Vô tiên chi đạo
Chương 410

Chân Đạo Đối Đầu: Biến Cố Ngàn Năm Tại Lưu Ly Chi Cốt

3510 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất đối mặt trực diện với Lã Bất Phàm (thực thể cổ đại, bản nguyên của 'tiên đạo giả tạo'), khởi đầu trận chiến đỉnh cao không chỉ về sức mạnh mà còn về tư tưởng tại Lưu Ly Động.,Khắc họa rõ nét sự đối lập triết lý giữa 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất và 'tiên đạo giả tạo' của Lã Bất Phàm cổ đại, chứng minh sự ưu việt của Chân Đạo.,Đẩy cao trào cuộc xung đột trong arc, đưa Lâm Nhất đến giới hạn về cả thể chất và tinh thần, chuẩn bị cho sự kiện chiến thắng quyết định ở chương sau.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lã Bất Phàm (Thực thể cổ đại), Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão)
Mood: Tense, action-packed, philosophical, epic, profound
Kết chương: [object Object]

Hơi thở của Lưu Ly Động dần tan biến vào không gian, mang theo dư vị của một chấp niệm ngàn năm vừa được hóa giải. Khi những tinh thể rực rỡ thu lại ánh sáng chói chang, nhường chỗ cho vẻ trong trẻo, tinh khiết, Lâm Nhất khẽ mở mắt. Hắn cảm thấy một luồng linh khí mới mẻ, thanh khiết đang luân chuyển trong cơ thể, không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự thấu suốt, sự thâm trầm của Đạo. Những mảnh vỡ ký ức, những cảm ngộ từ 'bản nguyên tiên đạo giả tạo' đã hòa vào tâm hồn hắn, giúp hắn nhìn rõ hơn con đường mình đang đi, và cả con đường sai lầm mà Lã Bất Phàm đã chọn. Hắn không còn là một tiểu đạo sĩ chỉ biết tu luyện theo bản năng, mà đã trở thành một người mang trong mình gánh nặng của Chân Đạo, thấu hiểu cả sự suy tàn và hy vọng.

Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần, bàn tay nàng khẽ chạm vào tay Lâm Nhất, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng và tin tưởng. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn hắn, như muốn dò hỏi, nhưng cũng như muốn truyền đi sự ấm áp, vỗ về. Nàng đã luôn ở bên, lặng lẽ như một dòng suối mát lành giữa những khô cằn của thế gian. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt y nhìn Lâm Nhất đầy vẻ tán thưởng, pha lẫn chút ưu tư về vận mệnh Đại Đạo. Y biết, chặng đường vừa qua tuy hiểm nguy, nhưng chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc đối đầu lớn hơn, quyết định hơn. Quỷ Thủ Y Vương đứng phía sau, khuôn mặt nhăn nheo của y dù cố giữ vẻ khó tính thường ngày, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự căng thẳng. Y sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào, bảo vệ Lâm Nhất khỏi mọi hiểm nguy.

"Hắn đã làm được... Hóa giải chứ không phải hủy diệt. Đó mới là Chân Đạo," Thiên Cơ Lão Nhân thì thầm, giọng nói pha lẫn sự nhẹ nhõm và niềm tin sắt đá. Y biết, sự thành công của Lâm Nhất trong việc hóa giải 'bản nguyên' này sẽ cung cấp cho hắn kinh nghiệm và sự thấu hiểu sâu sắc để đối phó với Lã Bất Phàm hiện tại, đặc biệt là trong việc vạch trần sự tha hóa trong tư tưởng của hắn. "Một chấp niệm đã tồn tại hàng ngàn năm, ăn sâu vào bản nguyên của Đại Đạo, vậy mà lại được một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi hóa giải bằng 'Vô Tiên Chi Đạo'... Thật không hổ là con đường mà ta đã chờ đợi bấy lâu."

Lâm Nhất không đáp lời, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng của sự thấu triệt và kiên định. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn Thiên Cơ Lão Nhân, nhìn Quỷ Thủ Y Vương, những người bạn đồng hành đã cùng hắn vượt qua bao gian nan. Con đường "tiên đạo tại tâm" không hề dễ dàng, nhưng hắn tin rằng, chỉ có như vậy, chân lý mới có thể được tìm thấy giữa hồng trần gian nan. Việc 'bản nguyên' tiên đạo giả tạo tan biến thành linh khí thuần khiết cũng gợi ý cho Lâm Nhất một điều quan trọng: Lã Bất Phàm hiện tại, kẻ đã kế thừa và phát triển 'tiên đạo giả tạo' thành U Ám Chi Đạo, cũng có thể được 'cứu rỗi', hoặc ít nhất là được giải thoát khỏi con đường sai lầm, nếu hắn còn một chút bản tâm, một chút nhân tính chưa bị tha hóa hoàn toàn. Con đường Vô Tiên của Lâm Nhất không phải là con đường hủy diệt kẻ địch, mà là con đường thức tỉnh những linh hồn lạc lối, dù khó khăn đến mấy.

Thiên Cơ Lão Nhân tiến lại gần Lâm Nhất, đặt tay lên vai hắn. "Sự kiện này, Nhất nhi, đã vén màn một phần bí ẩn về sự suy tàn của Đại Đạo. Nhưng ngươi cũng nên nhớ rằng, đây chỉ là một trong số rất nhiều 'gốc rễ' của sự tha hóa. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung, kẻ đã thao túng Lã Bất Phàm và đẩy thế giới vào hỗn loạn, có thể vẫn còn ẩn giấu những bí mật lớn hơn, những chấp niệm cổ xưa hơn mà chúng ta chưa thể chạm tới." Lời nói của y như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến chưa kết thúc, và những thử thách phía trước có thể còn cam go hơn nhiều. Tuy nhiên, lúc này, Lâm Nhất cần phải tập trung vào cuộc đối đầu trước mắt, với Lã Bất Phàm.

Lưu Ly Động, với vẻ đẹp mê hoặc và những chấp niệm cổ xưa, đã trở thành một dấu mốc quan trọng trên hành trình của Lâm Nhất. Nó là một lời nhắc nhở rằng, kẻ thù lớn nhất đôi khi không phải là sức mạnh bên ngoài, mà là sự mù quáng và cố chấp từ bên trong mỗi con người. Nơi đây, hắn đã đối mặt với bản nguyên của một triết lý sai lầm, đã hóa giải nó bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của mình. Bước ra khỏi Lưu Ly Chi Đỉnh, Lâm Nhất cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, được nâng đỡ bởi một sức mạnh mới, không phải là sức mạnh thần thông, mà là sức mạnh của Đạo tâm kiên định, của niềm tin vào nhân luân và tình người. Hắn biết, trận chiến với Lã Bất Phàm ở hiện tại sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về triết lý sống. Và hắn, với "Vô Tiên Chi Đạo" trong tâm, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Con đường phía trước dẫn ra khỏi Lưu Ly Động đã rộng mở, đón chờ hắn trở về với ánh sáng của thế giới, nơi Lã Bất Phàm, kẻ đã từng là một bằng hữu, đang chờ đợi cho một cuộc đối đầu định mệnh, một cuộc đối đầu không chỉ vì sinh tử, mà còn vì tương lai của Chân Đạo. Khi họ bước ra khỏi cánh cửa đá ẩn mình, không khí bên ngoài đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tĩnh lặng thanh khiết hay huyền ảo của lưu ly, mà là một cảm giác nặng nề, ngột ngạt bao trùm. Linh khí trong không trung đặc quánh lại, mang theo một mùi hương kim loại gỉ sét xen lẫn sự tinh khiết đến rợn người, như thể một thứ sức mạnh siêu việt đang bóp méo cả không gian và thời gian.

Trước mắt Lâm Nhất và đồng hữu, một bệ đá cổ kính sừng sững giữa một khoảng không trống trải, dường như được tạo ra từ chính lõi của Lưu Ly Động, nhưng lại mang vẻ u tối, lạnh lẽo đến lạ thường. Các tinh thể lưu ly xung quanh bệ đá không còn phản chiếu ánh sáng rực rỡ, mà chúng hấp thụ ánh sáng, rồi phát ra những luồng hào quang mờ ảo, đen kịt, như những viên ngọc trai của địa ngục. Tiếng gió rít gào như những lời than khóc từ vực sâu, và tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó cũng mang theo sự nặng nề, não nề. Bầu không khí nơi đây căng thẳng đến nghẹt thở, một áp lực tâm linh khổng lồ đè nặng, khiến ngay cả Thiên Cơ Lão Nhân cũng phải nheo mắt, khuôn mặt y hiện rõ vẻ nghiêm nghị.

"Đây chính là 'cốt tủy' của tiên đạo giả tạo, là nơi ý niệm ban đầu được hình thành... và cũng là nơi nó được tái sinh trong hình hài hiện tại," Thiên Cơ Lão Nhân thì thầm, giọng nói của y trầm đục, như cố gắng xuyên qua lớp áp lực vô hình. "Lã Bất Phàm... hắn đang chờ đợi."

Mộ Dung Uyển Nhi, dù đã trải qua bao phong ba bão táp, giờ phút này cũng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Nàng khẽ nắm chặt lấy tay Lâm Nhất, sức mạnh từ bàn tay nhỏ bé của nàng là một nguồn động viên vô giá. "Huynh... huynh ổn chứ?" Nàng hỏi, giọng nói run run nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn vào hắn, muốn truyền đi sự ấm áp và niềm tin.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí thanh khiết trong mình đang đối kháng với áp lực nặng nề của đối phương. Hắn nhìn về phía bệ đá, nơi một bóng hình dần ngưng tụ. "Không sao. Ta đã sẵn sàng." Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, mỗi chữ như một lời khẳng định sắt đá. Hắn tiến lên phía trước, từng bước chân vững chãi, không hề dao động trước cái lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm. Các đồng minh của hắn giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt họ đều dán chặt vào Lâm Nhất, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.

Từ bệ đá cổ, bóng hình dần hiện rõ. Đó là Lã Bất Phàm. Y đứng đó, không một chút cử động, nhưng khí chất vương giả và tiên nhân toát ra từ y lại hùng vĩ đến mức làm cho không gian xung quanh như bị bóp méo, từng tinh thể lưu ly dưới chân y khẽ rung lên. Ngoại hình tuấn tú của y vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ lạnh lẽo, cô độc đến rợn người, như một pho tượng được tạc từ băng giá vĩnh cửu. Ánh mắt y sắc lạnh, ẩn chứa tham vọng tột cùng và sự khinh thường sâu sắc dành cho mọi thứ thuộc về hồng trần. Trang phục của y lộng lẫy, dệt từ những vật liệu không thuộc về thế giới phàm tục, phát ra ánh sáng mờ ảo, nhưng lại là ánh sáng của sự mục rữa và cô độc. Y chính là bản nguyên của 'tiên đạo giả tạo' tái sinh trong hình hài hiện tại, là kiến trúc sư của một ảo mộng đã tồn tại hàng ngàn năm, và giờ đây, ảo mộng ấy đang đứng trước Lâm Nhất.

Quỷ Thủ Y Vương khẽ lẩm bẩm, giọng y trầm đục, như một lời cảnh báo: "Hắn... hắn đã không còn là Lã Bất Phàm mà chúng ta từng biết. Hắn đã hòa nhập hoàn toàn với cái bản nguyên đó rồi."

Lã Bất Phàm mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, vô cảm. Giọng nói của y vang vọng khắp Lưu Ly Động, không phải là tiếng nói bình thường, mà là một thứ âm thanh hùng vĩ nhưng lại đầy rẫy sự khinh miệt, như sấm rền từ hư không. "Ngươi... Lâm Nhất. Một phàm nhân nhỏ bé, dám bước chân vào thánh địa của ta? Dám gánh vác cái gọi là 'Chân Đạo' yếu ớt, tầm thường? Ngươi biết gì về sức mạnh, về sự vĩnh hằng mà ta đã kiến tạo?"

Y vung tay, một làn sóng linh khí u ám cuộn trào, khiến những tinh thể lưu ly xung quanh rung chuyển bần bật, một vài mảnh nhỏ bắt đầu nứt vỡ và rơi lả tả xuống nền đá. "Ngươi chỉ là một tiểu đạo sĩ trốn tránh thực tại, tìm kiếm sự an ủi trong những ràng buộc tầm thường của hồng trần. Tiên đạo chân chính là sự siêu thoát, là quyền năng tuyệt đối, là sự vĩnh cửu không bị vấy bẩn bởi yếu mềm của nhân loại. Ta đã thấy được điều đó từ năm ngàn năm trước, và ta đã kiến tạo nên nó. Cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành' mà các ngươi ca tụng, chỉ là một giấc mộng hão huyền của những kẻ yếu đuối, không dám đối mặt với sự thật rằng vĩnh hằng chỉ có thể đạt được bằng cách từ bỏ tất cả."

Lâm Nhất giữ vững tâm, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, không một chút nao núng. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng và cô độc ẩn sâu trong lời nói đầy kiêu ngạo của đối phương. "Sức mạnh không phải là mục đích, vĩnh hằng không phải là cô độc," Lâm Nhất trầm giọng, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định, như một dòng nước chảy xuyên qua những tảng đá cứng rắn. "Tiên đạo mà ngươi theo đuổi, chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự trốn tránh khỏi lẽ nhân sinh. Nó đã dẫn đến Đại Tiên Chiến, hủy hoại biết bao sinh linh. Nó đã biến ngươi thành một kẻ cô độc, tách biệt khỏi mọi cảm xúc, mọi ý nghĩa của sự tồn tại. Đó không phải là Chân Đạo của ta!"

Lời nói của Lâm Nhất như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm can của Lã Bất Phàm. Vẻ khinh bỉ trên gương mặt y thoáng biến mất, thay vào đó là một tia tức giận và hoang mang khó tả. Y không thể tin rằng một phàm nhân lại dám vạch trần bản chất sâu kín nhất trong triết lý của mình. "Ngu xuẩn!" Lã Bất Phàm gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm động, khiến cả Lưu Ly Động chấn động. Y vung tay, hàng vạn luồng sáng linh khí sắc bén như kiếm, mang theo màu sắc của lưu ly đen tối và sự hủy diệt, lao thẳng về phía Lâm Nhất. Những luồng sáng này không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn mang theo ý chí xóa bỏ mọi sự sống, mọi ràng buộc của hồng trần, muốn nghiền nát Đạo tâm của Lâm Nhất. Mùi ozon nồng nặc bùng lên, xen lẫn mùi đá cháy và khoáng chất hỗn loạn, báo hiệu một trận chiến khốc liệt đã bắt đầu.

Lâm Nhất bình tĩnh vận dụng 'Vô Tiên Chi Đạo'. Linh khí từ hắn không đối kháng trực diện, mà uốn lượn như nước, như một dòng chảy mềm mại nhưng kiên cường. Hắn không cố gắng chặn đứng hay phá hủy những luồng sáng hủy diệt của Lã Bất Phàm, mà hắn né tránh, làm tan rã chúng bằng sự dung hòa, bằng cách để chúng lướt qua như những cơn gió. Mỗi đòn tấn công của Lã Bất Phàm đều mang theo sự cứng nhắc, sự độc đoán của một tư tưởng đã hóa đá, nhưng 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất lại là sự linh hoạt, sự thích ứng và dung nạp của vạn vật. Hắn như một chiếc lá sen giữa bão táp, tuy nhỏ bé nhưng lại kiên cường, giữ vững bản thân trước sức mạnh cuồng bạo. Các luồng sáng linh khí va chạm vào vách đá, tạo ra những tiếng nổ lớn, khiến các tinh thể lưu ly nứt vỡ, mảnh vụn rơi lả tả như mưa sao băng, phản chiếu ánh sáng chói lòa và bóng tối đan xen.

Trận chiến leo thang một cách chóng mặt. Lã Bất Phàm không còn giữ được vẻ bình thản, cao ngạo ban đầu. Sự tức giận và hoang mang trong lòng y càng lúc càng lớn khi những đòn tấn công của y không thể hoàn toàn áp đảo được Lâm Nhất. Y ra tay tàn nhẫn hơn, vận dụng những phép tắc 'tiên đạo' cổ xưa mà Lâm Nhất chưa từng thấy, mỗi chiêu thức đều mang theo sự lạnh lùng, vô tình, muốn xóa bỏ mọi sự sống, mọi ràng buộc của hồng trần. Y tạo ra những cơn lốc xoáy linh khí đen tối, những tia sét lưu ly xé toạc không gian, và những ảo ảnh mê hoặc hứa hẹn quyền năng tối thượng, sự bất tử vô hạn, nhằm lung lay Đạo tâm của Lâm Nhất.

Lâm Nhất, dù đối mặt với áp lực chưa từng có, vẫn giữ vững tâm. Hắn cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé nát bởi nguồn năng lượng hỗn loạn, nhưng Đạo tâm của hắn lại càng lúc càng kiên định. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng tuyệt đối, mà dùng sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và sự dung hòa của 'Vô Tiên Chi Đạo' để tìm kiếm kẽ hở, để chuyển hóa, để 'thanh tẩy' chứ không phải 'tiêu diệt'. Phù Trần Mộc trong tay hắn hóa thành một vòng xoáy uyển chuyển, không ngừng hóa giải các đòn tấn công. Kinh Thư Vô Tự lơ lửng trên đầu hắn, phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, bảo vệ tâm trí hắn khỏi những lời cám dỗ và ảo ảnh. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo ý niệm về sự sống, về kết nối, về giá trị của hồng trần, như muốn thức tỉnh Lã Bất Phàm khỏi giấc mộng cô độc của quyền năng.

Mộ Dung Uyển Nhi và các đồng minh đều cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và ánh sáng từ Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt túi thuốc trong tay, đôi mắt nàng dõi theo từng cử động của Lâm Nhất, sẵn sàng hỗ trợ hắn bằng mọi giá. Quỷ Thủ Y Vương nắm chặt bình rượu, đôi mắt tinh quái của y lóe lên vẻ căng thẳng, nhưng cũng pha chút kinh ngạc trước sức mạnh mà Lã Bất Phàm đang bộc lộ, cũng như sự kiên cường của Lâm Nhất. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thở dài, trong ánh mắt y hiện lên vẻ lo lắng sâu sắc, không chỉ cho Lâm Nhất mà còn cho vận mệnh của Đại Đạo.

Lã Bất Phàm cảm thấy một cơn tức giận bùng lên trong lòng. Y đã kiến tạo nên con đường này, đã hy sinh tất cả để đạt được nó, vậy mà giờ đây, một tiểu đạo sĩ lại dám phủ nhận, dám thách thức nó bằng những lời lẽ yếu ớt về "hồng trần" và "nhân ái"! "Ngươi... làm sao ngươi có thể chống lại! Đây là lẽ trời, là con đường duy nhất dẫn đến bất tử!" Y gầm lên, giọng nói khản đặc, không còn sự điềm tĩnh ban đầu, mà đã nhuốm màu phẫn nộ. Y tung ra một chiêu thức cổ xưa, một luồng ánh sáng hủy diệt màu lưu ly đen kịt bao trùm lấy Lâm Nhất, muốn xóa sổ hắn hoàn toàn khỏi thế giới này, xóa sổ luôn cái gọi là "Chân Đạo" mà hắn đại diện.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận toàn bộ áp lực từ đòn đánh của Lã Bất Phàm. Hắn không lùi bước. "Lẽ trời không phải là cô độc, bất tử không phải là vô tình," Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán chưa từng có, giọng nói hắn vang vọng, mang theo sức mạnh của niềm tin. "Ngươi đã quên đi nguồn gốc của mình, quên đi chân lý của 'Đạo'. Chân Đạo không phải là từ bỏ, mà là dung nạp. Không phải là cô độc, mà là kết nối!" Hắn tập trung toàn bộ tinh thần và linh khí, vận dụng 'Vô Tiên Chi Đạo' đến cực hạn. Thân hình hắn bỗng hóa thành một dòng chảy linh khí thuần khiết, không màu, không hình dạng, nhưng lại mang theo sức sống mãnh liệt của vạn vật. Hắn không đối đầu trực diện với luồng ánh sáng hủy diệt, mà hắn hòa mình vào nó, xuyên qua nó, như nước chảy qua kẽ đá, tiến sát về phía bản thể của Lã Bất Phàm.

Đây không phải là một đòn tấn công vật lý đơn thuần, mà là một sự đối đầu của ý niệm, của bản nguyên. Lâm Nhất đang dùng chính 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình để chạm vào sâu thẳm trong linh hồn Lã Bất Phàm, để thử thách niềm tin mà y đã dày công xây dựng trong suốt hàng ngàn năm. Luồng ánh sáng hủy diệt của Lã Bất Phàm va chạm vào dòng chảy linh khí của Lâm Nhất, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, bao trùm lấy cả Lưu Ly Động. Mọi thứ rung chuyển dữ dội, các tinh thể lưu ly vỡ vụn thành bột mịn, không gian như bị xé toạc. Trong ánh sáng chói lòa và tiếng gầm rú của năng lượng, không ai có thể nhìn rõ điều gì đang xảy ra, chỉ biết rằng, một cuộc đối đầu định mệnh đang diễn ra, quyết định tương lai của Chân Đạo và số phận của hồng trần gian nan.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ