Linh khí trong Lưu Ly Động giờ đây cuồn cuộn dâng trào, thuần khiết đến mức có thể cảm nhận được bằng cả hơi thở. Các tinh thể lưu ly phát sáng rực rỡ, không gian trở nên huyền ảo và thanh tịnh đến không ngờ. Những 'linh hồn' vất vưởng đã hoàn toàn được giải thoát, âm khí tiêu tan, và một cảm giác bình yên bao trùm khắp nơi. Lâm Nhất đứng đó, vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng khí tức của hắn lại trở nên sâu thẳm hơn, vững chãi hơn, như một ngọn núi sừng sững đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, và giờ đây đã tìm thấy sự an yên trong chính mình. Hắn đã không tiêu diệt, mà đã thanh tẩy, đã chuyển hóa một chấp niệm ngàn năm, một mầm mống của "tiên đạo giả tạo" từ thuở hồng hoang. Một chương cũ đã khép lại, và một con đường mới đã mở ra.
Hơi thở của đất trời trên Tuyệt Tình Đỉnh lạnh buốt và sắc như dao cạo, phả vào da thịt từng đợt gió rít gào thét không ngừng. Mây mù giăng lối, phủ kín những đỉnh núi đá trọc, chỉ để lộ vài cây thông đơn độc bám víu vào vách đá, thân hình cong queo như những lão nhân đang gồng mình chống chọi với tuế nguyệt. Tiếng chim đại bàng kêu từ xa, vọng lại trong không gian hoang vu, càng khắc sâu thêm vẻ cô độc và u buồn của nơi này. Mùi đá lạnh, mùi gió núi và mùi thông khô hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và khắc nghiệt. Sáng sớm, ánh dương chưa kịp rọi chiếu, chỉ có một thứ ánh sáng xám xịt, ảm đạm bao trùm vạn vật.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương bước ra khỏi cửa động Lưu Ly, nơi giờ đây đã trở thành một chốn thanh tịnh hiếm có giữa hồng trần. Khí tức của Lâm Nhất bình ổn lạ thường, sâu thẳm như biển cả, ánh mắt thấu suốt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù vẫn còn vần vũ. Nàng Mộ Dung Uyển Nhi dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng giờ đây đã pha lẫn thêm sự kiên cường, nàng khẽ rụt người lại vì cái lạnh cắt da cắt thịt. Quỷ Thủ Y Vương, với dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái, vẫn giữ bình rượu trong tay, nhưng vẻ sốt ruột thường ngày đã nhường chỗ cho sự kinh ngạc và trầm tư. Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, ngẩng đầu nhìn về phía trước, cây quải trượng bằng gỗ mục trong tay y khẽ rung lên.
Cảm giác thanh tịnh từ Lưu Ly Động vẫn còn vương vấn trong tâm trí họ, nhưng không khí trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh đã trở nên nặng nề, âm u đến đáng sợ. Phía trước mặt họ, một đội hình hùng hậu của Hắc Ám Cung đã bao vây toàn bộ đỉnh núi, như một bầy quỷ dữ đang chờ đợi con mồi. Chúng mặc áo giáp đen, tay cầm đủ loại binh khí, tà khí cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đen cả không gian. Đứng ở tiền tuyến, giữa đám đông hung hãn đó, là Đông Phương Hùng và Mã Tam.
Đông Phương Hùng, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đầy vẻ kiên quyết và cuồng nhiệt, khoác đạo bào của một tông phái lớn, tay cầm phất trần, đứng sừng sững như một ngọn tháp tà ác. Bên cạnh y là Mã Tam, dáng người to lớn, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo, mặc áo giáp đen, tay cầm đại đao, khí thế bức người. Phía sau chúng, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá cùng các lực lượng đồng minh của Lâm Nhất đã đứng sẵn, tạo thành một chiến tuyến kiên cố nhưng đầy căng thẳng. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, khoác áo choàng đen, tay nắm chặt thanh kiếm cổ màu huyết, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, ẩn chứa sự u uất và quyết tâm. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối mờ ảo, che mặt chỉ để lộ đôi mắt sắc bén và bí ẩn, y phục đen tuyền hòa lẫn vào màn sương. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải, đôi mắt sắc sảo nhưng hào sảng, đứng vững chãi, nắm chặt thanh đại đao.
Đông Phương Hùng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tóe ra lửa giận xen lẫn sự khinh miệt. "Lâm Nhất! Ngươi tưởng có thể thay đổi được gì sao? Ngươi tưởng vài lời lẽ suông của ngươi có thể lay chuyển được Chân Lý mà ngàn vạn người đã theo đuổi ư? Nực cười! Chân lý là kẻ mạnh sinh tồn, là trường sinh bất lão! Mọi thứ khác đều là ảo vọng!" Giọng y vang vọng khắp đỉnh núi, mang theo sự cuồng tín đến điên dại.
Lâm Nhất không đáp lại ngay, hắn chỉ lặng lẽ nhìn Đông Phương Hùng, ánh mắt trầm tư, như đang nhìn thấu qua lớp vỏ bọc cuồng tín của y, chạm đến sâu thẳm nội tâm đang giằng xé. Hắn khẽ nắm lấy Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, những hạt gỗ đã mòn đi theo năm tháng, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về sự bình yên và thấu hiểu. Đó là một cử chỉ vô thức nhưng thể hiện sự bình tâm tuyệt đối của hắn. Sau một khắc im lặng, Lâm Nhất cất lời, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định, như một dòng suối mát chảy qua sa mạc khô cằn. "Chân lý không phải là cướp đoạt, mà là thấu hiểu. Trường sinh không phải là bất tử cô độc, mà là vĩnh cửu trong lòng người khác, trong sự kết nối của vạn vật hữu linh."
Lời của hắn như một lưỡi kiếm vô hình, không chém giết mà đâm thẳng vào tâm thức cuồng loạn của Đông Phương Hùng. Đông Phương Hùng hơi khựng lại, đôi mắt y thoáng dao động, nhưng ngay lập tức bị sự giận dữ và kiên quyết mù quáng che lấp. "Hừ! Ngụy biện! Kẻ nào dám chống đối thiếu chủ? Kẻ nào dám cản đường tiên đạo? Tất cả đều phải bị diệt trừ!" Y gầm lên, tay vung phất trần. Ngay lập tức, Mã Tam cũng vung đại đao, tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên, và một đội quân Hắc Ám Cung hùng hậu lao vào như một cơn sóng thần đen tối. Các pháp trận tà ác được kích hoạt đồng loạt, phát ra những luồng ánh sáng đỏ rực và đen kịt, hòa quyện vào nhau tạo thành một cơn bão năng lượng hủy diệt, nuốt chửng cả không gian Tuyệt Tình Đỉnh, báo hiệu một trận chiến khốc liệt đã thực sự bùng nổ. Mùi lưu huỳnh từ tà pháp bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đá lạnh và mùi gió tanh của máu, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Trận chiến diễn ra khốc liệt như một cơn lốc xoáy giữa lòng Tuyệt Tình Đỉnh. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng la hét của các tu sĩ, tiếng nổ của phép thuật tà ác và chính đạo vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng gió rít gào thét, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Hơi máu tanh đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi lưu huỳnh từ tà pháp và mùi mồ hôi của những chiến binh, khiến bầu không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Tầm nhìn hạn chế do các vụ nổ và sương mù dày đặc được tạo ra bởi tà pháp, khiến chiến trường như một bức tranh thủy mặc u ám, nơi chỉ có những bóng hình chém giết không ngừng.
Các đồng minh của Lâm Nhất bị áp đảo về số lượng và sự tàn bạo của Hắc Ám Cung. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vung thanh kiếm cổ màu huyết như vũ bão, tạo ra những đường kiếm sắc lẹm xé toạc không khí, cố gắng mở đường máu giữa vòng vây dày đặc của quân địch. Y di chuyển nhanh nhẹn, nhưng mỗi khi đẩy lùi được một đợt tấn công, lại có thêm những tên địch khác lao vào, khiến y bị vây hãm sâu hơn, ánh mắt lạnh lùng của y ẩn chứa sự u uất nhưng vẫn kiên định. "Không thể lùi bước! Vì chính nghĩa!" Y gằn giọng, tiếng kiếm chém gió rít lên thảm thiết.
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ, dẫn dắt các hiệp khách của Hỏa Long Bang, tạo thành một tuyến phòng thủ kiên cố, chống đỡ kiên cường trước làn sóng tấn công như thủy triều của Hắc Ám Cung. Y vung đại đao, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh cuồng bạo, đẩy lùi kẻ địch, nhưng số lượng quá đông khiến lực lượng của y dần trở nên kiệt quệ. Mồ hôi vã ra trên khuôn mặt từng trải của y, hòa lẫn với bụi bẩn và máu.
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối và sương mù, như một bóng ma vô hình, gieo rắc sự hỗn loạn trong hàng ngũ địch. Những nhát dao găm của nàng lạnh lùng và chính xác, đoạt mạng kẻ địch trong chớp mắt. Tuy nhiên, các thủ lĩnh Hắc Ám Cung cũng không phải hạng tầm thường, chúng liên tục phát hiện và bao vây nàng, buộc nàng phải di chuyển liên tục, tránh né những đòn tấn công hiểm độc. Ánh mắt sắc bén của nàng ẩn chứa sự kiên định, dù cho nguy hiểm cận kề.
Phía hậu tuyến, Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão và Mộ Dung Uyển Nhi phải liên tục sử dụng y thuật để cứu chữa những người bị thương nặng. Tiếng rên rỉ của người bị thương hòa lẫn với tiếng kim châm xé gió và mùi thảo mộc thoang thoảng, yếu ớt giữa mùi máu và tà khí. Quỷ Thủ Y Vương, với sự khó tính thường ngày, giờ đây trở nên sốt ruột và tận tâm đến lạ. "Nhanh lên! Nhanh lên! Mạng người như chỉ mành treo chuông!" Y gắt gỏng, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt châm cứu, cứu lấy từng sinh linh. Mộ Dung Uyển Nhi, dù lo lắng nhưng vẫn kiên cường, dùng đôi tay thanh tú của mình băng bó vết thương, truyền linh khí chữa trị, sức lực nàng hao tổn nhanh chóng, khuôn mặt thanh tú đã lấm lem bụi bẩn và mồ hôi.
Thiên Cơ Lão Nhân đứng ở hậu tuyến, lưng còng, đôi mắt tinh anh lướt qua chiến trường hỗn loạn, cố gắng tính toán, tìm kiếm sơ hở trong trận pháp Hắc Ám Cung. Y khẽ lẩm bẩm, tay vuốt chòm râu bạc phơ, cây quải trượng trong tay y khẽ gõ nhẹ xuống đất. Thế trận quá phức tạp, sự hỗn loạn quá lớn, khiến việc tính toán trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
Đông Phương Hùng đứng từ xa, ánh mắt cuồng tín tràn đầy sự đắc thắng. "Ha ha! Nhìn xem, lũ chính đạo các ngươi yếu ớt làm sao! Sức mạnh của Hắc Ám Cung là vô biên! Kẻ yếu sẽ bị đào thải, đó là chân lý của tiên đạo!" Giọng y vang vọng, đầy vẻ ngạo mạn.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột cùng đó, Lâm Nhất nhắm mắt lại. Hơi thở của hắn vẫn đều đặn, bình ổn, không hề bị ảnh hưởng bởi tiếng la hét, tiếng chém giết xung quanh. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một điểm tựa bình yên giữa cơn bão táp. Hắn không nghĩ, không phán đoán, mà chỉ cảm nhận, cảm nhận từng luồng khí tức, từng dao động của sinh mệnh, từng đường đi nước bước trên chiến trường. Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như chứa đựng cả ngàn năm tuế nguyệt, thấu suốt mọi điều. Ánh mắt thâm sâu ấy quét qua chiến trường, thu nạp mọi chi tiết hỗn loạn vào tâm trí, như một bức tranh toàn cảnh được khắc họa rõ nét.
Sau đó, Lâm Nhất bắt đầu di chuyển. Hắn không lao vào giao tranh trực diện như những dũng sĩ khác, mà như một làn gió nhẹ, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các đòn tấn công. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng sự thấu hiểu để hóa giải, dùng sự bình yên để chuyển hướng các chiêu thức tà ác. Một luồng tà khí cuồng bạo lao tới, hắn chỉ khẽ nghiêng người, luồng khí ấy liền tự động chuyển hướng, xuyên qua một khoảng trống, không gây ra bất kỳ tổn hại nào. Một thanh đại đao chém xuống, hắn nhẹ nhàng vươn ngón tay, điểm vào một huyệt vị yếu ớt trên cánh tay đối phương, khiến đối phương chệch hướng, đòn tấn công vô hình bị hóa giải. Hắn không giết người, nhưng mỗi lần hắn xuất hiện, một chiến binh Hắc Ám Cung lại bất ngờ khựng lại, hoặc vũ khí rơi khỏi tay, hoặc tà khí trên người tan biến, trở nên hoang mang.
Hắn không ngừng truyền đạt những chỉ dẫn ngắn gọn, chính xác đến từng đồng minh, bằng một giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Thiên Cơ, trận pháp có sơ hở ở Tây Nam, mười ba bước về phía trước!" "Trần Hạo, bên trái ngươi có ba kẻ địch, nhường đường cho Mạc Linh!" "Lý Bá, giữ vững tuyến đầu, tạo thành vòng vây bảo vệ hậu phương!" Lời của hắn không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là ánh sáng chỉ đường giữa màn đêm hỗn loạn.
Theo chỉ dẫn của Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân nhanh chóng tìm ra sơ hở trong trận pháp Hắc Ám Cung, đôi mắt tinh anh của y sáng rực. Y không còn lẩm bẩm tính toán một mình, mà nhanh chóng chỉ điểm, phối hợp cùng Huyết Kiếm Khách Trần Hạo và Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh. "Phá trận ở Tây Nam! Nhất Kiếm, Mạc Linh, mau hành động!" Giọng y tuy yếu ớt nhưng chứa đựng trí tuệ sắc bén. Trần Hạo và Mạc Linh, như hai mũi tên xuyên phá, lập tức đổi hướng, phối hợp ăn ý, tạo thành một đòn tấn công chớp nhoáng, phá vỡ một phần gọng kìm của Hắc Ám Cung. Tiếng vỡ tan của trận pháp địch vang lên, kéo theo sự hoang mang trong hàng ngũ quân địch.
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, theo lời chỉ dẫn của Lâm Nhất, dẫn dắt lực lượng của mình lợi dụng sơ hở, nhanh chóng lấp đầy khoảng trống, tạo thành một tuyến phòng thủ kiên cố hơn, vững chắc như một bức tường thành, bảo vệ Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương ở phía sau. Sự phối hợp nhịp nhàng này, dưới sự dẫn dắt của Lâm Nhất, đã khiến thế trận của phe chính đạo dần ổn định trở lại, không còn bị động chống đỡ nữa.
Lâm Nhất không dừng lại ở việc chỉ dẫn. Hắn xuất hiện trực diện trước Đông Phương Hùng và Mã Tam, như một cơn gió nhẹ nhưng không thể lay chuyển. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, không có những luồng linh khí rực rỡ hay sát khí ngút trời, chỉ bằng những động tác bình dị, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng uy lực của Chân Đạo. Một luồng tà khí đen kịt từ phất trần của Đông Phương Hùng lao tới, hắn chỉ khẽ phẩy tay, luồng tà khí ấy liền bị hóa giải thành những hạt sáng li ti rồi tan biến vào không trung, không còn chút hung tàn nào. Mã Tam vung đại đao chém xuống, Lâm Nhất chỉ khẽ lách mình, đồng thời vươn tay điểm vào một huyệt đạo trên cổ tay y, khiến Mã Tam chấn động, tà khí trong cơ thể bị trì trệ.
Ánh mắt thấu suốt của Lâm Nhất nhìn thẳng vào Đông Phương Hùng, không chút phán xét, không chút hận thù, mà chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Sức mạnh mà ngươi theo đuổi là ảo ảnh. Nó chỉ mang lại cô độc và hủy diệt. Chân Đạo là sự dung hòa, không phải đối kháng. Tiên đạo chân chính không nằm ở sự cướp đoạt, mà ở sự vun đắp, không ở sự bất tử ích kỷ, mà ở sự vĩnh hằng của nhân tâm." Giọng hắn vẫn ôn hòa, nhưng ẩn chứa một uy lực cảm hóa khiến người nghe phải chấn động.
Đông Phương Hùng bắt đầu hoang mang. Niềm tin cuồng tín của y bắt đầu lung lay khi 'tà đạo' của mình bị hóa giải bằng sự bình yên, bằng những động tác không hề mang theo sát khí. Y đã từng tin rằng sức mạnh là tối thượng, rằng tà pháp của Hắc Ám Cung là con đường duy nhất dẫn đến trường sinh. Nhưng giờ đây, trước Lâm Nhất, tất cả những gì y có thể làm là nhìn những đòn tấn công của mình tan biến, như những làn khói trước gió. Sự tự tin mù quáng của y bị xói mòn, thay vào đó là một cảm giác bất lực và nghi ngờ. Mã Tam đứng cạnh y, cũng trợn mắt nhìn Lâm Nhất, không hiểu tại sao đại đao của mình lại trở nên nặng nề, không thể vung lên một cách dứt khoát.
Lâm Nhất tung một chưởng nhẹ, không mang theo sát khí, nhưng lại khiến Đông Phương Hùng và Mã Tam phải lùi bước. Tà khí cuồn cuộn trên người chúng bị Chân Đạo của Lâm Nhất hóa giải một phần, như những tảng băng tan chảy dưới ánh mặt trời. Thế trận của Hắc Ám Cung bắt đầu lung lay, không còn sự hung hãn và cuồng loạn như ban đầu. Lâm Nhất và các đồng minh, dưới sự dẫn dắt tài tình và bình tâm của hắn, dần giành lại thế chủ động, đẩy lùi làn sóng tấn công đầu tiên của quân địch. Tuyệt Tình Đỉnh vẫn còn ngập tràn khói lửa, nhưng một tia hy vọng đã bùng lên giữa màn đêm tăm tối, như một lời khẳng định rằng, Vô Tiên Chi Đạo, tiên đạo tại tâm, sẽ phá tan mọi loạn thế.