Cơn gió đêm mang theo tro bụi và tiếng la hét xé toạc màn sương mờ ảo, nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Khê Thôn bằng ánh lửa hung tàn. Từ Cổ Miếu đổ nát, Lâm Nhất đứng sừng sững giữa gió táp, mưa bụi, như một bức tượng đồng kiên định bất chấp vạn vật đổi dời. Ánh mắt hắn, vốn sâu thẳm như giếng cổ, giờ đây bùng lên ngọn lửa của một quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn đã nhìn thấy Quỷ Môn Quan trong tâm trí, cánh cổng của sự tuyệt vọng và mất mát, nhưng hắn sẽ không để nó mở ra cho những người dân vô tội này. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," lời lẩm bẩm như tự nhắc nhở, như một chân lý khắc sâu vào xương tủy. Tiên đạo của hắn không phải là bay lượn trên mây, không phải là thi triển thần thông, mà là dấn thân vào chốn hồng trần, đối mặt với gian nan này, bảo vệ những mảnh đời yếu ớt.
Tô Mạt Nhi, vẫn còn run rẩy, vùi mặt vào lưng hắn, thân thể nhỏ nhắn như chiếc lá trước bão tố. Nàng không dám nhìn, nhưng cũng không thể buông. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Nhất, một sức mạnh không đến từ bạo lực, mà từ sự kiên định và lòng nhân ái. Tiếng đàn nhị ai oán của Lão Hát vẫn văng vẳng đâu đó, như một khúc bi ca cho những số phận, nhưng cũng như một lời kêu gọi thầm lặng. Dường như, trong màn đêm đen tối này, những tia sáng mong manh vẫn đang âm thầm nảy nở, chờ đợi một ngày để bùng cháy.
Lâm Nhất không chần chừ thêm nữa. Hắn khẽ đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức mạnh: "Đừng sợ, có ta đây." Rồi hắn quay người, thân pháp nhẹ nhàng như làn khói, lao xuống dốc đá, hướng thẳng về phía thôn làng đang bốc cháy. Hắn không cần pháp thuật hoa lệ, không cần chiêu thức kinh thiên động địa. Hắn chỉ cần tấm lòng của mình, sự nhạy bén của trí tuệ, và thân pháp linh hoạt mà những năm tháng lẩn trốn đã tôi luyện. Mùi khói khét lẹt, mùi tro tàn trộn lẫn với mùi máu tanh và mồ hôi của sự sợ hãi xộc thẳng vào mũi, cay xè và ngột ngạt. Tiếng la hét, tiếng đánh đập, tiếng gào khóc thê thiết của trẻ nhỏ và phụ nữ trộn lẫn thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tàn bạo.
Thanh Khê Thôn giờ đây như một địa ngục trần gian. Những ngôi nhà mái tranh đơn sơ, vốn là tổ ấm của bao thế hệ, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn đỏ lửa. Cường hào, gã béo phì với gương mặt đỏ gay, hung hãn, đứng giữa ngọn lửa bập bùng, tay vung cây roi da như phát tiết cơn giận dữ điên cuồng. Hắn gầm lên những lời lẽ thô tục, ánh mắt sắc lạnh đầy vẻ tàn bạo quét qua những người dân đang quỳ gối, run rẩy. "Để xem kẻ nào còn dám ngóc đầu lên nữa! Đây là cái giá cho sự ngu xuẩn của các ngươi!" Tiếng roi quất vun vút trong không khí, xé toạc da thịt, in hằn những vết lằn tím bầm trên tấm lưng gầy guộc của một lão nông. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ nền đất đã ngấm nước mắt.
Đám thủ hạ của cường hào, những kẻ diện mạo thô lỗ, ánh mắt đục ngầu sự tàn ác, chia nhau xông vào từng nhà còn chưa cháy hết, cướp bóc của cải, lôi kéo những người còn ẩn nấp ra ngoài. Chúng dùng gậy gộc, dao cùn, đánh đập bất cứ ai chống cự, hay thậm chí chỉ là nhìn chúng với ánh mắt căm hờn. Một người phụ nữ trẻ, ôm chặt đứa con thơ vào lòng, bị một tên thủ hạ túm tóc lôi xềnh xệch ra ngoài. Đứa bé khóc thét, tiếng khóc não nùng xé nát màn đêm. Người phụ nữ van xin, nước mắt giàn giụa, nhưng chỉ đổi lại những cú đá tàn nhẫn.
Tô Mạt Nhi, dù đã được Lâm Nhất dặn dò phải ẩn mình, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng đó, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng không thể đứng yên. Bản tính lương thiện, lòng trắc ẩn của nàng nổi dậy. Nàng lao ra từ bóng tối, thân hình nhỏ nhắn như một cây nến yếu ớt trước bão. Nàng cố gắng che chắn cho người phụ nữ và đứa bé, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngấn lệ nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường. "Buông ra! Đừng làm hại bọn họ!" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên yếu ớt giữa tiếng hỗn loạn, nhưng lại đủ để thu hút sự chú ý của tên thủ hạ.
Tên thủ hạ, một gã đàn ông vạm vỡ với bộ râu quai nón, nhếch mép cười khẩy. Hắn bỏ mặc người phụ nữ và đứa trẻ, ánh mắt dâm đãng quét qua Tô Mạt Nhi. "Ha, con nhỏ này gan to gớm! Từ đâu chui ra vậy? Để xem ngươi bảo vệ được ai!" Hắn vươn bàn tay thô bạo, túm lấy cánh tay nàng, xiết chặt đến mức nàng đau điếng. Nàng cố gắng giằng co, nhưng sức lực yếu ớt không thể địch lại. Nỗi sợ hãi tột độ ập đến, nhưng nàng vẫn cố gắng dùng thân mình che chắn cho người mẹ và đứa bé đang run rẩy phía sau. Nàng tuyệt vọng nhìn quanh, tìm kiếm một tia hy vọng, nhưng xung quanh chỉ là lửa cháy, tiếng la hét và những gương mặt hung tợn. Nàng cảm thấy một sự bất lực cùng cực, một nỗi tủi nhục dâng trào.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn khói dày đặc. Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng nhanh nhẹn như sóc, đã lao vào giữa đám loạn. Hắn không dùng phép thuật, mà dùng chính sự hiểu biết về địa hình, về động thái của con người. Hắn như một bóng ma, luồn lách qua những con hẻm tối tăm, lợi dụng làn khói để che giấu thân ảnh, và cả những tiếng động hỗn loạn để che đi bước chân nhẹ như không của mình. Đôi mắt đen láy của hắn, trong màn đêm và khói lửa, lại càng thêm sắc bén, quét một lượt qua hiện trường, tính toán từng đường đi nước bước.
Tên thủ hạ đang định dùng sức kéo Tô Mạt Nhi đi, nhưng một bàn tay lạnh như băng chợt đặt lên vai hắn. Hắn giật mình quay lại, chưa kịp nhìn rõ thì một cú điểm huyệt chính xác đã khiến hắn cứng đơ, ngã vật ra đất, toàn thân bất động. Lâm Nhất không dừng lại. Hắn nhanh chóng đưa tay nắm lấy Tô Mạt Nhi, dùng thân mình che chắn cho nàng và người phụ nữ kia. "Đừng sợ, có ta đây," hắn thì thầm, giọng nói trấn an như một dòng suối mát lành giữa biển lửa. Tô Mạt Nhi ngước nhìn hắn, đôi mắt ngấn nước chợt ánh lên tia hy vọng, nàng khẽ gật đầu, bám chặt lấy đạo bào cũ kỹ của hắn.
Cùng lúc đó, những tiếng động lạ bắt đầu lan ra. Một tên thủ hạ khác, đang cướp bóc trong một căn nhà, bỗng nhiên la lên một tiếng rồi ngã vật xuống, bất tỉnh nhân sự. Rồi một tên khác, đang định vung gậy đánh một lão già, bỗng thấy một làn khói trắng mờ ảo xộc vào mặt, khiến hắn ho sù sụ, nước mắt giàn giụa, tạm thời mất đi khả năng nhìn. Lâm Nhất không đối đầu trực diện. Hắn như một cơn gió lướt qua, vô hiệu hóa từng tên thủ hạ một cách nhanh chóng, chính xác và im lặng. Hắn dùng những viên đá nhỏ, những cành cây khô, hoặc thậm chí là một ít tro bụi từ đám cháy để tạo ra những pha đánh lạc hướng, những cú điểm huyệt khéo léo, khiến đám cường hào và thủ hạ của chúng rơi vào tình trạng hỗn loạn, không hiểu điều gì đang xảy ra.
Cường hào, đứng giữa sân, thấy đám thủ hạ của mình liên tục bị đánh gục mà không rõ nguyên nhân, gương mặt hắn càng thêm hung tợn. "Kẻ nào dám chống đối? Mau ra đây! Đừng hòng chạy thoát!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp thôn, nhưng chỉ đổi lại sự im lặng đáng sợ, và những tiếng la hét của đám thủ hạ khi chúng liên tục ngã xuống. Hắn không thể nhìn thấy Lâm Nhất, chỉ thấy những cái bóng lướt qua, hoặc những làn khói mờ ảo. Sự hoảng sợ bắt đầu len lỏi vào trái tim tàn độc của hắn.
Lâm Nhất không chỉ giải cứu Tô Mạt Nhi và người phụ nữ, mà hắn còn nhanh chóng di chuyển, giải thoát những người dân khác đang bị trói buộc, bị đánh đập. Hắn hướng dẫn họ lợi dụng làn khói, những con hẻm nhỏ để chạy trốn ra rìa thôn. "Đi mau! Chạy về phía khe núi phía Tây!" Hắn ra lệnh nhanh gọn, dứt khoát. Người dân, vốn đang tuyệt vọng, bỗng nhìn thấy một tia sáng, một bóng dáng gầy guộc nhưng đầy nghị lực. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ tin vào ánh mắt kiên định của hắn, và nhanh chóng làm theo lời hắn.
Từ một mái nhà gần đó, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ đã già cỗi, một thư sinh trẻ tuổi với vóc dáng thanh tú, đôi mắt hiền lành nhưng thông minh, đang lặng lẽ quan sát mọi hành động của Lâm Nhất. Hắn mặc một bộ áo dài màu xanh nhạt, trên tay luôn cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng và một cây bút lông. Đó chính là Chu Thanh Huyền. Hắn đã theo dõi Lâm Nhất từ khi hắn lao xuống từ Cổ Miếu. Chu Thanh Huyền không hề kinh ngạc trước sức mạnh siêu phàm, mà kinh ngạc trước sự khéo léo, trí tuệ và tấm lòng của Lâm Nhất. Hắn thấy Lâm Nhất không dùng phép tắc, không thi triển thần thông, mà chỉ bằng thân pháp, trí tuệ và sự thấu hiểu về tự nhiên, về con người mà hóa giải nguy hiểm. Ánh mắt hắn lộ vẻ ngạc nhiên và suy tư sâu sắc. Hắn đã đọc qua vô vàn sách vở, tìm hiểu về đạo lý, về nhân sinh, nhưng chưa bao giờ được chứng kiến một cảnh tượng nào "sống" đến thế.
Lâm Nhất không biết có người đang quan sát mình. Hắn chỉ tập trung vào việc giải cứu. Từng chút một, hắn dẫn dắt Tô Mạt Nhi và một nhóm nhỏ dân làng ra khỏi vùng nguy hiểm nhất của Thanh Khê Thôn, men theo những con đường mòn quen thuộc, ẩn mình vào những lùm cây rậm rạp rìa thôn. Làn khói vẫn cuộn lên, nhưng đã bớt dày đặc hơn, và ánh sáng yếu ớt của rạng đông đã bắt đầu hé lộ phía chân trời. Cường hào, sau một hồi gầm thét vô vọng, đã bắt đầu nhận ra sự việc không đơn giản. Hắn ra lệnh cho đám thủ hạ còn lại truy lùng "kẻ phản loạn" một cách gắt gao hơn, nhưng sự hỗn loạn đã khiến chúng mất phương hướng. Lâm Nhất đã thành công, ít nhất là tạm thời, trong việc cứu thoát những người vô tội này.
***
Bình minh hé rạng, chiếu những tia nắng yếu ớt xuống khe núi nhỏ ẩn khuất rìa Thanh Khê Thôn. Nơi đây, Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi và vài người dân làng đã thoát nạn đến tạm lánh. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói, nhưng đã bớt ngột ngạt hơn. Tiếng gió thổi nhẹ qua kẽ lá, mang theo chút hơi lạnh của núi rừng, nhưng lại như xoa dịu những tâm hồn đang bị tổn thương. Những người dân làng, khuôn mặt khắc khổ giờ đây lại càng thêm tiều tụy vì sợ hãi và mệt mỏi, co ro ngồi tựa vào vách đá, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng nhìn về phía thôn làng đang bốc khói mịt mù. Họ đã mất nhà, mất của, nhưng vẫn còn mạng sống, và một tia hy vọng mong manh đã được nhen nhóm trong lòng.
Tô Mạt Nhi, sau cơn sợ hãi tột độ, giờ đây tựa vào Lâm Nhất, cơ thể vẫn còn run rẩy từng chập. Nàng ôm chặt lấy cánh tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ thân thể gầy gò nhưng kiên cường của hắn. Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc. "Lâm Nhất... huynh đã cứu chúng ta," nàng khẽ thốt lên, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy, nhưng tràn đầy cảm xúc. Nàng không biết phải nói gì hơn, chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn đã xuất hiện như một vị thần hộ mệnh, một vị tiên giáng trần từ chốn hồng trần đầy gian nan này. Mối liên kết giữa họ, vốn đã sâu sắc qua những tháng ngày lang bạt, giờ đây lại càng thêm bền chặt, như sợi chỉ đỏ vô hình nối liền hai tâm hồn.
Lâm Nhất thở dài một hơi, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt thư sinh của hắn. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm khi nhìn về phía thôn làng đang chìm trong khói lửa. "Chưa xong đâu. Chúng ta chỉ tạm thời an toàn." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu nổi sự lo lắng. Hắn biết, hành động liều lĩnh đêm qua đã cứu được một vài người, nhưng nó cũng đã khiến hắn trở thành mục tiêu rõ ràng hơn của cường hào. Biến cố lớn mà hắn đã được cảnh báo, giờ đây, đã cận kề hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai, không chỉ cho Tô Mạt Nhi, mà còn cho những người dân vô tội khác.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mơn man qua mặt, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả mùi tro tàn. Tâm trí hắn quay về những lời của Người Kể Chuyện Dạo, về lời hát xẩm của Lão Hát, về cảm ngộ từ Linh Quy Biển Cả. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn lẩm bẩm. Tiên đạo của hắn chính là ở đây, trong chính những gian nan của hồng trần, trong việc bảo vệ những linh hồn yếu ớt. Hắn không dùng sức mạnh phép thuật để đối đầu, mà dùng trí tuệ, sự khéo léo, và quan trọng nhất, là tấm lòng. Đó mới là ý nghĩa đích thực của "Vô Tiên chi Đạo" trong thời đại "Đại Đạo Thịnh Hành" này.
Đúng lúc đó, một bóng người thanh tao, thư thái bước ra từ lùm cây rậm rạp gần đó. Dáng vẻ hắn thanh tú, phong thái điềm đạm, trên tay vẫn cầm cuốn sách cổ đã ố vàng và cây bút lông. Chu Thanh Huyền. Hắn không gây ra một tiếng động nào, như thể hòa vào cảnh vật tự nhiên. Hắn đến gần, ánh mắt hiền lành quét qua Lâm Nhất và những người dân làng đang co ro, rồi dừng lại ở Lâm Nhất. Hắn không hề có vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có sự bình thản và một chút suy tư.
Lâm Nhất mở mắt, nhìn thấy Chu Thanh Huyền. Hắn hơi ngạc nhiên, nhưng không hề cảnh giác. Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức thanh tao, không mang theo sát khí hay ý đồ xấu. "Huynh đài..." Lâm Nhất khẽ gọi, có chút bối rối.
Chu Thanh Huyền khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một vẻ thâm trầm. Hắn không vồ vập, không hỏi han điều gì về đêm qua, như thể đã thấu hiểu tất cả. Hắn chỉ nhìn về phía Thanh Khê Thôn đang bốc khói, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa, trầm bổng như tiếng nước chảy: "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống. Hôm nay, ta đã được chứng kiến một pho sử sống động."
Lời nói của Chu Thanh Huyền như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang mệt mỏi của Lâm Nhất. Hắn không hỏi "Ngươi là ai?", cũng không hỏi "Ngươi đã thấy gì?". Hắn chỉ đơn thuần là thấu hiểu. Lâm Nhất hiểu rằng Chu Thanh Huyền đã chứng kiến mọi chuyện, nhưng không phải với ánh mắt tò mò hay phán xét, mà với một cái nhìn chiêm nghiệm, thâm thúy. Hắn nhìn Chu Thanh Huyền, ánh mắt có chút kinh ngạc, rồi khẽ gật đầu, như một sự đồng điệu không lời.
Tô Mạt Nhi, vẫn còn nép sát vào Lâm Nhất, tò mò nhìn Chu Thanh Huyền. Nàng cảm thấy một sự thân thiện từ con người này, một sự bình yên lạ kỳ giữa cảnh hỗn loạn.
Chu Thanh Huyền tiếp tục, ánh mắt vẫn hướng về phía thôn làng xa xa: "Người đời thường truy cầu đạo lý từ những trang sách cổ, từ những lời giáo huấn của bậc thánh hiền. Nhưng Đạo, thực chất lại ẩn chứa trong chính những khoảnh khắc đời thường, trong những lựa chọn giữa thiện và ác, giữa sống và chết. Hành động của đạo trưởng đêm qua, chính là một bài học sâu sắc hơn vạn quyển kinh." Hắn gọi Lâm Nhất là "đạo trưởng", một cách xưng hô trang trọng, thể hiện sự kính nể và nhận thức về một con đường tu đạo khác biệt.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ lắng nghe. Hắn cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc từ người thư sinh này. Hắn đã tìm thấy một tri âm, một người có thể cùng hắn chiêm nghiệm về "Vô Tiên chi Đạo" giữa chốn hồng trần đầy rẫy thị phi. Sự xuất hiện của Chu Thanh Huyền không chỉ mang đến một người bạn mới, mà còn là một góc nhìn trí tuệ khác, bổ sung cho hành trình của hắn.
"Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," Chu Thanh Huyền khẽ lặp lại câu nói mà Lâm Nhất đã lẩm bẩm đêm qua, như thể hắn đã nghe thấy. "Chân lý này, không phải ai cũng có thể thấu hiểu, huống chi là kiên định thực hành." Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự cảm phục. "Đạo trưởng, con đường phía trước còn nhiều chông gai. Hành động đêm qua của người, dù đã cứu được những mạng người vô tội, nhưng cũng đã khiến cường hào trở nên căm hờn hơn, biến người thành mục tiêu chính." Lời nói của Chu Thanh Huyền không phải là cảnh báo, mà là một sự khẳng định về thực tế nghiệt ngã, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn sắp tới.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của đất trời. Hắn biết điều đó. Hắn đã sẵn sàng. Con đường của "Vô Tiên chi Đạo" chưa bao giờ dễ dàng. Nhưng với Tô Mạt Nhi bên cạnh, và giờ đây là một tri âm như Chu Thanh Huyền, gánh nặng trên vai hắn dường như cũng được sẻ chia, dù chỉ là một phần nhỏ. Biến cố lớn đã cận kề, nhưng trong ánh mắt kiên định của tiểu đạo sĩ gầy gò, không còn sự hoảng sợ, mà chỉ còn lại ý chí không bao giờ khuất phục.