Ánh bình minh nhuộm một màu vàng nhạt lên vách núi phía đông, xua đi màn đêm u tịch đang dần trôi. Lâm Nhất đứng đó, bóng hình hắn in đậm trên nền trời rực rỡ, cảm nhận luồng sinh khí giao hòa trong huyết mạch, nhưng tâm tư lại vấn vương những gánh nặng không tên. Dẫu vết thương thể xác đã lành, nhưng những vết hằn trong tâm hồn, những chân tướng nghiệt ngã vừa được hé lộ, vẫn còn in sâu, quấn lấy suy nghĩ của hắn như màn sương sớm chưa tan. Quỷ Thủ Y Vương đã đúng, bệnh từ tâm sinh, nhưng tâm bệnh lại khó chữa nhất. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là thử thách sức mạnh, mà còn là cuộc chiến không ngừng nghỉ với chính nội tâm, với những chấp niệm của nhân gian và của cả hồng trần cổ xưa.
"Lã Bất Phàm... hắn là một thử thách khác, cao hơn." Lời của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn văng vẳng bên tai, vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi những dãy núi trùng điệp cuộn mình trong sương, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và bí ẩn. Ở đó, có thể Lã Bất Phàm đang chờ đợi, kẻ đã từng là thiên tài chói lọi của Thanh Vân Tông, nay trở thành thủ lĩnh của Thiên Đạo Môn, một kẻ mưu mô xảo quyệt, lợi dụng "tiên đạo giả tạo" để thỏa mãn tham vọng. Hắn không bị mê hoặc bởi chấp niệm cổ xưa như U Minh Đạo Tôn, mà tự nguyện đắm chìm vào vòng xoáy quyền lực, tự tha hóa mình. Đó là một thứ hiểm nguy khác, một thứ hiểm nguy đến từ chính lòng người, khó lường và thâm độc hơn cả những tàn niệm của U Ám Chi Chủ.
"Dù là gì đi nữa, huynh không đơn độc." Lời nói của Mộ Dung Uyển Nhi, tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang sức mạnh xoa dịu lạ kỳ, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang chất chứa trăm mối lo âu của Lâm Nhất. Hắn quay đầu, nhìn ánh mắt kiên định của nàng, nhìn mái tóc bạc phơ của Thiên Cơ Lão Nhân, và gương mặt nhăn nheo nhưng đầy kinh nghiệm của Quỷ Thủ Y Vương. Những con người này, những người đồng hành đã cùng hắn vượt qua bao gian nan, đã trở thành điểm tựa vững chắc trên con đường cô độc. Hắn biết, hắn không còn một mình. Sự hiểu biết sâu sắc hơn về nguồn gốc của sự tha hóa, về bản chất của 'Đại Đạo Thịnh Hành' đã sụp đổ, và sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc đối mặt với những thử thách tinh thần, tất cả đã củng cố thêm niềm tin trong hắn.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Lâm Nhất, không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của sự chấp nhận và kiên định. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành của đất trời thấm vào từng thớ thịt. Con đường của 'Vô Tiên Chi Đạo' chính là con đường đi xuyên qua những gian nan ấy, để tìm thấy chân lý, để trả lại sự thanh tịnh cho hồng trần. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Bóng hình Lã Bất Phàm, đang chờ đợi ở đỉnh cao nhất, là một thử thách khác, và có lẽ là thử thách cuối cùng, đòi hỏi hắn phải dốc hết chân tâm và trí tuệ để vượt qua.
Họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những thung lũng đá xám xịt và những con suối cạn. Đến khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng ban trưa gay gắt, một kiến trúc hùng vĩ, cổ kính dần hiện ra trước mắt họ, sừng sững chắn ngang con đường độc đạo. Đó là Thạch Bích Quan, một cửa ải đá cao lớn, sừng sững giữa sương mù dày đặc, như một tấm lá chắn kiên cố trấn giữ vùng đất hiểm yếu. Những bức tường thành đá xám, cao vút chạm mây, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ, xếp chồng lên nhau một cách vững chắc, trải qua bao năm tháng phong sương, giờ đây mang một vẻ thô mộc, nhuốm màu thời gian. Cổng thành bằng sắt đen kịt, bị gỉ sét, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cố, như hàm răng của một con thú khổng lồ đang ngủ say. Trên đỉnh tường thành, những tháp canh cao ngất ngưởng vươn lên giữa không trung, ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, trông như những ngón tay gầy guộc của vị thần cổ xưa đang chỉ lối. Xung quanh Quan ải, những doanh trại lính đã mục nát, nhưng vẫn phảng phất hơi thở của một thời kỳ quân sự hào hùng, với vô số trận pháp phòng thủ được bố trí tinh vi, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới vô hình nhưng đầy hiểm nguy.
Không khí nơi đây lạnh lẽo lạ thường, dù ánh mặt trời đã chiếu rọi, vẫn không thể xua đi cái rét buốt thấm vào da thịt. Gió mạnh rít gào qua vách đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng cờ xí phấp phới trên tháp canh, những lá cờ đã bạc màu, rách nát, vẫn kiên cường bay phấp phới trong gió, như những nhân chứng câm lặng của một quá khứ bi tráng. Đâu đó, có tiếng vó ngựa vọng lại từ xa, tiếng bước chân nặng nề của những lính gác tuần tra, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc, đầy vẻ nghiệt ngã và quân sự. Mùi đá lạnh lẽo, mùi sắt han gỉ, mùi mồ hôi khô khốc của những chiến binh đã ngã xuống, cùng với mùi bụi đất cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở. Thạch Bích Quan không chỉ là một cửa ải, mà còn là một tượng đài sừng sững của thời gian, một lời nhắc nhở về những cuộc chiến đã qua, những số phận đã bị lãng quên.
Lâm Nhất cùng nhóm đồng minh dừng lại trước cửa ải. Hắn nhìn những thủ hạ của 'Lã Bất Phàm cổ đại' – giờ chỉ còn là những tàn niệm hoặc binh lính bị tha hóa – đứng gác với ánh mắt trống rỗng, vô hồn, nhưng lại ẩn chứa một sát khí lạnh lẽo, đáng sợ. Chúng không nói một lời, chỉ đứng đó, bất động như những bức tượng đá, nhưng sự hiện diện của chúng lại tạo ra một áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ bước lên, đôi mắt tinh anh của y nheo lại, nhìn chằm chằm vào kết giới vô hình bao phủ lấy Thạch Bích Quan. Cây quải trượng bằng gỗ mục trong tay y gõ nhẹ xuống nền đá, tạo ra một âm thanh trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đây không chỉ là một cửa ải thông thường, Lâm Nhất," y cất tiếng nói, giọng trầm ấm, nhưng lại chứa đựng một sự thấu triệt sâu sắc. "Nó là một 'chấp niệm' cổ xưa, một mảnh ghép của lịch sử bị đóng băng trong thời gian. Hàng rào này không được dựng lên chỉ để ngăn cản thân thể chúng ta, mà là để giam hãm tư tưởng, để bảo vệ một 'chân lý' đã bị bóp méo từ thuở Đại Đạo suy tàn. Nó là một di sản của 'tiên đạo giả tạo', được xây dựng bởi những kẻ đã lạc lối trong việc truy cầu sức mạnh và trường sinh, tự cho mình là đúng đắn."
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt thâm trầm, hắn đã cảm nhận được luồng khí tức khác thường từ cửa ải này. Nó không phải là sát khí thuần túy, mà là một sự hỗn tạp của quyền năng, tham vọng, nỗi sợ hãi và cả sự kiên định mù quáng. Hắn tiến lên một bước, đưa tay chạm nhẹ vào hư không, nơi kết giới vô hình đang ngăn cản bước chân. Một luồng lực phản chấn nhẹ nhàng truyền đến, nhưng hắn cảm nhận được sâu thẳm bên trong nó là những tầng tầng lớp lớp của ý niệm, của những lời thề thốt cổ xưa, của một "đạo" đã bị bẻ cong.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau Lâm Nhất, ánh mắt nàng lo lắng nhưng đầy tin tưởng. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng túi thuốc và kim châm, đề phòng bất trắc. Quỷ Thủ Y Vương cũng đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị, tay nắm chặt bình rượu quen thuộc, nhưng đôi mắt tinh quái của y lại không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," y lẩm bẩm, như tự nhủ với chính mình, nhưng cũng như một lời nhắc nhở cho Lâm Nhất. "Đừng để chấp niệm của kẻ khác làm mờ đi 'chân tâm' của ngươi."
Lâm Nhất quay lại nhìn những người bạn đồng hành, một tia sáng ấm áp lướt qua đôi mắt trầm tư của hắn. Hắn biết, con đường này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai vẫn còn tin vào 'Chân Đạo' giữa bể khổ hồng trần. Hắn hít thở thật sâu, tập trung tinh thần, toàn bộ 'Vô Tiên Chi Đạo' trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển, không phải để bộc phát sức mạnh, mà để thấu hiểu, để cảm nhận, để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không chỉ về thể xác, mà còn về ý chí, về chân lý. Hắn biết, để vượt qua Thạch Bích Quan này, hắn không thể dùng bạo lực, mà phải dùng tấm lòng, dùng sự thấu hiểu và kiên định của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Đây không chỉ là một cửa ải, mà là một phép thử cho toàn bộ triết lý mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa đang cuộn trào xung quanh, một luồng khí tức mang đậm dấu ấn của 'Đại Đạo Thịnh Hành' đã sụp đổ, một lời nhắc nhở bi tráng về sự biến chất của 'Đạo'.
***
Một luồng sáng mờ ảo bao phủ lấy Lâm Nhất, khi hắn bước qua kết giới vô hình của Thạch Bích Quan. Ngay lập tức, thế giới xung quanh hắn thay đổi. Không còn là sương mù lạnh lẽo và gió rít gào, thay vào đó là một không khí quái dị, lúc u ám như U Minh Cấm Địa với những bóng hình vật vờ, lúc lại xa hoa tráng lệ như Thiên Đạo Môn với những cung điện vàng son lộng lẫy, nhưng tất cả đều tràn ngập một cảm giác giả tạo, huyễn hoặc. Bầu không khí nơi đây trở nên đặc quánh, nặng nề, với đủ loại mùi hương trộn lẫn: mùi hương liệu quý giá nồng nặc, xen lẫn mùi tanh nồng của máu và sự mục rữa, như thể vinh quang và tàn lụi đang tồn tại song song, không ngừng chuyển hóa.
Vô số ảo ảnh bắt đầu tấn công Lâm Nhất. Những binh lính cổ xưa, với áo giáp đã mục nát và đôi mắt trống rỗng, xuất hiện thoắt ẩn thoắt hiện từ bốn phía. Chúng không có sự sống, chỉ là những tàn niệm bị giam cầm, nhưng mỗi cử động, mỗi đòn tấn công của chúng đều mang theo một sức mạnh đáng sợ, một chấp niệm sâu sắc về sức mạnh tuyệt đối, về quyền lực, về sự trường sinh giả tạo mà chúng đã từng theo đuổi. Chúng vung vũ khí lên, không phải để giết chóc, mà để gieo rắc nỗi sợ hãi, để lung lay đạo tâm của kẻ dám bước chân vào nơi đây.
Cùng với những ảo ảnh chiến binh, vô số lời thì thầm bắt đầu vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, như một bản giao hưởng của sự cám dỗ và tuyệt vọng. Tiếng vọng của 'Lã Bất Phàm cổ đại' – một thực thể vô hình, một tàn niệm mạnh mẽ của kẻ đã từng xây dựng nên hàng rào tư tưởng này – vang lên, cố gắng lung lay ý chí của hắn. "Ngươi muốn cứu vớt hồng trần? Ngươi muốn phục hưng chân đạo? Ngươi quá ngây thơ rồi, tiểu tử!" Giọng nói đó, đầy vẻ ngạo mạn và khinh thường, nhưng cũng ẩn chứa một sự mê hoặc chết người. "Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới làm được điều đó! Ngươi nhìn xem, ta đã từng có tất cả, sức mạnh, quyền uy, trường sinh bất diệt! Ngươi muốn có được những thứ đó sao? Từ bỏ 'vô tiên' đi, nắm lấy quyền lực này! Nắm lấy tất cả những gì ngươi mong muốn!"
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí Lâm Nhất: hình ảnh một thế giới hỗn loạn, tan hoang, nơi hắn cô độc chiến đấu; hình ảnh những người thân yêu của hắn bị đe dọa, bị tổn thương; hình ảnh chính hắn, kiệt sức, tuyệt vọng, gục ngã trước gánh nặng của 'Chân Đạo'. Lời thì thầm tiếp tục, ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng khoét sâu vào những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của hắn, vào sự cô độc mà hắn đã từng trải qua, vào gánh nặng của trách nhiệm mà hắn đang mang trên vai. "Ngươi sợ hãi sự cô độc sao? Sợ hãi thất bại sao? Sợ hãi không thể bảo vệ được những gì ngươi yêu thương sao? Hãy chấp nhận 'Đạo' của ta, chấp nhận sức mạnh này, và tất cả nỗi sợ hãi sẽ tan biến!"
Lâm Nhất đứng vững như một ngọn núi đá giữa biển cả bão tố. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, không hề bị dao động bởi những ảo ảnh hay lời thì thầm mê hoặc. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của hồng trần, để rồi thấu hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở quyền năng vật chất hay sự trường sinh giả tạo, mà nằm ở chính 'chân tâm', ở tấm lòng thấu hiểu và lòng trắc ẩn đối với vạn vật. 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hắn không phải là một công pháp chiến đấu thuần túy, mà là một triết lý sống, một con đường tu dưỡng nội tâm. Hắn không dùng sức mạnh bạo lực để đối phó với những tàn niệm và ảo ảnh này, mà dùng chính 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình để thanh tẩy chúng.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở đều đặn, tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng. Toàn bộ cơ thể hắn tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, không chói chang nhưng lại mang một sức mạnh thanh tẩy vô song. Khi một binh lính cổ xưa vung kiếm lao đến, Lâm Nhất không né tránh, cũng không phản công. Hắn chỉ đứng đó, mở lòng mình, thấu hiểu nỗi đau và sự lạc lối đằng sau mỗi đòn tấn công của chúng. Hắn cảm nhận được sự chấp niệm sâu sắc của những chiến binh này, những kẻ đã từng hy vọng tìm thấy vinh quang và sự bất tử qua con đường bạo lực và quyền lực, nhưng cuối cùng lại bị biến thành những tàn niệm vô hồn, bị giam cầm trong chính ảo ảnh của mình.
Ánh sáng từ 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất lan tỏa, bao trùm lấy những binh lính cổ xưa. Không phải là sự hủy diệt, mà là sự hóa giải. Khi ánh sáng chạm vào chúng, những hình ảnh chiến binh bắt đầu lung lay, tan rã, nhưng không phải tan biến vào hư vô, mà là trở về với cát bụi, với linh khí nguyên thủy của đất trời. Những chấp niệm vương vấn trong chúng dần được gột rửa, trả lại sự thanh tịnh cho những linh hồn đã lạc lối. Hắn cảm nhận được những nỗi đau bị kìm nén, những lời thề thốt đã bị bóp méo, những hy vọng đã bị vùi dập, tất cả đều được giải thoát.
Lời thì thầm của 'Lã Bất Phàm cổ đại' vẫn tiếp tục vang vọng, nhưng giờ đây, chúng không còn có thể lay chuyển được Lâm Nhất nữa. Hắn đáp lại, không phải bằng lời nói, mà bằng chính sự kiên định của đạo tâm. Hắn hiểu rằng, kẻ đã tạo ra hàng rào này, kẻ đã gieo rắc những tư tưởng tha hóa này, cũng chỉ là một nạn nhân của chính những tham vọng của mình, một kẻ đã lạc lối trong việc truy cầu 'Đạo' giả tạo. Hắn không oán hận, không căm ghét, mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc và lòng trắc ẩn đối với số phận bi thảm của những kẻ đã bị cuốn vào vòng xoáy của sự tha hóa.
Càng đi sâu vào trong kết giới, những ảo ảnh càng trở nên phức tạp và mạnh mẽ hơn. Chúng không chỉ là những hình ảnh đơn thuần, mà còn là những thử thách tinh thần, cố gắng làm Lâm Nhất nghi ngờ chính con đường của mình. Có lúc, hắn thấy mình đứng trên đỉnh cao quyền lực, vạn dân quỳ lạy, tiên nhân cúi đầu, nhưng bên dưới là một biển máu và xương khô. Có lúc, hắn thấy mình sống một cuộc đời bình dị, hạnh phúc bên những người thân yêu, nhưng lại bị vây hãm bởi sự bất lực và nỗi sợ hãi trước những hiểm nguy đang rình rập. Nhưng mỗi lần như vậy, 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hắn lại tỏa sáng, giúp hắn nhìn rõ bản chất giả tạo của những ảo ảnh đó, thấu hiểu rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở quyền lực hay sự trốn tránh, mà ở chính sự đối mặt và chấp nhận hồng trần với một trái tim kiên cường.
Hắn không chiến đấu, mà là hóa giải. Hắn không hủy diệt, mà là thanh tẩy. Mỗi bước chân của Lâm Nhất, mỗi luồng ánh sáng từ 'Vô Tiên Chi Đạo' lan tỏa, đều như gột rửa đi một lớp bụi bặm của chấp niệm, trả lại sự thanh khiết cho không gian xung quanh. Dần dần, không khí nặng nề bắt đầu tan biến, mùi hương liệu và mùi tanh máu dần phai nhạt, thay vào đó là một sự thanh tịnh, một luồng linh khí trong lành đang dần tái sinh. Hắn biết, hắn đang tiến gần đến trung tâm của chấp niệm này, đến tận cùng của 'tiên đạo giả tạo' đã bị bóp méo từ ngàn xưa.
***
Sau một hành trình dài băng qua vô số ảo ảnh và gột rửa những tầng lớp chấp niệm, Lâm Nhất cuối cùng cũng đến được trung tâm của Thạch Bích Quan. Nơi đây không còn là những ảo ảnh biến hóa không ngừng, mà là một không gian rộng lớn, đổ nát nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm cổ xưa đến lạ lùng. Những cột đá khổng lồ đã nứt vỡ, những bức tường thành đã sập đổ, nhưng vẫn đứng sừng sững, như những minh chứng cho một thời kỳ huy hoàng đã lụi tàn. Trung tâm của không gian này là một bệ đá lớn, hình tròn, được chạm khắc tinh xảo những hoa văn cổ xưa đã phai mờ. Trên bệ đá, linh khí hỗn loạn xoáy cuộn như một cơn lốc vô hình, tạo ra một áp lực mạnh mẽ, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Tiếng gió rít gào qua những khe hở trên vách đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, cùng với tiếng đá vỡ vụn lạo xạo dưới chân, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám của nơi này. Bên ngoài, dường như trời đã chiều tối, một cơn mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, cùng với gió lớn thổi qua, tạo nên một bức tranh bi tráng, đầy vẻ u hoài.
Đây chính là hàng rào phòng thủ cuối cùng, một kết giới tinh thần khổng lồ, là tàn niệm tập trung của 'Lã Bất Phàm cổ đại'. Không có hình dạng cụ thể, nhưng Lâm Nhất cảm nhận được sự hiện diện của nó, một thực thể vô hình nhưng lại mang một áp lực tinh thần khủng khiếp, như một ngọn núi lửa đang ngủ yên, sẵn sàng bùng nổ. Nó là đỉnh cao của 'tiên đạo giả tạo' từ 5000 năm trước, một sự tổng hòa của tham vọng, quyền lực, và sự mù quáng tin vào một con đường đã bị bóp méo. Nó không nói thành lời, nhưng ý niệm của nó lại trực tiếp truyền vào tâm trí Lâm Nhất, cố gắng đồng hóa hắn, biến hắn thành một phần của 'Đạo' tha hóa mà nó đại diện.
"Ngươi không thể thay đổi dòng chảy của lịch sử! Ngươi không thể chống lại quy luật của kẻ mạnh!" Ý niệm đó vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, mang theo sự ngạo mạn và tuyệt vọng của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhưng cuối cùng lại bị giam cầm trong chính ảo ảnh của mình. "Chấp nhận số phận! Chấp nhận quy luật của kẻ mạnh! Hồng trần này vốn dĩ là một chiến trường, nơi kẻ yếu bị nghiền nát, kẻ mạnh mới có thể tồn tại! 'Đạo' của ngươi quá yếu đuối, quá mềm lòng, sẽ chỉ dẫn ngươi đến sự hủy diệt!"
Lâm Nhất đứng giữa cơn lốc linh khí hỗn loạn, đôi mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động. Hắn không hề bị lay chuyển bởi những lời lẽ đầy tính áp đặt đó. Hắn đã thấy, đã chứng kiến, và đã thấu hiểu quá nhiều về sự tàn phá mà "quy luật kẻ mạnh" này đã gây ra cho hồng trần. Hắn biết, chân lý không nằm ở đó.
"Chân Đạo không nằm ở sức mạnh tuyệt đối, mà ở tấm lòng," Lâm Nhất cất tiếng nói, giọng hắn vang vọng trong không gian đổ nát, trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Sức mạnh là một công cụ, không phải là mục đích cuối cùng. Ngươi đã lạc lối, đã bị mê hoặc bởi ảo ảnh của quyền lực và sự trường sinh giả tạo. Ngươi đã biến 'Đạo' thành một công cụ để thỏa mãn tham vọng ích kỷ, và kết quả là bị giam cầm trong chính chấp niệm của mình. Ngươi đã lãng quên bản chất thật sự của 'Đạo', đó là sự hòa hợp, sự thấu hiểu, và lòng trắc ẩn đối với vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình."
Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hắn bùng phát, không phải là một luồng sức mạnh tấn công, mà là một dòng chảy của sự thanh tịnh, của chân lý, của lòng trắc ẩn và sự kiên định. Hắn không đánh phá kết giới tinh thần này, mà dùng ý chí và sự thấu hiểu để 'thanh tẩy' nó. Ánh sáng từ 'Vô Tiên Chi Đạo' lan tỏa, không chói chang nhưng lại mang một sức mạnh vô biên, bao trùm lấy bệ đá lớn và luồng linh khí hỗn loạn.
Khi ánh sáng chạm vào tàn niệm 'Lã Bất Phàm cổ đại', nó không hề gây ra một tiếng nổ lớn hay một sự phản kháng dữ dội nào. Thay vào đó, nó như một dòng nước mát lành thấm vào một vùng đất khô cằn, dần dần xoa dịu đi sự hỗn loạn, hóa giải đi những chấp niệm đã tồn tại hàng ngàn năm. Lâm Nhất cảm nhận được sự đau khổ sâu sắc của tàn niệm này, nỗi tiếc nuối về một 'Đạo' đã bị bóp méo, nỗi sợ hãi về sự lãng quên, và cả sự cô độc của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhưng lại lạc mất chính mình. Hắn không chỉ thanh tẩy, mà còn thấu hiểu và tha thứ.
Dần dần, luồng linh khí hỗn loạn trên bệ đá bắt đầu lắng xuống, trở nên thanh tịnh hơn. Tàn niệm 'Lã Bất Phàm cổ đại' bắt đầu tan biến, không phải một cách đau đớn, mà như một sự giải thoát. Những lời thì thầm cuối cùng vang lên trong tâm trí Lâm Nhất, không còn là sự ngạo mạn hay cám dỗ, mà là một tiếng thở dài đầy hối tiếc, rồi hoàn toàn biến mất. Kết giới tinh thần khổng lồ bắt đầu lung lay, nứt vỡ, và cuối cùng tan biến vào hư không, trả lại sự thanh bình cho Thạch Bích Quan.
Bên ngoài, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương đứng chờ đợi. Họ đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, luồng linh khí hỗn loạn từ Thạch Bích Quan dần tan biến, thay vào đó là một luồng sinh khí thanh tịnh đang lan tỏa. Niềm hy vọng bùng lên trong lòng họ. Quỷ Thủ Y Vương khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị... Hắn đã làm được."
Khi ánh sáng cuối cùng của 'Vô Tiên Chi Đạo' tan biến, Lâm Nhất đứng đó, giữa những tàn tích cổ xưa, khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rỡ, đầy vẻ thấu triệt. Hắn đã vượt qua không chỉ một cửa ải vật lý, mà còn là một hàng rào tư tưởng, một chấp niệm cổ xưa của 'tiên đạo giả tạo'. Hắn đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc sâu xa của sự tha hóa, về bản chất của 'Đại Tiên Chiến' đã tàn phá hồng trần, và về cách mà 'Đạo' có thể bị bóp méo khi lòng người bị che mờ bởi tham vọng. Việc Lâm Nhất thấu triệt và hóa giải 'chấp niệm' cổ xưa của 'Lã Bất Phàm' trong quá khứ sẽ là kinh nghiệm quý giá để hắn đối phó với Lã Bất Phàm ở hiện tại, kẻ cũng đang bị cuốn vào con đường tương tự. Sức mạnh thanh tẩy của 'Vô Tiên Chi Đạo' đã được chứng minh trong việc đối phó với tàn niệm cổ xưa, gợi ý rằng nó sẽ là chìa khóa để Lâm Nhất 'thức tỉnh' những kẻ bị tha hóa ở hiện tại, hoặc ít nhất là vạch trần sự giả dối của 'tiên đạo giả tạo'.
Thạch Bích Quan giờ đây đã hoàn toàn được thanh tịnh, những bức tường thành vẫn sừng sững nhưng không còn mang theo áp lực nặng nề của chấp niệm. Sự sụp đổ của hàng rào cổ đại này không chỉ mở ra con đường vật lý, mà còn mở ra một cánh cửa đến những bí mật sâu xa hơn về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Đại Đạo, báo hiệu Lâm Nhất sẽ còn phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa trước khi cuộc đối đầu cuối cùng với U Ám Chi Chủ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành của đất trời. Con đường đến với Lã Bất Phàm đã được khai mở, nhưng hắn biết, những thử thách phía trước vẫn còn vô cùng gian nan, đòi hỏi hắn phải dốc hết chân tâm và trí tuệ để vượt qua, để chứng minh rằng, tiên đạo không nằm ở phép tắc thần thông, mà ở chính tấm lòng con người.