Vô tiên chi đạo
Chương 411

Chân Lý Vô Tiên: Vạch Trần Huyễn Ảnh Của Đại Đạo Tha Hóa

4147 từ
Mục tiêu: Giải quyết ngay lập tức cliffhanger từ Chương 410, cho thấy Lâm Nhất không chỉ sống sót mà còn thăng hoa sau đòn tấn công chí mạng của Lã Bất Phàm cổ đại.,Khắc họa cuộc đối đầu tư tưởng đỉnh cao: Lâm Nhất vạch trần bản chất dối trá, sự mục ruỗng và hậu quả tai hại của 'tiên đạo giả tạo' mà Lã Bất Phàm cổ đại đại diện, gây chấn động sâu sắc.,Khiến niềm tin của 'bản nguyên' tiên đạo giả tạo và các 'linh hồn' bị mắc kẹt trong Lưu Ly Động (những người đã bị cám dỗ bởi con đường sai lầm từ 5000 năm trước) bắt đầu lung lay, mở đường cho sự thanh tẩy hoặc chuyển hóa.,Củng cố 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, chứng minh nó là con đường đúng đắn và có khả năng cảm hóa, thanh tẩy ngay cả những chấp niệm cổ xưa nhất.,Chuẩn bị tâm lý và triết lý cho cuộc đối đầu cuối cùng với Lã Bất Phàm ở hiện tại, khi Lâm Nhất đã thấu hiểu cội nguồn của sự sai lầm.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lã Bất Phàm (Thực thể cổ đại), Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão)
Mood: philosophical, triumphant, tense, contemplative
Kết chương: [object Object]

Trong ánh sáng chói lòa và tiếng gầm rú của năng lượng, không ai còn có thể nhìn rõ điều gì đang diễn ra, chỉ biết rằng, một cuộc đối đầu định mệnh đang diễn ra, quyết định tương lai của Chân Đạo và số phận của hồng trần gian nan. Tiếng nổ như xé toạc cả không gian và thời gian, vang vọng khắp Lưu Ly Động, khiến những tinh thể lưu ly ngàn năm tuổi trên vách động cũng không chịu nổi sức ép khủng khiếp, vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, bắn tung tóe như một cơn mưa sao băng tan tác. Từng mảnh vỡ lấp lánh phản chiếu sự hỗn loạn tột cùng, rơi xuống nền động lạnh lẽo, tạo nên âm thanh lanh canh chói tai, đinh tai nhức óc. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó, khiến ngay cả những tảng đá lớn cũng bị nghiền nát thành bụi mịn. Mùi âm khí nồng nặc và mùi khoáng chất cháy khét tràn ngập không gian, khiến lồng ngực những người chứng kiến như bị bóp nghẹt.

Mộ Dung Uyển Nhi phải dùng hai tay bịt chặt tai, đôi mắt nàng nhắm nghiền lại vì đau đớn, nhưng trong lòng vẫn không ngừng kêu gọi tên Lâm Nhất. Nàng cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của mặt đất dưới chân, cảm nhận được luồng năng lượng kinh hoàng đang xé toạc không khí, và một nỗi sợ hãi tột độ bỗng dâng lên, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào trái tim nàng. Nàng không sợ cái chết, nhưng nàng sợ Lâm Nhất sẽ biến mất, sẽ tan biến vào hư vô trong cuộc đối đầu này. Nàng đã chứng kiến hắn trải qua bao nhiêu gian nan, bao nhiêu thử thách, và mỗi lần hắn đều vượt qua, không chỉ bằng sức mạnh mà bằng ý chí kiên định và tấm lòng nhân ái. Nhưng lần này, đối thủ của hắn là một tồn tại cổ xưa, một chấp niệm ngàn năm, một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của "tiên đạo giả tạo", sức mạnh mà hắn bộc lộ thật sự vượt quá tưởng tượng của nàng. Nàng chỉ biết siết chặt túi thuốc trong tay, như thể nó có thể truyền cho nàng một chút sức mạnh, một chút niềm tin để chờ đợi.

Quỷ Thủ Y Vương cũng không kém phần căng thẳng. Vầng trán nhăn nheo của y đã lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ mở to hết cỡ, cố gắng xuyên qua màn bụi và năng lượng hỗn loạn để nhìn rõ tình hình. Y đã từng chứng kiến nhiều trận chiến sinh tử, từng đối mặt với vô số kẻ cường đại, nhưng chưa bao giờ y cảm thấy bất lực đến vậy. Lã Bất Phàm cổ đại thật sự quá mạnh, mạnh đến mức khiến người ta phải run rẩy từ tận linh hồn. Nhưng Lâm Nhất... tiểu tử này lại càng khiến y kinh ngạc hơn. Hắn không dùng sức mạnh đối kháng, mà lại dùng thứ "Vô Tiên Chi Đạo" khó hiểu để "hòa tan" đòn tấn công. Đó là một cách tiếp cận mà y chưa từng thấy, một điều hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của một y giả, một kẻ chỉ quen dùng kim châm và thuốc độc để đối phó với bệnh tật và kẻ thù. "Tiểu tử này... rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào?" Y lẩm bẩm, giọng khản đặc, nắm chặt bình rượu trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Y không thể làm gì lúc này, ngoài việc chờ đợi và hy vọng.

Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ như tuyết, đứng vững vàng hơn cả. Đôi mắt tinh anh của y không nhắm lại, mà ngược lại, mở to hết cỡ, dường như đang cố gắng thấu triệt bản chất của trận chiến. Y đã tiên đoán được một phần về cuộc đối đầu này, nhưng mức độ hủy diệt và sự sâu sắc của ý niệm trong đó vẫn khiến y phải kinh hãi. Luồng ánh sáng hủy diệt của Lã Bất Phàm cổ đại không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là sự ngưng tụ của một triết lý, một con đường mà hắn đã dày công kiến tạo ngàn năm. Nó đại diện cho sự cô độc tột cùng, sự khát khao quyền năng tuyệt đối và sự chối bỏ hồng trần. Còn Lâm Nhất, hắn lại dùng sự dung hòa, lòng trắc ẩn và sự kết nối để đối phó. "Chân Đạo... Vô Tiên... liệu có thể thắng nổi huyễn cảnh đã ăn sâu vào tâm hồn này không?" Y khẽ thở dài, cây quải trượng trong tay run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi lo lắng sâu sắc cho vận mệnh của Đại Đạo, cho tương lai của nhân gian.

Khi tiếng nổ dần tan, bụi mù bắt đầu lắng xuống, và nguồn năng lượng hỗn loạn cũng từ từ dịu đi, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt mọi người. Giữa tâm điểm của sự hủy diệt, nơi đáng lẽ ra phải là một hố đen sâu hun hút hoặc một vùng đất hoang tàn không còn sự sống, lại hiện lên một hình ảnh thanh tịnh đến không ngờ. Luồng ánh sáng hủy diệt màu lưu ly đen kịt đã biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Thay vào đó, một vòng xoáy linh khí thuần khiết, trong suốt như pha lê, đang nhẹ nhàng quay tròn, không ngừng thanh tẩy những âm khí còn sót lại trong không gian.

Và rồi, giữa vòng xoáy linh khí ấy, một bóng người dần hiện rõ. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, không hề hấn gì, không một vết xước, không một hạt bụi bẩn bám trên đạo bào vải thô cũ kỹ. Mái tóc đen dài vẫn búi gọn gàng, khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây lại ánh lên một sự thấu suốt đến lạ thường, như thể đã nhìn thấu vạn vật, nhìn thấu cả ngàn năm chấp niệm. Hắn chính là Lâm Nhất. Hắn không chỉ sống sót, mà còn tỏa ra một luồng khí tức thanh tịnh, bình yên đến lạ thường, như một đóa sen trắng tinh khiết vươn lên từ bùn lầy, không nhiễm một chút bụi trần.

Mộ Dung Uyển Nhi là người đầu tiên nhận ra hắn. Đôi mắt nàng mở to, từ trong đáy mắt nàng, nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng rực sáng. Nàng buông thõng hai tay, không còn bịt tai nữa, nước mắt vô thức tuôn rơi. "Lâm Nhất! Huynh không sao chứ?" Giọng nàng run rẩy, xen lẫn sự nhẹ nhõm và vui mừng khôn xiết. Nàng muốn lao đến bên hắn, muốn ôm lấy hắn để chắc chắn rằng đây không phải là ảo ảnh, nhưng một luồng năng lượng vô hình dịu nhẹ đã ngăn nàng lại, như một lời nhắc nhở rằng hắn đang trong một trạng thái đặc biệt, không thể bị quấy rầy.

Quỷ Thủ Y Vương cũng thở phào một hơi thật dài, bình rượu trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Y nheo mắt nhìn Lâm Nhất, vẻ kinh ngạc tột độ hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. "Tiểu tử này... quả nhiên là không tầm thường." Y lẩm bẩm, trong giọng nói đã không còn vẻ căng thẳng mà thay vào đó là một sự thán phục khó tả.

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt tinh anh của y sáng rực. Y nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn vòng xoáy linh khí thuần khiết đang bao quanh hắn, và một từ ngữ thoát ra khỏi môi y, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: "Đây là... Vô Tiên chi Đạo..." Giọng y trầm ấm, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể những bí ẩn ngàn năm đã được vén màn trong khoảnh khắc này. Y đã từng nghe về những truyền thuyết cổ xưa về "Chân Đạo", về "Vô Tiên", nhưng chưa bao giờ y nghĩ rằng mình sẽ được chứng kiến nó hiện diện một cách rõ ràng và mạnh mẽ đến thế.

Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh nhìn thấu suốt hướng về nơi Lã Bất Phàm cổ đại đang đứng. Y vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo và tự tin như trước. Ánh sáng lưu ly bao quanh y đã trở nên yếu ớt và nhấp nháy, như một ngọn nến trước gió. Khuôn mặt tuấn tú của y giờ đây hiện rõ vẻ hoang mang, khó hiểu, và một chút gì đó gọi là sợ hãi. Hắn không thể tin được, đòn đánh hủy diệt ngưng tụ toàn bộ chấp niệm và sức mạnh ngàn năm của y, lại bị một tiểu đạo sĩ vô danh hóa giải một cách nhẹ nhàng đến vậy, thậm chí còn không làm hắn bị thương. Điều này đã vượt quá mọi nhận thức, mọi logic mà Lã Bất Phàm cổ đại từng biết về "tiên đạo".

Lâm Nhất không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn Lã Bất Phàm cổ đại, như thể đang thấu hiểu mọi nỗi niềm, mọi chấp niệm sâu thẳm trong tâm hồn y. Khoảnh khắc tĩnh lặng bao trùm Lưu Ly Động, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua các kẽ đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách động, và tiếng thở dốc của những người chứng kiến. Không khí từ lạnh lẽo, ngột ngạt dần chuyển sang dịu mát, trong lành, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ.

*

Trong không gian dần trở lại sự tĩnh lặng, Lâm Nhất không tấn công bằng bất kỳ chiêu thức võ học hay pháp thuật nào. Hắn chỉ đứng đó, bình thản, như một gốc cổ thụ vững chãi giữa phong ba bão táp, và bắt đầu cất lời. Giọng nói của hắn không lớn, không hùng hồn, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một sự thấu suốt đến tận cùng bản chất của sự vật, sự việc, như một dòng nước mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, rửa trôi mọi bụi bặm và ảo ảnh.

"Ngươi cầu tiên, nhưng lại sợ hãi hồng trần," Lâm Nhất khẽ nói, ánh mắt hắn vẫn nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm cổ đại, không một chút dao động. "Ngươi muốn trường sinh, nhưng lại không hiểu ý nghĩa của sinh tử. Ngươi tự xưng là Đạo, nhưng lại chối bỏ vạn vật. Đó không phải là Đạo, mà là chấp niệm, là huyễn cảnh do chính ngươi tự tạo ra." Mỗi lời hắn nói ra đều như một mũi kim châm sắc bén, đâm thẳng vào những vết nứt vô hình trong tâm hồn đã mục ruỗng của Lã Bất Phàm, nơi mà y đã cố gắng che giấu và chối bỏ suốt ngàn năm qua.

Lã Bất Phàm cổ đại chao đảo, ánh sáng lưu ly bao quanh y bắt đầu nhấp nháy dữ dội hơn, rồi đột nhiên mờ đi một chút, như thể sắp tan biến. Khuôn mặt tuấn tú của y méo mó đi vì tức giận và hoang mang. Những lời của Lâm Nhất không chỉ là sự phủ nhận con đường mà y đã chọn, mà còn là sự vạch trần toàn bộ sự trống rỗng và cô độc mà y đã cố gắng chôn vùi trong sâu thẳm tâm hồn. Y đã kiến tạo nên một "tiên đạo" dựa trên sự tách biệt, sự vô tình, sự loại bỏ mọi ràng buộc của hồng trần, tin rằng đó là con đường duy nhất dẫn đến quyền năng và bất tử. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm Nhất lại như một tấm gương phản chiếu, cho y thấy sự thật trần trụi và đau đớn về con đường sai lầm ấy.

"Ngươi... ngươi hiểu cái gì? Sức mạnh mới là chân lý! Kẻ yếu đuối không có quyền nói về Đạo!" Lã Bất Phàm cổ đại gầm lên, giọng nói khản đặc, không còn sự điềm tĩnh ban đầu, mà đã nhuốm màu phẫn nộ và tuyệt vọng. Các ảo ảnh sức mạnh, những hình ảnh về quyền năng tối thượng, về sự bất tử vô hạn mà y đã tạo ra xung quanh mình cũng bắt đầu méo mó, biến dạng, không còn giữ được vẻ hoàn mỹ như trước. Chúng rung chuyển, vặn vẹo như những bóng ma sắp tan biến, phản ánh sự lung lay trong niềm tin của chính Lã Bất Phàm. Y cố gắng chống cự, cố gắng bám víu vào những gì y đã tin tưởng suốt ngàn năm qua, không muốn thừa nhận sự thật đau lòng này.

Lâm Nhất không vội vàng phản bác, hắn chỉ lặng lẽ quan sát sự giằng xé nội tâm trong Lã Bất Phàm. Hắn hiểu rằng, để một chấp niệm ngàn năm tan biến, không thể dùng sức mạnh đơn thuần để phá hủy, mà phải dùng sự thấu hiểu để cảm hóa, dùng chân lý để thức tỉnh. "Ngươi tìm kiếm sức mạnh, nhưng sức mạnh đó có mang lại cho ngươi sự an yên không? Ngươi đạt được bất tử, nhưng sự bất tử đó có mang lại cho ngươi ý nghĩa của sự sống không?" Lâm Nhất tiếp tục, mỗi câu hỏi như một nhát dao bén nhọn, đâm sâu hơn vào trái tim của Lã Bất Phàm cổ đại. "Ngươi đã quên đi nguồn gốc của mình, quên đi chân lý của 'Đạo'. Chân Đạo không phải là từ bỏ, mà là dung nạp. Không phải là cô độc, mà là kết nối!"

Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau, nàng lắng nghe từng lời của Lâm Nhất, và trái tim nàng như được gột rửa. Nàng đã từng chứng kiến những bi kịch của hồng trần, những nỗi đau của sinh ly tử biệt, và nàng hiểu rằng, dù có quyền năng đến đâu, con người vẫn không thể thoát khỏi vòng luân hồi của cảm xúc, của tình yêu thương và mất mát. Lời của Lâm Nhất không chỉ là chân lý, mà còn là một lời an ủi, một lời nhắc nhở về giá trị đích thực của cuộc sống.

Quỷ Thủ Y Vương, đôi mắt tinh quái của y giờ đây không còn vẻ kinh ngạc đơn thuần, mà đã pha chút suy tư sâu sắc. Y đã chữa trị cho vô số người, chứng kiến vô vàn căn bệnh, và y hiểu rằng, bệnh tật từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Lời nói của Lâm Nhất, đối với Lã Bất Phàm cổ đại, không khác gì một liều thuốc đắng, nhưng có lẽ lại là liều thuốc duy nhất có thể chữa lành căn bệnh chấp niệm đã ăn sâu vào linh hồn y.

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt y đầy vẻ thán phục. Y nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Lã Bất Phàm cổ đại, và y thấy rõ sự giằng xé trong nội tâm của thực thể cổ xưa kia. Đây không phải là một trận chiến thông thường, đây là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, một cuộc chiến mà kết quả sẽ quyết định vận mệnh của một Đại Đạo đã từng huy hoàng.

Lã Bất Phàm cổ đại run rẩy, đôi mắt y mở to, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Những lời của hắn như những mảnh gương vỡ, phản chiếu lại toàn bộ những nỗi đau, những mất mát mà y đã chối bỏ. Y đã mất đi những người thân yêu, mất đi những người bạn đồng hành trong hành trình tìm kiếm "tiên đạo" của mình. Y đã tự mình tách biệt khỏi hồng trần, chấp nhận sự cô độc để đổi lấy quyền năng. Nhưng giờ đây, những quyền năng đó lại trở nên trống rỗng, vô nghĩa khi đối mặt với chân lý của Lâm Nhất. Một cảm giác lạnh lẽo, cô độc tột cùng bỗng dâng lên trong lòng y, không phải cái lạnh của Lưu Ly Động, mà là cái lạnh thấu xương từ chính linh hồn y.

Bức tường kiên cố mà y đã dày công xây dựng suốt ngàn năm, để bảo vệ bản thân khỏi sự yếu đuối của tình cảm, của hồng trần, giờ đây đang nứt vỡ từng chút một dưới sức nặng của những lời nói đầy chân lý của Lâm Nhất. Y bắt đầu cảm thấy sự mục ruỗng từ bên trong, sự mục ruỗng của một "tiên đạo giả tạo" đã từng được y tôn sùng như lẽ sống. Âm khí nồng nặc trong Lưu Ly Động bắt đầu tan biến nhanh chóng hơn, thay vào đó là một luồng linh khí thanh khiết, dịu mát, như thể cả không gian này đang được thanh tẩy.

*

Lâm Nhất không ngừng lại. Hắn biết rằng, đây là thời điểm quan trọng nhất, khi chấp niệm đã lung lay, khi ánh sáng chân lý có thể xuyên qua những kẽ nứt trong tâm hồn. Hắn tiếp tục cất lời, không chỉ vạch trần mà còn đưa ra một con đường khác, một con đường của sự hòa hợp, của tình yêu thương và sự thấu hiểu – chính là 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn.

"Ngươi đã tin rằng, để thành tiên, phải cắt đứt mọi ràng buộc, phải trở nên vô tình vô dục. Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật, một sự thật bị bóp méo bởi nỗi sợ hãi và sự yếu đuối," Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. "Tiên không phải là nơi để trốn tránh, mà là ý chí để đối mặt. Đối mặt với sinh lão bệnh tử, đối mặt với hỉ nộ ái ố, đối mặt với tất cả những gì làm nên một con người. Đạo không phải là quyền năng để khống chế, mà là lòng trắc ẩn để dung hòa. Dung hòa vạn vật, dung hòa chính mình, dung hòa giữa trời và đất, giữa người và người."

Hắn nhấc nhẹ cây Phù Trần Mộc trong tay, không phải để tấn công, mà như để minh chứng cho lời nói của mình. Cây Phù Trần Mộc, vật phẩm bình dị được làm từ gỗ mục, giờ đây lại tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lục của sự sống, như thể nó đang thở, đang sống. Kinh Thư Vô Tự lơ lửng trên đầu hắn, không còn là tấm bia vô tri, mà là một biểu tượng của sự thấu hiểu, của những chân lý không cần đến chữ nghĩa để truyền tải. "Vô Tiên không phải là không có tiên, mà là tiên ở ngay trong hồng trần." Lâm Nhất kết luận, ánh mắt hắn sáng rực, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những linh hồn lạc lối.

Những lời này, không chỉ tác động đến Lã Bất Phàm cổ đại, mà còn vang vọng khắp Lưu Ly Động, chạm đến sâu thẳm tâm hồn của vô số 'linh hồn' vất vưởng bị mắc kẹt tại nơi đây. Đó là những linh hồn của những người tu sĩ cổ xưa, những kẻ đã từng đi theo con đường 'tiên đạo giả tạo' của Lã Bất Phàm, bị mê hoặc bởi lời hứa về quyền năng và bất tử, rồi cuối cùng bị lãng quên, bị tha hóa, trở thành những chấp niệm vô hình. Ban đầu, khi Lã Bất Phàm cổ đại tức giận, những linh hồn này cũng gào thét theo, như những tiếng vọng từ vực sâu thẳm của sự tuyệt vọng. Nhưng khi Lâm Nhất cất lời, khi chân lý của hắn vang vọng, những tiếng gào thét yếu ớt đó dần chuyển thành tiếng than khóc, tiếng nức nở, rồi dần dần là những tiếng thở phào nhẹ nhõm, như thể gánh nặng ngàn năm được trút bỏ.

Các tinh thể lưu ly trên vách động, thay vì vỡ vụn, giờ đây lại bắt đầu phát ra ánh sáng dịu nhẹ, không còn là ánh sáng lạnh lẽo, vô tri mà là ánh sáng lấp lánh, ấm áp, đa sắc màu, như những giọt nước mắt của đá đang được gột rửa. Linh khí trong động, từ chỗ hỗn loạn và mang theo mùi âm khí, giờ đây đã trở nên thanh khiết, trong lành đến lạ thường, như khí trời sau một cơn mưa rào. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một sự dịu mát, nhẹ nhõm, bao trùm lấy tất cả mọi người.

Lã Bất Phàm cổ đại khuỵu xuống. Hình ảnh tuấn tú của y trở nên mờ ảo, như một ảo ảnh sắp tan biến vào hư không. Ánh sáng lưu ly bao quanh y đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một bóng hình mờ nhạt, run rẩy. "Không... Không thể nào! Ta... ta không sai!" Giọng nói của y yếu dần, không còn là tiếng gầm gừ phẫn nộ, mà là một lời thì thầm đầy tuyệt vọng, ẩn chứa sự đau đớn tột cùng khi niềm tin ngàn năm sụp đổ. Y đã cố gắng bám víu vào những gì y đã tin, nhưng chân lý của Lâm Nhất đã xuyên thủng mọi lớp ngụy biện, mọi lời dối trá mà y đã tự huyễn hoặc bản thân.

Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, và Thiên Cơ Lão Nhân nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh ngạc và thấu hiểu. Họ đã chứng kiến một điều phi thường, một cuộc chiến không bằng sức mạnh vật chất mà bằng sự thấu hiểu và chân lý, một cuộc chiến đã thay đổi bản chất của một chấp niệm ngàn năm. Họ thấy rõ sự biến đổi trong Lưu Ly Động, từ một nơi chứa chấp chấp niệm và âm khí, trở thành một không gian thanh tịnh, tràn đầy linh khí thuần khiết, như một minh chứng sống động cho 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất.

Lâm Nhất không nói thêm lời nào, hắn chỉ lặng lẽ nhìn Lã Bất Phàm cổ đại, ánh mắt hắn không có sự phán xét, không có sự chiến thắng, mà chỉ có lòng trắc ẩn sâu sắc. Hắn giơ tay, không phải để kết liễu, mà như để chạm vào linh hồn đang tan biến kia. Một luồng linh khí thuần khiết từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng tỏa ra, bao bọc lấy hình ảnh mờ ảo của Lã Bất Phàm cổ đại.

Trong khoảnh khắc đó, Lã Bất Phàm cổ đại không còn gào thét hay phản kháng. Y chỉ nhìn vào ánh mắt của Lâm Nhất, và trong đôi mắt sâu thẳm ấy, y thấy được sự dung hòa, sự kết nối, và một chút gì đó đã từng là bản tâm thuần khiết của y, thứ mà y đã đánh mất từ rất lâu rồi. Một nụ cười chua chát, pha lẫn sự nhẹ nhõm, thoáng hiện trên khuôn mặt mờ ảo của y, trước khi hình ảnh đó hoàn toàn tan biến vào luồng linh khí thuần khiết, hòa nhập vào không gian Lưu Ly Động, không còn là chấp niệm, mà là một phần của vạn vật hữu linh.

Linh khí trong Lưu Ly Động giờ đây cuồn cuộn dâng trào, thuần khiết đến mức có thể cảm nhận được bằng cả hơi thở. Các tinh thể lưu ly phát sáng rực rỡ, không gian trở nên huyền ảo và thanh tịnh đến không ngờ. Những 'linh hồn' vất vưởng đã hoàn toàn được giải thoát, âm khí tiêu tan, và một cảm giác bình yên bao trùm khắp nơi. Lâm Nhất đứng đó, vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng khí tức của hắn lại trở nên sâu thẳm hơn, vững chãi hơn, như một ngọn núi sừng sững đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, và giờ đây đã tìm thấy sự an yên trong chính mình. Hắn đã không tiêu diệt, mà đã thanh tẩy, đã chuyển hóa một chấp niệm ngàn năm, một mầm mống của "tiên đạo giả tạo" từ thuở hồng hoang. Một chương cũ đã khép lại, và một con đường mới đã mở ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ