Sau ánh sáng thanh tịnh của Vô Tiên Chi Đạo tan biến, để lại Thạch Bích Quan trong vẻ trầm mặc cổ xưa, một con đường mờ ảo dần hiện ra giữa những bức tường đá sừng sững. Con đường ấy, không còn bị bao phủ bởi lớp sương mù chấp niệm, uốn lượn sâu hút vào lòng núi, nơi bóng tối và ánh sáng giao hòa một cách kỳ lạ. Lâm Nhất đứng đó, đôi mắt sâu thẳm vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi sau cuộc đấu tranh tư tưởng, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành của đất trời đang dần thay thế những tàn dư hỗn loạn. Một cảm giác thanh bình, xen lẫn chút bi tráng, lan tỏa trong không gian.
"Chúng ta đi thôi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm như tiếng gió thoảng qua khe đá, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt trao cho nàng một sự trấn an thầm lặng. Nàng gật đầu, đôi mắt trong veo vẫn dõi theo hắn với niềm tin tuyệt đối. Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương cũng đã sẵn sàng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc.
Con đường dẫn lối xuyên qua những vách đá gồ ghề, càng đi sâu càng cảm nhận được sự biến đổi kỳ lạ của không gian. Không khí dần trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi đá lạnh và khoáng chất nồng nàn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ đâu đó, như một bản nhạc u hoài của thời gian. Rồi, như một bức màn che được vén lên, một thế giới khác hiện ra trước mắt họ.
Đó là Lưu Ly Động.
Vừa bước chân vào, một vẻ đẹp choáng ngợp và siêu thực đập vào mắt. Các vách hang không còn là đá xám xịt mà được phủ kín bởi vô số tinh thể lưu ly đa sắc, lấp lánh như hàng vạn vì sao mắc kẹt trong lòng đất. Ánh sáng từ đâu đó xuyên qua kẽ đá, bị khúc xạ qua từng viên tinh thể, tạo nên một vũ điệu màu sắc huyền ảo, lung linh như mơ. Xanh ngọc, tím biếc, vàng óng, đỏ tươi... mọi sắc thái đều hòa quyện, phản chiếu lên nhau, vẽ nên một bức tranh tráng lệ mà không bút mực nào có thể tả xiết. Có lẽ, bên dưới lớp đất đá này là một mạch khoáng sản khổng lồ, đã hình thành nên cảnh tượng kỳ vĩ này qua hàng vạn năm. Một hồ nước ngầm nhỏ, trong xanh như ngọc bích, nằm lặng lẽ ở trung tâm, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu trọn vẹn vẻ đẹp lung linh của hang động, khiến cho không gian càng thêm sâu thẳm và mê hoặc. Tiếng nước nhỏ giọt từ trên cao rơi xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ nơi đây.
Mộ Dung Uyển Nhi không kìm được tiếng thốt lên khe khẽ, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. "Đẹp quá... nhưng sao lại có một cảm giác nặng nề đến vậy, như có điều gì đó bị giam cầm?" Nàng tựa hồ cảm nhận được một nỗi u uất vô hình ẩn sâu bên trong vẻ đẹp lộng lẫy này, một thứ gì đó vượt quá sự hiểu biết thông thường. Mùi đá lạnh, mùi nước trong lành, và cả mùi khoáng chất đặc trưng của động đá ngầm hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị độc đáo, vừa dễ chịu vừa mang chút xa lạ.
Thiên Cơ Lão Nhân chống quải trượng, đôi mắt tinh anh quét một vòng khắp động, vẻ mặt hiện lên sự trầm tư sâu sắc. "Nơi đây từng là thánh địa của 'Đạo' mà kẻ đó theo đuổi, ẩn chứa vẻ đẹp mê hoặc nhưng cũng đầy cạm bẫy tư tưởng. Vẻ đẹp này cũng là một loại chấp niệm." Giọng hắn khàn khàn, từng lời nói như khắc sâu vào không gian tĩnh mịch. "Trong mắt kẻ sùng bái, đây là minh chứng cho sự vĩ đại của 'Đạo' mà họ tôn thờ, một sự hiện diện cụ thể cho quyền năng và sự trường tồn. Nhưng kỳ thực, nó cũng là một xiềng xích vô hình, trói buộc tâm trí vào sự phô trương, sự hào nhoáng bên ngoài, mà quên đi bản chất thực sự của 'Đạo' nằm ở sự dung dị, ở chân tâm."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Thiên Cơ Lão Nhân. Hắn cẩn trọng quan sát từng tinh thể lưu ly, cảm nhận những luồng năng lượng cổ xưa ẩn giấu, không phải là sức mạnh tấn công, mà là một thứ áp lực vô hình, một sự hiện diện dày đặc của ý chí. "Vẻ đẹp này chỉ là lớp vỏ bọc cho sự tha hóa sâu sắc bên trong. Chân Đạo không cần những thứ phô trương như vậy để chứng minh giá trị của mình. Nó nằm ở sự thấu hiểu vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, chứ không phải ở những điều kỳ vĩ đến mức phi tự nhiên này." Giọng hắn trầm tĩnh, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn chậm rãi bước đi, dẫn đầu nhóm, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan không gian huyền ảo nhưng đầy ẩn ý này. Hắn cảm nhận được sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, giữa vẻ đẹp và sự đe dọa tiềm ẩn, một bức tranh tương phản sống động của thế giới này. Linh khí trong động tuy trong lành, nhưng lại mang một sự tĩnh lặng đến mức bất thường, như thể có điều gì đó đã ngủ yên hàng thiên niên kỷ, nay sắp thức giấc.
Ánh sáng từ tinh thể lưu ly không chỉ chiếu rọi không gian mà còn phản chiếu vào sâu thẳm tâm hồn, khiến người ta dễ dàng lạc lối giữa thực và ảo. Lâm Nhất biết, đây không chỉ là một hang động, mà là một bài kiểm tra khác về Đạo tâm, một thử thách để phân biệt đâu là chân lý, đâu là sự mê hoặc. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan của hồng trần, đã chứng kiến vô vàn cảnh đời, nên hắn hiểu rằng, những thứ càng phô trương, càng lộng lẫy, thì càng có khả năng che giấu những chấp niệm sâu sắc, những sự thật nghiệt ngã. Nơi đây, dù đẹp đến nao lòng, cũng chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của "tiên đạo giả tạo" – hào nhoáng bên ngoài nhưng rỗng tuếch bên trong, hoặc tệ hơn, chứa đựng sự biến chất nguy hiểm.
Khi họ tiến sâu hơn vào Lưu Ly Động, những tinh thể lưu ly càng trở nên dày đặc và phát sáng mạnh hơn, khiến không gian trở nên chói lòa nhưng cũng huyền ảo đến lạ thường. Tuy nhiên, không khí lại càng trở nên căng thẳng hơn, với những luồng linh khí cổ xưa mạnh mẽ nhưng có phần biến chất, mang theo sự ngạo mạn và cuồng tín đã được chôn vùi hàng thiên kỷ. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi âm thanh đều bị khuếch đại, như thể chính hang động cũng đang lắng nghe. Mùi đá lạnh, khoáng chất vẫn còn đó, nhưng giờ đây lại pha lẫn một chút mùi ngai ngái của linh khí cổ xưa và thoang thoảng mùi kim loại han gỉ, như thể có thứ gì đó đã nằm yên ở đây quá lâu, đang dần mục ruỗng.
Họ đến gần một lối vào nội điện, nơi được bảo vệ bởi một kết giới mờ ảo, run rẩy như mặt nước hồ thu. Bỗng, từ hư không, bốn bóng hình cổ xưa từ từ hiện ra, như được triệu hồi từ linh khí xung quanh, đứng sừng sững chắn ngang lối đi. Đó là những cận vệ của "Lã Bất Phàm" thời Đại Đạo Thịnh Hành, linh thể cường đại, thân hình cao lớn vạm vỡ, mặc trên mình bộ giáp phục cổ xưa đã mờ cũ nhưng vẫn hùng dũng, toát ra khí chất mạnh mẽ của những chiến binh đã trải qua vô số trận mạc. Ánh mắt họ rực lửa cuồng tín, không hề có chút dao động hay cảm xúc, chỉ có sự kiên định đến mức đáng sợ, như thể họ là những tượng đài sống của một niềm tin mù quáng. Tay họ cầm binh khí đã han gỉ nhưng vẫn tỏa ra sát khí lạnh lẽo, sẵn sàng chiến đấu đến cùng.
Họ không nói gì, chỉ tỏa ra một khí thế áp bức nặng nề, khiến linh khí trong động cũng phải ngưng đọng. Họ là hiện thân của sự trung thành tuyệt đối, của niềm tin sắt đá vào một "Đạo" đã bị bóp méo, và sẽ không cho bất kỳ ai bước qua ngưỡng cửa này, dù cho người đó có mang theo thiện chí hay không. Sự hiện diện của họ không chỉ là một rào cản vật lý, mà còn là một hàng rào tư tưởng kiên cố, được dựng nên từ hàng ngàn năm chấp niệm.
Một trong số các cận vệ, với thân hình to lớn nhất và bộ giáp có vẻ tinh xảo hơn, cất tiếng. Giọng hắn không phải là âm thanh từ cổ họng, mà là một tiếng vọng trầm đục, vang vọng trong tâm trí của Lâm Nhất và những người đồng hành, như một mệnh lệnh không thể chối cãi. "Kẻ phàm phu tục tử, không được phép làm ô uế thánh địa! Kẻ phá hoại Đạo, không được phép tiến vào!" Những lời đó mang theo sự ngạo mạn cố hữu của những kẻ tự cho mình là đúng, là đại diện cho chân lý. Chúng coi Lâm Nhất và những người đi cùng là những kẻ báng bổ, những kẻ dám thách thức thứ mà chúng tin là thiêng liêng nhất.
Lâm Nhất không nao núng trước khí thế áp đảo ấy. Hắn biết, đây không phải là những kẻ có thể dùng lời lẽ thông thường để thuyết phục. Chấp niệm của chúng đã ăn sâu vào cốt tủy, đã trở thành một phần của sự tồn tại. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của cận vệ, giọng nói vẫn giữ sự ôn hòa nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một sự kiên định không gì phá vỡ. "Đạo mà các ngươi bảo vệ đã mục nát từ lâu, nó không phải là Chân Đạo. Ta đến đây không phải để phá hoại, mà là để phục hưng Chân Đạo, để giải thoát những chấp niệm đã giam cầm các ngươi." Hắn không muốn đối đầu, mà muốn thức tỉnh. Hắn muốn chạm đến phần "chân tâm" còn sót lại, nếu có, trong những linh hồn đã bị tha hóa này.
Quỷ Thủ Y Vương khẽ tặc lưỡi, vẻ mặt có chút khó chịu. "Bọn chúng đã hoàn toàn bị tẩy não, không thể dùng lời lẽ thông thường để thuyết phục. Mức độ cuồng tín này không khác gì những con rối của U Ám Chi Chủ!" Lời hắn nói thẳng thừng, đầy vẻ chán ghét trước sự mù quáng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bệnh nhân bị bệnh tật hủy hoại thân thể, nhưng những kẻ bị chấp niệm ăn mòn tâm hồn như thế này mới là khó chữa nhất, thậm chí là vô phương cứu chữa trong mắt hắn.
Ngay khi lời của Quỷ Thủ Y Vương vừa dứt, các cận vệ cổ đại lập tức tấn công. Không một chút do dự, không một tiếng gầm thét, chỉ có sự phối hợp ăn ý đến lạnh lùng. Ba cận vệ còn lại lao lên, binh khí của họ phát ra những luồng sát khí mạnh mẽ, không phải là linh khí thuần túy mà là một sự kết hợp giữa ý chí cuồng tín và tàn dư linh lực cổ xưa, tạo thành một cơn bão tố lao thẳng vào Lâm Nhất. Chúng không chỉ tấn công vật lý, mà còn phóng thích những luồng ý niệm mang đầy sự phán xét, sự khinh miệt và niềm tin mù quáng, cố gắng đè bẹp Đạo tâm của hắn.
Lâm Nhất vận dụng "Vô Tiên Chi Đạo", không dùng sát chiêu mà tìm cách hóa giải sức mạnh của đối thủ. Hắn không muốn hủy diệt, mà muốn thanh tẩy. Hắn né tránh những đòn tấn công như vũ bão, thân pháp uyển chuyển như mây trôi nước chảy, tránh đi những mũi giáo sắc lạnh và lưỡi kiếm cổ xưa. Mỗi bước di chuyển của hắn đều mang theo một ý nghĩa sâu xa, không chỉ là sự phòng thủ mà còn là sự thấu hiểu. Hắn không dùng linh lực đối chọi trực diện với linh lực biến chất của chúng, mà vận dụng linh lực thuần khiết từ 'Vô Tiên Chi Đạo', nhẹ nhàng như gió xuân nhưng kiên định như đá tảng, cố gắng xuyên qua lớp vỏ bọc cuồng tín để chạm vào bản nguyên của chúng.
Những luồng linh khí thuần khiết của Lâm Nhất không mang theo sát ý, mà mang theo sự thanh tịnh, sự an hòa. Chúng như những dòng suối mát lành, cố gắng xoa dịu ngọn lửa cuồng tín đang bùng cháy trong tâm hồn các cận vệ. Cuộc chiến không chỉ là võ lực, mà còn là sự va chạm của ý chí và tư tưởng. Lâm Nhất không ngừng truyền tải thông điệp về "Vô Tiên Chi Đạo" của mình, không bằng lời nói, mà bằng từng đợt linh lực, từng luồng ý niệm, rằng chân lý không nằm ở sự phô trương, ở quyền lực, mà ở lòng trắc ẩn, ở sự hòa hợp.
Các cận vệ tỏ ra khó hiểu, và tức giận. Chúng chưa từng gặp một đối thủ nào không muốn lấy mạng chúng, mà lại cố gắng "thanh tẩy" chúng. Sự cuồng tín của chúng khiến chúng tấn công càng dữ dội hơn, như những con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng binh khí va chạm vào nhau, tiếng gió rít qua những khe đá, và cả những tiếng vọng trầm đục của linh khí cuồng loạn, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn trong Lưu Ly Động. Mùi kim loại han gỉ càng lúc càng nồng, quyện với mùi linh khí biến chất, mang đến một cảm giác ngột ngạt.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau, đôi mắt trong veo dõi theo từng động tác của Lâm Nhất, nàng không ngừng hỗ trợ hắn bằng cách ổn định linh khí xung quanh, tạo ra một trường năng lượng dịu nhẹ, trấn an, giúp Lâm Nhất tập trung hơn vào việc hóa giải. Nàng biết, trận chiến này không đơn thuần là tranh giành thắng bại, mà là một cuộc cứu rỗi, dù cho những kẻ này đã lạc lối đến mức nào. Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, vẫn giữ vẻ thâm trầm, đôi khi hắn lại khẽ lắc đầu, hoặc gật gù, như thể đang đọc một cuốn sách cổ, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời ám chỉ sâu xa qua thần niệm, giúp Lâm Nhất hiểu rõ hơn về bản chất của những chấp niệm đang giam cầm các cận vệ. "Chấp niệm càng sâu, thì càng cần sự kiên nhẫn. Chúng đã bị mê hoặc quá lâu, không thể một sớm một chiều mà tỉnh ngộ." Hắn nói, giọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya.
Lâm Nhất cảm nhận được sự giằng xé trong linh hồn của các cận vệ. Bên trong lớp vỏ bọc cứng rắn của sự cuồng tín, hắn cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ, một sự trống rỗng, và một sự sợ hãi sâu sắc về sự vô nghĩa của sự tồn tại nếu không có cái "Đạo" mà chúng đã tôn thờ. Hắn không chỉ chống đỡ, mà còn cố gắng chạm vào những vết thương đó. Hắn biết, để hóa giải một chấp niệm, không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn liên tục phóng ra những luồng linh lực tinh thuần, mỗi luồng đều mang theo một lời thì thầm không tiếng, về sự vô thường của vạn vật, về sự cần thiết phải buông bỏ, về ý nghĩa của sự sống không nằm ở sự trường sinh giả tạo hay quyền lực, mà nằm ở chính cuộc sống, ở sự kết nối với hồng trần.
Dần dần, những đòn tấn công của các cận vệ không còn mạnh mẽ như trước. Ánh sáng cuồng tín trong mắt chúng bắt đầu lay động, như ngọn lửa sắp tàn. Chúng bắt đầu trở nên hoang mang, bối rối trước một loại sức mạnh mà chúng chưa từng gặp, một loại sức mạnh không gây đau đớn thể xác, nhưng lại lay chuyển tận gốc rễ niềm tin của chúng. Tiếng binh khí va chạm yếu ớt dần, rồi hoàn toàn im bặt. Các cận vệ đứng bất động, như những bức tượng đá, ánh mắt trống rỗng.
Lâm Nhất, sau một trận chiến đầy cam go nhưng cũng thấm đẫm triết lý, đã thành công hóa giải sự cuồng tín và sức mạnh của các cận vệ. Hắn không dùng bạo lực để tiêu diệt, mà dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn để thức tỉnh. Bốn linh thể khổng lồ bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà như thể đang trải qua một sự chuyển hóa. Chúng không bị tan biến một cách đau đớn, mà dần dần hóa thành những luồng linh khí thuần khiết, trong trẻo, nhẹ nhàng bay lên rồi tan vào hư không, như những linh hồn được giải thoát khỏi gánh nặng của "tiên đạo giả tạo" đã giam cầm chúng suốt hàng thiên niên kỷ. Mùi kim loại han gỉ và linh khí biến chất dần tan biến, thay vào đó là một hương thơm thanh khiết, dịu mát lan tỏa khắp Lưu Ly Động.
Linh khí trong Lưu Ly Động dần trở lại sự thuần khiết ban đầu, các tinh thể lưu ly vẫn lấp lánh nhưng không còn mang vẻ u ám hay áp lực tinh thần trước đó, thay vào đó là sự trong trẻo, bình yên. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại, như một lời thì thầm của thời gian. Tiếng gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi thở của đá lạnh và nước trong lành. Một cảm giác thanh bình, có chút buồn bã nhưng cũng đầy hy vọng, bao trùm không gian.
Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên vẻ xúc động. "Họ đã được giải thoát khỏi sự giam cầm của chấp niệm... Lâm Nhất, huynh đã làm một việc ý nghĩa." Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một chiến thắng về sức mạnh, mà là một chiến thắng của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu.
Thiên Cơ Lão Nhân chống quải trượng, khẽ thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt lại là sự tán thưởng không che giấu. "Đây là bài học quý giá, Nhất nhi. Sức mạnh thực sự không nằm ở việc hủy diệt, mà ở việc thức tỉnh những tâm hồn lạc lối, dù có khó khăn đến mấy." Lời hắn nói như một lời khẳng định cho con đường mà Lâm Nhất đang đi, con đường Vô Tiên Chi Đạo. "Sự cuồng tín là một loại bệnh. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng không phải là không thể chữa. Ngươi đã chứng minh điều đó."
Lâm Nhất nhìn theo làn linh khí cuối cùng tan biến vào hư không, ánh mắt trầm tư. Hắn cảm thấy một nỗi buồn man mác. Những cận vệ ấy, dù cuồng tín và bị tha hóa, cũng chỉ là những nạn nhân của một hệ tư tưởng sai lầm. "Họ chỉ là những kẻ lạc lối, bị cuốn vào ảo vọng của cái gọi là 'tiên đạo'. Ta hy vọng Lã Bất Phàm hiện tại cũng có thể được thức tỉnh, hoặc ít nhất là không chìm sâu hơn nữa vào con đường này." Giọng hắn khẽ khàng, như tự nói với chính mình, nhưng cũng là một lời hứa, một gánh nặng mà hắn tự đặt lên vai. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn thử thách, nhưng hắn cũng đã hiểu rõ hơn về bản chất của sự tha hóa, về sức mạnh của chấp niệm, và về cách mà "Vô Tiên Chi Đạo" có thể hóa giải chúng.
Con đường phía trước, dẫn đến một không gian rộng lớn hơn, nơi có thể là nơi "Lã Bất Phàm" cổ đại thực sự cư ngụ, giờ đã rộng mở. Một cảm giác thanh bình nhưng cũng đầy áp lực bao trùm khi họ tiến bước. Sự sụp đổ của những hàng rào tư tưởng này không chỉ mở ra con đường vật lý, mà còn mở ra một cánh cửa đến những bí mật sâu xa hơn về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Đại Đạo. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm nhưng cũng vững vàng hơn bao giờ hết. Hắn biết, trận chiến với Lã Bất Phàm ở hiện tại sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về triết lý sống. Và hắn, với "Vô Tiên Chi Đạo" trong tâm, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Hắn cùng các đồng minh tiến về phía trước, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng mang theo nỗi niềm về những gì đã chứng kiến. Con đường "tiên đạo tại tâm" không hề dễ dàng, nhưng hắn tin rằng, chỉ có như vậy, chân lý mới có thể được tìm thấy giữa hồng trần gian nan. Lưu Ly Động, với vẻ đẹp mê hoặc và những chấp niệm cổ xưa, đã trở thành một dấu mốc quan trọng trên hành trình của Lâm Nhất, một lời nhắc nhở rằng, kẻ thù lớn nhất đôi khi không phải là sức mạnh bên ngoài, mà là sự mù quáng và cố chấp từ bên trong. Nơi sâu thẳm nhất của Lưu Ly Động, một bí mật cổ xưa đang chờ đợi, một chìa khóa để vén màn nguồn gốc của "tiên đạo giả tạo" và cuộc Đại Tiên Chiến đã tàn phá thế giới này. Lâm Nhất bước đi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng của sự thấu triệt, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi hắn ở phía cuối con đường.