Vô tiên chi đạo
Chương 406

Tàn Dư Thức Tỉnh: Thắng Lợi Bi Tráng và Bóng Hình Đỉnh Cao

3167 từ
Mục tiêu: Giải quyết hậu quả trận chiến với U Minh Đạo Tôn, làm rõ 'giá đắt' của thắng lợi.,Củng cố niềm tin của phe Chân Đạo vào 'Vô Tiên Chi Đạo' sau những tiết lộ chấn động.,Lâm Nhất và các đồng minh nhận thức rõ hơn về mối đe dọa còn lại từ Lã Bất Phàm, thiết lập tâm lý cho cuộc đối đầu cuối cùng.,Tiếp tục khắc họa sự trưởng thành của Lâm Nhất như một lãnh tụ tinh thần.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), U Minh Đạo Tôn
Mood: Trầm buồn, kiên định, chiêm nghiệm, xen lẫn sự lo lắng và quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh, gió vẫn rít gào không ngừng, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và những âm thanh ai oán như tiếng khóc than của một linh hồn bị bỏ rơi. Những cây thông già cô độc, cành lá trơ trụi bám víu vào vách đá dựng đứng, oằn mình trước cơn thịnh nộ vô hình của thiên nhiên. Bầu trời chạng vạng tối, những vệt mây mù xám xịt cuồn cuộn bao phủ, khiến khung cảnh thêm phần hoang vu, lạnh lẽo. Dưới chân Lâm Nhất, những mảnh đá vụn và dấu vết của một trận chiến vừa tàn lụi còn vương vãi, như những mảnh vỡ của một niềm tin đã sụp đổ.

U Minh Đạo Tôn, kẻ vừa gầm lên trong cuồng tín, giờ đây nằm gục trên mặt đất, thân thể co quắp, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Không còn vẻ kiêu ngạo hay hung tợn, chỉ còn lại sự trống rỗng, một tâm trí đã hoàn toàn tan nát. Hắn ta giống như một pho tượng đá bị đẽo gọt thô bạo, mất đi linh hồn và khí phách. Tiếng gió rít, tiếng đá lăn nhẹ dưới chân, rồi tiếng chim đại bàng kêu thê thiết từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện thành một khúc bi ca, khắc sâu vào lòng người cảm giác cô độc và bi thương. Mùi đá lạnh, mùi gió núi, mùi thông khô quyện vào không khí, càng khiến không gian nơi đây trở nên u ám và nặng nề.

Lâm Nhất đứng sững giữa nơi hoang phế ấy, thân hình gầy gò của hắn dường như đang chịu đựng một sức nặng vô hình. Tuy đã đứng vững sau trận chiến, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ kiệt sức, pha lẫn sự trầm tư và một chút thương cảm khó tả. Hắn đã thắng, nhưng chiến thắng này không mang lại niềm vui hay sự hả hê, mà chỉ là một gánh nặng mới. Những bí mật về 'Đại Đạo Thịnh Hành', về sự tha hóa kinh hoàng mà U Ám Chi Chủ tiết lộ, vẫn còn quay cuồng trong tâm trí hắn, như một cơn bão tố chưa tan.

Một bóng hình thanh thoát vội vã chạy đến, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn và sự lo lắng. Đó là Mộ Dung Uyển Nhi. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ đỡ lấy cánh tay Lâm Nhất, sức nặng của hắn dường như trút một phần lên người nàng. Bàn tay nàng ấm áp, nhưng vẫn run rẩy khẽ khàng.

"Lâm Nhất, huynh không sao chứ?" Giọng nàng khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua vách đá, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng nhìn hắn, rồi nhìn xuống U Minh Đạo Tôn đang nằm bất động, đôi mắt nàng thoáng qua vẻ xót xa. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, câu nói ấy bỗng nhiên văng vẳng trong đầu nàng, chợt nhận ra rằng U Minh Đạo Tôn lúc này còn đáng thương hơn bất kỳ ai từng chịu đựng thống khổ về thể xác.

Ngay sau đó, một dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, lôi thôi nhưng nhanh nhẹn cũng xuất hiện. Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão. Y không nói nhiều, chỉ nhanh chóng bước đến bên U Minh Đạo Tôn, cúi xuống kiểm tra. Đôi mắt tinh quái của y quét một lượt, rồi y khẽ thở dài, lắc đầu.

"Hắn ta đã bị phế... nhưng tâm trí thì tan nát rồi." Giọng Vương Lão trầm đục, mang theo vẻ nặng nề. "Linh hồn hắn không còn nguyên vẹn, chấp niệm quá sâu, bị ‘Đạo’ của U Ám Chi Chủ nuốt chửng. Ngươi không hủy diệt hắn, nhưng lại tước đi thứ quý giá nhất của một tu sĩ." Y không trách Lâm Nhất, chỉ đơn thuần nói lên sự thật khắc nghiệt.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Mộ Dung Uyển Nhi. Hắn mở mắt ra, nhìn vào khuôn mặt vô hồn của U Minh Đạo Tôn. "Hắn nhìn thấy gì... điều gì đã khiến hắn sụp đổ như vậy?" Giọng Lâm Nhất trầm tư, kiệt sức, nhưng vẫn chứa đựng sự tò mò và một nỗi đau thầm kín. Hắn hiểu rằng, sự sụp đổ của U Minh Đạo Tôn không phải là một chiến thắng vẻ vang, mà là một lời cảnh tỉnh đáng sợ về sức mạnh của chấp niệm và sự tha hóa. Hắn đã từng thấy nhiều kẻ vì ham muốn mà lạc lối, nhưng chưa từng thấy một ai bị một "Đạo" hoàn toàn nuốt chửng, biến thành một cái xác không hồn như vậy. Trận chiến này, hơn cả một cuộc đối đầu về sức mạnh, là một cuộc chiến của những chân lý, và cái giá phải trả cho sự thất bại trong chân lý ấy là quá đắt.

Mùi đá lạnh buốt, tiếng gió gào thét như đưa tiễn một linh hồn. Lâm Nhất biết, hắn đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí U Minh Đạo Tôn, nhưng có vẻ như hạt giống ấy đã bị cơn bão chấp niệm và sự tha hóa giằng xé đến mức không thể nảy mầm. Cái "thanh tẩy" mà hắn nghĩ đã thực hiện, hóa ra lại là một sự hủy diệt trọn vẹn hơn đối với ý chí của đối phương. Một lần nữa, hắn nhận ra sự phức tạp và khó lường của hồng trần gian nan, nơi thiện và ác, đúng và sai, thường chỉ cách nhau một sợi tóc. Hắn đã dùng sự tĩnh lặng đối chọi với sự cuồng bạo, dùng chân lý của mình để đối chọi với ảo ảnh của đối phương, nhưng không phải lúc nào chân lý cũng có thể cứu rỗi được một linh hồn đã quá mục ruỗng.

Mộ Dung Uyển Nhi siết nhẹ tay Lâm Nhất, như muốn truyền thêm sức mạnh cho hắn. Nàng biết, Lâm Nhất đang tự vấn, đang gánh chịu không chỉ sự mệt mỏi thể xác mà còn là nỗi đau tinh thần. Nàng ngẩng đầu nhìn đỉnh Tuyệt Tình, nơi những ngọn gió vẫn không ngừng rít gào, như muốn nói lên những câu chuyện bi tráng của quá khứ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng với U Minh Đạo Tôn, có lẽ mộng đã tan, mà chân tâm cũng đã chẳng còn.

***

Trong một động phủ ẩn mình sâu trong lòng núi, cách Tuyệt Tình Đỉnh không xa, ánh lửa bập bùng từ lò luyện đan nhỏ chiếu sáng lên gương mặt trầm tư của bốn người. Không gian nơi đây yên tĩnh, thanh tịnh, hoàn toàn đối lập với sự hoang vu và lạnh lẽo của đỉnh núi bên ngoài. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ xuyên qua động, và tiếng côn trùng kêu rì rầm trong đêm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên, xoa dịu những tâm hồn đang chịu đựng nhiều suy tư. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và mùi thảo mộc dịu nhẹ từ các loại linh dược mà Quỷ Thủ Y Vương đang điều chế, hòa quyện vào nhau, mang lại cảm giác bình yên đến lạ.

Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên một chiếc giường đá, đôi mắt khép hờ. Quỷ Thủ Y Vương đang dùng những cây kim châm sáng loáng, cẩn trọng châm cứu vào các huyệt đạo trên người hắn, đồng thời thoa lên những loại linh dược quý hiếm. Linh khí trong động phủ ổn định, bao bọc lấy Lâm Nhất, giúp hắn nhanh chóng phục hồi thể lực. Tuy nhiên, tâm trí hắn vẫn đang quay cuồng với những ký ức từ U Ám Chi Chủ và cảnh tượng U Minh Đạo Tôn sụp đổ. Những hình ảnh về 'Đại Đạo Thịnh Hành' một thời huy hoàng nhưng ẩn chứa mầm mống tha hóa, về 'Đại Tiên Chiến' bi thảm, và về hàng triệu linh hồn đã lạc lối vì chấp niệm, cứ thế hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng và râu tóc bạc phơ như tuyết, ngồi đối diện với Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm. Y vuốt râu, ánh mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa bập bùng, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian.

"Cái giá của sự thức tỉnh Đại Đạo là không hề nhỏ, Lâm Nhất à." Giọng Thiên Cơ Lão Nhân trầm thâm, chậm rãi, như tiếng chuông chùa ngân nga trong đêm tĩnh mịch. "U Minh Đạo Tôn chỉ là một trong vô số kẻ đã lạc lối khi cố gắng nắm giữ nó. Chúng ta thấy sự tha hóa của hắn, nhưng lại quên rằng, chấp niệm của hắn có lẽ đã tồn tại hàng vạn năm, kể từ thời kỳ Đại Đạo Thịnh Hành. Hắn không phải kẻ tạo ra chấp niệm, mà là kẻ bị chấp niệm nuốt chửng."

Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút hoài nghi và đau đớn. "Vậy 'Đại Đạo Thịnh Hành' thực chất là gì? Tại sao nó lại dẫn đến sự tha hóa kinh hoàng như vậy, thưa Lão Nhân? Chẳng lẽ, con đường mà tiên nhân theo đuổi, cuối cùng lại là vực sâu không đáy?" Hắn không thể không tự hỏi, liệu 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, một con đường đi tìm chân lý trong hồng trần, có phải cũng ẩn chứa những nguy cơ tương tự hay không. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và đạo lý của trời đất càng khó lường hơn.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. Bàn tay nàng truyền đi hơi ấm và sự bình yên. Nàng nhìn hắn bằng đôi mắt đầy tin tưởng và dịu dàng. "Lâm Nhất, huynh đừng tự trách. 'Đạo' của U Minh Đạo Tôn là một 'Đạo' bị vặn vẹo, một sự ngụy biện cho ham muốn. Còn 'Đạo' của huynh, là con đường tìm kiếm chân tâm, tìm kiếm sự lương thiện và tình người trong hồng trần. Chỉ cần huynh vẫn giữ vững 'Đạo' của mình, ta tin rằng mọi thứ sẽ có lối thoát." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng mang một sức mạnh an ủi phi thường, như dòng suối mát lành xoa dịu những vết thương trong tâm hồn hắn.

Quỷ Thủ Y Vương thu kim châm lại, dùng khăn lau tay. "Uyển Nhi nói đúng. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Hắn ta không còn 'tâm' nữa, thì sao có thể trị? Ngươi đã làm hết sức mình rồi, Lâm Nhất. Không ai có thể cứu vãn một linh hồn đã tự nguyện chìm sâu vào ảo ảnh." Y nói, rồi đưa cho Lâm Nhất một chén thuốc bổ, mùi thảo dược nồng nàn lan tỏa trong động.

Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn Lâm Nhất. "Đúng vậy. 'Đại Đạo Thịnh Hành' là một thời kỳ mà sức mạnh siêu phàm bùng nổ, tiên nhân đông như sao trên trời, phép tắc thần thông biến hóa khôn lường. Nhưng cũng chính vì thế, sự cám dỗ của quyền năng, của địa vị, của sự trường sinh đã khiến không ít kẻ quên đi bản chất của 'Đạo'. Họ truy cầu sức mạnh, nhưng lại bỏ quên chân lý. Họ muốn trường sinh, nhưng lại đánh mất nhân tính. Đó là mầm mống của sự tha hóa, dẫn đến 'Đại Tiên Chiến', một cuộc chiến không chỉ hủy diệt thế giới mà còn làm băng hoại cả 'Đạo'."

"U Ám Chi Chủ, nó không phải một cá thể đơn thuần, mà là một chấp niệm khổng lồ, được nuôi dưỡng từ sự tha hóa và tuyệt vọng của vô số tiên nhân trong thời kỳ đó. Nó là bóng tối của 'Đại Đạo Thịnh Hành', là lời nguyền của sự truy cầu mù quáng. Nó ban 'chân truyền', nhưng thực chất là ban sự tha hóa, biến kẻ được ban thành nô lệ của chấp niệm, làm mục rỗng tâm hồn họ từ bên trong." Thiên Cơ Lão Nhân thở dài, giọng nói nặng trĩu. "Nó không chỉ là một mối đe dọa vật chất, mà còn là một cuộc chiến tinh thần, một cuộc chiến với chính những góc khuất tăm tối nhất của con người."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm. Hắn hiểu rằng, con đường hắn đang đi không chỉ là hành trình tu luyện, mà còn là hành trình tìm kiếm ý nghĩa, tìm kiếm sự phân định giữa chân lý và ảo ảnh. 'Vô Tiên Chi Đạo', không phải là một phương pháp tu luyện sức mạnh, mà là một triết lý sống, một cách để giữ vững chân tâm giữa hồng trần đầy cám dỗ. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển cả mênh mông, mang theo một ngọn lửa nhỏ nhoi, cố gắng soi sáng con đường trong màn đêm vĩnh cửu.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe đá, chiếu rọi vào động phủ, mang theo hơi ấm và sự tươi mới. Không khí trong lành của buổi sớm mai tràn vào, xua tan đi sự nặng nề của đêm qua. Lâm Nhất đứng dậy, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau một đêm chữa trị và tĩnh tọa. Tuy nhiên, tinh thần hắn vẫn nặng trĩu, chất chứa những suy tư về trách nhiệm và con đường phía trước.

Quỷ Thủ Y Vương kiểm tra mạch tượng cho Lâm Nhất lần cuối, gật đầu hài lòng. "Vết thương của ngươi đã ổn định. Nhưng tâm bệnh thì khó chữa." Y nói, ánh mắt nghiêm nghị, thấu hiểu nỗi lòng của Lâm Nhất. "Những gì ngươi đã chứng kiến, những gì ngươi đã thấu hiểu, sẽ là gánh nặng theo ngươi suốt chặng đường. Hãy nhớ, bệnh từ tâm sinh, nhưng cũng từ tâm mà diệt. Đừng để chúng trở thành chấp niệm của chính ngươi."

Thiên Cơ Lão Nhân đứng dậy, cây quải trượng bằng gỗ mục trong tay y gõ nhẹ xuống nền đá, tạo ra một âm thanh trầm đục. "U Minh Đạo Tôn là một cảnh báo. Kẻ nắm giữ sức mạnh nhưng không hiểu chân lý, sẽ chỉ tự hủy hoại mình. Hắn là một lời nhắc nhở rằng, 'Đạo' nếu bị bóp méo, sẽ trở thành tai họa." Y ngừng một lát, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Lã Bất Phàm... hắn là một thử thách khác, cao hơn."

Nghe đến cái tên Lã Bất Phàm, ánh mắt Lâm Nhất khẽ dao động. Hắn ta, kẻ đã từng là thiên tài của Thanh Vân Tông, giờ lại là thủ lĩnh của Thiên Đạo Môn, kẻ đang thao túng cả một đế quốc để phục vụ cho tham vọng của mình. Hắn ta không cuồng tín một cách mù quáng như U Minh Đạo Tôn, mà là một kẻ mưu mô, xảo quyệt, lợi dụng "tiên đạo giả tạo" để đạt được quyền lực.

"Hắn ta đại diện cho điều gì?" Lâm Nhất hỏi, ánh mắt kiên định xen lẫn trăn trở. "Một 'tiên đạo' khác, hay một sự tha hóa sâu sắc hơn? Hắn ta dường như không bị U Ám Chi Chủ mê hoặc, mà là lợi dụng nó."

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thở dài. "Lã Bất Phàm là sự phản chiếu của những tham vọng đen tối nhất trong mỗi con người. Hắn ta không bị tha hóa bởi chấp niệm cổ xưa, mà tự nguyện tha hóa mình vì quyền lực và địa vị. Hắn ta dùng 'tiên đạo' như một công cụ, không phải là một con đường. Đó là một sự nguy hiểm khác, một sự nguy hiểm đến từ chính lòng người, khó lường hơn cả chấp niệm của U Ám Chi Chủ."

Mộ Dung Uyển Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang. Nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và ủng hộ. "Dù là gì đi nữa, huynh không đơn độc." Lời nói giản dị ấy, lại như một luồng gió mát lành, xoa dịu đi nỗi lo lắng trong lòng Lâm Nhất. Hắn quay sang nhìn nàng, rồi nhìn sang Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương, những người đồng hành đã cùng hắn trải qua bao gian nan.

Lâm Nhất gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của sự chấp nhận và kiên định. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn hiểm trở, còn nhiều bí mật cổ xưa cần được vạch trần, nhiều chân lý bị bóp méo cần được thanh tẩy. Nhưng hắn không còn một mình. Hắn đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự tha hóa, về bản chất của 'Đại Đạo Thịnh Hành', và về sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc đối mặt với những thử thách tinh thần.

Hắn bước ra cửa động, đứng dưới ánh nắng bình minh. Xa xa, những dãy núi trùng điệp hiện ra hùng vĩ, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và bí ẩn. Ở một nơi nào đó, Lã Bất Phàm đang chờ đợi, kẻ đại diện cho một loại tha hóa khác, một thử thách cao hơn. Con đường của Lâm Nhất, của 'Vô Tiên Chi Đạo', chính là con đường đi xuyên qua những gian nan ấy, để tìm thấy chân lý, để trả lại sự thanh tịnh cho hồng trần.

Thiên Cơ Lão Nhân nhìn bóng lưng Lâm Nhất, khẽ lẩm bẩm: "Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Con đường của hắn, mới thực sự là tiên đạo."

Chấp nhận gánh nặng trên vai, Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành của đất trời. Dù phải trả giá đắt, phe Chân Đạo vẫn giành được một thắng lợi quan trọng, củng cố niềm tin vào 'Vô Tiên Chi Đạo'. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Bóng hình Lã Bất Phàm, đang chờ đợi ở đỉnh cao nhất, là một thử thách khác, và có lẽ là thử thách cuối cùng, đòi hỏi hắn phải dốc hết chân tâm và trí tuệ để vượt qua.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ