Hành trình sâu hơn vào Lưu Ly Động tựa như bước vào một miền hư vô được dệt nên từ những giấc mộng đã mục ruỗng của quá khứ. Sau khi hóa giải chấp niệm của những cận vệ cổ đại, không khí nơi đây dường như đã được thanh tẩy phần nào, mùi kim loại han gỉ nhường chỗ cho hương đá lạnh và nước trong lành, nhưng một cảm giác nặng nề, vô hình vẫn lơ lửng, như hơi thở của thời gian đang ngưng đọng. Các tinh thể lưu ly trên vách động vẫn lấp lánh muôn màu, song thứ ánh sáng phản chiếu từ chúng chẳng còn vẻ đẹp mơ mộng, mà trở nên lạnh lẽo, hắt lên những hình ảnh chập chờn, mơ hồ của một quá khứ xa xăm, như những mảnh vỡ ký ức đang trôi nổi trong dòng sông thời gian.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương bước đi giữa không gian rộng lớn, sâu thẳm của Lưu Ly Động. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên tiếng vọng của hàng thiên niên kỷ đã qua, nơi mà những chân lý tưởng chừng bất biến đã bị bóp méo, tha hóa đến tận cùng. Một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, không phải là sức ép vật lý, mà là gánh nặng của những tư tưởng cổ xưa, của những chấp niệm đã hóa thành đá tảng, như thể họ đang chạm vào ký ức của chính vũ trụ, cảm nhận được nỗi bi thương và sự nuối tiếc của một thời đại vàng son đã lụi tàn.
Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò và lưng còng, chống quải trượng bằng gỗ mục, bước đi chậm rãi nhưng vững vàng. Đôi mắt tinh anh của y quét một lượt khắp không gian mênh mông, rồi dừng lại ở trung tâm động, nơi linh khí đang cuộn xoáy dữ dội nhất, tạo thành một luồng khí quang khổng lồ, vươn thẳng lên cao, như một cột trụ nối liền trời đất. Giọng y trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, mang theo nỗi hoài niệm và sự thấu suốt về lẽ nhân sinh: "Đây chính là 'Lưu Ly Chi Đỉnh', nơi chấp niệm khởi nguyên của tiên đạo giả tạo đã được hình thành. Nơi đây, thời gian không còn ý nghĩa, chỉ có tư tưởng là bất diệt. Cái gọi là Đại Đạo Thịnh Hành năm xưa, cái gọi là 'tiên' mà bao kẻ truy cầu, đã bắt đầu mục ruỗng từ chính nơi này, từ chính cái gốc của tư tưởng sai lầm ấy." Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa cả sự tiếc nuối cho một thời đại đã mất, và sự cảnh báo về những nguy hiểm vẫn còn tiềm ẩn. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình... nhưng khi con người quên đi cội rễ, quên đi tình cảm, chỉ chạy theo quyền năng và sự trường tồn hư ảo, thì đó là lúc Chân Đạo lụi tàn, và tà ma ngoại đạo trỗi dậy."
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lên cột linh khí xoáy tụ, đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của lưu ly. Hắn cảm nhận được một luồng ý niệm khổng lồ, không mang thiện ác rõ ràng, nhưng chất chứa sự kiêu ngạo tột cùng và niềm tin mù quáng vào cái gọi là "Đạo" của riêng nó. Đó là một sự cô độc vĩnh cửu, tách biệt khỏi mọi tình cảm phàm trần, mọi ràng buộc của hồng trần gian nan. Hắn biết, đây không còn là một cuộc chiến của thể xác, của sức mạnh, mà là một cuộc đối đầu của tư tưởng, của Đạo.
Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần Lâm Nhất, bàn tay nàng khẽ nắm chặt tay hắn, truyền đi hơi ấm và sự tin tưởng. Ánh mắt nàng trong veo nhưng kiên định, nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho hắn. "Ta tin huynh, Lâm Nhất. Huynh sẽ làm được." Lời nói của nàng tuy nhẹ nhàng, nhưng lại như một điểm tựa vững chắc, một ánh sáng dịu dàng soi rọi giữa không gian u tối và nặng nề này, nhắc nhở Lâm Nhất về giá trị của tình cảm, về sự ấm áp của nhân gian mà hắn đang nỗ lực bảo vệ.
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, đôi mắt tinh quái của y không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác cao độ. Tay y không rời khỏi bình rượu và bộ kim châm sáng loáng, sẵn sàng ứng phó với bất cứ biến cố nào có thể xảy ra. Dù không hiểu sâu sắc về "Vô Tiên Chi Đạo" hay những triết lý cao siêu như Thiên Cơ Lão Nhân, nhưng y tin tưởng vào Lâm Nhất, vào sự kiên định của tiểu đạo sĩ trẻ tuổi này. Y biết, bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị, và Lâm Nhất đang làm điều đó, không chỉ cho chính mình mà còn cho cả thế gian.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, gật đầu với Mộ Dung Uyển Nhi, rồi từ từ buông tay nàng ra. Hắn bước lên phía trước, tiến thẳng về phía xoáy linh khí khổng lồ, nơi "Bản Nguyên Tiên Đạo Giả Tạo" đang chờ đợi. Bóng dáng gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào cũ kỹ, chợt trở nên cao lớn và kiên nghị lạ thường dưới ánh sáng phản chiếu của Lưu Ly Động.
Khi Lâm Nhất chỉ còn cách cột linh khí vài trượng, luồng xoáy bỗng chốc ngừng lại, rồi từ từ mở rộng, để lộ ra một thực thể phát sáng nhưng không rõ hình dạng, như một khối ý niệm thuần túy được dệt nên từ linh khí cổ xưa. Nó không có mắt, không có miệng, nhưng sự hiện diện của nó là một tuyên ngôn hùng hồn về quyền năng, sự vĩnh cửu và sự tách biệt khỏi hồng trần. Ánh sáng từ nó rực rỡ nhưng vô tri, lạnh lẽo đến tận xương tủy, như ánh trăng vằng vặc trên nền tuyết trắng, đẹp đẽ mà không hề có hơi ấm. Một giọng nói vang vọng khắp không gian, như tiếng vọng từ ngàn xưa, mang theo sự cổ xưa, uy quyền và một chút khinh miệt phàm trần: "Kẻ phàm tục, ngươi dám nghi vấn con đường vĩnh hằng? Con kiến hôi trong bụi trần, sao dám vọng tưởng chạm đến chân lý của 'tiên'? Sức mạnh mới là chân lý, trường sinh mới là mục đích tối thượng của mọi sinh linh. Mọi thứ khác, tình cảm, nhân luân, đều chỉ là xiềng xích trói buộc, là tạp niệm cản trở con đường Đại Đạo!"
Thực thể cổ đại không ngừng phát ra những luồng tư tưởng, những ảo ảnh về sự vĩ đại của nó, về sự tuyệt đối của quyền năng mà nó nắm giữ, đồng thời phóng chiếu những hình ảnh về sự yếu đuối, ngắn ngủi và đầy rẫy khổ đau của kiếp người. Nó muốn nghiền nát Đạo tâm của Lâm Nhất bằng sự tự phụ của một kẻ đã tồn tại hàng thiên niên kỷ, đã chứng kiến bao nhiêu thịnh suy của nhân gian và cho rằng mình đã thấu triệt mọi lẽ.
Lâm Nhất đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp, không hề bị dao động bởi những lời lẽ ngạo mạn hay những ảo ảnh cám dỗ. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn không dùng chiêu thức tấn công, không vận dụng bất kỳ thần thông nào, mà chỉ dùng lời lẽ, dùng sự cảm ngộ từ "Vô Tiên Chi Đạo" để đối đáp, như một dòng suối trong trẻo chảy qua những tảng đá khô cằn. Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân, chạm đến bản nguyên của sự sống và cái chết: "Trường sinh mà không có tình cảm, quyền năng mà xa rời nhân luân, đó chỉ là sự cô độc vĩnh viễn, là một tù ngục vàng son mà thôi. Con đường 'tiên' mà ngươi tôn thờ, chỉ là một ảo vọng, một cái vỏ rỗng tuếch không hồn. Ngươi đã tồn tại bao nhiêu năm tháng, đã chứng kiến bao nhiêu thế sự đổi thay, nhưng ngươi có thực sự cảm nhận được niềm vui của một mối tình, nỗi buồn của một sự chia ly, hay sự ấm áp của tình thân không? Hay ngươi chỉ là một kẻ đứng bên ngoài, nhìn xuống hồng trần đầy màu sắc bằng ánh mắt lạnh lẽo, tự cho mình là cao thượng?"
Lâm Nhất không ngừng tiến lên, mỗi bước chân của hắn như một bước đi của Đạo. "Tiên đạo không phải là xa lánh hồng trần, không phải là đoạn tuyệt nhân luân. Chân Đạo nằm ở hồng trần, ở tình người, ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn! Vô Tiên Chi Đạo của ta không truy cầu sự bất tử của thể xác, mà truy cầu sự bất tử của tâm hồn, của những giá trị vĩnh cửu được truyền lại qua bao thế hệ. Ngươi là bản nguyên của chấp niệm, nhưng chấp niệm cũng là một phần của tâm. Sao ngươi không thử buông bỏ, trở về với bản nguyên thanh tịnh nhất của mình? Ngươi đã từng là một phần của Đại Đạo nguyên thủy, trước khi bị bóp méo bởi sự ích kỷ và cuồng vọng của con người. Ngươi xứng đáng được giải thoát."
Lời nói của Lâm Nhất, không phải là lời thách thức, mà là một lời thức tỉnh, một lời mời gọi. Nó không mang theo sát ý, mà tràn đầy sự cảm thông, sự thấu hiểu cho nỗi cô độc và lạc lối của thực thể cổ đại. Ánh sáng từ "Bản Nguyên Tiên Đạo Giả Tạo" bắt đầu dao động dữ dội. Những ảo ảnh về quyền năng tối thượng, về sự bất diệt mà nó đã chiếu rọi lên tâm trí Lâm Nhất cũng trở nên mờ nhạt, rồi tan biến như sương khói gặp nắng. Một tiếng rên rỉ yếu ớt, như tiếng thở dài của hàng ngàn năm cô độc, vang vọng từ sâu thẳm thực thể, không phải vì đau đớn, mà như thể đang trải qua một sự nhận thức đầy bi ai. "Vô Tiên... Vô Tiên ư... Sao có thể... hồng trần... dung tục..." Giọng nói cổ xưa trở nên đứt quãng, yếu ớt, như một chiếc đèn dầu sắp cạn.
Lâm Nhất đưa tay ra, không phải để tấn công, mà như để đón nhận, để dẫn lối. "Ngươi không phải là ác, ngươi chỉ là chấp niệm. Hãy buông bỏ, và trở về với bản nguyên thanh tịnh nhất của mình. Tiên đạo không phải là xa lánh, mà là hòa nhập. Hòa nhập với vạn vật, với hồng trần, với những lẽ thường tình mà ngươi đã lãng quên."
Như một phản ứng với lời kêu gọi của Lâm Nhất, ánh sáng lạnh lẽo của thực thể cổ đại bắt đầu mềm mại hóa, rồi dần dần trở nên ấm áp, trong trẻo. Khối linh khí khổng lồ xoáy tròn chậm lại, không còn vẻ uy nghi và xa cách, mà thay vào đó là một sự thanh tịnh đến lạ thường. Nó không tan biến một cách dữ dội hay đau đớn, mà từ từ phân rã thành vô số đốm sáng linh khí thuần khiết, lấp lánh như bụi sao, nhẹ nhàng bay lên rồi tan vào hư không. Mùi hương cổ xưa khó tả, mang theo sự mục ruỗng của thời gian, hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng khí mát lành, trong trẻo, mang theo hương đất đá tinh khiết và hơi thở của sự sống mới.
Không gian bên trong Lưu Ly Động chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng gió nhẹ thoảng qua, như một lời thì thầm của thời gian đang kể lại câu chuyện về sự chuyển hóa. Bầu không khí căng thẳng ban đầu hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một cảm giác thanh tịnh, nhẹ nhõm và đầy hy vọng. Các tinh thể lưu ly trên vách động không còn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, mà lung linh như những giọt sương mai, mang theo vẻ đẹp trong trẻo, tinh khiết.
Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương đều cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong không khí. Nỗi áp lực vô hình đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, trong ánh mắt y ánh lên vẻ tán thưởng và sự thấu hiểu sâu sắc. "Hắn đã làm được... Hóa giải chứ không phải hủy diệt. Đó mới là Chân Đạo. Một chấp niệm đã tồn tại hàng ngàn năm, ăn sâu vào bản nguyên của Đại Đạo, vậy mà lại được một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi hóa giải bằng 'Vô Tiên Chi Đạo'... Thật không hổ là con đường mà ta đã chờ đợi bấy lâu." Y thì thầm, giọng nói pha lẫn sự nhẹ nhõm và niềm tin sắt đá. Y biết, sự thành công của Lâm Nhất trong việc hóa giải 'bản nguyên' này sẽ cung cấp cho hắn kinh nghiệm và sự thấu hiểu sâu sắc để đối phó với Lã Bất Phàm hiện tại, đặc biệt là trong việc vạch trần sự tha hóa trong tư tưởng của hắn.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, đứng bất động giữa không gian đang dần trở nên thanh tịnh. Hắn không chỉ cảm nhận được sự giải thoát của thực thể cổ đại, mà còn hấp thụ được những mảnh vỡ ký ức, những cảm ngộ cuối cùng từ bản nguyên của 'tiên đạo giả tạo'. Hắn hiểu sâu sắc hơn về nguồn gốc của sự tha hóa, về cách mà một tư tưởng ban đầu có thể chỉ là sự truy cầu chân thiện mỹ, nhưng rồi lại bị bóp méo bởi dục vọng, bởi sự sợ hãi cái chết và nỗi cô độc của quyền năng. Hắn thấy rõ cái vòng luẩn quẩn của chấp niệm, của sự mù quáng đã kéo theo cả một thời đại vào vực sâu.
Việc 'bản nguyên' tiên đạo giả tạo tan biến thành linh khí thuần khiết cũng gợi ý cho Lâm Nhất một điều quan trọng: Lã Bất Phàm hiện tại, kẻ đã kế thừa và phát triển 'tiên đạo giả tạo' thành U Ám Chi Đạo, cũng có thể được 'cứu rỗi', hoặc ít nhất là được giải thoát khỏi con đường sai lầm, nếu hắn còn một chút bản tâm, một chút nhân tính chưa bị tha hóa hoàn toàn. Con đường Vô Tiên của Lâm Nhất không phải là con đường hủy diệt kẻ địch, mà là con đường thức tỉnh những linh hồn lạc lối, dù khó khăn đến mấy.
Thiên Cơ Lão Nhân tiến lại gần Lâm Nhất, đặt tay lên vai hắn. "Sự kiện này, Nhất nhi, đã vén màn một phần bí ẩn về sự suy tàn của Đại Đạo. Nhưng ngươi cũng nên nhớ rằng, đây chỉ là một trong số rất nhiều 'gốc rễ' của sự tha hóa. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung, kẻ đã thao túng Lã Bất Phàm và đẩy thế giới vào hỗn loạn, có thể vẫn còn ẩn giấu những bí mật lớn hơn, những chấp niệm cổ xưa hơn mà chúng ta chưa thể chạm tới." Lời nói của y như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến chưa kết thúc, và những thử thách phía trước có thể còn cam go hơn nhiều.
Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng của sự thấu triệt và kiên định. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn Thiên Cơ Lão Nhân, nhìn Quỷ Thủ Y Vương, những người bạn đồng hành đã cùng hắn vượt qua bao gian nan. Con đường "tiên đạo tại tâm" không hề dễ dàng, nhưng hắn tin rằng, chỉ có như vậy, chân lý mới có thể được tìm thấy giữa hồng trần gian nan.
Lưu Ly Động, với vẻ đẹp mê hoặc và những chấp niệm cổ xưa, đã trở thành một dấu mốc quan trọng trên hành trình của Lâm Nhất. Nó là một lời nhắc nhở rằng, kẻ thù lớn nhất đôi khi không phải là sức mạnh bên ngoài, mà là sự mù quáng và cố chấp từ bên trong mỗi con người. Nơi đây, hắn đã đối mặt với bản nguyên của một triết lý sai lầm, đã hóa giải nó bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của mình.
Bước ra khỏi Lưu Ly Chi Đỉnh, Lâm Nhất cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, được nâng đỡ bởi một sức mạnh mới, không phải là sức mạnh thần thông, mà là sức mạnh của Đạo tâm kiên định, của niềm tin vào nhân luân và tình người. Hắn biết, trận chiến với Lã Bất Phàm ở hiện tại sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về triết lý sống. Và hắn, với "Vô Tiên Chi Đạo" trong tâm, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Con đường phía trước dẫn ra khỏi Lưu Ly Động đã rộng mở, đón chờ hắn trở về với ánh sáng của thế giới, nơi Lã Bất Phàm, kẻ đã từng là một bằng hữu, đang chờ đợi cho một cuộc đối đầu định mệnh, một cuộc đối đầu không chỉ vì sinh tử, mà còn vì tương lai của Chân Đạo.