình" mà hắn từng chiêm nghiệm. Hắn hiểu rằng, "Hồng trần luyện tâm... chính là bảo vệ những nụ cười này," bảo vệ những giá trị nhỏ bé, những niềm vui đơn thuần, những tia sáng lương thiện giữa biển cả khổ đau. Con đường Vô Tiên chi Đạo không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là hành động, là bảo vệ những gì đáng quý, dù cho bản thân có phải đối mặt với hiểm nguy.
Hắn khẽ chạm vào túi nhỏ bên hông, nơi có một ít gạo mà hắn và Tô Mạt Nhi mang theo. Với một động tác nhẹ nhàng, gần như vô hình, Lâm Nhất lướt qua quầy hàng của Bác Thợ, khéo léo đặt túi gạo nhỏ bên cạnh những mảnh gỗ vụn. Túi gạo tuy không lớn, nhưng chứa đựng sự quan tâm và lòng nhân ái chân thành. Bác Thợ vẫn đang chăm chú khắc gọt, không hề nhìn thấy Lâm Nhất. Nhưng khi ngẩng đầu lên, ông bỗng cảm nhận được một luồng hơi ấm lạ thường, một cảm giác bình yên và hy vọng bất chợt ập đến. Ông ngạc nhiên nhìn quanh, đôi mắt tinh tường quét một vòng, nhưng không thấy ai. Dù vậy, khóe môi ông vẫn khẽ nở một nụ cười mờ nhạt, như thể một gánh nặng vô hình vừa được gỡ bỏ.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người thưa thớt. Trên đường, họ lại chứng kiến thêm nhiều cảnh tượng đau lòng khác. Một người phụ nữ bị cường hào xô ngã, hàng hóa vương vãi. Một thanh niên bị đánh đập vì dám lên tiếng phản đối. Mỗi cảnh tượng ấy như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Nhất, khiến nỗi ưu tư trong lòng hắn càng thêm sâu sắc. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt nàng vẫn còn ngấn lệ, nhưng sự tin tưởng vào hắn thì không hề suy suyển. Nàng nắm chặt tay hắn, như muốn nói rằng dù bất cứ điều gì xảy ra, nàng vẫn sẽ ở bên hắn.
Hắn biết rằng, những hành động nhỏ bé của hắn, như việc xua đi làn khói độc hay túi gạo cho Bác Thợ, tuy chưa đủ để thay đổi cục diện, nhưng lại là những hạt mầm hy vọng được gieo vào lòng dân làng. Chúng sẽ âm thầm nảy nở, lớn lên, và một ngày nào đó, có thể sẽ tạo nên một làn sóng ngầm, một sự bất mãn tích tụ để bùng nổ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn không cần phải hô hào, không cần phải phô trương sức mạnh. Hắn chỉ cần làm những gì lương tâm mách bảo, gieo những hạt mầm thiện lương, và tin vào sức mạnh của cái Đạo trong mỗi con người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không gian lại càng trở nên u ám và lạnh lẽo. Gió thổi mạnh hơn, rít qua những tán cây cổ thụ già nua, mang theo hơi lạnh se sắt. Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi men theo con đường mòn quen thuộc, trở về Huyền Nguyên Quan – giờ đây chỉ còn là một phế tích nhỏ bé, ẩn mình trong rừng sâu gần thôn. Nơi đây, dù hoang tàn, vẫn mang lại cho hắn một cảm giác thân thuộc, như một chốn dung thân cuối cùng giữa hồng trần đầy biến động.
Hắn tìm thấy một Cổ Miếu đổ nát gần đó, mái ngói vỡ vụn, tường rêu phong bám đầy. Đây là một nơi lý tưởng để trú ẩn, tránh khỏi tầm mắt của cường hào và những kẻ rình rập khác. Bên trong miếu, không khí ẩm mốc và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa. Mùi đất, mùi rêu phong và gỗ mục hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác u tịch, thậm chí có chút bí ẩn và rùng rợn.
Lâm Nhất không nói một lời, chỉ khẽ đặt Tô Mạt Nhi ngồi xuống một góc khuất, nơi có thể tránh được gió. Hắn tìm thấy một chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, đã bạc màu và sờn rách, nhưng vẫn còn giữ được chút hình hài. Hắn đặt nó xuống giữa miếu, rồi chậm rãi ngồi lên, xếp bằng tĩnh tọa. Đôi mắt hắn khép hờ, gương mặt thư sinh vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong, tâm trí hắn đang vận động mãnh liệt.
Hắn cố gắng tìm kiếm sự bình yên và định hướng trong tâm hồn, giữa muôn vàn những hình ảnh đau lòng vừa chứng kiến. Hắn hít thở sâu, điều hòa khí tức, để tâm trí dần thoát ly khỏi những tạp niệm của hồng trần. Dần dần, cơ thể hắn như hòa tan vào không gian tĩnh lặng của Cổ Miếu, chỉ còn lại ý thức lơ lửng, nhẹ bẫng. Trong trạng thái nhập định sâu thẳm ấy, hắn cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ với "Đạo" cổ xưa, một dòng chảy tri thức vô tận đang tuôn trào trong tâm thức hắn.
Một viễn cảnh dần hiện ra trước mắt hắn, chân thực đến mức hắn không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo. Hắn thấy mình đang lơ lửng giữa một không gian vô tận, không có ánh sáng, không có bóng tối, chỉ có một màu xanh thẳm của đại dương sâu thẳm. Rồi, một hình ảnh khổng lồ dần xuất hiện từ hư vô: một Linh Quy Biển Cả, với chiếc mai rùa khổng lồ phủ đầy rêu phong và san hô, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa. Đôi mắt to lớn, hiền từ của Quy Lão nhìn thẳng vào Lâm Nhất, xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, chạm đến sâu thẳm linh hồn hắn.
Không có âm thanh nào vang lên, nhưng một tiếng nói trầm trầm, uyên bác, như tiếng sóng biển vỗ về hàng ngàn năm, vang vọng trong tâm thức Lâm Nhất. "Biển cả vô tận, tri thức vô cùng. Hồng trần chỉ là một giọt nước, nhưng cũng đủ để phản chiếu cả vũ trụ... Nắm giữ những gì quý giá, buông bỏ những gì không thuộc về mình..." Tiếng nói ấy không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là lời khuyên, mà là một sự gợi mở, một cánh cửa dẫn đến những tầng sâu hơn của sự chiêm nghiệm.
Lâm Nhất không khỏi tự vấn trong tâm thức. "Cái gì là quý giá? Cái gì là không thuộc về mình?" Hắn nhớ lại những nụ cười thơ trẻ, những ánh mắt tuyệt vọng của dân làng, những hành động thiện lương của Bác Thợ. Hắn nhớ đến những lời của Ông Đồ về cái mất của thân xác và cái mất của lương tâm. Phải chăng, cái quý giá chính là những giá trị thiện lương, là lòng nhân ái, là sự kiên định vào lẽ phải giữa hồng trần gian nan? Và cái không thuộc về mình, có lẽ là sự sợ hãi, là lòng tham, là những ham muốn hư ảo?
Linh Quy Biển Cả vẫn lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt hiền từ như chứa đựng cả trí tuệ của vạn vật. Sự xuất hiện của Quy Lão, với những lời nói mang đậm tính triết lý, không chỉ là một cảm ngộ cá nhân, mà còn là một lời nhắc nhở về những bí ẩn cổ xưa của thế giới, về một tầm nhìn rộng lớn hơn mà Lâm Nhất cần phải có để vượt qua những khó khăn trước mắt. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ là đối đầu với bạo lực, mà còn là học cách thấu hiểu, học cách buông bỏ, và học cách nắm giữ.
Khi Lâm Nhất thoát khỏi trạng thái nhập định, ánh mắt hắn trở nên sáng hơn, trong trẻo hơn, như vừa được gột rửa bởi dòng nước thiêng. Nhưng cùng với sự thanh tịnh ấy, còn là một nỗi ưu tư sâu sắc, một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy gò của hắn. Hắn đã thấy được một phần của chân lý, nhưng con đường để đạt được nó vẫn còn dài và đầy chông gai.
Đúng lúc đó, một cảm giác lạnh lẽo, u ám bất chợt ập đến, xuyên thấu không gian tĩnh lặng của Cổ Miếu. Một hình ảnh chớp nhoáng của "Quỷ Môn Quan" hiện lên trong đầu hắn – một cánh cổng đá khổng lồ, cũ kỹ, rêu phong, sừng sững giữa hư vô. Cánh cổng ấy tỏa ra một âm khí lạnh lẽo thấu xương, như thể nó là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa ánh sáng và bóng tối. Hình ảnh đó không chỉ là một viễn cảnh, mà còn là một lời cảnh báo, một dấu hiệu cho thấy hắn đang tiến gần đến một "cánh cổng" mà hắn có thể phải đối mặt nếu thất bại trong việc bảo vệ hồng trần, hoặc một dấu hiệu cho một hành trình khám phá sâu hơn về giới hạn của sự sống và cái chết, về bản chất của "Vô Tiên chi Đạo" khi đối diện với những lựa chọn sinh tử. Tô Mạt Nhi, vẫn ngồi yên lặng bên cạnh, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, nàng khẽ rùng mình, lo lắng nhìn Lâm Nhất, nhưng không dám cất lời hỏi. Nàng chỉ biết rằng, mỗi khi hắn chìm vào trạng thái ấy, hắn lại trở nên khác lạ, như vừa đi qua một thế giới khác.
***
Đêm đó, gió lớn rít gào như tiếng oan hồn, cuốn theo những đám mây đen kịt che khuất vầng trăng, khiến Thanh Khê Thôn chìm trong một bóng tối thăm thẳm. Từ Cổ Miếu, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhìn về phía thôn, nơi những ngọn lửa đỏ rực đang liếm láp những mái nhà tranh, chiếu sáng một cách ghê rợn những bóng người đang hoảng loạn chạy trốn. Cường hào địa phương, vì không tìm ra "kẻ gây rối" và muốn dập tắt hoàn toàn mọi ý nghĩ phản kháng, đã ra lệnh đốt một vài căn nhà của dân làng và bắt giữ thêm một số người để làm gương.
Tiếng mõ gõ dồn dập, thê lương, như tiếng trống trận báo hiệu sự diệt vong. Tiếng tù và vang lên ai oán trong đêm, hòa cùng tiếng la hét, tiếng than khóc thê thiết của dân làng. Mùi khói khét lẹt từ nhà cháy xộc vào mũi, cay xè và ngột ngạt, khiến không khí trở nên nặng nề đến khó thở. Đó không chỉ là mùi của tro tàn, mà còn là mùi của sự tuyệt vọng, của những giấc mơ tan vỡ.
Cường hào, đứng giữa đám cháy bùng lên dữ dội, gương mặt hắn méo mó vì sự đắc thắng và tàn độc, gầm lên át cả tiếng gió và tiếng khóc. "Để xem kẻ nào còn dám ngóc đầu lên nữa! Đây là cái giá cho sự ngu xuẩn của các ngươi!" Lời nói của hắn như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim những người dân vô tội, dập tắt đi những tia hy vọng mong manh cuối cùng.
Lâm Nhất siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc. Ánh mắt hắn, vốn trầm tư và tĩnh lặng, giờ đây bùng lên một ngọn lửa dữ dội, không phải của sự giận dữ mù quáng, mà là của một ý chí kiên cường, không gì lay chuyển. Hắn đã nhìn thấy Quỷ Môn Quan trong tâm trí, nhưng hắn sẽ không để cánh cổng đó mở ra cho những người dân vô tội này. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn lẩm bẩm, như tự nhắc nhở bản thân. Tiên đạo của hắn chính là đối mặt với gian nan này, là bảo vệ những mảnh đời yếu ớt.
Tô Mạt Nhi, run rẩy toàn thân, ôm chặt lấy Lâm Nhất, vùi mặt vào lưng hắn. Nàng không muốn nhìn cảnh tượng tàn khốc đó, nhưng nàng cũng không thể rời đi. Nàng cảm nhận được sức mạnh đang trỗi dậy trong Lâm Nhất, một sức mạnh không đến từ bạo lực, mà từ sự kiên định và lòng nhân ái.
Giữa lúc đó, tiếng đàn nhị ai oán của Lão Hát, người hát xẩm mù, bất chợt vang vọng đâu đó trong đêm. Tiếng đàn không rõ từ hướng nào, như trôi nổi giữa không trung, mang theo nỗi buồn sâu thẳm của nhân thế, của những số phận bất hạnh. "Đời người như khúc xẩm, buồn vui lẫn lộn. Lẽ phải đâu còn, nhân tình thế thái đổi dời..." Lời hát không rõ ràng, nhưng giai điệu bi thương và ca từ gợi mở, như một lời ai oán về sự tàn phá, nhưng cũng như một lời kêu gọi thầm lặng, thức tỉnh những tâm hồn đang ngủ mê. Nó là lời khẳng định rằng, dù cho cường hào có tàn bạo đến mấy, dù cho hồng trần có khắc nghiệt đến đâu, vẫn sẽ có những người dám đứng lên, dám đối mặt với bất công, và rằng "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình" là một chân lý không thể bị chôn vùi. Tiếng hát xẩm của Lão Hát, lời thì thầm của Quy Lão, những hành động nhỏ bé của Bác Thợ, tất cả đều là những tia sáng, những hạt mầm đang âm thầm nảy nở, chờ đợi một ngày để bùng cháy.
Lâm Nhất đứng vững như một pho tượng đá giữa làn khói lửa và tiếng kêu than, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào ngọn lửa đang bùng cháy, một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Hắn sẽ không chạy trốn nữa. Hắn sẽ đối mặt. Không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng trí tuệ, bằng sự khéo léo, và quan trọng nhất, bằng tấm lòng nhân ái không bờ bến của "Vô Tiên chi Đạo". Biến cố lớn mà hắn đã được cảnh báo, giờ đây, đã cận kề. Và Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ của Huyền Nguyên Quan hoang tàn, đã sẵn sàng.