Vô tiên chi đạo
Chương 414

Vô Tiên Phá Giả Tượng: Lã Bất Phàm Lộ Nguyên Hình

3459 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 413, mô tả hành động quyết định của Lâm Nhất đối với Lã Bất Phàm đang trong trạng thái hỗn loạn.,Lâm Nhất tung ra đòn quyết định, không phải để hủy diệt mà để phá vỡ hoàn toàn phòng ngự và ảo tưởng của Lã Bất Phàm, phơi bày bản chất tha hóa của hắn.,Khắc họa sự sụp đổ của 'tiên đạo giả tạo' mà Lã Bất Phàm đại diện, chứng minh sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc thanh tẩy và vạch trần.,Đẩy cao trào trận chiến giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm lên đỉnh điểm về mặt tư tưởng và tinh thần, mở đường cho chiến thắng vật lý cuối cùng ở Chương 415.,Củng cố niềm tin và sự thấu hiểu của các đồng minh về 'Vô Tiên Chi Đạo' thông qua hành động của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lã Bất Phàm, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá)
Mood: Tense, climactic, profound, dramatic, unsettling, triumphant (philosophically)
Kết chương: [object Object]

Giữa mênh mông bão tố Tuyệt Tình Đỉnh, nơi mây đen vần vũ, sấm chớp giăng đầy, Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình đạo bào vải thô đơn giản nhưng lại vững chãi như một pho tượng đá cổ thụ nghìn năm giữa cuồng phong. Giọng nói trầm tĩnh, sâu thẳm của hắn vừa dứt, như một lời khẳng định cuối cùng về lẽ chân thường, về con đường tu thân mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Tiếng mưa rơi xối xả không thể át đi âm vang của chân lý, nó như thấm sâu vào từng hạt đất đá, từng ngọn cây cỏ, và cả vào tận thẳm sâu linh hồn Lã Bất Phàm đang quằn quại.

Lã Bất Phàm, kẻ từng ngạo nghễ tự nhận mình là tiên nhân, giờ đây chỉ còn là một khối năng lượng hắc ám hỗn loạn, xoáy tròn trong chính cơn bão do mình tạo ra. Hắn ôm đầu, những ngón tay gân guốc siết chặt đến nỗi móng tay như sắp xuyên vào da thịt. Đôi mắt hắn trợn trừng, không còn vẻ kiêu ngạo hay khinh thường thế sự, mà thay vào đó là nỗi kinh hoàng tột độ, một sự trống rỗng vô biên đang gặm nhấm từ bên trong. Từng thớ cơ trên khuôn mặt tuấn tú một thời giờ đây vặn vẹo đến dị dạng, như thể hắn đang phải chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng nhất, không phải ở bên ngoài, mà chính là sự đổ vỡ của bản ngã hắn. Luồng hắc ám khí bao quanh y, từng là nguồn sức mạnh vô tận, giờ đây lại như một xiềng xích vô hình, quấn chặt lấy y, siết chặt từng nhịp thở, từng thớ thịt, từng tế bào. Nó không còn là sự bảo vệ, mà là sự phản phệ, một vòng lặp tàn khốc của thứ "tiên đạo giả tạo" mà y đã tôn thờ.

Lâm Nhất nhìn Lã Bất Phàm, ánh mắt không một chút dao động, nhưng ẩn chứa một nỗi bi ai khôn tả. Trong thâm tâm hắn, không có sự hả hê của kẻ chiến thắng, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc về con đường lạc lối của một linh hồn. Hắn nhớ về những lời kể của Thiên Cơ Lão Nhân, về những kẻ đã từng tài hoa lỗi lạc, nhưng vì chấp niệm mà chìm sâu vào tà đạo, tự mình biến thành quỷ. Lã Bất Phàm cũng vậy, hắn đã từng là một thiếu niên ôm ấp lý tưởng, một con người khao khát tìm kiếm chân lý, nhưng quyền lực và sự ích kỷ đã biến hắn thành một thứ hoàn toàn khác, một tượng đài của sự tha hóa. Lâm Nhất hiểu rằng, chiến thắng Lã Bất Phàm không phải là tiêu diệt hắn, mà là phơi bày sự thật, là thanh tẩy những chấp niệm đã vẩn đục linh hồn. Đó là con đường của "Vô Tiên Chi Đạo", một con đường không tìm kiếm sức mạnh để hủy diệt, mà tìm kiếm chân lý để hóa giải.

Tiếng gió rít gào thét không ngừng, như những lời than vãn của trời đất trước cảnh nhân thế đổi thay. Từng hạt mưa như những mũi kim châm lạnh buốt, táp vào mặt, vào áo bào của Lâm Nhất, nhưng hắn vẫn đứng vững, không một chút lung lay. Mùi đá lạnh, mùi gió núi, mùi thông khô quyện với mùi tanh nồng, hôi hám của tà khí đang tỏa ra từ Lã Bất Phàm, tạo nên một không gian vừa hoang vu, vừa ghê rợn. Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Nhất khẽ nâng tay, một động tác chậm rãi đến lạ lùng, như thể hắn đang vén màn sương mù dày đặc che phủ chân lý.

"Đạo không phải là thứ để chiếm đoạt, Bất Phàm," giọng Lâm Nhất trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tiếng sấm chớp, như một lời sấm truyền giữa hư vô. "Nó là con đường để thấu hiểu chính mình, để dung hòa vạn vật, để cảm nhận sự vô thường của hồng trần. Ngươi đã lạc lối quá sâu, quá xa khỏi bản nguyên ấy." Hắn không dùng pháp lực, không dùng thần thông hoa lệ, mà từ lòng bàn tay hắn, một luồng ánh sáng trong suốt, không màu sắc, chậm rãi lan tỏa. Đó không phải là ánh sáng chói lòa, rực rỡ như phép thuật của tiên nhân, cũng không phải là quầng sáng u ám của tà ma. Nó là một thứ ánh sáng nguyên sơ, thuần khiết, mang theo khí tức bình dị nhưng kiên cố của "Vô Tiên Chi Đạo", một thứ khí tức không thể bị vấy bẩn, không thể bị bẻ cong, nó là chân lý vĩnh hằng.

Luồng ánh sáng ấy nhẹ nhàng, nhưng lại không thể bị ngăn cản, xuyên qua màn hắc ám khí hỗn loạn đang bao bọc Lã Bất Phàm, trực tiếp bao phủ lấy y. Nó không va chạm, không nổ tung, mà như hòa tan vào không gian, thấm đẫm vào từng hạt năng lượng, từng luồng tà khí. Ngay lập tức, luồng hắc ám khí đang cuồn cuộn quanh Lã Bất Phàm như gặp phải khắc tinh, không phải là bị đánh tan, mà là bị "làm rõ", bị "phơi bày" bản chất. Từng sợi tà khí đen đặc như những dải lụa mục nát, dần hiện rõ những vết nứt, những mảng bám ghê tởm, biểu trưng cho sự mục ruỗng từ bên trong.

"Không! Không! Dừng lại! Dừng lại đi!" Lã Bất Phàm gào thét, tiếng thét của hắn giờ đây không còn sự phẫn nộ, mà là sự tuyệt vọng và kinh hoàng tột độ. Hắn vùng vẫy dữ dội hơn, như một con côn trùng bị giam cầm trong hổ phách, càng giãy giụa càng bị xiềng xích chặt hơn. Hắn cảm nhận được luồng ánh sáng trong suốt kia không mang theo sát ý, nhưng lại có một sức mạnh khủng khiếp hơn vạn lần mọi đòn đánh chí mạng – đó là sức mạnh của sự thật, của sự thanh tẩy. Nó đang bóc trần từng lớp ngụy tạo mà hắn đã dày công xây đắp suốt hàng ngàn năm, phơi bày ra cái bản chất thối nát, tha hóa của con đường mà hắn gọi là "tiên đạo chân chính".

Các đồng minh của Lâm Nhất, những người đang kịch chiến với tàn dư Hắc Ám Cung ở vòng ngoài, cũng không khỏi ngưng chiến trong giây lát, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về trung tâm. Họ đã từng chứng kiến vô số trận chiến khốc liệt, vô vàn thần thông diệu pháp, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào kỳ lạ và thâm sâu đến vậy. Lâm Nhất không ra tay tàn độc, không dùng bạo lực, mà chỉ bằng một động tác đơn giản, một luồng ánh sáng thuần khiết, lại có thể khiến một kẻ mạnh mẽ như Lã Bất Phàm phải quằn quại trong nỗi đau đớn cùng cực, không phải của thể xác, mà của linh hồn. Họ cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc giữa "Vô Tiên Chi Đạo" của Lâm Nhất và mọi con đường tu luyện khác mà họ từng biết, một con đường đi sâu vào bản chất, vào chân lý của vạn vật và lòng người.

***

Dưới ánh sáng trong suốt, không màu sắc của "Vô Tiên Chi Đạo", cơ thể Lã Bất Phàm bắt đầu biến đổi một cách ghê rợn, không thể đảo ngược. Làn da hắn, từng một thời tuấn tú, giờ đây không còn là màu da thịt bình thường. Nó bắt đầu khô nứt, không phải do thời gian hay thương tích, mà như một miếng đất cằn cỗi bị rút cạn sự sống, từng mảng da bong tróc, lộ ra những đường gân đen ngòm, xoắn xuýt như rễ cây khô héo bám chặt vào vách đá. Chúng không chỉ nổi lên trên bề mặt, mà như đang ăn sâu vào bên trong, hút cạn sinh khí, biến hắn thành một hình hài ghê tởm, một biểu tượng sống động cho sự tha hóa của "tiên đạo giả tạo".

Tiếng gào thét của Lã Bất Phàm không còn là tiếng người, mà là một âm thanh méo mó, nghẹn ngào, pha lẫn nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng. "Không! Không thể nào! Ta là... ta là người được chọn! Kẻ sẽ dẫn dắt chúng sinh đến với tiên đạo chân chính! Ngươi... ngươi đã làm gì ta?! Ngươi đã cướp đi tất cả của ta!" Hắn vùng vẫy trong cơn co giật, mỗi cử động đều khiến những vết nứt trên da thịt sâu hơn, rộng hơn, như thể có một thứ gì đó đang muốn xé toạc hắn từ bên trong. Luồng hắc ám khí cuồn cuộn quanh hắn, từng là niềm tự hào, là nguồn sức mạnh vô tận, giờ đây đã hoàn toàn mất kiểm soát. Nó không còn là năng lượng phục tùng mệnh lệnh của hắn, mà trở thành một xiềng xích vật chất, siết chặt lấy hắn, biến hắn thành một con rối kinh tởm, một cái xác biết cử động bị chính tà khí của mình thao túng.

Lâm Nhất vẫn đứng đó, trầm tĩnh như núi, sâu thẳm như biển, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh Lã Bất Phàm đang biến dạng, không một chút e ngại hay ghê sợ, chỉ có nỗi xót xa vô hạn. Hắn hiểu rằng, đây không phải là hình phạt, mà là sự phơi bày chân tướng. Cái gọi là "tiên đạo" mà Lã Bất Phàm theo đuổi, thực chất đã biến hắn thành một thứ quỷ vật, một kẻ mà chính hắn từng khinh bỉ.

"Ta chỉ giúp ngươi nhìn thấy chính mình, Lã Bất Phàm," giọng Lâm Nhất ôn hòa, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn năm chân lý, vang vọng giữa tiếng gào thét của kẻ đang biến dạng. "Cái gọi là 'tiên đạo' của ngươi, thực chất là một vực thẳm của dục vọng và chấp niệm. Ngươi đã đánh mất bản nguyên, đánh mất chân tâm, để rồi bị chính sức mạnh mà ngươi khao khát nuốt chửng. Vực thẳm không nằm ở nơi nào xa xôi, mà nằm sâu trong chính trái tim bị che lấp bởi ảo vọng của ngươi." Hắn không ra đòn, không tấn công, mà chỉ là sự hiện diện của "Chân Đạo", một sự đối lập hoàn hảo với "Giả Đạo" của Lã Bất Phàm, khiến mọi sự ngụy tạo không thể nào tồn tại.

Lã Bất Phàm, trong cơn hoảng loạn tột cùng, cố gắng tung ra những đòn tấn công cuối cùng, những luồng tà khí đen đặc mang theo sự căm hận và điên cuồng. Nhưng chúng chỉ là những luồng năng lượng vô định, không còn mục tiêu, không còn sức mạnh. Chúng lao đi trong vô vọng, không thể chạm tới Lâm Nhất, mà lại xoáy tròn, va đập vào chính luồng hắc ám khí đang giam cầm hắn, khiến quá trình biến dạng diễn ra nhanh hơn, dữ dội hơn. Tiếng "rắc... rắc..." yếu ớt vang lên, không phải tiếng xương cốt gãy rời, mà là âm thanh của da thịt khô héo, của những sợi gân đen ngòm đang trỗi dậy, xé toạc lớp vỏ ngoài.

Hình hài hắn tiếp tục biến đổi, trở nên khô héo và nứt nẻ, không còn là một con người, mà như một bức tượng bùn được tạc nên từ tà khí, đang tan rã dưới ánh sáng thuần khiết của "Vô Tiên Chi Đạo". Những đường gân đen trên cơ thể hắn giờ đây như những họa tiết ghê rợn trên một cổ vật bị nguyền rủa. Đôi mắt hắn vẫn mở to, nhưng đã mất đi tiêu cự, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ khi chứng kiến bản thân mình đang hóa thành một thứ quái vật. Hắn đã dùng cả đời để tìm kiếm "tiên đạo", để vươn lên đỉnh cao, nhưng cuối cùng lại bị chính "đạo" của mình phản phệ, biến thành một minh chứng sống động cho sự sai lầm của con đường mà hắn đã chọn.

Mùi tà khí nồng nặc và ghê tởm tỏa ra từ Lã Bất Phàm, hòa lẫn với mùi đá lạnh, mùi gió núi, tạo nên một không gian nghẹt thở. Cảm giác lạnh buốt của không khí trên đỉnh núi, cùng với sự rung chuyển nhẹ của mặt đất dưới chân, tất cả như cộng hưởng với sự sụp đổ của một kẻ từng được coi là bất khả chiến bại. Đó không chỉ là sự sụp đổ của một cá nhân, mà là sự sụp đổ của một triết lý, của một con đường "tiên đạo giả tạo" đã từng mê hoặc biết bao người. Lâm Nhất đứng đó, như một vị phán quan không cần lên tiếng, chỉ bằng sự hiện diện của chân lý, đã phơi bày tất cả.

***

Ở vòng ngoài, cuộc chiến giữa các đồng minh của Lâm Nhất và tàn dư Hắc Ám Cung đã ngưng bặt. Tất cả, từ những hiệp khách dũng mãnh đến những kẻ cuồng tín của Hắc Ám Cung, đều nín thở, ánh mắt kinh hoàng đổ dồn về trung tâm Tuyệt Tình Đỉnh, nơi Lã Bất Phàm đang quằn quại trong sự biến dạng ghê rợn. Họ không chỉ chứng kiến sự thất bại của một kẻ thù, mà là sự phơi bày trần trụi của một "Đạo" sai lầm, một thứ "tiên đạo giả tạo" đã gây ra bao thống khổ cho hồng trần.

Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây càng thêm nặng trĩu. Nàng khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió rít, mang theo nỗi xót xa khôn nguôi. "Hắn... đã lạc lối quá xa," nàng thì thầm, giọng nói như tan vào không khí lạnh buốt. Nàng nhìn Lâm Nhất, người vẫn đứng yên, trầm tĩnh đến lạ lùng, và hiểu rằng hắn không hề vui mừng trước cảnh tượng này. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng nhớ lại câu nói cửa miệng của mình, và nhận ra rằng, Lã Bất Phàm chính là minh chứng rõ ràng nhất cho cái "bệnh tật lòng người" ấy, một thứ bệnh đã ăn sâu vào cốt tủy, không thể dùng thuốc thang hay kim châm mà chữa được. Nàng chợt nhận ra, sự tàn phá mà Lâm Nhất đang thực hiện không phải là sự hủy diệt, mà là một cuộc phẫu thuật đau đớn để bóc tách khối u của chấp niệm.

Thiên Cơ Lão Nhân, mái tóc bạc phơ bay trong gió, khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh lấp lánh vẻ thâm trầm. "Chân lý... đôi khi đau đớn đến vậy," y thì thầm, giọng nói khàn đục như tiếng đá mài, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Y đã từng chứng kiến biết bao thịnh suy, bao chân giả, và y biết rằng, để một kỷ nguyên mới trỗi dậy, những bóng ma của quá khứ, những ảo ảnh của sai lầm cần phải được phơi bày một cách trần trụi nhất, dù cho cảnh tượng ấy có thể làm người ta đau lòng. Cái chết của Lã Bất Phàm, hay đúng hơn là sự sụp đổ của hắn, là một sự tất yếu, một bản án mà chính hắn đã tự viết nên.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo siết chặt chuôi kiếm cổ màu huyết, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây phức tạp đến lạ. Hắn đã từng sống trong thế giới của sức mạnh, của kiếm đạo, nơi kẻ mạnh là vua, nơi sức mạnh là chân lý duy nhất. Nhưng cảnh tượng trước mắt, sự biến dạng ghê tởm của Lã Bất Phàm, kẻ đã từng có sức mạnh kinh thiên động địa, lại gục ngã không phải bởi một đòn kiếm sắc bén, mà bởi một thứ "Đạo" vô hình của Lâm Nhất, đã khiến hắn phải suy ngẫm sâu sắc. "Sức mạnh... là ảo ảnh sao?" hắn lẩm bẩm, một câu hỏi không lời đáp, nhưng đã gieo mầm nghi vấn vào tận tâm can hắn, khiến hắn phải nhìn lại con đường kiếm đạo của chính mình. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó... vậy thứ hắn muốn giữ lấy là gì?

Quỷ Thủ Y Vương, vẻ mặt lập dị thường ngày giờ đây thay bằng sự nghiêm nghị và kinh ngạc tột độ. Hắn vốn khó tính, nhưng lại có y thuật cao siêu và lòng nhân từ ẩn giấu. Hắn nhìn Lã Bất Phàm, lẩm bẩm: "Thật đáng sợ... một kẻ có thể tự biến mình thành quỷ dữ mà không hề hay biết." Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn ẩn hiện trong bóng tối, đôi mắt sắc bén sau lớp khăn che mặt cũng ánh lên sự tò mò và suy tư. Nàng đã quen với việc thực thi công lý trong bóng tối, nhưng "công lý" của Lâm Nhất lại là một thứ hoàn toàn khác, một thứ phơi bày chân tướng từ tận cùng linh hồn. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, vẻ hào sảng thường ngày cũng bị sự kinh hoàng át đi, hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận cái giá phải trả của sự tham lam và chấp niệm.

Trong khi các đồng minh còn đang chìm đắm trong suy tư và kinh ngạc, thì các thủ lĩnh Hắc Ám Cung còn lại, như Đông Phương Hùng và Mã Tam, lại hoàn toàn sụp đổ. Cái cảnh tượng Lã Bất Phàm, kẻ mà chúng tôn thờ, kẻ mà chúng tin là "chân tiên", lại biến thành một thứ quái vật ghê tởm, đã đập tan mọi niềm tin và ý chí chiến đấu của chúng. Sự cuồng tín biến thành nỗi kinh hoàng, sự hung hãn biến thành sự hoảng loạn. "Chạy! Chạy thôi!" Đông Phương Hùng gào lên, giọng nói run rẩy, không còn chút uy phong nào. Mã Tam cũng quay đầu bỏ chạy, vứt bỏ vũ khí, như một kẻ mất hồn. Làn sóng hoảng loạn nhanh chóng lan ra khắp toàn bộ tàn dư Hắc Ám Cung. Chúng không còn là một đội quân, mà là một đám ô hợp đang tìm đường tháo chạy trong vô vọng.

Tiếng gió rít vẫn gào thét, tiếng mưa vẫn xối xả, nhưng giờ đây còn xen lẫn tiếng la hét hoảng loạn của kẻ địch và tiếng vũ khí va chạm dồn dập khi các đồng minh của Lâm Nhất nhanh chóng nắm bắt cơ hội, tấn công mạnh mẽ vào những kẻ địch đang tan rã. Lâm Nhất khẽ thu lại luồng ánh sáng "Vô Tiên Chi Đạo". Ngay khi ánh sáng rút đi, Lã Bất Phàm gục xuống, không còn chút sức lực, không còn chút kiêu ngạo nào. Hắn không chết, nhưng hình hài hắn là một đống đổ nát của xác thịt khô héo và tà khí đã bị phơi bày. Đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng, nhưng đã trống rỗng hoàn toàn, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy khi đối mặt với sự thật trần trụi về chính mình. Hắn nằm đó, một bức tượng bùn tà khí, một minh chứng cho sự sụp đổ của một "tiên đạo giả tạo", một bài học bi tráng cho những kẻ còn chấp mê bất ngộ.

Trận chiến vật lý vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, tiếng reo hò của các đồng minh xen lẫn tiếng rên rỉ của kẻ địch. Nhưng trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh, một trận chiến khác, một cuộc đối đầu về "Đạo" đã khép lại. Lâm Nhất đứng đó, nhìn thân tàn ma dại của Lã Bất Phàm, không nói một lời. Hắn biết, dù có thể hắn đã cứu vãn được một phần hồng trần khỏi sự tàn phá của "tiên đạo giả tạo", nhưng vết sẹo trong lòng người, nỗi đau của sự chấp niệm, vẫn còn đó, âm ỉ chờ đợi một ngày nào đó lại bùng cháy. Hắn biết, con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn vẫn còn rất dài, rất cô độc, và những thử thách phía trước sẽ không chỉ là kẻ thù bên ngoài, mà còn là những bóng ma của chính những linh hồn lạc lối, chờ đợi được thức tỉnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ