Giữa không gian Tuyệt Tình Đỉnh ngập tràn khói lửa và tiếng giao tranh dần lắng xuống, một khoảng lặng chết chóc bao trùm. Màn đêm đã buông, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, để lại một bầu trời u ám, nặng nề. Gió vẫn rít gào thét không ngừng, luồn qua những vách đá trọc, mang theo tiếng đá lăn nhè nhẹ từ xa và tiếng chim đại bàng kêu bi ai, vọng vào lòng người một nỗi cô độc, u buồn đến nao lòng. Mùi đá lạnh, mùi gió núi hun hút, hòa lẫn với hương thông khô quắt queo trên những thân cây đơn độc bám víu vào vách đá, tạo nên một không khí hoang vu, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Chính trong khoảnh khắc tĩnh mịch đến rợn người ấy, một luồng hắc khí cuồn cuộn, đặc quánh như vực sâu không đáy, đột ngột bùng phát từ giữa đội hình Hắc Ám Cung đang hỗn loạn. Nó không chỉ là khí tức tà ác thông thường, mà còn ẩn chứa một sự trầm mặc chết chóc, một uy áp kinh hoàng khiến vạn vật phải run rẩy. Lã Bất Phàm, với dáng vẻ tuấn tú nhưng khí chất cao ngạo ngút trời, bước ra. Hắn khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo, chất liệu đắt tiền, toát lên vẻ quyền quý nhưng lại bị bao phủ bởi một vầng sáng đen tối. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh, sâu thẳm ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường tột độ, giờ đây bùng lên ngọn lửa sát ý rực cháy. Hắn không cần nói nhiều lời, chỉ quét ánh mắt đầy khinh miệt qua chiến trường, dừng lại nơi Lâm Nhất đang đứng vững chãi giữa những làn khói tà khí còn sót lại.
"Ngươi tưởng vạch trần được một bóng ma cổ đại là có thể chống lại ta ư? Ngây thơ! Ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh chân chính là gì!" Giọng nói của Lã Bất Phàm vang vọng khắp Tuyệt Tình Đỉnh, mang theo sự tự phụ tuyệt đối, như muốn xé toang cả không gian lẫn lòng người. Ngay sau đó, không đợi Lâm Nhất kịp phản ứng, hắn vươn một tay, lòng bàn tay ngửa lên không trung, hắc khí cuồn cuộn tụ lại, tạo thành một "Thiên Ma Cự Chưởng" khổng lồ, đen đặc và đầy hủy diệt. Cự chưởng mang theo tiếng gầm rít của quỷ thần, lao thẳng xuống Lâm Nhất, toàn bộ không gian xung quanh như bị nuốt chửng bởi hắc ám, gió núi ngừng thổi, vạn vật như nín thở trước đòn công kích kinh thiên động địa này. Đây là một đòn đánh khác biệt hoàn toàn với những gì Đông Phương Hùng và Mã Tam đã sử dụng, nó chứa đựng một sự thâm sâu, tà ác và kiêu ngạo đặc trưng của Lã Bất Phàm, như một tuyên ngôn đanh thép về con đường mà hắn đã lựa chọn.
Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò nhưng thanh thoát, không hề động đậy. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây ánh lên một sự tập trung cao độ, thấu triệt vạn vật. Khí tức "Vô Tiên Chi Đạo" quanh thân hắn chuyển động nhẹ nhàng, uyển chuyển như nước chảy, như gió lướt, không đối kháng mà là dẫn dắt, hóa giải. Khi "Thiên Ma Cự Chưởng" khổng lồ ập tới, Lâm Nhất chỉ khẽ vươn tay, không phải là một chiêu thức mang tính tấn công hay phòng thủ rõ ràng, mà như một động tác đón nhận, một sự dung hòa. Hắc ám chưởng ấn chạm vào hắn rồi như tan vào hư vô, không một tiếng động, không một chấn động. Thay vì bị bật ngược hay hấp thụ, nó chỉ đơn thuần biến mất, chỉ còn những luồng khí lạnh lẽo lướt qua thân hắn, không gây tổn hại dù chỉ một sợi tóc. Cảnh tượng này khiến toàn bộ Hắc Ám Cung, bao gồm cả Đông Phương Hùng và Mã Tam đang đứng ngơ ngác, phải kinh hãi. Ngay cả các đồng minh của Lâm Nhất, dù đã tin tưởng hắn, cũng không khỏi ngỡ ngàng trước phương thức hóa giải kỳ lạ này.
Thiên Cơ Lão Nhân, đôi mắt tinh anh sau hàng mi bạc phơ, khẽ nheo lại. Y đã chứng kiến nhiều phép thuật, nhiều đạo pháp, nhưng chưa từng thấy ai có thể hóa giải một đòn công kích hùng mạnh như "Thiên Ma Cự Chưởng" theo cách này. Y không khỏi thầm nghĩ: "Đây không phải là hóa giải bằng sức mạnh, mà là hóa giải bằng Đạo... Vô Tiên Chi Đạo, quả nhiên thâm sâu khó lường." Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão khẽ chau mày, vẻ mặt khó tính thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự kinh ngạc: "Thằng nhóc này... rốt cuộc đã lĩnh ngộ đến mức độ nào rồi?" Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt túi thuốc, nhưng ánh mắt tràn đầy sự kiên định và tin tưởng vào Lâm Nhất, dù trong lòng vẫn dâng lên một nỗi lo lắng vô hình.
Lã Bất Phàm nhìn thấy đòn đánh của mình tan biến không dấu vết, ánh mắt sắc lạnh của hắn thoáng qua một tia nghi hoặc, sau đó nhanh chóng chuyển thành phẫn nộ tột độ. "Vô nghĩa! Chỉ là chút tiểu xảo!" Hắn gầm lên, liên tục công kích. Mỗi đòn đánh của hắn đều mạnh hơn, tàn độc hơn, mang theo một làn sóng hắc khí cuồn cuộn, như những con rồng đen gầm thét lao về phía Lâm Nhất. Hắn sử dụng đủ loại pháp quyết tà ác, từ "U Minh Trảo" xé rách không gian, "Huyết Ảnh Kiếm" ẩn chứa sát khí kinh người, cho đến "Vạn Quỷ Phệ Hồn" tạo ra vô số linh hồn oan khuất gào thét. Mỗi chiêu thức đều mang theo chấp niệm sâu sắc về sức mạnh, về sự thống trị tuyệt đối mà Lã Bất Phàm đã theo đuổi bấy lâu nay. Hắn muốn xuyên thủng sự phòng thủ tưởng chừng yếu ớt của Lâm Nhất, muốn chứng minh rằng con đường tà đạo mà hắn đã lựa chọn là tối thượng. Gió trên Tuyệt Tình Đỉnh càng lúc càng mạnh, mang theo những hạt mưa phùn nhẹ lất phất, tăng thêm vẻ bi tráng cho cuộc đối đầu này. Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi gió núi lạnh buốt, hòa lẫn với mùi âm khí nồng nặc từ Lã Bất Phàm, tạo nên một không khí ngột ngạt, căng thẳng đến tột độ.
Nhưng Lâm Nhất, với đôi mắt sâu thẳm và vẻ mặt trầm tĩnh, không chỉ đơn thuần phòng thủ. Hắn đứng đó, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Hắn không đối kháng trực tiếp, không dùng sức mạnh để va chạm, mà dùng "Vô Tiên Chi Đạo" để "đọc" được dòng chảy năng lượng trong các chiêu thức của Lã Bất Phàm. Hắn cảm nhận được sự oán hận, tham lam, nỗi sợ hãi và khao khát quyền lực ẩn sâu bên trong mỗi luồng hắc khí, mỗi tiếng gầm thét của linh hồn oan khuất. Lâm Nhất không ra chiêu, mà như đang múa, như đang thiền. Hắn khẽ lách mình, đưa tay, phẩy áo, mỗi động tác đều nhẹ nhàng, bình dị, nhưng lại mang theo một sức mạnh cảm hóa kinh người. Hắn không đánh tan, mà "thanh lọc" dòng năng lượng tà ác ấy, biến hắc ám thành hư vô, phẫn nộ thành tĩnh lặng, nỗi sợ hãi thành sự giải thoát.
Khi Lã Bất Phàm tung ra một luồng hắc khí cuồn cuộn như sóng thần, Lâm Nhất chỉ khẽ vươn tay. Luồng hắc khí không bị đánh tan tành, mà như bị dẫn vào một vòng xoáy vô hình, uyển chuyển quanh thân Lâm Nhất. Rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của Lã Bất Phàm, nó bắt đầu tan biến, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà như những tảng băng tan chảy dưới ánh mặt trời, hóa thành những hạt sáng li ti, bay lượn trong không trung rồi biến mất, không còn chút hung tàn hay tà ác nào. Mỗi lần Lâm Nhất hóa giải một đòn công kích, Lã Bất Phàm cảm thấy một phần sức mạnh của mình như bị rút cạn, không phải bởi sự đối kháng vật lý, mà bởi sự tan biến một cách khó hiểu, như thể linh hồn hắn đang bị cào xé, bị thanh tẩy từng chút một. Sự tự tin ngạo mạn của Lã Bất Phàm bắt đầu lung lay, giọng nói của hắn bắt đầu run rẩy.
"Ngươi làm cái quỷ gì? Sao có thể... Không thể nào! Sức mạnh của ta!" Hắn gầm lên, vẻ mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo trong sự hoang mang và phẫn nộ. Những chiêu thức tiếp theo của hắn trở nên cuồng loạn hơn, nhưng cũng kém hiệu quả hơn, bởi vì sự hoảng loạn đã bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn. Lâm Nhất vẫn trầm tĩnh, đôi mắt thấu suốt nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, không một chút phán xét, không một chút hận thù, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Trong tâm khảm hắn, một ý niệm rõ ràng như dòng suối chảy: "Chấp niệm là xiềng xích, buông bỏ mới là giải thoát. Sức mạnh dựa trên hư vọng, rốt cuộc cũng chỉ là hư ảo." Hắn không chiến đấu với Lã Bất Phàm bằng sức mạnh, mà bằng chân lý, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản nguyên của vạn vật và nhân sinh. Hắn không muốn tiêu diệt Lã Bất Phàm, mà muốn thức tỉnh hắn, muốn thanh tẩy những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của kẻ đối diện.
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng cả ngọn Tuyệt Tình Đỉnh vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ các loại pháp khí và lửa tà của Hắc Ám Cung, cùng với ánh sáng trắng bạc từ khí tức Chân Đạo của Lâm Nhất. Mưa bắt đầu trút xuống nặng hạt, gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi không khí điện tích đặc trưng trước sấm sét. Xa xa, những tiếng sấm chớp rền vang, như tiếng trống trận báo hiệu thời khắc quyết định.
Lã Bất Phàm không thể hiểu được cách Lâm Nhất chiến đấu. Sức mạnh của hắn không bị đánh bại, không bị triệt tiêu bằng một đòn phản công mạnh mẽ, mà bị "làm tan biến", bị "thanh tẩy" một cách nhẹ nhàng nhưng triệt để. Điều này không chỉ là sự thất bại về võ học, mà còn là sự sụp đổ về niềm tin, về con đường mà hắn đã theo đuổi suốt bao năm tháng. Hắn bắt đầu cảm thấy yếu ớt, không phải vì bị thương thể xác, mà vì ý chí bị dao động, linh hồn bị lung lay đến tận gốc rễ. Sự kiêu ngạo và tham vọng của hắn, từng là ngọn hải đăng soi sáng con đường tà đạo, giờ đây đang bị xói mòn, đối diện với một khoảng trống rỗng kinh hoàng bên trong. Nỗi sợ hãi mất đi quyền lực, địa vị, và cả bản ngã trỗi dậy, nhấn chìm hắn trong tuyệt vọng.
Lâm Nhất không còn chỉ hóa giải, mà bắt đầu chủ động "cảm hóa" Lã Bất Phàm. Hắn tiến lên, không phải bằng đòn đánh hay bước chân dứt khoát, mà bằng sự hiện diện của "Chân Đạo", một sự bình yên, thấu hiểu, đối lập hoàn toàn với "tiên đạo giả tạo" của Lã Bất Phàm. Khí tức của Lâm Nhất không mang theo chút sát khí nào, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, đè nén lên tâm trí Lã Bất Phàm. Y như bị một luồng sức mạnh vô hình đẩy lùi, từng bước, từng bước một.
"Không! Ta là kẻ mạnh nhất! Ta là tiên đạo chân chính! Sao ngươi có thể... vô hiệu hóa ta? Ngươi đã làm gì ta?!" Lã Bất Phàm gào thét trong hoảng loạn và tuyệt vọng, đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn Lâm Nhất như nhìn một quỷ thần. Hắn ôm đầu, hai tay siết chặt, như muốn ngăn cản những hình ảnh, những ký ức đang ùa về, những lời nói của Lâm Nhất đang vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn nhớ về những ngày tháng đầu tiên, khi hắn còn là một thiếu niên tràn đầy lý tưởng, khao khát tìm kiếm chân lý. Hắn nhớ về những lời răn dạy về sự dung hòa, về lòng trắc ẩn, về một "Đại Đạo Thịnh Hành" đã bị lãng quên từ 5000 năm trước, trước khi hắn bị tha hóa bởi quyền lực và sự ích kỷ.
Lâm Nhất đứng đó, bất chấp mưa gió táp vào người, giọng nói trầm tĩnh, thâm sâu, vang vọng trong màn mưa như những lời thì thầm vào linh hồn Lã Bất Phàm, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa đêm khuya. "Đạo không có phân cao thấp, chỉ có chân và giả. Chấp niệm là xiềng xích, buông bỏ mới là giải thoát. Ngươi đã quên mất bản nguyên của chính mình." Hắn không dùng pháp lực, không dùng thần thông, mà dùng chân ý của "Vô Tiên Chi Đạo", một loại thuật pháp vô hình, không có hình thái vật chất, để làm lung lay tâm trí Lã Bất Phàm, ép hắn phải đối mặt với chính những sai lầm, những ký ức bị lãng quên về một thời kỳ đã qua, khi lòng người còn chưa bị vẩn đục.
Lã Bất Phàm đau đớn, không phải vì thể xác, mà vì linh hồn bị giằng xé dữ dội. Hắn ôm đầu gào thét, năng lượng hắc ám quanh hắn bắt đầu trở nên hỗn loạn, không còn tuân theo ý chí của hắn nữa. Nó cuồn cuộn, xoáy tròn, như một cơn bão tố bên trong hắn, không chỉ phá hủy những gì hắn đang có, mà còn tự tàn phá chính bản thân hắn, đẩy hắn vào bờ vực của sự tan biến hoặc điên loạn. Hắn cảm thấy như hàng ngàn mũi kim châm đang đâm vào linh hồn, mỗi mũi kim đều mang theo một lời chất vấn, một sự thật đau đớn.
Các đồng minh của Lâm Nhất, từ Thiên Cơ Lão Nhân thâm trầm đến Huyết Kiếm Khách Trần Hạo kiêu ngạo, đều kinh ngạc tột độ. Họ đã từng chứng kiến Lâm Nhất chiến đấu, nhưng chưa bao giờ thấy hắn vận dụng "Vô Tiên Chi Đạo" đến mức độ này. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng cả một triết lý sống, một con đường Đạo thâm sâu, có khả năng cảm hóa và thanh tẩy cả những chấp niệm tà ác nhất. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng sâu sắc. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất đang không chỉ đánh bại một kẻ thù, mà đang cố gắng cứu vãn một linh hồn, một con người đã lạc lối.
Sự giằng xé nội tâm và trạng thái hỗn loạn của Lã Bất Phàm là một cảnh tượng bi tráng. Hắn, kẻ từng tự xưng là tiên nhân, kẻ từng kiêu ngạo khinh thường hồng trần, giờ đây lại đang đối mặt với sự sụp đổ của chính mình, không phải dưới một đòn đánh chí mạng, mà dưới sự thấu hiểu và cảm hóa của "Vô Tiên Chi Đạo". Hắn đã đặt cược tất cả vào một con đường sai lầm, một "sức mạnh chân chính" mà hắn tin tưởng, nhưng giờ đây, tất cả đều bị vô hiệu hóa, bị tan biến, bị thanh tẩy. Giữa tiếng sấm chớp vang rền, tiếng mưa rơi xối xả, và tiếng gào thét tuyệt vọng của Lã Bất Phàm, Lâm Nhất vẫn đứng đó, trầm tĩnh như núi, sâu thẳm như biển, như một lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường của riêng hắn, mà còn là ánh sáng soi rọi cho những linh hồn lạc lối, dù là trong hiện tại hay trong quá khứ xa xăm.