Tiếng thì thầm cổ xưa từ “cái kén” đen khổng lồ vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa từ thuở hồng hoang, găm sâu vào tâm thức Lâm Nhất. Hắn vừa đẩy lùi Đông Phương Hùng, vừa đối diện với làn sóng thông tin tàn khốc, những hình ảnh chớp nhoáng về một “Đại Đạo Thịnh Hành” không chút vẻ huy hoàng, mà chỉ đầy rẫy sự thối nát, kiêu căng, tham lam. Đó là một bức tranh về sự suy tàn từ bên trong, một vết sẹo không thể xóa nhòa của thời đại đã qua, mà U Ám Chi Chủ chính là minh chứng sống động, một chấp niệm vĩnh cửu về sự đổ vỡ. Lâm Nhất vẫn đứng vững, đôi mắt đen láy mở to, nhưng ánh nhìn như xuyên thấu thời không, cố gắng giải mã từng mảnh vỡ ký ức đang dồn dập ập đến. Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, linh hồn như bị xé toạc giữa hiện thực và quá khứ vĩ đại mà bi thương kia.
Thạch Bích Quan giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, những bức tường đá cao lớn sừng sững một thời nay đã nứt vỡ, đổ sập thành từng khối vụn. Cổng thành bằng sắt kiên cố nằm nghiêng ngả, méo mó, như một chứng nhân câm lặng cho cuộc chiến vừa qua. Gió lạnh từ phương Bắc thổi về, mang theo hơi sương dày đặc, quấn lấy những tàn tích, tạo nên một khung cảnh u ám, tiêu điều. Mùi đá lạnh, mùi sắt gỉ, mùi mồ hôi và bụi đất quyện vào nhau, phảng phất đâu đó là mùi máu tanh đã khô, gợi nhắc về sự khốc liệt vừa diễn ra. Không khí nặng nề, căng thẳng, như thể cả Thạch Bích Quan vẫn còn mang trong mình dư âm của những trận đánh không ngừng nghỉ.
Mộ Dung Uyển Nhi là người đầu tiên nhận ra sự khác lạ nơi Lâm Nhất. Y nhìn hắn đứng bất động giữa chiến trường tan hoang, đôi mắt thất thần, khuôn mặt tái nhợt như không còn chút huyết sắc. Một cảm giác lo lắng mãnh liệt dâng trào trong lòng y. Y vội vã chạy đến, Quỷ Thủ Y Vương và Thiên Cơ Lão Nhân cũng theo sát phía sau, với vẻ mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
“Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Tâm thần huynh đang rất hỗn loạn!” Mộ Dung Uyển Nhi đỡ lấy cánh tay hắn, cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ. Nàng nhìn vào đôi mắt Lâm Nhất, thấy một vực thẳm của sự hoang mang và đau đớn.
Lâm Nhất không đáp, chỉ khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, như thể đang cố gắng đẩy lùi một thứ gì đó vô hình đang xâm chiếm tâm trí mình. Hắn ôm chặt đầu, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch. “Không phải… không phải như vậy… Đại Đạo… biến chất…” Giọng hắn thì thầm, đứt quãng, như lời than thở từ một cõi mộng mị. Những hình ảnh chớp nhoáng vẫn không ngừng hiện lên: những vị tiên nhân cổ đại với ánh mắt đầy tham vọng, những trận pháp vĩ đại nhưng lại chứa đựng sự tàn phá, những lý tưởng cao đẹp ban đầu dần bị biến chất bởi dục vọng quyền lực. Hắn thấy một thế giới tu tiên phồn thịnh đến cực điểm, nhưng ẩn chứa bên trong là sự mục ruỗng, là những vết nứt âm ỉ chờ ngày bùng phát.
Thiên Cơ Lão Nhân tiến lại gần hơn, đôi mắt tinh anh của y nheo lại, quan sát Lâm Nhất bằng một vẻ mặt đầy suy tư. Râu tóc bạc phơ của y lay động nhẹ trong gió lạnh. “Lâm Nhất, ngươi thấy gì? Đó là ‘Tàn Chương Cổ Đại’ sao?” Y hỏi, giọng trầm đục, mang theo chút run rẩy khó nhận thấy. Y biết rằng, thứ mà Lâm Nhất đang phải đối mặt có lẽ còn kinh hoàng hơn bất kỳ loại tà khí nào.
Quỷ Thủ Y Vương cũng cau mày, khuôn mặt nhăn nheo toát lên vẻ cảnh giác. Y đặt tay lên cổ tay Lâm Nhất, cảm nhận mạch đập hỗn loạn của hắn. “Linh lực trong cơ thể tiểu tử này đang cuộn trào một cách mất kiểm soát, như thể có một dòng lũ đang xé toạc mọi thứ. Hắn đang chống lại một loại năng lượng tinh thần cực mạnh.”
Mộ Dung Uyển Nhi nhanh chóng lấy ra kim châm, định châm vào huyệt vị để giúp Lâm Nhất trấn tĩnh. Nhưng Thiên Cơ Lão Nhân ngăn lại. “Không cần. Đây không phải là bệnh tật thân xác đơn thuần. Đây là cuộc chiến của tâm trí, của ý chí. Chúng ta chỉ có thể hỗ trợ, không thể can thiệp trực tiếp.”
Y quay sang Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng. “Lâm Nhất, hãy nhớ lấy ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của ngươi! Hãy dùng chân tâm mà thấu triệt, dùng ý chí mà thanh lọc! Chân lý không nằm ở những gì ngươi thấy, mà ở cách ngươi cảm nhận và lựa chọn!”
Lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân như một tia sáng xuyên qua màn sương mù dày đặc trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh buốt của gió táp vào mặt, cảm nhận sự lo lắng chân thành từ những người bạn xung quanh. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn tự động phát ra một ánh sáng nhạt, ấm áp, lan tỏa sự bình yên. Hắn nhắm mắt lại, không còn cố gắng chống cự dòng ký ức mà để chúng tự nhiên chảy qua, như một dòng sông cuồn cuộn. Hắn không chống cự, không phản kháng, chỉ tĩnh lặng quan sát.
Và rồi, sự tĩnh lặng đó đã mang lại sự thấu triệt. Hắn thấy rõ hơn, không phải U Ám Chi Chủ là ‘chân lý’ của sự suy tàn, mà nó là ‘minh chứng’ cho sự suy tàn của một ‘chân lý’ đã bị bóp méo. ‘Đại Đạo Thịnh Hành’ không sụp đổ vì kẻ thù bên ngoài, mà vì sự tha hóa từ chính những kẻ tự xưng là người bảo vệ ‘Đạo’. Tham vọng, quyền lực, sự kiêu ngạo đã biến các tiên nhân thành những kẻ phàm tục tầm thường, đẩy thế giới vào vòng xoáy chiến tranh và hủy diệt. U Ám Chi Chủ không phải là kẻ khởi xướng, mà là ‘dư âm’ bi thảm còn sót lại, một vết sẹo đau đớn của lịch sử.
Lâm Nhất mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã trở lại sự thanh tĩnh và kiên định thường thấy. Hắn không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là một sự thấu triệt sâu sắc hơn, một nỗi buồn man mác nhưng không bi lụy. Hắn đã hiểu.
“Ta không sao…” Hắn khẽ nói, giọng vẫn còn khàn, nhưng đã rõ ràng hơn nhiều. “Đại Đạo Thịnh Hành… không phải chỉ là phồn vinh, mà là sự kiêu ngạo, tham lam… đã gieo mầm mống cho sự sụp đổ của chính nó.”
Mộ Dung Uyển Nhi thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt trong veo vẫn đầy vẻ quan tâm. “Huynh đã nhìn thấy gì, Lâm Nhất?”
Thiên Cơ Lão Nhân vuốt râu, ánh mắt đầy vẻ suy tư. “Hãy để tiểu tử tĩnh dưỡng. Những gì hắn vừa trải qua, không phải ai cũng có thể chịu đựng được.”
Không khí căng thẳng nơi Thạch Bích Quan dần tan biến, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tàn tích của cuộc chiến vẫn còn đó, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một cuộc chiến khác vừa kết thúc, để lại những vết hằn sâu sắc nhưng cũng mở ra một cánh cửa mới của sự thấu triệt. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn sẽ tìm ra chân lý của chính mình, không phải là sự sao chép từ quá khứ, mà là sự kiến tạo từ hiện tại và hướng tới tương lai.
***
Đêm khuya, trong một động phủ tạm thời được thiết lập khéo léo bên sườn núi gần Thạch Bích Quan. Đó là một hang đá tự nhiên, nhưng đã được Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương dùng pháp thuật đơn giản để cải tạo thành một nơi trú ẩn ấm cúng và thanh tịnh. Bên trong có một chiếc giường đá được trải một lớp nệm cỏ mềm mại, một chiếc bàn đá nhỏ với vài cuốn sách cổ, và một lò luyện đan mini đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Một con suối nhỏ róc rách chảy qua khe đá gần đó, tiếng nước chảy đều đều hòa cùng tiếng gió nhẹ và tiếng côn trùng kêu, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng và cô tịch. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi thảo mộc khô từ những túi thuốc của Mộ Dung Uyển Nhi, khiến không gian trở nên dễ chịu, thích hợp cho việc tĩnh dưỡng và suy ngẫm.
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên giường đá, Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay hắn phát ra ánh sáng nhạt, như những vì sao nhỏ lấp lánh trong đêm. Hắn đã bình tâm trở lại sau những gì đã trải qua. Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương ngồi xung quanh bàn đá, gương mặt ai nấy đều trầm tư.
“Ta đã thấy…” Lâm Nhất bắt đầu kể, giọng hắn trầm lắng, như đang kể một câu chuyện cổ xưa, “Đại Đạo Thịnh Hành… không phải là một thời đại vàng son như người đời vẫn ca tụng. Nó là sự phồn thịnh giả tạo, một ảo ảnh được dựng nên từ tham vọng và sự kiêu ngạo. Các vị tiên nhân khi ấy, họ không còn truy cầu Chân Đạo, mà chỉ tranh giành quyền lực, tài nguyên, địa vị. Linh khí dồi dào, pháp thuật cao siêu… nhưng tâm hồn lại mục ruỗng.”
Hắn ngừng lại một chút, hít một hơi sâu. “Họ tự cho mình là những người nắm giữ chân lý, nhưng lại dùng sức mạnh để đàn áp, để thao túng. Các cuộc chiến nổ ra không ngừng, không phải vì chính nghĩa, mà vì dục vọng. Và rồi, cái giá phải trả là sự suy tàn. Đại Đạo không sụp đổ vì U Ám Chi Chủ, mà U Ám Chi Chủ là kết quả của sự sụp đổ đó. Nó là một vết sẹo, một ký ức đau đớn về một thời đại đã chết vì chính những kẻ tự xưng là ‘thiên đạo’.”
Thiên Cơ Lão Nhân vuốt râu bạc, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. “Quả nhiên… U Ám Chi Chủ không phải là một thực thể hoàn toàn mới, mà là một ‘chấp niệm’ cổ xưa, một vết sẹo của Đại Đạo bị bóp méo. Những gì ngươi thấy, Lâm Nhất, chính là ‘Tàn Chương Cổ Đại’ mà ta đã từng đọc trong những điển tịch thất truyền. Đó là những trang sử bị che giấu, những sự thật kinh hoàng mà các thế lực sau này cố gắng chôn vùi.”
Y gõ nhẹ cây quải trượng xuống đất đá, âm thanh trầm đục vang vọng trong động phủ yên tĩnh. “Các phe phái tu tiên hiện tại, kể cả phe Chân Đạo của chúng ta, cũng chỉ là tàn dư, là những mảnh vỡ còn sót lại từ ‘Đại Tiên Chiến’ thời thượng cổ. Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn… chúng không phải là cái ác tự nhiên sinh ra, mà là sự tiếp nối của những tư tưởng cực đoan, những sự tha hóa đã từng hủy diệt Đại Đạo.”
Quỷ Thủ Y Vương nhấp một ngụm rượu từ bình hồ lô, khuôn mặt nhăn nheo lộ vẻ nghiêm nghị. “Vậy ra, Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn chính là những kẻ kế thừa sự tha hóa đó, nhưng với những hình thức khác nhau. Đông Phương Hùng cuồng tín với U Ám Chi Chủ, tin rằng đó là ‘chân đạo’ bị lãng quên, nhưng hắn chỉ đang lặp lại sai lầm của tiền nhân. Hắn đang nuôi dưỡng một vết sẹo mà không biết.”
Mộ Dung Uyển Nhi trầm ngâm. “Nếu vậy, thì con đường của chúng ta còn gian nan hơn ta tưởng. Chúng ta không chỉ đối mặt với kẻ thù hiện tại, mà còn phải đối mặt với một di sản bi thảm từ quá khứ, một chấp niệm đã tồn tại hàng vạn năm.”
Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. “Chính vì thế, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của ta mới có ý nghĩa. Chân Đạo không phải là sự sao chép, mà là sự thấu triệt và kiến tạo. Chúng ta không thể lặp lại sai lầm của quá khứ. Chúng ta phải tìm ra con đường của riêng mình, không bị mê hoặc bởi sức mạnh, không bị tha hóa bởi dục vọng.”
Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề. “U Ám Chi Chủ không phải là kẻ thù duy nhất. Kẻ thù lớn nhất chính là sự tha hóa trong lòng người, là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng mà nó gieo rắc. Chúng ta phải thanh tẩy nó, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự thấu triệt và lòng nhân ái. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả một chấp niệm cổ xưa cũng có thể được hóa giải, nếu chúng ta tìm được chân tâm.”
Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu tán thưởng. “Ngươi nói chí phải. Sự thấu triệt của ngươi đã vượt xa những gì ta có thể tưởng tượng. Đây chính là chìa khóa để đối phó với mối hiểm họa này. Chúng ta không thể đánh bại một chấp niệm bằng cách đối đầu trực diện, mà phải hóa giải nó từ tận gốc rễ.”
Y nhìn vào bản đồ bày trên bàn đá, chỉ vào một điểm xa xôi. “Theo những thông tin chúng ta có được từ các đệ tử Thiên Đạo Môn bị bắt, có vẻ như một thủ lĩnh cấp cao của Hắc Ám Cung, tên là U Minh Đạo Tôn, đang tập hợp lực lượng ở Tuyệt Tình Đỉnh. Hắn ta được cho là một trong những kẻ đầu tiên được U Ám Chi Chủ ban ‘chân truyền’ từ thời cổ đại, nắm giữ những tri thức và tà thuật tinh thần cổ xưa nhất. Hắn là một đại diện điển hình cho sự tha hóa của Đại Đạo.”
Quỷ Thủ Y Vương nhíu mày. “U Minh Đạo Tôn? Lão già đó… ta nhớ đã từng nghe danh. Hắn là một kẻ cực kỳ xảo quyệt và tàn nhẫn. Hắn không chỉ mạnh về võ lực mà còn tinh thông tà thuật thao túng tâm trí. Đối đầu với hắn sẽ là một thử thách lớn, Lâm Nhất.”
Lâm Nhất đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, kiên định. Đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng quyết đoán. “Đã đến lúc ta phải đối mặt với hắn, để hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự tha hóa này, và để chứng minh ‘Vô Tiên Chi Đạo’ không phải là yếu ớt, mà là sức mạnh chân chính.”
Mộ Dung Uyển Nhi muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của hắn, nàng chỉ khẽ gật đầu. “Huynh hãy cẩn trọng. Nếu cần, chúng ta sẽ lập tức đến hỗ trợ.”
Lâm Nhất gật đầu. Hắn biết, con đường này hắn phải đi một mình, không phải vì muốn chứng tỏ điều gì, mà vì đây là cuộc chiến của tư tưởng, của ý chí. Cuộc chiến này, hắn phải tự mình trải nghiệm và thấu triệt.
***
Hoàng hôn buông xuống Tuyệt Tình Đỉnh, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Không phải là màu đỏ cam ấm áp của buổi chiều tà, mà là một màu đỏ máu u ám, như thể bầu trời đang khóc than cho những số phận bi thương. Tuyệt Tình Đỉnh đúng như tên gọi của nó, một ngọn núi đá trọc lóc, cao vút lên tận mây xanh, chỉ có vài cây thông đơn độc bám víu vào vách đá cheo leo, cằn cỗi. Gió rít gào không ngừng, tạo nên những âm thanh thê lương, như tiếng ai oán từ ngàn xưa vọng lại. Không khí lạnh buốt, thấu xương, mang theo mùi đá lạnh và mùi thông khô, tạo nên một cảm giác hoang vu, cô độc đến tột cùng.
Lâm Nhất một mình bước lên đỉnh núi. Đạo bào vải thô của hắn phất phơ trong gió, khiến dáng vẻ hắn càng thêm gầy gò, nhỏ bé giữa không gian hùng vĩ mà lạnh lẽo. Hắn dừng lại ở một mỏm đá nhô ra, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm. Đôi mắt đen láy của hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá.
“Ngươi cuối cùng cũng đến, tiểu đạo sĩ hồng trần.”
Một giọng nói âm u vang lên, như tiếng vọng từ địa ngục. Từ bóng tối của một khe núi, một bóng người cao lớn từ từ hiện ra. Đó là U Minh Đạo Tôn. Hắn mặc một bộ áo đen tuyền, hòa lẫn vào bóng đêm đang dần bao trùm. Vẻ ngoài của hắn dữ tợn, đôi mắt sắc lạnh ẩn chứa sự khinh thường và tà khí cổ xưa. Khí chất âm u, quyền lực tỏa ra từ hắn, bao trùm bởi một luồng tà khí nồng nặc, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, ngột ngạt.
“U Minh Đạo Tôn.” Lâm Nhất khẽ gọi tên y, giọng hắn vẫn bình tĩnh, không chút dao động.
U Minh Đạo Tôn cười khẩy, tiếng cười khàn đục như tiếng đá cọ xát. “Ngươi, một tiểu đạo sĩ hồng trần, dám đối đầu với ‘Đạo’ của ta? Ngươi có biết, Đại Đạo chân chính đã chết từ 5000 năm trước rồi không? Những gì ngươi đang theo đuổi, chỉ là một tàn dư thảm hại, một mảnh vụn của sự giả dối mà thôi.”
Hắn bước đến gần hơn, mỗi bước đi đều mang theo một áp lực vô hình, khiến đá dưới chân Lâm Nhất như muốn nứt vỡ. “Ta là kẻ được U Ám Chi Chủ ban ‘chân truyền’, là người nắm giữ bí mật của sự ‘tái sinh’ từ tàn tro của Đại Đạo cổ xưa. Ngươi, với cái ‘Vô Tiên Chi Đạo’ yếu ớt kia, làm sao có thể chống lại ta?”
Lâm Nhất ngẩng đầu, ánh mắt trực tiếp đối diện với U Minh Đạo Tôn, không hề né tránh. “Chính vì Đại Đạo đã ‘chết’ trong sự tha hóa của các người, nên ta mới phải tìm lại ‘Chân Đạo’. Ngươi chỉ là kẻ mù quáng chạy theo cái bóng của sự sụp đổ. Ngươi gọi đó là ‘tái sinh’, nhưng thực chất đó chỉ là sự lặp lại của một sai lầm vĩ đại, một vết sẹo không ngừng nhức nhối.”
Nghe lời Lâm Nhất, U Minh Đạo Tôn gầm lên một tiếng, khuôn mặt vặn vẹo trong sự phẫn nộ và cuồng tín. “Vô nghĩa! Kẻ yếu hèn như ngươi không bao giờ hiểu được chân lý của sức mạnh! Để ta cho ngươi thấy sức mạnh của sự ‘tái sinh’ từ Hắc Ám!”
Y vung tay, một luồng tà khí đen đặc cuộn xoáy, mang theo vô số hình ảnh về sự suy tàn, về những linh hồn đang quằn quại trong tuyệt vọng, về những cảnh tượng máu tanh của ‘Đại Tiên Chiến’ thời thượng cổ. Đó là những ảo ảnh chân thực đến mức có thể bóp méo nhận thức của bất kỳ ai, đẩy họ vào vực thẳm của nỗi sợ hãi và điên loạn. Mùi âm khí nồng đậm, mùi máu tanh và sự mục ruỗng dường như ùa đến, khiến không khí trở nên đặc quánh.
Lâm Nhất vẫn đứng vững như một ngọn núi giữa phong ba. Hắn không nhắm mắt, không né tránh. Hắn để những ảo ảnh đó lướt qua, nhưng tâm trí hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn không phải là sức mạnh chống đỡ, mà là sự thấu triệt. Hắn đã thấy những điều này, đã hiểu bản chất của chúng. Hắn biết, U Minh Đạo Tôn đang dùng chính những ký ức bi thảm của Đại Đạo cổ xưa để làm vũ khí, để gieo rắc sự tuyệt vọng.
“Ngươi đang dùng nỗi sợ hãi của người khác để tự nuôi dưỡng sự cuồng tín của mình. Ngươi đang dùng quá khứ để biện minh cho sự tha hóa của hiện tại.” Lâm Nhất trầm tĩnh nói, giọng hắn không quá lớn, nhưng lại vang vọng giữa tiếng gió gào thét, như một lời phán xét. “Ngươi nói Đại Đạo đã chết, nhưng nó chỉ chết trong tâm trí những kẻ không còn tin vào Chân Đạo. Chân Đạo vẫn tồn tại, trong sự dung hòa của vạn vật, trong lòng nhân ái của con người, trong sự kiên định vượt qua mọi gian nan.”
U Minh Đạo Tôn cười gằn, không thèm để ý đến lời nói của Lâm Nhất. Y vung hai tay, tà khí đen đặc hóa thành hai thanh huyết kiếm khổng lồ, lao thẳng vào Lâm Nhất với tốc độ kinh hoàng. Đây không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn đánh vào tinh thần, mang theo sự cuồng bạo và khát máu của U Minh Đạo Tôn.
Lâm Nhất đưa hai tay lên. Không phải là những chiêu thức hoa mỹ, không phải là những pháp thuật kinh thiên động địa. Linh lực của ‘Vô Tiên Chi Đạo’ dâng trào từ cơ thể hắn, không phải là sự bùng nổ mà là sự lan tỏa, như ánh sáng bình minh xua tan bóng đêm. Một lá chắn ánh sáng thanh tịnh hiện ra, không rực rỡ chói lòa, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy vô cùng. Nó không chỉ chặn đứng hai thanh huyết kiếm, mà còn xuyên thẳng vào bản chất tà ác của chúng, khiến chúng tan chảy thành những đốm sáng đen, rồi biến mất trong hư vô.
U Minh Đạo Tôn lùi lại một bước, đôi mắt sắc lạnh lộ rõ vẻ kinh ngạc. Y không thể tin rằng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của Lâm Nhất lại có thể hóa giải tà thuật của y một cách dễ dàng đến vậy. Y đã từng đối mặt với vô số tu sĩ phe Chân Đạo, nhưng chưa từng gặp ai có khả năng thanh tẩy tà khí của y mà không cần đến những chiêu thức đối kháng mạnh mẽ.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” U Minh Đạo Tôn gằn giọng, khuôn mặt méo mó trong sự tức giận. “Cái thứ ‘Đạo’ của ngươi… nó không giống bất kỳ thứ gì ta từng biết!”
Lâm Nhất khẽ lắc đầu. “Ta chỉ là một tiểu đạo sĩ hồng trần, truy cầu chân lý. Cái ‘Đạo’ của ta, không phải là thứ để tranh giành, mà là thứ để thấu triệt. Ngươi bị mê hoặc bởi sức mạnh cổ xưa, bởi cái bóng của ‘Đại Đạo’ đã chết, mà không nhìn thấy sự sống đang hiện hữu trước mắt.”
Hắn bước tới một bước, không khí xung quanh hắn dường như trở nên thanh khiết hơn, đẩy lùi tà khí âm u của U Minh Đạo Tôn. “U Ám Chi Chủ không phải là thần linh, nó chỉ là một chấp niệm. Ngươi theo đuổi nó, cũng chỉ là đang tự biến mình thành một chấp niệm khác, một bóng ma của quá khứ.”
U Minh Đạo Tôn gầm lên một tiếng giận dữ, không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa. Y biết, cuộc chiến này không chỉ là võ lực, mà còn là tư tưởng. Và y không muốn thua trên mặt trận đó. Y dồn toàn bộ tà khí vào cơ thể, hóa thành một luồng khói đen khổng lồ, bao trùm lấy Lâm Nhất. Trong làn khói đó, vô số âm thanh rên rỉ, tiếng cười ghê rợn, tiếng khóc than vang lên, cố gắng xuyên thủng tâm trí Lâm Nhất. Đó là tà thuật thao túng tinh thần cổ xưa nhất mà y được U Ám Chi Chủ ban cho.
Lâm Nhất nhắm mắt lại. Hắn không thấy gì, nhưng hắn cảm nhận được mọi thứ. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng, sự giận dữ, và cả sự trống rỗng trong tâm hồn U Minh Đạo Tôn. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn không phải là sự đối kháng, mà là sự bao dung. Hắn mở lòng mình, đón nhận tất cả những cảm xúc tiêu cực đó, không để chúng làm vẩn đục tâm trí, mà để chúng chảy qua, được hóa giải bởi lòng từ bi và sự thấu triệt.
Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng như chạm vào hư không. Từ lòng bàn tay hắn, một ánh sáng trắng nhạt lan tỏa, không chói mắt, nhưng lại có sức mạnh thanh tẩy kinh hoàng. Làn khói đen của U Minh Đạo Tôn run rẩy, những âm thanh ghê rợn dần yếu đi, rồi biến mất. Ánh sáng của Lâm Nhất không hủy diệt tà khí, mà là hóa giải nó, trả lại sự thanh tịnh cho không gian.
U Minh Đạo Tôn hiện ra, khuôn mặt y tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Y lùi lại liên tục, như thể vừa chạm phải một thứ gì đó kinh khủng. Y đã dùng hết sức mạnh của mình, dùng cả những tà thuật cổ xưa nhất, nhưng vẫn không thể lay chuyển Lâm Nhất. Thậm chí, y còn cảm thấy một sự thanh tẩy đang lan truyền trong chính linh hồn mình, một cảm giác xa lạ mà y đã lãng quên từ rất lâu.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” U Minh Đạo Tôn lắp bắp, giọng y không còn vẻ cuồng tín, mà thay vào đó là một sự hoang mang tột độ.
Lâm Nhất thu tay lại, ánh mắt trầm tĩnh nhìn y. “Ta không làm gì cả. Ta chỉ là đã cho ngươi thấy, ‘Đạo’ của ngươi không phải là chân lý, mà là một ảo ảnh. Ngươi đã bị sức mạnh cổ xưa mê hoặc, đã bị chấp niệm của quá khứ trói buộc. Đã đến lúc ngươi phải tỉnh ngộ.”
Một tia sáng yếu ớt le lói trong đôi mắt sắc lạnh của U Minh Đạo Tôn, một khoảnh khắc của sự dao động. Nhưng rồi, vẻ cuồng tín lại nhanh chóng quay trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một bức tường vững chắc che giấu đi sự hoang mang. Y không thể chấp nhận sự thật đó. Y là kẻ được U Ám Chi Chủ lựa chọn, là người mang sứ mệnh ‘tái sinh’ Đại Đạo. Y không thể sai.
“Ngươi… ngươi sẽ phải trả giá vì sự ngạo mạn của mình!” U Minh Đạo Tôn gầm lên, nhưng giọng y đã yếu hơn rất nhiều. Y biết, mình đã thua trong cuộc chiến tư tưởng này.
Hắn không còn tấn công bằng tà thuật tinh thần, mà dùng sức mạnh vật lý thuần túy. Y dồn toàn bộ linh lực vào lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu năng lượng đen đặc, cực kỳ cô đọng, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Y lao thẳng vào Lâm Nhất, quyết định kết thúc trận chiến bằng một đòn chí mạng.
Lâm Nhất khẽ thở dài. Hắn biết, đã đến lúc phải chấm dứt sự điên cuồng này. Hắn không tránh né, mà đón nhận. Linh lực ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn không bùng nổ, mà tụ lại một điểm, tạo thành một luồng ánh sáng thanh tịnh, nhỏ bé nhưng kiên cố. Hắn không dùng sức mạnh đối sức mạnh, mà dùng sự tĩnh lặng đối chọi với sự cuồng bạo.
Khi quả cầu năng lượng đen chạm vào ánh sáng của Lâm Nhất, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một âm thanh trầm đục, như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Quả cầu đen tan biến vào hư vô, và ánh sáng của Lâm Nhất vẫn còn đó, không hề suy suyển.
U Minh Đạo Tôn đứng bất động, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, nơi đáng lẽ phải tạo ra sự hủy diệt, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng. Y đã thua, thua một cách triệt để, không chỉ về sức mạnh mà còn về ‘Đạo’.
Lâm Nhất không truy kích. Hắn chỉ nhìn U Minh Đạo Tôn với ánh mắt đầy thấu hiểu và một chút thương cảm. “U Ám Chi Chủ không phải là kẻ ban cho ngươi sức mạnh, mà là kẻ lừa dối ngươi. Nó không phải là ‘chân lý’, mà là một lời ngụy biện cho sự yếu kém của con người. Ngươi hãy tự mình tìm lấy chân lý, đừng để quá khứ trói buộc.”
U Minh Đạo Tôn không nói một lời nào. Hắn ta chỉ quay người lại, trong đôi mắt chứa chan sự hoang mang tột độ, không còn chút cuồng tín nào nữa. Hắn ta bước đi chậm rãi, dáng vẻ cao lớn giờ đây trở nên cô độc và lạc lõng giữa Tuyệt Tình Đỉnh hoang vu. Hắn ta không biết mình sẽ đi đâu, hay sẽ làm gì. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất biết, hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí của U Minh Đạo Tôn, và đó là điều quan trọng nhất.
Trận chiến đã kết thúc. Nhưng không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự thấu triệt. Lâm Nhất đứng một mình trên Tuyệt Tình Đỉnh, dưới ánh hoàng hôn đỏ máu đang dần lụi tàn. Hắn đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự tha hóa, về những bí mật cổ xưa của ‘Đại Đạo Thịnh Hành’. Hắn biết, U Ám Chi Chủ không chỉ là một chấp niệm, mà nó còn có khả năng ban ‘chân truyền’, có thể đã tạo ra nhiều kẻ cuồng tín như U Minh Đạo Tôn. Điều này báo hiệu về một cuộc đối đầu không chỉ với một thực thể, mà với cả một hệ tư tưởng đã bị bóp méo, ăn sâu vào lịch sử. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Nhất đã vững tin hơn vào ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của mình, một con đường không cần sức mạnh hủy diệt, mà chỉ cần chân tâm và sự thấu triệt để vượt qua mọi gian nan.